Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 25: Khóc

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
589
CHƯƠNG 25: KHÓC

Tiếng trống vang lên, dội vào hành lang dài một nhịp, khô và rỗng. Thiên Anh vừa đi vừa cúi đầu đọc tin nhắn.

Hoàng Nam: Mình có chuyện muốn nói với cậu.

Thiên Anh liếc qua một cái rất nhanh, màn hình tắt, điện thoại được cất vào túi áo khoác, bàn tay siết lại. Bước chân vô thức nhanh hơn.

Phía sau, Kiều Vy, Quỳnh Nhi và Hân Nhiên đi cạnh nhau, tiếng nói chuyện lẫn trong tiếng giày va vào nền gạch.

Hân Nhiên lên tiếng trước, giọng đầy khó hiểu. “Hôm nay Tiểu Thiên bị điên hay sao ấy, đề chưa viết xong đã giơ tay xung phong lên giải rồi.”

Quỳnh Nhi đi cạnh như sực nhớ ra. “Mày không thấy có mấy câu nó còn chưa nhìn đề đã xung phong hả?”

Kiều Vy đi phía sau, im lặng. Cô nhìn bóng lưng Thiên Anh, thấy dáng đi thẳng, vai hơi cứng lại như đang gồng mình chịu đựng.

Bất chợt, Quỳnh Nhi quay lại, đầy suy đoán. “Hay là nó tức tới phát điên rồi nên giành lên bảng để trả thù hả?”

Không ai trả lời.

Hôm nay, không khí lớp học chẳng khác mọi ngày, bảng đen, phấn trắng, vẫn tiếng quạt quay đều đều trên trần. Lúc Thiên Anh bước vào lớp, không ít ánh nhìn lặng lẽ hướng về phía cô. Ở góc lớp, một nhóm nhỏ tụ lại với nhau, thì thầm vài câu rồi đồng loạt nhìn sang chỗ Thiên Anh, không hẳn là tò mò mà giống đang chờ đợi.

Một đứa trong nhóm cố tình nói lớn, giọng kéo dài ra. “Chắc người ta cố tình bỏ bài của mày đó Thanh Ngọc.”

Thiên Anh nghe thấy rõ ràng nhưng không quay lại, cũng chẳng buồn mở miệng phản bác. Cô kéo ghế ra, ngồi xuống, mở sách.

Sự im lặng của Thiên Anh khiến nhóm kia được nước làm tới, nhiều câu nói sau đó nhắm thẳng về phía cô không chút che giấu.

Giờ học bắt đầu, cả lớp vô cùng bất ngờ trước sự tích cực của Thiên Anh. Sau nhiều ngày gần như biến mất trong giờ học, cô liên tục giơ tay. Từng tiết học trôi qua, Toán, Hóa học rồi Sinh học, môn nào cô cũng tham gia xây dựng bài. Cô trả lời trôi chảy, chính xác khiến thầy cô phải gật đầu hài lòng.

Những tràng vỗ tay vang lên sau mỗi câu trả lời đúng, đâu đó vẫn có vài giọng thì thầm rất nhỏ. “Lại muốn thể hiện…”

Thiên Anh bình thản như không nghe thấy, chăm chú nhìn lên bảng, tiếp tục ghi chép, tiếp tục giơ tay, cứ dồn hết sức lực của mình vào từng phút trôi qua.

Buổi chiều tan học, mặt trời lấp ló sau tán cây trước cổng trường, cả nhóm vừa ra tới cổng thì Quỳnh Nhi chợt khựng lại. Phía trước, Thiên Anh đang đứng nói chuyện với một bạn nam. Dáng người cao, vừa nhìn nghiêng qua, Quỳnh Nhi đã kéo tay Kiều Vy, hiếu kỳ muốn được xác nhận. “Đó là Hoàng Nam hả?”

Kiều Vy bước tới, chưa kịp nói gì đã nghe giọng Thiên Anh vang lên. “Giữa mình và cậu chẳng có gì để nói cả!”

Câu nói rơi xuống một cách lạnh lẽo.

Thiên Anh quay lưng đi ngay, không chờ thêm một giây nào nữa, bỏ lại Hoàng Nam đứng yên tại chỗ.

Hoàng Nam như muốn giải thích, liền chạy theo, mới bước được một bước thì tiếng gọi của Thanh Ngọc vang lên phía sau. Cuộc đối thoại giữa họ không kéo dài, vài câu ngắn ngủi đã kết thúc và người quay lưng đi trước cũng là Hoàng Nam.

