Rồng Tiên lược truyện

474 - DUYÊN HẾT
NỢ CŨNG KHÔNG CÒN


Ngày mai

Tôi sẽ cố quên người

Anh đã phụ tôi

Anh rời bỏ Cội Nguồn

Quên ơn người dựng nước

Xem thường người dựng non

Đời bất nghĩa

Đời ăn cháo đá bát

Đời vô ơn

Ăn quả quên người trồng cây

Tôi không thể chọn anh

Vì anh là kẻ bất nhân

Lòng trung không có

Hiếu nhân không còn

Lương Tâm vứt bỏ

Theo đường tà ma

Cội Nguồn vứt bỏ

Không ra con người

Huống chi là

Thiện, ác hai đường

Anh theo hướng ngoại

Bỏ Nguồn Ông Cha

Dù cho

Anh có quay về đây

Niềm tin đã mất

Còn gì nữa đâu

Tôi sẽ rời xa anh

Cho dù anh còn yêu tôi

Thứ tình yêu

Chỉ là chót lưỡi đầu môi

Anh chỉ yêu tiền mà thôi

Thứ tình yêu

Bạc trắng như vôi

Tình yêu bèo bọt

Nổi trôi giữa dòng

Đôi ta từ đây

Chia cắt đôi đường

Tình yêu không Gốc

Lạc loài tình yêu

Thà bỏ hết đi

Em làm lại từ đầu

Tìm người

Cùng hội cùng thuyền

Đường trần một lối

Cội Nguồn ta đi

Bận tâm mà chi

Vì một người mất Gốc

Có đáng hay không

Gốc đã mất rồi

Thời cành khô ngọn héo

Kết quả gì

Mục nát yêu đương

Ví như hôm nay

Rẽ lối uyên ương

Không chung đường

Thời lấy gì

Bám bíu lấy nhau

Bám bíu lấy nhau

Càng thêm buồn phiền

Dù có buộc ràng

Càng thêm tan vỡ

Không trước thời sau

Thức tỉnh đi thôi

Thứ tình yêu

Sẽ bạc trắng như vôi

Thứ tình yêu vì tiền

Lìa bỏ Cội Nguồn

Nào phải thật tình yêu

* * *

Ngày mai

Tôi sẽ cố quên người

Anh đã phụ tôi

Anh rời bỏ Cội Nguồn

Quên ơn người dựng nước

Xem thường người dựng non

Đời bất nghĩa

Đời ăn cháo đá bát

Đời vô ơn

Ăn quả quên người trồng cây

Tôi không thể chọn anh

Vì anh là kẻ bất nhân

Lòng trung không có

Hiếu nhân không còn

Lương Tâm vứt bỏ

Theo đường tà ma

Cội Nguồn vứt bỏ

Không ra con người

Huống chi là

Thiện, ác hai đường

Anh theo hướng ngoại

Bỏ Nguồn Ông Cha

Dù cho

Anh có quay về đây

Niềm tin đã mất

Còn gì nữa đâu

Tôi sẽ rời xa anh

Cho dù anh còn yêu tôi

Thứ tình yêu

Chỉ là chót lưỡi đầu môi

Anh chỉ yêu tiền mà thôi

Thứ tình yêu

Bạc trắng như vôi

Tình yêu bèo bọt

Nổi trôi giữa dòng

Đôi ta từ đây

Chia cắt đôi đường

Tình yêu không Gốc

Lạc loài tình yêu

Thà bỏ hết đi

Em làm lại từ đầu

Tìm người

Cùng hội cùng thuyền

Đường trần một lối

Cội Nguồn ta đi

Bận tâm mà chi

Vì một người mất Gốc

Có đáng hay không

Gốc đã mất rồi

Thời cành khô ngọn héo

Kết quả gì

Mục nát yêu đương

Ví như hôm nay

Rẽ lối uyên ương

Không chung đường

Thời lấy gì

Bám bíu lấy nhau

Bám bíu lấy nhau

Càng thêm buồn phiền

Dù có buộc ràng

Càng thêm tan vỡ

Không trước thời sau

Thức tỉnh đi thôi

Thứ tình yêu

Sẽ bạc trắng như vôi

Thứ tình yêu vì tiền

Lìa bỏ Cội Nguồn

Nào phải thật tình yêu

Bận tâm mà chi

Vì một người mất Gốc

Có đáng hay không

Gốc đã mất rồi

Thời cành khô ngọn héo

Kết quả gì

Mục nát yêu đương

Ví như hôm nay

Rẽ lối uyên ương

Không chung đường

Thời lấy gì

Bám bíu lấy nhau

Bám bíu lấy nhau

Càng thêm buồn phiền

Dù có buộc ràng

Càng thêm tan vỡ

Không trước thời sau

Thức tỉnh đi thôi

Thứ tình yêu

Sẽ bạc trắng như vôi

