CHƯƠNG 1: NGÀY ĐỔI CHỖ ĐỊNH MỆNH
Nếu có ai đó hỏi tôi rằng năng lực siêu nhiên nào đáng để sở hữu nhất trên đời, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay lập tức: Năng lực tàng hình. Không phải kiểu tàng hình sinh học giống như lột xác biến mất trong phim viễn tưởng, mà là thứ nghệ thuật ẩn mình thượng thừa trong môi trường xã hội. Trong thế giới của những học sinh trung học phổ thông, nơi mà mỗi mét vuông đất đều có thể trở thành sàn diễn thời trang, sàn đấu học thuật hoặc quảng trường thị phi, thì việc duy trì được một sự tồn tại mờ nhạt đến mức tối đa chính là chìa khóa vàng để dẫn tới một cuộc sống yên bình.Tôi tên là Khương Duy. Bạn bè cùng lớp thường gọi tôi bằng cái tên cúng cơm cộc lốc là Duy, hoặc thi thoảng là "thằng Duy chuyên lý" dù điểm Lý của tôi cũng chỉ dừng lại ở mức vừa đủ để không bị gọi phụ huynh. Tôi tự nhận mình là một kẻ theo chủ nghĩa trung dung, một chiến thần trong việc xây dựng các kịch bản phòng thủ nội tâm, hay nói theo ngôn ngữ hiện đại của tụi bạn là chúa tể overthinking. Tôi có thể dành ra ba mươi phút chỉ để phân tích xem cái gật đầu của bác bảo vệ ở cổng trường lúc bảy giờ sáng mang hàm ý chào hỏi xã giao hay là một lời cảnh cáo ngầm về chiếc áo đồng phục chưa kịp ủi phẳng. Với một bộ não luôn hoạt động hết công suất cho những việc không đâu như thế, mục tiêu lớn nhất của tôi trong năm học lớp 11 này là rất rõ ràng: Tiếp tục kích hoạt chế độ "tàng hình" để sống sót qua năm học một cách êm đẹp nhất.
Để đạt được cảnh giới tàng hình này, tôi đã phải mất cả năm lớp 10 để nghiên cứu và thực nghiệm. Quy tắc vô cùng đơn giản nhưng đòi hỏi sự kỷ luật tuyệt đối. Thứ nhất, điểm số luôn phải giữ ở mức trung bình khá, dao động từ 7.0 đến 7.5. Bản điểm như vậy giống như một vùng nước lặng, không đủ thấp để lọt vào tầm ngắm của các giáo viên chuyên trị học sinh yếu kém, nhưng cũng không đủ cao để bị các thầy cô gọi lên bảng làm bài mẫu trước toàn trường. Thứ hai, tuyệt đối không bao giờ giơ tay phát biểu, trừ khi giáo viên chủ động nhìn thẳng vào mắt và gọi đích danh. Khi ấy, câu trả lời phải được thiết kế sao cho vừa đủ ý nhưng không quá xuất sắc, một kiểu câu trả lời khiến thầy cô chỉ biết gật đầu cho qua chuyện mà không đọng lại chút ấn tượng nào. Thứ ba, chọn những vị trí ngồi mang tính chiến lược cao, nơi ánh sáng mặt trời không quá chói và tầm nhìn của giáo viên thường lướt qua một cách vô thức.
Năm lớp 10, tôi đã có một bãi đáp hoàn hảo ở hàng ghế thứ tư của tổ hai. Đó là một vùng đệm lý tưởng, bị che khuất bởi cái lưng hộ pháp của thằng Hùng "đô" ngồi phía trên và được bao bọc bởi sự ồn ào của đám con gái thích buôn chuyện bên cạnh. Suốt một năm trời, tôi giống như một bóng ma lịch sự, lẳng lặng đi học, lẳng lặng chép bài, rồi lẳng lặng ra về. Không một giáo viên nào nhớ rõ mặt tôi, không một cán sự lớp nào tìm đến tôi để giao việc. Cuộc sống học đường của tôi trôi qua êm đềm như một khúc sông không có sóng gió.
