- Tham gia
- 24/11/2025
- Bài viết
- 710
CHƯƠNG 4: BẠN CÙNG BÀN MỚI
Tôi vào đến lớp thì tiết tự học buổi sáng đã bắt đầu từ lúc nào. Không khí trong phòng học là thứ âm thanh thường ngày với tiếng lật sách sột soạt, tiếng đọc bài lẩm nhẩm, ai nấy cúi đầu nhưng cứ trông nghiêm túc. Tôi đi về chỗ của mình. Bàn ghế vẫn thế nhưng chỗ bên cạnh trống trơn. Lạ thật, Khiết Nguyên đã về trường rồi, đáng lẽ phải có mặt trên lớp mới đúng chứ? Suy nghĩ thoáng qua như bay rồi quên mất khi tôi thấy hai thằng bạn thân đang cắm cúi với cuốn sách Tiếng Anh, miệng mấp máy.
Tôi nghiêng người hỏi nhỏ Phúc Thịnh. “Sao nay lớp mình trông căng vậy?”
Phúc Thịnh trả lời ngay nhưng không ngẩng đầu lên. “Lát tiết Tiếng Anh, cô Uyên cho đọc thuộc mấy đoạn trong sách giáo khoa.”
Mấy tiết trước có thấy đọc thuộc gì đâu?
Thế Trung liền tiếp lời, giọng không mấy dễ chịu. “Ngồi xuống học nhanh đi. Đứa nào đọc không được là cô cho con 0 thẳng cột miệng đó.”
Nghe tới đó, tôi lập tức kéo sách giáo khoa ra. Trước mắt là cả một rừng từ vựng vừa lạ vừa khó đọc. Với vốn Tiếng Anh tích góp suốt mấy năm học kiểu “có thì dùng, không có thì đoán”, tôi đành vừa đọc vừa quay xuống hỏi Phúc Thịnh, từ nào nó không biết, hai đứa nhìn nhau thở dài.
Tiếng chuông vang lên, báo hiệu tiết Tiếng Anh chính thức bắt đầu.
Cả lớp im phăng phắc khi cô Uyên bước vào.
Lớp học vừa đứng nghiêm chào thì cô Uyên nói ngay. “Cả lớp, bạn Khiết Nguyên lớp chúng ta đã về rồi.”
Nói xong, cô nhìn ra cửa lớp. Một bạn nữ đang đứng chờ liền bước vào làm cả lớp ồ lên khe khẽ. Đến lúc đó tôi mới thật sự nhìn rõ lớp phó học tập của lớp mình.
Khiết Nguyên cột tóc nửa đầu, phần còn lại xõa nhẹ hai bên vai, phía sau tóc cài một chiếc nơ màu xanh nhạt. Khi Khiết Nguyên mỉm cười, hai má hiện rõ lúm đồng tiền. Tôi thấy hoàn toàn không giống hình dung “lạnh lùng, khó gần” mà Phúc Thịnh từng kể. Vài đứa trong lớp thì thầm với nhau, bảo Khiết Nguyên giống một cô tiểu thư bước ra từ tranh vẽ.
Cô Uyên nhìn về phía bàn tôi. “Khiết Nguyên, chỗ ngồi của em ở bên đó.”
Khiết Nguyên gật đầu, nói lời cảm ơn rồi đi về chỗ. Giọng nói nghe qua rất nhẹ, không hề tạo cảm giác xa cách.
Tôi bỗng thấy hơi lúng túng. Trong mấy cuốn tiểu thuyết tôi đọc, học sinh đi học trao đổi về thường được hỏi han đủ thứ, còn lớp tôi, không ai biết nên bắt chuyện thế nào bởi chẳng có ai từng học chung với Khiết Nguyên từ trước. Với tư cách bạn cùng bàn, tôi cũng không biết nên nói gì.
Khiết Nguyên vừa ngồi xuống thì tiết học bắt đầu.
Tiết Tiếng Anh hôm đó trôi qua nhẹ hơn tôi tưởng, cô Uyên giảng bài đều đều, cả lớp chăm chú nghe. Gần cuối tiết, cô Uyên đột ngột nói. “Được rồi, hôm nay cô sẽ kiểm tra ngữ âm một số bạn trong lớp.”
Và tổ tôi được gọi tên.
Trong sách có mấy đoạn văn đọc hiểu, cô cho chúng tôi ít phút chuẩn bị rồi lần lượt từng người đứng lên đọc. Tôi nhìn vào phần của mình, tim đập loạn. Đoạn đó phần lớn là từ vựng mới học trong tiết, lại có nhiều âm khó. Tôi vừa học vừa cầu mong chuông tan tiết vang lên trước khi đến lượt tôi.
