[Longfic] Love forever and only one

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Sunny Archangel, 23/1/2012. — 94.825 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Sunny Archangel

    Sunny Archangel Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] Love forever and only one

    LOVE FOREVER
    AND ONLY ONE


    Author: Sunny Archangel
    Fic title: LOVE FOREVER AND ONLY ONE
    Discaimers: Hình tượng nhân vật do tác giả Aoyama Gōshō tạo ra, có một vài nhân vật mình đã đổi tên hoặc họ (nhưng ko ảnh hưởng gì nhiều) và một số nhân vật mình tự nghĩ ra hay dựa theo một bộ manga khác. Nội dung fic thuộc về tác giả Sunny Archangel
    Genres: Romance, Fantasy
    Pairing: Shinichi ♥♥ Ran
    Hakuba ♥ Haibara
    Heiji ♥ Kazuha
    Makoto ♥ Sonoko
    Kaito ♥ Aoko
    Rating: T
    Note: _Đây là fic đầu tay của mình nên các đọc giả cứ góp ý thẳng tay để mình rút kinh nghiệm để những fic sau viết hay hơn
    _ Nếu bạn nào có nhã ý đang bài ở forum khác, mong bạn sẽ ghi rõ nguồn, tên tác giả và không sửa nộii dung của fic. Sẽ càng tốt khi bạn thông báo cho Sunny một tiếng trước khi đăng forum khác
    Summary:
    Tình yêu là mãi mãi
    Anh và cô – hai con nười ở hai thế giới khác nhau
    ... Nhưng, họ đều có chung một trái tim
    Một trái tim biết yêu
    LOVE IS FOREVER
    Anh có biết?
    Cho dù phải từ bỏ thân phận cao sang của một nàng tiên để có thể đến được với anh, cô cũng sẽ làm
    Cho dù cả thể giới này cố ngăn cản cuộc tình của họ, cô cũng sẽ đấu tranh để bảo vệ chúng
    Bởi vì: trên thế gian này, anh là người duy nhất mà cô yêu
    Và cô có biết?
    Anh sẽ đổi lấy tính mạng của mình để bảo vệ cô
    Cho dù Trái đất này có ngừng quay đi chăng nữa, anh cũng sẽ mãi yêu một mình cô mà thôi
    Because I love you … I love you … In this world … More than anyone alse
    LOVE IS ONLY ONE



    Giới thiệu nhân vật:

    Ran Mouri (Nữ thần Mặt Trời):

    [​IMG]

    Sinh ra từ dòng dõi hoa tiên – hoa lan tím. Với đôi mắt tím biếc, suối tóc đen huyền ảo
    và làn da trắng hồng mịn màng – tất cả những thứ tuyệt mĩ ấy đã tạo nên một Ran Mouri tuyệt sắc giai nhân mà người đương thời khó hoặc không ai có thể sánh kịp.Một tâm hồn tinh khiết sự sương mai và một trái tim nồng ấm. Cô luôn là hình mẫu lí tưởng của các chàng trai. Nhưng, có ai biết rằng trái im người thiếu nữ ấy chỉ hướng về một người duy nhất mà thôi

    Haibara Ai (Nữ thần mặt trăng)

    [​IMG]

    Khác hẳn với nét đẹp trong sáng, thuần khiết của Ran. Haibara được mệnh danh là nữ thần có nét đẹp sắc sảo. Mái tóc ngắn mâu nâu đỏ và đôi mắt phượng màu xanh biếc – đó là những gì bạn thấy ngay khi may mắn gặp được nàng tiên này. Đúng vời danh hiệu nữ thần Mặt Trăng, cô luôn là người huyền bí và quyến rũ nhất trên thiên giới hiện nay. Cô luôn tỏ ra lạnh lùng với người khác. Nhưng với Ran – cô em kết nghĩa của mình, cô lại luôn quan tâm và lo lắng

    Kazuha Toyoma (Nữ thần hoa mộc)

    [​IMG]

    Cô có một sắc đẹp rực rỡ như hoa, sức sống mãnh liệt như cây đang lớn. Sắc đẹp của cô khiến hoa phải ghen, liễu phải hờn. Tính cách hơi nóng nảy, bộp chộp song cô là người bạn, người chị, người em rất tốt. Giống như Ran và những người chị em khác, Kazuha yêu ai cũng sẽ yêu hết mình mà ghét ai thì người ấy chẳng thể sống nổi với cô nàng

    Sonoko Suzuki (Nữ thần nước)

    [​IMG]

    Là một trong tứ đại mỹ nhân của tiên giới. Cô đẹp thanh thoát tựa nước hồ thu, tính cách dữ dội như dòng thác. Là người hoạt bát, vui vẻ và đanh đá nhất trong bốn chị em, Sonoko luôn là tâm điểm vũ trụ với những trò quậy phá của mìn. Khi xuống trần gian, cô được gia đình dòng họ Suzuki tài phiệt nhận nuôi. Trong bốn chị em cô đặc biệt quan tâm đến Ran – Cô em út của mình

    Aoko Nakamori

    [​IMG]

    Không nằm trong tứ đại mỹ nhân của tiên giới. Nhưng nếu xếp theo hành ngũ mỹ nhân trên tiên giới thì Aoko đứng hàng thứ năm, vì cô có nét mặt hao hao giống Ran Mouri – đệ nhất mỹ nhân. Được Ran và các người chị của Ran giúp đỡ, Aoko cùng Kaito trốn xuống trần gian vì đã làm trái đạo luật của trời: Sắc giới

    Ayumi Yoshida

    Bạn cùng lớp với Conan (Shinichi).Rất thích Conan, luôn tìm mọi cách để hãm hại và tách Ran ra khỏi Conan

    Fumiyo Edogawa (Yukiko Kudo)

    Mẹ của Conan Edogawa (Shinichi Kudo)

    Eri Kisaki (nữ thần công lý)

    Là một nữ thần trốn xuống trần gian vì đã lỡ yêu người phàm trần. Là người mẹ nuôi nấng Ran từ nhỏ

    Vermouth / Sharon Vineyard

    Thành viên trong tổ chức Áo đen. Là người dạy Ran hát

    Shinichi Kudo/Conan Edogawa

    [​IMG]

    Một chàng tai hoàn hảo về mọi mặt nhưng lại mù tịt về ,ặt tình cảm. Cuộc sống của anh thật nhàm chán, tính cách của anh cũng thật lạnh lùng (phải nói chưa từng ai lọt được vào mắt xanh của anh cả). Nhưng rồi ngày kia có một cô gái xinh đẹp và lạ lùng xuất hiện ở nhà mình làm cuộc sống của anh đảo lộn hết cả. Và từ đó, cô gái ấy cứ xuất hiện trong tâm trí của anh: Ran Mouri – một cô gái rắc rối mà cũng thật là đáng yêu!

    Hakuba Saguru

    [​IMG]

    Một chàng tiên điển trai nhưng lạnh lùng. Là con trai của thiên đế. Được cử xuống trần gian để tìm kiếm bốn nữ thần và hai tiên với mục đích đem hô về tiên giới để trị tội. Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Haibara Ai, trái tim đông giá ấy đã tự nhiên ấm áp trở lại. Và anh quyết định sẽ giúp “thập tiên” thoát khỏi sự trừng trị của cha mình

    Heiji Hattori

    [​IMG]

    “Bao công thời nay”, thông minh và nóng nảy. Bạn chí cốt của Conan. Cuộc sống của anh sẽ thật buồn chán biết bao nếu không có cô bạn “thanh mai trúc mã” Kazuha của mình. Anh hay cãi nhau với cô nhưng nếu vắng bong cô nàng một ngày thì… Luôn nói cô là ngớ ngẩn khi tin những lời mê tín dị đoan và làm lá bùa tặng mình, nhưng anh lại luôn mang lá bùa ấy theo mình. (Đồ ngốc! Đó là lá bùa do nữ thần tặng nên đượng nhiên có giá trị gấp tỷ lần lá bùa do đại pháp sư làm đó!)

    Makoto Kyogoku

    [​IMG]

    “Hoàng tử của những cú đá”, anh yêu cô tiểu thư đỏng đảnh Sonoko ngay từ cái nhìn đầu tiên. Với tình yêu chân thành của mình, anh đã cảm hóa được nữ thần này. Nhưng với tính tình “ông cụ non” của mình nên Sonoko và Makoto cứa cãi nhau suốt ngày. Và rốt cuộc chàng cũng phải nhường nàng thôi.

