HỢP ĐỒNG DƯỚI ÁNH ĐÈN ĐÊM (CHƯƠNG 6)

Dư Hạ

Thành viên
Tham gia
19/8/2026
Bài viết
10

CHƯƠNG 6: TIẾNG MƯA Ở GIAN THỜ CHÍNH​

Thành phố chìm vào một trận bão thu muộn. Những hạt mưa nặng hạt đập cuồng nhiệt vào mái ngói âm dương của Bảo tàng Di sản Cổ, tạo thành những tiếng rào... rào... dồn dập, gột rửa đi lớp bụi mờ của thời gian.
Trong gian thờ chính của Bảo tàng, mùi gỗ lim ẩm ướt quyện chặt với hương trầm cổ và mùi vôi vữa dầm mưa. Đèn công trình rọi xuống thứ ánh sáng vàng khè, hắt bóng những hàng giàn giáo bằng thép cao ngút ngàn lên các bức phù điêu cũ kĩ.
Thùy Dương đứng trên sàn gỗ của tầng giàn giáo thứ hai, cách mặt đất hơn ba mét. Cô mặc chiếc áo sơ mi lụa màu xanh rêu, tay đeo găng vải mịn, cẩn trọng dùng thước đo độ ẩm kiểm tra từng kẽ nứt trên vì kèo bằng gỗ nghiến. Chiếc ghim cài áo hình lá bạch quả bằng bạc ghim bên ngực trái khẽ phản chiếu vệt sáng kim loại lạnh giá.
"Cô Mộc, độ ẩm góc tây bắc đang tăng lên 88%!" Tiếng cậu thực tập sinh gào lên từ dưới đất, lẫn trong tiếng mưa gầm rú trên mái tôn tạm.
"Tôi biết rồi! Đang chỉnh lại đầu cảm biến!"
Thùy Dương nhón chân, vươn người về phía trước. Cơn gió bão luồn qua ô cửa vòm chưa kịp lắp kính, hắt một dải mưa lạnh ngắt vào lưng áo cô. Thùy Dương khẽ rùng mình, gót giày cao gót khẽ trượt nhẹ trên thanh thép ẩm ướt của giàn giáo.
Cạch!
Một tiếng động kim loại gãy gập khô khốc vang lên trên đỉnh giàn giáo. Khớp nối thép phía trên do mưa lớn làm sạt xới góc chân đệm đ~ bị bật ghim. Cả hệ thống khung thép cao bốn mét rung lên bần bật, vệt bóng tối đổ sầm xuống như một bàn tay khổng lồ đang sụp đổ.
"Thùy Dương! Cẩn thận!"
Một giọng nói trầm đặc, xé rách tiếng mưa rơi vang lên từ ngưỡng cửa gian thờ.
Thùy Dương ngẩng đầu. Trong tích tắc kinh hoàng ấy, cô nhìn thấy Lục Trầm. Anh vừa bước vào, chưa kịp tháo chiếc áo măng-tô đen vương đầy nước mưa. Gương mặt anh tạc đao, đôi mắt đen sâu thẳm mở to đến mức quặn thắt — một ánh nhìn chứa đựng sự hoảng loạn tuyệt đối mà cô chưa từng thấy ở vị Tổng giám đốc Lục thị kiêu hãnh.
Không một giây do dự. Không một tính toán của bản hợp đồng tám trang.
Lục Trầm lao tới. Đôi giày da nạm kim loại đập mạnh trên sàn gạch bông, biến anh thành một vệt bóng đen xé gió.
Rầm!
Khung giàn giáo thép gãy đôi, đổ gập xuống cùng những bao vữa và thanh gỗ nghiến nặng trịch. Trong khoảng không gian rơi tự do đầy bụi vôi vữa và bóng tối, Thùy Dương cảm thấy cơ thể mình bị một lực siết mãnh liệt lôi mạnh về phía sau.
Một lồng ngực rộng, vững chãi như núi đá bọc lấy lưng cô. Mùi tuyết tùng thanh lạnh quyện với mùi nước mưa ngấm vào vải áo măng-tô ập thẳng vào khứu giác cô.
Lục Trầm dùng toàn bộ thân mình ôm trọn lấy cô, xoay người lại. Anh lấy lưng mình hứng chịu toàn bộ lực va đập của thanh gia cố giàn giáo rơi xuống.
