Rồng Tiên lược truyện

572 - DÒNG SÔNG THIÊN

Có một dòng sông

Chảy trong trí nhớ

Dòng sông truyền thống

Dòng sông Cội Nguồn

Xuyên suốt chặng đường

Qua mấy nghìn năm

Mang phù sa Đạo Đức

Từ thời dựng nước

Bồi đắp cháu con

Ôi dòng sông

Khởi Nguồn

Từ thời dựng nước

Quốc Tổ Hùng Vương

Biết bao đời

Trải qua bao lớp

Tắm mát sông Nguồn

Dầm mình sông Cội

Vươn mình bay xa

Ôi dòng sông

Dòng sông

Truyền thống Ông Cha

Dòng sông bất tử

Mấy nghìn năm vẫn còn

Giờ đây

Con cháu Tiên Rồng

Cùng nhau khơi dậy

Cội Nguồn dòng sông

Quảng bá

Khắp cả năm châu

Dòng sông xuyên suốt

Trần gian thiên đàng

Đến sông Cội

Liền thấy nhẹ nhàng

Tiêu tan phiền não

Không còn khổ đau

Dòng sông Cội

Dòng sông thiên

Dòng sông bến đổ

Rồng Tiên, Tiên Rồng

Về sông Nguồn

Là đến cõi trời

Không còn sa đọa

Luân hồi tử sanh

Ôi Việt Nam

Có con sông thiên

Chính là sông Cội

Thường hay tắm gội

Trở thành

Phật, Thánh, Thần, Tiên

Dòng sông

Truyền thống anh linh

Dòng sông đẹp mãi

Anh linh Tiên Rồng

Chảy trong

Trí nhớ con người

Dòng sông Nguồn Cội

Cội Nguồn dòng sông

* * *

Có một dòng sông

Chảy trong trí nhớ

Dòng sông truyền thống

Dòng sông Cội Nguồn

Xuyên suốt chặng đường

Qua mấy nghìn năm

Mang phù sa Đạo Đức

Từ thời dựng nước

Bồi đắp cháu con

Ôi dòng sông

Khởi Nguồn

Từ thời dựng nước

Quốc Tổ Hùng Vương

Biết bao đời

Trải qua bao lớp

Tắm mát sông Nguồn

Dầm mình sông Cội

Vươn mình bay xa

Ôi dòng sông

Dòng sông

Truyền thống Ông Cha

Dòng sông bất tử

Mấy nghìn năm vẫn còn

Giờ đây

Con cháu Tiên Rồng

Cùng nhau khơi dậy

Cội Nguồn dòng sông

Quảng bá

Khắp cả năm châu

Dòng sông xuyên suốt

Trần gian thiên đàng

Đến sông Cội

Liền thấy nhẹ nhàng

Tiêu tan phiền não

Không còn khổ đau

Dòng sông Cội

Dòng sông thiên

Dòng sông bến đổ

Rồng Tiên, Tiên Rồng

Về sông Nguồn

Là đến cõi trời

Không còn sa đọa

Luân hồi tử sanh

Ôi Việt Nam

Có con sông thiên

Chính là sông Cội

Thường hay tắm gội

Trở thành

Phật, Thánh, Thần, Tiên

Dòng sông

Truyền thống anh linh

Dòng sông đẹp mãi

Anh linh Tiên Rồng

Chảy trong

Trí nhớ con người

Dòng sông Nguồn Cội

Cội Nguồn dòng sông

Ôi Việt Nam

Có con sông thiên

Chính là sông Cội

Thường hay tắm gội

Trở thành

Phật, Thánh, Thần, Tiên

Dòng sông

Truyền thống anh linh

Dòng sông đẹp mãi

Anh linh Tiên Rồng

Chảy trong

Trí nhớ con người

Dòng sông Nguồn Cội

Cội Nguồn dòng sông

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
573 - CHÚ CUỘI CUNG TRĂNG