Tuần đầu tiên của tháng Chín, cái nóng oi ả của mùa hè dường như vẫn còn vương vấn trên những vòm lá bàng già cỗi trong sân trường, nhưng những cơn gió heo may chớm lạnh của mùa thu đã bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của hành lang lớp học. Tiếng trống trường rộn rã vang lên, báo hiệu một năm học mới chính thức bắt đầu. Học sinh lớp 11A3 chúng tôi lũ lượt kéo nhau vào phòng học sau ba tháng hè xa cách. Khung cảnh náo nhiệt quen thuộc nhanh chóng được tái hiện: Tiếng bàn ghế kéo loẹt quẹt trên nền gạch hoa, tiếng cười đùa oang oang của mấy chiến thần thể thao, và cả tiếng rầm rì buôn chuyện xuyên lục địa của hội con gái về những chuyến du lịch hè hay những bộ phim thần tượng mới nổi.
Tôi bước vào lớp với chiếc ba lô xám quen thuộc quai đeo trễ một bên vai, đảo mắt một lượt để tìm kiếm vùng an toàn cho mình. Nhưng hỡi ôi, ngày đầu tiên của năm học mới bao giờ cũng là một bãi chiến trường tự phát. Do chưa có sơ đồ lớp chính thức, mọi người cứ vô tư chọn chỗ theo sở thích và các mối quan hệ thân sơ.
"Duy! Lại đây mày ơi! Bàn này còn trống này!"
Một giọng nói oang oang như tiếng loa phóng thanh bị rạn màng vang lên từ phía dãy bàn cuối gần cửa sổ. Tôi chẳng cần quay đầu lại cũng biết đó là thằng Ninh, đứa bạn chí cốt từ thời cởi truồng tắm mưa của tôi. Thằng Ninh là một sự tồn tại hoàn toàn đối lập với tôi. Nếu tôi là một thực thể thích bóng tối và sự tĩnh lặng, thì nó chính là một cái loa phát thanh chạy bằng cơm, lúc nào cũng thừa thãi năng lượng và sẵn sàng nhảy chồm chồm lên trước bất kỳ biến cố nào của vũ trụ. Nó thuộc hệ hướng ngoại cấp độ cao, "mỏ hỗn" một cách đáng yêu nhưng đôi khi lại khiến một đứa thích tàng hình như tôi phải muối mặt vì những trò hề của nó.
Tôi bước tới, kéo chiếc ghế gỗ bên cạnh nó rồi ngồi xuống, khẽ thở dài:
"Mày có thể bóp nghẹt tần sóng truyền âm của mày lại một chút được không Ninh? Mày hét lên như thế làm cả cái hành lang này đang nhìn vào tao rồi đấy."
Thằng Ninh toe toét miệng cười, đập mạnh vào vai tôi một cái đau điếng:
"Dào ôi, bạn bè lâu ngày không gặp phải tay bắt mặt mừng chứ! Với lại nhìn mày kìa, nghỉ hè xong trông vẫn như một cái xác ướp Ai Cập thiếu nắng. Phải năng nổ lên, năm nay chúng ta lớp 11 rồi, là đàn anh đàn chị trong trường rồi đấy nhé!"
"Đàn anh cái khỉ gì, áp lực học hành bắt đầu nặng hơn rồi đấy," tôi lầm bầm, lôi từ trong ba lô ra một quyển vở viết mới tinh cùng chiếc bút bi xanh, đặt ngay ngắn lên mặt bàn. "Mà mày chọn cái bàn cuối này làm gì? Ngồi đây tuy dễ ngủ nhưng giáo viên bộ môn hay để ý lắm."
Thằng Ninh gác một chân lên thanh ngang của bàn dưới, dựa lưng vào tường một cách đầy hưởng thụ:
"Mày thì biết cái gì. Ngồi đây khuất tầm mắt của thầy Nghĩa lúc thầy đứng trên bục giảng. Với lại, quan trọng nhất là ngồi cạnh mày, tao mới có cơ hội sống sót qua các tiết kiểm tra 15 phút chứ. Tư liệu học tập của Khương Duy đại hiệp lúc nào cũng là uy tín nhất, tuy không được điểm tối đa nhưng bảo đảm an toàn trên mức trung bình."
Tôi lườm nó một cái sắc lẹm:
"Năm nay tao quyết định nâng cấp chế độ tàng hình rồi. Tao sẽ không cho mày chép bài dễ dàng như năm ngoái nữa đâu, để tránh việc bài giống nhau rồi bị thầy cô nghi ngờ."
