[Longfic] Kí ức sinh mệnh

Ame Ame

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2016
Bài viết
137
Có thể là ngày mai hoặc hai hôm nữa sẽ có truyện.
Có thể là 1 chương hoặc có thể là hai chương.
Chương tiếp theo có cảnh đánh ghen "máu chó."
 

Sunnybird

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
27/7/2020
Bài viết
53
@Ame Kimu Mình đã đợi Au gần 3 năm, đợi thêm vài ngày có là gì đâu. Cảm ơn Au vì đã trở lại....Ko biết au còn làm về du lịch hay không nhưng au nhớ cho con dân bọn mình được vi vu theo fic của au nhé. Chắc chắn đó là chuyến đi nhiều cảm xúc tuyệt vời 🤗
 

Ame Ame

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2016
Bài viết
137
Chương ??: Mảnh vỡ còn lại .




Kazawa Kou một đường đuổi theo Yuki ra đến cổng bệnh viện, dọc đường anh ở phía sau liên tục gọi. Thế nhưng, người phía trước hoàn toàn không có ý định dừng lại. Chân mày Kazawa Kou nhíu lại thật chặt, một bước biến thành hai bước, thật nhanh đã chặn trước mặt Yuki, bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay cô khó chịu hỏi.

" Yuki. Em cố tình không nghe anh gọi sao?"

Yuki nghe Kou hỏi vậy ngược lại không trả lời, mím môi, quay mặt sang một bên. Cô im lặng, Kazawa Kou cũng không nói gì, hai người cứ như vậy đứng trước cổng bệnh viện không ai nói với ai điều gì. Cho đến khi người qua lại chỉ trỏ bàn tán, lúc này, gương mặt Kazawa Kou không nén được sự khó chịu, dứt khoát kéo Yuki vào một góc ít người chú ý.

" Anh làm gì vậy?" Kết cuộc Yuki cũng chịu lên tiếng, cô giật tay ra khỏi tay Kazawa Kou, trừng mắt với anh.

" Em đang tránh mặt anh."

" Không có."

Yuki trả lời rất nhanh chóng nhưng ánh mắt lại không nhìn đến Kazawa Kou. Đúng là cô đang tránh mặt anh, tốt nhất là không gặp có lẽ cô sẽ buông xuống được đoạn tình cảm này, chúc phúc cho hai người.

" Haiz." Lặng lẽ buông một tiếng thở dài, Kazawa Kou chăm chú nhìn cô gái trước mặt không biết phải nói như thế nào với cô để thể hiện lòng mình. Anh không phải người thiên về tình cảm, tính tình lại có chút trầm lặng, nhưng anh lại biết rất rõ trái tim này hướng về đầu. Ban đầu mới gặp lại Misaki anh thực sự đã chút kích động, nhưng anh không nghĩ đến việc nối lại tình xưa.

Yuki không biết những gì Kou nghĩ, chỉ nghe một tiếng thở dài của anh. Cô tự cho rằng anh ấy đang cảm thấy mình phiền vì thế cảm thấy rất tủi thân, cúi thấp đầu, buồn buồn lên tiếng " Anh tránh ra, em muốn đi về."

" Khoan đã, em hãy nghe anh nói." Kazawa Kou dùng cách tay rộng lớn của mình để chặn đường đi Yuki, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, có chút bất đắc dĩ nói tiếp " Anh chỉ vì Minami..."

" Em biết rồi." Yuki cắt ngang lời Kazawa Kou, cô không dám

nghe anh nói hết, cô sợ sẽ nghe thấy những lời khiến mình đau lòng. Chớp mắt mấy cái để che giấu đi những giọt nước mắt chực chờ trên khóe mi, sau đó mới ngẩng đầu, nở nụ cười gượng gạo nói với Kazawa Kou " Em hiểu, em tin anh."

Kazawa Kou biết những lời này đều là nói dối, làm sao anh không nhìn ra chút ưu thương nhàn nhạt trong mắt cô, vốn anh muốn giải thích rõ hơn nhưng mà nghĩ lại vẫn không nên, tốt nhất nên để Yuki ở ngoài vòng ân oán này, sau khi giải quyết ổn thỏa mọi thứ sẽ cùng cô nói rõ ràng.

"Được rồi. Em hiện tại hãy trở về quân khu đi."

" Tại sao?"

Yuki đã rất kìm chế bản thân mình, tự an ủi, tự lừa gạt rằng cô không quan tâm đến việc anh Kou thích ai, cô chỉ biết cô thích anh. Bấy lâu nay, Yuki luôn tự nói với bản thân mình như thế, anh có thể không thích cô, trong lòng anh cũng có thể có người khác. Nhưng cô vẫn luôn thích anh và luôn trực tiếp thể hiện tình cảm ấy một cách công khai trước tất cả. Thật vất vả mới làm cho cục đá khô cần ấy hướng ánh mắt đến mình, không nghĩ đến hiện tại lại nhảy ra một người đã biệt tâm, biệt tích mấy năm, còn có đứa bé. Có phải hay chăng bây giờ, anh muốn gạt bỏ cô, cố ý đuổi cô về quân khu. Nghĩ vậy, sóng mắt Yuki nổi lên, ánh mắt không che giấu bi thương nhìn anh chờ đợi câu trả lời.

Kazawa Kou nhìn thấy trên mi mắt Yuki nổi lên một tầng đỏ nhạt, liền giật mình, nét mặt âm u, ngón tay giật mấy cái do dự đưa tay ôm lấy mặt Yuki, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói " Hiện tại rất nguy hiểm."

Yuki ngây người nhìn thẳng vào mắt Kazawa Kou, chợt nhớ lại cuộc nói chuyện khi nãy với anh và Ran, rất có thể tên giết người hàng loạt G năm đó vẫn còn sống. Nếu sự thật là như vậy hai chữ nguy hiểm mà mọi người đang đối mặt là rất lớn, cô càng không thể đi.

" Em biết. Nhưng em muốn giúp Ran"

" Không được. Em biết là..."

" Em biết, em biết rất rõ là sẽ rất nguy hiểm nhưng mà em không muốn bị gạt ra như vậy. Anh muốn chúng ta giống Ran với người đó chứ. Chuyện năm đó, nếu hắn ta không lừa gạt Ran, thì chuyện của họ cũng không dang dở."

Yuki chính là dùng lại chuyện của Ran năm đó để nhắc nhở Kazawa Kou, cô muốn nói với anh nếu như anh đẩy cô ra khỏi cuộc chiến này rất có khả năng cô và anh cũng sẽ giống họ mà xa nhau hoặc có thể là chẳng bao giờ có thể gặp nhau nữa.

" Không có nếu như. Anh tin tưởng quyết định năm đó của cậu ta là hoàn toàn đúng."

" Kể cả việc hai người như hiện tại cũng là đúng sao?"

Kazawa Kou không lập tức trả lời, ánh mắt anh xoáy sâu vào mắt Yuki, hy vọng qua đó thể hiện điều anh muốn nói. Rủi ro chính là không thể biết trước. Cho dù có là thiên tài cũng không ai đoán được tương lai như thế nào.

" Không thể gộp chung mọi chuyện để nói, càng không thể nhìn kết quả mà phán đoán tính chất một sự việc."

" Được rồi, dù vậy anh cũng không thể ép em trở về. Em chưa nói cho anh biết là hiện tại em nhận nhiệm vụ điều tra về một vài cái chết bí ẩn của những sĩ quan gần đây và cả của ông Muza" Yuki mệt mỏi nói. Cô không thể hiểu được suy nghĩ của anh ấy.

Nghe Yuki nói việc này, nắm tay Kazawa Kou bất giác nắm chặt lại, đáy mắt xẹt qua tia bất đắt dĩ cùng lo lắng " Cẩn thận một chút."

Yuki kinh ngạc nhìn Kazawa Kou, tại sao cô lại cảm thấy không vui khi anh không tiếp tục ngăn cản mình vậy? Tại sao cô lại cảm thấy ánh mắt anh có chút trốn tránh?

" Em hiện tại ở với anh em đúng không? Anh đưa em về?"

Kazawa Kou quay lưng nắm lấy tay Yuki dẫn đi, cũng không cần nghe câu trả lời của cô, hành động của anh giống như chột dạ, nhưng vì cái gì mà chột dạ anh lại không thể giải thích. Yuki im lặng đi theo sau Kazawa Kou, nhìn bóng lưng của anh trong lòng cô cảm thấy mệt mỏi, cô dường như cũng đoán được ít nhiều tất cả cử chỉ hiện tại của anh có thể là liên quan đến vụ án mà cô sắp điều tra và nó có thể liên quan đến việc của nhiều năm trước, cái chết của Kazawa Ran, anh Shohei và chị Yui. Nếu mọi chuyện giống như suy đoán của cô thì rất phức tạp.

[ Kết quả là cả một quá trình, nhưng cũng có rất nhiều quá trình chỉ cùng một kết quả.]

Buổi chiều Shinichi đến bệnh viện trước và chờ chị Saito trước cổng bệnh viện. Theo hẹn hai người đến gặp Ran để lấy lời khai, có điều hai người không ngờ lại bị chặn ngay cửa. Cả hai nhìn nhau khó hiểu dường như bên phía cảnh sát chưa cho người đến bảo vệ, kiểu ăn mặc cứng ngắt và thần sắc này lại rất giống với cảnh vệ.

" Hai người các anh là ai tại sao lại đứng đây?"

Hai kẻ đàn ông cao to bị hỏi đồng loạt nhíu mày, gương mặt lạnh lùng đánh giá hai người Shinichi và chị Saito. Một lúc sau đó một trong hai người mới mở miệng, giọng nói dõng dạc nghiêm túc." Chúng tôi là cảnh vệ được sự ủy thác của ông Kazawa Hindo đến đây bảo vệ sự an toàn cho cháu gái của ông ấy."

" Kazawa Hindo?" Cái tên không ngoài dự định, nhưng không nghĩ đến ông ấy lại cử cả cảnh vệ. Cho dù gia đình này đều thuộc quân đội, Shinichi nghĩ ông ấy làm vậy không phải là phô trương thân thế mà chắc chắn rằng Ran thực sự bị đe dọa bởi một phần tử rất khủng bố. Shinichi trao đổi ánh mắt với chị Saito sau đó quay sang hai người cảnh vệ nói " Chúng tôi bên sở cảnh sát Tokyo, đến đây để lấy lời khai."