Ngày xưa

Ngày xửa ngày xưa

Có một chàng trai

Sống nghề tiều phu

Tên là chú Cuội

Như thường lệ

Cuội vác rìu vào rừng

Nhưng không may

Gặp phải

Mấy con cọp con

Chúng rất hung dữ

Chụp bắt Cuội

Cuội vung rìu giết chết

Vừa lúc ấy

Cọp mẹ cũng đến nơi

Cuội vội vàng

Leo lên cây cao

Cọp Mẹ

Thấy các con

Bị giết chết

Liền gào thét

Rung chuyển

Cả núi rừng

Từ trên cây cao

Cuội thấy cọp mẹ

Lồng lộng một hồi

Rồi đi đến

Một Gốc cây

Há họng lấy ít lá

Cho vào miệng rồi nhai

Rồi trở về mớm lá

Vào miệng cọp con

Cũng như thoa vào

Những viết thương

Thời kỳ diệu thay

Cọp con chết rồi

Sống lại như thường

Mà còn mạnh hơn

Trước nữa là khác

Cuội vô cùng sững sốt

Chờ cho

Mẹ con cọp bỏ đi

Cuội trèo xuống

Đến ngay cây lạ

Đào Gốc vác về

Dọc đường gặp một

Ông lão ăn mày

Nằm chết

Trên đám cỏ

Cuội bứt lấy

Mấy lá nhai nhỏ

Cho vào miệng ông già

Lác sau ông lão

Đã tỉnh lại

Cuội vô cùng mừng rỡ

Trời đã cho ta

Cây thuốc

Cải tử hoàn sanh

Nhờ cây thuốc quý

Cuội cứu rất nhiều người

Và thú vật

Trong đó

Có con gái phú hộ

Trở thành vợ

Của Cuội

Một hôm Cuội đi xa

Dặn vợ ở nhà

Không được

Tưới nước cho cây

Thấy cây héo

Mà chồng thời chưa về

Sẵn nước giặt áo

Vợ Cuội

Tưới vào gốc cây thuốc

Tức thời

Đất chuyển trời rung

Gió thổi ào ào

Cây thuốc Thần

Bật gốc bay lên trời

Vừa khi ấy

Cuội cũng vừa về tới nhà

Cuội hốt hoảng

Nhảy bổ đến

Toan níu lại

Nhưng cây đã

Rời khỏi mặt đất

Mang Cuội theo

Bay lên cung trăng

Cây thuốc

Trở thành cây đa

Chú Cuội

Ngồi gốc cây đa

Nhớ quê nhớ vợ

Ở nơi cõi trần

* * *

Một hôm Cuội đi xa

Dặn vợ ở nhà

Không được

Tưới nước cho cây

Thấy cây héo

Mà chồng thời chưa về

Sẵn nước giặt áo

Vợ Cuội

Tưới vào gốc cây thuốc

Tức thời

Đất chuyển trời rung

Gió thổi ào ào

Cây thuốc Thần

Bật gốc bay lên trời

Vừa khi ấy

Cuội cũng vừa về tới nhà

Cuội hốt hoảng

Nhảy bổ đến

Toan níu lại

Nhưng cây đã

Rời khỏi mặt đất

Mang Cuội theo

Bay lên cung trăng

Cây thuốc

Trở thành cây đa

Chú Cuội

Ngồi gốc cây đa

Nhớ quê nhớ vợ

Ở nơi cõi trần

Chú Cuội

Ngồi gốc cây đa

Nhớ quê nhớ vợ

Ở nơi cõi trần

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
574 - KHÓC MÀ LÀM CHI

Khóc mà làm chi

Buồn mà làm chi

Mãn trần thời ra đi

Rồi ai

Cũng thế mà thôi

Có gì đâu

Phải buồn phải đau

Chết nào đâu phải hết

Mà là

Giải thoát siêu sanh

Ra khỏi

Bể khổ trần gian

Về nơi cực lạc

An vui vĩnh hằng

Sống nơi

Cõi tạm trần gian

Dừng chân quán trọ

