Tổng hợp Oneshot by Ruby-chan

Ame Ame

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/6/2016
Bài viết
137
Ss à. Thì ra Ss vào đây mai danh ẩn tính.
Ôi e luôn thich fic của Ss có cái gì đó rất là phúc hắc trong nam chính. Nhưng luôn bị Ss kiềm lại.
Thật ra rất mong cảnh gi.ường chiếu của hai cô cậu.
Mong có nhieu hơn nhung oneshot nhu the này.
Mà Ss cho em hoi neu mình viet tổng hợp ff với moi oneshot moi mình có cần báo cáo tình trạng không vậy?????
 

duonghmu

Ran_only love you
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/5/2011
Bài viết
492
Haha.khía cạnh mới, rất đời thường nha.cảm ơn au đã đưa anh chị nhà ta ra cuộc sống thật nhé. Trước đây, hai ngươì vẫn chỉ cao cao đâu.đó như thánh nhân ấy, giờ đặt vào khung cảnh này với tâm tư suy nghĩ như con người bằng xương bằng thịt thấy bình dị gần gũi quá. Thật khó tưởng tượng anh Shin của chúng ta cũng là một chàng trai bình thường.há há
 

nhất thiên

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
7/6/2011
Bài viết
157
Em mới đọc bên fanpage nghĩ By có post ở KSV nên sang ủng hộ, thấy em có tâm với chế chưa :)) Lâu lắm rồi mới ghé topic này, cảm giác như gặp lại người yêu cũ nên em lật lại từ page 1 đọc hết cmn luôn hí hí :)) Cho cái review có tâm tạo động lực để chế cày tiếp longfic nè ôi giồi ôi khổ quá :((
By chưa bao giờ khiến em cảm thấy nhàm chán, từ câu chuyện này đến câu chuyện khác luôn rất phong phú trong nội dung, thậm chí cả những vấn đề rất đời thường cùng luôn mở ra những góc nhìn mới mẻ bất ngờ. Và thật sự mà nói, fic SR có cảnh 18+ cũng nhiều người viết rồi, nhưng đây đúng là lần đầu tiên em nghĩ đến vấn đề "liệu Shinichi có từng đọc qua sách đen hay chưa?" sau khi đọc oneshot chế viết =)) Đọc tới đoạn hai đứa bất đắc dĩ đứng trong phòng khách "xem" phim đen nói thật em tưởng tượng cảnh đó mà cười muốn run người luôn =]]]]]]~
Một cảnh oái oăm dở khóc dở cười, và nó mở ra một góc "đen tối" trong cuộc sống của một người đàn ông ngay trước mắt cô gái vô cùng trong sáng mà anh ta luôn hết mực yêu thương chiều chuộng. Điểm em thấy thú vị nhất ở đây là diễn biến tâm lý và hành động của Ran sau khi sự cố đó xảy ra. Cô ấy cố ép mình tiếp nhận ntn qua từng câu nói, cố làm bản thân xem mọi chuyện là rất bình thương, sau đó lại không thể làm được đành quay đầu bỏ chạy, để rồi sau 1 tuần thông não lại muốn làm hòa với Shinichi. Nếu đây là Ran Mouri của nguyên tác thì có lẽ cô ấy cũng sẽ làm như thế, tính cách nv rất sát với nguyên tác và rất thật.
Shinichi quá tôn trọng Ran, vì sự vô tư của cô mà kiềm chế tất cả h.am m.uốn của mình trước mặt Ran không để cô biết. Sự cố đó chỉ là một sự việc xảy ra nhưng lại giống như bàn đạp cho mối quan hệ yêu đương vốn quá mức trong sáng(từ một phía của Ran) và đẩy lên một giai đoạn khác. "Yêu nhau trong sáng, phang nhau trong tối" =))))))))))))
Câu chuyện khai thác vấn đề nhạy cảm nhưng rất mới lạ, có khoảng gây cười, có khoảng lắng đọng, việc gỡ nút thắt cũng rất bất ngờ khi lồng vào câu chuyện của quá khứ do bên thứ ba kể lại, nhưng nó quả thật đúng theo cá tính của Shinichi. Anh luôn nghĩ cho Ran, làm mọi thứ cho cô ấy và luôn bảo vệ cô khỏi mọi sự xâm hại bằng bản năng. Oneshot còn bộc lộ rất rõ sự độc chiếm trong tình yêu, vốn là thứ tạo nên thương hiệu nổi tiếng của Shin nhà ta :)