!
Một tiếng va chạm cơ thể tàn nhẫn vang lên. Lục Trầm siết chặt răng, một tiếng hừ nhẹ nén chặt trong cổ họng. Hai người cùng đổ ập xuống góc bệ thờ đá, lăn văng ra xa khỏi vùng nguy hiểm. Cụm giàn giáo gãy đổ sập xuống ngay bên cạnh, vỡ tan tành trong một đống bụi mù vôi vữa.
Không khí rơi vào sự im lặng chết chóc trong ba giây. Chỉ còn tiếng mưa rào đập rầm rập trên mái ngói.
Thùy Dương nằm đè lên lồng ngực Lục Trầm.
Cô không thương tổn, không một vết xước. Toàn bộ cơ thể cô được ôm trọn trong vòng tay rắn rỏi của anh, cằm cô tựa lên bờ vai mang hơi lạnh nước mưa của anh.
"Lục Trầm!" Thùy Dương thốt lên, giọng cô run rẩy đến mức không nhận ra chính mình. Cô cuống quýt nhỏm dậy: "Anh có sao không? Anh... anh đập lưng vào đâu rồi?"
Bàn tay Lục Trầm vẫn siết chặt lấy eo cô. Ngón tay anh ghim sâu vào lớp lụa mỏng nơi thắt lưng Thùy Dương, lực siết mạnh đến mức khiến cô cảm nhận được từng khớp xương anh đang run lên vì đau đớn vả vì... sự hốt hoảng chưa tan.
Anh không trả lời. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh đăm đắm nhìn xoáy vào mặt cô, lướt qua gò má, bờ môi, rồi dừng lại nơi đôi mắt đang hoảng loạn của cô. Bờ ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo len cổ rùa, nhịp tim đập liên hồi, dồn dập như tiếng trống trận xé rách lớp băng lạnh lẽo thường ngày.
Bụi vôi xám phủ lên bờ vai anh. Mùi tuyết tùng xông lên nồng nặc.
"Cô..." Giọng Lục Trầm khàn đục, âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng. "Không sao chứ?"
Thùy Dương nhìn anh. Trong khoảng cách chưa đầy năm phân, cô cảm nhận được hơi thở ấm áp, gấp gáp của anh vương trên làn da cổ cô. Dưới bàn tay cô đang chống trên lồng ngực anh, cơ bắp anh cứng đờ, nhưng nhịp tim thật sự đập điên cuồng bên dưới lớp vải áo len l{ một thứ không thể làm giả.
Sự va chạm thể xác đột ngột này mang lại một luồng điện xé rách mọi điều khoản hợp đồng.
Cảm giác tấm lưng anh gánh chịu nguy hiểm thay cô, độ ấm mãnh liệt từ đôi bàn tay anh đang ôm chặt lấy hông cô, vả cả sự rung động nhè nhẹ từ bờ môi anh đang ở ngay trước mắt... tất cả khiến Thùy Dương cảm thấy một luồng nhiệt nóng hổi từ vùng bụng dưới cuộn trào lên, thiêu đốt lồng ngực cô.
"Tôi không sao..." Cô thì xầm, ngón tay run run đưa lên, vô thức chạm nhẹ vào gò má dính chút bụi vôi của anh. "Nhưng anh... lưng anh..."
Bàn tay Thùy Dương chạm vào d.a thịt anh. Cú chạm rất mỏng, nhưng Lục Trầm khẽ giật mình.
Một cơn sóng nồng nàn, đèn nén suốt bao ngày qua bỗng nhiên vỡ bờ trong tâm hồn anh. Anh nhắm mắt lại một giây, tận hưởng sự mềm mại từ ngón tay cô trên gò má mình. Trong khoảnh khắc đối diện với sinh tử ban nãy, mọi tổn thương do sự phản bội của Cố Nhiên bốn năm trước, mọi pháo đài tự vệ bằng bản hợp đồng tám trang... hoàn toàn bị sụp đổ.