Thứ tình yêu vì tiền

Lìa bỏ Cội Nguồn

Nào phải thật tình yêu

Thức tỉnh đi thôi

Thứ tình yêu

Sẽ bạc trắng như vôi

Thứ tình yêu vì tiền

Lìa bỏ Cội Nguồn

Nào phải thật tình yêu

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
475 - NẾU NHƯ NGÀY XƯA

Nếu như ngày xưa

Tìm hiểu kỹ nhau

Không vội không vàng

Thời ngày hôm nay

Có đâu sầu đau

Yêu nhau để rồi

Bây giờ lìa tan

Thứ tình yêu

Đâu cần chung thủy

Tình yêu vắt chanh

Tình yêu bỏ vỏ

Khi không còn

Lợi dụng được nhau

Thứ tình yêu

Sớm nắng chiều mưa

Đổi thay, thay đổi

Không đâu bến bờ

Thứ tình yêu

Cởi ra mặc vào

Đến khi chán ngán

Đi vào nhẫn tâm

Không yêu thời chớ

Ném ra ngoài đường

Và thật vậy

Đã quá chán chường

Tình yêu mù quáng

Lầm đường tình yêu

Thứ tình yêu

Thấy trăng quên đèn

Chạy theo hình bóng

Tiền tài lợi danh

Thứ tình yêu

Anh dành cho tôi

Giờ bạc trắng như vôi

Em nay đã hiểu ra

Không chung đường

Chẳng Cội Nguồn

Đường tình lạc lối

Hợp rồi để tan

Hai ta chia tay

Cũng là hợp lẽ

Để không phải ai

Phiền lụy đến ai

Dù cho ngày mai

Nỗi đau vẫn còn

Nhưng rồi thời gian

Cũng dần phai mờ

Giờ đã tỉnh rồi

Tìm trong Cội Nguồn

Bến bờ tình yêu

Tâm đầu ý hợp

Hướng đến tương lai

Bền chặt không phai

Nỗi đau nào

Cũng sẽ qua mau

Thời gian xóa đi

Tình yêu sai đường

Tình yêu vô thường

Tình yêu

Giờ chẳng còn chi

* * *

Nếu như ngày xưa

Tìm hiểu kỹ nhau

Không vội không vàng

Thời ngày hôm nay

Có đâu sầu đau

Yêu nhau để rồi

Bây giờ lìa tan

Thứ tình yêu

Đâu cần chung thủy

Tình yêu vắt chanh

Tình yêu bỏ vỏ

Khi không còn

Lợi dụng được nhau

Thứ tình yêu

Sớm nắng chiều mưa

Đổi thay, thay đổi

Không đâu bến bờ

Thứ tình yêu

Cởi ra mặc vào

Đến khi chán ngán

Đi vào nhẫn tâm

Không yêu thời chớ

Ném ra ngoài đường

Và thật vậy

Đã quá chán chường

Tình yêu mù quáng

Lầm đường tình yêu

Thứ tình yêu

Thấy trăng quên đèn

Chạy theo hình bóng

Tiền tài lợi danh

Thứ tình yêu

Anh dành cho tôi

Giờ bạc trắng như vôi

Em nay đã hiểu ra

Không chung đường

Chẳng Cội Nguồn

Đường tình lạc lối

Hợp rồi để tan

Hai ta chia tay

Cũng là hợp lẽ

Để không phải ai

Phiền lụy đến ai

Dù cho ngày mai

Nỗi đau vẫn còn

Nhưng rồi thời gian

Cũng dần phai mờ

Giờ đã tỉnh rồi

Tìm trong Cội Nguồn

Bến bờ tình yêu

Tâm đầu ý hợp

Hướng đến tương lai

Bền chặt không phai

Nỗi đau nào

Cũng sẽ qua mau

Thời gian xóa đi

Tình yêu sai đường

Tình yêu vô thường

Tình yêu

Giờ chẳng còn chi

Giờ đã tỉnh rồi

Tìm trong Cội Nguồn

Bến bờ tình yêu

Tâm đầu ý hợp

Hướng đến tương lai

Bền chặt không phai

Nỗi đau nào

Cũng sẽ qua mau

Thời gian xóa đi

Tình yêu sai đường

Tình yêu vô thường

Tình yêu

Giờ chẳng còn chi

Nỗi đau nào

Cũng sẽ qua mau

Thời gian xóa đi

Tình yêu sai đường

Tình yêu vô thường

Tình yêu

Giờ chẳng còn chi

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
476 - TÌM EM

Tìm em

Anh đi tìm em

Đơn côi trong đêm

Anh đi lang thang

Trăng rơi trên sông

Gió lùa ngọn cỏ

Tiếng nhạn kêu sương

Anh đi tìm mãi

Cũng không thấy người

