Kệ số mười hai | Chương 2: Đêm Trắng

Nửa củ khoai lang

Thành viên
Tham gia
14/6/2026
Bài viết
7
Phong tắt đèn nhưng không thể ngủ được.

Anh nằm trên gi.ường, nhìn lên trần nhà, tay trái đặt lên ngực, anh muốn chắc chắn lòng bàn tay vẫn còn đó, vẫn là của mình. Ký hiệu dưới da đã ngừng ngứa từ lâu. Trong bóng tối, anh gần như có thể tự thuyết phục bản thân rằng mình đã nhìn nhầm. Gần như.

Anh với tay lấy điện thoại, mở trình duyệt, gõ vào ô tìm kiếm: ký hiệu lục giác cổ đại phát sáng xanh. Kết quả trả về là một trang web về tinh thể phong thủy, một diễn đàn game nhập vai, và một bài báo khoa học về huỳnh quang sinh học ở loài sứa. Anh thử lại: hình xăm tự xuất hiện dưới da. Lần này trang tìm kiếm gợi ý anh nên gặp bác sĩ da liễu.

Phong tắt điện thoại.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn còn thức. Tiếng xe máy vọng lên từ con hẻm bên dưới, tiếng ai đó đang cãi nhau ở tầng trên, tiếng mưa nhỏ bắt đầu gõ lên mái tôn. Những âm thanh anh đã nghe mỗi đêm suốt hai năm ở đây, quen đến mức không còn nghe thấy nữa.

Anh nhắm mắt lại.

***​

Hai mươi phút sau, mảnh kim loại trên bàn bắt đầu ấm lên.

Phong không nhìn thấy điều đó, anh đang nằm quay mặt vào tường. Nhưng anh cảm nhận được, theo cái cách mà người ta cảm nhận ánh đèn bật lên trong phòng tối.

Anh ngồi dậy.

Mảnh kim loại nằm trên bàn, cạnh tập tài liệu và mảnh giấy cảnh báo, trông vẫn như cũ. Nhưng khi Phong đưa tay lại gần, anh cảm nhận rõ hơi ấm tỏa ra từ nó, đều đặn như hơi thở.

Anh rụt tay lại.

Bên ngoài hành lang, có tiếng bước chân.

Phong ở trong căn nhà trọ bốn tầng, mười hai phòng, hành lang hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng người tránh nhau. Anh đã quen với tiếng bước chân lúc nửa đêm: người đi vệ sinh, người đi làm về muộn, thỉnh thoảng là mèo của bà chủ nhà lạc lên tầng trên. Những bước chân đó có nhịp điệu của người quen thuộc với không gian, biết chỗ nào sàn gỗ hay kêu, biết cần tránh góc nào.

Bước chân ngoài hành lang lúc này không có nhịp điệu đó.

Chúng chậm. Đều. Dừng lại đúng trước cửa phòng anh.

Phong nín thở.

Mười giây. Hai mươi giây. Không có tiếng gõ cửa. Không có bất kỳ tiếng động nào. Chỉ là sự im lặng đặc quánh của ai đó đang đứng rất yên ở phía bên kia một tấm cửa gỗ mỏng.

Rồi tay nắm cửa bắt đầu xoay. Chậm, không tiếng động.

Phong đã khóa cửa. Anh luôn khóa cửa. Nhưng…

"Tách” một tiếng. Ổ khóa bật mở.

***​

Anh đưa tay với lấy mảnh kim loại trên bàn mà không kịp suy nghĩ, lúc này nó đã nóng đến mức gần như bỏng tay ngay khi chạm vào, nhưng anh không buông ra. Phong lùi về phía cửa sổ.

Cửa phòng bật mở ra.

Đứng trước cửa là một người đàn ông, tầm ba mươi lăm tuổi, mặc một bộ đồ tối màu, dáng người không có gì đặc biệt. Gương mặt bình thản, đôi mắt đờ đẫn như những người mất ngủ kinh niên.

Hắn ta đứng đó, đôi mắt xoáy sâu vào mảnh kim loại trong tay Phong ngay khi vừa cất bước vào phòng.

Rồi đột nhiên, nhanh như cắt, hắn ta lao vào định giật lấy mảnh kim loại từ tay anh.

Phong không kịp phản ứng. Khoảng cách giữa hai người biến mất trong nửa giây, cảm giác như hắn ta vụt biến mất và xuất hiện ngay trước mặt anh. Một tay hắn bóp vào cổ Phong, bàn tay còn lại siết lấy cổ tay anh, bóp chặt đến mức anh nghe thấy tiếng xương cọ vào nhau, cố bẻ ngược để buộc anh phải buông mảnh kim loại ra.

Phong ghì lại. Ngón tay đột nhiên không còn nghe theo sự điều khiển của anh nữa, chúng tự co cứng lại.

Hắn xoay lại, đẩy mạnh anh vào tường. Đầu Phong đập vào mảng tường gạch, chớp mắt hoa lên, đầu gối khuỵu xuống. Sức mạnh của hắn không tương xứng với vóc dáng. Phong chợt nhận ra có gì đó không ổn, rằng người đàn ông tầm thước đứng trước mặt anh không hành động theo những quy tắc cơ thể thông thường.

