Nguyên | Phần 1: Dương Đình Nguyên | Chương 7: Ngọn cỏ dưới chân mây

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
213
CHƯƠNG 7: NGỌN CỎ DƯỚI CHÂN MÂY

Hôm đó Huyền Thanh lên phòng Truyền thống nộp tập san. Tôi lấy cớ muốn xem tập san của anh chị khóa trên nên xin đi cùng. Cậu ấy đồng ý rất nhanh, giọng còn có chút vui vẻ, làm tôi tự thấy cái cớ của mình hợp lý hơn hẳn.

Phòng Truyền thống nằm cạnh thư viện, tách khỏi dãy phòng học nên phải đi xa hơn. Trên đường đi, Huyền Thanh chợt quay sang nói:

- Cậu dạo này học tập có tiến bộ rồi đó.

Tôi nghe xong liền quay sang, Huyền Thanh đang cười nhẹ, rất thoải mái. Lòng tự dưng lâng lâng, cảm giác chẳng khác vừa được cộng thêm vài điểm tinh thần.

- Cậu thấy vậy hả?

Tôi hỏi lại, giọng còn chưa kịp giấu sự vui vẻ trong lòng, Huyền Thanh gật đầu:

- Mấy lần cậu lên bảng, mình thấy mà.

Tôi thuận miệng:

- Chắc tại gần đây mình học tập cũng chăm chỉ.

Vừa nói xong tôi đã gãi đầu - hành động quen thuộc mỗi lần ngại ngùng, Huyền Thanh bật cười:

- Mình cũng nghĩ vậy.

Đoạn đường sau đó, cậu ấy còn động viên tôi cố gắng cho kỳ thi tháng. Một luồng gió đầy động lực thổi thẳng vào lòng, thổi tới mức bản thân tôi cũng tin rằng mình thật sự có thể làm tốt hơn.

Phòng Truyền thống yên tĩnh, mang theo một cảm giác trang nghiêm rất riêng. Cũng phải, đây là nơi lưu giữ những bức ảnh, tài liệu, ấn phẩm kỷ niệm của trường. Đi ngang qua một tấm ảnh lớn, tôi chợt thấy chính mình cùng đội bóng chuyền năm lớp 9 đang nâng cúp vô địch thành phố. Tôi dừng lại xem lâu hơn dự định, trong đầu thoáng hiện cảm giác vừa tự hào vừa buồn cười.

Lúc tôi còn mải mê nhìn ảnh cũ, Huyền Thanh đã đặt tập san lớp tôi vào đúng vị trí được đánh dấu sẵn. Tôi lon ton chạy lại đứng cạnh, Huyền Thanh đang lật xem tập san của các lớp khác trong khối 10. Tôi nhìn một vòng rồi buột miệng:

- Đẹp quá!

Huyền Thanh cười nhẹ, quay sang hỏi tôi:

- Nói một câu công bằng nhé, cậu thấy cuốn nào đẹp nhất?

Cậu ấy chỉ tay về hàng tập san được đặt ngay ngắn trên bàn, nhìn lướt một vòng, tay tôi chỉ vào cuốn đầu tiên.

- Của lớp 10/1 đó.

Huyền Thanh đáp rất nhanh, nói rồi, cậu ấy đưa tay lướt nhẹ qua bìa kính của tập san lớp 10/1, động tác nâng niu cẩn thận. Khi ấy tôi không để tâm nhiều, tâm trí tôi chỉ có nụ cười của Huyền Thanh mỗi lần hỏi tôi một câu gì đó. Buổi chiều hôm đó, ánh nắng trên đoạn đường từ phòng Truyền thống về lớp 10/2 thật đẹp.

Người ta hay nói, niềm vui chưa kịp kéo dài bao lâu thì nỗi buồn đã đến.