Xuống trần

Lạc nhau mất rồi

Thiên đàng ngày nào

Ta cũng bên nhau

Xuống trần

Quên hết chuyện xưa

Tìm nhau tìm cả

Tháng năm cuộc đời

Người ở đây

Người ở chân trời

Bao giờ gặp được

Người mình nhớ mong

Đêm ôm cô đơn

Ngày đợi ngóng trông

Nỗi buồn theo mãi

Tháng năm cuộc đời

Và thật tình cờ

Tôi gặp em

Đi trên con đường

Nguồn Cội Cha Ông

Em như nàng tiên

Xinh đẹp lạ thường

Gần nhau trước mắt

Nhưng tìm không ra

Ngày nào

Nàng cũng đi qua

Căn nhà xóm nhỏ

Thướt tha về Nguồn

Nhưng vì

Tôi đã lạc đường

Lìa xa Nguồn Cội

Trí mù tối tăm

Nên tôi

Không nhận ra em

Nàng tiên thiên giới

Cùng tôi xuống trần

Cái gần

Cũng thật là gần

Cái xa thăm thẳm

Chân trời rất xa

Bây giờ

Tôi đã nhận ra

Nên tôi nhập cuộc

Theo em về Nguồn

Ánh trăng

Vừa đẹp vừa tròn

Và tôi tận hưởng

Vui cùng ánh trăng

Thế là

Tôi đã gặp em

Nên duyên chồng vợ

Nên duyên châu trần

Trăm năm hạnh phúc

Con đàn cháu đống

Ngập tràn tình yêu

* * *

Xuống trần

Lạc nhau mất rồi

Thiên đàng ngày nào

Ta cũng bên nhau

Xuống trần

Quên hết chuyện xưa

Tìm nhau tìm cả

Tháng năm cuộc đời

Người ở đây

Người ở chân trời

Bao giờ gặp được

Người mình nhớ mong

Đêm ôm cô đơn

Ngày đợi ngóng trông

Nỗi buồn theo mãi

Tháng năm cuộc đời

Và thật tình cờ

Tôi gặp em

Đi trên con đường

Nguồn Cội Cha Ông

Em như nàng tiên

Xinh đẹp lạ thường

Gần nhau trước mắt

Nhưng tìm không ra

Ngày nào

Nàng cũng đi qua

Căn nhà xóm nhỏ

Thướt tha về Nguồn

Nhưng vì

Tôi đã lạc đường

Lìa xa Nguồn Cội

Trí mù tối tăm

Nên tôi

Không nhận ra em

Nàng tiên thiên giới

Cùng tôi xuống trần

Cái gần

Cũng thật là gần

Cái xa thăm thẳm

Chân trời rất xa

Bây giờ

Tôi đã nhận ra

Nên tôi nhập cuộc

Theo em về Nguồn

Ánh trăng

Vừa đẹp vừa tròn

Và tôi tận hưởng

Vui cùng ánh trăng

Thế là

Tôi đã gặp em

Nên duyên chồng vợ

Nên duyên châu trần

Trăm năm hạnh phúc

Con đàn cháu đống

Ngập tràn tình yêu

Bây giờ

Tôi đã nhận ra

Nên tôi nhập cuộc

Theo em về Nguồn

Ánh trăng

Vừa đẹp vừa tròn

Và tôi tận hưởng

Vui cùng ánh trăng

Thế là

Tôi đã gặp em

Nên duyên chồng vợ

Nên duyên châu trần

Trăm năm hạnh phúc

Con đàn cháu đống

Ngập tràn tình yêu

Thế là

Tôi đã gặp em

Nên duyên chồng vợ

Nên duyên châu trần

Trăm năm hạnh phúc

Con đàn cháu đống

Ngập tràn tình yêu

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
477 - CỚ SAO NGẬP NGỪNG

Anh về Nguồn

Là về chính mình

Như cây có Gốc

Đơm cành nở hoa

Anh theo Ông Cha

Nào phải anh theo ai

Mà anh ngập ngừng

Anh mãi lưng chừng

Sao lạ vậy anh

Sống mà vững Gốc

Hiếu nhân tỏa sáng

Nhân nghĩa thơm bay

Người đời sùng kính

Thánh Thần quan tâm

Anh hãy vui lên

Cùng em sánh vai

Cùng thuyền chung hội

Không còn lạc Cội

Đẹp mãi tình yêu

Trước đây

Em chưa về Nguồn

Đời em nhiều lúc cô đơn

Luôn mang nhiều tâm sự

Không có niềm tin

Nhưng khi em về Nguồn

Như cây khô hạn

Gặp được mưa rào

Mát lạnh vào hồn

Người vui

Thời cảnh cũng vui

Ngập tràn hạnh phúc

Tươi xanh cuộc đời

Anh về Nguồn

Là anh đi vào đổi đời