Hai cảnh vệ nghe nói vậy vẫn không có biểu hiện gì, tuy người trước mắt có thể cảnh sát và bên cạnh lại là thám tử lừng danh Kudo. Nhưng không có gì là chắc chắn cả, người vẫn có thể giả mạo. Trong lúc cả hai vẫn đang chần chừ thì bên trong phòng bệnh Ran mở cửa bước ra.

" Xin lỗi." Đứng ở cửa gương mặt Ran có chút xấu hổ nói xin lỗi với Shinichi và chị Saito, sau đó tránh người sang một bên lịch sự đưa tay mời hai người vào, có điều lúc này lại bị hai cảnh vệ đưa tay ra ngăn lại. Ran lập tức trừng mắt với hai cảnh vệ giọng không vui nói " Hãy cho hai người này vào."

" Xin lỗi. Không được sự cho phép của thiếu tá Kou chúng tôi không thể tùy tiện cho hai người này vào.." Một trong hai cảnh vệ vẫn lạnh giọng trả lời.

" Anh Kou có việc. Có phải rằng các anh biết em không phải là cháu ruột của ông nên mới cương quyết với em như vậy?" Nghe những lời lạnh lùng của người cảnh vệ, Ran ngẩng mặt, ánh mắt hiện lên vẻ mất mát nói bằng giọng đáng thương nhất có thể. Thật ra cô chỉ giả vờ vì họ đối với cô đã quá quen thuộc, ứng phó với những kẻ khô cần cứng nhất trong quân đội, chỉ có làm ra vẻ đáng thương thế này mới qua cửa được thôi.

" Tôi...chúng tôi...." Chiêu này của Ran thành công làm hai người cảnh vệ lúng túng, nhìn nhau không biết phải nên hành xử thế nào.

Shinichi không thể tin vào mắt mình, mắt nháy mấy cái nhìn cô gái đang giở trò trước mắt, mới lúc này cậu cũng bị cái gương mặt đau thương, giọng nói buồn tủi đó đánh lừa. Nếu không phải cô ta lén lúc quay sang nháy mắt với chị Saito chắc chắn cậu sẽ tin sái cổ. Nhưng mà ánh mắt bi thương vừa rồi thật sự khắt sâu vào trong lòng cậu, dường như trước đây cậu đã thấy nó.

Kết quả sau một hồi day dưa qua lại Shinichi và chị Saito cũng có thể tiến hành lấy khẩu cung.

"Em hãy kể chi tiết việc hôm qua sau khi rời khỏi chỗ làm việc." Chị Saito cầm sổ ghi chép chăm chú nhìn Ran, còn Shinichi lại rất hờ hửng dựa vào cửa sổ, cậu cảm thấy căn phòng hơi tối liền thuận tay kéo rèm cửa lên. Hành động này của cậu làm Ran giật mình quay người trốn tránh.

"Ran?" Chị Saito nhạy bén phát hiện phản ứng có phần khác lạ cả Ran. Tiếng gọi của chị cũng thu hút sự chú ý của Shinichi, cậu nhíu mày nhìn vẻ mặt bối rối của Ran.

Ánh mắt của hai người càng làm Ran bối rồi hơn, bàn tay cô nắm chặt đến nổi các móng tay đều đã găm sâu vào d.a thịt, cô cuối đầu che đi ánh mắt hoảng loạn.

"Ran... Ran... RAN."

"Dạ"

"Em ổn chứ."

"Em ổn." Ran né tránh ánh mắt quan tâm từ chị Saito, nhưng không qua khỏi được cái nhìn sắt bén của Shinichi. Cậu cảm thấy ánh mắt trốn tránh đầy sợ hãi của cô. Shinichi kéo cửa sổ xuống, cậu chú ý thấy đôi vai Ran buông lỏng xuống như trút được gánh nặng, cậu khẽ nhíu mày.

Chị Saito bắt đầu ghi chép lại những lời khai báo của Ran, lúc này cô khá bình tĩnh và thoải mái kể lại sự việc hôm đó. Theo lời Ran sau khi tạm biệt Yuki cô dự tính trở về lại khách sạn, nhưng do không bắt được taxi cô chọn đi vào con hẻm nhỏ, đây là một lối tắt sau hộp đêm, đi thông qua nó sẽ đến được con đường lớn sẽ dễ dàng bắt xe hơn. Đi được phân nữa đoạn đường thì cô bị năm tên áo đen chặn đường tấn công.

"Bên cảnh sát đã cho điều tra thông tin của năm kẻ tấn công Ran, kết quả phát hiện bọn chúng đều là sát thủ hoạt động trên một trang wed cho thuê sát thủ. Chắc có người thật sự muốn giết em." Ran không quá bất ngờ về những điều chị Saito vừa nói, từ ngay lúc chạm mặt cô đã cảm nhận được từ bọn người tấn công cô tỏ ra sát khí.

"Có lẽ...." Shinichi hơi đăm chiêu sau khi nghe Ran kể lại câu chuyện hôm đó."Nhưng thật dư thừa khi thuê hẳn cả năm người để giết một cô gái ư?"

"Đúng vậy. Giết một người thuê một tên sát thủ là được. Hoặc dùng súng sẽ gọn gàng hơn đúng không? Nhóm người tấn công Ran sao lại không dùng súng mà lại dùng dao găm?" Nghe Shinichi hỏi chị Saito cũng cảm thấy khá thắc mắc.

"Có khả năng đó là chỉ thị của kẻ đứng sau. Kẻ này...có tâm lý trả thù cực đoan. "Shinichi nói ra suy đoán của mình. Vì qua những lời Ran kể có thể thấy rằng những tên sát thủ cố tình tấn công và tạo nhiều thương tích trên người Ran, cũng may là cô gái này thân thủ không tồi.

Giết một cô gái với năm tên sát thủ đó là chuyện quá dễ dàng nhưng bọn chúng đã không làm vậy mà cố tình tạo ra nhiều thương tích, giống như đang giúp ai đó trút giận. Đúng vậy, có thể một người nào đó rất căm hận Ran và muốn hành hạ cô ấy cho đến chết. Ai? Kẻ nào lại tàn nhẫn như thế?

Chị Saito hít một ngụm khí lạnh thật không thể tin nổi vào những điều Shinichi phân tích, một cô gái hiền lành như Ran sao lại rước vào người họa sát thân như vậy.

"Có thể kẻ thủ ác phía sau là người biết rõ về Ran và có thù cá nhân. Ran em có nghi ngờ về ai không."

Ran rơi vào trầm mặc. Shinichi nhận ra trong mắt Ran dường như léo lên ánh sáng nghi ngờ. "Được rồi, có lẽ cô vẫn chưa chắc chắn về hung thủ.Được biết cô vừa hủy hôn. Xin được phép hỏi nguyên nhân là gì vậy?"

"Tôi... Đây là chuyện cá nhân của tôi và nó không liên quan đến vụ án." Ran kinh ngạc khi cậu ta hỏi cô vấn đề này.

"Đúng vậy, nhưng theo tôi suy đoán hung thủ của thể là một người quen biết có thù với cô, và gần đây nhất trong các mối quan hệ của cô có chuyển biến theo tôi được biết thì đó là việc cô hủy hôn với gia tộc Shimizu. Biết đâu được đây lại là một vụ án vì tình sinh hận. Cô cũng biết đó, tuy là đàn ông nhưng khi bị từ chối dẫn đến mất mặt cũng có thể làm ra những việc không ngờ đến."

Cô gái bị người vì tình sinh hận "..."

Chị Saito "..."

Dường như Shinichi không nhận rằng mình vừa nói chuyện rất chua.

"Khụ...ừm Ran, em có thể nói một chút về việc này, rất có thể nó sẽ cung cấp một ít manh mối." Cô cảnh sát nào đó rốt cuộc không chịu được sự trẻ con của anh thám tử nào đó, chỉ có thể lắc đầu xung phong giải vây.

"Đúng vậy, tốt nhất là hãy kể thật chi tiết." Gật đầu đồng ý với chị Saito, Shinichi kéo một cái ghế đến bên gi.ường Ran bày ra tư thế sẵn sàng nghe một câu xưa cẩu huyết nào đó.

[Này này, Shinichi Kudo. Cậu hãy ra dáng là một vị thám tử, vị cứu tinh của Nhật Bản xem nào.] Chị Saito lại lắc đầu chán nản, trong lòng chị đang âm thầm phỉ nhổ tên đàn ông trước mắt này.

Ran khá khó chịu với thái độ của Shinichi, cô không muốn kể chuyện của mình cho cậu nghe một chút nào.

"Cô đừng hiểu lầm, thật ra tôi chỉ muốn nhanh chút tìm ra hung thủ thật sự. Tuy cô may mắn được cứu khỏi vụ ám sát nhưng năm tên sát thủ ấy lại bị giết chết một cách dã man. Đứng trên cương vị một thám tử tôi không thể loại trừ một khả năng nào." Rốt cuộc cũng nhận ra sự thất thố của mình, mặt Shinichi có chút ẩn đỏ khi nhận ra thái độ của mình hơi quá khích, ánh mắt cậu không dám nhìn thẳng vào đôi mắt tím của Ran.

Ngụy biện. Chị Saito thầm than trong lòng, xem như hôm nay chị được mở rộng tầm mắt rồi.

Đứng trước sự thành khẩn và đam mê nghề nghiệp của Shinichi Kudo, Ran chỉ biết thở dài trong lòng một hơi. Cậu ta nói lời lẽ hợp lý thế cô còn gì để từ chối. Nhưng cô không biết phải kể như thế nào.

"Ran, hay em hãy nói một chút về cuộc hôn nhân của mình và vị hôn phu?" Saito nhận ra sự khó xử trong mắt Ran, một lần nữa cô đành đứng ra hỏi giải vây.

"À. Hai năm trước khi cùng ông ngoại tham gia một buổi tiệc thì em gặp Ryo Shimizu, trùng hợp cả hai gia đình đều có quen biết. Sau đó chúng em cứ thế qua lại... Sau đó nữa thì hai gia đình quyết định năm nay sẽ tổ chức tiệc đính hôn."

"Khoan đã. Nói như vậy đây là một cuộc hôn nhân chính trị." Nhíu đôi mày rậm, Shinichi chợt nhớ đến gia thế của hai gia đình này, một làm viên chức nhà nước, một là sĩ quan cấp cao trong quân đội. Không ngoài khả năng đây là một cuộc hôn nhân vì mục đích cũng cố vị thế xã hội. Thật quá đáng.

"Không phải vậy. Là sau khi tìm hiểu lẫn nhau. Anh Ryo cầu hôn và tôi đã đồng ý nên mới có cuộc hôn nhân này." Ran ngập ngừng giải thích.