"Thôi mà, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, huống chi tao với mày là tình nghĩa anh em cột chèo," thằng Ninh bắt đầu dở giọng văn vở, giả vờ sụt sịt mũi khiến tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Tiếng bước chân dứt khoát vang lên từ phía cửa lớp, cắt ngang những cuộc trò chuyện ồn ào của đám học sinh. Cả phòng học lập tức rơi vào một trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Thầy Nghĩa – giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên dạy môn Toán của lớp chúng tôi – bước vào. Thầy bước đi đĩnh đạc, trên tay ôm một xấp tài liệu dày cộp và một chiếc cặp da sờn góc. Thầy Nghĩa không phải là một giáo viên quá già, nhưng thầy sở hữu một vầng trán cao và một ánh mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính cận gọng đen, thứ ánh mắt có thể nhìn thấu mọi chiêu trò gian lận hay những suy nghĩ nổi loạn của đám học trò tinh nghịch.
Thầy đặt chiếc cặp da lên bục giảng với một tiếng bộp khô khốc, báo hiệu cho sự kết thúc của những chuỗi ngày hè tự do tự tại. Thầy đứng thẳng, hai tay chống lên mặt bàn bục giảng, đảo mắt nhìn một lượt quanh căn phòng 45 con người. Ánh mắt thầy dừng lại ở dãy bàn cuối của chúng tôi vài giây, khiến tôi vô thức rụt cổ lại sau tấm lưng của thằng Ninh, dù biết hành động này lúc này chẳng có tác dụng gì mấy.
"Thầy chào cả lớp," thầy Nghĩa cất giọng, chất giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Chúc mừng các em đã chính thức bước vào năm học lớp 11. Năm học này có tính chất bản lề rất quan trọng, khối lượng kiến thức sẽ tăng lên gấp đôi, gấp ba so với năm ngoái. Vì vậy, thầy hy vọng chúng ta sẽ gạt bỏ đi cái sự uể oải của kỳ nghỉ hè để tập trung vào việc học ngay từ những ngày đầu tiên."
Cả lớp đồng thanh vâng dạ, nhưng trong lòng đứa nào đứa nấy chắc hẳn đang khóc thầm. Thầy Nghĩa khẽ mỉm cười, một nụ cười mà theo kinh nghiệm overthink của tôi là chứa đựng đầy sự nguy hiểm và những dự cảm chẳng lành. Thầy thong thả mở chiếc cặp da, rút ra một tờ giấy A4 được in sẵn.
"Qua một năm sát cánh cùng lớp, thầy đã nắm rõ tính cách, học lực cũng như thói quen của từng em. Thầy nhận thấy, nếu để các em tự do chọn chỗ ngồi, trong lớp sẽ hình thành nên những 'liên minh ngầm' đầy bất ổn," thầy Nghĩa vừa nói vừa nhìn xoáy vào dãy bàn cuối tổ ba và tổ bốn, nơi tập trung những thành phần chuyên bày trò nghịch ngợm và chép bài lẫn nhau. "Những liên minh này không chỉ gây mất trật tự trong giờ học mà còn làm suy giảm nghiêm trọng hiệu suất học tập, tạo ra sự mất cân bằng lực lượng giữa các tổ. Chính vì vậy, để củng cố quyền lực tập trung và nâng cao tinh thần 'đôi bạn cùng tiến', tiết sinh hoạt đầu năm hôm nay, việc đầu tiên chúng ta làm sẽ là: Thiết lập sơ đồ lớp mới."
Một tiếng "Ồ..." kéo dài đầy thất vọng và đau đớn vang lên từ khắp các góc phòng. Những gương mặt đang hớn hở vì được ngồi cạnh người thương hay hội bạn thân lập tức chuyển sang chế độ méo xệch. Thằng Ninh ngồi bên cạnh tôi lầm bầm một câu chửi thề nho nhỏ trong miệng, mặt mũi sầu não như bánh bao nhúng nước.