Đổi căn đổi số

Như thuyền có bến

Không còn

Trôi nổi bơ vơ

Đời anh

Luôn gặp mắn may

Làm đâu được đó

Muốn chi đều thành

Nhìn nhận Tổ Tông

Cha Ông phù hộ

Như cây có Gốc

Thân cành nở hoa

Hai ta đẹp mãi đôi ta

Trọn đời hạnh phúc

Âu ca đẹp lành

Về Nguồn

Sao lại chần chờ

Cùng em dệt mộng

Phúc lành tình yêu

* * *

Anh về Nguồn

Là về chính mình

Như cây có Gốc

Đơm cành nở hoa

Anh theo Ông Cha

Nào phải anh theo ai

Mà anh ngập ngừng

Anh mãi lưng chừng

Sao lạ vậy anh

Sống mà vững Gốc

Hiếu nhân tỏa sáng

Nhân nghĩa thơm bay

Người đời sùng kính

Thánh Thần quan tâm

Anh hãy vui lên

Cùng em sánh vai

Cùng thuyền chung hội

Không còn lạc Cội

Đẹp mãi tình yêu

Trước đây

Em chưa về Nguồn

Đời em nhiều lúc cô đơn

Luôn mang nhiều tâm sự

Không có niềm tin

Nhưng khi em về Nguồn

Như cây khô hạn

Gặp được mưa rào

Mát lạnh vào hồn

Người vui

Thời cảnh cũng vui

Ngập tràn hạnh phúc

Tươi xanh cuộc đời

Anh về Nguồn

Là anh đi vào đổi đời

Đổi căn đổi số

Như thuyền có bến

Không còn

Trôi nổi bơ vơ

Đời anh

Luôn gặp mắn may

Làm đâu được đó

Muốn chi đều thành

Nhìn nhận Tổ Tông

Cha Ông phù hộ

Như cây có Gốc

Thân cành nở hoa

Hai ta đẹp mãi đôi ta

Trọn đời hạnh phúc

Âu ca đẹp lành

Về Nguồn

Sao lại chần chờ

Cùng em dệt mộng

Phúc lành tình yêu

Anh về Nguồn

Là anh đi vào đổi đời

Đổi căn đổi số

Như thuyền có bến

Không còn

Trôi nổi bơ vơ

Đời anh

Luôn gặp mắn may

Làm đâu được đó

Muốn chi đều thành

Nhìn nhận Tổ Tông

Cha Ông phù hộ

Như cây có Gốc

Thân cành nở hoa

Hai ta đẹp mãi đôi ta

Trọn đời hạnh phúc

Âu ca đẹp lành

Về Nguồn

Sao lại chần chờ

Cùng em dệt mộng

Phúc lành tình yêu

Nhìn nhận Tổ Tông

Cha Ông phù hộ

Như cây có Gốc

Thân cành nở hoa

Hai ta đẹp mãi đôi ta

Trọn đời hạnh phúc

Âu ca đẹp lành

Về Nguồn

Sao lại chần chờ

Cùng em dệt mộng

Phúc lành tình yêu

Về Nguồn

Sao lại chần chờ

Cùng em dệt mộng

Phúc lành tình yêu

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
478 - GIÁC NGỘ ĐƯỜNG TÌNH

Qua một lần

Yêu đương trắc trở

Ta chợt hiểu rằng

Tình yêu bền vững

Là tình yêu

Phải đi chung đường

Tâm đầu ý hiệp

Dắt dìu cùng nhau

Đường về Nguồn

Chung hội chung thuyền

Chung nhau lý tưởng

Gắn liền với nhau

Quy Tổ nhận Tông

Tình yêu có Gốc

Càng thêm vững bền

Ít bị trái ngang

Phũ phàng chia cách

Qua bao đêm trăn trở

Tìm trong hơi thở

Những gì đã qua

Cho ta giác ngộ

Tình yêu rút ra

Tình yêu lạc nẻo

Sum hiệp phôi pha

Mỗi người

Theo một con đường

Thường chia lối rẽ

Yêu nhau rồi

Lại phải xa nhau

Tình yêu lạc lối

Tình yêu cho ta

Héo mòn tuổi đời

Tuy dù ở gần

Nhưng vẫn cách xa

Cảm thương cho Ta

Bao mối tình đổ vỡ

Giờ ta mới được nhận ra

Tình không chung lối

Đường tình rẽ lối sang sông

Yêu thời vơi

Đau thương thời lại đầy

Qua một lần

Trắc trở yêu đương

Nay tôi đã rõ

Hiểu thông đường tình

Làm lại từ đầu

Chung đường chung lối

Vững bền tình yêu

* * *

Qua một lần

Yêu đương trắc trở

Ta chợt hiểu rằng

Tình yêu bền vững

Là tình yêu

Phải đi chung đường