Lời giải thích của Ran càng làm Shinichi thêm khó chịu trong lòng, giây phút trước cậu còn cảm thấy bất công cho Ran bây giờ chỉ thấy cô ấy thật đáng ghét, thật dễ giải. Đôi ba lời ngọt ngào của tên mặt trắng thư sinh kia liền đồng ý giao mình. Con gái bây giờ đều dễ bị lừa gạt như vậy sao? Không đâu. Chắc chỉ có cô gái ngờ nghệch này mới đi tin lời tên mặt trắng đáng ghét kia.

"Vậy nguyên nhân gì dẫn đến việc hủy hôn?" Chị Saito nhẹ giọng hỏi.

"Là do giữa chúng em xuất hiện người thứ ba."

"Rầm."

"Sao? Tên đó dám."

"Shinichi." Chị Saito gọi Shinichi để ngăn lại hành động có phần không thích hợp của cậu.

Bị gọi tên Shinichi lần nữa nhận ra mình thất thố, cậu bỏ tay vào túi quần, thật ra nó đang run lên vì đau, khi nảy cậu đã lỡ đập tay vào thành gi.ường. Mẹ nó thật mất mặt mà, chắc không ai thấy đâu.

Tuy động tác của Shinichi rất tự nhiên nhưng không qua khỏi mắt của Ran vì khi cậu đập tay xuống gi.ường đã làm cô kinh ngạc nên đã luôn chú ý cậu. Hành động ngốc nghếch này làm Ran không nhịn được mà cười khẽ ra tiếng, đổi lấy một cái trừng mắt từ Shinich. Nụ cười của Ran làm trong lòng cậu như có nai con chạy loạn, lỗ tai cũng đỏ hết lên.

"Khụ...khụ." Bên này hai người kẻ cười kẻ trừng mắt làm cho chị Saito không hiểu gì cả đành phải ho mấy tiếng thu hút sự chú ý của Ran và Shinichi " Là vị hôn phu của em đã phản bội em sao?"

"Đều này cũng không thể trách anh Ryo, bọn em đã có thời gian dài không gặp nhau, tình cảm không vững nên không tránh khỏi những phút yếu lòng." Ran không phải thánh nhân nhưng cô nghĩ mối quan hệ của hai người khi xuất hiện kẻ thứ ba không thể cứ đổ lỗi cho một người. Nếu lúc đó cô không kiên quyết vào trường quân đội học, nhiều lần từ chối sự liên hệ của Ryo, có lẽ từ lúc đó mối quan hệ của hai người đã rạn nứt, sự xuất hiện của kẻ thứ ba không khác gì sợi rơm cuối làm gãy lưng con lừa mà thôi. Rõ ràng từ đầu chính cô là người mơ hồ đồng ý sự theo đuổi của Ryo, sau đó lại hờ hững với mọi sự quan tâm từ anh ấy. Tính ra cô cũng một phần chịu trách nhiệm trong việc này.

Shinichi không biết những gì Ran đang nghĩ, cậu chỉ thấy ánh mắt tím buồn bã của Ran thì trong đầu đã âm thầm đào mộ chôn sống Ryo nghìn lần. Nén lại sự bực tức trong lòng, Shinichi tiếp tục hỏi Ran " Vậy người thứ ba là ai?"

"Cô ấy tên là Kodachi. Là bạn học trước kia vẫn luôn theo đuổi anh Ryo."

"Vậy giữa hai cô đã có xích mích gì chưa?" Đã là phụ nữ lại còn là tình địch của nhau thì không thể có mối quan hệ hòa bình. Khi Shinichi hỏi vấn đề này ánh mắt Ran ảm đạm hẳn đi. Trước đây, dù biết mối quan hệ mập mờ giữa Ryo và Kodachi cô đã không cảm thấy quá khổ sở, nhưng bây giờ khi nhắc đến Kodachi cô cảm thấy rất chán ghét, cũng vì chuyện giữa cô và cô ta mà cuộc sống của cô hoàn toàn bị đảo lộn.

"Thật sự đã có chuyện sao? Cô hãy kể về nó, cả Ryo Shimizu và Kodachi nào đó đều có khả năng là người đứng sau vụ án." Shinichi nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Ran, kinh nghiệm nghề nghiệp cho cậu biết giữa hai cô gái này chắc chắn là có vấn đề.

Ran biết điều này, thậm chí bản thân cô cũng có chút nghi ngờ, vì những năm gần đây cô không hề có mâu thuẫn với ai cả, ngoại trừ chuyện của Kodachi và người kia ai cũng có khả năng. Ran biết trốn tránh vấn đề sẽ không giải quyết được việc gì nên cô quyết định sẽ kể.

"Sau khi biết chuyện của anh Ryo và Kodachi, ông ngoại đã đánh tiếng hủy hôn với gia đình Shimizu và nhưng do ba anh Ryo đang trong một cuộc bầu cử nên để tránh ảnh hưởng đến công việc của ba Ryo cả hai gia đình quyết định sẽ không công khai việc hủy hôn ra bên ngoài. Khoảng một tuần sau đó Kodachi đã hẹn tôi ra ngoài..." Ran bắt đầu hồi tưởng lại vụ việc xảy ra cách đây vài tháng.

"Tôi biết tôi có lỗi với cô. Mọi chuyện đều do tôi. Là tôi...là tôi đã bỏ thuốc anh Ryo. Anh ấy không biết gì cả. Cô đừng trách anh ấy." Đối diện Ran là một cô gái xinh đẹp đang không ngừng khóc lóc, điều này thu hút sự chú ý của mọi người trong quán cà phê. Tuy họ không nghe cũng không hiểu rõ về câu chuyện giữa hai cô gái nhưng chẳng phải số đông luôn đứng về người dáng vẻ yếu đuối sao?

"Nếu tôi hủy hôn với anh Ryo chẳng phải hai người sẽ được bên nhau sao?" Ran lấy làm khó hiểu nhìn Kodachi, hình như diễn biến câu chuyện này có chút không thuận theo tự nhiên." Còn việc bỏ thuốc gì đó anh Ryo đã nói với tôi, nhưng tôi không quan tâm quá trình, tôi chỉ biết kết quả là anh ấy đã ngoại tình và tôi không nghĩ mình sẽ tiếp tục mối quan hệ này."

"Không được... Cầu xin cô đừng hủy hôn, nếu hủy hôn ba anh Ryo sẽ mất chức thị trưởng." Kodachi hốt hoảng nói, ánh mắt cô có chút đờ đẵn.

Thì ra là vì việc này, đây có phải là thứ mà người ta thường nói ' yêu ai yêu cả tông chi họ hàng sao?', vì thế sau khi dày công bày đủ loại thủ đoạn thậm chí là bỏ thuốc nhưng giờ vì gia đình người yêu mà phải từ bỏ, cô không nhịn được mà nhìn Kodachi bằng ánh mắt thương cảm.

Da đầu Kodachi có chút tê dại khi bị Ran nhìn như vậy, cô cảm thấy mình trở nên nhỏ bé và thấp hèn. Bàn tay đặt trên gấu váy của cô không tự giác mà nắm thật chặc, cố nén cảm xúc giận dữ lại. Trong lòng cô tự nhủ nhắc định phải nhịn. Gia đình Kazawa đòi hủy hôn thật vừa ý cô nhưng giai đoạn này thật không thích hợp, vốn dĩ cô đang đợi ba anh Ryo xong cuộc bầu cử sẽ công khai nếu không phải tại lão già điên Moza nhiều chuyện đó làm bại lộ chuyện của cô, thì bây giờ cô không phải thấp hèn mà đi van xin như thế này.

"Tôi thật không hiểu cô đang nghĩ gì, chẳng phải cô đang mang thai hay sao?" Ran vốn không biết trong lòng Kodachi đang nghĩ gì, nhưng dù sao cô ấy cũng đang mang thai. Đây cũng là lý do cô quyết tâm từ bỏ mối hôn sự này, đứa bé vô tội và nó nên cần một gia đình đầy đủ.

"Cái thai..." Kodachi do dự nhìn bụng mình, sau đó cô cắn răng như hạ quyết tâm mắt rưng rưng nhìn Ran "Được. Nếu cô muốn tôi sẽ phá nó."

Phá thai???? Ran sửng sờ nghe Kodachi nói. Cô khi nào thì yêu cầu cô ấy phá thai.

Trong quán bắt đầu nổi những tiếng sì sầm to nhỏ, có người còn chỉ trỏ về phía họ. Ran đánh nhẹ một vòng ánh mắt, sau nó nhìn Kodachi vẫn đang khóc sụt sùi trước mặt mình, cô nhíu nhẹ đôi mày, cô gái này vẫn thích dùng chiêu trò như lúc trước. Trong lòng Ran tự mặc niệm một phút trong lòng cho cảm xúc thương cảm lúc nảy dành cho Kodachi. Sau nhiều lần trúng chiêu Kodachi, giờ cô thấy tam quan của mình càng phong phú, diễn sao? Cô cũng biết. Ran cúi thấp đầu, tay phải lặng lẽ nhéo thật mạnh vào bắp đùi thế là nước mắt từ trong hóc mắt liền dâng lên, nhưng cô không định diễn một vai đáng thương.

"Kodachi..." Giọng Ran vang lên hơi run , cô ngẩng mặt lên nhìn Kodachi, trong ánh mắt hiện lên vẻ bất lực cùng đau lòng. " Cô nghĩ sau khi cô phá thai thì tôi và anh Ryo vẫn còn như trước được sao?"

Kodachi giật mình, cô quên cả việc tiếp tục giả khóc cứ vậy ngây người nhìn Ran. Chuyện gì vậy, chẳng phải kế tiếp cô ấy nên chối bỏ và cô sẽ càng khóc lóc thảm thiết hay sao????

Phản ứng của Kodachi làm Ran khá hài lòng, để đối phó với kẻ vô sỉ chỉ có vô sỉ hơn. "Tôi chưa từng nói muốn cô phá thai. Thậm chí vì biết cô có thai tôi đã quyết định hủy hôn với anh Ryo. Cô còn ở đây tiếng to tiếng nhỏ nói với người khác tôi là kẻ độc ác. Lòng lang dạ sói ép người khác phá thai." Vừa nói Ran vừa lau ít nước mắt nơi khóe mi, bộ dáng quật cường lại có chút ấm ức đáng thương.

Phút chốc trong quán nổi lên những tiếng nghị luận nhưng lần này mọi sự chỉ trỏ đều về hướng Kodachi.