Trong khi đó, bộ não của tôi bắt đầu khởi động chế độ bão não kịch liệt. Tôi tự nhủ: Khương Duy ơi là Khương Duy, hãy bình tĩnh phân tích cục diện nào. Mình là ai? Mình là một hạt bụi vô hình của cái lớp này. Thành tích của mình không nổi bật, hạnh kiểm tốt, không bao giờ gây rối. Một giáo viên chủ nhiệm bận rộn như thầy Nghĩa sẽ có xu hướng giữ nguyên vị trí của những học sinh 'ngoan ngoãn một cách mờ nhạt' để tiết kiệm thời gian sắp xếp. Thầy sẽ tập trung di dời những thành phần cá biệt lên bàn đầu để dễ bề quản lý, hoặc ném những học sinh học giỏi xuống bàn cuối để kèm cặp những đứa yếu hơn. Mình ngồi ở bàn cuối tổ ba này, xét về mặt phong thủy học đường, là một vị trí trung tính. Khả năng cao là mình sẽ chỉ bị dịch chuyển sang trái hoặc sang phải một chút, cùng lắm là lên bàn trên một hàng. Không sao, kế hoạch tàng hình vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Tôi thở phào một cái, tự tin vào thuật toán suy diễn của mình. Tôi khoanh tay trước ngực, bày ra một khuôn mặt bình thản nhất có thể để đón nhận phán quyết của số phận.
Thầy Nghĩa gõ thước lên bảng kêu chát chát, lập tức dập tắt những tiếng xầm xì bàn tán:
"Trật tự nào. Thầy sẽ đọc tên theo thứ tự sơ đồ mới từ bàn đầu xuống bàn cuối, từ tổ một sang tổ bốn. Đọc đến tên ai, người đó lập tức thu dọn hành lý và di chuyển đến vị trí mới, không thắc mắc, không khiếu nại."
Cuộc đại di cư chính thức bắt đầu. Căn phòng học biến thành một bến xe điện ngầm giờ cao điểm. Người đi lên, kẻ đi xuống, tiếng cặp sách va vào thành bàn chan chát. Tôi chứng kiến thằng Hùng "đô" bị bốc thẳng từ tổ hai lên ngồi ngay trước mũi thầy Nghĩa ở bàn một tổ một, mặt mũi nó lúc đó trông không khác gì một phạm nhân đang chuẩn bị nghe tuyên án tù chung thân. Mấy đứa con gái hay buôn chuyện cũng bị chia tách ra bốn phương tám hướng, mỗi đứa một ngả như những cánh chim ly tán sau bão.
"Tổ ba, bàn thứ tư..." Thầy Nghĩa tiếp tục đọc với một nhịp điệu đều đặn như một cái máy lập trình. "Lê Tuấn Ninh..."
Thằng Ninh giật bắn mình, đứng phắt dậy: "Có em ạ!"
"Em ngồi ở bàn bốn tổ bốn nhé, ngay cạnh lối đi."
Thằng Ninh nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ai oán, giống như một người lính sắp phải chia tay đồng đội ngoài chiến trường. Nó lững thững thu dọn đống sách vở bừa bãi của mình, lầm bầm: "Thế là tan vỡ một mối tình nguyên tử. Mày ở lại mạnh khỏe nhé Duy, nhớ giữ vững trận địa."
Tôi khẽ gật đầu, trong lòng có chút hụt hẫng nhưng lại thầm nghĩ: Thằng Ninh đi rồi, nghĩa là cái bàn cuối tổ ba này đang trống một chỗ. Mình vẫn ngồi đây. Tuyệt vời! Một mình một ngựa, tha hồ mà tàng hình.
Nhưng nụ cười thầm trong lòng của tôi chưa kịp nở trọn vẹn thì giọng nói của thầy Nghĩa lại vang lên, cắt đứt mọi ảo tưởng tươi đẹp của tôi:
"Khương Duy..."
Tôi giật mình, vội vàng đứng dậy: "Kính thưa thầy, có em."
Thầy Nghĩa nhìn vào tờ giấy, rồi ngước lên nhìn tôi qua gọng kính đen, nở một nụ cười đầy ẩn ý:
"...Em giữ nguyên vị trí ở bàn cuối tổ ba. Nhưng từ hôm nay, người ngồi cạnh em sẽ là... Nguyễn Hoàng Minh Anh."
Oành!
Tôi nghe như có một tiếng sét giữa trời quang đánh thẳng vào giữa đỉnh đầu mình, làm nổ tung toàn bộ các mạch điện tử của hệ thống suy diễn overthink mà tôi vừa dày công xây dựng. Toàn thân tôi cứng đờ, hai tai lùng bùng như vừa bị ném vào một vụ nổ bom nguyên tử. Tôi suýt chút nữa là đánh rơi chiếc bút bi đang cầm trên tay xuống đất.
Cái gì cơ? Ai cơ? Nguyễn Hoàng Minh Anh?!