Thêm nữa là hành động dẫn đến suýt làm cháy đầu DVD tạo cảm giác rất mạnh, bình thường thì người ta chỉ tắt màn hình và đầu DVD đi thôi, nhưng Shinichi đã giật hết dây cắm suýt nữa gây cháy =)) Nếu cô gái trong video 18+ đó không giống Ran, có lẽ cậu ấy đã không làm như vậy như vậy và cũng không khiến cậu bạn kia có ấn tượng sâu sắc đến mức phải cười to khi thuật lại như thế.

Ran vô tình đưa chân đến hiệu sách, Ran lần đầu tiên chủ động nhào đến ôm lấy Shin, Shinichi vì muốn giản hòa mà làm thức ăn cho Ran đến thương tích đầy tay, sự nghiêm túc đến đáng sợ của Shinichi khi nói về ch.uyện ấy ấy với Ran =)) Ran chủ động hồi đáp bằng một nụ hôn...tất cả đều thể hiện rất rõ ràng cảm xúc và sự quan tâm từ hai phía. Không ai phải khổ sở một mình, cũng không ai phải yêu thương chiều chuộng một mình nữa. Tình yêu giữa Shinichi và Ran vĩnh viễn là sự công bằng :)
Về việc lựa chọn chi tiết đắt giá để miêu tả dẫn dắt câu chuyện và tạo cảm xúc cho người đọc, em vô cùng bội phục By. Em theo By đến ngày hôm nay cũng phần nào vì bị nghiện mấy chi tiết đắt tương tự thế này đấy :D

"Chúng ta cứ như lúc trước mà chậm rãi sống, chậm rãi yêu thương có được không?"
Em thấy rất ấm áp khi đọc tới câu thoại này, Shinichi chúng ta biết là một con người luôn trong guồng quay bận rộn điên cuồng của đam mê và công việc, nhưng điều anh muốn lại là "chậm rãi sống, chậm rãi yêu thương" cùng cô cả đời. Không một câu nói "anh yêu em", nhưng lại chất chứa bên trong quá nhiều ý nghĩa và tình cảm.

Fic hường phấn nhưng không sến sẩm. Trong sự đen tối có ngọt ngào, trong lúc ngọt ngào lại có đen tối, một chút đùa cợt của nam chính và thô bạo của nữ chính. Kết lưng lửng tưng tửng thế này đủ vui rồi By nhỉ :D
Lỗi type vẫn còn nhưng em lười bắt bẻ, đọc fic của By em chỉ ôm tâm trạng thưởng thức là chính thôi :D

*Từ một reader yêu thương By forever và mong chờ sự trở lại của phu thê nhà anh Tứ đến mòn mỏi trong vũng lầy lội* :))
 

shinran luva

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/5/2015
Bài viết
64
Thấy có thông báo là tôi bay vô đọc luôn đây.Đậu phộng, đọc đến đoạn Ran lỡ tay giở cái tạp chí đen kia,cứ ngỡ là bí mật của Shinichi chính là Conan,ai ngờ đến đoạn thằng Shin đỏ mặt lúng túng xin cái DVD,phụt cười tập haitiếp đến câu: anh luôn nghĩ đến em khi DIY =)))))))))))))) tới mức này thì cười lăn cười bò.Hóa ra nó cũng biết DIY cơ.Và dưới câu văn của cô,tôi chỉ thấy một thằng thám tử max biến thái về phi vụ "phổ cập kiến thức".À mà tôi hóng chương mới nhà Tứ lầy lắm rồi
 

ruby-chan

Quỷ Chúa ^o^
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/5/2011
Bài viết
451
Mình bị đãng trí nên quên mất topic này, viết mấy nay rồi mà giờ mới nhớ ra chưa up vào đây .__."

