CHƯƠNG 45: NGƯỜI PHÙ HỢP
Trong lớp, Đình Nguyên đang cúi đầu chăm chú giải bài tập.
Cảnh Duy quay xuống, chống tay lên thành ghế, giọng hạ thấp. “Mày ổn không?”
Đình Nguyên ngẩng lên, hơi ngạc nhiên. “Sao hỏi thế? Tao đang bình thường.”
Cảnh Duy nhún vai, ánh mắt lướt qua xung quanh rồi dừng...
CHƯƠNG 44: QUÀ GẶP MẶT
Kết quả thi tháng đầu tiên đến nhanh như cơn gió vô tình thoảng qua, lặng lẽ chiếm chỗ những suy nghĩ mơ hồ trong lòng vài người.
Bảng điểm từng lớp được dán giữa bảng đen, chỉ trong một buổi sáng đã khiến cả khối 11, đặc biệt là lớp 11/2 bàn tán xôn xao: người đứng nhất...
CHƯƠNG 43: VẪN VẬY
Vài ngày sau, trường A bỗng xôn xao vì một thông báo của Hội học sinh. Nội dung thông báo không dài dòng, đại khá là Hội học sinh sẽ bổ nhiệm một người đảm nhận phần việc trước đây của Hoàng Khiêm. Vị trí này không bắt buộc phải là thành viên trong Hội, vì vậy học sinh toàn...
CHƯƠNG 42: NGOẠI LỆ
Sân bóng vắng lặng chỉ còn tiếng bóng liên tục đập xuống nền xi măng khô cứng, âm thanh “rầm…rầm” đều đặn phá vỡ sự yên tĩnh của khuôn viên trường sau giờ học.
Bất chợt, từ phía lối đi gần thư viện vang lên một giọng gọi. “Khải Đăng?” Giọng của Khắc Huy.
Khắc Huy đang cùng...
CHƯƠNG 41: BẠN HỌC MỚI?
Những ngày đầu thu mang theo không khí rộn ràng của năm học mới. Phòng học lại tràn đầy tiếng cười sau một kỳ nghỉ hè nhanh như cái chớp mắt. Nét mặt mỗi người đã phảng phất thêm một chút trưởng thành và nghiêm túc hơn trước, dù trong lòng vẫn hoài niệm về ngày đầu tiên...
CHƯƠNG 40: HAI GÓC CHỤP
Căn phòng rộng với ánh sáng hồng nhạt dịu dàng vốn có và bài hát tiếng Anh khe khẽ ngân lên từ laptop trên bàn học. Khiết Nguyên vừa tắm xong, đang ngồi lau tóc bên mép gi.ường thì điện thoại rung lên, thông báo có tin nhắn. Cô cười nhẹ, thầm nghĩ Đình Nguyên mới về đến...
CHƯƠNG 39: GIỮA MÙA HẠ
Phải chăng, những thứ chưa từng có được, hay vốn dĩ đã từng thuộc về rồi lại vụt mất, là thứ khiến người ta cứ nhớ hoài không thôi?
Nắng sớm những ngày đầu tháng bảy lọt qua lớp rèm mỏng, phủ lên căn phòng thoang thoảng mùi bia một màu vàng nhạt đến lười biếng. Thứ ánh...
CHƯƠNG 38: THẾ GIỚI CỦA EM
Kỳ thi cuối học kỳ trôi qua, mọi thứ khép lại nhẹ nhàng hơn tôi tưởng, thoáng đó một năm học đã kết thúc.
Thêm vài tuần, kỳ thi tốt nghiệp THPT diễn ra, sau kỳ thi này, một vài anh chị trong Hội học sinh chính thức nói lời chia tay với mái trường A thân yêu.
Tiệc...
NGOẠI TRUYỆN 1: TUYÊN NGÔN VỀ TÌNH YÊU
“Tình yêu của một người, vốn dĩ chưa từng thay đổi. Nếu có, cũng là thay đổi trong cách thể hiện hoặc do họ đã gặp được một người khác tốt hơn.”
Tôi đã đọc câu đó trong một cuốn tiểu thuyết về tình yêu.
Khi ấy, tôi đã nghĩ đơn giản rằng tình yêu thôi mà...
CHƯƠNG 37: KHOẢNH KHẮC MANG TÊN EM
Từ khi ở cạnh Khiết Nguyên, giờ ra chơi buổi chiều hiếm khi tôi xuống căn tin. Khoảng nghỉ này dài hơn buổi sáng, hai đứa thường kéo nhau đi ăn mấy quán ngoài trường hoặc ngồi lì ở thư viện cùng nhau. Theo thời gian, căn tin dần trở thành một nơi hơi xa lạ...