Tôi cười tít mắt khoe với hai đứa bạn thân chuyện được đi cùng Huyền Thanh lên phòng Truyền thống, hai đứa nó còn chưa kịp nghĩ ra cách giúp tôi có thêm vài lần “vô tình trùng đường” nữa thì điều tôi luôn tự trấn an mình đã tới.

Một buổi tối cuối tuần. Vẫn còn dư âm chuyến xe buýt cùng Khiết Nguyên tuần trước, tôi đã tự nhủ rằng Khiết Nguyên chưa về, mọi thứ chắc sẽ yên ổn thôi. Dù vậy, tôi vẫn kết thúc buổi chơi bóng sớm hơn thường lệ. Trên đường ra nhà xe học sinh, tôi thấy Huyền Thanh đang đứng gần đó, dáng vẻ như đang chờ đợi. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, vội vàng lấy xe, định quay lại ngỏ ý chở cậu ấy về. Tôi đang háo hức thì vừa quay đầu, Khắc Huy cũng vừa chạy xe tới.

Khắc Huy dừng lại, hỏi nhỏ:

- Chờ mình lâu không?

Huyền Thanh đáp rất nhanh:

- Lâu hay không, cậu biết mà còn hỏi.

Tôi đứng khựng lại. Haingười họ cùng bật cười. Trường tôi cho phép chạy xe trong khuôn viên vì trường rất rộng, nhưng Khắc Huy lại xuống xe cùng Huyền Thanh dắt bộ ra cổng, vừa đi vừa nói chuyện. Không hiểu sao, tôi cũng bước xuống, dắt xe theo sau, giữ một khoảng cách vừa đủ để nghe mà không bị phát hiện.

Huyền Thanh nhìn Khắc Huy, giọng trong veo:

- Kỳ thi tháng tới mình sẽ vào top 5 của khối cho xem.

Khắc Huy cười dịu:

- Vậy mình sẽ chờ nhé.

Rồi Khắc Huy nói thêm:

- Lớp phó lớp cậu về rồi, cậu cũng đỡ áp lực phần nào.

Huyền Thanh cười rất tươi, gật đầu:

- Mấy hôm trước thấy cậu ấy lạnh lùng, còn nghĩ rằng cậu ấy sẽ làm khó mình, nghĩ lại ngốc thật chứ. Nhưng hình như cậu ấy không giống lần đó mình gặp lắm.

Khắc Huy đưa tay xoa nhẹ đầu Huyền Thanh, khoảnh khắc đó đến quá nhanh - nhanh tới mức tôi suýt buông tay lái. Tôi không hiểu vì sao mình không quay về ngay lúc ấy, lại cứ tiếp tục bước theo sau hai người họ. Lắng nghe những câu chuyện vụn vặt giữa họ, tôi mới dần hiểu ra. Thì ra, Huyền Thanh không phải người thiếu kiên nhẫn, cũng không phải người chưa từng đứng ở vị trí của những người học mãi vẫn chưa theo kịp. Thời gian đầu của lớp 10, cậu ấy thật sự bị hụt nhịp, nhiều kiến thức chỉ dừng lại ở mức hiểu lý thuyết. Thêm vào đó, việc phải nói trước đám đông khiến cậu ấy lúng túng nên khi quá nhiều câu hỏi dồn tới, cậu ấy dễ mất bình tĩnh.

Hóa ra, tôi đã nghĩ sai, sai hoàn toàn về Huyền Thanh. Trong khi đó, Khắc Huy là người hiểu rõ Huyền Thanh, biết cách trấn an, biết nên nói gì vào đúng lúc. Quan trọng hơn cả, ánh mắt của Huyền Thanh mỗi lần nhìn về phía Khắc Huy rất khác ánh mắt nhìn những người khác.

Tối hôm đó, trời bất chợt đổ mưa. Tôi dầm mưa về nhà, đầu óc trống rỗng, quần áo ướt sũng, mẹ hỏi tôi có lạnh không, tôi chỉ đáp là không rồi vào phòng. Cơn mưa đêm đó không lạnh, chỉ có lòng tôi, chậm rãi lạnh đi từng chút một.