18664277-1042640325868005-8559862516592692949-n.jpg


Oneshot: DRUNK
Author: Ruby-chan

.
.

Hơn 3 giờ sáng…
Shinichi vừa mở cửa bước vào nhà, thay dép lê rồi đi được mấy bước đã ngửi thấy mùi rượu cay nồng phảng phất trong không gian bốn bề vắng lặng.
Phòng khách một mảnh tối đen, ánh trăng mờ xuyên qua cửa sổ như tấm chăn mềm phủ lên bóng người đang vùi đầu vào hai cánh tay, tóc xõa rũ rượi trên mặtbàn.
Anh bước đến bật sáng đèn, cau mày nhìn lướt qua chai rượu Martini còn lại phân nửa, trong tâm dấy lên chút phiền muộn đau lòng khó tả. Anh lo lắng ôn nhu chạm vào đôi vai gầy, khẽ lay người dậy:

-Ran, em vẫn ổn chứ?
-...............

Ran lờ đờ mở mắt, người đàn ông phía trước cứ như thế mà mờ mờ ảo ảo không rõ hình dáng ra sao. Nhưng âm thanh dịu dàng đó mỗi lần gọi tên mình, cô không thể nhầm lẫn với bất kì ai được.
Vớt vát lại chút xíu tỉnh tảo, cô ngẩng đầu nhìn anh. Đôi môi nhếch lên một nụ cười, cô nói với anh bằng cái giọng lè nhè say xỉn:

-A! Chồng về rồi? Nhà không nấu cơm đâu, mà chắc anh cũng ăn rồi ha...Nào...Bên ngoài lạnh lắm nhỉ? Tới, tới đây, ngồi xuống uống với em một tí cho ấm nào!
Cô với tay ôm lấy cốc rượu mình đang uống dang dở đặt trước mặt, mò mẫm khắp bàn cuối cùng cũng tìm được một cái cốc khác đưa cho anh, cười hắc hắc:
-Nào, uống cái cốc to hơn này! Cụng cái nào!!!

Shinichi nhìn mấy bông hoa hồng vương vãi giữa vũng nước dưới sàn, có chút bất lực:

-Ran... anh không uống bằng lọ cắm hoa đâu!
-......................

Ran rũ mắt, bĩu môi.

-Không uống thì thôi, uống với em một chút thì phí phạm thời gian của anh lắm sao? Keo kiệt...

Cô vừa định rót thêm cốc nữa thì chai Martini đã bị anh ngăn lại đẩy sang một bên. Anh sờ lên gương mặt bị rượu làm cho nóng bừng lên rồi kéo cô ra khỏi ghế ngồi.

-Hôm nay đến đây thôi. Anh đưa em đi lau người một chút rồi mình vào phòng ngủ nhé?

Ran vùng khỏi tay anh rồi bò đến nằm sấp lên cái ghế sô-pha, tứ chi bám vào đó chặt thật chặt:
-Em không thèm ngủ với anh! Anh cút vào phòng ngủ một mình đi, em yêu cái sô-pha này đến chết đi được ấy!
Shinichi dở khóc dở cười, vất vả gỡ cô ra khỏi cái ghế sô-pha rồi bế cô tiến vào phòng tắm.

-Tửu lượng em không tốt, anh đã từng nhắc nhở là em nên hạn chế uống cơ mà? Em say rồi, nghỉ ngơi nào.
-Không say... -Ran hắt ra một nụ cười, giọng nói có chút run rẩy -Em còn nhớ rõ hôm qua là ngày gì nữa kìa.

Anh lặng im ôm chặt lấy cơ thể mảnh dẻ, không có bất cứ điều đì để biện hộ cho mình. Ran không để khoảng lặng kéo dài, cô cắn môi bật lên từng tiếng uất ức nghẹn ngào.