Hắn kéo thẳng cổ tay anh lên, lật ngửa lòng bàn tay ra rồi dừng lại.

Dấu hiệu dưới da anh đang phát sáng. Không mờ nhạt như trước mà rõ ràng, những đường nét xanh xám chạy dọc theo lòng bàn tay như những mạch máu đang chớp sáng theo chu kỳ, và mảnh kim loại trong tay Phong cũng đang sáng theo cùng nhịp. Hai thứ cộng hưởng với nhau, rung rất khẽ, chạy từ lòng bàn tay lên đến vai.

Hắn nhìn vào dấu ấn. Rồi siết chặt tay hơn.

Phong cảm thấy như xương cổ tay mình sắp gãy. Trong khoảnh khắc đau đến mức không còn suy nghĩ được nữa, anh ép mảnh kim loại chặt hơn vào lòng bàn tay mình, cảm giác như thể mảnh kim loại đang lún sâu, hòa làm một với lòng bàn tay anh. Rồi…

Một làn sóng ánh sáng bùng phát ra từ lòng bàn tay Phong. Anh cảm thấy nó đi qua xương sườn, qua răng, qua từng sợi tóc trên đầu trong một phần ngàn giây. Căn phòng tối tăm bừng lên thứ ánh sáng xanh lạnh duy nhất một khoảnh khắc.

Bàn tay hắn bật ra. Cả cơ thể gã đàn ông bị làn sóng ánh sáng ấy hắt văng ra xa.

Hắn lùi lại thêm mấy bước chân nữa. Rồi bình tĩnh đứng lên. Nhìn xuống bàn tay mình.

Rồi một lần nữa, hắn lại lao Phong.

Lần này không nhắm vào cổ tay anh. Hắn ta vung tay ra định tung một đấm vào mặt anh. Phong không kịp né tránh, chỉ kịp theo bản năng ép mảnh kim loại chặt hơn vào lòng bàn tay, dấu ấn và ký hiệu lại một lần nữa ép sát vào nhau.

Làn sóng lần này không nhẹ như trước.

Nó bùng ra mạnh đến mức Phong tự mình cũng bị bật ngược về phía sau một bước, nhưng hắn ta thì khác, hắn đã hứng chịu toàn bộ lực tác động. Cả người hắn văng lên khỏi sàn, bay ngược về phía cửa sổ sau lưng, vai đập vào khung cửa làm vỡ cả kính cửa sổ, hắn rơi ra khỏi phòng.

Phong đứng sững lại.

Anh lao đến phía cửa sổ, nhìn xuống.

Hắn ta đứng dưới con hẻm. Hắn ta vừa rơi xuống từ cửa sổ tầng bốn mà lại đứng lên một cách bình thường, không một dấu hiệu chấn thương nào. Hắn phủi nhẹ vai áo, ngước lên nhìn cửa sổ tầng bốn, nhìn thẳng lên phòng anh.

Từ con hẻm phía dưới có tiếng người, một bà đi bộ đêm muộn dừng lại, miệng há ra nhìn lên. Tiếng xe máy chạy đến. Ánh đèn pha quét qua con hẻm, chạm vào người hắn.

Hắn ta quay đi. Kéo thấp cổ áo, cúi đầu, bước nhanh về phía cuối hẻm. Bóng hắn khuất sau góc tường.

Phong đứng ở cửa sổ vỡ, gió đêm thổi vào lạnh buốt, nhìn xuống dưới con hẻm lúc này đã có rất đông người hiếu kỳ đang tụ tập bàn tán và nhìn lên căn phòng trọ của anh.

Phong vội quay vào phòng, nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng có chút kỳ dị lúc nãy. Một người đàn ông. Trông hoàn toàn bình thường… Cho đến khi hắn ta dễ dàng gần như bẻ gãy cổ tay anh chỉ bằng một tay. Hắn ta trông vẫn bình thường, cho đến khi hắn đứng dậy sau cú rơi tầng bốn và phủi vai áo bước đi như không có chuyện gì xảy ra.

"Chuyện quái gì đang xảy ra thế?” Phong lẩm bẩm với chính mình.

Cổ tay trái anh đang nhói đau, năm vết ngón tay đang chuyển từ đỏ sang tím sẫm, bằng chứng cho biết tất cả những gì vừa xảy ra là có thật. Mảnh kim loại trong tay phải đã nguội lại, lúc này nhìn không khác gì một mảnh đồng nát, vứt ra đường chưa chắc gì đã có người để ý mà nhặt lên. Dấu ấn trong lòng bàn tay anh cũng đã mờ, gần như vô hình.

Hắn sẽ quay lại, Phong nghĩ. Có thể hắn sẽ còn đồng bọn. Và lần sau, anh không thể trông chờ vào may mắn như vậy thêm một lần nữa.

Anh quay vào phòng, lấy ba lô từ góc tường, nhét vào đó những thứ cần thiết: quần áo, tiền mặt, giấy tờ, sạc điện thoại.

Tập tài liệu. Mảnh giấy ghi chú, và cả mảnh kim loại.

Anh khoác ba lô lên vai, và rời khỏi căn phòng lúc một giờ mười lăm sáng. Anh biết, mình đã vướng vào một rắc rối có thể lấy mạng anh bất kỳ lúc nào.
 
Quay lại
Top Bottom