    Kaito Kuroba

    [​IMG]

    Một chàng tiên điển trai. Rất yêu Aoko, nhưng cũng sợ Aoko phải vì mình mà đau khổ. Nhìn cặp đôi Kaito♥Aoko, Ran chợt nhớ đến mối tình đầu của cô, và biết được họ cũng sẽ đau khổ giống mình và Shinichi lúc trước nên đã quyết định giúp cặp này chạy trốn xuống trần gian

    Megure Saguru (thiên đế)

    Aoyama Masaya/ Brandy (diêm đế)


    Muốn cưới Ran về làm vợ nhưng không được nên quay sang trả thù

    Gin

    Tay sai của diêm đế, trùm băng đản áo đen (B.O) trên trần gian

    Voldka

    Tay sai của diêm đế trợ thủ của Gin

    Agasa Hirosh

    Bác tiến sĩ ở kế bên nhà Conan. Vì ở độc thân nên đã nhận Hakuba làm con nuôi, và nhận nuôi Haibara khi cô giáng trần

    Kogoro Mouri

    Võ sĩ giỏi nhất Nhật Bản, gia đình giàu có. Nhưng vì kết phu phụ với nữ thần Eri nên bỏ công danh sữ nghiệp, cùng nàng trốn đi ở ẩn trong một ngôi làm nhỏ gần nơi rừng thiêng

    Araide Mouri

    Con trai Eri và Kogoro Mouri. Người đã tìm thất Ran trong rừng thiêng và đem cô về nuôi.

    ________________________________________________________________________________________________
    Mong mọi người ủng hộ Fic đầu tay của mình.
    HAPPY NEW YEAR
     




  2. apoptoxin4869

    apoptoxin4869 Thành viên thân thiết Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/9/2011
    Bài viết:
    72
    Lượt thích:
    105
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    MFC
    Fic mới..fic mới...
    Phần giới thiệu hay quá...Không biết cuộc gặp gỡ của các couple diễn ra như thế nào nhỉ??
    Thanks bạn nha...Mong chap mới của bạn.
    P/s:Giật tem...Rẹt rẹt...Xong...Chuồn thôi:KSV@20:
     
    Sunny Archangel thích điều này.
  3. Sunny Archangel

    Sunny Archangel Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/8/2011
    Bài viết:
    88
    Lượt thích:
    581
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Đại học tổng hợp Eriuc
    Chương 1: Hạt giống hoa lan tím – sự khởi đầu của một cuộc hành trình

    Chương 1: Hạt giống hoa lan tím – sự khởi đầu của một cuộc hành trình

    Tương truyền rằng ở miền Đông đất nước Nhật Bản có ,ột cây đại cô thụ rất thiên. Đó là cây bồ đề ngàn năm, cây cao khoảng mười mét, thân cây to cả thảy ba vòng tay người lớn đều ôm không xuể, tán cây cao vươn xa ra ngoài, lá màu xanh sẫm nhưng nhìn rất tươi mát. Mặc dù cây đã khoảng ngàn năm tuổi rồi, nhưng khi nhìn vào, ta vẫn thấy cây bồ đề này có một sức sống mãnh liệt và toát ra một vẻ gì đó rất thần thánh.
    Người dân sống quanh đây không ai biết chính xác cây đại cổ thụ này đã bao nhiêu tuổi rồi. Họ chỉ biết từ khi tổ tiên mình khai sinh ra đất nước Nhật Bản này thì cây đã có tự lâu đời. Nghe nói, dưới gốc cây bồ đề cổ thụ từng là nơi Phật tổ Như Lai ngồi tọa thiền khi Người đến thăm hòn đảo bé nhỏ này. Cây cổ thụ nằm chính giữa khu rừng thi6en. Xung quanh khu từng chỉ có đ1ung một ngôi làng nhỏ, người trong làng ngoài những người đi hái thuốc ra, chẳng ai đặt chân vào đây. Vì thế, khu rừng thiêng này chính là nơi lí tưởng cho các tiên nữ lui tới đây nghỉ ngơi, chơi đùa và luyện tập phép thuật. Kazuha và Sonoko cũng không ngoại lệ…
    ~ ~ ~

    [​IMG]

    Kazuha Toyama vốn là nữ thần hoa mộc. Sắc đẹp tuyệt trần, võ thuật tinh thâm. Cô là con gái ruột của nữ thần hoa và thần cây.
    Nữ thần hoa và thần cây là hai trong số năm đại thần trên thiên triều. Nữ thần tài sắc vẹn toàn; còn thân cây thì anh tuấn, oai hung. Đôi trai tài gái sắc ấy có duyên phận nên kết phu phụ với nhau, một năm sai khi họ kết hôn, nữ thần hoa hạ sinh ra một bé gái. Hai người đặt tên cho con là Kazuha, họ yêu thương con hết mực, dành hết thời gian của mình để chăm sóc và dạy dỗ con. Năm lên ba, Kazuha đã biết sử dụng thành thạo các loại phép thuật đơn giản. Lên bảy, Kazuha đã bắt đầu luyện thêm võ công và phép thuật do cha mẹ cô dạy. Năm nay, Kazuha chỉ mới ở tuổi mười ba, nhưng với đôi mắt màu xanh lục thừa hưởng từ ba và khuôn mặt xinh hơn hoa từ mẹ, Kazuha đã gần như hớp hồn của tất cả chàng trai mà cô gặp. Cô là một trong những mĩ nữ đạo nhất trên thiên đính và cô cũng là một trong tam đại nữ thần nhỏ tuổi nhất.
    Về phần ba mẹ của Kazuha, do là đại thần chuyên chăm lo sự sống và sinh trưởng của thực vật trên trần gian, nhưng lại đặt chuyện gia đình lên đầu, bỏ bê trọng trách của mình. Làm cây cối, hoa cỏ dưới trần gian ngày càng khô héo dần, chẳng còn cây nào xanh tốt cả Thiếu cây xanh thì sinh vật dưới trần gian chết hàng loạt do không có thức ăn và không khí sạch. Trần gian chẳng còn đẹp như xưa do thiếu vắng hoa lá. Cuộc sống ngày càng khốn khổ. Ngài Megure Saguru – thi6en đế trên thiên đình thấy vậy, nổi trận lôi đình, phạt nặng hết các vị thần tiên đang yêu và ban lên cấm: sắc giới.
    Riêng nữ thần hoa và thần cây do mắc tội nặng nên bị thiên lôi đáng chết.
    Trước lúc chết, họ truyền dạy hết phép thuật còn lại của mình cho Kazuha và bảo con xuống trần gian với Sonoko và Haibara – hai trong số tam đại nữ thần nhỏ tuổi nhất – một thời gian để tìm hiểu cuộc sống người trần tục. Thật ra, một phần để con tìm hiểu thêm về con người, một phần để con giúp mình sửa sai những lỗi lầm đã gây ra, và một phần cũng không muốn con tận mắt chứng kiếm mình bị hành hình
    Vì sự nhờ vả của ba mẹ, nữ thần hoa mộc này đã giáng trần …
    ~ ~ ~

    [​IMG]