Phải đâu sống đời

Đã đến, thời đi

Chỉ trước

Hay sau mà thôi

Có chi u sầu

Kỷ niệm nào

Cũng tan vào mây khói

Khi thời gian bôi xóa

Luật trời là thế

Đã đến, thời đi

Nơi chốn trần gian

Mượn xác thân

Thời phải trả

Có gì đâu

Để khóc để than

Để buồn để lụy

Xót đau linh hồn

Chỉ có

Chân Tâm Chân Tánh

Là bất tử trường tồn

Từ vô lượng kiếp

Thường hằng là Ta

Ta đi Ta đến

Ba cõi sáu đường

Mượn vô thể xác

Có gì mới đâu

Cái quý

Là ở Tu nhân

Hành trang là đó

Theo chân vạn đời

Mãn trần

Trở lại Thiên Đàng

Quê Tiên sống mãi

Vĩnh hằng an vui

Còn duyên

Thời gặp lại nhau

Thiên đàng sống mãi

Buồn đau làm gì

Thủy chung gắn bó

Đời đời không xa

* * *

Sống nơi

Cõi tạm trần gian

Dừng chân quán trọ

Phải đâu sống đời

Đã đến, thời đi

Chỉ trước

Hay sau mà thôi

Có chi u sầu

Kỷ niệm nào

Cũng tan vào mây khói

Khi thời gian bôi xóa

Luật trời là thế

Đã đến, thời đi

Nơi chốn trần gian

Mượn xác thân

Thời phải trả

Có gì đâu

Để khóc để than

Để buồn để lụy

Xót đau linh hồn

Chỉ có

Chân Tâm Chân Tánh

Là bất tử trường tồn

Từ vô lượng kiếp

Thường hằng là Ta

Ta đi Ta đến

Ba cõi sáu đường

Mượn vô thể xác

Có gì mới đâu

Cái quý

Là ở Tu nhân

Hành trang là đó

Theo chân vạn đời

Mãn trần

Trở lại Thiên Đàng

Quê Tiên sống mãi

Vĩnh hằng an vui

Còn duyên

Thời gặp lại nhau

Thiên đàng sống mãi

Buồn đau làm gì

Thủy chung gắn bó

Đời đời không xa

Cái quý

Là ở Tu nhân

Hành trang là đó

Theo chân vạn đời

Mãn trần

Trở lại Thiên Đàng

Quê Tiên sống mãi

Vĩnh hằng an vui

Còn duyên

Thời gặp lại nhau

Thiên đàng sống mãi

Buồn đau làm gì

Thủy chung gắn bó

Đời đời không xa

Còn duyên

Thời gặp lại nhau

Thiên đàng sống mãi

Buồn đau làm gì

Thủy chung gắn bó

Đời đời không xa

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
575 - ĐỜI LÀ CÕI TẠM

Đừng buồn em ơi

Những gì trải qua

Khốn khổ phong ba

Đắng cay khổ não

Biết bao dập dồn

Đời là

Cõi tạm hồng trần

Bao gian nan

Cho ta giác ngộ

Hiểu sâu trường đời

Trần gian chỉ là

Trường thi

Tiến hóa hồn linh

Đã là trường thi

Thời mấy ai

Trọn vẹn cái vui

Bể dâu sóng gió

Phủ lên cuộc đời

Khó nổi yên bình

Thế gian trường đời

Biết bao bài học

Ngậm ngùi đắng cay

Trường đời cõi tạm

Luyện tu linh hồn

Chợ đời trần gian

Bao nhiêu cám dỗ

Gọi mời hồn linh

Nếu không

Tỉnh táo ngã sa

Rơi vào bể nghiệp

Đọa sa ngục hình

Đời là vô thường

Bao nỗi chán chường

Đời là thương đau

Bao nỗi bi ai

Nếu không tỉnh giấc

Đảo điên Linh Hồn