CHƯƠNG 36: KHOẢNG RIÊNG GIỮA ĐÁM ĐÔNG
Ở cạnh nhau một thời gian, tôi dần nhận ra một điều thú vị ở Khiết Nguyên, cô ấy thích khoác tay tôi hơn nắm tay. Trước kia vì tôi ngại nên cô ấy nắm tay, giờ thì cứ đi cạnh là tay lại vòng qua cánh tay tôi, giữ chặt. Đôi lúc ở cạnh Khiết Nguyên, tôi thấy...
CHƯƠNG 35: "TRƯƠNG HOÀI KHIẾT NGUYÊN, ANH YÊU EM!"
Sau bài thi tháng thứ hai, trường tôi có một ngày nghỉ thường niên là ngày Kỷ niệm thành lập trường. Hôm đó toàn bộ thầy cô và học sinh đều được nghỉ mà không cần học bù. Năm nay ngày nghỉ lại rơi vào thứ sáu, thành ra chúng tôi được nghỉ liền...
CHƯƠNG 34: TÌNH YÊU VỐN DĨ RẤT GIẢN ĐƠN
Đã có lúc tôi nghĩ yêu đương đơn thuần là có thêm một người nói lời yêu thương với mình. Đến khi biết Khiết Nguyên thích mình, tôi lại nghĩ tình yêu chắc hẳn phải rất ồn ào, nếu không cũng phải là những điều thật lớn lao.
Thật sự ở cạnh Khiết Nguyên, tôi...
CHƯƠNG 33: TỎ BÀY
Thành phố đã lên đèn, tiếng còi xe không ngớt dệt nên khung cảnh đặc trưng của đô thị xô bồ. Phòng tôi cũng chẳng yên tĩnh là bao khi tiếng nhạc từ điện thoại bài sau nối tiếp bài trước. Tôi nghe đi nghe lại bài hát Khiết Nguyên đã hát, không biết mình đã đọc lời bài hát ấy...
CHƯƠNG 32: LẦN ĐẦU GỌI TÊN
Mọi thứ trở về vạch xuất phát, giữa tôi và Khiết Nguyên chẳng còn gì ngoài tư cách hai người bạn cùng bàn. Những lúc lên lớp, chúng tôi vẫn ngồi cạnh nhau nhưng chỉ khi phải trao đổi bài mới nói với nhau vài câu rồi ai lại quay về vở của mình, nếu không sẽ im lặng đến...
CHƯƠNG 31: MỘT NGƯỜI NHƯ TÔI
Từ sau hôm ở sân bóng rổ, tôi bắt đầu tránh né Khiết Nguyên rõ ràng hơn dù bề ngoài vẫn cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Tôi biết nếu trạng thái này cứ kéo dài, sớm muộn gì tôi cũng không che giấu nổi cảm xúc của mình. Nhất là trước mặt Khiết Nguyên, một người...
CHƯƠNG 30: CHỈ LÀ SAI LẦM
Những ngày sau đó, tôi lên lớp với tâm thế cố giữ bản thân ở trạng thái bình thường nhất có thể. Đến lớp đúng giờ, hoàn thành bài tập đúng hạn trước khi đưa Khiết Nguyên kiểm tra, vẫn không dám nhìn thẳng cậu ấy như trước. Thi thoảng còn tìm cách tránh né những buổi...
CHƯƠNG 29: KHOẢNG CÁCH GIỮA SÂN TRƯỜNG
Tôi trằn trọc suốt một đêm, đến khi trời gần sáng hẳn mới chợp mắt được một lát. Những ngày cuối xuân, tiết trời se lạnh, khung cảnh trông thật bình yên, chỉ có lòng tôi là “gợn sóng”.
Hội thao mùa Xuân năm nay rất náo nhiệt. Nắng ấm vừa lên, sân trường...
CHƯƠNG 28: CÂU HỎI KHÓ TRẢ LỜI
Như học kỳ trước, nhờ sự chăm chỉ có phần “cưỡng chế” của Khiết Nguyên, tôi làm bài thi tháng khá suôn sẻ. Ngoại trừ vài câu phân loại ở cuối đề, hầu như những phần còn lại đều làm được.
Sáng thứ hai tuần đầu tiên sau tuần thi tháng, không khí trường tôi lại trở...
CHƯƠNG 27: THẤT THỐ TRƯỚC KHIẾT NGUYÊN
Ngồi xuống bàn, tôi lấy vở và sách bài tập trong lúc chờ Khiết Nguyên gọi nước. Tôi không biết Khiết Nguyên muốn uống gì. Có hôm cậu ấy gọi nước ép xoài, có hôm gọi sinh tố xoài, thỉnh thoảng đổi sang trà đào. Vì vậy, mỗi lần đến nhà sách Yên Nguyên, Khiết...