Dư Hạ
Thành viên
- Tham gia
- 19/8/2026
- Bài viết
- 12
CHƯƠNG 7: BÃO CẦM Cố
Ánh đèn rúp xám lạnh của phòng khách gia tộc Lục thị hắt lên bộ bàn ghế gỗ hoàng hoa lê trăm tuổi những vệt sáng tối đan xen. Mùi trà Long Tỉnh thơm nồng quyện với mùi trầm hương phảng phất trong không khí, nhưng không thể xua đi thứ áp lực ngạt thở đang đè nặng lên từng kẽ không khí.Thùy Dương ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ chạm rồng. Chiếc áo sơ mi lụa màu xanh ngọc bích ôm sát bờ vai mảnh mai, bên ngực trái, chiếc ghim cài áo hình lá bạch quả bằng bạc chạm khẽ vào từng nhịp thở điềm tĩnh của cô.
Đối diện cô, Lục Bằng — người chú hai quyền lực và mưu ma chước quỷ của Lục Trầm — thong thả nhấp một ngụm trà. Măng-sét mạ vàng nơi cổ tay ông ta lấp lánh dưới ánh đèn, nụ cười trên gương mặt chằng chịt những nếp nhăn thời gian trông vừa lịch thiệp, vừa mang nét nham hiểm tàn nhẫn của một kẻ lăn lộn mấy mươi năm trên thương trường.
"Mộc tiểu thư," Lục Bằng đặt tách sứ xuống đĩa, tiếng cạch vang lên giòn tan vỡ vụn trong căn phòng tĩnh lặng. "Bảo tàng Di sản Cổ của gia đình cô vừa nhận được thông báo cầm cố khẩn cấp từ Ngân hàng Trung ương. Khoản vay ba mươi tỷ thời cha cô để lại... đã đến hạn thanh toán trong vòng mười ngày tới."
Thùy Dương không né tránh ánh nhìn sắc như dao của ông ta. Cô mỉm cười, một nụ cười mềm mại như lụa nhưng ánh mắt lại lạnh như tảng băng mùa đông:
"Lục phó chủ tịch thật thính tin. Ngân hàng vừa phát thông báo sáng nay, buổi chiều ông đã nắm rõ."
Lục Bằng nhếch môi, tựa lưng vào tựa ghế gỗ hoàng hoa lê, hai tay đan vào nhau:
"Trên đời này không có bí mật nào giấu được đồng tiền. Tôi biết cô và Lục Trầm có bản hợp đồng tài trợ. Nhưng cô nên hiểu, dự án đó do chính tay tôi phê duyệt ngân sách. Hôm nay tôi có thể ký duyệt, thì ngày mai... tôi cũng có thể dùng tư cách Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị để hủy bỏ nó với lý do 'rủi ro pháp lý từ phía đối tác'."
Ông ta nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm xuống, nặng trịch sự đe dọa:
"Mười ngày nữa, nếu Bảo tàng không trả đủ ba mươi tỷ, tòa nhà cổ ba trăm năm tuổi đó sẽ bị phát mạn đấu giá. Hoặc là... cô nhận mười tỷ của tôi, chủ động đơn phương chấm dứt hợp đồng bạn gái với Lục Trầm và rời khỏi thành phố này. Lựa chọn nằm trong tay cô, Mộc tiểu thư."
Không khí trong phòng khách đặc quánh lại. Một đòn giáng hiểm hóc, vừa bóp nghẹt tài chính của Bảo tàng, vừa chĩa mũi nhọn vào điểm yếu nhất của Thùy Dương — lòng tự trọng.
Thùy Dương chầm chậm đứng dậy. Cô không tức giận, không hoảng loạn. Ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp áo sơ mi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào người đàn ông trung niên đối diện:
"Lục phó chủ tịch, ông đánh giá quá cao sức mạnh của đồng tiền và đánh giá quá thấp giá trị của di sản. Bảo tàng của cha tôi có thể thiếu tiền, nhưng gia phong họ Mộc chưa bao giờ thiếu lòng tự trọng. Mười ngày sau, tiền ngân hàng sẽ được hoàn trả đầy đủ. Còn bản hợp đồng với Lục Trầm..."
Cô dừng lại một nhịp, bờ môi màu hồng trầm khẽ nhếch lên một vệt kiêu hãnh:
"...khi nào anh ấy tự tay xé bỏ, tôi mới bước đi."
Nói rồi, cô quay người bước ra khỏi biệt thự Lục gia. Bóng lưng mảnh mai nhưng thẳng tắp của cô khuất dần sau dãy cửa vòm bằng kính, để lại Lục Bằng ngồi đó với gương mặt sa sầm u ám.
