[Longfic] Dấu yêu

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Tryphena Cho, 1/6/2019. — 1.791 Lượt xem

  1. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    [Longfic] Dấu yêu

    Fanfiction: Dấu yêu (Mình bên nhau trong hồi ức)
    Author : Tryphena Cho
    Status: đang ra
    Rating: K+
    Pairing: Heikaz (cặp chính),Hakshi (cặp phụ)
    Genrer: romance,..
    Disclaimer: Trừ cái tên ra ,còn lại đều là của mình.
    Note: Đừng mang fic đi nhé.Cân nhắc kĩ trước khi đọc vì mối quan hệ,bối cảnh giữa các nhân vật chưa chắc bạn đã chấp nhận được.Với cặp chính,mạch truyện sẽ đan xen hiện tại và quá khứ nên có thể bạn sẽ bị rối.Và điều cuối cùng ,đây là fic đầu của au nên mọi người nương tay..(giơ cao đánh khẽ~~)
    Summary 1:
    "Người chỉ cho ta che nhờ nửa tán ô
    Ta lại vì người mà đợi suốt mùa mưa năm ấy"

    Năm mười bảy tuổi, gặp được tình yêu và yêu theo cách trọn vẹn nhất.Thanh xuân ấy,vì có người mà trở nên rực rỡ- Tên của anh viết ra chỉ vài xăng-ti-mét thôi nhưng lại xuyên suốt quãng thời thanh xuân của em.
    Bước qua quãng thời thanh xuân ấy,em cùng tôi trưởng thành.Có vấp ngã ,có sai lầm nhưng chẳng sao cả vì em luôn ở phía sau tôi. Cùng tôi trưởng thành ,cùng tôi già đi.
    Thanh xuân không chỉ có những rung động đầu đời mà còn có sự tàn khốc khiến người ta muốn chạy trốn:
    " Cô lấy tư cách gì để ở bên con trai tôi ? "
    " Cô chỉ là cô nhi ,không cha không mẹ mà thôi"
    Ngay từ đầu,người mà hoàng tử yêu là nàng Lọ Lem lộng lẫy chứ không phải một Lọ Lem bần hàn.
    Khi tình yêu bị nhuốm màu bởi danh vọng,khi tuổi xuân bị thời gian vùi lấp...
    " Dù bão táp mưa sa,dù mọi chuyện có thế nào,anh cũng không buông bờ vai này xuống.Vì dưới bờ vai này,là người con gái anh yêu".

    Mình sẽ bên nhau trong hồi ức bởi hiện thực quá tàn khốc.
     




  2. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 1: Vẫn nhớ người xưa

    Osaka trong ngày đầu tiên của tháng tư, thời tiết mát mẻ,những bông hoa anh đào bung nở rực rỡ.Những tiếng bước chân bận rộn qua lại trong bệnh viện chưa bao giờ ngơi nghỉ. Bởi đôi khi chỉ cần chậm trễ một chút thôi là đã đủ để kết thúc mạng sống của một người.

    Khi chiếc băng ca được đẩy ra ngoài,Kazuha giơ tay tháo bỏ lớp khẩu trang.Khuôn mặt cô mệt mỏi nhưng nhiều hơn vẫn là sự bất lực.Xót xa nhìn cô gái trẻ,cô khẽ lắc đầu :

    "Xin lỗi. Chúng tôi đã cố hết sức".

    " Không,không thể nào".Cô gái trẻ lắc đầu nguầy nguậy,đôi tay buông vạt áo blouse của cô rồi ngã quỵ,đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước.
    Rất lâu sau, cô gái đứng lên,xách làn váy trắng vốn đã nhuốm một mảng đỏ thẫm,chạy về phía băng ca đã phủ tấm vải trắng.Lớp trang điểm tinh xảo sớm bị nhòe bởi nước mắt.Một ngày vui bỗng hóa thành bi kịch.

    Kazuha ngẩng đầu nhìn về phía hoa anh đào ngoài sân bệnh viện.Anh đào rực rỡ như thế nhưng vẫn phải lụi tàn. Cuộc sống vốn khắc nghiệt mà sinh mệnh lại quá mỏng manh. Đời người ngắn ngủi như thế,vừa hôm trước còn nói cười mà chẳng biết được ngày mai sẽ phải ly biệt. Mà tình yêu bị chia cắt bởi sinh ly tử biệt là tình yêu xót xa nhất. Cô không phải chịu nỗi đau ấy nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

    Rất lâu sau,hành lang bệnh viện chỉ còn mình cô.Băng ca được đẩy vào nhà xác,cô gái trẻ cũng chạy theo. Bỗng nhiên cô thấy một bóng dáng quen thuộc đang chạy về phía này,trên tay là chiếc cặp lồng.

    "Sao em lại đến đây?" Trời cũng dần tối rồi,sao thằng nhóc này lại chạy đến đây.Chắc không phải đã xảy ra chuyện gì đấy chứ.

    "Mẹ bảo em mang đồ ăn đến cho chị.Gọi mãi mà chị không nghe máy.Làm việc cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ,chị là bác sĩ cơ mà".Saguru khẽ trách nhưng trong giọng không giấu được sự quan tâm cùng lo lắng.Cậu không đến chắc có khi không về luôn ấy chứ.

    "Chị xin lỗi.Tại phẫu thuật nên không nghe máy"

    "Hôm trước em nghe thấy mẹ bảo chị đi xem mắt,còn nói chị cũng 25 tuổi rồi".Giọng nói trầm thấp xen lẫn nỗi đau.Cậu cúi đầu nên không thể nhìn được ánh mắt.