    Còn nói về trung tâm của sự rắc rối trên thiền đình thì phải nhắc đến nữ thần nước đỏng đảnh Sonoko Suzuki.
    Sonoko chính là công chúa thủy tề, con gái cưng độc nhất vô nhị của Long Vương dưới Thủy cung. Mẹ cô là em gái ruột của thiên đế Megure. Vì mắc căn bệnh khó sinh, nên sau khi sinh cô ra, mẹ cô đã qua đời. Thương con mồ côi mẹ từ nhỏ, Long Vương hết mực cưng hiều con gái. Sonoko được nuông chiều ngay từ nhỏ nên tính cách rất ngang bướng song cô vẫn là người con rất yêu thương cha mình và là một cô gái tốt. Như Kazuha – nữ thần hoa mộc – Sonoko cũng được cha mình truyền dạy phép thuật từ nhỏ. Nhưng lại kém may mắn hơn, cha của Sonoko mất khi cô vừa tròn bảy tuổi.
    Vào thời điểm đó, có một cuộc chiến giữa hai thê giới Tiên – Ma xảy ra. Ma giới vì tham vọng thống nhất thiên hạ, làm chủ tam giới Tiên – Trần – Ma nên đã gây chiến. Nhưng do ở trên Tiên giới toàn tụ hội những đại cao thủ võ thuật tinh thâm, phép thuật cao siêu như: Nữ thần công lý – ánh sáng, nữ thần hoa, nữ cây, thần nước (vua Thủy tề),… nên đã chiến thắng, đánh bại bọn yêu ma.
    Trong trận chiến dù thắng hau thua cũng có ít nhiều thương vong
    Và Long Vương cũng đã hy sinh trong trận chiến đó, vào đúng ngày Sonoko vừa tròn bảy tuổi.
    Cô biết…cô biết chứ…cô biết rằng người cha mà mình auy1 trọng bấy lâu nay đã ra đi mãi mãi. Nhưng khi các vị thần đến thăm, cô lại bật cười to, tự hào nói:
    _ “Cha tôi đã anh dũng hy sinh trong trận đấu. Là con – tôi phải tự hào”
    Câu nói ấy phát ra từ đôi môi nhỏ xinh của đứa bé lên bảy khiến các vị thần hết sức bang hoàng xen lẫn thán phục. Họ không ngờ rằng, một bé gái mới có bảy tuổi mà có những suy nhĩ sâu sắc đến như vậy. Nhưng họ đâu có biết, ẩn trong c6au nói ấy là sự chua xót, oán trách của một đứa bé bị mất đi người mà mình yêu thương nhất:
    _ “Tại sao? Tại sao mọi người không cứu ông ấy, để cha tôi phải mất cơ chứ? Mấy người có biết, cha là tất cả với tôi không hả?”
    Đúng vậy, Sonoko – một cô bé vui vẻ, ương bướng – nhưng sâu trong trái tim của cô lại chứa đựng sự ưu buồn, một lỗ hỏng khi cô mất mẹ. Nay, lỗ hổng ấy lại còn sâu hơn, rộng hơn khi người cha của cô cũng qua đời.
    Từ ngày đó, cô được đưa lên Tiên giới để nuôi dưỡng, chăm sóc. Tính cô vốn hoạt bát, vui vẻ nên khi lên Tiên giới liền kết thân ngay được người bạn tên Kazuaha – nữ thần hoa mộc và nữ thần mặt trăng – Haibara. Phép thuật của cô do đích thân ngài tiên đế Megure Saguru chỉ dạy nên tiến rất nhanh. Lúc nhẹ nhàng, mềm mại, thanh tao, lúc thì dữ dội, khỏe mạnh, biến hòa khôn lường. Mới ở tuổi mười ba mà đã chiến thắng hầu hết các đối thủ mà cô đã gặp. Do tính cách Sonoko khong thích bị rang buộc bởi những luật lệ, hơn nữa luật lệ trên Thiên đình lại khác hoàn toàn dưới Thủy cung nên cô thường hay vi phạm hoặc cố ý phá phách, làm phạm luật. Vì thế, biệt danh “nữ thần rắc rối” cũng bắt nguồn từ đây.
    Biết ba mẹ Kazuha bị ban lệnh hành hình. Sonoko tìm mọi cách cầu xin ngài Thiên đế, năn nỉ có, tuyệt thực có, quấy rối có, nhưng ngài vẫn không thay đổi. Thấy Thiên đế cương quyết vẫn ban lệnh hành hình, nhưng Sonoko lại không muốn người bạn thân của mình bị đau lòng nhìn cảnh ba mẹ bị thiên lôi đánh. Thế nên đã rủ rê Kazuha và Haibara xuống trần gian du ngoạn một chuyến.
    Và vì thế, nữ thần nước cùng hai người bạn của mình đã giáng trần…
    ~ ~ ~

    [​IMG]