"Thì ra là như vậy, cô gái kia là kẻ thứ ba."

"Thật vô liêm sĩ, đã vậy còn một bộ dạng khóc lóc."

Một pha cua khá gắt đến từ hội bà tám chị em bạn dì.

"Tôi.. Tôi không có."Tiếng bàn tán to nhỏ trong quán càng nhiều, Kodachi xấu hổ đứng lên phản bác nhưng đứng cả buổi lại không biết giải thích cái gì, Kodachi vừa xấu hổ vừa căm giận chỉ tay vào Ran " Cô... Cô."

"Tôi thì thế nào. Là lúc đó cô bỏ thuốc anh Ryo, chính cô đã xen ngang vào chúng tôi. Bây giờ tôi chấp nhận từ bỏ tác hợp cho hai người. Cô còn ở đây khóc lóc nói tôi ép cô phá thai. Thật vô liêm sỉ."

"Ào." Sau khi gào lên đầy uất ức, Ran dùng hết sức bình sinh hắt ly cà phê lên người Kodachi, sau đó cô đặt hung khí gây án xuống bàn, tay với lấy túi sách bộ dáng khóc huhu chạy ra khỏi quán trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

Hội bạn dì trong quán "..."

Cô gái vừa bị tạt cà phê "..."

Ran chạy một mạch ra ngoài, chỉ thấy trên gương mặt cô nở nụ cười khoái chí làm gì có giấu tích của giọt nước mắt nào. Trong lòng cô âm thầm đắc chí, cô nhịn Kodachi lâu rồi , bây giờ thì tốt rồi cô ta đã lộ ra cái đuôi hồ ly, cô cũng đã quyết định hủy hôn nên không phải lo ngại gì nữa. Chỉ cần nhớ đến bộ dạng chật vật của Kodachi cô không nhịn được cười, nhưng phải chuồng nhanh thôi, cô thừa biết tính Kodachi, hành động vừa rồi của cô đã đánh thức cơn giận dữ của cô ta, nếu không đi nhanh sẽ bị cô ta tóm được, đến lúc đó lại đau đầu. Nghĩ đến đây Ran tăng nhanh bước chân đi đến một chiếc xe màu đen đậu ven đường rồi mở cửa sau.

"Gâu." Chào đón Ran là một chú chó alaska to tướng nhào đến không ngừng liếm mặt Ran.

"Ichi. Đừng liếm, ra trước ngồi đi. Chị vừa mới gây án đấy." Ran ôm Ichi một cái sau đó vỗ nhẹ đầu Ichi vài cái thúc dục nó chạy ra ghế phụ ngồi.

" Đứng lại."





Đôi dòng lảm nhảm
Haiz, các bạn đọc rồi cho mình nhận xét.
Tôi bỏ viết 3 năm rồi, khi viết lại mọi thứ đều khác. Có thể văn phong, ngôn ngữ, mạch cảm xúc truyện nó sẽ hơi khác nhưng chính tôi không biết nó có quá khác và quá xa với những gì các bạn mong đợi không, nhưng tôi vẫn đảm bảo với các bạn về cái kết nó sẽ không thay đổi.
Các bạn giúp tôi nhận xét, dù sao các bạn là người cảm nhận truyện. Cứ thoải mái đọc và nói về cảm nhận của mình, tôi hy vọng nhận được nhiều lời nhận xét từ các bạn để tôi có thể điều chỉnh về truyện của mình tốt hơn.
Cảm ơn những người đã chờ đợi tôi - một con lười. Cũng xin lỗi vì để các bạn chờ. Như chia sẽ tôi làm du lịch lại làm tự do, tôi có rất nhiều thời gian nhưng tôi đã từ bỏ tình yêu với đứa con tinh thần của mình. Kiểu người cạ thèm chóng chán như tôi chắc làm các bạn hụt hẳn lắm. Lần này trở lại tôi quyết tâm không hứa hẹn điều gì, đến đâu hay đến đó các bạn nhỉ.

Cuối cùng: Cảm ơn vì tất cả, chương này tôi đặc biệt vì những người đã bị tôi hứa lụi trong mấy năm nay mà viết.

Chương sau sẽ ra vào một ngày có thể có nắng mà cũng có thể có mưa, à mà nó đã sắp xong rồi. ^_^
 

Mao Lợi Lan 🌸

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
23/6/2018
Bài viết
35
Wow trình độ viết của pau đỉnh thật đấy,nó chả liên quan gì đến việc làm mà bỏ fic tận mấy năm viết vẫn liền mạch ghê á ta. Về phần nhân vật Au miêu tả Ran Mori lúc hiện tại có phần rụt rè, nhút nhát hơn so với quá khứ chúng tỏ cô ấy đã chịu đã kích khá lớn, lợi làm em tò mò hơn nữa. Thêm 1 phần em ngưỡng mộ khả năng viết của Au quá trời quá đất luôn nè là có khá nhiều câu chuyện, rồi nhân vật xoay quanh Ran như gia đình Kou, Yuki, Ryo Shimizu,...vẫn còn quá trời bí mất từ các nhân vật phụ liên quan đến sự thay đổi của Ran mà theo em cảm nhận thì Ran vẫn được "chói lóa" khi có quá nhiều nhân vật trong 1 câu chuyện
 

Sunnybird

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
27/7/2020
Bài viết
53
@Ame Kimu Vì yêu mà viết (đến) nên sẽ cùng nhau hết fic (kiếp) 🤗

Shinichi trong fic của au là một thám tử chính hiệu: luôn quan sát, luôn suy luận, ko dừng lại để bóc trần hàng ngàn lớp bụi, bóc trần sự giả dối, sự lọc lõi và bóc trần những mánh khóe để tìm ra sự thật. Shinichi trong fic của au cũng tinh tế như Shinichi trong nguyên tác: luôn biết trái tim mình hướng về ai, không bỏ qua dù một thay đổi nhỏ của ai, đặc biệt là Ran. Yêu là bảo vệ đến cùng, hành động bảo vệ này như bản năng, cũng như là một thói quen sinh mệnh của Shinichi với Ran. Mặc dù Shinichi đã mất đi ký ức, nhưng dù mới gặp lại Ran hay khi cả 2 đã có thêm chút thời gian tiếp xúc, Shinichi đều kéo Ran ra phía sau mình mỗi khi có nguy hiểm (hoặc Shinichi cho là như vậy). Mỗi lần đọc tới tình tiết này trong fic của au, mình đều đọc đi đọc lại vì nó quá đỗi ấm áp, quá đỗi Shinichi. Đặc biệt, vẫn là các vụ án, vẫn là Ran, nhưng cậu ấy ko bỏ mặc Ran để chạy theo vụ án, ngay cả trong nguyên tác, Shinichi cũng chưa từng bỏ mặc Ran. Muôn vàn lựa chọn, cũng vẫn là chọn ở bên cạnh Ran. Muôn vàn lý do từ bỏ thì vẫn chọn ở bên cạnh Ran.

Ran ở chap này hơi khác với Ran ở những chap trước. Cô ấy vẫn nhạy cảm, vẫn nắm bắt nhanh và quan tâm tới cảm xúc của người khác như từ những chap đầu, nhưng ở Ran còn thêm một nét "tinh quái" nữa, đoạn Ran từ nhéo đùi để nước mắt chạy ra khi gặp tình địch làm mình cười chảy nước mắt, mình rất thích nét này. Mình đã từng ước rằng, trong nguyên tác, Ran có thêm nét này thì rất thú vị.

Ran trong fic của au khá đa tính cách: lúc rất dịu dàng, sợ hãi, khi thì mạnh mẽ, tinh quái, nhưng dù ở tính cách nào ở Ran đều toát lên là một người trí tuệ và tình yêu thương mọi người, cũng rất rõ ràng: ôm được, buông được.

Mình thực sự ko biết đã xảy ra chuyện gì trong quá khứ, nhưng đọc tới chap này, qua câu chuyện trao đổi giữa Yuki và Rou, mình cho rằng: để đến ngày hôm nay là lựa chọn của Shinichi 4 năm trước. Rốt cuộc: Đã xảy ra chuyện gì? Lúc đưa ra quyết định này, Shinichi đã phải chịu đựng những gì? Ran chịu đựng những gì? Chắc chắn họ đã phải rất đau khổ khi đưa ra quyết định từ bỏ này. Bây giờ 2 người bọn họ, rõ ràng biết từng là một đôi trong quá khứ, nhưng đâu thể vì biết thế mà có thể về bên nhau. Giữa họ là một khối ngăn cách đặc quánh của quá khứ, của ký ức coi nhau như sinh mệnh đã bị lãng quên. Thực tế có những câu chuyện 2 người mất trí nhớ cũng không thể nhớ lại được mà yêu lại từ đầu, nhưng với Shinichi và Ran trong truyện này thì không thể, họ ko phải chỉ có ký ức bị lãng quên, mà còn quá khứ nữa nên nếu không nhớ lại được thì yêu lại từ đầu tâm trí cũng luôn chênh vênh, khó thể có hạnh phúc trọn vẹn. Vận mệnh sinh ra họ vốn là 2 người đặc biệt, nên chắc chắn phải vượt qua những chuyện không thể bình thường.