Tâm đầu ý hiệp

Dắt dìu cùng nhau

Đường về Nguồn

Chung hội chung thuyền

Chung nhau lý tưởng

Gắn liền với nhau

Quy Tổ nhận Tông

Tình yêu có Gốc

Càng thêm vững bền

Ít bị trái ngang

Phũ phàng chia cách

Qua bao đêm trăn trở

Tìm trong hơi thở

Những gì đã qua

Cho ta giác ngộ

Tình yêu rút ra

Tình yêu lạc nẻo

Sum hiệp phôi pha

Mỗi người

Theo một con đường

Thường chia lối rẽ

Yêu nhau rồi

Lại phải xa nhau

Tình yêu lạc lối

Tình yêu cho ta

Héo mòn tuổi đời

Tuy dù ở gần

Nhưng vẫn cách xa

Cảm thương cho Ta

Bao mối tình đổ vỡ

Giờ ta mới được nhận ra

Tình không chung lối

Đường tình rẽ lối sang sông

Yêu thời vơi

Đau thương thời lại đầy

Qua một lần

Trắc trở yêu đương

Nay tôi đã rõ

Hiểu thông đường tình

Làm lại từ đầu

Chung đường chung lối

Vững bền tình yêu

Cảm thương cho Ta

Bao mối tình đổ vỡ

Giờ ta mới được nhận ra

Tình không chung lối

Đường tình rẽ lối sang sông

Yêu thời vơi

Đau thương thời lại đầy

Qua một lần

Trắc trở yêu đương

Nay tôi đã rõ

Hiểu thông đường tình

Làm lại từ đầu

Chung đường chung lối

Vững bền tình yêu

Qua một lần

Trắc trở yêu đương

Nay tôi đã rõ

Hiểu thông đường tình

Làm lại từ đầu

Chung đường chung lối

Vững bền tình yêu

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
479 - SAI LẦM Ý NGHĨ

Đời hay nói rằng

Chết là hết

Không còn gì nữa

Vì mấy khi chết

Ai sống lại được đâu

Tu không tu

Thời cũng như nhau

Chết là hết

Còn đâu mà phân với biệt

Thật ra không phải vậy

Người có Hồn và Xác

Xác mất rồi

Hồn nào có chết

Sống hành ác

Hồn khổ biết bao

Ý nghĩ lầm sai

Dẫn tới họa tai

Xác mất rồi

Địa Ngục đọa sa

Bao khốn khổ

Cưa xẻ lột da

Chết nào phải là xong

Muôn kiếp đầu thai trả nợ

Bởi vì khờ dại

Nên ý nghĩ sai lầm

Sống trên đời

Tu là để nuôi phần hồn

Làm ăn là nuôi thể xác

Chỉ lo làm ăn

Mà quên mất đường tu

Còn nói dại ngu

Chết là hết còn gì nữa đâu

Vì mưu sinh

Mà tạo ra nhiều nghiệp ác

Xác mất rồi

Hồn nhận lấy đeo mang

Luân hồi

Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sanh

Muôn đời vạn kiếp

Khốn nguy linh hồn

Nuôi xác thời nhiều

Đến khi nhận lại

Chỉ là con số không

Linh Hồn không chăm

Hoặc thờ ơ chẳng biết

Xác mất rồi

Hồn sa đọa tối tăm

Chỉ có người giác ngộ

Nuôi dưỡng thể xác

Tu dưỡng linh Hồn

Khi mãn kiếp trần

Xác trả lại rồi

Hồn được siêu sanh

Không còn sa đọa

Trầm luân luân hồi

An vui sống mãi trên trời

Tu là như thế,

Đắp bồi Hồn Linh

Người ngu

Suy nghĩ cũng ngu

Tự mình làm hại

Hồn Linh của mình

Chết nào phải hết

Chỉ là hành trình

Chuyển kiếp mà thôi

* * *

Đời hay nói rằng

Chết là hết

Không còn gì nữa

Vì mấy khi chết

Ai sống lại được đâu

Tu không tu

Thời cũng như nhau

Chết là hết

Còn đâu mà phân với biệt

Thật ra không phải vậy

Người có Hồn và Xác

Xác mất rồi

Hồn nào có chết

Sống hành ác

Hồn khổ biết bao

Ý nghĩ lầm sai

Dẫn tới họa tai

Xác mất rồi

Địa Ngục đọa sa

Bao khốn khổ

Cưa xẻ lột da

Chết nào phải là xong

Muôn kiếp đầu thai trả nợ

Bởi vì khờ dại

Nên ý nghĩ sai lầm