    Vào một buổi chiều tà trong khu rừng thiêng. Trời thu se se lạnh, những chiếc lá vàng khi bị gió cuốn đi nhè nhẹ, nhè nhẹ bay xuống mặt đất. Những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá – những chiếc lá còn sót lại trên cây. Thấp thoáng đâu đó có dáng hình của hai thiếu nữ bước đi trên con đường rợp lá vàng rơi. Bức tranh ấy thật hoàn mỹ đến nghẹn lời. Tự hỏi rằng hai người thiếu nữ ấy đẹp lên nhờ khung cảnh xung quanh hay bức tranh thiên nhiên đọ như thế do có sự xuất hiện của hai thiếu nữ ấy?
    Đắm trong khung cảnh tĩnh lặng của rừng cây. Cô gái vận chiếc áo kimono màu xanh lá cây có khuôn mặt tinh tú, đôi mắt xanh lục tuyệt mỹ cất giọng nhẹ nhàng hỏi:
    _ Sonoko à. Hôm nay tụi mình trở về thiên đình được không? Đã bảy năm tụi mình ở trần thế rồi còn gì?
    Cô gái kia vẫn ngước mặt lên trên không trung, đôi mắt ngọc bích tĩnh lặng, dường như đôi mắt ấy có một sức hút lạ kì mà ai cũng muốn nhìn mãi, giọng cô thanh thoát trả lời:
    _ Nhưng mà bảy năm ở trần gian chỉ bằng bảy ngày trên thiên đình thôi mà Kazuha. Cậu vội vàng gì?
    Kazuha quay người sang nhìn Sonoko, đôi mắt xanh lục ánh lên vẽ lo lắng, nói:
    _ Nhưng mà mình đi xuống đây cũng một thời gian khá dìa rồi, ba mẹ mình a91t hẳng cũng sẽ rất lo lắng cho mình… Nên, hôm nay mình về đi mà!
    Sauk hi nghe lời nói dịu dàng mang tí năn nỉ của Kazuha, đôi mắt màu ngọc bích hiện lên vẻ lo lắng. Cô biết, mình không thể giữ bí mật mãi với Kazuha, nhưng ngày mà Kazuha sắp biết sự thật này lại đến quá nhanh. Cô sợ cô bạn thân bé nhỏ của mình sẽ buồn quá, suy sụp tinh thần rồi làm chuyện dại dột mà không ai nghĩ đến. Cô biết mất đi người mà mình yêu thương nhất sẽ rất đau, mà nỗi đau ấy lại sắp phủ xuống người bạn thân của cô, trong khi ấy cô lạo chẳng giúp được gì. Cô chỉ muốn bạn cô sẽ mãi mãi hạnh phúc, chứ không giống như mình. Nhưng cô không thể giữ bí mật mãi như thế. Nên cô quyết định sẽ đi về. Gương mặt thanh tú quay sang, đôi mắt ngọc bích nhìn vào Kazuha thật nhẹ nhàng, cô nói:
    _ Được thôi. Lát tụi mình sẽ bay về. Nhưng mà…
    _ Nhưng gì hả Sonoko? – Đang nói, bỗng Sonoko tự dưng ngưng, Kazuha vôi vàng hỏi lại.
    Nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt tinh tú của Kazuha Sonoko bỗng cảm thấy mắc cười, cô nói:
    _ Thôi được rồi, cậu làm tớ buồn cười qua! Tớ định nói, chúng ta giáng trần kì này là lần đâu tiên. Ít ra cũng phải có gì đáng dấu, làm kỉ niệm cho người trần tục biết chứ.
    Kazuha
    Kazuha hơi cau mày liễu, hỏi:
    _ Nhưng ta biết làm gì bây giờ?
    Sonoko nhanh nhảu đáp:
    _ Hay là mình trồng hoa đi
    Sonoko dáo dác nhìn xung quanh, bỗng thấy một cây bồ đề lớn nằm ngay chính giữa khu rừng, cô bước nhanh lại, chỉ tay vào cây, nói:
    _ Mình trồng hoa gì mà leo quanh cây này đi Kazuha.
    Kazuha bước chậm rãi lại cây bồ đề cổ thụ, chàm bàn tay mềm mại, trắng như ngà của mình lên thân cây. Đôi mắt xanh lục nhắm lại, hình như cô đang cảm nhận cái gì đó. Vài phút sau, cô mở mắt ra, thả bàn tay xuống, quay người lại nói với Sonoko:
    _ Nhưng mà cây này là cây đại cổ thụ ngàn năm, là linh hồn của đất nước này đó> Chúng mình không nên trồng tùy tiện đâu..
    Sonoko hướng đôi mắt mình lên cây, mỉm cười nói:
    _Thì bây giờ, linh hồn đó được đẹp hơn một chút, có sao đâu
    _ Nhưng mà,... Cho dù có trồng đi nữa cũng rất khó lên. Linh khí của cây rất mạnh, chúng mình đứng gần như thế này cũng một phần do năng lực của nữ thần – Kazuha nói
    Sonoko chau mày suy nghĩ, rồi sau đó cô liền nói:
    _ Có sao đâu, cậu dùng hạt giống tốt thì được. Với năng lực trồng hoa của nữ thần hoa mộc, với thêm một chút nước tiên của nữ thần nuốc này là được chứ gì.
    _ Nhưng… nhưng mà… - Kazuha nói giọng ngập ngừng.
    _ Không nhưng với nhị gì hết á. Mau lên rồi chúng ta còn gọi chị Haibara bay về nữa chứ - Sonoko nói với giọng thúc giục.
    Kazuha đi vòng quanh cây cổ thụ, chọn hướng nào có nhiều ánh sáng nhất, rồi cô quỳ xuống bên gốc cây, lấy từ trong tay áo kimono bên trái một chiếc túi màu nâu làm bằng nhung, thêu hình chim phụng hoàng màu vàng, nom rất đẹp, cô nhẹ nhàng mở chiếc túi ấy ra, cô nhìn vào thì thấy chẳng còn gì bên trong cả. Đó là một chiếc túi rỗng! Cô nói với Sonoko:
    _ Mỉnh hết hạt giống rồi Sonoko
    Sonoko chau hàng lông mày thanh tao của mình lại, hỏi:
    _ Sao lại hết? Mình thấy cậu mang nhiều lắm mà?
    Kazuha dịu dàng đáp:
    _ Mấy bữa đi ngao du sơn thủy, thấy cỏ cây đều khô héo, hoa thì héo rất nhiều nên mình đã lấy hạt giống ra trồng. Giờ hết rồi còn đâu?
    Từ lúc nữ thần hoa và thần cây kết hôn, sinh ra Kazuha, hai người bỏ bê trách nhiệm của mình. Dưới trần gian hoa cỏ khô héo, muôn cây đều chết. Lúc Kazuha giáng trần, ngao du đó đây, thấy vậy, trong lòng buồn bã, thương xót, liền lấy túi hạt giống ra, tự tay mình trồng. Các cây hoa được Kazuha trồng lớn nhanh như thổi, xanh tươi. Đi đến nơi nào, Kazuha đều trồng cây hết. Ngoài ra, Kazuha còn làm sống lại những cây khô héo. Trần gian bỗng chốc xinh tươi, mát mẻ trở lại. Do đi đến đau cũng trồng, nên hạt giống Kazuha mang theo dù nhiều đến mấy cũng đều hết cả. Bỗng dưng, Kazuha chợt nhớ ra điều gì đó. Vội lấy trong tay áo phải một chiếc túi nhỏ bằng lụa màu tím, trên chiếc túi lụa ấy thêu hình mặt trời màu vàng tươi rất đẹp. So với chiếc túi màu nâu thì túi lụa này đẹo và sang trọng hơn rất nhiều. Kazuha nhẹ nhàng mở chiếc túi ấy ra, lấy ra một hạt giống hoa màu tím. Sonoko thấy vậy liền nói:
    _ Đó, mình trồng hoa đó đi.
    Kazuha nhẹ nhàng nói:
    _ Đây là hạt giống hoa lan tím lấy từ vương quốc Mặt Trời. Trên thế giới này chỉ có một thôi. Hạt giống này rất khó trồng.
    _ Hạt giống đặc biệt đánh dấu lần đầu tiên của chúng mình. Hay thật đó, mình mau trồng đi – Sonoko liền đáp
    Kazuha cau mày liễu suy nghĩ. Rồi cô cũng gật đầu đồng ý. Kazuha nhẹ nhàng dung đôi bàn tay trắng như ngà của mình xới đất lên, rồi nhẹ nhàng đặt hạt giống vào trong cái hố nhỏ cô mới vừa đào, và cô lắp đất lại.
    Sonoko từ từ lấy bên tay phải của chiếc áo kimino màu xanh lam của mình một chiếc lọ thủy tinh. Chiếc lọ thủy tinh trong suốt cao khoảng một gang tay, được chạm khắc tinh xảo, rất đẹp. Sonoko lấy tay mở nắp của chiếc lọ thủy tinh ấy ra một cách thật nhẹ nhàng. Vừa mở nắp, một mùi hương thật dịu nhẹ lan tỏa ra ngài. Sonoko nghiêng chiếc lọ thủy tinh, tưới một ít nước thần lên trên chỗ trồng hoa, rồi cô đóng nắp lại, cất vào trong tay áo phải của mình. Ngay tắp lự, hạt giống lên mầm, đâm chồi, nảy lộc.
    Kazuha nắm lấy phần cao nhất của cây hoa, miệng lẩm bẩm đọc thần chú, vừa đọc, cô vừa nắm lấy phần cao nhất của cây hoa đi quanh cây đại cổ thụ, làm cho hoa lan leo thật đều trên cây bồ đề. Cây hoa lan leo từ gốc cổ thụ lên đến chừng nửa thân cây cổ thụ là hết mức.
    Việc này Kazuha làm rất nhiều lần, chỉ cần năm phút là xong. Nhưng do giống cây hoa lan này rất khó trồng, lại chỉ có duy nhất một hạt giống trên thế gian này, Kazuha mới làm lần đầu ên hơi bị lúng túng. Hơn nữa, linh khí của cây bồ đề này rất mạnh, cô khó mà sử dụng phép thuật như thường ngày được. May mà có nước thần được lấy từ ao sen trên vùng đất Phật tổ Như Lai của Sonoko, nếu không thì chắc cả ngàn năm sau hoa cũng khó mà lên nổi mầm.
    Kazuha quấn hoa lan lên đến nửa thân cây bồ đề là hết mức, mất chừng khoảng một canh giờ. Làm xong, Kazuha nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, nói với Sonoko:
    _ Xong rồi đó Sonoko, giờ mình đi gọi chị Haibara rồi bay về đi
    _ Trong lúc cậu trồng hoa, tớ đã gọi Aizawa bay về gọi chị Haibara rồi. Chắc chị ấy cũng sắp đến – Sonoko đáp lại
    Rồi Sonoko nhìn lên cây hoa mới trồng, hỏi:
    _ Sao mà cây hoa này chỉ có một bong hoa màu tím vậy? Mà lại còn chưa nở nữa?
    Kazuha cũng ngước lên nhìn, nói:
    _ Ừ ha, cây ra lá quá trời mà chỉ có đúng một bông hoa, tiếc thật đó!
    Từ xa, một chú vẹt Lorikeet xanh đậm bay tới, đậu lên vai Kazuha, Kazuha nhìn chú vẹt, mỉm cười hỏi:
    _ Aizawa, em gọi chị Haibara chưa?
    Chú vẹt nói:
    _ Rồi, Aizawa gọi rồi. Chị Haibara và Fuiwara tới rồi kìa. Mình về thôi.
    Đằng xa, một thiếu nữ chừng khoảng mười lăm tuổi bay đến. Cô có khuôn mặt sắc sảo mặn mà, đôi mắt phượng màu xanh biếc, mái tóc ngắn màu nâu đỏ, khuôn mặt tuyệt mỉ đến nghẹn lời. Haibara – nữ thần mặt trăng – đệ nhất mỹ nhân của Tiên giới hiện giờ. Cô đangh lướt mây cùng với Fujuwara – thuộc giống sối Nhật Bản – linh thú của cô bay đến chỗ Kazuha và Sonoko đang đứng. Kazuha và Sonoko thấy vậy, họ mỉm cười rồi lướt mây, bay đến chỗ Haibara. Cả ba nữ thần cùng với hai linh thú của họ nhắm lên trời mà bay đến. Tiếng trò chuyện rôm rả của ba thiếu nữ từ từ nhỏ dần rồi biến mất.
    Giờ đây, màn đêm bao bọc xung quanh, ánh trăng dịu dàng chiếu sáng mọi nơi, cả ba nữ thần xinh đẹp ấy cũng chẳng thấy đâu. Họ đã bay về trời
    Màn đêm tĩnh mịch.
    Ánh sáng của trăng sao dịu dàng
    Ở chính giữa khu rừng thiêng
    Một cây bồ đề cổ thụ đúng vững trãi
    Một sinh linh sắp ra đời
    Một cây hoa lan leo trên thân cây cổ thủ
    Duy chỉ có một nụ hoa lan tím biếc trên c6ay ấy
    Tất cả là một sự khởi đầu
    Hạt giống hoa lan tím
    Sự khởi đầu của một cuộc hành trình


    ~ ♥ Hết chương 1 ♥ ~
     
    tho ngoc, Pea_hang, kittykutekat8 bạn khác thích điều này.
  4. binsusi

    binsusi Intelligent Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/12/2011
    Bài viết:
    286
    Lượt thích:
    237
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Woa...bạn tự viết hả...Ngưỡng mộ quá đi:KSV@12:Ra chap mới nhanh nhanh bạn nhé
     
    Ranxshin_foreverSunny Archangel thích điều này.
  5. apoptoxin4869

    apoptoxin4869 Thành viên thân thiết Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/9/2011
    Bài viết:
    72
    Lượt thích:
    105
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    MFC
    Bạn nên chia thành từng part nhỏ như mình đã nói ở bên MCF....như vậy mọi người đọc sẽ đỡ ngán+hoa mắt nha.:KSV@03:
    Mong chap sau của bạn để mình......."chém gió" nhá...:KSV@05:
     
    Ranxshin_foreverSunny Archangel thích điều này.
  6. yumtruc

    yumtruc "Teamwork makes the dream work." Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/8/2011
    Bài viết:
    269
    Lượt thích:
    189
    Kinh nghiệm:
    93
    hay lắm chị ạ, nhanh ra chap mới nhé. mà Ran ra đời từ cây hoa lan tím đó đúng ko ạ?
     