Nghiệp quả sâu dày

Luân hồi sanh tử

Đọa đày trầm luân

Trần gian chỉ là

Cõi tạm dừng chân

Trường đời nhân thế

Phải đâu thiên đàng

Đến đây

Thời phải học hành

Học lời Trời dạy

Đắc thành Phật, Tiên

Học chi

Những chuyện vô nhân

Để rồi phải chịu

Trầm luân đọa đày

Trần gian cõi tạm

Trường thi chợ đời

Được, thua, vinh, nhục

Lẽ thường trần gian

Buồn tiếc mà chi

Đời là mộng ảo

Vật chất phù du

Đến trần gian

Phải đâu

Chạy theo vật chất

Mà quên đi

Tiến hóa Linh Hồn

Học với hành

Hiểu rõ vô thường

Trở thành giác ngộ

Lọc lừa Tinh Hoa

Nhất là

Thiên Ý Trời Cha

Cam lồ châu báu

Ngọc ngà nào hơn

Đây mới là hành trang

Mang theo, trở lại

Quê hương thiên đàng

An vui tự tại

Vĩnh hằng an vui

* * *

Đừng buồn em ơi

Những gì trải qua

Khốn khổ phong ba

Đắng cay khổ não

Biết bao dập dồn

Đời là

Cõi tạm hồng trần

Bao gian nan

Cho ta giác ngộ

Hiểu sâu trường đời

Trần gian chỉ là

Trường thi

Tiến hóa hồn linh

Đã là trường thi

Thời mấy ai

Trọn vẹn cái vui

Bể dâu sóng gió

Phủ lên cuộc đời

Khó nổi yên bình

Thế gian trường đời

Biết bao bài học

Ngậm ngùi đắng cay

Trường đời cõi tạm

Luyện tu linh hồn

Chợ đời trần gian

Bao nhiêu cám dỗ

Gọi mời hồn linh

Nếu không

Tỉnh táo ngã sa

Rơi vào bể nghiệp

Đọa sa ngục hình

Đời là vô thường

Bao nỗi chán chường

Đời là thương đau

Bao nỗi bi ai

Nếu không tỉnh giấc

Đảo điên Linh Hồn

Nghiệp quả sâu dày

Luân hồi sanh tử

Đọa đày trầm luân

Trần gian chỉ là

Cõi tạm dừng chân

Trường đời nhân thế

Phải đâu thiên đàng

Đến đây

Thời phải học hành

Học lời Trời dạy

Đắc thành Phật, Tiên

Học chi

Những chuyện vô nhân

Để rồi phải chịu

Trầm luân đọa đày

Trần gian cõi tạm

Trường thi chợ đời

Được, thua, vinh, nhục

Lẽ thường trần gian

Buồn tiếc mà chi

Đời là mộng ảo

Vật chất phù du

Đến trần gian

Phải đâu

Chạy theo vật chất

Mà quên đi

Tiến hóa Linh Hồn

Học với hành

Hiểu rõ vô thường

Trở thành giác ngộ

Lọc lừa Tinh Hoa

Nhất là

Thiên Ý Trời Cha

Cam lồ châu báu

Ngọc ngà nào hơn

Đây mới là hành trang

Mang theo, trở lại

Quê hương thiên đàng

An vui tự tại

Vĩnh hằng an vui

Đến đây

Thời phải học hành

Học lời Trời dạy

Đắc thành Phật, Tiên

Học chi

Những chuyện vô nhân

Để rồi phải chịu

Trầm luân đọa đày

Trần gian cõi tạm

Trường thi chợ đời

Được, thua, vinh, nhục

Lẽ thường trần gian

Buồn tiếc mà chi

Đời là mộng ảo

Vật chất phù du

Đến trần gian

Phải đâu

Chạy theo vật chất

Mà quên đi

Tiến hóa Linh Hồn

Học với hành

