[Shortfic] Về nơi gió thổi

Nagu_117

Là nữ nhân, quan trọng nhất vẫn là khí chất!
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2015
Bài viết
99
  • Title: Về nơi gió thổi.

  • Author: Ayaka.

  • Pairing: Kudo Shinichi & Mouri Ran.
  • Status: Hoàn thành.

  • Disclaimer: Quyền sở hữu nhân vật không thuộc về tác giả và tác giả viết với mục đích phi lợi nhuận.

  • Category / Genre: Tình cảm, lãng mạn.
  • Rating: Không giới hạn độ tuổi. (K)
  • Summary:
    Một con tàu hẳn là sẽ có một vận tốc rất lớn nhỉ? Trung bình khi chạy, vận tốc của nó có thể lên tới trên 50km/h. Vậy khoảnh khắc hai người họ lướt qua nhau là bao nhiêu phần của giây đây. Cứ ngỡ như tất cả chỉ là thoáng qua, nhưng không ai biết được rằng cuộc đời còn lắm chữ "ngờ". Lương duyên đã nối họ lại bằng sợi chỉ đỏ, và cái lướt qua chóng váng ấy lại được gọi là...Định mệnh...

Đôi lời muốn nói của tác giả: Thực tế, một số thành viên cũ của diễn đàn sẽ biết câu chuyện này đã từng xuất hiện. Và mình xin đính chính: Đây là bản remake của nó sau ba năm! Lí do mình đăng lại là vì:
  1. Topic của mình đã hoàn thiện ba năm về trước nhưng bị mod xóa đi không biết vì lí do gì. Mình cũng không rõ xóa lúc nào vì mình đã off suốt một thời gian dài. Phải rất khó khăn mình mới lấy được file truyện về và đăng lại. Nếu có mod nào đọc được thì mình cũng mong nhận được lời giải thích thỏa đáng.
  2. Sau ba năm, mình quyết định viết phần 2 cho câu chuyện. Phần hai là giải quyết nút thắt cuối chuyện nên rất nhiều chi tiết liên quan đến nhau. Mình thực sự cũng không muốn đăng lại đâu nhưng vì muốn sáng tác tiếp phần 2 nên phải remake và đăng phần 1.
Trên đây là mấy lời tâm sự của mình. Để bù đắp thời gian mọi người phải đọc mấy lời lảm nhảm này thì ngay sau đây, mình sẽ đăng chap 1 của câu chuyện. Tiến độ là 1 chap/ 1 tuần.
.
.
.
Chúc mọi người có thời gian vui vẻ với fic!
 
Hiệu chỉnh:

Nagu_117

Là nữ nhân, quan trọng nhất vẫn là khí chất!
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2015
Bài viết
99
Chap 1: Trong làn mưa hoa

Sáng, ánh nắng nhẹ nhàng nhảy nhót trên khắp phố phường. Chúng chạy trên những tán cây xanh mướt, chạy trên cả những mặt hồ nơi thôn quê vốn đang rất yên ả. Và cũng có những hạt nắng tinh nghịch cố ý lạc bước trên cửa sổ các toa tàu như thể đang cố gắng lấy sự chú ý của "kẻ" nào đó. Gió thấy thế cũng thổi khiến cho mái tóc đen mềm ấy thích thú đung đưa. Khác hẳn với "chủ nhân" của chúng là tôi đây. Tôi lấy tay che miệng để tránh cho mẹ không nghe thấy tiếng ngáp dài, tay còn lại chống lên cửa sổ, thầm oán thán trong lòng:" Haiz, chán chết đi được. Vậy mà mẹ bảo nơi này rất đẹp, thiên nhiên trong lành, con người thân thiện. Theo mình thấy đây chỉ là một nơi hoang vu, hẻo lánh, chưa được phát triển thôi". Mà vốn dĩ, đối với tôi, không có gì thú vị bằng được ở nhà, ngồi trong thư phòng đọc sách cả. Những quyển sách là tất cả đối với tôi, nó khiến tôi có thêm thật nhiều kiến thức và hiểu biết, đặc biệt là những gì cần cho phá án. Cũng chính vì lẽ đó nên so với những đứa bạn cùng tuổi thì tôi trưởng thành và chín chắn hơn hẳn. Không hiểu sao "mẫu thân" đáng kính của tôi suốt ngày cằn nhằn vì việc này. Có lẽ là tại tôi không có bạn chăng? Nhưng tại sao phải có bạn chứ, huống chi mấy đứa bằng tuổi tôi đều rất ngốc, trông vừa xấu, vừa bẩn, tính cách thì quá tệ hại, chuyên đi chọc phá mọi người. Mà cậu thì chúa ghét mấy kẻ như vậy. Cứ như thế, tôi dùng cái sự cố chấp của mình để nhất quyết không chịu kết bạn và đối phó với mẹ tôi. Nhưng rồi việc gì đến cũng sẽ đến. Hè này mẹ dẫn tôi về quê chơi gia đình nhà nào đó. Nghe nói là bạn thân siêu cấp gì đó của mẹ nhưng thực chất mục đích của mẹ là kéo tôi ra khỏi đống sách thân yêu. Mẹ à, con biết thừa rồi nhé! -.-