    "Ừ.Là cuối tuần này".Cô biết bà ấy chỉ muốn tốt cho cô,muốn cô không còn sống cô đơn nữa. Nhưng mà cô có thể sao ?
    Kazuha cúi đầu,hai tay ôm lấy khuỷu tay.

    "Về thôi",cô khẽ nói rồi quay đi. Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt xinh đẹp,mái tóc như tảo biển buông xõa trên vai.Cảnh tượng ấy đẹp đến không thực. Khi cách xa mấy mét,chẳng hiểu sao Saguru bỗng hét lên sau lưng cô:

    "Kazuha! Chị vẫn chưa quên anh ta,có phải không ?"

    Cô không trả lời cũng không quay lại,càng không dừng bước.Nhưng cậu vẫn biết,vẫn biết cô chưa quên .Cô không phản ứng trước câu hỏi nhưng cậu vẫn biết,bả vai cô chỉ khẽ run lên, cậu vẫn hiểu được.

    Saguru hỏi cô,cô nghe thấy nhưng chẳng biết trả lời ra sao.Bởi nó không thể hiểu được.Cô chưa quên,cũng chẳng muốn quên.

    Nhớ nhung vốn là nỗi đau biết thở.
     
  3. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 2: Thành phố chất chồng kí ức

    Osaka là thành phố thuộc vùng Kansai, phía Tây của Nhật Bản. Nơi đây được coi là trái tim của vùng đô thị Kansai,là hải cảng chính và là trung tâm công nghiệp quan trọng. Cùng với sự đi lên của đất nước,Osaka ngày càng phát triển hơn. Những tòa cao ốc chọc trời,những khu đô thị sầm uất mọc lên ngày càng dày đặc, biến thành phố thành nơi đáng sống,đáng để tận hưởng với những tiện nghi bậc nhất.

    Nếu những tòa cao ốc,những khu đô thị mang đến cho thành phố sự văn minh,hiện đại thì những ngôi chùa cổ kính,những món ăn đặc trưng lại làm Osaka không bị lẫn với bất kì một nơi nào khác.

    Thành phố rõ ràng đã nuôi nấng ,dưỡng dục cô thế nhưng đôi khi cô vẫn thấy xa lạ. Có thể do Osaka quá lớn hay có thể là do cô trước giờ vẫn thu mình trong thế giới cô độc. Kazuha của tuổi 17 cuộc sống chỉ xoay quanh trường học,cô nhi viện,không bạn bè,chỉ có mẹ và em trai nuôi.

    Cho đến khi người ấy bước vào trái tim cô,khuấy đảo cuộc sống của cô.
    *
    Cố đô thanh bình của nước Nhật vào tháng tư có mùa hoa anh đào nở. Những cây anh đào như điểm tô sức sống cho cả thành phố,rực rỡ cả một khoảng trời.Từng cánh hoa mỏng manh,mềm mại hơn tuyết nhẹ rơi rồi rụng khắp mặt đất mà mỗi lần đi qua cô chẳng nỡ dẫm lên.

    Cứ nhìn mãi,nhìn mãi cuối cùng lại nhìn ra bóng hình một chàng trai. Nước da khỏe mạnh,thân hình cao ráo,khuôn mặt anh tuấn với hàng lông mày kiếm,chiếc mũi cao ,đôi môi mỏng hơi mím và cặp mắt xanh rêu như xoáy sâu vào tâm can người đối diện.Heji Hattori khi ấy luôn có sự nhiệt tình,phóng khoáng của tuổi trẻ,có nụ cười rạng rỡ - thứ cô yêu nhất ở anh.

    Trên đời này,thứ đau khổ nhất là hồi ức,thứ hạnh phúc nhất cũng chính là hồi ức.

    Hồi ức về anh,về một thành phố.

    *
    Kazuha cứ ngắm nhìn cây hoa anh đào mãi,giờ đây cô chẳng để ý đến xung quanh,không nghe thấy gì nữa. Khi ấy,màn hình LED của tòa cao ốc phía bên kia đường chậm rãi chiếu một bản tin kinh tế: Tập đoàn Hattori sau khi bãi nhiệm chức vụ của cán bộ cấp cao đã có CEO mới.
    Nghe nói người này là tiến sĩ ở nước ngoài về,nghe nói người này là người thừa kế duy nhất của Chủ tịch tập đoàn,....
     
  4. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 3: Bất an

    Trường Trung học Teitan.

    Saguru uể oải bước vào lớp.Tối hôm qua thức khuya chơi game đến sáng cộng thêm việc an ủi người mẹ đang lo lắng khi chị gái trực đêm không về khiến cậu không còn chút sức lực. Vừa đến chỗ ngồi cậu liền gục xuống bàn ngủ mất. Nhưng chỉ chưa đầy năm phút đã bị đánh thức.

    Tiếng động này phải nói là cực kì khoa trương. Đám đông chen lấn,xôn xao nhìn cảnh tượng trước mắt: bốn chiếc xe BMW lần lượt bật mở,dàn vệ sĩ mặc đồ đen lục tục bước từ xe xuống,xếp thành hai hàng. Một người con gái mặc đồng phục bước ra, tuy đeo kính râm nên không nhìn được khuôn mặt nhưng cũng có thể đoán được là rất xinh đẹp. Cô gái không để ý đến xung quanh mà chỉ hất cằm, kiêu ngạo bước về phía bậc thềm. Mỗi bước đi đều thu hút ánh nhìn.

    Có ngưỡng mộ,có ganh tị cũng có cả tiếng bĩu môi khinh bỉ.