Hiểu rõ vô thường

Trở thành giác ngộ

Lọc lừa Tinh Hoa

Nhất là

Thiên Ý Trời Cha

Cam lồ châu báu

Ngọc ngà nào hơn

Đây mới là hành trang

Mang theo, trở lại

Quê hương thiên đàng

An vui tự tại

Vĩnh hằng an vui

Nhất là

Thiên Ý Trời Cha

Cam lồ châu báu

Ngọc ngà nào hơn

Đây mới là hành trang

Mang theo, trở lại

Quê hương thiên đàng

An vui tự tại

Vĩnh hằng an vui

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
576 - ĂN KHẾ TRẢ VÀNG

Quạ quạ

Quạ quạ

Ăn khế trả vàng

May túi ba gan

May túi ba gan

Lấy vàng mà đựng

Quạ quạ

Quạ quạ

Ăn khế trả vàng

May túi ba gan

May túi ba gan

Lấy vàng mà đựng

Ngày xửa ngày xưa

Có hai anh em

Mồ côi cha mẹ

Từ khi có vợ

Người anh

Sanh ra làm biến

Mọi việc khó khăn

Đều đổ trút

Lên người em

Với tánh tham lam

Vợ chồng người anh

Muốn lấy sạch

Gia tài

Của cha mẹ để lại

Bằng chia cho em

Một cây khế

Còn bao nhiêu

Vợ chồng người anh

Lấy hết

Người em buồn quá

Nhưng chẳng biết nói sao

Cho đến một hôm

Con quạ

To lớn bay đến

Đậu trên cây khế

Người em thấy thế

Bằng đuổi quạ bay đi

Nào hay con quạ

Nhìn người em kêu lên

Quạ quạ

Quạ quạ

Ăn khế trả vàng

May túi ba gan

May túi ba gan

Lấy vàng mà đựng

Quạ quạ

Quạ quạ

Ăn khế trả vàng

May túi ba gan

May túi ba gan

Lấy vàng mà đựng

Quạ đưa người em

Bay qua biển đông

Đến nơi kho vàng

Người em

Chẳng tham lam

Chỉ lấy số vàng

Đầy túi ba gan

Từ đó người em

Trở nên giàu có

Vợ chồng người anh

Mò đến

Người em chẳng giấu

Kể lại đầu đuôi

Vợ chồng người anh

Bằng nói

Nay anh chị chia lại

Cây khế

Thuộc vợ chồng của anh

Còn tất cả gia tài

Cha Mẹ để lại

Thuộc về của em

Vợ chồng người anh

Ngày đêm

Ngồi dưới gốc khế

Con quạ to lớn

Liền bay đến

Vợ chồng người anh

Ra sức đuổi

Không cho quạ ăn khế

Quạ liền lên tiếng

Quạ quạ

Quạ quạ

Ăn khế trả vàng

May túi ba gan

May túi ba gan

Lấy vàng mà đựng

Quạ quạ

Quạ quạ

Ăn khế trả vàng

May túi ba gan

May túi ba gan

Lấy vàng mà đựng

Do quá tham lam

Người anh

May thật nhiều

Túi ba gan

Khi lấy vàng xong

Lúc quạ

Bay ngang qua biển

Gặp phải cơn gió lớn

Quạ kêu lên

Bỏ bớt vàng xuống đi

Người anh không nghe

Vì vàng quá nặng

Chim quạ chao đảo

Người anh cả vàng

Rơi vèo xuống biển

Chìm lỉm mất tăm

Con quạ kêu lên

Quá tham lam

Quá tham lam

Trời nào cho mà ăn

Bài học tham lam

Cho những ai quá tham lam

* * *

Do quá tham lam

Người anh

May thật nhiều

Túi ba gan

Khi lấy vàng xong

Lúc quạ

Bay ngang qua biển

Gặp phải cơn gió lớn