Sống trên đời

Tu là để nuôi phần hồn

Làm ăn là nuôi thể xác

Chỉ lo làm ăn

Mà quên mất đường tu

Còn nói dại ngu

Chết là hết còn gì nữa đâu

Vì mưu sinh

Mà tạo ra nhiều nghiệp ác

Xác mất rồi

Hồn nhận lấy đeo mang

Luân hồi

Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sanh

Muôn đời vạn kiếp

Khốn nguy linh hồn

Nuôi xác thời nhiều

Đến khi nhận lại

Chỉ là con số không

Linh Hồn không chăm

Hoặc thờ ơ chẳng biết

Xác mất rồi

Hồn sa đọa tối tăm

Chỉ có người giác ngộ

Nuôi dưỡng thể xác

Tu dưỡng linh Hồn

Khi mãn kiếp trần

Xác trả lại rồi

Hồn được siêu sanh

Không còn sa đọa

Trầm luân luân hồi

An vui sống mãi trên trời

Tu là như thế,

Đắp bồi Hồn Linh

Người ngu

Suy nghĩ cũng ngu

Tự mình làm hại

Hồn Linh của mình

Chết nào phải hết

Chỉ là hành trình

Chuyển kiếp mà thôi

Vì mưu sinh

Mà tạo ra nhiều nghiệp ác

Xác mất rồi

Hồn nhận lấy đeo mang

Luân hồi

Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sanh

Muôn đời vạn kiếp

Khốn nguy linh hồn

Nuôi xác thời nhiều

Đến khi nhận lại

Chỉ là con số không

Linh Hồn không chăm

Hoặc thờ ơ chẳng biết

Xác mất rồi

Hồn sa đọa tối tăm

Chỉ có người giác ngộ

Nuôi dưỡng thể xác

Tu dưỡng linh Hồn

Khi mãn kiếp trần

Xác trả lại rồi

Hồn được siêu sanh

Không còn sa đọa

Trầm luân luân hồi

An vui sống mãi trên trời

Tu là như thế,

Đắp bồi Hồn Linh

Người ngu

Suy nghĩ cũng ngu

Tự mình làm hại

Hồn Linh của mình

Chết nào phải hết

Chỉ là hành trình

Chuyển kiếp mà thôi

Người ngu

Suy nghĩ cũng ngu

Tự mình làm hại

Hồn Linh của mình

Chết nào phải hết

Chỉ là hành trình

Chuyển kiếp mà thôi

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
480 - ÁNH SAO CHỈ ĐƯỜNG

Đời lỡ sa vào

Vào cảnh ác gian

Tháng năm lo sợ

Những bất an

Ước thầm ra khỏi

Con đường ác

Nhưng biết đi đâu

Thở với than

Quay đầu chẳng dễ

Không rõ lối

Đường trần u tối

Lối nào đi

Khó sống thay

Người yếu vai gầy

Luôn sợ gió

Trăng về lầu kín

Khó chiếu thay

Hỏng chân không Gốc

Đời vô định

Bồng bềnh vô trụ

Sợ gió bay

Muốn dừng nhưng trớn

Còn lao tới

Khó khăn biết mấy

Khi đầu quây

Biết làm sao đây

Lắng nghe dòng chảy

Đông, Tây, mịt mù

Cuộc sống muôn màu

Nhiều ngõ ngách

May thay

Nhìn thấy ánh vì sao

Soi đường chỉ lối

Cho Ta tìm đường

Tìm về Nguồn Cội

Thẳng đường mà đi

* * *

Đời lỡ sa vào

Vào cảnh ác gian

Tháng năm lo sợ

Những bất an

Ước thầm ra khỏi

Con đường ác

Nhưng biết đi đâu

Thở với than

Quay đầu chẳng dễ

Không rõ lối

Đường trần u tối

Lối nào đi

Khó sống thay

Người yếu vai gầy

Luôn sợ gió

Trăng về lầu kín

Khó chiếu thay

Hỏng chân không Gốc

Đời vô định

Bồng bềnh vô trụ

Sợ gió bay

Muốn dừng nhưng trớn

Còn lao tới

Khó khăn biết mấy

Khi đầu quây

Biết làm sao đây

Lắng nghe dòng chảy

Đông, Tây, mịt mù

Cuộc sống muôn màu

Nhiều ngõ ngách

May thay

Nhìn thấy ánh vì sao

Soi đường chỉ lối

Cho Ta tìm đường

Tìm về Nguồn Cội

Thẳng đường mà đi

Đời lỡ sa vào

Vào cảnh ác gian

Tháng năm lo sợ

Những bất an

Ước thầm ra khỏi

Con đường ác