Quả thực, mỗi ngày trôi qua với tôi thật sự rất tẻ nhạt.Ngoại trừ những quyển sách ra, với tôi cảnh vật xung quanh luôn thật nhàm chán và đơn điệu. Dù bây giờ là tháng 3, là lúc hoa anh đào đang vào kì rộ nhất nhưng trong mắt tôi có lẽ mọi thứ sẽ chỉ toàn màu đen và trắng thôi. Trong lúc tôi đang vô cùng mệt mỏi và định quay đầu vào bên trong thì đoàn tàu chợt lướt qua hàng cây anh đào rực rỡ. Không hiểu sao lần đầu tiên tôi thấy, màu hoa lung linh đến vậy. Và tôi chợt thấy, dưới một gốc cây, một cô bé đang cầm một nắm những cánh hoa trong tay. Gió đột nhiên thổi. Gió mang theo những cách hoa anh đào bay phấp phới,tay cô bé cũng cùng lúc tung những cánh hoa trong tay lên rồi xoay một vòng duyên dáng, cánh hoa rơi nhẹ nhàng xung quanh hòa cùng chiếu váy hồng xúng xính trông vô cùng hòa hợp. Cô bé cười khúc khích, đôi má ửng hồng, mái tóc đen dài quá vai đung đưa trông đến là dễ thương. Nhìn cô bé cứ như là...một thiên thần vậy. Tôi giật mình. Gì chứ, thiên thần sao? Từ bao giờ mà tôi lại có mấy cái suy nghĩ quái gở đến thế. Tôi lắc đầu gạt bỏ những suy nghĩ vớ vẩn rồi quay người vào trong .

Có lẽ tôi không biết rằng mọi thứ đã bắt đầu từ giây phút đó. Giây phút mà trang sách của tôi được tô thêm nhiều màu sắc khác.

.
.
.

Tàu dừng lại khi tới bến. Tôi cùng mẹ bước xuống với đống hành lý. Tuy không phải là quá nặng nhưng lại lắm túi đồ lỉnh kỉnh. Và tôi đương nhiên chỉ phải xách 1 túi của bản thân, còn mẹ tôi thì lại chật vật với 3, 4 cái túi to to, nhỏ nhỏ khác. Thế mới nói quyền lợi của trẻ là tốt nhất mà ~! Bầu trời hôm nay trong xanh xen lẫn những áng mây trắng bồng bềnh, thời tiết ôn hòa mát mẻ, thi thoảng lại có mấy cơn gió mát lạnh thổi qua khiến con đường đến nhà bạn mẹ tôi tuy xa nhưng không mấy vất vả. Mẹ tôi bỏ hết hành lý xuống rồi bấm chuông cửa.Tôi ngó nghiêng, ngó dọc tìm bảng tên của chủ nhà. A, thấy rồi! Xem nào, nhà này có họ là Mouri, chút nữa lúc chào phải gọi chủ nhà là Mouri-san rồi. Tôi nghĩ xong rồi lại nhìn căn nhà trước mặt. Căn nhà nhìn vào không được tính là quá rộng nhưng lại tạo cho người khác một cảm giác ấm áp với màu vàng kem làm chủ đạo bên ngoài nhà, cửa thì làm bằng gỗ phun sơn màu nâu đậm, hai bên còn trang trí nhiều giỏ hoa phong lan tím xinh xắn. Xem ra gu thẩm mĩ của chủ nhà quả thực không tệ, thậm chí còn vô cùng độc đáo và tinh tế. Khác hẳn mẹ tôi a~. Đang ngán ngẩm khi nghĩ về mẹ của mình thì đột nhiên cánh cửa gỗ bật mở từ phía bên trong, người phụ nữ từ trong nhà chạy ra, mái tóc màu nâu đỏ búi cao cùng với nụ cười tươi tắn khi nhìn thấy mẹ tôi . "Oa,cô ấy đẹp thật!"- đó chính là suy nghĩ đầu tiên của tôi. Với tôi mà nói, người phụ nữ mà tôi luôn cho là đẹp nhất chính là mẹ tôi nhưng xem ra cô Mouri đây cũng đẹp không hề thua kém nha. Cô ấy chạy đến rồi ôm chầm lấy mẹ tôi vui mừng nói:

-Lâu quá rồi mới gặp Yukiko, cậu khỏe không?