Nếu cái tên Lê Tuấn Ninh đại diện cho sự ồn ào và hỗn loạn của thế giới loài người, thì cái tên Nguyễn Hoàng Minh Anh lại đại diện cho một thứ gì đó hoàn toàn vượt ra ngoài quy luật tự nhiên của một học sinh trung học. Minh Anh không phải là một nữ sinh bình thường. Cậu ấy là cao điểm nhất bảng điểm thi đầu vào của trường, của tất cả các kỳ thi học kỳ năm lớp 10, người sở hữu một bảng điểm phẳng lỳ toàn những con số 10 tròn trĩnh đến mức cực đoan, không một vết gợn.
Nhưng điều đáng sợ nhất ở Minh Anh không phải là bộ não siêu việt, mà là phong cách sống của cậu ấy. Trong mắt của toàn thể học sinh khối 11, Nguyễn Hoàng Minh Anh chính là một thực thể được lập trình sẵn, một cỗ máy học tập chạy bằng năng lượng hạt nhân, hay nói ngắn gọn là một "người máy hạng nhất". Cậu ấy không bao giờ tham gia vào bất kỳ cuộc buôn chuyện nào của đám con gái, không bao giờ dùng mạng xã hội để đăng những dòng trạng thái vu vơ, và đặc biệt là không bao giờ cười. Khuôn mặt cậu ấy lúc nào cũng giữ một trạng thái bình lặng đến đóng băng, đôi mắt đen sâu thẳm luôn nhìn thẳng về phía trước như thể đang dò quét tìm kiếm các lỗi logic của vũ trụ. Người ta đồn rằng, ngay cả cách cậu ấy lật một trang sách hay cách cậu ấy đặt chiếc thước kẻ lên bàn cũng tuân theo một góc nghiêng hoàn hảo 90 độ, không sai lệch lấy một milimet.
Một đứa luôn tôn thờ chủ nghĩa trung dung, coi việc sống sót mờ nhạt là lẽ sống của cuộc đời như tôi, giờ đây lại bị số phận trớ trêu ném thẳng vào ngồi cạnh một cái lò phản ứng hạt nhân mang tên Minh Anh? Đây không phải là đổi chỗ ngồi, đây rõ ràng là một bản án tử hình đối với chế độ tàng hình của tôi!
Tôi đứng thẫn thờ giữa lớp, trong đầu bắt đầu nhảy số liên tục, thực hiện hàng ngàn mô phỏng về những viễn cảnh kinh hoàng sắp xảy ra trong tương lai: Kịch bản số 1: Giờ kiểm tra Toán. Tôi đang phân vân giữa việc chọn đáp án A hay B, Minh Anh liếc nhẹ qua bài của tôi với ánh mắt của một vị thần phán xét, khẽ lắc đầu một cái đầy thất vọng. Sự tự tin ít ỏi của tôi hoàn toàn sụp đổ. Kịch bản số 2: Trong giờ Ngữ văn đầy buồn ngủ, tôi lỡ tay ngáp một cái hơi to. Minh Anh lập tức lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, ghi chép lại: "Ngày X tháng Y, Khương Duy ngáp làm giảm 5% dưỡng khí của bàn học, biểu hiện của sự lười biếng." Rồi cậu ấy nộp báo cáo đó cho thầy Nghĩa. Kịch bản số 3: Cậu ấy ngồi cạnh tôi với một áp lực học thuật quá lớn, khiến cho bầu không khí xung quanh bàn cuối tổ ba bị hạ xuống dưới độ âm. Tôi sẽ chết vì ngạt thở hoặc vì trầm cảm trước khi kịp tốt nghiệp cấp ba.
"Duy? Em chưa nghe rõ vị trí của mình à?" Tiếng thầy Nghĩa kéo tôi trở về với thực tại nghiệt ngã.
"Dạ... dạ rõ rồi ạ," tôi lắp bắp, máy móc ngồi xuống chiếc ghế của mình, cảm giác như cái ghế gỗ quen thuộc hôm nay bỗng dưng mọc ra hàng trăm chiếc gai nhọn.