-Kỉ niệm một năm ngày cưới…Anh bỏ em…anh hứa sẽ về vậy mà lại bỏ em…ở nhà một mình. Em thậm chí…thậm chí còn chưa kịp nói tiếng nào anh đã ngắt máy. Một năm nay anh ở bên em được bao lâu?Đồ máu lạnh ích kỷ! Tên thám tử ngu ngốc! Đồ cuồng công việc! Anh chỉ biêt có trinh thám, anh chỉ yêu công việc thôi! Sao anh lại cầu hôn em? Anh cưới em làm gì? Anh đâu cần một người vợ, đâu cần một người sống cùng anh cả đời chứ? Anh đâu có thương em???
-……………

Ran tuôn ra một tràn đầy những lời trách móc, từ ngắt quãng chuyển sang giận dữ rồi lại trở nên bi quan đầy tổn thương như thế.
Trách mắng đủ rồi cô lại tức tưởi vùi đầu vào vai anh mà khóc, khắp người run rẩy vì đau.
Tổn thương buồn tủi nhiều đến vậy, cuối cùng cũng không thể từ bỏ được người đàn ông này, ngỡ như cứ thế yêu điên cuồng cho đến tận lúc chết.

Ran rưng rức khóc, cô cấu xé lớp vải sơ mi của anh đến nhàu nát. Sau khi nước mắt đã thấm ướt đẫm vai áo thì cuối cùng cũng chịu im lặng.
Shinichi nghe tiếng thở đều đều bên tai liền biết Ran đã ngủ rồi.
Anh nhắm mắt trút một hơi thở dài. Nhìn lại một năm nay anh rất thường xuyên về nhà muộn, Ran lúc nào cũng chào đón anh bằng một nụ cười, bằng bữa ăn khuya ngon lành, bằng những cái ôm hôn lúc dịu dàng khi cuồng nhiệt nhưng luôn chất chứa đầy yêu thương và an ủi.

“Anh vất vả rồi!”
Luôn là một câu nói cố hữu như thế, nhưng lại dễ dàng khiến cho tất cả mọi căng thẳng mệt mỏi suốt cả ngày dài của anh bay biến đi nơi nào. Gần 20 năm ở bên quan sát cô, chỉ mới 1 năm có được cô nhưng lại làm anh quên mất rằng Ran là một cô gái nhạy cảm chỉ biết giấu phiền muộn vào lòng như thế nào, im lặng mỉm cười chỉ để anh được an tâm sống với guồng công việc không ngơi nghỉ cũa mình…
Để rồi hôm nay lại khiến cô phải rượu vào lời ra, bùng nổ cảm xúc như thế này.
Anh siết lấy cơ thể nóng hầm hập, cảm giác áy náy hối hận tột cùng.

-Xin lỗi, Ran! –Chắc em đã nghe đến phát chán rồi! Lời xin lỗi lần thứ bao nhiêu, anh cũng chẳng còn đếm được nữa.

Shinichi tận tay cởi y phục, dùng nước ấm lau người cho Ran rồi thay bằng bộ pijama màu hồng phấn cô thích nhất. Anh bế cô đến trước phòng ngủ, có hơi do dự mở cửa phòng.

.
.
Sáng hôm sau Ran tỉnh lại, khắp người nhức mỏi, đầu lại ong ong như có một đàn voi đã dẫm qua. Cô nhổm người dậy liền bị một vòng tay từ phía sau kéo ngược vào lòng. Giọng nam trầm ngái ngủ chạm vào tai cô:
-Ngủ thêm chút nữa đi! Đêm qua em hành hạ anh đủ rồi đó!
-Shin…ichi? –Ran tròn mắt, cơn buồn ngủ bay sạch –Sao anh lại ở đây? Hôm qua nói sẽ không về được cơ mà? Mà…sao bọn mình lại ngủ số-pha
-Anh xong việc sớm! –Anh gãi đầu, cũng không ngủ thêm được -Về thấy em đang uống một mình, em đưa cái bình cắm hoa cho anh làm cốc để “nhậu” cùng với em. Em nói yêu cái sô-pha này hơn gi.ường ngủ và nhất quyết ngủ ở đây, “gối ôm 37 độ” không vào nên anh cũng đành phải “di cư” theo. Còn nữa, anh phải hai lần giải quyết mấy bãi nôn của em đấy, con sâu rượu!