Mẹ tôi cũng tươi cười mà đáp lại:

-Khỏe, đương nhiên là khỏe rồi. Còn cậu đấy,Eri. Sao chẳng bao giờ chịu gọi cho mình thế hả? Có biết mình nhớ cậu lắm không?_mẹ tôi giở giọng nhõng nhẽo với cô Mouri khiến tôi đứng cạnh nghe thấy mà toát mồ hôi hột.

-Mình xin lỗi mà_ cô Mori tỏ vẻ hối lỗi, cười hì hì rồi bất chợt nhìn về phía tôi _ Này Yukiko, cậu bé này là con cậu hả?

Mẹ tôi mỉm cười "à" lên một tiếng rồi buông cô Mouri ra, kéo tôi lại gần rồi bắt đầu giới thiệu:

- Giới thiệu với cậu đây là thằng tiểu quỷ nhà mình. Nào, chào cô đi con!

Tôi liếc xéo mẹ tôi một cái, rồi lại nhìn sang cô Mouri, cúi đầu lễ phép chào hỏi:

-Chào cô Mouri-san, cháu là Kudo Shinichi, 10 tuổi. Hôm nay tới nhà cô thế này thật là làm phiền cô quá nhưng mong cô sẽ giúp đỡ trong thời gian mẹ con cháu ở đây.

Tôi vừa nói xong thì thấy cô ấy đang lấy tay che miệng lại rồi cười. Tôi bèn lấy làm lạ, bộ tôi có nói gì sai sao? Thấy tôi ngẩn ngơ như vậy, cô ấy cũng ngồi xuống ngang bằng tôi giải thích:

-Cháu nói chuyện chững trạc quá ha! Nhưng mà hình như hơi giống "ông cụ non" đấy. Ran nhà cô mà chín chắn được 1/10 cháu thì tốt rồi._ cô ấy lấy tay xoa nhẹ đầu tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy yêu thương như thể tôi là một “Ran” thứ hai nào đó._ Dù sao thì cháu cũng là con trai của Yukiko nên từ giờ không cần quá khách sáo, câu nệ làm gì. Và cứ gọi cô là Eri-san cho thoái mái. Chúng ta sẽ ở với nhau một tháng cơ đấy.

Nói rồi cô Eri mời chúng tôi vào nhà nghỉ ngơi. Mẹ con tôi được cô sắp cho ở phòng dành cho khách trên lầu hai. Vừa buông hành lý xuống, tôi đã nhào ngay lên cái gi.ường có đệm lo xo mà lòng ai oán. Một tháng hè này hẳn sẽ rất vô vị!

Nhưng mà cũng có thể rất thú vị...

.
.
.

Trời đã về chiều, có lẽ do mệt quá nên tôi đã nghỉ lại trong phòng đến gần 3h chiều mới mò xuống tầng dưới. Mẹ và cô vẫn đang ngồi trong phòng khách trò chuyện. Đúng là phụ nữ, cho họ cả ngày để tám cũng chưa chắc đã hết chuyện. Tôi lắc đầu rồi quay đi. Chân tôi vô thức bước qua nhà ăn của gia đình cô Eri, mắt tôi đảo đảo liên hồi để tìm xem có đồ ăn không thì chợt thấy cánh cửa kính thông ra vườn cây xanh mát của nhà cô ấy. Dù sao cũng không có gì để làm, tôi bước ra khoảng sân rộng rãi kia. Cây cối trong sân vô cùng tươi tốt, nhìn trông vừa tự nhiên, phóng khoáng nhưng vẫn không mất đi tính thẩm mĩ vốn có của chủ nhà. Xem ra người chăm sóc cho khu vườn phải dành tình yêu cho nó nhiều lắm. Không những thế, còn đầu tư rất nhiều tiền để chọn rất nhiều loài cây khác nhau, khiến khu vườn không hề nhàm chán mà vô cũng bắt mắt. Tôi vô thức mải mê nhìn ngắm khu vườn nhỏ cho đến khi bản thân nghe tiếng bước chân đang tiến lại gần. Tôi quay người lại, bất chợt gió từ đâu thổi tới làm bay những cánh anh đào hồng nhạt. Lần thứ hai trong ngày, tôi thấy mọi thứ xung quanh như bừng sáng. Lẩn khuất trong làn mưa hoa là một cô bé mặc váy hồng xúng xính, đôi má ửng hồng , tóc đen dài quá vai đung đưa. Tôi bất ngờ, cô bé này chính là cô bé tôi đã nhìn thấy khi ngồi trên tàu. Tuy chỉ lướt qua nhau chưa đầy 1 giây nhưng hình ảnh cô bé để lại đã in đậm trong tâm trí tôi đến không ngờ. Đối diện trực tiếp với nhau, tôi có thể nhìn thấy một đôi mắt tím trong sáng đang nhìn tôi ngạc nhiên, đôi môi nhỏ nhắn cất tiếng- êm ái, ngân vang và trong trẻo:

- Cậu là ai?

