Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 26: Gió lặng | Phần 1: Hoàng Nam - Thiên Anh

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
619
CHƯƠNG 26: GIÓ LẶNG

Phần 1: HOÀNG NAM - THIÊN ANH

Buổi sáng ở Hoa Thanh yên tĩnh đến lạ. Hành lang dãy phòng thực hành ngập trong thứ nắng nhạt buổi sớm, gió lùa qua khung cửa sổ mở hé. Ngoài kia, tán cây sau vườn trường đung đưa, lá chạm vào nhau phát ra những âm thanh rất nhẹ làm người ta cảm nhận được buổi sáng đang trôi chậm.

Hoàng Nam đi dọc theo lối đó, bước chân chậm chạ. Khi ngang qua phòng thực hành Hóa, ánh mắt cậu vô thức dừng lại lâu hơn như đang tìm kiếm bóng dáng thường ngồi ở góc bàn gần cửa sổ, cúi đầu chăm chú với trang giấy đầy chữ và hình vẽ. Nhưng bây căn phòng trống trơn, chỉ có ánh sáng hắt xuống dãy bàn lạnh lẽo. Cậu đứng đó thêm vài giây rồi mới quay đi.

Hoàng Nam thẩn thờ bước về phía phòng thực hành Sinh. Trong đầu cậu, hình ảnh buổi chiều hôm đó hiện lên rõ ràng đến nhói lòng. Khoảnh khắc Chí Vũ đỡ Thiên Anh đứng dậy và ánh mắt cô nhìn cậu. Không trách móc, không giận dữ, một thoáng sững sờ xen lẫn tổn thương. Chính ánh mắt đó, lặng lẽ mà thâm sâu khiến tim cậu đau hơn bất cứ lời nói nào.

Nếu khi ấy cậu suy nghĩ thấu đáo hơn một chút. Nếu cậu chịu để tâm đến những điều nhỏ nhặt xung quanh. Có lẽ mọi chuyện đã không rẽ sang hướng này.

Tiếng thông báo tin nhắn vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ đang chồng chéo. Hoàng Nam dừng bước, rút điện thoại ra. Màn hình hiện lên một tin nhắn dài ngoằn:

Chí Vũ: Hỏi mãi Kiều Vy mới nói. Mấy bản thảo tập san bị lỗi không thể sửa, Thiên Anh phải viết lại từ đầu rồi mới trang trí được. Nhưng mai là hạn nộp tập san nên con bé mang về, một mình viết rồi trang trí luôn. Kiều Vy không nói cụ thể ai là tác giả mấy bài đó nhưng hình như quan hệ giữa bạn đó với Thiên Anh không tốt lắm. Thiên Anh không giải thích cũng không nói đang cố gắng sửa cho kịp hạn nộp, thành ra tụi nó hiểu lầm con bé cố tình bỏ luôn. Cái tụi này, đã làm sai còn hay đổ lỗi nữa.

Hoàng Nam đọc từng dòng, ngón tay siết lại, mỗi chữ như đè nặng lên lồng ngực.



Lớp ôn thi cuối cùng cũng tan, tiếng bước chân rì rầm dần xa. Thiên Anh đứng thu dọn sách vở, lòng lưỡng lự không biết nên về nhà hay lên thư viện như dự định. Cô nhấc balo lên, rồi lại đặt xuống, ngồi lại vài giây, hít một hơi dài, vẫn không vội về.

Thiên Anh rời khỏi phòng, bước đều trên hành lang vắng. Cánh cửa khép lại phía sau, tiếng bước chân vang nhẹ trên nền gạch rồi tan nhanh vào khoảng không thưa người. Dãy đèn hành lang hắt xuống mảng sáng dài đứt quãng. Không gian nín thở theo nhịp đi, Thiên Anh hướng về phía thư viện, từng bước nối tiếp nhau trong khoảng lặng khó chịu.

Cửa thư viện mở ra, ánh đèn trải đều lên kệ sách cao và mặt bàn cũ. Tiếng giấy xào xạc khi Thiên Anh lướt qua một góc bàn rồi dừng lại. Ngoài mấy âm thanh đó, không gian như đứng yên.



Hoàng Nam ở lại lớp hỏi cô Diệp vài chi tiết của bài tập hôm nay. Vừa ra khỏi lớp, cậu mở điện thoại, đã có một tin nhắn từ khoảng ba mươi phút trước: “Cậu ấy lên thư viện rồi”.

Lên đến thư viện, Hoàng Nam dừng trước cửa một nhịp. Mắt lướt qua căn phòng yên ắng. Cậu quen với việc Thiên Anh luôn chọn góc ngồi ít người và bàn ở khoảng vừa đủ xa.

