Hợp Đồng Dưới Ánh Đèn Đêm (CHƯƠNG 3: BẢN CẮT CỦA BÓNG TỐI)

Dư Hạ

Thành viên
Tham gia
19/8/2026
Bài viết
12

Sáng thứ Hai.

Gió mùa thu mang theo hơi ẩm tràn qua dãy hành lang lát gạch bông cổ điển của Bảo tàng Di sản Cổ. Không khí ở đây luôn mang mùi giấy bồi khô, mùi gỗ trầm và thứ thời gian được lắng đọng trong những lồng kính niêm phong.
Thùy Dương ngồi ở bàn làm việc, ngón tay nhẹ nhàng dùng chổi lông mềm phủi đi lớp bụi mỏng trên một mảnh gốm men ngọc từ thời Lý. Chiếc ghim cài áo hình lá bạch quả bằng bạc nằm lặng lẽ bên ngực trái áo sơ mi lụa trắng.
"Cô Mộc, có người tìm." Tiếng cậu thực tập sinh cất lên ở cửa.
Thùy Dương ngẩng đầu.
Lục Trầm đứng ở ngưỡng cửa phòng phục chế. Anh không mặc Tuxedo như đêm yến tiệc, cũng không mặc bộ suit đen kiêu hãnh ở văn phòng tầng 42. Hôm nay, anh khoác một chiếc áo măng-tô màu xám tro, cổ áo sơ mi tháo cúc trên cùng, để lộ phần cổ cao và đường xương quai xanh rắn rỏi.
Sự xuất hiện của anh trong không gian hoài cổ này mang lại một cảm giác bất an kỳ lạ — giống như một nhát cắt sắc lẹm của hiện đại rạch đôi lớp sương mờ quá khứ.
"Lục tổng," Thùy Dương không đứng dậy, tay vẫn giữ chiếc chổi lông, giọng nói phẳng lặng như mặt nước hồ thu. "Nơi này không thuộc danh mục các sự kiện gia tộc."
Lục Trầm bước vào. Tiếng đế giày da chạm trên sàn gạch vang lên từng nhịp cạch... cạch... đều đặn, át cả tiếng tích tắc thong thả của chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay anh.
Anh dừng lại cách bàn làm việc của cô đúng hai bước chân — một khoảng cách an toàn, vừa đủ để giữ sự lịch thiệp, nhưng cũng đủ để mùi tuyết tùng thanh lạnh từ chiếc áo măng-tô của anh chầm chậm lan tỏa, xâm chiếm khứu giác cô.
"Tôi đến vì phụ lục hai của hợp đồng," Lục Trầm trầm giọng, mắt nhìn xuống mảnh gốm cổ trên tay cô. "Kiểm tra tiến độ dự án bảo tồn di sản mà Lục thị tài trợ. Lịch làm việc chính thức là hai giờ chiều, nhưng tôi có thói quen đến sớm."
Thùy Dương đặt chiếc chổi lông xuống, thong thả đứng dậy. Cô chỉnh lại mép áo sơ mi, ngước mắt nhìn anh. Ánh nhìn của cô không chút dao động, nhưng ngón tay nơi mạn sườn khẽ siết nhẹ vào thắt lưng:
"Lục tổng đến sớm để làm việc, hay vì lý do nào khác?"
Lục Trầm không trả lời ngay. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô, dừng lại đúng một giây ở chiếc ghim cài áo bằng bạc. Ngón tay trỏ của anh khẽ cử động vội vã — một phản xạ vô thức muốn chạm vào thứ gì đó quen thuộc, nhưng ngay lập tức, anh siết chặt bàn tay lại, đút sâu vào túi áo măng-tô.
Trong bóng tối của túi áo, các ngón tay anh co lại thành nắm đấm.
Vết thương quá khứ luôn có cách nhắc nhở anh về cái giá của sự tin tưởng. Anh từng để một người phụ nữ bước vào khoảng không gian riêng tư này, và cái giá phải trả là sự sụp đổ của một niềm tin kéo dài mười năm. Với Thùy Dương, anh tự dặn mình: Đó chỉ là một đối tác trên giấy tờ.
"Tôi không có thói quen lãng phí thời gian cho những lý do ngoài công việc," Lục Trầm cất giọng, âm thanh khôi phục vẻ phẳng lặng, xa cách của một tảng băng. "Tôi muốn xem bản thảo kỹ thuật của gian thờ chính."
Thùy Dương nhận ra vệt lạnh lẽo vừa xẹt qua mắt anh. Đó không phải là sự giận dữ, mà là sự tự vệ. Một người đàn ông mang tổn thương sâu sắc thường xây một bức tường cao vút ngay khi họ cảm thấy ai đó có nguy cơ tiến quá gần.
Cô không đẩy bức tường đó, cũng không bước lại gần. Cô lùi lại nửa bước, rút một tập hồ sơ từ kệ gỗ đặt lên bàn:
"Tài liệu ở đây. Lục tổng có thể ngồi ở bàn đọc sách."
Hai giờ chiều. Cơn mưa rào mùa thu đổ trút xuống thành phố, đập rào rạt vào những ô cửa kính vòm cổ kính của Bảo tàng.
Trong căn phòng họp nhỏ của Ban Quản lý, Thùy Dương đứng trước màn hình chiếu, tự tin trình bày về phương án bảo tồn cấu trúc gỗ và hệ thống chiếu sáng nghệ thuật. Giọng nói của cô trong trẻo, câu từ khúc chiết, tư duy sắc sảo về sự cân bằng giữa giá trị lịch sử và thương mại khiến các chuyên gia bên Lục thị liên tục gật đầu.