    Chỉ là đi học thôi mà có cần khoa trương vậy không? Phải nói rằng cậu cực kì dị ứng với kiểu phô trương thế này nhưng dù sao ở ngôi trường này đây cũng không phải chuyện gì hiếm.

    "Làm màu".Saguru bỏ lại một tiếng rồi rời đi, mà không biết cô gái vốn đã phải bước vào lớp kia bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía này..
    *
    Ngày thứ 6 cuối tuần chính là lịch xem mắt của Kazuha. Sau khi tan ca ở bệnh viện cô liền chạy đến đây. Chọn cho mình vị trí gần cửa sổ, cô gọi một tách cà phê. Áp tay vào chiếc tách nóng hổi, nhìn từng làn khói bay lên, cô cũng thấy an tâm phần nào. Cô vốn chẳng có chút hứng thú gì với việc đi xem mắt thậm chí đối với chuyện này còn có phần bài xích. Xã hội hiện đại rồi đâu còn kiểu se duyên thế này chứ? Nhưng cô không muốn mẹ phiền lòng, bà ấy vì chuyện này đã đổ không ít công sức: " Kazuha à, làm người đừng ôm mãi quá khứ. Con gái ấy mà, có một gia đình vẫn là tốt nhất. Con không thể sống thế này đến già được"

    Sau cùng, cô muốn cho bản thân mình một cơ hội. Để quên đi quá khứ,bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

    Bốn năm,đã bốn năm rồi.

    Bốn năm,cho dù chưa chính thức nói lời chia tay thì sao? Kết quả vẫn là không từ mà biệt. Anh rời đi, bỏ cô một mình. Không một lá thư,không một tin nhắn,không chút hồi âm.

    Có thể anh đã có người mới, đã kết hôn hay thậm chí là đã có con.

    *
    Đối tượng xem mắt mà mẹ đã nói cho cô là một người đàn ông 30 tuổi. Gia đình rất đơn giản, trong nhà ngoài ba mẹ còn có một em gái đang học cấp 3. Tự lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, là người có ý chí. Đang chìm trong suy nghĩ, chợt, cô nghe có tiếng nói:

    " Xin lỗi, cô Toyama phải không? "

    "Đúng thế, anh là? "

    "Tôi là Yoshida"

    "A, mời anh ngồi " .Cô vội vàng đứng lên,giơ tay ngỏ ý mời đối phương.

    "Cho tôi một ly cà phê, cảm ơn".Sau khi lịch sự nói với người phục vụ, anh ta quay sang cười với cô.

    Cô nhẹ nhàng quấy tách cà phê, chăm chú lắng nghe.Không hiểu sao, cô luôn có cảm giác bị theo dõi.

    "Tôi đã nghe cô Hakuba nói về cô còn về hoàn cảnh của tôi chắc cô cũng biết rồi"
    .....
    "Thật ra không cần phải kết hôn quá vội..."

    *
    Hai người say sưa nói chuyện mà không biết tất cả đã lọt vào mắt của người đàn ông. Đôi mắt sắc bén,sâu thẳm ,toát ra sự băng giá.

    Chết tiệt !
     
  5. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 4: Anh đào trên trấn cổ

    Osaka về đêm vô cùng náo nhiệt. Bầu trời tháng tư tạnh ráo, mát mẻ làm lòng người cảm thấy thoải mái, dễ chịu. Đèn đường chiếu sáng khắp nơi cùng với ánh đèn nháy đủ màu sắc làm cho thành phố thêm rực rỡ. Vì đang mùa lễ hội Hanami nên không khí vốn náo nhiệt lại càng trở nên rộn rã. Osaka bớt đi một phần lạnh lẽo lại thêm mấy phần tươi vui.
    Tòa cao ốc tập đoàn Hattori ngược lại vô cùng yên ắng, lác đác vài căn phòng còn sáng đèn. Trong một căn phòng ở tầng sáu mươi, có một người đàn ông đang chăm chú làm việc,dường như không bị không khí nhộn nhịp ngoài kia ảnh hưởng đến. Sau lưng anh là cảnh đêm phù hoa. Ánh đèn hoa lệ chiếu lên khuôn mặt anh, tôn lên vẻ đẹp trên gương mặt ấy. Đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu hút hồn, bờ vai rộng lớn. Vest đen được cắt may tỉ mỉ ôm lấy dáng người cao lớn đi kèm với chiếc măng-sét đắt giá. Chỗ cổ tay có luồng sáng mờ mờ, không khó để nhận ra đó là một chiếc đồng hồ đắt tiền. Tư trang đẹp đẽ tôn lên khí chất còn căn phòng lại nói lên địa vị của người đàn ông này. Một căn phòng xa hoa,rộng lớn, cho dù có là vách tường hay một chiếc ghế nhỏ cũng đều được bày trí vô cùng nghệ thuật. Đèn led panel chiếu sáng cho không gian, bên trong góc phòng có bàn làm việc,trên chiếc bàn ấy có một tấm biển chức danh làm bằng thủy tinh, khắc chữ một cách tinh tế như muốn nói lên thân phận của người đàn ông này:

    Heiji Hattori.

    Người đàn ông đang làm việc thì dừng tay. Ánh mắt liếc qua tấm ảnh trên bàn, đưa tay vuốt ve rồi vô thức mỉm cười.

    Ánh mắt ấy chỉ dừng lại giây lát, rồi chìm đắm cả trái tim.

    Heiji gập chiếc laptop rồi ấn một dãy số trên điện thoại bàn. Rất nhanh,một người trông giống như thư ký bước vào:

    " Hủy hết lịch hẹn ngày mai cho tôi ".Giọng nói trầm ấm vang lên mang theo uy nghiêm.