Từ phía cửa lớp, Minh Anh bắt đầu di chuyển xuống phía tôi. Cậu ấy ôm cặp sách bằng cả hai tay trước ngực, bước đi thẳng tắp, nhịp nhàng và chuẩn xác như một người lính đang duyệt binh. Cả lớp tự động dạt ra hai bên để nhường đường cho cậu ấy, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm đến kỳ lạ. Cậu ấy bước đến bàn cuối tổ ba, đứng trước chiếc ghế trống bên cạnh tôi, khẽ gật đầu chào tôi một cái theo đúng nghi thức xã giao tối thiểu của loài người - một cái gật đầu nghiêng chính xác khoảng 15 độ, không hơn không kém.
"Chào cậu," giọng cậu ấy trong trẻo nhưng đều đều, hoàn toàn thiếu vắng các sắc thái cảm xúc của một nữ sinh mười bảy tuổi.
"Ờ... chào cậu, Minh Anh," tôi lý nhí đáp, cố gắng nặn ra một nụ cười trông tự nhiên nhất có thể, nhưng tôi tự biết khuôn mặt mình lúc đó chắc chắn đang méo mó một cách thảm hại.
Minh Anh lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống. Ngay khoảnh khắc cậu ấy đặt mình xuống chiếc ghế bên cạnh, tôi thề là tôi đã cảm nhận được một luồng khí lạnh vô hình lan tỏa ra xung quanh, làm các lỗ chân lông trên cánh tay tôi đồng loạt dựng đứng lên. Áp suất không khí tại bàn cuối tổ ba dường như vừa sụt giảm nghiêm trọng.
Tôi liếc mắt quan sát quá trình ổn định chỗ ngồi của người máy hạng nhất này. Cậu ấy đặt chiếc cặp sách màu đen lên đùi, mở khóa kéo một cách nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động lớn. Tiếp theo, cậu ấy lần lượt lấy ra: Một hộp bút trong suốt chứa những chiếc bút được sắp xếp theo đúng thứ tự màu sắc từ nhạt đến đậm; một quyển sách giáo khoa Toán lớp 11 được bọc ni lông phẳng phiu không một nếp gấp; và một quyển vở ghi có nhãn vở viết chữ in hoa nắn nót: "NGUYỄN HOÀNG MINH ANH". Cậu ấy đặt tất cả lên bàn, căn chỉnh sao cho mép của quyển vở trùng khít với đường viền gỗ của mặt bàn. Sau đó, cậu ấy khoanh hai tay lên bàn, lưng thẳng góc 90 độ với mặt ghế, mắt nhìn thẳng lên bảng, sẵn sàng cho việc tiếp thu kiến thức.
Tôi nhìn lại đống đồ đạc của mình: Quyển vở viết thì mở trang đầu tiên nhưng mép giấy đã hơi cong, chiếc bút bi xanh nằm lăn lóc một góc, cái ba lô xám thì khóa kéo mới mở được một nửa để lộ ra một góc của gói khăn giấy ăn đã dùng dở. Sự tương phản giữa hai thế giới ngồi chung một bàn này rõ ràng đến mức nực cười. Tôi cảm thấy mình giống như một kẻ tị nạn hoang dã bỗng dưng bị bắt ngồi cạnh một vị hoàng thân quốc thích sang trọng và nghiêm cẩn.
"Suỵt! Duy ơi! Duy!"
Một tiếng thì thầm đầy kịch tính vang lên từ phía bàn bên cạnh. Tôi quay sang, thấy thằng Ninh đang rướn người hết cỡ qua khoảng trống giữa hai dãy bàn tổ ba và tổ bốn, mặt mũi nó nhăn nhó như một khỉ ăn phải ớt. Do sơ đồ lớp mới, thằng Ninh ngồi ở bàn bốn tổ bốn, tức là ngay bên cạnh bàn của tôi nhưng cách một lối đi nhỏ.
"Cái gì?" tôi thì thầm đáp lại, mắt vẫn phải canh chừng tầm nhìn của thầy Nghĩa trên bục giảng.
Thằng Ninh lấy tay che miệng, ánh mắt nhìn tôi vừa đầy vẻ thương cảm vừa như đang nhìn một bộ phim kinh dị:
"Mày xong đời rồi Duy ơi! Thật sự là xong đời rồi! Kiếp nạn này của mày còn lớn hơn cả kiếp nạn Đường Tăng đi thỉnh kinh nữa. Sao thầy Nghĩa lại có thể tàn nhẫn đến mức ném mày vào hang cọp như thế chứ?"