Nhưng biết đi đâu

Thở với than

Quay đầu chẳng dễ

Không rõ lối

Đường trần u tối

Lối nào đi

Khó sống thay

Người yếu vai gầy

Luôn sợ gió

Trăng về lầu kín

Khó chiếu thay

Hỏng chân không Gốc

Đời vô định

Bồng bềnh vô trụ

Sợ gió bay

Muốn dừng nhưng trớn

Còn lao tới

Khó khăn biết mấy

Khi đầu quây

Biết làm sao đây

Lắng nghe dòng chảy

Đông, Tây, mịt mù

Cuộc sống muôn màu

Nhiều ngõ ngách

May thay

Nhìn thấy ánh vì sao

Soi đường chỉ lối

Cho Ta tìm đường

Tìm về Nguồn Cội

Thẳng đường mà đi

May thay

Nhìn thấy ánh vì sao

Soi đường chỉ lối

Cho Ta tìm đường

Tìm về Nguồn Cội

Thẳng đường mà đi

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
481 - NGƯỜI MẸ
QUÊ HƯƠNG


Ôi Nam Quan

Ôi Cà Mau

Hai đầu đất nước

Hình cong chữ S

Người Mẹ quê hương

Vẫn còn thổn thức

Giấc ngủ chưa tròn

Vì con cái

Lạc lõng bơ vơ

Vì chiến tranh

Tan đàn xẻ nghé

Đứa đi tù

Người lưu lạc tha phương

Đất nước hao mòn

Đất liền biển cả

Biết bao vẻ đẹp

Về tay giặc thù

Nỗi buồn u sầu

Hoàng Sa Trường Sa

Giặc ngày đêm

Cày xới không tha

Không còn nguyên vẹn

Đổi thay dạng hình

Đau lòng xót dạ

Người Mẹ quê hương

Ôi biển đảo

Những đứa con của Mẹ

Mấy nghìn năm

Các con còn trẻ

Vẫn hồn nhiên

Tắm biển vui chơi

Ôi lũ ngoại xâm

Chúng bắt các con

Làm bàn đạp

Hì hục cày xới nát tan

Ôi đau lòng

Những đảo con của Mẹ

Hãy yên lòng

Con cháu Tiên Rồng

Sẽ cứu các con

Những hòn đảo thân yêu

Trở về với Mẹ

Chắt chiêu hợp đàn

Quê hương đất Mẹ

Biển trời Việt Nam

Hai đầu đất nước

Thương ải Nam Quan

* * *

Ôi Nam Quan

Ôi Cà Mau

Hai đầu đất nước

Hình cong chữ S

Người Mẹ quê hương

Vẫn còn thổn thức

Giấc ngủ chưa tròn

Vì con cái

Lạc lõng bơ vơ

Vì chiến tranh

Tan đàn xẻ nghé

Đứa đi tù

Người lưu lạc tha phương

Đất nước hao mòn

Đất liền biển cả

Biết bao vẻ đẹp

Về tay giặc thù

Nỗi buồn u sầu

Hoàng Sa Trường Sa

Giặc ngày đêm

Cày xới không tha

Không còn nguyên vẹn

Đổi thay dạng hình

Đau lòng xót dạ

Người Mẹ quê hương

Ôi biển đảo

Những đứa con của Mẹ

Mấy nghìn năm

Các con còn trẻ

Vẫn hồn nhiên

Tắm biển vui chơi

Ôi lũ ngoại xâm

Chúng bắt các con

Làm bàn đạp

Hì hục cày xới nát tan

Ôi đau lòng

Những đảo con của Mẹ

Hãy yên lòng

Con cháu Tiên Rồng

Sẽ cứu các con

Những hòn đảo thân yêu

Trở về với Mẹ

Chắt chiêu hợp đàn

Quê hương đất Mẹ

Biển trời Việt Nam

Hai đầu đất nước

Thương ải Nam Quan

Ôi biển đảo

Những đứa con của Mẹ

Mấy nghìn năm

Các con còn trẻ

Vẫn hồn nhiên

Tắm biển vui chơi

Ôi lũ ngoại xâm

Chúng bắt các con

Làm bàn đạp

Hì hục cày xới nát tan

Ôi đau lòng

Những đảo con của Mẹ

Hãy yên lòng

Con cháu Tiên Rồng

Sẽ cứu các con

Những hòn đảo thân yêu

Trở về với Mẹ

Chắt chiêu hợp đàn

Quê hương đất Mẹ

Biển trời Việt Nam

Hai đầu đất nước

Thương ải Nam Quan

Hãy yên lòng

Con cháu Tiên Rồng

Sẽ cứu các con

Những hòn đảo thân yêu

Trở về với Mẹ

Chắt chiêu hợp đàn

Quê hương đất Mẹ

Biển trời Việt Nam

Hai đầu đất nước

Thương ải Nam Quan

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