    " Vâng,thưa giám đốc " .Người thư ký cúi đầu rồi lịch sự rời đi.

    Anh đứng lên, đi đến cửa sổ lớn sát đất, thu hết cảnh đêm vào tầm mắt rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt lóe lên tia hi vọng.

    Rất nhanh, rất nhanh thôi..

    *
    Ngày thứ hai đầu tuần luôn là ngày bận rộn. Người đi học, người đi làm, đi chợ,..nhộn nhịp cả con đường. Sau ngày chủ nhật thư thả, tất cả lại quay trở về nhịp sống hối hả,bộn bề.

    Còn ở trong trường học, vào giờ ra chơi, Saguru trông vô cùng thảnh thơi,cậu đi trên hành lang, miệng huýt sáo,một tay xoay xoay quả bóng rổ, tay còn lại đang nhắn tin điện thoại, vừa đi vừa vùi đầu nhắn tin. Bỗng nhiên có một cô gái đang khoanh tay đi về phía này, ngẩng mặt lên trời, phong thái vô cùng tự tin.

    Người hất mặt lên, kẻ cúi đầu nghịch nghịch điện thoại thì đương nhiên đều...không nhìn đường. Và hậu quả của việc không nhìn đường là sẽ..

    " A " .Cả hai sượt vai, va vào nhau rồi mất thăng bằng, ngã sõng soài trên hành lang, trông vô cùng "thảm hại".

    " Đi đứng cái kiểu gì thế hả? Có biết nhìn đường không?" .Cô gái nhanh chóng đứng lên, phủi phủi quần áo, tức giận nói với cậu con trai nằm dưới hành lang.

    Chữ "xin lỗi" chưa kịp thốt ra khỏi miệng Saguru thì đã bị chặn họng, cậu đứng lên, nhặt quả bóng, cất điện thoại vào túi, một tay cầm bóng,một tay đút túi quần,duy trì phong thái ban đầu.

    " Cô cũng là người không biết nhìn đường ".Cậu cúi đầu nhắn tin điện thoại nhưng cô ta cũng hất mặt lên trời mà đi đấy thôi ! Vậy mà còn lên giọng chất vấn, cậu chúa ghét kiểu con gái chua ngoa đanh đá thế này.

    " Rõ ràng là anh va vào tôi ".Cô gái không chịu thua,hai tay chống nạnh ngước mắt lên nhìn Saguru rồi quay đầu sang hướng khác, miệng lẩm bẩm. Không hiểu sao cô luôn có cảm giác đã thấy tên này ở đâu rồi.

    A, đây chính là cái tên đã chê bai rồi nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ đây mà. Hắn chê cô "làm màu", trước giờ chưa có một ai đối xử với Shiho này như thế.Cho dù ở khoảng cách khá xa, cô không thể nghe thấy nhưng cô biết cách đọc khẩu hình!. Còn về việc vì sao cô nhận ra thì chính là vì ngoại hình của tên này rất nổi bật, ở trong trường này người có tóc vàng rất ít, có mắt màu đỏ cũng hiếm và chỉ có hắn mới thỏa mãn hai yếu tố này. Nhưng phải công nhận là rất đẹp trai, xem ra cũng là người lai như mình.

    Saguru vừa bực bội vừa buồn cười nhìn cô gái trước mắt. Vừa nãy còn nhìn chằm chằm cậu,ánh mắt bốc hỏa như muốn ăn tươi nuốt sống, bây giờ thì lại nhìn chăm chú đến ngây ngẩn.Nhưng cậu biết thừa lí do, chắc chắn là cô ta đã bị ngoại hình của cậu hấp dẫn rồi chứ gì, dù sao ngoại hình của cậu cũng vô cùng ưa nhìn. Nghĩ đến đây, tâm tình Saguru không hiểu sao lại tốt hẳn lên.

    " Đồ thần kinh" .Chẳng hiểu sao câu đó lại thốt ra từ miệng của cậu mà chưa kịp suy nghĩ. Câu nói " đồ thần kinh" đã chính thức khơi mào cho cuộc chiến không khoan nhượng.

    Shiho vừa mới có ấn tượng tốt về tên này liền biến mất.Tính trẻ con nổi lên, ánh mắt bốc hỏa còn hơn khi nãy.
    @##$$$$

    Saguru tai nghe cô gái chửi, đầu cúi xuống,còn tay lại bận nhắn tin.Hôm nay là mùng sáu tháng tư,ngày anh đào nở đẹp nhất ở Osaka, cậu nhất định sẽ rủ Kazuha đi ngắm anh đào nở.

    Shiho nhìn cái tên vừa cầm điện thoại vừa rời đi,bực dọc không để đâu cho hết nhưng vừa nghĩ đến điều gì đó, khóe môi liền nhếch lên nụ cười nham hiểm. Lúc nãy, cô đã nhìn thấy bảng tên của hắn.

    Hakuba Saguru, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.

    *
    Kazuha buồn cười nhìn cảnh tượng trước mắt. Saguru một tay kéo cô, tay còn lại khua loạn xạ, trông vô cùng phấn khích. Bỗng nhiên cậu quay đầu, nhìn cô rồi nói: " Chị ở đây chờ em, em có cái này cho chị xem". Vừa dứt lời liền chạy mất, còn không quên quay lại vẫy tay với cô.