Rất nhanh, Hoàng Nam tìm được chỗ Thiên Anh đang ngồi.

Từ cửa nhìn vào, Hoàng Nam thấy tóc Thiên Anh rũ xuống che gần hết khuôn mặt, vai nhúc nhích theo nhịp thở đều, tay đặt lửng trên bàn, đầu hơi nghiêng, giữ nguyên một tư thế lặng im.

Hoàng Nam bước tới cạnh bàn, mắt quét qua mặt bàn, nơi hiện ra cả một “thế giới” được sắp xếp trong im lặng: sấp bài tập nâng cao dày cộp, giấy cũ lẫn giấy mới xen nhau, vài tờ gấp góc. Giữa những trang đã hoàn thiện, có hai bài truyện ngắn vừa được trang trí, màu mực còn mới. Ngay phía dưới là hai tờ bản thảo khác có nội dung được chép ngay ngắn, đang chờ khoác lên mình phần minh hoạ. Ở lề trang, nhiều nét chì phác thảo còn dang dở: chỗ là một bông hoa nhỏ, chỗ hiện ra dáng cô giáo đứng cạnh học trò, chỗ khác nữa là mái trường… tất cả nằm yên như đang đợi đến lượt mình được hoàn chỉnh.

Hoàng Nam nhấc từng tờ bản thảo, lật chậm, đầu ngón tay chạm vào mép giấy rồi dừng lại ở mấy chỗ chưa hoàn thiện. Mỗi trang lật qua, lồng ngực cậu như thắt nhẹ thêm một chút. Cậu đặt tờ này xuống, nhấc tờ kia lên, mắt không rời khỏi nét chữ, lần theo từng nỗ lực lặng lẽ của Thiên Anh.

Âm thanh ngoài hành lang dần mờ đi, chỉ còn nhịp thở đều đều của Thiên Anh và ánh đèn rọi lên tóc, lên mặt bàn, lên từng nét chì mảnh.

Hoàng Nam lặng lẽ ngồi xuống cạnh Thiên Anh, ánh nhìn men theo đường tóc mềm, dừng lại ở gò má hơi hồng vì ngủ. Cậu ngập ngừng, ngón tay nhấc lên rồi hạ xuống vài lần. Cậu biết, chỉ cần chạm thêm một chút thôi là đã vượt qua ranh giới nhưng thời khắc này, tim cậu không cho phép mình lùi lại. Cậu hít một hơi, nhắm mắt trong khoảnh khắc rất ngắn rồi đưa tay vén nhẹ lọn tóc sang một bên. Mái tóc rơi khỏi gương mặt Thiên Anh, góc nghiêng lộ ra trọn vẹn.

Hoàng Nam cúi đầu, một bên mặt chạm nhẹ xuống mặt bàn. Lúc này, cậu nhìn rõ hàng mi cong, nhịp thở đều, làn da ửng hồng nhạt. Cậu ở rất gần Thiên Anh nhưng lý trí bảo rằng cậu chỉ nhìn thôi.

Một nhịp trôi qua.

Hoàng Nam do dự, như muốn rút lại nhưng khoảng cách quá gần, trái tim quá gần và cả cảm xúc đã dồn nén quá lâu thoi thúc cậu không thể lùi lại. Cậu nghiêng người chậm rãi, ngón tay vẫn giữ lọn tóc. Cậu nhìn mái tóc, nhìn góc má, nhìn dáng ngủ bình yên, lòng vừa xao xuyến vừa bối rối. Cậu hít thật sâu, cố giữ mình lại dù cảm nhận được một lực vô hình kéo cậu tiến gần Thiên Anh. Cậu cúi xuống, đặt lên má cô gái đang ngủ một nụ hôn thật nhẹ, nhẹ đến mức chỉ như một cái chạm thoáng qua nhưng đủ sâu để cậu cảm nhận nhịp tim mình đang lệch đi. Cậu rút tay, tim đập mạnh, lồng ngực là một cảm giác rất đỗi dịu ngọt.

Hoàng Nam ngồi đó, nhìn Thiên Anh ngủ say. Trong tim cậu là một cảm giác bâng khuâng mà từ trước đến giờ, cậu chưa từng chạm tới.

Ngoài cửa thư viện, có tiếng bước châ vang lên rồi xa dần như có ai đó vừa quay đi. Khoảng không lặng lại trong chốc lát. Ngay sau đó, một tiếng bước chân khác xuất hiện, mạnh hơn, gấp gáp hơn, dồn dập trên nền gạch lạnh.

Có tiếng gọi không lớn nhưng rõ trong hành lang vắng. “Tường Lam…”​
 
Quay lại
Top Bottom