Lục Trầm ngồi ở vị trí chủ tọa. Anh hầu như không ghi chép, chỉ lặng lẽ quan sát cô.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng họp, Thùy Dương khi làm việc mang một sức hút hoàn toàn khác. Không còn vẻ phòng thủ sắc lạnh của đêm yến tiệc, cô lúc này rạng rỡ, đam mê và kiêu hãnh trong thế giới chuyên môn của chính mình.
Lục Trầm dõi theo ngón tay cô lướt trên bản vẽ. Chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay anh vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, nhưng anh nhận ra nhịp tim của mình không còn giữ được tần số phẳng lặng vốn có. Nó khẽ lệch đi một nốt — một sự xáo trộn rất nhỏ, nhưng đủ để khiến một người luôn kiểm soát mọi thứ như anh cảm thấy nguy hiểm.
Anh gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ mahogany, ngắt lời cô:
"Phương án rất tốt, nhưng phần ngân sách cho hệ thống cảm biến độ ẩm ở gian thờ chính quá cao. Lục thị cần một con số tối ưu hơn."
Thùy Dương dừng lại. Cô tắt máy chiếu, bước lại gần bàn họp, hai tay chống nhẹ xuống mặt bàn, nhìn thẳng vào anh:
"Lục tổng, di sản không giống như những tòa nhà bê tông của anh. Độ ẩm sai lệch 2% có thể phá hủy một bức phù điêu ba trăm năm tuổi. Nếu Lục thị muốn tối ưu ngân sách bằng cách cắt giảm sự an toàn của di sản, tôi e rằng hợp đồng tài trợ này cần phải xem xét lại."
Căn phòng họp chìm vào sự im lặng đặc quánh. Các chuyên gia nín thở, không ai dám nghĩ một biên tập viên bảo tàng lại dám bật lại Kiến trúc sư trưởng kiêm Tổng giám đốc Lục thị một cách trực diện như thế.
Lục Trầm nhìn cô. Giữa hai người là một khoảng không gian căng thẳng, tích tụ ma sát của hai cá tính kiêu hãnh. Nhưng sâu bên dưới sự đối đầu đó, Lục Trầm cảm nhận được một thứ mà anh đã lâu không thấy ở bất kỳ ai: Sự chân thành tuyệt đối với điều mình theo đuổi.
Anh nhếch môi, nụ cười lần này không còn vẻ mỉa mai, mà là một vệt lắng đọng sâu thẳm:
"Giữ nguyên ngân sách. Nhưng cô Mộc phải trực tiếp giám sát khâu lắp đặt."
"Đó là trách nhiệm của tôi."
Ngay khi buổi họp kết thúc và các chuyên gia dần rời khỏi phòng, điện thoại của Lục Trầm đặt trên bàn chợt rung lên.
Thùy Dương đang thu dọn tài liệu ở góc bàn, vô tình lướt mắt qua màn hình. Tên người gọi hiện lên hai chữ ngắn gọn: Cố Nhiên.
Bàn tay Lục Trầm đang cầm chiếc bút máy khựng lại giữa không trung.
Trong một khoảng lặng dài ba giây, toàn bộ không khí quanh anh như rút cạn oxy. Cơ mặt anh cứng lại, bờ vai rụt nhẹ về phía sau — một tư thế phòng thủ tuyệt đối của người từng bị phản bội đến tận cùng. Anh không bắt máy, cũng không bấm tắt. Anh chỉ lặng lẽ nhìn cái tên đó hiện lên, từng nhịp rung của chiếc điện thoại giống như một nhát dao khứa vào vết sẹo cũ chưa bao giờ lành.
Thùy Dương đứng yên, không di chuyển, cũng không cất tiếng. Cô không hỏi Cố Nhiên là ai. Sự tinh tế của một người làm việc với quá khứ giúp cô hiểu rằng: Có những vết thương, chỉ cần một ánh nhìn soi tò mò cũng là một sự xúc phạm.
Cô im lặng thu dọn xấp bản vẽ, tạo ra những tiếng động nhẹ nhàng để kéo anh trở lại hiện thực.
Tiếng rung dừng lại. Lục Trầm úp mặt điện thoại xuống bàn.
Anh ngẩng đầu nhìn Thùy Dương. Giữa hai người không ai nói một lời, nhưng khoảng lặng lúc này không còn là sự đối đầu của hợp đồng, mà là sự thấu hiểu kín đáo của hai con người đều biết cách giấu tổn thương vào bên trong.
Lục Trầm đứng dậy, chỉnh lại măng-sét tay áo. Chiếc đồng hồ cơ lại tiếp tục tích tắc.
"Hôm nay cô làm rất tốt," anh trầm giọng, khôi phục lại chiếc mặt nạ lạnh tĩnh thường ngày. "Thư ký của tôi sẽ gửi lịch trình các sự kiện tiếp theo vào email của cô."
"Cảm ơn Lục tổng," Thùy Dương mỉm cười nhẹ nhàng, giữ đúng khoảng cách một đối tác. "Chúc anh một buổi chiều làm việc hiệu quả."
Lục Trầm gật đầu nhẹ, quay người bước ra khỏi phòng họp. Bóng lưng cao lớn của anh khuất dần sau dãy hành lang lát gạch bông cổ điển, để lại trong căn phòng trống mùi tuyết tùng phảng phất và những hạt mưa mùa thu đập nhè nhẹ lên ô cửa kính vòm.
 
Quay lại
Top Bottom