Mấy đứa trong tổ đọc khá nhanh, chớp mắt đã gần tới lượt tôi.
Cô Uyên ngồi trên bàn giáo viên nghe từng người đọc. Mỗi lần cô hơi nhíu mày, tôi lại thấy cổ họng mình khô hơn một chút.
Đứa trước mặt tôi vừa đứng lên, trong đầu tôi đã nghĩ đến viễn cảnh mình ấp úng, đọc vấp rồi xin lỗi. Đứa đó vừa ngồi xuống, tôi theo phản xạ kéo ghế xa ra, dè dặt đứng lên thì bên phải vang lên lên một giọng nói. Tôi quay sang, Khiết Nguyên đang đọc đoạn văn mà lẽ ra đến lượt tôi.
Khiết Nguyên đọc khá nhanh, từng từ phát âm rõ ràng, nhấn nhá chuẩn xác. Với một đứa nghe Tiếng Anh thua cả “vịt nghe sấm” như tôi, lần đấy lại nghe được gần trọn vẹn từng chữ. Giọng đọc của Khiết Nguyên không khác mấy so với những bản ghi âm chúng tôi thường nghe trong giờ học. Tôi lén nhìn sang, nét mặt Khiết Nguyên bình tĩnh, dáng vẻ tự tin như đang nói một điều quá đỗi bình thường.
Thật sự, tôi rất muốn hỏi, người đi học trao đổi chính là mang dáng vẻ này nhỉ?
Khiết Nguyên đọc xong, cả lớp liền vỗ tay. Cô Uyên gật đầu hài lòng, định cho Khiết Nguyên đọc thêm một đoạn nữa thì tiếng chuông tan tiết vang lên. Chỉ đến lúc đó tôi mới thầm cảm ơn cuộc đời vì có lúc ưu ái mình.
Tiếng chuông ra chơi vừa vang lên, vài đứa trong lớp nhanh chân lao xuống căn tin. Bạn cùng bàn của tôi cũng rảo bước ra ngoài, để lại chỗ trống còn ấm hơi người.
Thấy thằng bạn thân nhìn theo bóng lưng khuất dần ngoài cửa lớp, tôi liền quay xuống hỏi nhỏ. “Lớp phó lên lớp rồi, nhìn kỹ chưa?”
Phúc Thịnh thuận miệng đáp lại rất nhanh. “Chưa…”
Chữ “chưa” chưa kịp rơi xuống đất, Phúc Thịnh sững người khi nhận ra ánh mắt xăm soi của tôi và Thế Trung đang chĩa thẳng về phía mình.
Thế Trung chẳng bỏ lỡ cơ hội, liếc tôi một cái rồi thêm dầu vào lửa. “Lúc lớp phó đọc bài, nó nhìn không chớp mắt luôn đó!”
Không cho Phúc Thịnh cơ hội chống chế, tôi và Thế Trung liền bồi thêm vài câu trêu chọc không thương tiếc.
Ba đứa tôi chơi chung từ đầu cấp hai đến giờ, chưa đứa nào hẹn hò, đặc biệt là Phúc Thịnh. Nó không phải kiểu kén chọn, mà là dạng người đặt việc học lên trên hết, mấy chuyện trai gái với nó giống môn tự chọn không bao giờ đăng ký. Tôi với Thế Trung đều biết hình mẫu trong lòng nó là kiểu người lạnh lùng, ít nói.
Tôi lại tự hỏi, chẳng lẽ mấy người học giỏi đều có chung một gu như vậy?
Đang trêu Phúc Thịnh hăng say, ngoài cửa lớp vang lên giọng gọi. “Thanh ơi…”
Tôi ngẩng đầu nhìn ra, Khắc Huy đang đứng đó.
Nghe Khắc Huy gọi, Huyền Thanh lập tức bước ra ngoài, mang theo dáng vẻ hào hứng, chẳng có chút nào giống với sự mệt mỏi sau mấy tiết học dài lê thê của tôi.
Khắc Huy vừa từ phòng Đoàn về, tiện tay lấy phấn mới được phát xuống cho lớp giúp Huyền Thanh. Thật ra phòng học của lớp 10/1 nằm ngay cạnh cầu thang, chẳng cần phải đi vòng qua lớp tôi, sau này tôi mới biết, Khắc Huy cố tình đi ngang là để có cớ ghé lại. Khắc Huy đưa thêm thứ gì đó nữa.