Đọc chap này, mình đọc đi đọc lại vì nó quý giá, không bởi vì có chap mới mà vì au đã trở lại. Au đã chọn tiếp tục ko từ bỏ. Giống như Shinichi trong nguyên tác, dù đi nhanh hay đi chậm nhưng cậu ấy không từ bỏ ánh sáng, không thỏa hiệp với bóng tối, dù có thể lựa chọn, cứ là đứa trẻ 6 tuổi, trí tuệ 17 tuổi và lớn dần lên với vầng hào quang "siêu trí tuệ", lại an toàn, nhưng cậu ấy đã không làm vậy, cậu ấy kiên trì, không ngừng bước tới, không từ bỏ Ran - tình yêu sinh mệnh của mình

Cuộc đời thì khá tơi bời, nhưng mọi chuyện sẽ tốt đẹp lên. Nếu nó chưa tốt đẹp, thì chắc chắn một ngày nào đó nó sẽ tốt đẹp. Việc của chúng ta là cứ bước tới rồi sẽ đến ngày đó. Covid đang phủ một gam màu xám lên tất cả, nhưng cũng nhờ Covid mà au quay lại, "Ký ức sinh mệnh" quay lại vén lên bức màn nhung xám xịt. Trong một bức tranh toàn màu đen, lại có những điểm sáng dù là li ti thì đó chính là bầu trời sao diệu kỳ😍
 

Sunnybird

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
27/7/2020
Bài viết
53
@Ongseongwoo ghen trong vô thức, cứ như thể người ta vẫn đang là của mình. Mất hết cả hình tượng 😂

Vì fic này nên lâu lâu tớ cũng quay lại KSV. Tớ đặc biệt thích mấy fic phát triển theo nguyên tác, nên mâm nào cũng có mặt và hơi cuồng một chút 😅
 

Ame Ame

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2016
Bài viết
137
Nhiều khi t thấy bản thân mình đầy tội lỗi. Nói với mn là sắp có chap rồi. Nhưng 2 tuần nay toàn ăn ngủ đọc truyện xem phim hoạt hình. Có ai như t đi ngủ lúc sáng sớm và dậy vào ban trưa??? Tối nào t cũng kiểu thôi ngủ sớm, mai viết truyện. . Rồi tới khi đụng tới máy tính t viết được 1 dòng rồi xóa. Đóng máy đọc truyện. Không thì viết được một trang sau lên tắt máy quên lưu. Không thì đang viết tự nhiên nhớ nhầm tình huống truyện lại xóa đóng máy xem phim . Không thì mở máy lên , bật youtube xem vạn thứ khùng điên mấy tiếng đồng hồ rồi sợ hư mắt đóng máy mở dt lên xem tiếp.Con gián bò qua cũng nghỉ viết, nắng nóng k viết, mưa sợ sấm k viết, ăn nhiều no k viết. Haiz T có 1 lý do viết truyện nhưng có tỷ tỷ lý do để cho phedp bản thân lười. T là điển hình cho loại người đầy quyết tâm nhưng thiếu nghị lực.
Gần nữa đêm rồi t lên đây viết nhảm,k cầu thông cảm, chỉ cầu ai đó cho t một biện pháp có thể" nói rồi làm." Chớ tui móc meo lắm rồi.
 

Mao Lợi Lan 🌸

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
23/6/2018
Bài viết
35
Nhiều khi t thấy bản thân mình đầy tội lỗi. Nói với mn là sắp có chap rồi. Nhưng 2 tuần nay toàn ăn ngủ đọc truyện xem phim hoạt hình. Có ai như t đi ngủ lúc sáng sớm và dậy vào ban trưa??? Tối nào t cũng kiểu thôi ngủ sớm, mai viết truyện. . Rồi tới khi đụng tới máy tính t viết được 1 dòng rồi xóa. Đóng máy đọc truyện. Không thì viết được một trang sau lên tắt máy quên lưu. Không thì đang viết tự nhiên nhớ nhầm tình huống truyện lại xóa đóng máy xem phim . Không thì mở máy lên , bật youtube xem vạn thứ khùng điên mấy tiếng đồng hồ rồi sợ hư mắt đóng máy mở dt lên xem tiếp.Con gián bò qua cũng nghỉ viết, nắng nóng k viết, mưa sợ sấm k viết, ăn nhiều no k viết. Haiz T có 1 lý do viết truyện nhưng có tỷ tỷ lý do để cho phedp bản thân lười. T là điển hình cho loại người đầy quyết tâm nhưng thiếu nghị lực.
Gần nữa đêm rồi t lên đây viết nhảm,k cầu thông cảm, chỉ cầu ai đó cho t một biện pháp có thể" nói rồi làm." Chớ tui móc meo lắm rồi.
Oa chứ em lên cốt truyện 3 năm r bỏ luôn nè. Giờ nhắc lại chả nhớ gì
 

Sunnybird

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
27/7/2020
Bài viết
53
@Ame Kimu Nhìn thấy thông báo tưởng au có chap mới. Không ngờ hic hu. Bao nhiêu ngày nắng, bao nhiêu ngày mưa, thậm chí Hà Nội có ngày vừa nắng vừa mưa mà ko thấy chap mới. Au đúng là biết cách làm người ta dài cổ ngóng trông hic hu
 

Ame Ame

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2016
Bài viết
137
@Sunnybird sắp xong chương rồi.haiz. nhưng Au đang rối chỗ chức vụ trong cơ quan nhật với sắp tới sẽ có 1 vài vụ án nó hơi khó nên tốc độ ra chap hơi lâu. Với lại Au đang bận làm chương trình trung thu nữa , tự mua dây buộc mình. Đau đầu mà rầu thúi ruột.
 

Sunnybird

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
27/7/2020
Bài viết
53
@Ame Kimu Dây này ngọt ngào mà au 😂. Chỉ cần au viết là được. Bao lâu mình cũng chờ 😅
 

Ame Ame

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2016
Bài viết
137
Chương: Mảnh vỡ còn lại (1)





Trên một chiếc bàn nhỏ màu trắng cạnh cửa sổ có một giỏ lan tím được đặt ở đó, xung quanh bàn không có bất cứ vật trang trí gì, chỉ duy nhất một giỏ hoa. Thật cô độc, thật tĩnh lặng, thế nhưng nó là điểm nhấn mang lại sinh khí cho căn phòng bệnh. Ran ngồi trên gi.ường tiếp tục thuật lại câu chuyện.

"Lúc này thì Kodachi từ trong quán chạy ra, cô ấy khá tức giận khi bị tôi đổ cà phê lên người vì thế sau đó chúng tôi đã có chút tranh chấp qua lại."

"Em và cô ấy đánh nhau sao?" Saito khá bất ngờ với những gì Ran kể, một Ran với những đòn Karate gây tê liệt cô không quá lạ lẫm, nhưng lại không tưởng tượng được một Ran sẽ cùng một cô gái với những đòn nắm tóc kéo tay như phim bộ hàng tuần vẫn chiếu trên tivi.

"Không hẳn là đánh nhau. Bọn em chỉ tranh chấp qua lại." Nhìn ánh mắt không thể tin được của chị Saito nhìn mình Ran cảm thấy chị Saito như liên tưởng hơi kích động rồi, lại nhìn qua Shinichi chỉ thấy cậu nhìn cô bằng ánh mắt chăm chú, nó làm cô khó chịu, ánh mắt đó giống như cậu muốn nhìn xuyên qua mấy lớp áo mình vậy, cô tự giác kéo chăn cao hơn một chút.

Shinichi không hiểu sao Ran lại nhìn mình bằng ánh mắt đề phòng như vậy, nảy giờ cậu rất an phận ngồi nghe chuyện mà. Thôi đi, cậu xin thua với việc đoán cảm xúc của Ran, vẫn là vụ án đơn giản hơn " Vậy sau đó thì sao?"

"Sau đó..." Ran không thể nói tiếp theo chuyện gì xảy ra sau đó, vì lúc này não cô bất chợt trống rỗng, ánh mắt Ran hiện lên vẻ mơ hồ, hoang mang xen chút bất lực. Cô đã từng thử nhớ lại rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng vậy, đều là một mảng trắng xóa, chỉ cần cố nhớ đến nó không hiểu sao tim cô chợt nhói đau lên. Ran vô thức đặt tay lên lòng ngực.

"Cô không sao chứ?" Shinichi nhận thấy hành động bất thường của Ran, cậu không tránh khỏi quan tâm liền tiến đến gần gi.ường bệnh của Ran quan sát cô.

"Tôi...tôi không sao. " Mặt Ran hiện lên nét bối rối khi Shinichi tiến đến gần sát mình như vậy, cô lãng trống ánh mắt của cậu nói " Thật xin lỗi, không phải tôi không muốn hợp tác với anh, chỉ là tôi không nhớ được chuyện gì đã xảy ra sau đó. Tôi chỉ nhớ Kodachi đã đuổi kịp, sau đó chúng tôi đã có chút tranh chấp. Dường như....tôi đã đẩy ngã Kodachi. Sau đó nữa thì tôi đã ở trong bệnh viện"

"Hả?Bệnh viện? Không nhớ? Tại sao lại như vậy? Đã có chuyện gì xảy ra với em sao?" Saito ngỡ ngàng khi nghe Ran nói, chị tiến lại gần Ran quan tâm hỏi. Shinichi cũng không khác gì chị Saito, đều cảm thấy khá ngỡ ngàng nhưng nhiều hơn là sự quan tâm trong lòng, đôi mày cậu nhíu lại thật chặc chờ đợi câu trả lời từ Ran.

Ran nhẹ lắc đầu, cô nhận ra được sự quan tâm trong mắt hai ngươi, cô nhẹ nhàng nói " Em không rõ mọi chuyện thế nào. Khi tỉnh lại ông ngoại nói là em với Kodachi bị xe đâm, có lẽ chính vì thế mà em bị mất một đoạn trí nhớ." Ran nhớ lại hôm đó, tại bệnh viện ông ngoại đã kể chuyện cô bị tai nạn và căn bệnh mất trí của mình, còn có gia đình thật sự của mình. Nghĩ đến đây Ran không tránh khỏi cảm giác khó chịu, dường như sau tai nạn đó cuộc sống cô hoàn toàn bị đảo lộn.


Chị Saito vỗ nhẹ tay Ran an ủi, không nghĩ Ran lại trải qua tai nạn như vậy. Riêng Shinichi vẫn giữ yên lặng nhìn Ran, gương mặt khá bình tĩnh nhưng bàn tay bên hông cậu lại nắm lại thật chặc, khi nghe Ran kể việc bị tai nạn, mặc dù cô đã kể một cách nhẹ nhàng, hờ hững nhưng trong đầu cậu lại bất giác tưởng tượng đến cảnh tượng đáng sợ ấy, không hiểu sao trái tim lại chợt nhói lên, nơi lồng ngực trái tim không chịu khống chế mà đập mạnh một nhịp. Shinichi nhận ra mình đối với Ran có những cảm xúc rất đặc biệt, từ lần gặp gỡ đầu cho đến bây giờ vẻn vẹn không bao lâu thế mà trong tâm trí cậu, trái tim cậu lại chịu ảnh hưởng rất lớn, từng biểu cảm của cô, từng lời nói, từng câu chuyện cậu đều vô thức mà lưu tâm. Có lẽ giữa cậu và Ran có một mối liên hệ vô hình nào đó không thể cắt đứt.

Không khí trong phòng bệnh lặng xuống, mọi người chìm đắm trong suy nghĩ của mình.

"Reng...reng.." Tiếng chuông điện thoại thình lình vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của ba người trong phòng bệnh. Chị Saito nhìn vào điện thoại, đó là cuộc gọi từ Takashi, cô có chút ngại ngùng nhìn Shinichi và Ran tỏ ý mình ra ngoài nghe điện thoại.