    Ranxshin_forever, shy girlSunny Archangel thích điều này.
  7. Sunny Archangel

    Sunny Archangel Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/8/2011
    Bài viết:
    88
    Lượt thích:
    581
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Đại học tổng hợp Eriuc
    Đúng hay ko thì vài chap sau em sẽ biết :D
    Chap mới chị sẽ đang vào hôm thứ 2
     
    Ranxshin_forever thích điều này.
  8. Sunny Archangel

    Sunny Archangel Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/8/2011
    Bài viết:
    88
    Lượt thích:
    581
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Đại học tổng hợp Eriuc
    hehe thật ra mình đã viết xong chap 2 từ ngày Tết rồi, nhưng mà đánh máy hơi lâu nên ko đăng kịp được. Nên nếu có trễ hẹn thì ...
    Nhưng mình sẽ cố gắng
     
    Ranxshin_forever thích điều này.
  9. Sunny Archangel

    Sunny Archangel Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/8/2011
    Bài viết:
    88
    Lượt thích:
    581
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Đại học tổng hợp Eriuc
    Chương 2: Thành viên mới của gia đình Mouri

    Chương 2: Thành viên mới của gia đình Mouri

    Một ngàn năm sau,
    Vào một buổi sáng trong khu rừng thiêng
    Ông mặt trời ban phát những tia nắng ban mai xuống trần thế. Các tia nắng ấm áp chiếu sáng khắp mọi nơi, xuyên qua kẽ lá. Muôn loài tỉnh giấc sau những giấc mộng đẹp của màn đêm tĩnh lặng, bắt đầu một ngày mới. Những chú chim thi nhau đua hót làm phá vỡ sự im lặng vốn có của khu rừng. Hôm nay quả thật là ngày đẹp trời, là một ngày thích hợp để lên rừng hái thuốc của các lang y.

    [​IMG]

    Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo xen lẫn vào nhau tại phía bên hông khu rừng thiêng, và còn có tiếng cãi nhau chí chóe của đôi vợ chồng băm mươi tuổi:
    _ Cái này rõ ràng là lá bạc hà mà – ông chồng cất tiếng nói
    Bà vợ bực dọc lên tiếng:
    _ Đồ ngốc, đó là lá cây đảng sâm.
    Ông chồng cãi lại:
    _ Bà mới ngốc thì có. Đây là lá bạc hà !!!
    Người vợ lấy lại được bình tĩnh, nói:
    _ Ông nhìn xem, các lá hình tim, hoa hình chuông màu lục nhạt với năm đầu cánh hoa cùng các gân màu tía. Rõ ràng là lá đảng sâm. Còn cãi nữa hả?
    Ông chống khoảng chừng ba mươi mấy tuổi, khuôn mặt điển trai với hàng râu kẽm, biết rằng mình đã sai. Nhưng với hy vọng vớt vác lại một chút gì gọi là thể diện trước mặt cô vợ xinh đẹp của mình. Ông nhẹ giọng xuống, nói:
    _ Ờ thì, tại tôi không biết. Mà cây bạc hà hay đảng sâm cũng giống nhau thôi. Cũng là lá thuốc cả
    Nghe đức lang quân của mình nói vậy. Người vợ với khuôn mặt xinh đẹp như tiên, đôi mắt xanh sắc sảo trở nên giận dữ, nói:
    _ Ông nói vậy mà nghe được hả? Nói như ông thì thuốc chữa bệnh cũng như thuốc độc thôi phải không?
    _ Ờ … thí … là … bà nói thử xem, cây đảng sâm có gì hay ho đâu, chỉ là chiếc lá bình thường – ông chồng chẳng chịu nhịn, đáp lại
    Người vơ đáp:
    _ Tôi nói cho ông biết, lá bạc hà chỉ để làm gia vị thôi. Còn lá đảng sâm thì được mệnh danh là “nhân sâm của người nghèo”, dung để hạ huyết áp, tăng hồng câu và bạch cầu trong máu, điều trị chứng biếng ăn do tì vị hư nhược, khí huyết thiếu, tăng cường hệ miễn dịch và bổ sung khí.
    Nghe người vơ xinh đẹp của mình đép một cách rành mạch, ông chồng thì mắt chữ O, mồm chữ A, ông không hiểu hết lời bà nói, chỉ biết lá thuốc nhỏ nhoi này lại chữa được rất nhiều bệnh. Ông nghĩ:
    _ Chẳng lẽ thượng quan võ Kogoro Mouri này lại chịu thua một y nữ tên Eri Kisaki này sao?
    Ông Mouri cảm thấy hơi bị “quê”, tiếng ông lại to hơn nói
    _ Tôi từ nhỏ chỉ lo luyện tập võ nghệ, đâu có nghiên cứu mấy lá thuốc này đâu mà biết được?
    _ Bởi vậy mới nói, không biết thì vỏng tai lên mà nghe, chứ đừng có cãi – bà Eri tiếp lời
    Cứ như thế, họ cãi nhau suốt mà không biết mệt. Câu thương nhau lắm cắn nhau đau” của ông bà ta ngày xưa thật là đúng. Hai vợ chồng này xa thì nhớ, mà gặp thì lại cãi nhau. Tiếng cĩa nhau làm náo động cả một khu của rừng thiêng. Tiếng cãi nhau ấy sẽ chẳng dứt được nếu không có một âm thanh nhỏ nhắn lên tiếng:
    _ Ba, mẹ đừng cãi nhau nữa, xem Araide có gì này – một cậu bé chừng khoảng năm tuổi, gương mặt điển trai đi lại gần ông bà Mouri
    Nghe tiếng con gọi, hai người thôi cãi vã nhau, cùng quay sang nhìn đứa con yêu dấu của mình. Hồi nay lo cãi nhau nên chẳng để ý con mình đi đâu, bây giờ khi con gọi, hai người này mới chợt nhớ ra mình có dẫn con theo đi hái thuốc. Bà Eri quay sang, chất giọng dịu dàng hỏi con:
    _ Con có gì vậy, Araide?
    Araide Mouri – đứa con đầu lòng của tiền thượng quan võ Kogoro Mouri và một y nữ bình dân Eri Kisaki, hiện đang ở ẩn tại một ngôi làng nhỏ vùng phía Đông của đất nước Nhật Bản.
    Araide dừng lại chỗ ba mẹ mình đang đứng. Trên tay cậu đang bồng một đứa trẻ nhỏ. Chưa kịp để cậu trả lời, ông Mouri cúi người xuống bế lấy đứa bé lên tay mình, hỏi:
    _ Đứa trẻ này ở đâu mà dễ thương vậy Araide?
    Araide ngoan ngoãn đáp:
    _ Dạ thưa, trong lúc ba mẹ đang cãi nhau, con ngồi đây thấy chán nên đẽ vào rừng chơi. Đi được một lúc thì con thấy một cây bồ đề rất to nên chạy lại chơi, con thấy em bé này bò quanh chỗ đó. Nhìn xung quanh chẳng thấy ai nên con mới bế bé lại đây.
    Ông Mouri nghe con nói vậy, quay lại mắng:
    _ Ai cho phép con tự tiện vô rừng một mình hả?
    Cậu bé hơi thút thít nói:
    _ Dạ, tại ba mẹ lo cãi nhau, không ai chơi với con nên con chán. Lần sau con sẽ không làm như vậy nữa.
    Nghe con nói vậy, ông Mouri thấy mình cũng có một phần có lỗi. Dẫn copn lên rừng chơi, không lo chăm con mà lại lo cãi nhau với vợ. Để con một mình ngồi đó, nếu là ông thì ông cũng sẽ chán và bỏ vào rừng chơi chứ huống gì con mình – Araide Mouri đang ở tuổi phá phách cơ chứ.
    Thấy con cũng đã hối lỗi, ông nhẹ giọng xuống bảo:
    _ Thôi được rồi. Lần sau đi đâu nhớ nói ba mẹ một thiếng, nghe chưa?
    _ Dạ con biết rồi _ Araide đáp lại
    Từ lúc bà Eri nhìn thấy đứa trẻ mà Araide bế về, bà đứng sững người lại. Ở đứa bé đó có cái gì không giống như những đứa bé khác – bà nghĩ. Rồi từ từ, bà đi lại chỗ ông chồng của mình, nói:
    _ Ông Mouri, cho tôi bế đứa bé một chút.
    Ông Mouri cẩn trọng đưa đứa bé cho bà Eri bế. Một đứa bé gái xinh như búp bê. Làn da bé trắng hồng mịn màng, đôi mắt tím biếc to tròn nhìn vào đôi mắt sắc sảo của bà. Chiếc mũi thanh cao, đôi môi chúm chím như hoa mới nở:
    _ Mai sau đúa bé này sẽ trở thành một đại mỹ nhân – Bà thầm nghĩ
    Bồng đứa bé trên tay, bà có thể cảm nhận được từ đứa bé này phát ra một luồng linh khí rất mạnh. Linh khí ấy được tổng hợp từ năm nguồn khí thiêng: kim khí, mộc khí, thủy khí, hỏa khí và thổ khí. Trong năm khí ấy, kim khí là yếu nhất. Hỏa khí nghiêng về hỏa phát ra từ mặt trời, tức ánh sáng là mạnh nhất.
    _ Đứa trẻ này thật chẳng tầm thường chút nào – bà nghĩ.
    _ Con có thể đưa mẹ đến chỗ con thấy em bé này không, Araide?
    _ Dạ được. Ba mẹ đi theo con
    Vừa dút lời, cậu bé Araide xoay người, hướng thẳng vào sâu trong rừng. Bây giờ, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Một buổi chiều hè thu nắng gắt. Cũng may trong rừng này toàn là những cây cao, bóng mát chứ nếu không cũng sẽ phát sốt vì nóng.
    Ở chính giữa khu rừng thiêng, một cây bồ đề cổ thụ vững chãi. Đã một ngàn năm rồi mà cây chẳng hề bị héo úa, ngược lại, cây xanh tươi hơn trước nhiều.
    Gia đình nhà Mouri và một bé gái đang tiến lại gần cây cổ thụ.
    Cách chừng mười mét, ông Mouri đứng sững lại, ông không thể nào tiến sâu hơn được nữa.
    Cách chừng năm mét, cậu bé Araide cũng chẳng tiến được sâu thêm.
    Bà Eri bế em bé trên tay vẫn khoan thai bước tiếp đến gốc cây cổ thụ
    Xa xa, tiếng ông Mouri vọng tới:
    _ Eri à, tôi không hiểu sao tôi không thể tiến vào được nữa
    Bà Eri đáp lại:
    _ Ông dẫn Araide đi hái thuốc tiếp đi, tôi ở đây một chút.
    Nói rồi bà Eri nhìn dáo dác xung quanh. Khu rừng rộng mênh mông nhưng hoang vu, không một bóng người. Nhìn thấy ông chồng và con trai của bà cũng đi xa. Bà nhìn xuống bé gái nghĩ thầm:
    _ Linh khí phát ra từ cây cổ thụ này rất mạnh. Chỉ có các bậc tiên thánh, nữ thần đạt tới cảnh giới cao mới có thể tiến lại gần được. Cho dù mình có vế đứa bé này trên tay thì ít nhất trong khu vực này nó cũng phải khó chịu hay khóc chứ. Sao lại bình thản, vui vẻ như thế được?
    Nói đoạn bà nhìn xuống đứa bé. Cánh tay hơi mũm mĩm, trắng hồng của em quơ lên quơ xuống, miệng cười thất tươi như cánh hoa mới nở ra điều thích thú.
    Rồi bà quan sát xung quanh cây bồ đề cổ thụ.
    Cây cao ước chừng mười mét. Cành lá xum xuê. Mặc dù cây đã rất cao tuổi rồi nhưng ta vẫn thấy ở cây có một sức sống mãnh liệt chứ không èo uột, già nua như những cây cổ thụ khác. Leo trên thân cây là một cây hoa lan, lá cây xanh tươi quấn quanh thân cây bồ đề màu nâu sẫm. Nhìn lên một cành cây cách mặt đất khoảng hai – ba mét có một nụ lan to màu tím biếc.
    Bà Eri nhẹ nhàng phi thân, bay lên ngồi trên cành cây ấy. Em bé được bà bế trên tay cựa quậy đòi bà đặt xuống. Bà Eri khẽ cau mày suy nghĩ, rồi bà cũng nhẹ nhàng đặt em bé xuống.
    Em bé sau khi được đặt xuống cành cây to chắc, không tỏ vẻ gì là sợ hãi hay mất thăng bằng. Ngược lại, em tỏ ra vui vẻ, bò đến nụ hoa lan tím. Em nhẹ nhàng đặt một bàn tay mềm mại của mình khẽ chạm vào nụ hoa. Nụ hoa được em chạm vào ngay lập tức nở ra thành một bong lan tím thật to, thật đẹo, hương thơm tỏa ra khắp nơi. Em nhẹ nhàng bò vào trong hoa lan, nằm xuống, nhắm nghiền đôi mắt tím biếc tự đóa lan kia lại. Có vẻ như em khá mệt sau nửa ngày khám phá khu rừng. Em vừa nằm xuống, hoa lan cũng từ từ khép lại y như ban đầu.
    Bà Eri từ nãy đến giờ ngồi yên lặng, quan sát từng hành động của em bé. Bạ rất ngạc nhiên:
    _ Đứa bé này xuất thân quả thật không tầm thường tí nào!
    Và ngồi suy nghĩ hồi lâu, một nụ cười nở trên đôi môi xinh xắn của bà, bà vui mừng nghĩ:
    _ Tuy nó không xuất thân từ dòng dõi tiên, mà là một tinh. Nhưng chắc hẳn tâm hồn của nó không bị vấy bẩn, ác độc như những con yêu tinh khác nên mới mọc được ngay trên cây bồ đề thiêng này. Nếu ta mang nó về chăm sóc, dạy dỗ đàng hoàng thì chắc chắn hẳn sau này nó sẽ giúp đời, đó coi như là việc chuộc lỗi sau khi ta phản bội lại Tiên giới vậy. Với lại từ lâu, ta đã muốn có một người học trò để truyền dạy những phép thuật do ta nghĩ ra, nhưng lúc trước lại gặp một vài chuyện và cũng không tìm được người có đủ tư cách, bản lĩnh để truyền dạy. Đây là cơ duyên chăng, đã cho ta gặp một người mà ra tìm kiếm bấy lâu nay?
    Một làn gió nhẹ từ đâu bay đến, cuốn theo những chiếc lá xanh non nớt trên các cành cây. Bức tranh thiên nhiên ấy thật đẹp. Làn gió vô tình cuốn bay đi những chiếc lá xanh non nót trên cành cây và cũng đã vô tình cuốn người phụ nữ xinh đẹp Eri Kisaki vào vòng hồi ức…

    ***​


    [​IMG]