Tôi chỉ nghe Huyền Thanh nói. “Để lát mình đưa Khiết Nguyên. Cảm ơn cậu.”
Không rõ mình nghĩ gì, tôi chỉ biết rằng mỗi lần nhìn thấy Huyền Thanh và Khắc Huy đứng cạnh nhau, tôi thấy thứ tình cảm mình cất giữ bấy lâu nay trở nên nhỏ bé và xa vời hơn một chút.
Hết giờ ra chơi vẫn không thấy Khiết Nguyên quay lại lớp. Phúc Thịnh ngồi yên tại chỗ, ánh mắt lại liếc ra cửa, trông ngóng một cách lộ liễu mà tôi chẳng cần trêu cũng đoán được nó đang chờ ai. Đến khi tan tiết cuối cùng, Khiết Nguyên quay lại lớp, vừa ngồi xuống thì Huyền Thanh bước tới đưa bảng tên.
Khiết Nguyên đáp lại đúng một câu xã giao. “Cảm ơn cậu!” Rồi lặng lẽ thu dọn sách vở.
Huyền Thanh không nói gì, quay về bàn mình như mọi chuyện dừng lại ở đó.
Nhiều ngày học chung sau đó, tôi mới nhận ra lời Phúc Thịnh nói chẳng sai.
Từ lúc Khiết Nguyên lên lớp, bàn tôi trở nên náo nhiệt, có vài bạn tìm cớ đến bắt chuyện, hỏi han đủ điều, song Khiết Nguyên đáp lại vừa đủ lịch sự. Giọng nói của Khiết Nguyên, nghe qua đã thấy lạnh, rất khác với lúc đọc Tiếng Anh. Lạnh là với bạn bè, còn với thầy cô, Khiết Nguyên khéo léo một cách bất ngờ, nói chuyện chừng mực vẫn tạo được thiện cảm. Còn tôi, ngồi cùng bàn với Khiết Nguyên, ngoài những lúc bắt buộc phải trao đổi thì gần như không có cuộc trò chuyện nào đáng kể. Phần lớn, Khiết Nguyên luôn có sẵn ý của mình, tôi chỉ việc nghe và gật đầu thể hiện sự tán thành.
Khoảng hai tuần sau đó, lớp tôi có bài kiểm tra mười lăm phút môn Tiếng Anh. Môn này trong lớp tôi thời điểm đó không cố định người truy bài, những câu khó được Huyền Thanh tổng hợp lại, ai biết câu nào thì lên bảng giải thích câu đó.
Giờ tự học, vài bạn lại vây quanh Huyền Thanh hỏi bài. Cậu ấy gợi ý đáp án đúng chứ không giải thích tại sao nên không khí trong lớp lại chùng xuống một nhịp.
Thế Trung ngồi sau lưng tôi cảm thán. “Chủ nhiệm lớp dạy Tiếng Anh mà điểm Tiếng Anh của lớp nhìn không ổn lắm, nghe cũng hơi ngược đời.”
Tôi phụ họa. “Tại lớp mình là chọn B00 mà.”
Hai đứa khúc khích cười. Khiết Nguyên có lẽ không thích ồn ào, gõ nhẹ đầu bút xuống bàn ẩn ý một lời nhắc im lặng.
Bất chợt, Phúc Thịnh đứng dậy, bước lên cạnh Khiết Nguyên. “Mình có câu này chưa hiểu, lớp phó giải thích giúp mình được không?”
“Được.” Giọng nói trầm lạnh rơi xuống.
Phúc Thịnh đặt sách bài tập lên bàn, chỉ vào câu nó đang thắc mắc.
Khiết Nguyên giải thích khá kỹ. Tôi không hiểu hết, chỉ thấy Phúc Thịnh nghe rất chăm chú. Phúc Thịnh hỏi thêm vài câu nữa. Khiết Nguyên vẫn lạnh lùng nhưng cách giải thích rất kiên nhẫn. Thấy thế, tôi đứng dậy, nhường chỗ cho Phúc Thịnh rồi xuống ngồi chỗ của nó. Khiết Nguyên có vẻ không bận tâm việc ai ngồi đâu. Chẳng mấy chốc, hai đứa ở bàn trên cũng quay xuống, cùng nghe Khiết Nguyên giảng bài. Tôi với Thế Trung nhìn nhau, tự trấn an rằng kiểm tra mười lăm phút thôi, nên chẳng buồn nhập cuộc. Hai đứa lấy vở ra, rủ nhau chơi cờ ca-rô.