    Cẩn thận nhìn cậu em trai hòa lẫn vào đám đông, Kazuha đi về phía trước. Hôm nay, cô đã đổi ca phẫu thuật lên buổi sáng để có thể đi ngắm hoa. Con đường này bình thường không quá vắng vẻ nhưng cũng không nhộn nhịp như thế này.
    Mọi người từ khắp nơi tìm đến, vì họ cũng giống như cô, không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy. Khoảnh khắc hoa anh đào rực rỡ, từng cánh nhẹ rơi xuống, kéo theo cái nhìn ngây ngẩn đến si mê của con người,như đang lạc vào chốn thần tiên. Từng bông hoa anh đào căng đầy nhựa sống, bung nở rực rỡ, cánh hoa màu hồng phấn,ngọt ngào, mỏng manh, mềm mại hơn tuyết. Anh đào nhẹ bay, phủ kín khắp nơi,khắp ngõ nghách, rực rỡ cả một khoảng trời.

    Kazuha nhìn cảnh tượng này đến không chớp mắt rồi lục tìm di động. Cô muốn lưu lại khoảnh khắc đẹp đẽ này nhưng cô vừa sực nhớ ra mình đã quên mang theo. Cô vừa ngẩng lên liền hóa đá.

    Có một người đàn ông đang đi về phía cô,đó là bóng hình cô khổ sở nhớ nhung suốt bốn năm qua. Dáng người cao lớn,nổi bật giữa biển người,ánh mắt nhìn Kazuha, đôi môi mỉm cười, từng bước chân trầm ổn,mạnh mẽ. Cánh hoa nhẹ rơi xuống vai anh,cảnh tượng đẹp đến không thực.

    Kazuha lắc đầu,cười khổ, đó chỉ là giấc mơ thôi. Được rồi, cô thừa nhận,là do cô quá đỗi nhớ anh.

    Hóa ra giấc mơ lại có thể chân thực đến thế.

    Picture1561128903843.
     
  6. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 5: Trùng phùng

    Có cơn gió thổi qua, Kazuha vô thức kéo nhẹ áo. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác len mỏng màu hồng, bên trong là váy hoa trắng, ăn vận đơn giản nhưng không kém phần dịu dàng, phù hợp với thời tiết của mùa xuân hiện tại. Cơn gió mùa xuân thổi tung mái tóc cô, dường như còn có hương hoa anh đào phảng phất trong không khí, đồng thời cũng để nói cho cô biết, đây không phải là giấc mơ.

    Vào thời khắc anh đào nở rộ, tôi sẽ đến bên em.


    Duyên phận là thứ vô cùng kì diệu. Nó có thể khiến hai người yêu nhau phải chia lìa, cũng có thể khiến họ gặp lại giữa biển người mênh mông.

    Kazuha ngẩng đầu nhìn anh, hình bóng Heiji trong kí ức và hiện tại chồng chéo, đan xen..cô chạy thỏa thích trên bãi biển, anh vô tư, trẻ trung đón gió, đuổi theo bóng hình cô. Mà người trước mắt này lại có khí chất mạnh mẽ, trầm ổn mà Heiji khi ấy không có được. Anh vẫn nhìn cô, vẫn mỉm cười dịu dàng, còn cô lại thấy khóe mắt cay cay.
    Xa lạ nhưng lại thân thuộc đến rơi nước mắt.

    Cô đã từng tưởng tượng ngày gặp lại. Năm năm, mười năm hay là hai mươi năm? Hay có khi là cả đời? Sẽ gặp lại nhau khi cả hai đã tìm được hạnh phúc riêng, hay sẽ nhẹ nhàng lướt qua nhau như hai người dưng ? Cả hai gặp lại, bên cạnh anh đã có người khác, một người vợ xinh đẹp, dịu dàng, đáng để anh yêu cả đời. Nhưng mà có nằm mơ cô cũng không ngờ, sẽ gặp lại anh trong hoàn cảnh này.

    Người ấy đã đến rất gần, rất gần cô. Gần đến mức chỉ cần cô chạy lại là có thể ôm lấy anh nhưng lại xa vời đến mức cô chỉ có thể đứng ngắm từ xa, đến mức chẳng phân biệt nổi là giấc mơ hay hiện thực.

    Cô bối rối dõi theo, anh vững vàng bước tới.

    Khi khoảng cách giữa cả hai chỉ còn một mét, Heiji rất tự nhiên nắm lấy tay cô, rồi ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, anh nói:

    " Anh về rồi "

    Anh về rồi? Anh về làm gì nữa? Về để khuấy đảo cuộc sống của cô ư? Cô đã có cuộc sống mới, đã có thể mở lòng, cho dù... chưa quên. Nhưng như vậy thì sao chứ, anh ra đi không lời từ biệt, đến lúc quay về lại điềm nhiên như không. Giữa chúng ta có sự xa cách của thời gian, có sự ngăn cách của giai cấp, của lí trí... muốn quay lại như xưa đã không thể nữa rồi.

    Kazuha lùi về sau, khoảnh khắc cô quay đầu, giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

    " Tôi biết, em vẫn chưa quên ". Giọng nói phía sau vang lên, kéo cô về với sự thật cô vẫn luôn lẩn tránh.
    Người con gái không quay đầu, bước chân dần xa khuất. Người đàn ông vẫn mỉm cười, kiên nhẫn đuổi theo.

    Ta chia ly trong ngày mưa mùa thu rồi lại tương phùng nơi trấn cổ ngàn năm..


    Đến khi bóng dáng hai người biến mất, bóng người ở trong bụi cây mới bước ra. Saguru bước chân nặng trĩu, sắc mặt trắng bệch, cậu đã ở đây rất lâu, ngay phía sau Kazuha. Đương nhiên, lúc cô quay đầu, cậu đã nhìn thấy cô khóc. Hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, trái tim pha lê khẽ rơi...