"Mày nói khẽ thôi, cẩn thận cậu ấy nghe thấy bây giờ," tôi tái mặt, liếc nhanh sang Minh Anh. Nhưng người máy bên cạnh tôi dường như đã bật chế độ cách âm tuyệt đối, cậu ấy vẫn ngồi im phăng phắc như một bức tượng, không một sợi tóc nào lay động.
"Tao nói thật mà," thằng Ninh vẫn không chịu bỏ cuộc, giọng nó càng lúc càng trở nên ly kỳ bí ẩn. "Mày nghĩ xem, một đứa cuồng học và thích sự hoàn hảo như Minh Anh, làm sao có thể chịu đựng được một đứa ngồi cạnh chuyên ngủ gật và chép bài trung bình như mày? Từ nay trở đi, cái phao cứu sinh của tao chính thức bị đóng băng rồi. Tao mà thò tay sang chép bài của mày, chắc chắn sẽ bị cái máy quét đạo đức của cậu ấy phát hiện và báo cáo ngay lập tức. Mày tiêu đời, mà tao cũng tiêu đời!"
Tôi nghe thằng Ninh nói mà lòng dạ càng thêm ngổn ngang. Đúng vậy, những lời phân tích của thằng Ninh tuy có phần phóng đại nhưng lại đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng tôi lúc này. Chế độ tàng hình của tôi dựa trên nguyên tắc là không gây chú ý. Nhưng bây giờ, ngồi cạnh một người luôn là tâm điểm của sự chú ý như Minh Anh, tôi vô tình cũng bị kéo vào vùng hào quang học thuật của cậu ấy. Bất kỳ một hành động nhỏ nào của tôi, từ việc làm bài sai, ngủ gật cho đến việc thở dài, đều có thể bị phơi bày trước ánh sáng.
Tôi nhìn lên phía dãy bàn đầu của lớp. Ở vị trí bàn một tổ hai, Diệp Chi, bạn nữ được mệnh danh là thiên thần hướng ngoại của lớp, đang vui vẻ quay xuống cười đùa với mấy bạn xung quanh. Diệp Chi luôn nổi bật với mái tóc cột đuôi ngựa năng động, nụ cười rạng rỡ và sự tinh tế trong giao tiếp, một nhân vật hoàn toàn ở một thế giới xa vời đối với một đứa thích trốn trong góc tối như tôi. Nhìn Chi tỏa sáng ở bàn đầu, tôi lại nhìn lại cái hố đen vũ trụ đầy áp lực mà mình đang phải gánh chịu ở bàn cuối tổ ba này, thầm nghĩ tại sao ông trời lại có thể sắp đặt một kịch bản ngang trái đến mức này cơ chứ.
Thầy Nghĩa trên bục giảng sau khi hoàn thành việc xếp chỗ cho toàn bộ lớp thì gõ thước xuống bàn một cái chốt hạ:
"Được rồi, sơ đồ lớp tạm thời sẽ ổn định như vậy trong học kỳ một. Thầy hy vọng sự sắp xếp này sẽ giúp các tổ có sự cạnh tranh lành mạnh và giúp đỡ lẫn nhau. Bây giờ, chúng ta sẽ bước vào tiết học đầu tiên của năm học: Môn Toán hình học."
Cả lớp bắt đầu lục đục mở sách vở. Tôi cũng vội vàng thu dọn đống đồ đạc lộn xộn của mình vào một góc, cố gắng không làm ảnh hưởng đến "lãnh thổ" hoàn hảo của Minh Anh. Để chắc chắn, tôi bí mật lấy chiếc thước kẻ, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ, đo đạc một cách vô hình để tự thiết lập cho mình một đường biên giới nghiêm ngặt rộng khoảng 1 centimet cách mép vở của cậu ấy. Tôi tự nhủ: Nước sông không phạm nước giếng. Cậu là học sinh cao điểm nhất khối của trường, tôi là chiến thần tàng hình. Chúng ta ngồi chung một bàn nhưng sống ở hai thế giới khác nhau. Chỉ cần mình không bước qua đường biên giới này, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Tiết học bắt đầu trôi qua. Thầy Nghĩa viết những dòng công thức đầu tiên lên bảng bằng những nét phấn sắc sảo. Tiếng phấn viết lên bảng cộc cộc đều đặn hòa cùng tiếng quạt trần quay vù vù trên đỉnh đầu tạo nên một nhịp điệu quen thuộc của trường lớp.