Chơi đến ván thứ năm, từ một góc lớp vang lên giọng nói. “Hôm nay lớp trưởng cũng so đáp án với mình hả?”
Cả lớp lập tức chú ý, là giọng của Uyển Linh.
Trong lớp tôi, điểm Tiếng Anh của nhỏ này cao nhất, mà tính cách thì chẳng mấy thân thiện. Huyền Thanh định hỏi gì đó thì câu nói vừa rồi khiến ánh mắt cậu ấy trầm xuống, thoáng ngại ngùng. Tôi biết Tiếng Anh chưa bao giờ là thế mạnh của Huyền Thanh, nhất là phần viết và nói. Nghĩ vậy mà thấy khó chịu thay, đâu cần phải nói thế.
Lớp chưa thôi chú ý thì có tiếng gõ nhẹ lên bảng. “Vừa hay, cả lớp cùng so đáp án đi.”
Khiết Nguyên đứng trên bục giảng, giọng nói và ánh mắt sắc lạnh hướng thẳng về phía Uyển Linh.
Sau đó, Khiết Nguyên giải từng câu trong đề ôn tập, còn cẩn thận nhấn mạnh dạng bài dễ xuất hiện trong bài kiểm tra sắp tới. Lớp tôi đã lâu mới có một tiết tự học nghiêm túc đến vậy, ai cũng tập trung lắng nghe, cúi xuống ghi chép. Nhiều câu khó được giải thích rất chi tiết, từ vựng nhiều âm tiết được đọc lại nhiều lần để cả lớp nhớ cách phát âm. Chỉ trong một tiết sau đó, Khiết Nguyên giải xong toàn bộ đề ôn tập.
Buông phấn, Khiết Nguyên nói. “Dù là kiểm tra mười lăm phút hay thi tháng, cũng nên chú ý và cùng nhau học cho tốt hơn.”
Tôi thấy rõ ánh mắt sắc lạnh hướng về phía Uyển Linh nhưng chẳng hiểu sao có cảm giác câu nói kia nhắm vào mình. Dù vậy cũng không sao, ngước lên thấy Huyền Thanh cười với Thư Nguyệt, thì thầm cậu ấy làm đúng hết, tôi thấy vui lây.
Khiết Nguyên vừa về chỗ thì tiếng chuông tan học vang lên.
Phúc Thịnh có vẻ muốn hỏi thêm nhưng Khiết Nguyên đáp gọn. “Note lại đi.”
Khiết Nguyên thu vở, rời khỏi lớp.
Tôi hiếu kỳ không biết có phải vì tan học nên Khiết Nguyên không muốn chỉ bài nữa hay không. Nhìn qua Phúc Thịnh, nó không buồn như tôi tưởng. Hỏi ra mới biết, Khiết Nguyên sắp trễ giờ học bồi dưỡng Vật lý.
Tôi và Thế Trung nhìn nhau, lại thầm cảm thán. “Đúng là lớp phó 10/2, học lớp chọn B00 còn đi học bồi dưỡng Vật lý, khác biệt thật!”
Hôm sau đó, không hiểu vì sao tôi đi học sớm hơn mọi khi. Chắc do tối hôm trước trằn trọc mãi không ngủ được.
Lên tới lớp, phòng học đã lác đác vài người. Tôi vừa đặt balo xuống thì thấy Khiết Nguyên đã ngồi ở bàn, trước mặt là mấy tờ giấy ghi chú. Khiết Nguyên viết rất nhanh, chữ nhỏ và đều, viết xong liền đứng dậy, dán tờ giấy lên mặt bàn của Phúc Thịnh, đặt thêm một quyển vở bên cạnh. Tất cả diễn ra nhẹ nhàng giống như đó là việc hiển nhiên phải làm mà chẳng cần ai biết hay để ý.
Bài kiểm tra mười lăm phút Tiếng Anh tuần đó, lớp tôi làm khá tốt. Nhiều người đạt điểm cao hơn hẳn lần trước, Phúc Thịnh cười tươi roi rói khi nhận bài 9,5 điểm, đủ để nó mang ra khoe suốt buổi. Tôi không cao bằng, dù sao thì với tôi, tốt hơn bài kiểm tra trước là một bước tiến đáng kể rồi. Lúc phát bài, tôi liếc sang thấy Huyền Thanh nhìn bài kiểm tra, ánh mắt rất hài lòng, dáng vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn.