    Nữ thần công lý ánh sáng Eri Kisaki thông minh sắc sảo, xinh đẹp tuyệt trần. Khác với những vị thần tiên khác, nữ thần Eri thường hay giáng trần, đi khắp đó đây để trực tiếp đòi lại công lý cho người dân. Trong một lần đi ngao du đất nước Nhật Bản, bà đã tình cờ gặp thượng quna võ Kogoro Mouri – đức lang quân của bà sau này.
    Ngày đâu tiên bà gặp ông Mouri là vào giữa ngày hè.
    Hôm ấy, khí trời oi bức, nắng như thiêu như đốt mọi sinh vật dưới trần gian.
    Trong khu rừng miền Tây đất nước Nhật Bản, có một nhóm thanh niên gồm năm người, mặt mày bặm trợn, hung dữ đứng bao vây một người phụ nữ chừng hai lăm tuổi, đẹp như tiên. Gương mặt hoàn mỹ, đôi mắt sác sảo màu xanh biếc, người phụ nữ ấy toát ra khí chất tôn quý của một nữ vương. Eri đứng chính giữa, bị bao quanh bởi một băng cướp khét tiếng ở phía Tây đất nước Nhật Bản này, nhưng bà chẳng hề mảy may một chút sợ hãi gì cả. Người phụ nữ ấy bình tỉnh đến nõi cả băng cướp cũng phải e dè, lo sợ.
    Nói là băng cướp, chứ thực ra trong nhóm chỉ vỏn vẹn có năm người. Nhưng người nào người nấy đều cao to, võ công và sức khỏe đều hơn người. Bọn chúng ngang nhiên cướp bóc, giết hại dân lành, ngay cả vào ban ngày. Quan lại, binh lính trong triều đình cũng chẳng làm gì nổi bọn chúng. Vì thế, chúng càng ngang ngược, tàn bạo hơn, chẳng hề nể nang sợ bất kì ai cả.
    Thế mà giờ đây, đứng trước một người phụ nữ như hoa như ngọc thế kia, chúng lại bất giác sợ hãi.
    Đẹp , đẹp lắm! Nàng đẹp hệt như tiên vậy.
    Nhưng ánh mắt của nàng cũng sắc, sắc lắm. Đôi mắt nàng liếc qua liếc lại như hàng ngàn lưỡi dao chém. qua người mấy tên cướp vậy, làm bọn chúng đứng chết trân tại chỗ, không dám nhúc nhích.
    Đứng một lúc lâu sau, một tên cướp tướng người to cao, mặt mày hung dữ , ngang tàn hơn đồng bọn của hắm quát nói to:
    _ Này người đẹp, gan quả thật không nhỏ. Dám một mình dụ bọn này tới đây. Tính giở trò gì hả?
    Eri đứng yên tại chỗ, gương mặt điềm tĩnh lạnh lùng. Hình như trên gương mặt xinh đẹp ấy lại chẳng có tí cảm xúc gì mang tên sợ hãi cả, bà nở nụ cười ngạo nghễ nói với bọn chúng:
    _ Ta chỉ muốn dọn vài thứ dơ bẩn ở quanh đây thôi.
    Nghe nói vậy, bọn cướp tức điên cả người. Từ xưa đến nay, chẳng ai dám nhìn thẳng vào mặt bọn chúng chứ nói chi là việc chửi ngay mặt như thế chứ. Nhìn người phụ nữ xinh đẹp, kiều diễm thế kia mà gan lại to bằng trời. Một tên tức giận hét:
    _ Con mụ đàn bà kia. Thật to gan. Để bọn ta xem bản lĩnh của ngươi thế nào!
    Nói rồi, bọn chúng chạy lại ra sức mà đánh mà đấm vào Eri
    Nữ thần công lý đứng yên tại chỗ, ánh mắt kiên cường sắc sảo nhìn bọn cướp, nàng tặng cho mỗi tên nụ cười mỉa mai, giễu cợt. Bọn chúng chạy lại đánh, nàng không đáng lại mà chỉ nghiêng mình né tránh. Eri thân thủ mau lẹ, nhẹ nhàng tránh né những đòn đánh của chúng. Thực ra Eri Kisaki – nữ thần công lý ánh sáng, phép thuật cao siêu nhưng chẳng biết tí gì về võ thuật cả, nên lúc đánh nhau, nàng chỉ biết sử dụng sự nhanh nhẹn của mình né tránh, rồi dùng phép của mình trừng trị bọn gian tặc.
    Bọn cướp ra đòn tấn công Eri, nhưng đòn nào đòn nấy đều bị hụt, mà nếu có trúng thì chỉ có đánh trúng được đồng bọn của mình, chứ chẳng đụng được cả sợi chỉ trên người nàng. Phần thì đánh hụt, phần thì bị đồng bọn đáng nhầm, bọn cướp tuy đã mệt lã cả người, nhưng khi bọn chúng nhận được món quà chính là nụ cười mỉa mai của người phụ nữ xinh đẹp. Máu trong người bọn cướp sôi cả lên, chúng quên đi mệt mỏi, dung hết sức bình sinh của mình mà ra đòn. Đòn nào của bọn chúng đều là đòn chí mạng, nếu trúng phãi sẽ chết ngay lập tức, may mà Eri có được sự nhanh lẹ như ánh sáng chứ nếu không đã chết từ lâu trong tay bọn này.
    Né đòn đã chán chê, Eri nhảy sang một bên, nhẹ nhàng lấy chiếc vòng tay trên tay trái của mình ra đưa trước mặt. Đôi mắt sắc sảo nhìn bọn cướp, miệng thì lẩm bẩm đọc thần chú.
    Chiếc vòng được bàn tay nõn nà của Eri cầm lóe sáng, lộ rõ những đường khắc tinh xảo.
    Từ từ, từ từ chiếc vòng phát ra ánh sáng ngày càng mạnh. Bọn cướp cũng từ từ bị hút vào trong chiếc vòng.
    Năm bước chân, đó là khoảng cách giữa nữ thần và bọn cướp
    Ba bước…
    Hai bước…
    Lực hút từ chiếc vòng phát ra ngày càng mạnh, hút năm tên cướp to khỏe vào…
    Một bước…
    Phụt…
    Một mũi tên có lực bắn cực mạnh bay ngang qua mặt nữ thần và bọn cướp, cắm vào thân cây thật chặt
    Nữ thần bỗng giật mình
    Bọn cướp chưa kịp hoàn hồn
    Eri lấy lạo được sự bình tĩnh vốn có của mình, vội quay mặt sang nhìn kẻ vừa bắn mũi tên “phá đám”
    Tiếng vó ngựa chạy lại ngày một gần. Trên lưng con hắc mã là một người đàn ông khoảng hai mươi bảy tuổi, gương mặt tuấn tú, đôi mắt kiên định xem lẫn sự phẫn nộ, quát lớn:
    _ Nè, một đám thanh niên trai tráng mà lại đi hiếp đáp một người phụ nữ yếu đuối như vậy mà xem được hả?
    Nói đoạn ông nhảy xuống ngựa, xông tới chỗ bọn cướp đang đứng, tung quyền cước tấn công bọn chúng. Những chiêu số ra đòn của ông vừa mạnh mẽ, quyết đoán mà không kém phần nhanh lẹ, uyển chuyển. Quả thật là một cao thủ võ học!
    Bọn cướp từ lúc bị chiếc vòng của Eri hút vào thì rất hoảng loạn. Lại thêm sự xuất hiện của chiếc mũi tên và thân chủ của chúng thì càng hoảng sợ hơn. Nhưng với kinh nghiệm hành tẩu giang hồ gần mười năm nay, bọn chúng đã kịp lấy lại tinh thần. Bọn cướp nhận định rằng kẻ địch không còn là người phụ nữ xinh đẹp kia nữa mà bây giờ là một người đàn ông anh tuấn võ nghệ cao cường. Bọn chúng chuyển sự tập trung sang người đàn ông và ra sức đối phó với người này.
    Eri Kisaki nãy giờ đứng ngoài chứng kiến sự việc trên. Eri vừa tức giận mà cũng vừa tức cười. Tức giận vì khi Eri sắp tóm gọm được băng cướp thì tự dưng lại có kẻ phá đám. Tức cười chỗ vừa nãy người lạ mặt kia nói mình “yếu đuối”. Từ lúc giáng trần đến nay, chẳng biết bao tên cướp đã phải quỳ dưới chân mình xin tha thứ. Việc nay ngay cả một đại anh hung chưa chắc làm được như Eri. Eri nhẹ nhàng đeo lại chiếc vòng vào tay mình và đứng yên quan sát, định nếu có sự cố gì sẽ rat ay giúp đỡ người kia ngay.
    Người đàn ông kia tuy võ nghệ cao cường, sức khỏe nhiều nhưng lấy một địch năm khó thắng nổi. Huống chi năm tên cướp võ nghệ cũng đâu kém cạnh gì, sức khỏe tuy đã giảm sút nhiều nhưng vẫn còn khá tốt.
    Đánh một lúc lâu sau, ba tên cướp đã mệt lã cả người. Hai tên còn lại thần trí rối loạn nhưng cũng biết được khả năng mình đánh thắng kẻ thù là rất ít nên quỳ xuống xin tha mạng.
    Người đàn ông tuấn tú kia bây giờ đã mệt lã cả người. Tuy giờ đây đang chiếm thế thượng phong, nhưng bây giờ bọn cướp còn hai người lận, mình đã mệt đi nhiều, nếu đánh tiếp nữa chưa chắc gì đã thắng. Lúc nghe bọn cướp xin hàng, ông lấy làm mừng rỡ trong bụng. Nhưng vẻ mặt ông vẫn bình thản, kiên định và có một ít tự kiêu:
    _ Tha cho bọn ngươi? Dễ thôi, chỉ cần từ nay không làm việc ác nữa thì được rồi.
    Bọn cướp cảm ơn rối rít người đàn ông kia, thế rằng sẽ luôn làm theo lời ông nói nếu không sẽ chết không toàn thây. Rồi bọn chúng đỡ nhau đi ra cánh rừng.
    Người đàn ông đứng nhìn bọn cướp đi ra khỏi cánh rừng, ông sợ bọn chúng sẽ bất ngờ quay lại tấn công nên đã phòng thủ từ xa. Chẳng thấy động tĩnh gì, ông quay lại, tiến lại gần chỗ người phụ nữ đang ngồi. Giờ, ông mới có dịp nhìn rõ người phụ nữ mà mình đã xả thân cứu. Ông ngây người, như si như mộng. Đúng là một tuyệt sắc giai nhân khó ai sánh kịp. Làn da trắng nõn nà, gương mặt xinh như hoa, đôi mắt xanh sắc sảo. Ông như người bị hút hồn, đứng chết trân tại chỗ. Mãi một lúc sau, ông mới định thần lại được, ân cần hỏi han:
    _ Nàng không sao chứ?