    Vụn vỡ..
     
  7. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 6: Rất nhớ, rất nhớ em

    Kazuha vội vã rời đi, phía sau là Heiji đang đuổi theo, gọi tên cô. Được một quãng, cô ngoảnh lại thì đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Vừa thở phào nhẹ nhõm, thì tiếng huýt sáo bên cạnh vang lên. Chỉ thấy người vốn tưởng đã biến mất, giờ đang nhàn nhã mỉm cười với Kazuha. Heji xuống xe, tiến lại gần cô khiến cô vô thức lùi lại, anh nói:

    " Lên xe nói chuyện đi "

    " Chúng ta chẳng có gì để nói cả "

    " Em đoán xem " . Heiji cúi nhìn người con gái, trăng nước mùa xuân chiếu lên gương mặt anh, tôn lên vẻ dịu dàng nơi đáy mắt.

    " Chúng ta đã chia tay rất lâu rồi, cũng không nên gặp nhau nữa ".Cô ngẩng đầu nhìn anh.

    " Em muốn ở đây nói chuyện sao, hử ? "

    " Ý anh là gì ? " .Kazuha giật mình, hoài nghi nhìn anh. Tầm mắt cô vừa nhìn sang chiếc ô tô đã hiểu ra tất cả. Chiếc Ferrari 458 Spider thu hút sự chú ý của không ít người, cho dù trời bây giờ đã tối nhưng màu sắc cũng đủ nổi bật. Cô quẫn bách, đưa tay che mặt, hi vọng không ai nhìn thấy mình. Heiji bật cười nhìn dáng vẻ của cô, đưa tay kéo cô lên xe, Kazuha chưa kịp phản kháng thì đã yên vị trên xe.

    Chiếc xe phóng vút trên đường, xuyên qua thành phố rực rỡ ánh sáng, thành cổ nhuộm ánh trăng, những cửa hàng ở hai bên đường. Còn người ngồi trên xe lại im lặng. Kazuha không phản kháng nữa, cô đưa mắt nhìn cảnh vật bên đường, cơn gió mùa xuân ùa vào khoang xe, thổi tung mái tóc cô. Heiji lái xe, ngắm nhìn người con gái qua gương chiếu hậu, trên môi còn nguyên nụ cười. Anh với tay bật chiếc radio.

    Giai điệu Mokuren no namida vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng..

    " Từ con tim tôi vọng lên tiếng thì thầm
    Tôi muốn gặp em, tôi muốn gặp em
    Tôi vẫn luôn tìm kiếm và mãi gọi tên em "
    ......
    Nước mắt tôi chảy tràn sau mỗi cơn mơ "

    Nước mắt chảy tràn sau mỗi cơn mơ.

    Tiếng kíp phanh vang lên chói tai, kéo một vệt dài rồi xe mới dừng lại. Người đàn ông tháo dây an toàn cho mình và cô gái, rồi anh xuống xe, mở cửa xe bên kia. Lặng yên ngắm nhìn cô gái vẫn đang thất thần, anh khẽ nói: " Đến nơi rồi ".
    Khước từ bàn tay chìa ra của Heiji, cô tự đi xuống. Khi nhìn nơi vừa đến kia, cô khẽ run rẩy. Anh nắm lấy tay cô rồi cùng đi vào.
    *
    Nơi cả hai đặt chân đến là một quán rượu, nằm sâu trong ngõ nhỏ. Quán mang phong cách của thập niên 90, pha trộn giữa cổ điển và đương đại. Giữa thế kỉ của sự hòa nhập, giữa cố đô sầm uất, văn minh, tiện nghi thì những nơi như thế này lại có chút lỗi thời, hoài cổ.
    Khung cửa màu đỏ tươi, bên trên là chiếc chuông gió khẽ rung rinh. Cô nhẹ nhàng đi vào rồi ngồi ở trên quầy, anh cũng bước đến vị trí bên cạnh. Quầy rượu đặt ở trung tâm, phía trong là chiếc tủ kính với đủ loại rượu. Xa hơn là tủ gỗ bày đủ loại sách, trên tường có một dòng chữ nhẹ nhàng, bay bổng được gắn đèn led: Waitting for you.

    Ánh đèn màu vàng nhạt trải đều không gian, vừa mang cảm giác ấm áp lại an toàn. Người Nhật vốn sống vội, đa phần thời gian đều dành để làm việc,cuốn mình vào guồng quay của cuộc sống, họ chăm chỉ, họ cầu toàn. Mà người ở đây lại càng như thế. Một người Osaka bình thường sẽ không đợi đèn đỏ. Chính vì thế, nơi đây có khi lại càng hợp hơn - một nơi chỉ cần không để ý là sẽ lướt qua.

    Quên đi cuộc sống bộn bề, sống lại những ngày xưa cũ.
    *
    Bà chủ quán mặc yukata mỉm cười nhìn họ, tay vẫn cột dở bó oải hương. Heiji đón lấy chai rượu Sochu từ tay bà, rồi rót vào ly của cô. Kazuha vẫn im lặng không nói, cô cầm lấy ly, rồi ngẩng đầu uống chúng. Anh vẫn nhìn cô. Họ đã từng đến đây.

    Đó là vào năm hai mươi tuổi. Cô tình cờ phát hiện ra nơi này rồi kéo anh đến. Lúc đó cô đã cười khúc khích rồi nói với anh, một người sống sung túc như anh có nơi xa hoa nào mà chưa đặt chân đến nên anh không hiểu được đâu. Từ đó cả hai vẫn thường đến đây.