Từ sau hôm đó, hễ trong lớp có bài tập là Khiết Nguyên đứng ra giải đáp. Môn nào Khiết Nguyên cũng viết rất nhiều, nhiều đến mức có lúc tôi nhìn nét chữ ấy mà thấy hơi ám ảnh. Dù vậy, tôi không thể phủ nhận, nhờ nghe Khiết Nguyên giảng, mấy phần kiến thức vốn đã hổng của tôi dần được lấp lại.
Cũng từ lúc đó, tôi nhận ra Huyền Thanh thoải mái hơn, hay cười hơn trước.
Tôi nghiêng người hỏi nhỏ Phúc Thịnh. “Sao nay lớp mình trông căng vậy?”
Phúc Thịnh trả lời ngay nhưng không ngẩng đầu lên. “Lát tiết Tiếng Anh, cô Uyên cho đọc thuộc mấy đoạn trong sách giáo khoa.”
Mấy tiết trước có thấy đọc thuộc gì đâu?
Thế Trung liền tiếp lời, giọng không mấy dễ chịu. “Ngồi xuống học nhanh đi. Đứa nào đọc không được là cô cho con 0 thẳng cột miệng đó.”
Nghe tới đó, tôi lập tức kéo sách giáo khoa ra. Trước mắt là cả một rừng từ vựng vừa lạ vừa khó đọc. Với vốn Tiếng Anh tích góp suốt mấy năm học kiểu “có thì dùng, không có thì đoán”, tôi đành vừa đọc vừa quay xuống hỏi Phúc Thịnh, từ nào nó không biết, hai đứa nhìn nhau thở dài.
Tiếng chuông vang lên, báo hiệu tiết Tiếng Anh chính thức bắt đầu.
Cả lớp im phăng phắc khi cô Uyên bước vào.
Lớp học vừa đứng nghiêm chào thì cô Uyên nói ngay. “Cả lớp, bạn Khiết Nguyên lớp chúng ta đã về rồi.”
Nói xong, cô nhìn ra cửa lớp. Một bạn nữ đang đứng chờ liền bước vào làm cả lớp ồ lên khe khẽ. Đến lúc đó tôi mới thật sự nhìn rõ lớp phó học tập của lớp mình.
Khiết Nguyên cột tóc nửa đầu, phần còn lại xõa nhẹ hai bên vai, phía sau tóc cài một chiếc nơ màu xanh nhạt. Khi Khiết Nguyên mỉm cười, hai má hiện rõ lúm đồng tiền. Tôi thấy hoàn toàn không giống hình dung “lạnh lùng, khó gần” mà Phúc Thịnh từng kể. Vài đứa trong lớp thì thầm với nhau, bảo Khiết Nguyên giống một cô tiểu thư bước ra từ tranh vẽ.
Cô Uyên nhìn về phía bàn tôi. “Khiết Nguyên, chỗ ngồi của em ở bên đó.”
Khiết Nguyên gật đầu, nói lời cảm ơn rồi đi về chỗ. Giọng nói nghe qua rất nhẹ, không hề tạo cảm giác xa cách.
Tôi bỗng thấy hơi lúng túng. Trong mấy cuốn tiểu thuyết tôi đọc, học sinh đi học trao đổi về thường được hỏi han đủ thứ, còn lớp tôi, không ai biết nên bắt chuyện thế nào bởi chẳng có ai từng học chung với Khiết Nguyên từ trước. Với tư cách bạn cùng bàn, tôi cũng không biết nên nói gì.
Khiết Nguyên vừa ngồi xuống thì tiết học bắt đầu.
Tiết Tiếng Anh hôm đó trôi qua nhẹ hơn tôi tưởng, cô Uyên giảng bài đều đều, cả lớp chăm chú nghe. Gần cuối tiết, cô Uyên đột ngột nói. “Được rồi, hôm nay cô sẽ kiểm tra ngữ âm một số bạn trong lớp.”
Và tổ tôi được gọi tên.
Trong sách có mấy đoạn văn đọc hiểu, cô cho chúng tôi ít phút chuẩn bị rồi lần lượt từng người đứng lên đọc. Tôi nhìn vào phần của mình, tim đập loạn. Đoạn đó phần lớn là từ vựng mới học trong tiết, lại có nhiều âm khó. Tôi vừa học vừa cầu mong chuông tan tiết vang lên trước khi đến lượt tôi.
Mấy đứa trong tổ đọc khá nhanh, chớp mắt đã gần tới lượt tôi.
Cô Uyên ngồi trên bàn giáo viên nghe từng người đọc. Mỗi lần cô hơi nhíu mày, tôi lại thấy cổ họng mình khô hơn một chút.