Trong phòng chỉ còn lại Shinichi và Ran, cô cảm thấy một ánh mắt nóng bỗng nảy giờ vẫn không rời khỏi mình, cô cảm thấy mình dường như đang chịu một không khí đè nén, theo bản năng cô liếm nhẹ vành môi để xua đi cảm giác khô khan, khó chịu.

"Uống đi, là nước ấm. Cô có vẻ khát nước."

"À.... Cảm ơn." Ran gượng ngùng nhận ly nước từ tay Shinichi. Đầu ngón tay Ran vô tình lướt nhẹ tay vào Shinichi, không khí lại trở nên bối rối, Ran chỉ biết giả vờ uống từng hớp nước nhỏ và chăm chú nhìn vào cái ly trên tay.

Thật lạnh. Tuy chỉ là khẽ chạm nhưng Shinichi cảm nhận được nhiệt độ trên tay Ran khá thấp. Đưa bàn tay vừa chạm phải tay Ran vào túi quần. Shinichi giả vờ ho khan " Khụ, dường như hơi lạnh. " Nói xong cậu lấy điều khiển điều chỉnh lại chút nhiệt độ, sau đó làm như không có việc gì ngồi xuống ghế bên sô pha.


"Này.... Tôi có thể gọi cô là Ran được không?" Không khí tưởng chừng như rơi hư diệu rồi thì bỗng lại vang lên giọng nói trầm và đầy ngượng ngùng của Shinichi." À... Chỉ là một cái nhân xưng, thật bất lịch sự khi cứ gọi "này,"kia". Cô cũng có thể gọi tôi là Shinichi." Sau một hồi suy nghĩ Shinichi quyết định nói ra suy nghĩ vướng bận trong lòng cậu, Shinichi để ý rằng Ran có hai kiểu nói chuyện với cậu. Một là trống không, hai là gọi cậu là "Này". Thật kỳ lạ gọi tên cậu khó lắm sao? Shinichi... Shinichi tên cậu rất dễ nghe mà.


"Ừm, tùy anh. Nhưng tôi nghĩ mình gọi anh là Kudo sẽ phải phép hơn." Lời nói uyển chuyển nhưng Shinichi cảm nhận được sự xa cách trong lời nói của Ran, không khác gì mình mặt nóng dán mông lạnh. Tai Shinichi bất giác đỏ lên nhưng cậu không nghĩ là mình sẽ gọi cô là Kazawa hay Mori. Shinichi quyết định mặt dày " Tôi không có ý gì, chỉ là nghe nói trước đây chúng ta đã từng là bạn học, hơn nữa quan hệ chúng ..."


"Nó đã là chuyện của quá khứ. Thật xin lỗi, nhưng đối với tôi bây giờ anh chỉ là một người xa lạ không hơn không kém."

Từng lời nói của Ran lạnh lùng truyền vào tai Shinichi, cậu cảm thấy nó không khác gì một chiếc gai nhọn đâm thẳng vào tim cậu. Đúng thật là bây giờ cậu với Ran chỉ là người xa lạ, có chăng đó chỉ là những hồi ức được kể lại. Nhưng dù cô hay cậu đều không thể chối bỏ nó, vì nó đã từng tồn tại.

Shinichi hít sâu một hơi, nói "Được."

Ran không nói gì, cô khẽ nghiêng mặt nhìn chậu hoa lan bên cửa sổ, vì không có gió thổi vào nên nó cứ tĩnh lặng đứng đó.Ran không nhìn vào sắc mặt thất vọng của Shinichi,chỉ cần nhìn thấy Shinichi là cô liền cảm thấy khó chịu, dường như có chút đau khổ không kìm chế được. Giống như cảm giác khi đau lòng khi nhìn thấy bóng lưng vội vàng chạy đi trong những giấc mơ, cô đã luôn không hiểu tại sao tim mình lại đau đến vậy.

"Xin chào. Tôi là Shinichi Kudo, 22 tuổi, nghề nghiệp thám tử." Ran giật mình nhìn bàn tay thon dài trước mặt mình, theo bàn tay nhìn lên, Ran như bị xoáy sâu vào ánh mắt nóng bỏng của Shinichi.

"Nếu như chúng ta đều đã quên, vậy thì bây giờ làm quen lại đi." Nỡ một nụ cười mà Shinichi tự cho là đã làm gục ngã mọi cô gái. Đương nhiên cậu không nghĩ nó dùng nó để đốn gục Ran, chỉ là..ừm ít nhất nó đẹp, mà đẹp sẽ tăng thêm thiện cảm. Mà thật ra trong lòng cậu cũng có chút lo lắng, chờ đợi sự đáp trả của Ran.


Đứng trước thái độ thành khẩn, cùng gương mặt vui vẻ của Shinichi thật làm Ran khó xử. Không ai lại từ chối làm quen với một gương mặt thân thiện như vậy. Nhưng mà trong lòng Ran có chút vùng vẫy, vì từ đầu khi biết sự tồn tại của Shinichi Kudo và mối quan hệ của họ, cô luôn tự nhủ phải tránh xa cậu ta, không biết lý do vì sao nhưng lý trí cô bảo thế. Nhưng bây giờ, dù có muốn trốn chạy cũng không được, từng chuyện, từng chuyện xảy ra dường như đã định giữa cô và Shinichi Kudo luôn bị trối buộc vào nhau bởi một sợi dây vô hình nào đó. Ran đăm chiêu nhìn bàn tay trước người, cô xoay đầu như cam chịu thốt ra hai từ " Tùy anh ".


Nhận được câu trả lời từ Ran, Shinichi vui vẻ thu tay lại. Cậu biết đó là sự thỏa hiệp cuối cùng của Ran, cậu cũng không muốn ép buộc cô ấy. Huống chi, bây giờ chỉ đơn thuần là cậu muốn làm quen với Ran để thuận tiện cho việc điều tra vụ án. Đúng, chính là như vậy. Shinichi ngồi xuống ghế cạnh gi.ường bệnh, cậu không nhận ra bản thân mình thật sự rất hào hứng.

"Được rồi, chúng ta sẽ quay lại vụ án." Một khúc nhạc đệm qua đi, Shinichi không quên vấn đề chính cũng như nhiệm vụ của bản thân. Cậu lấy vở ghi chép của chị Saito để lại, vẻ mặt nghiêm chỉnh bắt đầu hỏi Ran một số nghi vấn trong đầu.

"Khi nảy cô có nói mình đã đẩy Kodachi. Vậy nguyên nhân gì khiến cô hành động như vậy."

Ran lại rơi vào trầm mặt, có chút bất đắc dĩ đáp " Cô ấy nói tôi không phải là cháu gái ruột của gia đình Kazawa. Tôi chỉ là người thay thế. Lúc đó tôi có chút không khống chế được bản thân, không nghĩ lại đẩy ngã Kodachi."

Giọng Ran buồn buồn và Shinichi cảm nhận được chút cảm xúc đau buồn đó của cô. Nhưng bản thân cậu lại rất rõ ràng, nếu muốn tìm ra được sự thật, chúng ta phải đối mặt với nó, cho dù nó có làm ta đau đớn thế nào đi chăng nữa.

"Tôi nghĩ chuyện này gia đình Kazawa không dễ gì bỏ qua như vậy. Họ có nói cho cô chính xác là chuyện gì đã xảy ra."

Ran lắc đầu, rồi nói " Tôi không rõ, mọi người không nói cho tôi biết. Tất cả những gì tôi biết là tôi đã gặp tai nạn, và mất trí nhớ."

Câu trả lời của Ran làm Shinichi không khỏi thắc mắc. Cậu dám chắc rằng gia đình Kazawa không thể bỏ qua việc này, kể cả ông bà Mori. Vậy lý do gì khiến họ không nói cho Ran biết sự thật? Phía sau chắc chắn có uẩn khúc.

Thật ra suy đoán của Shinichi không sai. Ran cũng đoán được điều này. Lúc vừa tỉnh dậy cô đã quá bất ngờ về thân thế thật sự của bản thân, làm cô quên đi chuyện gặp tai nạn của mình. Cô đã từng nghĩ đến điều đó, nhưng sau đó cô lại chọn bỏ qua, vì cô sợ.


"Nếu không thể nhớ thì không cần nghĩ nữa"Shinichi nhìn Ran, cậu biết mình không thể khai thác thêm điều gì từ cô. Có lẽ người có thể cho cậu câu trả lời là gia đình Kazawa và người tên Kodachi. Cậu quyết định đổi sang một câu hỏi khác." Chúng ta hãy quay lại vụ án ám sát. Theo tôi biết người cứu cô là Ryo Shimizu, anh ta có nói với cô làm thế nào anh ta có thể đối phó với năm tên sát nhân."

Khi nhắc đến Ryo Shimizu, giọng Shinichi bỗng trở nên lạnh nhạt. Người đàn ông này khiến cậu có cảm giác bài xích, cậu không có quá nhiều hảo cảm với người này.

Ran nhìn Shinichi, cô có chút phân vân có nên nói về sự nghi ngờ về người thật sự cứu cô, mặc dù không bằng không chứng chỉ dựa vào chút hình ảnh mơ hồ trước khi ngất đi, cùng thái độ lặp lờ của anh Ryo cô dám chắc anh Ryo không phải là người đã cứu cô. Nhưng việc này... cô vẫn muốn tự mình điều tra thêm chút.

Shinichi nhận ra Ran có một tật xấu, khi cô do dự, bối rối thương hay đảo mắt hoặc cúi đầu xuống, có lẽ cô không hoàn toàn tin tưởng cậu và cậu không cho phép điều đó xảy ra. Vì cậu là thám tử, chỉ có tin tưởng cậu thì mới có thể giải quyết vụ án.

"Nếu cô nghi ngờ gì đó, hãy nói với tôi. Biết đâu đó lại là một manh mối. Cô biết đó bây giờ vụ án đã chuyển biến, nó không đơn thuần là một vụ án ám sát hay trả thù cá nhân nữa. Đã có năm người chết."


Ánh mắt Shinichi nhìn Ran thật kiên định, đó là một ánh mắt rất tự tin, nó khiến người ta bị cuốn hút vào rồi tự giác mà tin tưởng. Ran nhẹ cắn môi, cô biết những gì Shinichi nói, cũng biết tính chất nghiêm trọng của vụ án rất có thể liên quan đến G, cũng vì vậy mà cô do dự không muốn nói cô không muốn kéo những người không liên quan vào. Nhưng khi nảy, nhìn thấy ánh mắt của Shinichi, thì cô biết chuyện này sớm hay muộn thì cậu ta cũng biết.