    Cho đến khi, anh rời đi.

    Heiji xoay người ngồi đối diện cô,ép cô nhìn thẳng mình,anh nói: " Em từng nói anh sống sung túc nên không hiểu " ,ngập ngừng anh nói tiếp : " anh vẫn nhớ nơi này.."

    Cô cười nhạt, tay cầm ly rượu khẽ run rẩy. Anh lại tiếp tục.

    " Đó là năm chúng ta hai mươi tuổi "

    " Lúc đó.."

    Kazuha bật cười chua chát. Cô tưởng anh quên rồi chứ ? Nhưng cho dù có nhớ cũng không có ích gì.

    Người đến tìm tôi nói lời xưa cũ. Rượu đã nhạt rồi, uống làm sao say ?

    Rất lâu sau, anh quay đầu. Người con gái đã gục đầu ngủ say trên quầy. Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt cô, ánh mắt anh vừa chuyển đến, liền không thể rời đi.

    Anh khẽ thầm thì bên tai cô.

    " Anh nhớ em "

    Rất nhớ, rất nhớ em.. Hy Lạp rộng lớn như thế, chỗ nào cũng toàn người, nhưng anh chẳng tìm được người nào giống như em.

    Câu nói vừa dứt, giọt nước mắt của người con gái cũng rơi xuống. Người đàn ông đưa tay lau chúng, rồi để lại tờ tiền, ôm lấy cô gái rời đi.
    *
    Khi Saguru vừa về đến nhà đã là sáu giờ tối. Cậu vừa cởi giày thì bà Hakuba đã hỏi dồn dập, vấn đề chỉ xoay quanh: "Sao giờ con mới về "," chị con đâu " ," làm sao thế ", " con bé nó xảy ra chuyện gì ",...

    " Mẹ " Cậu khẽ ngắt lời bà rồi nói : " Chị ấy không sao "

    " Không sao, sao nó vẫn chưa về ?"

    " Chị ấy không về đâu "

    " Chắc lại phẫu thuật rồi đây mà. Aiya, số con bé thật vất vả, lễ hội mà cũng phải đi làm "

    " Mà khoan đã.."

    * mokuren no namida : tên một bài hát bằng tiếng Nhật, dịch sang là Nước mắt hoa mộc lan.
    * Câu hát mà au đã trích là:

    " Aitakute, aitakute
    Kono mune no sasayaki ga
    Anata wo sagashite iru
    Anata wo yonde iru
    ........
    Afure dasu namida wa

    Yume no atosaki ni "​








     
    Someoneuknow07 thích điều này.
  8. Someoneuknow07

    Someoneuknow07 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/12/2018
    Bài viết:
    36
    Lượt thích:
    51
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Cedar Girls' Secondary School
    Chào. Tớ là người qua đường đến đây để đọc truyện. Tớ sẽ nêu ra một vài lỗi, cậu cần sửa để khắc phục cho lần sau nhé?

    +) Lỗi trình bày:

    Tớ muốn cậu trình bày thoáng hơn xíu để người đọc dễ nhìn hơn nhé. For example, khi xuống dòng (kể cả lời thoại hay chia đoạn) cậu nên nhấn enter 2 lần để có một khoảng cách nhất định.

    +) Cách hành văn:

    Nói thật, tớ khá thích cách hành văn của cậu. Nó khá mượt so với các author khác. Nhưng tớ thấy cậu sử dụng lời thoại hơi nhiều. Nếu cậu không muốn cắt bớt các lời mà thoại đó, thì theo cá nhân của tớ, cậu nên chèn thêm cảm xúc của nhân vật sau mỗi lời thoại (không nhất thiết phải chèn hết đâu, một số thôi cũng được).

    Tớ có lời khen dành cho cậu, cách xây dựng nhân vật của cậu tớ đánh giá là khá tốt. Cậu không bị mắc lỗi type, đó là lỗi điển hình khi viết truyện. Tớ chỉ nhắc nhở vậy thôi, mong cậu khắc phục vào các chương tiếp theo nhé.


    Ngày an,

    Nguyễn Ngọc Minh
    .
    .
    .
    Ps: cơ mà tớ hóng lắm, ra chap nhanh nha?
     
  9. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Someoneuknow07 thích điều này.
  10. Tryphena Cho

    Tryphena Cho Tháng năm vô tình, hong khô nước mắt..

    Tham gia:
    7/5/2019
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    13
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    Trung học phổ thông Chu Văn An
    Chap 7: Chúng ta không chia tay

    Lúc Kazuha tỉnh giấc thì trời đã sáng. Ánh nắng mùa xuân dịu dàng, xuyên qua ô cửa rơi vào trong phòng, mang đến cảm giác khoan khoái dễ chịu.

    Vươn vai rồi khẽ đảo mắt, bàng hoàng ngồi bật dậy!

    Đây là đâu ?

    Phong cách Scandinavian tinh tế...Sàn và tường đều sơn trắng, một tấm thảm dài, ga giường trắng, gối lông ngỗng, chiếc giường và kệ tủ màu be, tủ đồ và rèm cửa màu xanh pastel, vừa dung dị lại sạch sẽ.

    Càng nhìn càng thấy đẹp, càng đẹp càng hoang mang. Cô đưa tay đỡ lấy đầu rồi nhéo nhéo mi tâm. Tối hôm qua..tối hôm qua, khi ngắm hoa anh đào cô gặp Heiji Hattori, cả hai đã đến quán rượu, rồi sau đó cô đã ngủ quên mất. Như vậy, đây chính là nhà của người đó sao?

