Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 24: Đau

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
589
CHƯƠNG 24: ĐAU

Từ sau hôm ấy, Thiên Anh như vô thức dựng lên một khoảng cách đủ xa để người đối diện không thể bước vào.

Thiên Anh vẫn sống theo nếp sinh hoạt quen thuộc: đúng giờ, gọn gàng nhưng lòng cô đã chậm đi một nhịp. Cô vốn là người chú trọng tiểu tiết trong giao tiếp. Tin nhắn của ai, cô hiếm khi để qua ngày. Có những đoạn hội thoại dù đã khuya, cô vẫn cố gắng trả lời cho trọn vẹn như một cách giữ phép lịch sự với cảm xúc của người khác.

Khi điện thoại rung lên bởi tên Hoàng Nam, Thiên Anh lại để yên thật lâu. Cô không phải cố tình làm ngơ mà có lẽ cô cần thêm thời gian để trái tim mình thôi run trước khi gõ từng chữ. Tin nhắn vẫn trả lời nhưng luôn muộn hơn bình thường, có khi đến tận khuya mới trả lời.

Hoàng Nam ngỏ ý về chung, Thiên Anh liền lấy cớ phải ghé Hoàng Thanh trước rồi mới về nhà, giọng nói nhẹ nhàng có chút xa xôi. Cô biết, nếu cùng đi, chỉ cần Hoàng Nam hỏi một câu rất đơn giản thôi, mọi cảm xúc đang đè nén kia sẽ vỡ ra mất.

Có lần Hoàng Nam vừa định mở lời thì Vĩnh Khôi hỏi bài, cậu đành quay đi, Thiên Anh cũng âm thầm quay mặt về phía khác, ngầm xác nhận cả hai cùng đồng ý tránh né một cuộc đối thoại chẳng ai sẵn sàng.

Trên lớp, Thiên Anh cũng né Tường Lam, không phải kiểu lạnh nhạt ra mặt, cũng không hề gượng gạo, mọi câu chuyện đều được giữ ở mức cần thiết. Thiên Anh không còn đứng lâu để trao đổi hay kéo dài những khoảnh khắc vốn dĩ rất bình thường trước đây. Cô không muốn mình tỏ ra xa cách, càng không muốn Tường Lam phải bối rối nhưng trái tim cô lại không đủ bình tĩnh để đối diện.

Chí Vũ thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm, Thiên Anh chỉ nói rằng tập san đang vào giai đoạn nước rút, công việc dồn dập làm cô không kịp thở. Điều đó không hẳn là nói dối, tiếc rằng thứ khiến cô mệt mỏi nhất không nằm trên trang giấy. Có lẽ, Thiên Anh cũng đang cố gắng đè nén mọi thứ đang ngổn ngang trong lòng mình.

Giờ ra chơi, Kiều Vy, Quỳnh Nhi và Hân Nhiên rủ nhau xuống căn tin, cả đám ngồi ở góc bàn thường ngồi.

Quỳnh Nhi chống tay lên cằm, khó hiểu hỏi. “Dạo này bầu trời nhỏ sao ấy, cứ lầm lì ít nói thế nào.”

Hân Nhiên tiếp lời, giọng đầy thắc mắc. “Giờ ra chơi cũng không thấy nó nhích khỏi cái ghế, cắm đầu làm bài tập miết.”

Kiều Vy ngồi cạnh thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía dãy lớp học. Suy nghĩ một lát rồi đáp lời. “Trường mới thông báo thay đổi thời gian nộp tập san, sớm hơn một tuần lận.”

Quỳnh Nhi nhíu mày. “Có sao. Tập san lớp mình cũng gần xong rồi mà, sớm hơn một tuần vẫn kịp chứ?”

Kiều Vy giải thích. “Hôm trước Tiểu Thiên kiểm tra lại, có bốn bài bị lỗi. Nó thì muốn giữ nên đòi sửa nhưng nhỏ Thảo không chịu, nói là sửa không kịp với lại bỏ bốn bài đó cũng không ảnh hưởng gì. Hôm đó hai đứa nó tranh luận dữ dội lắm.”