Ran xấu hổ che kín mặt, cô không nhớ nổi mình đã làm gì, chỉ biết là đã rất buồn rồi uống say đến mất tỉnh táo. Không ngờ lại mất mặt như vậy…
Anh thấy Ran lúng túng như thế chỉ buồn cười xoa đầu cô rồi đi pha cho cô cốc sữa nóng, làm điểm tâm sáng cho cả hai. Đến lúc ngồi vào bàn ăn, Ran rụt rè hỏi lại lần nữa.

-Em…đã không làm gì kì quái đấy chứ?

Shinichi dừng lại một chút, rồi lại cười dịu dàng:
-Không cần để ý đâu, hôm nay anh nghỉ, mình đi đâu đó chơi nhé?

Ran ngẩn người, trong mắt đều là ánh nắng.
-Mình ra biển…được không?
-Duyệt! Lâu rồi chưa ngắm em mặc bikini!
-B…Biến thái!

Trong căn biệt thự phố Beika vang lên tiếng cười đùa của một đôi vợ chồng mới cưới. Dường như sau tất cả, họ vẫn kiên trì tìm kiếm hạnh phúc và trám đầy những tổn thương.
.
.
Họ nắm tay nhau đi dọc bờ biển, anh cười vô tư như một đứa trẻ khi ở bên cô. Đã từng, và luôn luôn như thế.
Anh luôn là người dìu dắt những cảm xúc của cô, luôn khiến cô mỉm cười hay rơi nước mắt, có khi lại tức giận đến đỏ mặt tía tai. Ran phồng má bức xúc nhìn Shinichi sau khi bị anh trêu chọc.

-Sao anh cứ thích chọc tức em vậy hả? Anh luôn như thế, không thích lãng mạn và cũng không biết nói lời lãng mạn.
-Ai bảo em thế? Lại đây anh nói cho nghe!

Shinichi cúi đầu ghé vào tai Ran, thì thầm:
-Lần tới thử “làm” trên sô-pha em yêu thích nhé?
-…Shin…ichi…ANH ĐI CHẾT ĐI!!!

Vài giờ sau Facebook có một dòng status khá khó hiểu của Shinichi Kudou khiến mọi người vô cùng chú ý.

“Đang ở bệnh viện kiểm tra xương cốt toàn thân. Được rồi, hôm nay vẫn là một ngày vui vẻ và đáng ghi nhớ trong đời. Đừng bao giờ nghĩ anh không thương em, anh luôn tình nguyện làm bao cát cho em đấy, đã thấy chưa?”

___<END>___
 
Hiệu chỉnh:

Satan_Santa

Minty
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/11/2013
Bài viết
348
Hay quá ss By, em rất thích fic này lắm lắm luôn, thấy Shinichi và Ran ss xây dựng rất đáng yêu, đặc biệt là Ran a :x, theo cá nhân em thì tính cách của họ không bị thay đổi tí nào, giống như truyện gốc vậy ^^ , mặc cho dù Shinichi và Ran trong đây đã là 20 tuổi rồi (!?), em thấy hơi lạ... Vậy hai người lấy nhau khi mới 19 tuổi sao ss?! Cốt truyện của ss cũng tuyệt luôn. Vừa đọc em vừa tủm tỉm ngồi cười đấy ss :))

Cơ mà em thấy có chỗ... Ừm theo em thấy thì hơi... Để em trích ra nhé:

Ran rưng rức khóc, cô cấu xé lớp vải sơ mi của anh đến nhàu nát. Sau khi nước mắt đã thấm ướt đẫm vai áo thì cuối cùng cũng chịu im lặng.