Quỳnh Nhi và Hân Nhiên đứng ngơ người, không biết làm sao “tiêu hóa” những gì vừa chứng kiến. Cả hai lập tức áp sát Kiều Vy. “Là sao nữa vậy?”

Kiều Vy thở ra một hơi rất nhẹ, gương mặt vừa khó hiểu, vừa bất lực. Cô không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu, hay đúng hơn, cô cũng chẳng hiểu rõ mọi chuyện để có thể giải thích cho ai.

Buổi tối, căn phòng còn lại ánh đèn bàn vàng nhạt, Thiên Anh ngồi trước bàn học, quyển vở mở ra nhưng cây bút trên tay đã dừng lại từ lúc nào. Mực khô từ lâu, nét chữ dở dang như chính suy nghĩ trong đầu cô.

Thiên Anh ngẩng lên, ánh mắt dừng lại chỗ khung cửa sổ. Ngoài kia, gió lay rèm, làm cô nhớ về Hoa Thanh. Cô nhớ những lần Tường Lam đứng cạnh mình, ánh mắt như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Nhiều khoảnh khắc lưỡng lự kéo dài, vài câu nói chưa kịp thành lời, cô chỉ nghĩ đơn giản rằng có lẽ người ta giống mình, cũng không đủ can đảm để bước thêm một bước.

Ý nghĩ chưa lắng xuống thì buổi chiều đó lại hiện về, rõ ràng đến nhói lòng.

Hành lang vắng người, Thiên Anh quay lại để lấy cây bút đã quên trên bàn giáo viên. Vừa bước khỏi cầu thang, giọng nói của Vĩnh Khôi vọng tới. Ban đầu là những câu xoay quanh Tường Lam nên cô không để tâm. Cho đến khi tên mình được gọi lên, Thiên Anh sững lại.

Thiên Anh không bước tiếp, lặng lẽ đứng đó bởi nếu cử động thì mọi thứ sẽ vỡ ra ngay lập tức. Cô nghe rất rõ, không sót chữ nào. Tay cô vô thức siết chặt lấy vạt áo đồng phục, các ngón tay run lên. Và rồi Vĩnh Khôi nói đến cái tên “BLUE”, nói rằng đó là cái tên Hoàng Nam đặt cho cô.

Khoảnh khắc ấy, Thiên Anh như chết lặng.

Nếu thật sự Hoàng Nam đặt cho cô, vậy tại sao khi cfs nghi ngờ nó thuộc về Tường Lam, cậu lại im lặng? Nếu Hoàng Nam đã thích Tường Lam, vậy thì vì sao còn gieo vào lòng cô những điều mập mờ đến thế? Vì sao lại thân thiết, quan tâm, dịu dàng làm cô ccó ảm giác mình là một ngoại lệ?

Người mà cô thầm thích suốt ngần ấy thời gian… là người như vậy sao?

Những câu nói phía sau dần mờ đi, tai Thiên Anh ù lên, thế giới xung quanh bị kéo giãn ra, cô không biết mình đã quay lưng lại từ khi nào, chỉ nhớ rằng cô chạy. Chạy xuống cầu thang trong trạng thái gần như không nhìn thấy gì phía trước. Rồi cô vấp chân, cơ thể mất thăng bằng, ngã nhào xuống bậc thềm lạnh ngắt. Một cơn đau nhói lên, cô không rõ là do tay xước vào tường hay do lời nói đã cứa vào tim.

Khi ngước lên, phía trên cầu thang, Hoàng Nam đứng đó. Cậu chỉ đứng đó nhìn cô thôi. Hình ảnh Hoàng Nam như một vết cắt mảnh nhưng khắc sâu vào tim Thiên Anh, lặng lẽ nằm lại trong trí nhớ.

Thiên Anh cúi xuống, trang vở trước mặt kéo dài một vệt nước. Cô giật mình, đưa tay lau đi giọt nước mắt vừa rơi xuống, cho rằng chỉ cần xóa nó đi thì mọi chuyện sẽ biến mất theo. Cô cố gắng hít sâu, cố gắng kiềm nén nhưng càng cố, mọi thứ trong lòng càng vỡ vụn. Nước mắt không còn nghe lời nữa, giữa căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng thở của một người đang cố gắng mạnh mẽ dù chẳng còn biết mình mạnh mẽ để làm gì?​
 

Đính kèm

  • Screenshot 2025-12-26 200557.png
    Screenshot 2025-12-26 200557.png
    14,4 KB · Lượt xem: 0
Quay lại
Top Bottom