"Trước khi ngất đi tôi đã nghe tiếng súng và bóng dáng một người. Mặc dù không nhìn rõ nhưng tôi chắc đó là phụ nữ. Tôi đã hỏi anh Ryo, anh ấy nói anh ấy đã nhận được một tin nhắn từ số điện thoại lạ, nội dung tin nhắn anh ấy có chụp gửi cho tôi." Ran với tay lấy điện thoại, cô mở mục hình ảnh mở cho Shinichi xem một tin nhắn chụp màn hình.

Nội dung tin nhắn rất đơn giản " Ran bị thương " và đính kèm địa chỉ. Thời gian báo tin nhắn được gửi đến lúc 00 giờ 35 phút.

"Anh Ryo tìm thấy tôi ở con hẻm xảy ra vụ án, sau đó anh ấy đã đưa tôi về nhà riêng." Lúc đó trong hẻm chẳng có ai, chỗ nữa tối nữa sáng Ryo tìm thấy Ran đã bất tỉnh dựa vào tường, bên cạnh là chiếc điện thoại đã bị vỡ của cô.

"Nhà riêng??? Tại sao anh ta không đưa đi bệnh viện hoặc là liên hệ với người nhà của cô." Nói đến đây thái độ Shinichi trở nên gắt gỏng, phải biết hôm đó mọi người đã rất lo lắng khi không tìm được Ran.

Ran cảm nhận được sự nóng nảy trong lời nói của Shinichi, cô khó hiểu nhìn cậu tự hỏi 'có phải là anh ta có hơi kích động rồi không?'. Nhưng dường như Shinichi không quan tâm đến điều đó, chân mày cậu nhíu lại nhìn Ran tròng chọc.


"Anh ấy nói vì lúc đó tôi bị thương khá nặng, bệnh viện thì cách rất xa. Dù sao nhà anh ấy cũng gần đó nên mang tôi về rồi gọi bác sĩ riêng đến." Ran thôi suy nghĩ về thái độ kì lạ của Shinichi, cô thuật lại lời giải thích của Ryo Shimizu. "Còn về việc không liên lạc với ai vì anh ấy bị mất điện thoại, mới chỉ vừa làm lại số, nên không có số điện thoại của ai là người quen tôi cả."


Khoanh tay trước ngực, Shinichi hừ nhẹ một tiếng, rõ ràng cậu không hài lòng với câu trả lời này.


"Đưa điện thoại cho tôi. Tôi cần ảnh chụp nội dung tin nhắn, trên đó còn có số điện thoại." Shinichi chìa tay đến trước mặt Ran, thái độ không cho phép từ chối.

"Tôi đã gọi vào số đó, không liên hệ được." Ran đưa điện thoại cho Shinichi, cô biết cậu là thám tử, cậu có những nghiệp vụ riêng để có thể tra một số điện thoại.

Một vài thao tác Shinichi đã gửi xong ảnh qua điện thoại mình, cậu trả điện thoại cho Ran nói " Tôi có một người bạn, anh ta rất giỏi trong việc điều tra thông tin."

Nhận lại điện thoại, khi nhìn vào mục thông báo tin nhắn trên đó có thông tin cô vừa gửi ảnh cho một số điện thoại. Cô hơi ảo não, vậy là cô với cậu xem như trao đồi số điện thoại rồi ư? Ran nhìn Shinichi thấy mắt Shinichi nhìn chăm chú vào điện thoại, vẻ mặt nghiêm túc thực hiện một số thao tác. Thấy vậy Ran hơi xấu hổ, có lẽ bản thân mình đã nghĩ nhiều rồi.

Về Shinichi cậu vừa gửi thông tin số điện cho Heiji nhờ cậu bạn tra giúp thông tin, tuy có khả năng có thể số điện thoại này đã bị hủy, nhưng cậu không thể loại bỏ bất cứ một chi tiết nhỏ nào, đó có thể sẽ trở thành một sai lầm lớn. Cậu đăm chiêu nhìn màn hình, sau đó tiện tay nhấp vào số điện thoại vừa gửi cho cậu tin nhắn, nhanh chóng lưu lại một cái tên " Rắc rối nhỏ ", mới vừa lòng nhẹ gật đầu, bỏ điện thoại vào túi.

Ran nhìn một loạt hành động và biểu cảm trên mặt Shinichi, cô lại nổi lên cảm loại cảm xúc nghi ngờ, cảm giác ngứa ngáy như bị người tính kế, cô không nhịn được rợn tóc gáy.

"Cô lạnh à?" Shinichi chú ý thấy Ran nhẹ run, cậu quan tâm hỏi.

"À. Không. Không... Tôi không lạnh." Ran vội xua tay, cô dám cá nếu cô gật đầu thì cậu lại tăng nhiệt độ lên cho xem.

Không lạnh, lại rùn mình, thái độ trốn tránh, mặt lại đỏ. A, dường như cậu đã hiểu ra. Đây không phải là biểu cảm buồn vệ sinh sao? Shinichi gật gù tự cho mình là đúng.

Ran "..." Cô có cảm giác giác hình như người đứng trước mặt mình có suy nghĩ biến thái vậy, Ran nhìn Shinichi đầy vẻ đề phòng.

Thế nhưng nét mặt đó rơi vào mắt Shinichi lại mang một ý nghĩa khác. Haiz con gái vẫn là hay ngại ngùng, hôm nay chắc không điều tra thêm được. Tuy cậu còn nhiều điều muốn hỏi nhưng dường như Ran vẫn chưa tin tưởng cậu, có lẽ cậu nên điều tra từ những người xung quanh. Xem xét thời gian có lẻ cậu nên quay về cục, cũng tiện cho cô ấy giải quyết nhu cầu cá nhân.

"..." Cô gái cần giải quyết nhu cầu cá nhân.


Nếu Ran biết được Shinichi nghĩ thế có khi nào thẹn quá hóa giận, kết liễu cậu tại đây không?


"Khụ... Tôi...."


"Cạch"


Đúng lúc Shinichi muốn nói lời chào với Ran thì lúc này của mở ra. Đi vào là chị Saito và bác sĩ Misaki.


Misaki vào phòng quan sát một lượt sau đó gật đầu nhẹ với Shinichi Kudo xem như chào hỏi, sau đó cô nhẹ hỏi "Không biết mọi người đã xong chưa? Đã đến giờ khám bệnh cho Ran."


Shinichi không vội trả lời, theo bản năng nghề nghiệp cậu âm thầm quan sát đánh giá Misaki. Đây là người phụ nữ ngoài hai mươi lăm tuổi, cao 1m70, gương mặt xinh đẹp mang chiếc kính cận, nhìn vào độ dày của kính, cậu đoán có lẽ cận khoảng hai đến ba độ. Tổng thể đây là hình dáng của người phụ nữ trưởng thành, xinh đẹp, tri thức. Nghề nghiệp bác sĩ tâm lý, tình trạng hôn nhân không rõ, bên cạnh có một đứa bé khoảng năm tuổi tên Minami. Từng xuất hiện tại nhà riêng của Muza, một người đã bị bắn chết trên một chuyến tàu. Trong đầu Shinichi âm thầm đánh một dấu lưu ý cho người phụ nữ trước mặt.

"Chào chị. Tôi là Shinichi Kudo. Chúng ta đã gặp nhau vài lần."

"Chào cậu. Tôi là Misaki Ito, bác sĩ của Ran. Lần trước cảm ơn cậu đã mang Minami đi chơi, nó vẫn hay nhắc đến cậu." Misaki mĩm cười, gật đầu chào hỏi với Shinichi, thái độ lịch sự, dịu dàng.

"Không có gì, tôi với cậu bé đó khá có duyên" Chợt nhớ đến bộ dáng ra vẻ người lớn của cậu nhóc đó Shinichi liền thả lỏng cơ mặt. Tính ra nhờ có cậu bé hôm đó xem như cậu được một buổi đi chơi vui vẻ. Nghĩ đến đây cậu đưa ánh mắt nhìn Ran, nét mặt cô dịu dàng đâu còn vẻ đề phòng như khi đối mặt với cậu, có phải cô cũng nhớ đến ngày hôm ấy. Thật đáng ghét.

"..." Cô gái đáng ghét nào đó.

Nhanh chóng nói lời chào tạm biệt và hẹn thời gian khi khác quay lại. Shinichi cùng chị Saito liền rời khỏi phòng bệnh trở về sở cảnh sát.

Trên đường đi cậu bắt đầu hình dung lại vụ án. Đầu tiên là Ran bị tấn công ám sát, cô chắc rằng mình mình được cứu bởi một người phụ nữ, và năm tên sát nhân đồng loạt bị giết trên cùng ký hiệu để lại trên tay. Ngoài ra còn có sự xuất hiện của bác sĩ Misaki tại nhà nạn nhân Muza.

"Chị Saito. Làm phiền chị giúp em cho người bên sở cảnh sát điều tra giúp em hai người Ryo Shimizu và một người phụ nữ tên Kodachi. "

"Ừm. Chị sẽ cho người điều tra."

Thư phòng nhà Shinichi luôn làm người ta choáng ngợp, vì nó không khác gì thư viện cả, những năm gần đây số lượng sách ở đây chỉ có tăng lên và rất đa dạng. Nhưng không phải sách gì Shinichi cũng đọc, cậu tìm hiểu mọi thứ một cách có chọn lọc, vì bộ não con người không phải là một không gian vô hạn. Đa phần sách của cậu đều là sách khoa học, vật lý, các loại sách sinh hóa học và còn có sách tâm lý, các tiểu thuyết trinh thám...

Shinichi đang ngồi bắt chéo chân , khuỷu tay đặt trên hai tay dựa, bàn tay bắt lại thành hình tam giác, mắt cậu nhắm chặt đây là tư thế khi có chuyện gì đó cần suy nghĩ. Vụ án của Ran khiến cậu có linh cảm không lành, cảm giác nó khiến cậu vừa thấy kích thích lại cảm thấy có chút lo lắng.

Chút lo lắng này lại đến từ người con gái tên Ran ấy. Từ khi cô ấy xuất hiện, cậu đã không ít lần bị chi phối bởi cảm xúc, cậu đặt quá nhiều sự quan tâm đến Ran. Xung quanh cô ấy có quá nhiều bí ẩn mà chỉ khi khám phá ra nó mới có thể giải đáp uẩn khúc trong lòng cậu.

Shinichi mở mắt ra, cậu với tay lấy tệp hồ sơ trên bàn đọc lại lần nữa, đây là hồ sơ thông tin hai người mà cậu nhờ chị Saito điều tra.