    [​IMG]

    Eri nhìn kĩ người đàn ông lúc nãy “phá đám” mình. Người này tuy không phải là người điển trai nhất mà Eri từng gặp nhưng cũng thuộc hàng anh tuấn. Nhìn thấy người đàn ông này mồ hôi nhễ nhại, bộ y phục màu xanh lam đắt tiền hồi nãy ông vận trên người giờ đây đã bị rách tả tơi, trên người đầy những vết bầm xước và cả vết máu do trận hỗn chiến nãy gây ra. Có vẻ như ông đã rất mệt mỏi sau trận đấu vừa rồi, nhưng ông lại đến ân cần hỏi thăm Eti. Nghĩ đến đây, Eri bất giác cảm động.
    Kể từ lúc giáng trần đến nay, đã có biết bao người theo đuổi, nhưng chẳng có ai thật lòng, chịu bào sinh ra tử với mình cả. Vậy mà người lạ mặt này lại đến xả thân cứu Eri, cứ cho là Eri xinh như tiên đi, thì chẳng có ai chịu “hy sinh vì người đẹp” cả, huống chi người kia chưa nhìn thấy Eri một lần, từ xa đâu có biết Eri “xấu như mà” hay “đẹp như tiên” đâu mà để lấy lòng. Chỉ có một anh hung nghĩa hiệp mới làm được như vậy. Và điều đó đã khiến trái tim của nữ thần công lý trở nên ấm áp lạ thường.
    Eri dịu sàng nói với người đàn ông kia, điều mà Eri chưa bao giờ làm:
    _ Ngài bị thương rồi kìa, để tiểu nữ băng vết thương lại.
    Trong lúc băng bó vết thương, Eri dò hỏi xem người đó là ai, ở đâu, làm việc gì
    Thì ra ngài ấy chính là thượng quan võ Kogoro Mouri nổi tiếng trên đât nước Nhật Bản này. Hôm nay, ngài đi ra ngoài triều đình du ngoạn, xem tình hình dân chúng thế nào thì mới phát hiện ra ở miền Tây đang có băng cướp khét tiếng đang hoành hành. Nghe nói băng cướp đang đuổi theo một người phụ nữ vào rừng nên đi theo. Vừa may tới kịp lúc bọn chúng , thấy Eri bị bao vây nên rat ay cứu giúp.
    Còn lúc ông Mouri hỏi thì chỉ nói:
    _ Tiểu nữ tên là Eri Kisaki, một y nữ bình thường. Nay tính đi mua thêm một vài dụng cụ phục vụ cho việc chữa tri, chẳng may gặp phải bọn cướp nên chạy trón vào rừng, không ngờ bọn chúng đuổi theo kịp. May mà có ngài giúp đỡ. Xin đa tạ.
    Đó là lần đầu tiên ông bà Mouri gặp nhau. Rồi từ đó, họ dần có tình cảm rồi yêu nhau. Nhưng có lẽ, đó là mối tình ngang trái.
    Gia đình thượng quan võ Mouri không chấp nhận người con dâu có xuất thân từ dân đen như vậy. Một y nữ thường dân cùng thượng quan võ trong triều đình, quả thật không môn đang hộ đối tí nào.
    Còn về phần Eri thì càng nghiêm trọng hơn. Từ lúc đất trời được sinh ra đã ngăn cấm việc thần tiên kết hôn với người phàm trần, Chưa kể đến gần một ngàn năm trước, ngài Thiên đế Megure Saguru ban lênh cấm sắc giới, không cho các vị thần tiên yêu đương lẫn nhau. Đúng là một mói tình trắc trở.
    Nhưng do cả hai đều yêu thương nhau sâu đậm nên đã tìm cách bỏ trốn. Ông Mouri từ bỏ chức vụ cao sang của mình cùng Eri bỏ trốn. Còn Eri Kisaki từ bỏ việc làm thần tiên, xuống phàm trần làm y nữ rồi cùng ông Mouri ở ẩn.
    Cả hai cùng chạy về hướng Đông
    Nơi có khu rừng thiêng
    Và cả cây bồ đề cổ thụ ngàn năm
    Cùng với đóa lan tím biếc…

    ***​



    Eri ngồi thẫn thờ, chìm trong dòng suy nghĩ. Bà khẽ mỉm cười, nghĩ lúc ấy mình thật quá ngông cuồng, làm trái với đạo trời. Nhưng cho dù để bà chọn lại một hay ngàn lần nữa bà cũng sẽ chọn ông Mouri.
    Trong lúc bà đang suy nghĩ thì thấy trong lòng mình có cái gì đang cựa quậy. Nhìn xuống thì thấy đứa bé đã vào nằm trong lòng mình tự lúc nào. Bà nhìn em, mỉm cười nói:
    _ Đừng lo, từ nay ta sẽ chăm sóc cho con.
    Bà bồng đứa trẻ trên tay, phi thân xuống, rồi tìm đến ông chồng và đứa con trai của mình, bảo họ chào mừng thành viên mới
    _ Ông nghĩ xem, ta nên đặt tên con thế nào
    _ Mẹ à, con thấy từ chổ em bé bò ra có một đóa lan tím rất đẹp.
    _ Đóa lan à. Đúng rồi mình đặt tên con là Yoko đi – ông Mouri hí hửng nói.
    _ Hả? – Cả hai mẹ con nhìn ông Mouri bằng con khó hiểu –Ông à, Yoko thì có liên quan gì đến hoa lan chứ.
    _ Ran – giọng bé Araide khẽ lên tiếng – Chúng mình đặt em bé tên Ran được không?
    _ Ran à? – Tuy tên mình đặt cho con bị bác bỏ không thương tiếc, nhưng khi nghe Araide đặt tên này, ông cảm thấy rất hay – Được, từ nay em bé này tên là Ran Mouri, thành viên mới của gia đình Mouri chúng ta – rồi ông cười rất to và hào hứng
    Ran Mouri…
    Cái tên thật đẹp…
    Đẹp như chủ nhân của nó vậy…
    Nhưng có lẽ…
    Cuộc đời của nàng…
    Phải trải qua bao song gió…
    Bão táp…
    Đau khổ…
    Mới có thể có được…
    Một cái kết tốt đẹp…
    Như nàng…
    Như tên nàng vậy…
    Ran Mouri…


    ~ ♥ HẾT CHƯƠNG 2 ♥ ~
     
    tho ngoc, goldstar_123, ghostgod_1313 bạn khác thích điều này.
  10. ran neechan

    ran neechan ~ Chiều nay không có mưa bay ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/12/2011
    Bài viết:
    208
    Lượt thích:
    1.423
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    hồi hộp wa :KSV@08: ,ko bít mai sau ran sẽ xinh đẹp đến thế nào:KSV@13:,bạn ra chap mới đi:KSV@06:
     
    Sunny Archangelthanhhuongforever thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Love forever Diễn đàn Date
[Longfic] Ngày mà Tình yêu của Tử Thần, tái sinh : The day Shinigami 's love, revival Đang viết / đang dịch 3/2/2019
[Longfic] Bad Love Đang viết / đang dịch 2/8/2018
[Longfic] Love is FBI Đang viết / đang dịch 27/12/2015
[Longfic] Do You Still Love Me ? Tạm ngưng 1/8/2014
[Longfic] Shinichi love Ran Sưu tầm 5/10/2013
[Longfic] [M] Please Don't Leave Me! More Than A Memory... Just In Love Tạm ngưng 11/8/2013
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP