VG Thiên
Thành viên
- Tham gia
- 22/5/2026
- Bài viết
- 35
Chương 30 — Bản Sao Hoàn Hảo
Bàn tay lạnh buốt đặt trên vai Azrael không siết chặt, không mang sát khí rõ ràng, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến toàn thân cậu đông cứng. Cơ bắp như bị khóa lại, hơi thở nghẹn giữa lồng ngực. Cậu từ từ quay đầu, từng chuyển động nặng nề như đang kéo theo cả thế giới.
Rồi cậu nhìn thấy hắn.
Azrael.
Không—một kẻ mang gương mặt của Azrael.
Từ mái tóc đen rối nhẹ, đường nét lạnh lùng nơi sống mũi, đến đôi mắt bạc đang phản chiếu ánh sáng Khởi Nguyên… tất cả giống hệt. Không phải giống kiểu anh em sinh đôi. Mà là giống đến mức như đang soi gương.
Aria chết lặng. Người áo trắng hoàn toàn hóa đá. Ngay cả cha Azrael—người đang chuẩn bị thiêu đốt linh hồn để liều chết với Đấng Sáng Tạo—cũng khựng lại trong một phần giây.
Azrael cảm thấy cổ họng khô khốc. “Ngươi… là ai?”
Kẻ kia nhìn cậu. Không đáp ngay. Hắn rút bàn tay khỏi vai Azrael rồi chậm rãi bước lên ngang hàng với cậu, như thể việc đứng cạnh bản gốc là điều hiển nhiên. Sau vài nhịp im lặng, khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười rất nhạt.
“Nếu ngươi là Azrael,” hắn nói, giọng nói cũng giống hệt cậu đến rợn người, “thì ta là thứ lẽ ra đã trở thành Azrael.”
Tim Azrael hụt một nhịp.
Đấng Sáng Tạo mỉm cười phía xa, ánh mắt lần lượt lướt qua cả hai. “Ta gọi nó là Zero.”
Người cha nghiến răng. “Ngươi giữ nó lại…”
“Đương nhiên.” Đấng Sáng Tạo bình thản đáp. “Ta luôn chuẩn bị phương án dự phòng.”
Zero nghiêng đầu nhìn Azrael, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Ngươi có biết điều buồn cười nhất là gì không?” Hắn bước thêm một bước. “Ta có tất cả ký ức của ngươi. Tất cả khả năng của ngươi. Tất cả tiềm năng của ngươi.” Nụ cười trên môi hắn dần biến mất. “Nhưng ta chưa từng được sống như ngươi.”
Azrael siết chặt nắm tay. “Ta không hiểu.”
Zero bật cười khẽ, nhưng tiếng cười trống rỗng. “Tất nhiên ngươi không hiểu.” Hắn chỉ vào lồng ngực mình. “Ta được tạo ra trước ngươi. Ta là bản mẫu đầu tiên.” Ngón tay hắn chuyển sang chỉ thẳng vào Azrael. “Còn ngươi… là phiên bản hoàn thiện.”
Không gian lặng đi.
Aria cảm thấy máu trong người lạnh buốt.
Người cha khàn giọng. “Đừng nghe hắn.”
Nhưng Zero tiếp tục, như thể hắn đã chờ khoảnh khắc này quá lâu. “Khi Đấng Sáng Tạo tạo ra một vũ khí có thể giết chính mình, ông ta thất bại ở lần đầu.” Ánh mắt hắn tối lại. “Ta.”
Hắn đặt tay lên ngực.
“Ta quá hoàn hảo.”
Azrael nhíu mày.
Zero cười lạnh. “Nghe nghịch lý phải không?” Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đỏ rực. “Một vũ khí quá hoàn hảo sẽ không thể giết chủ nhân của nó.”
Đấng Sáng Tạo tiếp lời, giọng điềm nhiên như một giáo sư đang giảng bài. “Bởi vì nó không có khuyết điểm. Không có mâu thuẫn. Không có cảm xúc bất ổn.” Hắn nhìn Azrael. “Mà để giết ta… cần thứ vượt khỏi logic tuyệt đối.”