Những tuần trước, vì ở lại làm tập san liên tục nên Thiên Anh để vài bạn mang bài về nhà hoàn thiện. Khi nộp lại, nhiều bài không đưa tận tay cô mà đặt lẫn trong sấp giấy dưới hộp bàn. Đến lúc kiểm tra, cô mới phát hiện phần trang trí không đúng với thảo luận ban đầu: màu sắc lệch tông, bố cục rối, họa tiết không còn hòa hợp với tổng thể tập san của lớp. Tuần trước, ban tổ chức thông báo dời hạn nộp sớm hơn một tuần để hôm làm lễ có thể trưng bày trên bàn đại biểu.

Thời gian như bị siết chặt lại, Thiên Anh nhìn sấp giấy tờ trên bàn, cảm giác hụt hẫng lan dần trong lồng ngực.

Buổi chiều, nắng nhạt đi, gió thổi nhẹ qua hành lang mang theo mùi cây cỏ đặc trưng của sân trường. Thiên Anh qua Hoa Thanh khá sớm vì buổi sáng, thầy Trung nhắn tin bảo cô đến trường sớm một chút. Vừa đặt chân vào cổng trường, Thiên Anh đã nhận được tin nhắn gọi lên Văn phòng.

Lớp 12C1 ồn ào như ong vỡ tổ sau tiếng trống giao tiết, rồi dịu lại đôi chút khi thấy Thiên Anh đứng trước cửa lớp. Hôm nay cô mặc đồng phục Hoàng Thanh, gam màu trầm hơn thường ngày, trên tay là túi bài kiểm tra. Nhìn qua, cả lớp đã đoán được lý do cô xuất hiện.

Ánh mắt Thiên Anh lướt qua lớp học, không dừng lại ở ai quá lâu.

Chiều nay, tổ Khoa học tự nhiên họp tổ, đúng lúc 12C1 có bài kiểm tra tháng nên thầy Lâm giao cho Thiên Anh trông coi lớp, nhờ cô sau giờ kiểm tra mang chồng vở bài tập về phòng Giáo viên giúp thầy.

Thiên Anh gõ nhẹ xuống bàn, nhắc cả lớp thu dọn sách vở, giọng cô nghiêm túc, không còn nét gần gũi của mọi khi, ánh mắt có chút lơ đãng, không thật sự tập trung vào một điểm nào.

Hoàng Nam thoáng nhìn lên.

Thiên Anh lại lơ đi, làm ra vẻ không thấy. Cô cho các bạn truyền đề xuống, yêu cầu úp đề lại cho đến khi có tiếng trống. Cô quay lưng xuống lớp, nắn nót viết vài dòng lên bảng, kẻ vạch thời gian. Suốt giờ kiểm tra, cô hầu như không đi quanh lớp, chỉ đứng trên bục giảng, sợ rằng nếu bước xuống sẽ vô tình chạm phải ánh mắt mà mình không thể bình tĩnh đối diện.

Mười lăm phút cuối, Thiên Anh mới đi một vòng. “Chú ý đọc kỹ đề trước khi chọn đáp án nhé.”

Giờ kiểm tra kết thúc, các bạn trong lớp cũng nhanh chóng ra về.

Hoàng Nam và Chí Vũ cố tình thu vở chậm hơn.

Thiên Anh cẩn thận xếp bài kiểm tra vào túi sơ mi, ôm chồng vở trên bàn giáo viên, vừa quay người lại đã thấy Hoàng Nam đứng trước mặt.

“Để mình giúp cậu.” Hoàng Nam đưa tay đỡ lấy chồng vở.

Thiên Anh dứt khoát gạt đi, ôm chặt chồng vở, quay lưng rời đi, không nói một lời trong sự ngỡ ngàng của Hoàng Nam và Chí Vũ.

Chí Vũ đứng cạnh sững lại, nhìn theo bóng em gái, quay sang Hoàng Nam. “Hôm nay con bé sao thế?”

Hoàng Nam im lặng như chính lòng cậu lúc này.

Cả hai đuổi theo thì bắt gặp ánh mắt Vĩnh Khôi.