.
.
.

Giọng cô Eri từ phía sau lưng tôi vang lên:

-A~! Ran, con về rồi hả?

Tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mơ rồi quay lại nhìn. Cô Eri và mẹ tôi đi ra ngoài sân theo con đường mà tôi đã đi ra. Vừa nhìn thấy cô bé kia mẹ tôi đã hí hửng chạy lại làm quen:

-Chào cháu, cháu là con gái của Eri hả? Cô nghe mẹ cháu nói nhiều về cháu lắm!

Này này, thật không vậy! Cô bé này là con gái cô Eri sao? Hình như tên cô bé là Ran.... Cô bé chớp chớp đôi mắt nhìn mẹ tôi rồi cũng đáp lại, giọng thỏ thẻ như một con mèo nhỏ:

-Vâng…

Mẹ tôi thu hết mọi hành động của cô bé vào mắt rồi "hét" lên đầy phấn khích:

-Kawaii~! (Dễ thương quá ~)

Cô Eri bước tới gần chỗ chúng tôi hơn, cô bé thấy thế liền chạy lại núp sau lưng mẹ ngại ngùng. Thấy hành động đáng yêu của con gái mình, cô Eri lấy tay xoa đầu cô bé rồi cười cười, trong hành động đong đầy yêu thương cùng cưng chiều như lúc cô xoa đầu tôi. Cô bé kia bỗng giật nhẹ tay áo mẹ hỏi nhỏ:

- Mẹ ~, Họ là ai thế?

Cô bé vừa hỏi xong cũng là lúc tôi thấy cô Eri và mẹ tôi cùng nhìn nhau cười cười. Mẹ tôi tiến đến đứng cạnh cô Eri để cô ấy bắt đầu màn giới thiệu:

-Ran, đây là bạn của mẹ- cô Kudo Yukiko, người mà mẹ hay kể cho con đấy!

- A! Cháu nhớ ra rồi. Cháu chào cô, cháu là Mouri Ran. Năm nay cháu 8 tuổi. Mẹ cháu kể về cô nhiều lắm a~, cô đẹp thật đấy!_ cô bé sau khi nhận ra "người quen" liền thân thiện chào hỏi.

Tôi nghĩ bụng, 8 tuổi à. Kém tôi những 2 tuổi, xem ra phải gọi tôi là anh rồi. Cô Eri quay sang tôi, kéo tôi lại gần rồi nói tiếp:

- Còn đây là Shinichi-niisan, Ran sau này phải nghe lời anh nghe chưa?

Cô bé nghe lời mẹ, quay sang nhìn tôi. Một lần nữa bốn mắt chạm nhau, đôi mắt xanh dương của tôi như bị hút vào vùng trời tím mộng mơ của cô bé. Cô bé mỉm cười, trong cơn gió toàn hoa lại càng thêm phần rực rỡ:

- Chào anh, Shinichi-niisan!

Tôi đơ người nhìn em. Em là một cô bé vận váy hồng xúng xính, có mái tóc đen dài quá vai đung đưa và đôi mắt tím trong sáng. Hòa cũng những cánh hoa màu hồng nhạt kia...trông em thật xinh đẹp! Tôi chưa từng nghĩ rằng, cô bé như em đã bước vào cuộc đời tôi nhẹ nhàng như thế. Lần đầu là cứ nghĩ là vô tình, lần thứ hai thì chắc chắn là định mệnh...

.

Bữa tối của gia đình cô Eri nhanh chóng được chuẩn bị. Mùi thơm của đồ ăn thực sự rất kích thích khức giác tôi. Nếu là ở nhà tôi sẽ trèo lên bàn ăn mà ăn vụng rồi nhưng mà đây là nhà của người khác nên tôi chẳng dám làm thế mặc dù dạ dày đang biểu tình dữ dội. Tôi nằm lăn qua lăn lại trên chiếc ghế sô pha ở phòng khách, miệng lẩm bẩm:"Đói, đói quá!". Tôi cứ "kêu" liên tục mà chẳng biết có một đôi mắt đang nhìn tôi chằm chằm. Chủ nhân đôi mắt ấy bỗng bật cười, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông gió làm tôi giật mình ngồi dậy. Em bước tới gần tôi hơn, không hiểu sao lúc đó má tôi đột ngột nóng lên. Chắc là do tôi đói tới phát bệnh rồi! Đôi tay nhỏ bé trắn