Tôi cố gắng tập trung nhìn lên bảng để chép bài, nhưng năm giác quan của tôi lúc này lại bị chi phối hoàn toàn bởi sự hiện diện của người ngồi bên cạnh. Minh Anh chép bài với một tốc độ đáng kinh ngạc nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng. Tiếng bút bi của cậu ấy chạm vào mặt giấy nghe sột soạt rất khẽ, nhưng đều đặn và không hề có một nhịp ngừng nghỉ nào. Tôi liếc mắt nhìn qua, thấy những dòng chữ của cậu ấy thẳng tắp, các ký hiệu toán học như alpha, beta được viết đẹp như in từ trong sách giáo khoa ra.
Bỗng nhiên, Minh Anh dừng bút.
Tim tôi lập tức nảy lên một nhịp. Bộ não overthink của tôi bắt đầu kích hoạt chế độ cảnh báo cấp độ đỏ: Cậu ấy dừng lại rồi! Tại sao cậu ấy lại dừng lại? Có phải vì mình chép bài quá chậm làm ảnh hưởng đến nhịp độ của cậu ấy không? Hay là vì mình vừa khẽ nhúc nhích khuỷu tay làm rung bàn? Hay là cậu ấy phát hiện ra mình đang nhìn trộm bài của cậu ấy?
Tôi vội vàng thu ánh mắt lại, vờ như đang chăm chú nhìn lên bảng và suy nghĩ một bài toán cực kỳ thâm sâu. Nhưng từ góc mắt của mình, tôi thấy Minh Anh thong thả xoay người sang phía tôi. Cậu ấy nhìn vào quyển vở ghi của tôi vài giây. Cái nhìn đó kéo dài khoảng ba giây, nhưng đối với tôi, ba giây đó dài tựa như một thế kỷ trong phòng thẩm vấn của cảnh sát.
"Khương Duy," cậu ấy khẽ gọi tên tôi, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy.
"Hả? Có chuyện gì thế cậu?" tôi giật nảy mình, cố giữ cho giọng mình không bị run.
Minh Anh chỉ ngón tay trỏ thon dài, có móng tay được cắt tỉa vô cùng gọn gàng của mình vào một dòng chữ trên vở của tôi:
"Cậu chép sai công thức định lý hàm số cos rồi. Chỗ đó phải là dấu trừ, không phải dấu cộng. Nếu cậu viết dấu cộng, toàn bộ hệ thống tính toán phía sau của cậu sẽ bị sai lệch hoàn toàn."
Tôi nhìn xuống dòng chữ mình vừa viết. Đúng thật, do mải mê suy nghĩ vớ vẩn, tôi đã vô ý viết thành a^2 = b^2 + c^2 + 2bc.cosA thay vì dấu trừ.
"À... ờ, cảm ơn cậu nhé. Tao... à tớ lỡ tay viết nhầm," tôi ngượng chín cả mặt, vội vàng lấy chiếc bút xóa kéo một đường màu trắng đè lên dấu cộng tai hại đó, rồi sửa lại thành dấu trừ dưới ánh mắt giám sát nghiêm túc của người máy hạng nhất.
Minh Anh sau khi thấy lỗi sai đã được khắc phục thì khẽ gật đầu một cái, quay trở lại tư thế thẳng lưng góc 90 độ và tiếp tục chép bài như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi ngồi im, nhìn vệt băng xóa màu trắng còn chưa kịp khô trên trang vở mới tinh của mình, rồi lại nhìn sang bóng lưng hoàn hảo của người bạn cùng bàn mới. Một tiếng thở dài bất lực trào dâng từ tận đáy lòng tôi.
Kế hoạch tàng hình năm lớp 11 của tôi, một hệ thống phòng thủ hoàn hảo mà tôi đã mất cả năm trời để xây dựng và tự hào, giờ đây đã chính thức xuất hiện một lỗ hổng bảo mật khổng lồ mang tên Nguyễn Hoàng Minh Anh. Với một người bạn cùng bàn có khả năng phát hiện ra một dấu cộng sai lệch trong vòng vài giây như thế này, tôi biết rằng chuỗi ngày yên bình của mình đã chính thức khép lại.
Tôi quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt nắng thu vàng hanh hao đang nhảy múa trên những cánh hoa bằng lăng muộn mằn, thầm nghĩ trong lòng một câu cảm thán đầy cay đắng và bất lực:
"Sự trớ trêu này... thật là trớ trêu mà!"