Đứa trước mặt tôi vừa đứng lên, trong đầu tôi đã nghĩ đến viễn cảnh mình ấp úng, đọc vấp rồi xin lỗi. Đứa đó vừa ngồi xuống, tôi theo phản xạ kéo ghế xa ra, dè dặt đứng lên thì bên phải vang lên lên một giọng nói. Tôi quay sang, Khiết Nguyên đang đọc đoạn văn mà lẽ ra đến lượt tôi.
Khiết Nguyên đọc khá nhanh, từng từ phát âm rõ ràng, nhấn nhá chuẩn xác. Với một đứa nghe Tiếng Anh thua cả “vịt nghe sấm” như tôi, lần đấy lại nghe được gần trọn vẹn từng chữ. Giọng đọc của Khiết Nguyên không khác mấy so với những bản ghi âm chúng tôi thường nghe trong giờ học. Tôi lén nhìn sang, nét mặt Khiết Nguyên bình tĩnh, dáng vẻ tự tin như đang nói một điều quá đỗi bình thường.
Thật sự, tôi rất muốn hỏi, người đi học trao đổi chính là mang dáng vẻ này nhỉ?
Khiết Nguyên đọc xong, cả lớp liền vỗ tay. Cô Uyên gật đầu hài lòng, định cho Khiết Nguyên đọc thêm một đoạn nữa thì tiếng chuông tan tiết vang lên. Chỉ đến lúc đó tôi mới thầm cảm ơn cuộc đời vì có lúc ưu ái mình.
Tiếng chuông ra chơi vừa vang lên, vài đứa trong lớp nhanh chân lao xuống căn tin. Bạn cùng bàn của tôi cũng rảo bước ra ngoài, để lại chỗ trống còn ấm hơi người.
Thấy thằng bạn thân nhìn theo bóng lưng khuất dần ngoài cửa lớp, tôi liền quay xuống hỏi nhỏ. “Lớp phó lên lớp rồi, nhìn kỹ chưa?”
Phúc Thịnh thuận miệng đáp lại rất nhanh. “Chưa…”
Chữ “chưa” chưa kịp rơi xuống đất, Phúc Thịnh sững người khi nhận ra ánh mắt xăm soi của tôi và Thế Trung đang chĩa thẳng về phía mình.
Thế Trung chẳng bỏ lỡ cơ hội, liếc tôi một cái rồi thêm dầu vào lửa. “Lúc lớp phó đọc bài, nó nhìn không chớp mắt luôn đó!”
Không cho Phúc Thịnh cơ hội chống chế, tôi và Thế Trung liền bồi thêm vài câu trêu chọc không thương tiếc.
Ba đứa tôi chơi chung từ đầu cấp hai đến giờ, chưa đứa nào hẹn hò, đặc biệt là Phúc Thịnh. Nó không phải kiểu kén chọn, mà là dạng người đặt việc học lên trên hết, mấy chuyện trai gái với nó giống môn tự chọn không bao giờ đăng ký. Tôi với Thế Trung đều biết hình mẫu trong lòng nó là kiểu người lạnh lùng, ít nói.
Tôi lại tự hỏi, chẳng lẽ mấy người học giỏi đều có chung một gu như vậy?
Đang trêu Phúc Thịnh hăng say, ngoài cửa lớp vang lên giọng gọi. “Thanh ơi…”
Tôi ngẩng đầu nhìn ra, Khắc Huy đang đứng đó.
Nghe Khắc Huy gọi, Huyền Thanh lập tức bước ra ngoài, mang theo dáng vẻ hào hứng, chẳng có chút nào giống với sự mệt mỏi sau mấy tiết học dài lê thê của tôi.
Khắc Huy vừa từ phòng Đoàn về, tiện tay lấy phấn mới được phát xuống cho lớp giúp Huyền Thanh. Thật ra phòng học của lớp 10/1 nằm ngay cạnh cầu thang, chẳng cần phải đi vòng qua lớp tôi, sau này tôi mới biết, Khắc Huy cố tình đi ngang là để có cớ ghé lại. Khắc Huy đưa thêm thứ gì đó nữa.
Tôi chỉ nghe Huyền Thanh nói. “Để lát mình đưa Khiết Nguyên. Cảm ơn cậu.”
Không rõ mình nghĩ gì, tôi chỉ biết rằng mỗi lần nhìn thấy Huyền Thanh và Khắc Huy đứng cạnh nhau, tôi thấy thứ tình cảm mình cất giữ bấy lâu nay trở nên nhỏ bé và xa vời hơn một chút.