Tôi đổi ảnh đại diện trang cá nhân - bức ảnh chụp bóng lưng của một chàng trai đứng dưới ánh đèn mờ. Tôi biết việc đổi ảnh đại diện chẳng làm thực tế thay đổi chút nào, chỉ là một động tác mang tính an ủi tinh thần, làm vậy lòng tôi cũng dịu xuống được đôi phần. Hai ngày cuối tuần vốn để ôn bài bị tôi đem ra trao đổi lấy nỗi buồn. Tôi nhốt mình trong phòng, bật đi bật lại mấy bản nhạc không lời, đầu óc cứ tự động tua lại những hình ảnh của hôm trước, dù tôi chẳng hề ra lệnh.

Tuần thi tháng đến rất nhanh. Môn thi đầu tiên là Văn. Văn chương của tôi không bay bổng, cũng chẳng nhiều hồn vía, song khả năng viết không đến mức tệ. Tiếc thay, tay và não quyết định không hợp tác: tay thì muốn viết, não thì lang thang ở một nơi nào khác, mang theo tâm trạng u ám. Sau nhiều lần thở dài không có tác dụng, tôi miễn cưỡng viết xong bài văn lớn trong đề. Vừa bước ra khỏi phòng thi, tôi vô thức nhìn sang phía phòng học lớp 10/2. Khắc Huy cũng vừa nộp bài, đang đứng trước cửa lớp. Cùng lúc đó, Huyền Thanh từ phòng học lớp 10/6 đi về phía phòng học lớp 10/2. Thấy cậu ấy sắp đi ngang qua, tôi lùi vào sát cửa lớp, đứng gọn lại một chút. Huyền Thanh dừng bên cạnh Khắc Huy, hai người rôm rả bàn về đề Văn khi nãy, giọng điệu rất thoải mái. Tôi đứng đó, nhìn theo mà không rõ mình đang chờ điều gì. Khi hai người khuất dần về cuối dãy hành lang, tôi chợt thấy sống lưng lạnh đi, có tiếng ho nhẹ phía sau. Tôi quay lại, Khiết Nguyên đứng đó, nhìn thẳng vào tôi. Danh sách thi xếp theo chữ cái nên tôi thi cùng phòng với Khiết Nguyên. Nhận ra mình đang chắn ngay cửa lớp, tôi vội nép sang một bên.

Khiết Nguyên lướt qua tôi rất nhanh, tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng hai câu, giọng trầm và lạnh:

- Thương ngọn mây mãi không với được. Thoáng nhìn mây trôi khuất phía sau đồi.

Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi chỉ bật lên một suy nghĩ, Khiết Nguyên đang chế giễu tôi sao? Lòng tôi hơi khó chịu. Nghĩ kỹ lại thì lời đó cũng chẳng sai, ôi chỉ là ngọn cỏ đứng dưới chân đồi, còn Huyền Thanh là mây mà mây vốn thuộc về gió, cho dù tôi đứng ở đâu, kết cục vẫn chỉ là nhìn mây khuất dần sau đồi núi.

Tối đến, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Hai câu nói ban chiều cứ văng vẳng trong đầu. Tôi với tay lấy điện thoại để dưới cuốn tiểu thuyết hôm trước. Lướt qua bìa sách, tôi chợt nhớ đến nữ phụ trong đó, mỗi lần thấy nam chính và nữ chính thân thiết, cô ấy lại vào trang cá nhân của nam chính, xem đi xem lại rồi tự buồn. Tôi không làm vậy, chỉ muốn tìm một bài hát để đầu óc nhẹ đi. Trên thanh tìm kiếm, tôi vô thức gõ lại hai câu Khiết Nguyên đã nói và tôi thật sự tìm được một bài hát tên là “Mây”. Trong lời bài hát đúng thật có hai câu đó, bài hát kể về một mối tình đơn phương không đi đến đâu cả. Càng nghe, tôi càng chắc chắn suy nghĩ lúc chiều của mình. Đúng là đơn phương thật, cũng đang buồn vì chuyện tình cảm, nhưng chuyện đó cũng đâu liên quan gì đến Khiết Nguyên mà phải mỉa mai tôi như vậy.