[Ryo Shimizu, nam, 28 tuổi. Con trai Shaino Shimizu, làm việc phía dưới cha mình và đang hỗ trợ ông ta tranh cử chức thị trưởng thành phố. Từ khi tốt nghiệp tại trường đại học Kyoto vẫn theo cha mình học làm chính trị, gia đình có truyền thống làm quan chức nhà nước. Mẹ là một người phụ nữ gia đình quyền quý, em trai là Shota Shimizu một ca sĩ thần tượng đã giải nghệ sau hai năm nhập ngũ. Ryo Shimizu một năm trước đính hôn cùng Ran Kazawa cháu gái Hindo Kazawa. Vì Ran Kazawa vẫn đang học đại học nên hôn lễ của hai người định sẽ tổ chức sau khi cô tốt nghiệp. Ngoài những cuộc gặp gỡ, xã giao thì đời sống cá nhân khá sạch sẽ.]

[Kodachi Yamada. Nữ, hai mươi lăm tuổi. Tốt nghiệp trường đại học Kyoto. Là con gái út của nhà Yamada, gia đình kinh doanh sản xuất điện tử. Nhập cảnh Tokyo vào hai tuần trước, cư trú tại một chung cư. Đã ba ngày không về nhà, hiện không rõ tung tích.]

Cảnh sát đến điều tra hàng xóm xung quanh nhưng dường như mọi người đều không biết gì về cô ta, chỉ biết cô ta vừa dọn đến hai tuần trước, thường xuyên ra ngoài, giờ giấc không cố định, đến ba hôm trước thì không thấy trở về nữa.Mất tích hay là trốn chạy? Vừa khéo lại trùng khớp với thời gian Ran xảy ra tai nạn.

Shinichi có linh cảm không lành, cậu gọi cho bên cục cảnh sát nhờ chị Saito tăng cường người bên bệnh viện và cả chung cư của Kodachi, đồng thời cho người liên hệ mời Ryo Shimizu đến cục cảnh sát phối hợp điều tra.


Đồng thời cậu cũng yêu cầu cho người đến điều tra người nhà và bạn bè Kodachi. Hiện tại Shinichi xếp cô ta vào dạng tình nghi số một. Càng nghĩ Shinichi lại càng không yên tâm, vì vậy chỉ nữa tiếng sau đó lại thấy cậu đang đứng trước cửa bệnh viện.

Đương nhiên Shinichi nghĩ rằng cậu đến đây vì công việc và cứ như thế suốt một tuần Ran nằm lại bệnh viện, ngày nào các bệnh nhân và y bác sĩ đều sẽ thấy hình ảnh một cậu thanh niên tuấn tú mặt nghiêm bước vào một phòng bệnh, khi bước ra bộ dáng vẫn hiên ngang thần thái nhưng khóe môi lại không nhịn được treo lên một nụ cười.

Hội quần chúng trong bệnh viện: ...

Tần suất Shinichi ra vào bệnh viện đôi khi còn nhiều hơn cả ông bà Mori, mỗi lần đến đều có những lý do khác nhau, đa phần đều liên quan đến vụ án thật khiến Ran không tiếp đón không được.

"Hôm nay không biết anh có chuyện gì để hỏi?" Đây dường như là câu hỏi thường xuyên mà Ran dành cho Shinichi.

Thái độ của Ran có chút thiếu kiên nhẫn, Shinichi nhận ra điều đó nhưng mặt cậu thủy chung vẫn tỉnh bơ. Bộ dáng nghiêm túc đó làm Ran không bật nổi tính khí với cậu, cũng không thể nghi ngờ mục đích thật sự của cậu khi thường xuyên đến đây.

"Tôi đến đây để thông báo cho cô về việc Kodochi đã mất tích." Đây là sau khi điều tra người nhà và bạn bè của Kodachi, đã một tuần tất cả điều không biết cô đã đi đâu. Hiện tại người nhà của cô ta cũng đã phối hợp với cảnh sát tìm kiếm tung tích của Kodachi.

Việc Kodachi mất tích làm Ran hết sức kinh ngạc nhưng trong lòng cô cũng âm thầm nổi lên bất an, cô căng thẳng nhìn Shinichi "Cô ấy tại sao lại mất tích?"

Shinichi không vội trả lời Ran, cậu ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ đưa tay nghịch chậu hoa sau đó chậm rải nói " Có hai giả thuyết. Một, cô ta chính là người thuê người ám sát cô, việc thất bại, giết người diệt khẩu, sau đó bỏ trốn."

"Kodachi không phải hung thủ đã giết năm tên đó." Ran phản bác

"Sao cô dám khẳng định như vậy." Shinichi dừng lại động tác trên tay, cậu dựa lưng vào ghế nhìn cô hỏi.

"Tôi... Kodachi làm sao có thể một lúc giết năm tên đàn ông lại là sát thủ ?" Ran đặt ra nghi vấn lại cho Shinichi.

Thái độ ngập ngừng, rõ ràng còn có điều che giấu. Shinichi nhìn cô gái trên gi.ường bệnh, so với mấy hôm trước sắc mặt đã có chút hồng hào, nhưng chung quy vẫn là quá ốm thật nghi ngờ cô có bị gió thổi ngã hay không. Người thì ốm yếu nhưng lại rất ngang bướng, đối với cậu lại luôn trong trạng thái phòng bị, nghĩ vậy Shinichi nhíu nhíu mày lòng đầy khó chịu bất giác giọng nói cũng lạnh đi mấy phần.

"Tôi đã cho người điều tra, Kodachi vốn sinh ra trong một gia đình giàu có, từ nhỏ đã được cưng chiều, lại không học võ thuật. Cô ta đúng là không có năng lực giết chết năm tên sát thủ."

"Vậy giả thuyết thứ hai là gì." Cô vẫn không quên từ đầu Shinichi đã đề cập đến hai giả thuyết.

"Người có thể cùng lúc không chế năm tên đàn ông to lớn, lại gây ra những vết thương giống nhau như tạo ra một tác phẩm nghệ thuật. Còn để lại một dòng thông điệp trên tay của mỗi nạn nhân.Ran... Cô nói xem người này là ai? Hắn ta muốn nói gì? Tại sao nhìn thấy nó cô lại kích động như vậy?"
Đây là lần đầu tiên Shinichi gọi tên Ran, đối với cậu đó là lần đầu nhưng lời thốt ra lại rất tự nhiên, giống như cậu đã gọi cái tên trăm nghìn lần vậy.

Ran không chú ý đến việc Shinichi gọi tên mình vì câu hỏi của cậu làm cô chấn động. Cô im lặng quan sát Shinichi, chỉ thấy anh ta một bộ dạng tùy ý ngồi nghịch mấy cánh lan. Dáng vẻ này rõ ràng như nhìn rõ hết mọi thứ.

"Anh có ý gì?" Giọng Ran không tránh khỏi sự dè chừng.

"Ý gì ư?" Shinichi thoải mái đứng dậy, cậu nhẹ mĩm cười tiếp lời " Tôi muốn cùng cô ra ngoài nói chút chuyện, chỉ là trong phòng có hơi ngột ngạt."



Đôi dòng lảm nhảm:
Ame: Mọi người có ý kiến gì không???
Lẻ ra tính viết tới khúc kịch tính rồi đăng. Nhưng tôi tự giác thấy mình đã để mn chờ lâu rồi.
Chương sau là một vụ án.
Tôi muốn ngược chết Shinichi.
Đăng vội, nên không sửa lỗi chữ nhiều, mn thông cảm.
Trung thu này mn làm gì vậy? Tôi đi làm Bà Cụ Hằng vơ vét bánh kẹo của các cháu nhiều quá bỏ bê viết truyện, nên quyết định đăng truyện kèm bài Scarborough fair xem như quà trung thu. Chúc mọi người trung thu nghe nhạc đọc truyện vui vẻ. Nhớ ăn ít bánh kẹo thôi, không khéo mập.
 

Sunnybird

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
27/7/2020
Bài viết
53
@Ame Kimu ở ngoài Au chắc xinh lắm, mới được làm chị Hằng! Ganh tị ghê

Shinichi bị ăn hành quá! Không những bị Ran bơ đẹp mà còn dội từng gáo nước lạnh vào mặt một cách không thương tiếc haha. Cơ mà mình thích! Tưởng cua được con gái nhà người ta mà dễ à?!!!!

Shinichi vẫn rất tự cao tự đại, đầy lòng kiêu hãnh, nhưng riêng với Ran thì Shin mặt rất dày. Cảm giác mỗi ngày dày thêm 1 gang. Thực ra không dày mặt thế thì e rằng đã đầu hàng trước tầng tầng lớp lớp rào chắn của Ran rồi.

Đọc chap mới dài thật đã quá! Mình lại tiếp tục vui vẻ làm con hươu cao cổ....
 

Ame Ame

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2016
Bài viết
137
@Sunnybird không cần xinh đâu e. Chỉ cần lỳ với không sợ sân khấu là được. Mặt dày tầm Shinichi là được.
 

Ame Ame

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2016
Bài viết
137
Xin lỗi mọi người. Xin lỗi riết mà k biết ngượng luôn á. Dạo này au rất rảnh nhưng k viết tiếp. Cứ dịch r tạm ngừng dịch au đi làm r nghỉ nghỉ r làm riết chán chẳng buồn làm gì cả. Mn có cách nào lên tinh thần k? Chớ tình trạng này là drop thật á
 

Leha070988

Thành viên mới
Tham gia
29/3/2021
Bài viết
6
Xin lỗi mọi người. Xin lỗi riết mà k biết ngượng luôn á. Dạo này au rất rảnh nhưng k viết tiếp. Cứ dịch r tạm ngừng dịch au đi làm r nghỉ nghỉ r làm riết chán chẳng buồn làm gì cả. Mn có cách nào lên tinh thần k? Chớ tình trạng này là drop thật á
Mọi người chắc mong chờ bạn viết tiếp lắm. Đang hay mà dừng lại thì thật buồn. Cố lên bạn ❤️
 

DC love

Thành viên mới
Tham gia
28/4/2011
Bài viết
23
Xin lỗi mọi người. Xin lỗi riết mà k biết ngượng luôn á. Dạo này au rất rảnh nhưng k viết tiếp. Cứ dịch r tạm ngừng dịch au đi làm r nghỉ nghỉ r làm riết chán chẳng buồn làm gì cả. Mn có cách nào lên tinh thần k? Chớ tình trạng này là drop thật á
Hết năm 2022 r đó Au?? 😭
 
Top