Đồng tử Azrael khẽ co lại.
Người cha siết kiếm.
Ông hiểu rồi.
Và chính điều đó khiến ông sợ hãi.
Đấng Sáng Tạo khẽ giơ tay về phía Azrael. “Cho nên ta tạo ra ngươi.” Giọng hắn lần đầu mang theo cảm xúc rõ rệt. “Một bản thể không hoàn hảo. Biết đau. Biết yêu. Biết mất mát. Biết sợ hãi.”
Zero nhắm mắt.
Khi mở ra lần nữa, trong đôi mắt bạc ấy là thứ cảm xúc mà Azrael không ngờ tới.
Ghen tị.
Sâu đến đáng sợ.
“Ngươi có cha.” Giọng hắn khàn đi. “Ngươi có Aria.” Hắn siết chặt tay. “Ngươi có ký ức.” Một tia giận dữ lóe lên. “Ngươi có tất cả những thứ ta không có.”
Azrael đứng im.
Zero bước sát tới.
Mặt đối mặt.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.
“Ngươi có biết cảm giác tồn tại trong bóng tối suốt một nghìn năm là gì không?” Hơi thở hắn lạnh như băng. “Nghe từng ký ức của ngươi. Từng trận chiến của ngươi. Từng nỗi đau của ngươi.” Giọng hắn thấp xuống. “Ta sống như cái bóng của ngươi.”
Azrael khẽ mím môi.
Zero nhìn sâu vào mắt cậu.
Rồi thì thầm.
“Ta ghét ngươi.”
ẦMMMM!
Khí tức bùng nổ.
Không một dấu hiệu báo trước.
Zero tung cú đấm thẳng vào ngực Azrael với tốc độ vượt khỏi nhận thức.
BỐP!
Azrael bị đánh bay.
Mặt đất dưới chân nổ tung thành hố sâu. Cơ thể cậu lao xuyên qua hàng chục cột đá trước khi đập mạnh xuống nền đất nứt vỡ.
Aria hét lên. “AZRAEL!”
Cậu ho dữ dội, máu trào nơi khóe môi. Một cú đấm.
Chỉ một cú.
Nhưng toàn bộ xương sườn bên trái gần như vỡ vụn.
Azrael chống kiếm đứng dậy, thở dốc.
Không thể.
Cú đấm đó—
Giống hệt phong cách chiến đấu của cậu.
Không.
Thậm chí còn hoàn hảo hơn.
Zero từ từ hạ nắm tay xuống. “Ngươi thấy chưa?” Hắn lạnh lùng nói. “Ta biết mọi chuyển động của ngươi trước cả khi ngươi nghĩ đến nó.”
Người cha lao tới.
“Đủ rồi!”
Thanh kiếm bạc chém xuống, xé toạc không gian.
Nhưng—
Keng!
Zero chặn lại bằng tay trần.
Con ngươi Azrael co rút.
Cha cậu cũng chết lặng.
Zero giữ lưỡi kiếm giữa các ngón tay, rồi nghiêng đầu. “Ông vẫn nghĩ tôi là thất bại sao?”
Rắc.
Thanh kiếm bạc nứt ra.
Người cha lập tức lùi lại, nhưng Zero đã biến mất.
ẦM!
Một cú đá giáng thẳng vào bụng ông.
Máu phun ra.
Cơ thể ông bắn ngược hàng trăm mét.
“CHA!” Azrael gầm lên.
Zero quay lại nhìn cậu.
Gương mặt vô cảm.
“Đây là vấn đề của ngươi, Azrael.” Hắn bước tới chậm rãi. “Ngươi yếu vì ngươi do dự.”
“Ngươi chiến đấu bằng trái tim.”
“Còn ta…”
Khí tức bạc đen bùng nổ quanh hắn.
“…chiến đấu để chiến thắng.”
Đấng Sáng Tạo lặng lẽ quan sát.
Không can thiệp.
Như thể ông ta đang chờ xem sản phẩm nào mới là hoàn hảo hơn.
Azrael đứng dậy, cả người run lên. Trái Tim Khởi Nguyên trong ngực đập dữ dội.
Thình.
Thình.
Thình.
Zero dừng lại cách cậu vài bước.
Rồi giơ tay.
Một thanh kiếm đen ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn.
Giống hệt thanh kiếm cũ của Azrael.
“Ta sẽ chứng minh một điều.”
Hắn chĩa kiếm vào cậu.
“Chỉ một Azrael là đủ.”
Không khí đặc quánh.
Aria nghiến răng, muốn lao tới nhưng bị áp lực khóa cứng.
Người cha quỳ gối, máu nhuộm đỏ áo.
Azrael từ từ đứng thẳng lưng.
Bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
Đôi mắt bạc bùng sáng.
Cậu nhìn thẳng vào bản sao trước mặt.
Rồi cất giọng, dù hơi thở vẫn rối loạn.
“Ngươi sai rồi.”
Zero nhướng mày.
Azrael lau máu nơi khóe môi.
Ánh mắt kiên định đến đáng sợ.
“Ngươi không phải ta.”
Một khoảng lặng.
“Bởi vì…”
Trái Tim Khởi Nguyên bùng nổ ánh sáng.
“…ta sẽ không bao giờ xem những người mình yêu là điểm yếu.”
Đồng tử Zero co rút.
Lần đầu tiên.
Biểu cảm hắn dao động.
Và trong khoảnh khắc đó—
Azrael biến mất khỏi vị trí.
BÙM!
Mặt đất nổ tung.
Thanh kiếm bạc trong tay cậu chém xuống như sao băng.
Zero mở lớn mắt.
Keng—!
Hai thanh kiếm va chạm.
Sóng xung kích xé toạc bầu trời.
Cuộc chiến giữa hai Azrael…
Chính thức bắt đầu.
Bàn tay lạnh buốt đặt trên vai Azrael không siết chặt, không mang sát khí rõ ràng, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến toàn thân cậu đông cứng. Cơ bắp như bị khóa lại, hơi thở nghẹn giữa lồng ngực. Cậu từ từ quay đầu, từng chuyển động nặng nề như đang kéo theo cả thế giới.
Rồi cậu nhìn thấy hắn.
Azrael.
Không—một kẻ mang gương mặt của Azrael.
Từ mái tóc đen rối nhẹ, đường nét lạnh lùng nơi sống mũi, đến đôi mắt bạc đang phản chiếu ánh sáng Khởi Nguyên… tất cả giống hệt. Không phải giống kiểu anh em sinh đôi. Mà là giống đến mức như đang soi gương.
Aria chết lặng. Người áo trắng hoàn toàn hóa đá. Ngay cả cha Azrael—người đang chuẩn bị thiêu đốt linh hồn để liều chết với Đấng Sáng Tạo—cũng khựng lại trong một phần giây.
Azrael cảm thấy cổ họng khô khốc. “Ngươi… là ai?”
Kẻ kia nhìn cậu. Không đáp ngay. Hắn rút bàn tay khỏi vai Azrael rồi chậm rãi bước lên ngang hàng với cậu, như thể việc đứng cạnh bản gốc là điều hiển nhiên. Sau vài nhịp im lặng, khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười rất nhạt.
“Nếu ngươi là Azrael,” hắn nói, giọng nói cũng giống hệt cậu đến rợn người, “thì ta là thứ lẽ ra đã trở thành Azrael.”
Tim Azrael hụt một nhịp.
Đấng Sáng Tạo mỉm cười phía xa, ánh mắt lần lượt lướt qua cả hai. “Ta gọi nó là Zero.”