Hết giờ ra chơi vẫn không thấy Khiết Nguyên quay lại lớp. Phúc Thịnh ngồi yên tại chỗ, ánh mắt lại liếc ra cửa, trông ngóng một cách lộ liễu mà tôi chẳng cần trêu cũng đoán được nó đang chờ ai. Đến khi tan tiết cuối cùng, Khiết Nguyên quay lại lớp, vừa ngồi xuống thì Huyền Thanh bước tới đưa bảng tên.
Khiết Nguyên đáp lại đúng một câu xã giao. “Cảm ơn cậu!” Rồi lặng lẽ thu dọn sách vở.
Huyền Thanh không nói gì, quay về bàn mình như mọi chuyện dừng lại ở đó.
Nhiều ngày học chung sau đó, tôi mới nhận ra lời Phúc Thịnh nói chẳng sai.
Từ lúc Khiết Nguyên lên lớp, bàn tôi trở nên náo nhiệt, có vài bạn tìm cớ đến bắt chuyện, hỏi han đủ điều, song Khiết Nguyên đáp lại vừa đủ lịch sự. Giọng nói của Khiết Nguyên, nghe qua đã thấy lạnh, rất khác với lúc đọc Tiếng Anh. Lạnh là với bạn bè, còn với thầy cô, Khiết Nguyên khéo léo một cách bất ngờ, nói chuyện chừng mực vẫn tạo được thiện cảm. Còn tôi, ngồi cùng bàn với Khiết Nguyên, ngoài những lúc bắt buộc phải trao đổi thì gần như không có cuộc trò chuyện nào đáng kể. Phần lớn, Khiết Nguyên luôn có sẵn ý của mình, tôi chỉ việc nghe và gật đầu thể hiện sự tán thành.
Khoảng hai tuần sau đó, lớp tôi có bài kiểm tra mười lăm phút môn Tiếng Anh. Môn này trong lớp tôi thời điểm đó không cố định người truy bài, những câu khó được Huyền Thanh tổng hợp lại, ai biết câu nào thì lên bảng giải thích câu đó.
Giờ tự học, vài bạn lại vây quanh Huyền Thanh hỏi bài. Cậu ấy gợi ý đáp án đúng chứ không giải thích tại sao nên không khí trong lớp lại chùng xuống một nhịp.
Thế Trung ngồi sau lưng tôi cảm thán. “Chủ nhiệm lớp dạy Tiếng Anh mà điểm Tiếng Anh của lớp nhìn không ổn lắm, nghe cũng hơi ngược đời.”
Tôi phụ họa. “Tại lớp mình là chọn B00 mà.”
Hai đứa khúc khích cười. Khiết Nguyên có lẽ không thích ồn ào, gõ nhẹ đầu bút xuống bàn ẩn ý một lời nhắc im lặng.
Bất chợt, Phúc Thịnh đứng dậy, bước lên cạnh Khiết Nguyên. “Mình có câu này chưa hiểu, lớp phó giải thích giúp mình được không?”
“Được.” Giọng nói trầm lạnh rơi xuống.
Phúc Thịnh đặt sách bài tập lên bàn, chỉ vào câu nó đang thắc mắc.
Khiết Nguyên giải thích khá kỹ. Tôi không hiểu hết, chỉ thấy Phúc Thịnh nghe rất chăm chú. Phúc Thịnh hỏi thêm vài câu nữa. Khiết Nguyên vẫn lạnh lùng nhưng cách giải thích rất kiên nhẫn. Thấy thế, tôi đứng dậy, nhường chỗ cho Phúc Thịnh rồi xuống ngồi chỗ của nó. Khiết Nguyên có vẻ không bận tâm việc ai ngồi đâu. Chẳng mấy chốc, hai đứa ở bàn trên cũng quay xuống, cùng nghe Khiết Nguyên giảng bài. Tôi với Thế Trung nhìn nhau, tự trấn an rằng kiểm tra mười lăm phút thôi, nên chẳng buồn nhập cuộc. Hai đứa lấy vở ra, rủ nhau chơi cờ ca-rô.
Chơi đến ván thứ năm, từ một góc lớp vang lên giọng nói. “Hôm nay lớp trưởng cũng so đáp án với mình hả?”
Cả lớp lập tức chú ý, là giọng của Uyển Linh.