Quạ kêu lên

Bỏ bớt vàng xuống đi

Người anh không nghe

Vì vàng quá nặng

Chim quạ chao đảo

Người anh cả vàng

Ra vèo xuống biển

Chìm lỉm mất tăm

Con quạ kêu lên

Quá tham lam

Quá tham lam

Trời nào cho mà ăn

Bài học tham lam

Cho những ai quá tham lam

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
577 - XIN BỎ LẠI

Xin bỏ lại

Bao khổ sầu

Đời lạc Nguồn

Kiếp sống lênh đênh

Nửa đời người

Chẳng được gì

Bao nỗi buồn tênh

Với thế tình

Thường là đổi màu

Bạc trắng như vôi

Được gì đâu

Chỉ là

Bèo dạt nổi trôi

Bao năm vất vả

Đào xới cực khổ

Nhưng rốt cùng

Thời được cái chi

Chỉ nhận được

Bi đát lâm li

Ôi lạc Nguồn

Nghe trái sầu

Còn nặng trong tim

Bao kiếp nạn

Làm tôi khôn hơn

Nhận ra mọi điều

Trở về Nguồn

Tìm kiếm lối đi

Và tôi chợt hiểu

Định luật ở đời

Gốc mất rồi

Cành lá

Chẳng còn chi

Bao xui rủi

Làm tôi thức tỉnh

Hiểu rõ cảnh trần

Là nơi cõi tạm

Xoay vần, vần xoay

Xin cảm ơn

Văn Hóa Cội Nguồn

Lời dạy của Trời

Chỉ cho nhân loại

Con đường để đi

Không còn

Khốn khổ lênh đênh

Mãn trần trở lại

Quê hương cõi trời

* * *

Xin bỏ lại

Bao khổ sầu

Đời lạc Nguồn

Kiếp sống lênh đênh

Nửa đời người

Chẳng được gì

Bao nỗi buồn tênh

Với thế tình

Thường là đổi màu

Bạc trắng như vôi

Được gì đâu

Chỉ là

Bèo dạt nổi trôi

Bao năm vất vả

Đào xới cực khổ

Nhưng rốt cùng

Thời được cái chi

Chỉ nhận được

Bi đát lâm li

Ôi lạc Nguồn

Nghe trái sầu

Còn nặng trong tim

Bao kiếp nạn

Làm tôi khôn hơn

Nhận ra mọi điều

Trở về Nguồn

Tìm kiếm lối đi

Và tôi chợt hiểu

Định luật ở đời

Gốc mất rồi

Cành lá

Chẳng còn chi

Bao xui rủi

Làm tôi thức tỉnh

Hiểu rõ cảnh trần

Là nơi cõi tạm

Xoay vần, vần xoay

Xin cảm ơn

Văn Hóa Cội Nguồn

Lời dạy của Trời

Chỉ cho nhân loại

Con đường để đi

Không còn

Khốn khổ lênh đênh

Mãn trần trở lại

Quê hương cõi trời

Bao kiếp nạn

Làm tôi khôn hơn

Nhận ra mọi điều

Trở về Nguồn

Tìm kiếm lối đi

Và tôi chợt hiểu

Định luật ở đời

Gốc mất rồi

Cành lá

Chẳng còn chi

Bao xui rủi

Làm tôi thức tỉnh

Hiểu rõ cảnh trần

Là nơi cõi tạm

Xoay vần, vần xoay

Xin cảm ơn

Văn Hóa Cội Nguồn

Lời dạy của Trời

Chỉ cho nhân loại

Con đường để đi

Không còn

Khốn khổ lênh đênh

Mãn trần trở lại

Quê hương cõi trời

Xin cảm ơn

Văn Hóa Cội Nguồn

Lời dạy của Trời

Chỉ cho nhân loại

Con đường để đi

Không còn

Khốn khổ lênh đênh

Mãn trần trở lại

Quê hương cõi trời

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
Quay lại
Top Bottom