Sáu giờ tối. Cơn mưa thu giăng mờ khắp các con phố cổ.
Thùy Dương đứng trong phòng lưu trữ của Bảo tàng. Chiếc bàn gỗ mahogany phủ đầy những tệp tài liệu, bản vẽ và các chứng thư định giá cổ vật.
Ba mươi tỷ trong mười ngày là một con số tưởng chừng như không thể. Nhưng cô tuyệt đối không gọi cho Lục Trầm. Cô biết, nếu cô cất lời, Lục Trầm sẽ lập tức chuyển tiền để giải quyết. Nhưng nếu làm vậy, cô sẽ biến bản thân thành kẻ ăn bám, biến tình cảm chưa kịp gọi tên giữa hai người thành một giao dịch thương hại đúng như những gì Lục Bằng mong muốn.
Cô rút chiếc bút máy nắp mạ vàng, bắt đầu gọi điện cho các nhà sưu tầm tư nhân, các bảo tàng quốc tế để thương lượng việc cho thuê bộ sưu tập gốm men ngọc thời Lý trong thời hạn ba năm — bộ sưu tập độc bản mà cô luôn coi như sinh mạng của mình.
"Mộc tiểu thư," đầu dây bên kia l{ một nhà sưu tầm nổi tiếng người Pháp. "Nếu cô đồng ý cho Bảo tàng Louvre mượn triển lãm bộ gốm Lý trong ba năm, khoản phí bảo hiểm vả bản quyền triển lãm một triệu đô-la (khoảng 25 tỷ VNĐ) sẽ được chuyển ngay trong năm ngày."
Thùy Dương siết chặt chiếc bút máy. Đầu bút đâm sâu vào mặt giấy trắng làm loang ra một vệt mực đen. Đó là tâm huyết cả đời của cha cô, là báu vật mà cô hứa sẽ bảo vệ bằng mọi giá. Nhưng để giữ lại tòa nhà Bảo tàng, cô phải chấp nhận xé bỏ một phần trái tim mình.
"Tôi đồng ý," cô cất giọng, âm thanh khàn nhẹ nhưng kiên định. "Nhưng phải kèm theo điều khoản bảo vật không được rời khỏi lồng kính kiểm soát độ ẩm."
Năm tỷ còn lại, cô dùng chính căn nhà cổ duy nhất của gia đình để thế chấp cho ngân hàng địa phương.
Suốt ba ngày ba đêm, Thùy Dương gần như không ngủ. Dưới ánh đèn vàng mờ đục của phòng lưu trữ, cô gục đầu bên xấp hồ sơ pháp lý, đôi mắt thâm quầng nhưng ánh nhìn vẫn sáng quắc sự kiêu hãnh. Quần áo cô vẫn chỉn chu, chiếc ghim cài áo lá bạch quả bằng bạc vẫn ghim cẩn thận nơi ngực trái — một biểu tượng cho sự kiên cường không thể bị quật ngã.
Đêm thứ tư.
Chiếc Bentley đen tuyền từ từ dừng lại dưới tán cây bạch quả cổ thụ trước cổng Bảo tàng.
Lục Trầm bước xuống xe. Anh không mặc suit, chỉ khoác chiếc áo măng-tô màu xám tro vương hơi lạnh của mưa đêm. Tiếng đế giày da chạm trên sàn gạch vang lên từng nhịp cạch... cạch... đều đặn khi anh bước qua dãy hành lang vắng ngắt.
Anh đ~ biết chuyện. Trận đòn ngầm của Lục Bằng không thể qua mắt được mạng lưới của anh ở Lục thị. Anh đ~ chuẩn bị sẵn một tấm séc ba mươi tỷ, đ~ định bước vào đây để đóng vai "người cứu rỗi" như cách anh vẫn làm trên thương trường.
Nhưng khi đứng trước cửa phòng lưu trữ, qua ô cửa kính vòm mờ sương, anh khựng lại.
Thùy Dương đang đứng bên bàn làm việc gỗ mahogany. Cô đang cẩn thận đóng gói từng mảnh gốm men ngọc vào hộp nhung đỏ để chuẩn bị bàn giao cho đại diện Bảo tàng Louvre. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt cô xanh xao vì kiệt sức, nhưng từng động tác của ngón tay cô lại nâng niu, tỉ mỉ và tôn nghiêm đến kỳ lạ.
Không có nước mắt. Không có sự gục ngã. Không có một lời oán trách hay van xin gửi đến anh.