Người cha nghiến răng. “Ngươi giữ nó lại…”
“Đương nhiên.” Đấng Sáng Tạo bình thản đáp. “Ta luôn chuẩn bị phương án dự phòng.”
Zero nghiêng đầu nhìn Azrael, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Ngươi có biết điều buồn cười nhất là gì không?” Hắn bước thêm một bước. “Ta có tất cả ký ức của ngươi. Tất cả khả năng của ngươi. Tất cả tiềm năng của ngươi.” Nụ cười trên môi hắn dần biến mất. “Nhưng ta chưa từng được sống như ngươi.”
Azrael siết chặt nắm tay. “Ta không hiểu.”
Zero bật cười khẽ, nhưng tiếng cười trống rỗng. “Tất nhiên ngươi không hiểu.” Hắn chỉ vào lồng ngực mình. “Ta được tạo ra trước ngươi. Ta là bản mẫu đầu tiên.” Ngón tay hắn chuyển sang chỉ thẳng vào Azrael. “Còn ngươi… là phiên bản hoàn thiện.”
Không gian lặng đi.
Aria cảm thấy máu trong người lạnh buốt.
Người cha khàn giọng. “Đừng nghe hắn.”
Nhưng Zero tiếp tục, như thể hắn đã chờ khoảnh khắc này quá lâu. “Khi Đấng Sáng Tạo tạo ra một vũ khí có thể giết chính mình, ông ta thất bại ở lần đầu.” Ánh mắt hắn tối lại. “Ta.”
Hắn đặt tay lên ngực.
“Ta quá hoàn hảo.”
Azrael nhíu mày.
Zero cười lạnh. “Nghe nghịch lý phải không?” Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đỏ rực. “Một vũ khí quá hoàn hảo sẽ không thể giết chủ nhân của nó.”
Đấng Sáng Tạo tiếp lời, giọng điềm nhiên như một giáo sư đang giảng bài. “Bởi vì nó không có khuyết điểm. Không có mâu thuẫn. Không có cảm xúc bất ổn.” Hắn nhìn Azrael. “Mà để giết ta… cần thứ vượt khỏi logic tuyệt đối.”
Đồng tử Azrael khẽ co lại.
Người cha siết kiếm.
Ông hiểu rồi.
Và chính điều đó khiến ông sợ hãi.
Đấng Sáng Tạo khẽ giơ tay về phía Azrael. “Cho nên ta tạo ra ngươi.” Giọng hắn lần đầu mang theo cảm xúc rõ rệt. “Một bản thể không hoàn hảo. Biết đau. Biết yêu. Biết mất mát. Biết sợ hãi.”
Zero nhắm mắt.
Khi mở ra lần nữa, trong đôi mắt bạc ấy là thứ cảm xúc mà Azrael không ngờ tới.
Ghen tị.
Sâu đến đáng sợ.
“Ngươi có cha.” Giọng hắn khàn đi. “Ngươi có Aria.” Hắn siết chặt tay. “Ngươi có ký ức.” Một tia giận dữ lóe lên. “Ngươi có tất cả những thứ ta không có.”
Azrael đứng im.
Zero bước sát tới.
Mặt đối mặt.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.
“Ngươi có biết cảm giác tồn tại trong bóng tối suốt một nghìn năm là gì không?” Hơi thở hắn lạnh như băng. “Nghe từng ký ức của ngươi. Từng trận chiến của ngươi. Từng nỗi đau của ngươi.” Giọng hắn thấp xuống. “Ta sống như cái bóng của ngươi.”
Azrael khẽ mím môi.
Zero nhìn sâu vào mắt cậu.
Rồi thì thầm.
“Ta ghét ngươi.”
ẦMMMM!
Khí tức bùng nổ.
Không một dấu hiệu báo trước.
Zero tung cú đấm thẳng vào ngực Azrael với tốc độ vượt khỏi nhận thức.
BỐP!
Azrael bị đánh bay.
Mặt đất dưới chân nổ tung thành hố sâu. Cơ thể cậu lao xuyên qua hàng chục cột đá trước khi đập mạnh xuống nền đất nứt vỡ.