Cấu xé... Mà nhàu nát!? Nó hơi... Mặc dù em hiểu điều ss muốn nói nhưng theo em "bấu chặt" với "nhàu nát" thì nghe đúng hơn chứ, ss thấy sao?

Có mấy câu nghe mà em cứ nhộn nhạo trong lòng sao sao ấy ss, :)) như câu này :

Lần tới thử “làm” trên sô-pha em yêu thích nhé?

Em comt chỉ có vậy thôi, nếu có gì không đúng, ss bỏ qua cho đứa hẹp hòi về kiến thức văn chương như em nhé :(
 

T. Vân

Thành viên KSV
Tham gia
20/5/2017
Bài viết
7
Chị ơi, những oneshots dễ thương quá. Em mạn phép soi một lỗi nho nhỏ ở shot cuối của chị, DRUNK ấy.

Đoạn gần cuối, là "Twitter" chứ không phải "Twittet." Không biết chị có xài Twitter bao giờ chưa nhưng mà một Tweet giới hạn chỉ 140 kí tự, đoạn mà chị cho Shinichi tweets dư tới 72 kí tự. Em đề nghị sửa luôn thành facebook post luôn.

Vậy thôi ạ. Truyện chị viết được cái là nội dung tốt quá nên người đọc sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ những thiếu sót ;)

Cảm ơn chị.

(Nếu được, cho em chính thức làm quen :D )
 

ruby-chan

Quỷ Chúa ^o^
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/5/2011
Bài viết
451
@Satan_Santa Cám ơn em đã cmt cho ss :D Ss sẽ phản hồi về một số chi tiết em thắc mắc nhé :D
Về tuổi tác, có đoạn "gần 20 năm ở bên quan sát cô, chỉ mới 1 năm có được cô" =>4 tuổi họ mới gặp nhau, cưới nhau 1 năm, vậy chi ra tuổi của hai đứa là khoảng gần 25 nhé ^^

Đây là về ngôn ngữ hình thể, "Cấu xé" là động từ mạnh ss đã chọn để thể hiện Ran trong những giây phút lí trí không làm chủ được hành động. "Bấu chặt" chỉ thể hiện rằng cô ấy vì sợ vuột mất người kia mà khao khát giữ lấy, nhưng"cấu xé" bao hàm cả sự tức giận và muốn dằn vặt Shinichi_điều mà từ khi cưới nhau đến lúc này Ran chưa từng làm ra. Và sức lực của một vài thành phần bợm nhậu thì cấu xé mạnh cách mấy đi chăng nữa cũng chẳng rách được nên chỉ có thể nhàu nát thôi :))

Một lần nữa cám ơn em đã đóng góp ý kiến, thật mừng vì sau cùng oneshot này vẫn đem lại cho em cảm xúc và sự thư giãn. Ss rất mong về sau sẽ tiếp tục nhận được nhiều hơn nữa những cmt của em [img src="http://kenhsinhvien.vn/images/smilies/facebook/fb_heart.png" class="mceSmilie" alt="<3> [img src="http://kenhsinhvien.vn/images/smilies/facebook/fb_heart.png" class="mceSmilie" alt="<3> [img src="http://kenhsinhvien.vn/images/smilies/facebook/fb_heart.png" class="mceSmilie" alt="<3>
Chúc em luôn vui vẻ yêu đời!