Vĩnh Khôi đứng tựa vào lan can trước lớp, liếc nhìn Hoàng Nam một cái, nở một nụ cười nửa miệng khó hiểu. “Lòng mày cũng rộng thật đó, Hoàng Nam.” Giọng Vĩnh Khôi không gay gắt nhưng sắc như dao cứa vào không khí vốn đã ngột ngạt. Ánh mắt lướt qua Hoàng Nam như đã quan sát tất cả từ rất lâu.

Hoàng Nam dừng lại.

Chí Vũ có linh cảm chẳng lành len vào trong lòng. “Mày nói gì vậy?” Giọng cậu mang theo sự cảnh giác.

Vĩnh Khôi nhếch môi, từng chữ rơi xuống rất rõ. “Em gái mày đang bị người ta trêu đùa mà mày còn không nhìn ra sao?” Cậu nghiêng đầu, ánh mắt hướng thẳng về phía Hoàng Nam, từng lời được chuẩn bị sẵn. “Lúc chưa có Thiên Anh thì suốt ngày đi thư viện với Tường Lam, phụ chuẩn bị dụng cụ thí nghiệm, cho mượn vở, mang sữa. Đến khi có Thiên Anh thì bày ra vẻ lạnh lùng, xuất hiện đúng lúc, đưa đón, rủ đi ăn, cho mượn áo khoác… Rồi chỉ cần một chuyện nhỏ xảy ra thôi, mày lại đứng đó, để Tường Lam chạy đến đỡ mày trước mặt bao nhiêu người.”

Vĩnh Khôi nói liền một mạch, những điều cậu nói ra như đã mắc kẹt trong cổ họng từ khi nào. “Rõ ràng chữ “BLUE” trên tay mày là tên mày đặt cho Thiên Anh, vậy mà khi cfs nghi ngờ đó là Tường Lam thì mày im lặng. Không một lời giải thích.”

Hoàng Nam siết chặt tay, vẫn không lên tiếng.

Vĩnh Khôi cười, nụ cười không hề mang theo ý vui. “Đặt tên cũng khéo thật đó. Một bên thì rõ ràng, một bên thì mập mờ. Hay là mày muốn giữ cả hai?”

Ngay khoảnh khắc lời nó còn lơ lửng trong không khí, từ phía cầu thang vang lên một tiếng va chạm khô khốc. “A…” Tiếng kêu bật ra ngắn ngủi, đứt đoạn.

Hoàng Nam và Chí Vũ quay phắt lại.

Thiên Anh vấp ngã ngay chân cầu thang, tay cô trượt xuống nền gạch, xước một mảng lớn, máu rỉ ra đỏ thẫm.

Hoàng Nam theo phản xạ lao tới nhưng Chí Vũ đã kéo cậu lại, sải bước nhanh hơn, đỡ lấy Thiên Anh. “Em gái tao. Không cần người khác động vào.” Giọng Chí Vũ trầm hẳn xuống.

Hoàng Nam đứng sững tại chỗ. Cậu thấy rất rõ đôi mắt Thiên Anh đỏ hoe, mi dài run lên, nước mắt trực trào nhưng bị ép ngược trở lại. Cô cắn chặt môi, hít một hơi rất sâu, chỉ cần lỏng ra một chút thôi, mọi thứ sẽ vỡ tan.

Môi Thiên Anh mấp máy, giọng nhỏ đến mức tan vào không khí. “Anh…”

Chí Vũ khựng lại trong giây lát, vội vòng tay qua vai Thiên Anh, đỡ cô đứng dậy. Cách cậu giữ lấy em gái không mạnh, sợ chỉ cần lơi tay, cô sẽ khuỵu xuống lần nữa.

Hoàng Nam đứng đó, không bước theo, chân cậu nặng trĩu, lòng rỗng đi một khoảng vừa bất lực vừa muộn màng.

Ở phía lan can, Vĩnh Khôi đã thôi cười, nhìn theo bóng hai anh em Thiên Anh rời đi, ánh mắt thoáng chùng xuống, không nói thêm lời nào.