Trong lớp tôi, điểm Tiếng Anh của nhỏ này cao nhất, mà tính cách thì chẳng mấy thân thiện. Huyền Thanh định hỏi gì đó thì câu nói vừa rồi khiến ánh mắt cậu ấy trầm xuống, thoáng ngại ngùng. Tôi biết Tiếng Anh chưa bao giờ là thế mạnh của Huyền Thanh, nhất là phần viết và nói. Nghĩ vậy mà thấy khó chịu thay, đâu cần phải nói thế.
Lớp chưa thôi chú ý thì có tiếng gõ nhẹ lên bảng. “Vừa hay, cả lớp cùng so đáp án đi.”
Khiết Nguyên đứng trên bục giảng, giọng nói và ánh mắt sắc lạnh hướng thẳng về phía Uyển Linh.
Sau đó, Khiết Nguyên giải từng câu trong đề ôn tập, còn cẩn thận nhấn mạnh dạng bài dễ xuất hiện trong bài kiểm tra sắp tới. Lớp tôi đã lâu mới có một tiết tự học nghiêm túc đến vậy, ai cũng tập trung lắng nghe, cúi xuống ghi chép. Nhiều câu khó được giải thích rất chi tiết, từ vựng nhiều âm tiết được đọc lại nhiều lần để cả lớp nhớ cách phát âm. Chỉ trong một tiết sau đó, Khiết Nguyên giải xong toàn bộ đề ôn tập.
Buông phấn, Khiết Nguyên nói. “Dù là kiểm tra mười lăm phút hay thi tháng, cũng nên chú ý và cùng nhau học cho tốt hơn.”
Tôi thấy rõ ánh mắt sắc lạnh hướng về phía Uyển Linh nhưng chẳng hiểu sao có cảm giác câu nói kia nhắm vào mình. Dù vậy cũng không sao, ngước lên thấy Huyền Thanh cười với Thư Nguyệt, thì thầm cậu ấy làm đúng hết, tôi thấy vui lây.
Khiết Nguyên vừa về chỗ thì tiếng chuông tan học vang lên.
Phúc Thịnh có vẻ muốn hỏi thêm nhưng Khiết Nguyên đáp gọn. “Note lại đi.”
Khiết Nguyên thu vở, rời khỏi lớp.
Tôi hiếu kỳ không biết có phải vì tan học nên Khiết Nguyên không muốn chỉ bài nữa hay không. Nhìn qua Phúc Thịnh, nó không buồn như tôi tưởng. Hỏi ra mới biết, Khiết Nguyên sắp trễ giờ học bồi dưỡng Vật lý.
Tôi và Thế Trung nhìn nhau, lại thầm cảm thán. “Đúng là lớp phó 10/2, học lớp chọn B00 còn đi học bồi dưỡng Vật lý, khác biệt thật!”
Hôm sau đó, không hiểu vì sao tôi đi học sớm hơn mọi khi. Chắc do tối hôm trước trằn trọc mãi không ngủ được.
Lên tới lớp, phòng học đã lác đác vài người. Tôi vừa đặt balo xuống thì thấy Khiết Nguyên đã ngồi ở bàn, trước mặt là mấy tờ giấy ghi chú. Khiết Nguyên viết rất nhanh, chữ nhỏ và đều, viết xong liền đứng dậy, dán tờ giấy lên mặt bàn của Phúc Thịnh, đặt thêm một quyển vở bên cạnh. Tất cả diễn ra nhẹ nhàng giống như đó là việc hiển nhiên phải làm mà chẳng cần ai biết hay để ý.
Bài kiểm tra mười lăm phút Tiếng Anh tuần đó, lớp tôi làm khá tốt. Nhiều người đạt điểm cao hơn hẳn lần trước, Phúc Thịnh cười tươi roi rói khi nhận bài 9,5 điểm, đủ để nó mang ra khoe suốt buổi. Tôi không cao bằng, dù sao thì với tôi, tốt hơn bài kiểm tra trước là một bước tiến đáng kể rồi. Lúc phát bài, tôi liếc sang thấy Huyền Thanh nhìn bài kiểm tra, ánh mắt rất hài lòng, dáng vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn.
Từ sau hôm đó, hễ trong lớp có bài tập là Khiết Nguyên đứng ra giải đáp. Môn nào Khiết Nguyên cũng viết rất nhiều, nhiều đến mức có lúc tôi nhìn nét chữ ấy mà thấy hơi ám ảnh. Dù vậy, tôi không thể phủ nhận, nhờ nghe Khiết Nguyên giảng, mấy phần kiến thức vốn đã hổng của tôi dần được lấp lại.
Cũng từ lúc đó, tôi nhận ra Huyền Thanh thoải mái hơn, hay cười hơn trước.