@T. Vân Hồi trước chị hay dùng tw để liên lạc với một người bạn bên fandom nhạc usuk, tweet cũng rất ngắn, giờ chỉ còn dùng tw để hashtag vote cho mấy hạng mục của idol thôi nên quên mất vụ giới hạn số từ =)) Chị đã edit, cám ơn em rất nhiều vì đã chỉ ra sai sót quan trọng này, chị sẽ cẩn thần hơn.
Rất vui được làm quen với em *ôm*
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Akina

Thành viên năng động
Tham gia
2/6/2017
Bài viết
23
Hay quá ss ơi, các oneshot của ss rất hay và cũng đáp ứng tiêu chí ''By bỉ bựa'' :big_grin:. Trong shot ''Drunk'' em thích nhất cái cảnh <Ran tuôn ra một tràn đầy những lời trách móc, từ ngắt quãng chuyển sang giận dữ rồi lại trở nên bi quan đầy tổn thương như thế.Trách mắng đủ rồi cô lại tức tưởi vùi đầu vào vai anh mà khóc, khắp người run rẩy vì đau.
Tổn thương buồn tủi nhiều đến vậy, cuối cùng cũng không thể từ bỏ được người đàn ông này, ngỡ như cứ thế yêu điên cuồng cho đến tận lúc chết..Ran rưng rức khóc, cô cấu xé lớp vải sơ mi của anh đến nhàu nát. Sau khi nước mắt đã thấm ướt đẫm vai áo thì cuối cùng cũng chịu im lặng..>
(em không biết trích dẫn :KSV@08:)

Đọc manga thấy bao giờ Ran cũng phải chờ đợi Shinichi mòn mỏi, đọc đoạn này em thấy không phải chỉ có Ran trong oneshot mà cả Ran trong nguyên tác cũng như đang ''bộc phát'' ra những điều mà cô phải chịu đựng. Nói chung là em cực thích mấy oneshot này luôn.*múa may quay cuồng*
 

seijuchan

Thành viên KSV
Tham gia
10/10/2017
Bài viết
3
Tui đang xem phim chứ không phải là đọc fanfic! Trời ơi! *cùi đầu hít vào thật sâu* Lên KSV là đọc của bà ni thôi chứ không có ý muốn tìm fic khác, rảnh không biết làm gì cứ lao đầu vào đây đọc truyện dù đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Ám ảnh khôn cùng... :KSV@12:
Nói thật là em muốn viết fanfic lắm nhưng sợ lại viết ra rác. Em không có đủ ngôn ngữ giàu hình ảnh như chị, càng không nắm vững được tính cách nhân vật. Cứ hể bắt tay vào là y như rằng là phế thải, không một chút sáng tạo nào, cứ theo một mô típ cũ nhất định. Chủ đề của em cứng nhắc lắm và không phong phú chút nào, viết theo ý mình thì không được, còn để đáp ứng nhu cầu của độc giả thì lại là một vấn đề rắc rối khác. Đối với em để làm được như chị quả là một kì tích, bởi lẽ, phong cách ngôn ngữ nghệ thuật với em mà nói nó xa vời lắm. Nhưng mà em luôn thử xem mình có tiến bộ hơn tí nào không, nhưng kết quả là đang viết fic của mình thì liền nhảy vô fic của chị đọc.... suy cho cùng, em có tài đọc hơn tài viết hehe!:KSV@09::KSV@09:
Về oneshot của chị em thích lắm, nó mang một âm hưởng romance nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng cũng vô cùng ám ảnh. Khoảnh khắc nào trong oneshot của chị em cũng cảm thấy rất có chiều sâu, đến nỗi em cứ thích đọc đi đọc lại hoài. Tuy tính cách có chút khác xa trong manga nhưng đó cũng là điều đương nhiên vì khi con người ta trưởng thành thì cách suy nghĩ và hành động cũng sẽ khác, hay nói đúng hơn là chỉ thay đổi một chút về tâm tư cá nhân, còn lại vẫn rất quen thuộc.

Em chỉ bình luận được như vậy thôi, em không có năng khiếu soi (mà có soi thì cũng chả có cái ''gen'' nào bị ''đột biến'' đâu):KSV@02::KSV@02:. Chúc chị luôn thành công trong cuộc sống và luôn đồng hành cùng các FDC này. Hi vọng chị sẽ có nhiều ý tưởng hơn nữa trong các oneshot sắp tới.
Luôn hóng và luôn ủng hộ nhiệt thành! :KSV@03::KSV@03::KSV@03:
-------Sei_chan------
 
Top