Nghĩ thì nghĩ thế, tai tôi vẫn nghe bài hát đấy. Nghe càng lâu, tôi càng thấy mình xuất hiện trong từng câu chữ. Một lúc sau, có tiếng gõ cửa phòng. Tôi bước ra mở cửa, thấy mẹ tôi đứng đó, tay cầm ly sữa. Mẹ đặt ly sữa lên bàn, liếc qua điện thoại tôi đang mở rồi nhẹ giọng hỏi:

- Dạo này con học hành áp lực lắm không?

Tôi lắc đầu, ánh mắt chùng xuống. Mẹ nói tiếp, giọng chậm rãi:

- Tuổi này của mấy đứa dễ say nắng, bị cảm vài hôm là chuyện thường. Cảm rồi cũng dứt thôi, phải để tâm sức cho những chuyện quan trọng nữa.

Tôi nhìn mẹ, lâu rồi mẹ không hỏi han tôi theo cách này. Ba mẹ tôi vốn dễ tính, từ nhỏ đến lớn, chưa từng ép tôi phải đạt thành tích gì. Mẹ hay nói chỉ cần tôi làm điều mình thích và thấy vui là đủ. Ba bận công việc, ít khi ở nhà, nhưng mỗi lần đi công tác về vẫn nhớ mua cho tôi vài món quà nhỏ. Có lẽ vì vậy mà lâu nay tôi sống khá tùy hứng, học hành cũng không thật sự để tâm.

Mẹ chỉ nói thêm một câu:

- Ngủ sớm đi con trai.​

Rồi mẹ khép cửa lại. Tôi nhìn theo dáng mẹ, gầy hơn trước vì thời gian. Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác áy náy, chỉ vì mấy cảm xúc vẩn vơ mà suýt nữa tôi định buông thả kỳ thi tháng, nghĩ lại thấy đúng là ngốc thật. Tôi uống nhanh ly sữa, kéo ghế ngồi vào bàn học. Đêm đó, tôi học đến gần hai giờ sáng. Bảy giờ hơn bước vào phòng thi, đầu óc tôi vẫn tỉnh táo lạ thường. Từng môn thi trôi qua, tôi làm bài khá ổn. Khi tuần thi tháng kết thúc, trong lòng tôi có một cảm giác rất rõ ràng: lần này, thứ hạng trên bảng điểm có lẽ sẽ khác đi./.

-----------------------------
Ngày hoàn thành chỉnh sửa: 21/03/2026
 
hẹ hẹ phải tùy cảm nhận của ng đọc nữa, nên là chờ mấy chương sau của tui nha.
và rồi sau đó sẽ là chuỗi ngày bị cuốn theo tiểu thuyết mang tên "Nguyên" và không thể tập chung viết nốt tiểu thuyết mik đang viết dở
 
đọc kỹ lại chương này tự nhiên nổi hứng muốn hát bài "nắng dưới chân mây"
 
Ayy, a lại nghĩ nam 9 về nhà sẽ bật bài mr siro, nghe mới thấm😄
"Từ nay ranh giới của 2 chúng ta
Là iu nhưng ko thể nào bước qua
Ngọn cỏ ven đường thôi mà,làm sao với được mây"
 
Ayy, a lại nghĩ nam 9 về nhà sẽ bật bài mr siro, nghe mới thấm😄
"Từ nay ranh giới của 2 chúng ta
Là iu nhưng ko thể nào bước qua
Ngọn cỏ ven đường thôi mà,làm sao với được mây"
Thôi, ác lắm, nhạc của Mr Siro tới tác giả còn chịu hong nổi huống chi na9.
 
Quay lại
Top Bottom