Lục Trầm đứng yên trong bóng tối của hành lang. Chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay anh vẫn phát ra những tiếng tích tắc... tích tắc... đĩnh đạc, nhưng nhịp tim bên dưới lồng ngực anh lại đang cuộn trào một cơn sóng dữ dội.
Trái tim từng bị bao bọc bởi lớp băng tự vệ lạnh lẽo bốn năm qua của anh đột nhiên nhói đau — một nỗi đau không phải vì bản thân bị tổn thương, mà vì sự kính trọng và thương xót sâu sắc dành cho người phụ nữ trước mặt.
Anh nhận ra, Mộc Thùy Dương không giống Cố Nhiên, cũng không giống bất kỳ ai anh từng gặp. Cô không tìm cách bấu víu vào tài sản hay sự che chở của anh. Cô đứng trước mặt anh với một linh hồn hoàn toàn độc lập, kiêu hãnh và rực rỡ. Cô thà tự tay cứa vào thịt da mình để bán đi quyền triển lãm báu vật, chứ nhất quyết không biến mình thành một món hàng trong cuộc chiến của Lục gia.
Bàn tay Lục Trầm trong túi áo măng-tô siết chặt tấm séc ba mươi tỷ đến mức nó nát vụn.
Anh chầm chậm bước vào phòng.
Mùi tuyết tùng thanh lạnh xua tan đi mùi giấy mục ẩm ướt. Thùy Dương dừng tay, ngẩng đầu nhìn anh. Dưới ánh đèn bàn, hai ánh mắt gặp nhau.
Không ai nói một lời. Khoảng cách năm bước chân giữa họ lúc này không còn là bức tường phòng thủ của bản hợp đồng, mà là một khoảng lặng chứa đựng hàng ngàn ngọn sóng cảm xúc ngầm.
Lục Trầm bước lại gần. Anh dừng lại trước bàn làm việc của cô, đưa bàn tay ấm áp ra, không chạm vào d.a thịt cô, mà chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc hộp nhung chứa mảnh gốm cổ trên tay cô, đặt nó xuống bàn.
"Em không cần phải bán quyền triển lãm," Lục Trầm trầm giọng. Giọng anh khàn đi, mất hẳn vẻ phẳng lặng lạnh tĩnh thường ngày. Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, vệt băng kiêu hãnh đ~ hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một ánh nhìn thâm trầm, nồng nàn và xót xa đến tận cùng.
Thùy Dương nhìn anh, đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên định:
"Đây là việc của Bảo tàng Mộc gia, Lục tổng. Tôi tự mình giải quyết được."
"Mộc Thùy Dương!" Lục Trầm đột ngột gọi tên cô. Bàn tay anh vươn ra giữa không trung, ngón tay run nhẹ khi dừng lại ngay sát bờ vai cô. Sự đồn nén cảm xúc suốt bao ngày qua khiến bờ ngực anh phập phồng dữ dội. "Em có biết em đang tự làm đau mình không?"
Thùy Dương mỉm cười nhẹ nhàng. Nụ cười của cô dưới ánh đèn thu như một vệt nắng xuyên qua lớp mây xám:
"Tôi làm đau mình, nhưng tôi giữ được sự bình đẳng trước mặt anh. Tôi không muốn khi bản hợp đồng một năm này kết thúc... anh nhìn tôi như một kẻ được anh ban ơn."
Lục Trầm ngẩn người.
Trái tim anh lỡ mất một nhịp mãnh liệt. Câu nói của cô như một nhát đao ngọt ngào đâm thẳng vào pháo đài tự vệ cuối cùng của anh. Người phụ nữ này đứng trước bão tố cầm cố, từ chối sự giúp đỡ dễ dàng của anh, chỉ để bảo vệ tư thế bình đẳng khi đứng bên cạnh anh.
Lục Trầm bước thêm một bước, bàn tay anh vươn ra, ngón tay thon dài, ấm áp chầm chậm chạm vào gò má hơi xanh xao của cô. Cú chạm không mãnh liệt như hôm sự cố giàn giáo, mà dịu dàng, nâng niu đến mức run rẩy.
"Mộc Thùy Dương," anh thì thầm, hơi thở ấm vương trên vành tai cô, ánh mắt khóa chặt lấy đôi mắt cô.
Chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay anh vẫn tích tắc. Nhưng dưới tiếng gõ nhịp ấy, hai trái tim kiêu hãnh và tổn thương đ~ chính thức va vào nhau, tạo nên những rung động ngọt ngào và chân thật.