Anh sợ. Một nỗi sợ nguyên sơ và tàn nhẫn xới tung tâm trí anh.
Lục Trầm mở mắt ra. Đôi mắt anh lúc này không còn là mặt hồ băng giá, mà là một vùng vực thẳm rực cháy không thể thổ lộ. Bàn tay đang giữ hông cô khẽ nâng lên, ngón tay dài, nhám nhẹ của anh luồn vào mảng tóc xõa sau cổ cô, kéo nhẹ cô xuống thêm một phân.
Khoảng cách giữa hai bờ môi chỉ còn tính bằng milimet.
Thùy Dương nín thở. Trái tim cô đập cuồng nhiệt trong lồng ngực. Cô nhìn thấy bóng hình mình phản chiếu trọn vẹn trong đôi mắt đăm đắm của anh. Độ ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp áo lụa, làm rực cháy từng tế bào trên d.a thịt cô. ...
Nhưng...
Ngay khi bờ môi Lục Trầm khẽ run lên, chầm chậm tiến lại gần môi cô, chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay trái của anh — văng ra sau cú va chạm với giàn giáo — chợt phát ra những tiếng tích tắc... tích tắc... dồn dập và lạnh lẽo.
Tiếng động của lý trí kéo Lục Trầm trở lại hiện thực.
Bánh răng của quá khứ trồi lên. Lục Trầm khựng lại. Nụ cười mỉa mai của Cố Nhiên năm xưa, lời cảnh báo "không giao dịch bằng trái tim" trong bản hợp đồng... như một gáo nước băng dội thẳng vào ngọn lửa nồng nàn đang cháy.
Bàn tay anh đang luồn trong tóc cô khẽ siết lại, rồi chầm chậm, lưu luyến rút về.
Lục Trầm buông thắt lưng cô ra. Anh quay mặt đi, né tránh ánh nhìn của Thùy Dương. Anh chống tay xuống sàn gạch, chậm rãi nén đau đứng dậy, khôi phục lại dáng vẻ cao lớn nhưng xa cách.
"Cảm biến độ ẩm... cần được gia cố lại," Lục Trầm cất giọng, âm thanh khàn khàn, cố giữ cho nó phẳng lặng nhưng vương sự giằng xé tàn nhẫn. "Lần sau... đừng làm việc ở những nơi nguy hiểm như vậy."
Thùy Dương vẫn ngồi trên sàn gạch lạnh. Cô nhìn bàn tay mình — nơi vừa vương lại độ ấm gò má anh. Một nỗi hụt hẫng len sâu vào trái tim cô.
Cô đứng dậy, chỉnh lại nếp áo sơ mi lụa màu xanh rêu. Chiếc ghim cài áo hình lá bạch quả bằng bạc vẫn nằm yên vị nơi ngực trái, chạm nhẹ vào nhịp tim đang đập cuồng nhiệt của cô.
Cô nhìn thẳng vào bóng lưng đầy kiêu hãnh nhưng cô độc của anh dưới cơn mưa bão:
"Lục Trầm."
Lục Trầm dừng bước bên ngưỡng cửa gian thờ. Cơn mưa thu ngoài kia hắt những hạt nước lạnh giá vào bờ vai anh.

Bờ vai Lục Trầm dưới lớp áo măng-tô khẽ run lên một nhịp rất nhỏ. Bàn tay anh đút sâu vào túi áo, siết chặt thành nắm đấm đến mức trắng bệch.
Anh không quay đầu lại.

Lục Trầm bước ra cơn mưa bão. Bóng lưng anh cao lớn, cô đơn khuất dần sau dãy hành lang cổ kính.
Thùy Dương đứng lại một mình giữa gian thờ chính ngập mùi gỗ lim và hương trầm. Cô đưa tay lên ngực trái, mân mê chiếc lá bạc lạnh giá. Dưới lớp băng phòng thủ kiên cố của Lục Trầm, cô biết, một vết rạn mãnh liệt đã mở ra — và ngọn lửa của sự rung động chân thật đã bắt đầu thiêu rụi bản hợp đồng tám trang của họ.
 
Quay lại
Top Bottom