Aria hét lên. “AZRAEL!”
Cậu ho dữ dội, máu trào nơi khóe môi. Một cú đấm.
Chỉ một cú.
Nhưng toàn bộ xương sườn bên trái gần như vỡ vụn.
Azrael chống kiếm đứng dậy, thở dốc.
Không thể.
Cú đấm đó—
Giống hệt phong cách chiến đấu của cậu.
Không.
Thậm chí còn hoàn hảo hơn.
Zero từ từ hạ nắm tay xuống. “Ngươi thấy chưa?” Hắn lạnh lùng nói. “Ta biết mọi chuyển động của ngươi trước cả khi ngươi nghĩ đến nó.”
Người cha lao tới.
“Đủ rồi!”
Thanh kiếm bạc chém xuống, xé toạc không gian.
Nhưng—
Keng!
Zero chặn lại bằng tay trần.
Con ngươi Azrael co rút.
Cha cậu cũng chết lặng.
Zero giữ lưỡi kiếm giữa các ngón tay, rồi nghiêng đầu. “Ông vẫn nghĩ tôi là thất bại sao?”
Rắc.
Thanh kiếm bạc nứt ra.
Người cha lập tức lùi lại, nhưng Zero đã biến mất.
ẦM!
Một cú đá giáng thẳng vào bụng ông.
Máu phun ra.
Cơ thể ông bắn ngược hàng trăm mét.
“CHA!” Azrael gầm lên.
Zero quay lại nhìn cậu.
Gương mặt vô cảm.
“Đây là vấn đề của ngươi, Azrael.” Hắn bước tới chậm rãi. “Ngươi yếu vì ngươi do dự.”
“Ngươi chiến đấu bằng trái tim.”
“Còn ta…”
Khí tức bạc đen bùng nổ quanh hắn.
“…chiến đấu để chiến thắng.”
Đấng Sáng Tạo lặng lẽ quan sát.
Không can thiệp.
Như thể ông ta đang chờ xem sản phẩm nào mới là hoàn hảo hơn.
Azrael đứng dậy, cả người run lên. Trái Tim Khởi Nguyên trong ngực đập dữ dội.
Thình.
Thình.
Thình.
Zero dừng lại cách cậu vài bước.
Rồi giơ tay.
Một thanh kiếm đen ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn.
Giống hệt thanh kiếm cũ của Azrael.
“Ta sẽ chứng minh một điều.”
Hắn chĩa kiếm vào cậu.
“Chỉ một Azrael là đủ.”
Không khí đặc quánh.
Aria nghiến răng, muốn lao tới nhưng bị áp lực khóa cứng.
Người cha quỳ gối, máu nhuộm đỏ áo.
Azrael từ từ đứng thẳng lưng.
Bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
Đôi mắt bạc bùng sáng.
Cậu nhìn thẳng vào bản sao trước mặt.
Rồi cất giọng, dù hơi thở vẫn rối loạn.
“Ngươi sai rồi.”
Zero nhướng mày.
Azrael lau máu nơi khóe môi.
Ánh mắt kiên định đến đáng sợ.
“Ngươi không phải ta.”
Một khoảng lặng.
“Bởi vì…”
Trái Tim Khởi Nguyên bùng nổ ánh sáng.
“…ta sẽ không bao giờ xem những người mình yêu là điểm yếu.”
Đồng tử Zero co rút.
Lần đầu tiên.
Biểu cảm hắn dao động.
Và trong khoảnh khắc đó—
Azrael biến mất khỏi vị trí.
BÙM!
Mặt đất nổ tung.
Thanh kiếm bạc trong tay cậu chém xuống như sao băng.
Zero mở lớn mắt.
Keng—!
Hai thanh kiếm va chạm.
Sóng xung kích xé toạc bầu trời.
Cuộc chiến giữa hai Azrael…
Chính thức bắt đầu.