    Y như Tào Tháo vừa nhắc đã xuất hiện, Heiji đứng ở cửa, tay cầm cốc sữa, mỉm cười ôn hòa:
    " Dậy rồi sao " Giọng nói của anh trầm ấm, điềm đạm rất êm tai, ngữ khí cũng rất dịu dàng.
    " Tôi..tôi " Cô đưa tay chỉnh lại mái tóc, hết sức lúng túng. Tầm mắt vừa lướt qua chiếc đồng hồ liền giật mình: Sáu giờ mười lăm phút.

    Dù chưa muộn nhưng bây giờ cô cần phải về nhà. Hôm qua cô không về, chắc chắn mẹ rất lo lắng, còn cả Saguru nữa, cô rời đi cũng chưa nói tiếng nào với nó. Vả lại còn có một ca phẫu thuật lúc tám giờ.

    " Uống sữa đi " Anh đưa cốc sữa cho cô, vẫn mỉm cười nhẫn nại, tinh ý phát hiện ra còn có cả cưng chiều.

    " Không cần đâu. Tôi phải về nhà " Cô mở túi xách, lấy chiếc thun cột tóc. Mái tóc được cột cao để lộ chiếc cổ trắng ngần, khuôn mặt dưới ánh nắng càng trở nên trong trẻo, lạnh nhạt.

    " Để tôi đưa em về " Heiji đặt cốc sữa lên kệ rồi nói với cô.

    " Cảm ơn anh, tôi tự về được " Cô đeo túi xách lên vai, rồi nhấc chân đi về phía cửa.

    " Chúng ta không chia tay " Heiji đút hai tay vào túi, ngẩng đầu nhìn người trước mắt.

    Bước chân người con gái khẽ khựng lại.

    Kazuha không quay đầu. Cô khẽ hít một hơi rồi rời đi.

    *
    Khi cô vừa về đến cửa nhà đã nghe tiếng của Saguru, " Con đi học đây " .Bà Hitomi hỏi cậu: " Con không ăn sáng nữa sao ?"

    " Mẹ, con no rồi " Đón lấy chiếc cặp từ tay mẹ, Saguru mở cửa. Cửa vừa mở, tầm mắt liền khựng lại.

    " Chị về rồi à ? " .Cậu lạnh nhạt hỏi.

    " Hôm qua chị xin lỗi.." Cô áy náy nhìn Saguru, câu nói còn chưa dứt đã bị bà Hakuba chặn ngang.

    " Con về rồi à ? Mau vào nhà đi "

    " Con đi học đây " Saguru bỏ đi ,đằng sau là Kazuha vẫn đang tròn mắt nhìn.

    *
    Ôm tâm trạng không tốt đến trường học, Saguru đi một mạch về lớp. Vừa đến sân trường, tên bạn thân đã khoác vai.

    " Đi chơi không? " Aman hào hứng nhìn cậu.

    " Không rảnh " Saguru trả lời gọn lỏn, đẩy cánh tay đang khoác lên vai mình.

    Cánh tay càng siết chặt vai cậu, Aman nở nụ cười bí hiểm rồi tự tin nói: "Đi đi, có trò này tao chắc chắn mày sẽ thích "

    " Trò gì ?"

    " Nhà vệ sinh nữ..."

    " Biến " Saguru quăng lại một chữ rồi bỏ đi để lại tên bạn thân vẫn đang í ới gọi.

    Shiho đang đi về phía sân trường thì nhìn thấy Saguru đang bỏ vào lớp. Cô quay đầu, tò mò nhìn.

    *
    Kazuha cầm dao mổ, rạch một đường cơ bản xuống da. Một màu đỏ tươi đập vào mắt. Cô đặt dao xuống, rồi cầm kéo Mayo, bắt đầu phẫu thuật. Thời gian từ từ trôi, ai nấy đều căng thẳng toát mồ hôi.

    " Chúng ta không chia tay" Câu nói của Heiji lặp đi lặp lại trong đầu cô. Không chia tay ư?

    " Bác sĩ, bác sĩ ơi.." Tiếng người y tá vang lên, kéo cô về thực tại. Kazuha lắc mạnh đầu rồi nói.

    " Xong rồi " Cô cầm chỉ xuyên qua lỗ kim, khâu lại vết mổ. Xong xuôi, bệnh nhân được đẩy ra ngoài.

    Kazuha ngồi xuống chiếc ghế ở hành lang rồi cởi lớp khẩu trang.

    * Chap 7 lời thoại hơi nhiều (nhưng nó cần thiết ^^)

    * Phong cách Scandinavian: một phong cách thiết kế nội thất hoang dã và thô mộc, chú trọng về đơn giản và tự nhiên, một phong cách tinh tế, mang đậm hơi thở Bắc Âu.

    * Kéo Mayo : là loại kéo dùng trong phẫu thuật. Nó khá nặng và chắc chắn, được dùng để cắt chỉ hay cắt các mô, dày chắc như gân, cơ.
     
    Someoneuknow07 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Dấu yêu Diễn đàn Date
[Shinran Longfic] Đi Tìm Hạnh Phúc Conan Fan Fiction 28/6/2019
[Longfic] The Third One Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic Conan] Bí Mật Phía Sau Detective Conan 8/5/2019
[Shinran Longfic] Nước Mắt Quá Khứ Detective Conan 14/4/2019
[Longfic] Búp bê kí ức Đang viết / đang dịch 29/3/2019
[Longfic] Tù Binh yêu dấu Tạm ngưng 6/10/2015

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP