Dư Hạ
Thành viên
- Tham gia
- 19/8/2026
- Bài viết
- 2
CHƯƠNG 2: ĐÊM YẾN TIỆC ĐẦU TIÊN
Khách sạn Grand Palace chìm trong thứ ánh sáng pha lê mạ vàng lộng lẫy và tiếng vĩ cầm cổ điển du dương. Những ly rượu Champagne xếp thành tháp cao ngất, phản chiếu dung nhan của tầng lớp thượng lưu thành phố.Thùy Dương bước ra khỏi chiếc xe Bentley đen tuyền. Chiếc váy dạ hội lụa tơ tằm màu xanh phỉ thúy ôm sát đường cong mảnh mai, lưng áo xẻ sâu vừa đủ để lộ bờ vai thon và làn da trắng ngần dưới ánh đèn đường. Không trang sức cầu kỳ, chỉ duy nhất chiếc ghim cài áo hình lá bạch quả bằng bạc cũ được ghim cẩn thận nơi mạn sườn trái.
Lục Trầm đứng ở bậc thềm sảnh chính. Anh mặc bộ Tuxedo đen may thủ công, măng-sét mạ bạch kim lấp lánh dưới tay áo. Ánh mắt đen sâu thẳm của anh lướt qua cô, dừng lại đúng ba giây ở bờ mạn sườn khẽ cử động theo từng nhịp thở của cô.
Anh bước lại gần, không nói một lời, hơi nghiêng người về phía trước.
Mùi tuyết tùng xông thẳng vào khứu giác Thùy Dương. Cô chưa kịp lùi lại theo phản xạ thì một bàn tay ấm áp, hơi nhám ở cùi ngón đã nhẹ nhàng đặt lên thắt lưng cô.
Lực giằng nhẹ nhưng kiên quyết. Anh kéo cô lại gần hơn nửa bước.
"Đừng di chuyển," Lục Trầm thì xầm bên tai cô, hơi thở ấm vương trên vành tai khiến Thùy Dương khẽ giật mình. "Báo chí đang ở góc chín giờ. Cả chú hai của tôi nữa."
Thùy Dương siết nhẹ chiếc ví cầm tay bằng nhung đen, ép bản thân duy trì nụ cười mềm mại tiêu chuẩn của một người phụ nữ đang chìm đắm trong tình yêu. Cô ngước mắt nhìn anh, khoảng cách hai gương mặt chỉ còn vài phân:
"Năm triệu phí phát sinh cho cử chỉ này, Lục tổng."
Khóe môi Lục Trầm khẽ nhếch lên – một nụ cười thật sự hiếm hoi khiến nếp nhăn nơi đuôi mắt anh giãn ra, làm giảm đi vẻ sắc lạnh thường ngày. Bàn tay anh trên thắt lưng cô không thu về, ngược lại còn siết nhẹ hơn một chút, đủ để cô cảm nhận được sức nóng truyền qua lớp lụa mỏng.
"Tôi ghi nợ," anh trầm giọng, rồi quay sang dẫn cô bước vào sảnh tiệc.
Căn phòng yến tiệc là một trận thế ngầm.
Người đứng đầu Lục thị - ông Lục Quốc Thiết, cùng người chú hai Lục Bằng - kẻ luôn thèm khát chiếc ghế Chủ tịch tập đoàn - đang đứng ở trung tâm khán phòng. Sự xuất hiện của Lục Trầm cùng một người phụ nữ lạ mặt ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn tò mò và soi xét.
"Nhiệt tình một chút," Lục Trầm ghé sát tai cô, giọng nói như thì thầm tình mật nhưng câu chữ lại lạnh như băng. "Chú hai tôi rất thính mùi dối trá."
Thùy Dương không nao núng. Khi Lục Bằng bước lại gần với ly rượu vang đỏ trên tay và nụ cười mỉa mai, cô tự nhiên nghiêng đầu, dựa nhẹ trán vào vai Lục Trầm trong một giây ngắn ngủi – một cử chỉ nũng nịu nhưng vô cùng thanh lịch của người phụ nữ biết rõ vị thế của mình.
"Lục tổng," Lục Bằng lên tiếng, ánh mắt sắc như dao lướt qua Thùy Dương. "Nghe nói cháu vừa chốt một hợp đồng đầu tư lớn cho Bảo tàng Di sản Cổ. Không ngờ gu của cháu dạo này lại hoài cổ đến thế."
"Là cháu hoài cổ, hay là Mộc tiểu thư đây có sức hút đặc biệt?"
Lục Trầm không trả lời trực tiếp. Anh buông thắt lưng Thùy Dương, nhưng lại tự nhiên đan năm ngón tay mình vào các ngón tay mảnh mai của cô. Mười ngón tay đan chặt.
Thùy Dương cảm nhận được nhịp đập từ mạch máu ở cổ tay anh. Nó không phẳng lặng như vẻ mặt anh. Nó đập nhanh hơn bình thường một nhịp.
"Lục đại ca thích sự chân thật," Thùy Dương mỉm cười lên tiếng, giọng nói mềm mại như dòng nước mùa thu nhưng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lục Bằng. "Ở Bảo tàng, mỗi hiện vật đều có lịch sử thật, không thể làm giả. Tôi nghĩ... Lục tổng chọn tôi cũng vì điều đó."
Nụ cười trên mặt Lục Bằng khựng lại trong tích tắc.
Lục Trầm siết nhẹ bàn tay đang nắm lấy tay cô. Anh cúi xuống nhìn Thùy Dương, ánh mắt đen sâu thẳm ấy lần đầu tiên xuất hiện một vệt sáng kỳ lạ – vừa như ngạc nhiên, vừa như thưởng thức.
"Em nói đúng," Lục Trầm nâng bàn tay đang đan chặt của hai người lên, đặt một nụ hôn nhẹ, phớt qua lên mu bàn tay cô ngay trước mặt tất cả những ống kính máy ảnh đang bấm cạch cạch liên hồi. "Tôi ghét nhất là những thứ làm giả."
Cảm giác môi anh chạm vào d.a thịt làm một dòng điện chạy thẳng từ mu bàn tay lên sống lưng Thùy Dương. Trái tim cô lỡ mất một nhịp. Cô biết đó là diễn. Cô biết đây là điều khoản trong kịch bản nhằm qua mặt dòng họ Lục. Nhưng độ ấm từ môi anh là thật. Nhịp đập hỗn loạn dưới lớp da tay anh là thật.
11 giờ đêm.
Chiếc Bentley đỗ lại trước cổng khu chung cư cũ của Thùy Dương. Cơn mưa rào ban đêm khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh giá.
Trong xe, không ai bật đèn. Chỉ có ánh đèn đường màu vàng nhạt hắt qua cửa kính, chia gương mặt hai người thành những khoảng sáng tối đan xen.
Thùy Dương rút tay ra khỏi tay anh. Khoảng trống đột ngột trong lòng bàn tay khiến Lục Trầm vô thức khép nhẹ c|c ngón tay lại.
"Hôm nay cô làm rất tốt," Lục Trầm phá tan sự im lặng. Giọng anh trở lại vẻ trầm tĩnh lạnh lùng của bản hợp đồng tám trang. "Tiền đặt cọc đợt một đã chuyển vào tài khoản Bảo tàng."
Thùy Dương cầm lấy chiếc ví nhung, ngón tay mân me chiếc ghim cài áo bằng bạc.
"Cảm ơn Lục tổng. Kịch bản đêm nay diễn rất tròn." Cô mở cửa xe, nhưng trước khi bước xuống, cô quay đầu lại nhìn anh. "Nhưng lần sau... nụ hôn lên tay đó, không có trong danh mục thanh toán."
Lục Trầm nhìn cô. Trong bóng tối của chiếc xe, chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay anh vẫn phát ra những tiếng tích tắc, tích tắc đều đặn và lạnh lẽo.
"Mộc Thùy Dương," anh gọi tên cô. Lần đầu tiên anh gọi đầy đủ tên cô, không phải "cô Mộc".
"Chuyện gì?"
"Có những thứ," anh nghiêng người về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy cô trong khoảng không hẹp của cửa xe, "không nằm trong hợp đồng... nhưng không có nghĩa là nó giả."
Thùy Dương ngẩn người.
Cánh cửa xe đóng lại. Chiếc Bentley lăn bánh lao đi trong cơn mưa đêm, để lại Thùy Dương đứng cô đơn dưới ánh đèn đường màu vàng nhạt, bàn tay trái vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi tuyết tùng phảng phất.