Phòng y tế buổi chiều vắng người, nắng nhạt xuyên qua khung cửa sổ, rơi xuống nền gạch một mảng đủ sáng xua đi cảm giác lạnh lẽo trong không gian.

Thiên Anh ngồi trên gi.ường, tay đặt lên bàn inox. Làn da trắng mịn bị trầy xước một mảng đỏ, máu đã thôi chảy nhưng vẫn còn rát buốt.

Cô y tế cúi xuống, nhẹ nhàng thoa thuốc, động tác cẩn thận gần như nín thở.

“Chỉ trầy ngoài da thôi, không sâu đâu em.” Cô trấn an. “Không để lại sẹo đâu, yên tâm nhé.”

Thiên Anh gật đầu, môi cong lên thành một nụ cười rất nhỏ.

Chí Vũ đứng dựa bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt không rời khỏi bàn tay em gái. Cậu nhìn từng động tác của cô y tế, nhìn vết trầy, nhìn cả cách Thiên Anh cắn nhẹ môi mỗi khi thuốc chạm vào da.

“Mít ướt quá cô nương ơi.” Chí Vũ buông một câu nửa đùa nửa thật, cố làm nhẹ không khí.

Thiên Anh bật cười. “Em có khóc đâu.”

Chí Vũ biết, biết rõ hơn ai hết là khác. Từ nhỏ đến lớn, Thiên Anh chưa từng là người khóc ầm ĩ. Cô chỉ đỏ mắt, chỉ im lặng, chỉ thu mình lại rồi tự mình nuốt hết tổn thương, càng đau càng tỏ ra bình thản.

Băng keo cá nhân được dán lên vết thương, cô y tế dặn dò vài câu rồi rời đi.

Chí Vũ nhìn Thiên Anh. “Đau không?”

Thiên Anh lắc đầu. “Chỉ xước thôi mà anh.”

Từ phòng y tế về dãy thực hành, gió chiều thổi nhè nhẹ. Thiên Anh đi chậm, bước chân hơi loạng choạng. Chí Vũ đi bên cạnh, giữ khoảng cách sẵn sàng đỡ lấy em gái bất cứ lúc nào.

Đi được một đoạn, Thiên Anh dừng lại. “Em để quên cây bút trên bàn giáo viên rồi. Anh Vũ lên lớp lấy giúp em với.”

Chí Vũ quay sang nhìn Thiên Anh. “Hay anh đưa em về luôn nha?”

Thiên Anh ngước lên, mỉm cười. “Em có sao đâu mà phải đưa về. Lát ôn xong em về một mình được, đừng lo nha.”

Chí Vũ nhìn Thiên Anh thật lâu rồi quay đi, bước chân nặng hơn bình thường. Trong đầu cậu hiện lên cảnh hành lang ban nãy, tiếng nói của Vĩnh Khôi, ánh mắt Hoàng Nam và cách Thiên Anh quay lưng bỏ đi không nói một lời. Cậu thừa biết, em gái mình không ngã vì trượt chân.

Còn lại Thiên Anh đứng đó, giữa hành lang dài, những lời nghe được khiến cô không thể giả vờ như chưa từng nghe.

Có những tổn thương, không ai chạm vào vẫn khiến người ta phải lùi bước.

Hành lang vắng hơn lúc nãy, tiếng bước chân vang vọng trên nền gạch.

Hoàng Nam vẫn đứng ở chỗ cũ.

Chí Vũ bước ngang qua, không dừng lại, cũng không nhìn sang. Ánh mắt cậu lạnh và phẳng như rằng Hoàng Nam là người xa lạ vô tình đứng chắn lối đi.

Hoàng Nam gọi. “Vũ…”

Không có phản ứng.

Chí Vũ cúi xuống bàn giáo viên, lấy cây bút, quay người đi ngay.

Hoàng Nam cất tiếng gọi lần nữa, giọng thấp và khàn đi thấy rõ. “Trong mắt mày… tao thật sự tệ vậy sao?”/.​
 

Đính kèm

  • Screenshot 2025-12-26 172758.png
    Screenshot 2025-12-26 172758.png
    7,1 KB · Lượt xem: 0
Quay lại
Top Bottom