482 - MƯA THIÊN Ý

Mưa,

Mưa rơi ngày đêm

Mưa triền miên

Giọt mưa Thiên Ý

Cam lộ siêu nhiên

Trên nước non

Mưa khắp thế gian

Mưa trong lòng người

Tắm gội Linh Hồn

Hạt mưa tận độ

Đi vào siêu sinh

Mưa, mưa tràn lan

Hóa thành nước lũ

Tràn ngập thế gian

Cuốn trôi ác tà

Hạt mưa cứu đời

Làm cho cuộc sống

Đâm chồi nở hoa

Hạt mưa sa

Từ Nguồn Cội tuôn ra

Từ trên trời mưa xuống

Hạt mưa Thiên Ý Trời Cha

Hạt Mưa

Hóa thành ánh sáng

Đem về hơi ấm

Cho đời mùa xuân

Giọt mưa

Chuyển hóa hồn linh

Làm cho giác ngộ

Siêu lên cõi trời

Giọt mưa

Đem lại sanh tồn

Giọt mưa giải hạn

Khô cằn, cằn khô

Nẩy mầm phát triển

Đức nhân thiện lành

Mưa,

Mưa rơi đêm ngày

Mưa ngập tràn

Trên khắp địa cầu

Làm cho thế giới

Đổi đời văn minh

Không còn

Chinh chiến chiến chinh

An vui hạnh phúc

Bình yên cuộc đời

Hạt mưa

Chân lý nhà Trời

Hóa thành cam lộ

Cứu thời nạn tai

Mưa hạt Mưa

Đem lại an vui

Thấm vào cuộc sống

Tốt tươi mọi bề

Mưa hạt mưa

Cải thiện cuộc đời

Hạt mưa đem lại

Sáng ngời ấm no

Mưa hạt mưa

Siêu thoát hồn linh

Không còn sa đọa

Siêu sanh về trời

Mưa triền miên

Mưa ngày đêm

Hạt mưa Văn Hóa Cội Nguồn

* * *

Mưa,

Mưa rơi ngày đêm

Mưa triền miên

Giọt mưa Thiên Ý

Cam lộ siêu nhiên

Trên nước non

Mưa khắp thế gian

Mưa trong lòng người

Tắm gội Linh Hồn

Hạt mưa tận độ

Đi vào siêu sinh

Mưa, mưa tràn lan

Hóa thành nước lũ

Tràn ngập thế gian

Cuốn trôi ác tà

Hạt mưa cứu đời

Làm cho cuộc sống

Đâm chồi nở hoa

Hạt mưa sa

Từ Nguồn Cội tuôn ra

Từ trên trời mưa xuống

Hạt mưa Thiên Ý Trời Cha

Hạt Mưa

Hóa thành ánh sáng

Đem về hơi ấm

Cho đời mùa xuân

Giọt mưa

Chuyển hóa hồn linh

Làm cho giác ngộ

Siêu lên cõi trời

Giọt mưa

Đem lại sanh tồn

Giọt mưa giải hạn

Khô cằn, cằn khô

Nẩy mầm phát triển

Đức nhân thiện lành

Mưa,

Mưa rơi đêm ngày

Mưa ngập tràn

Trên khắp địa cầu

Làm cho thế giới

Đổi đời văn minh

Không còn

Chinh chiến chiến chinh

An vui hạnh phúc

Bình yên cuộc đời

Hạt mưa

Chân lý nhà Trời

Hóa thành cam lộ

Cứu thời nạn tai

Mưa hạt Mưa

Đem lại an vui

Thấm vào cuộc sống

Tốt tươi mọi bề

Mưa hạt mưa

Cải thiện cuộc đời

Hạt mưa đem lại

Sáng ngời ấm no

Mưa hạt mưa

Siêu thoát hồn linh

Không còn sa đọa

Siêu sanh về trời

Mưa triền miên

Mưa ngày đêm

Hạt mưa Văn Hóa Cội Nguồn

Hạt mưa

Chân lý nhà Trời

Hóa thành cam lộ

Cứu thời nạn tai

Mưa hạt Mưa

Đem lại an vui

Thấm vào cuộc sống

Tốt tươi mọi bề

Mưa hạt mưa

Cải thiện cuộc đời

Hạt mưa đem lại

Sáng ngời ấm no

Mưa hạt mưa

Siêu thoát hồn linh

Không còn sa đọa

Siêu sanh về trời

Mưa triền miên

Mưa ngày đêm

Hạt mưa Văn Hóa Cội Nguồn

Mưa triền miên

Mưa ngày đêm

Hạt mưa Văn Hóa Cội Nguồn

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
483 - CHUNG NHAU
MỘT ĐƯỜNG


Đã lâu lắm rồi

Cùng anh em

Ra sức truyền kinh

Thường gặp nhau

Trên facebook hàng đêm

Bao niềm vui

Cùng chia sẻ niềm tin

Trên con đường

Nguồn Cội Cha Ông

Đại Đạo vũ trụ tối cao

Ngày xưa đó

Ta thường lạc lối

Đi trong màn đêm

Lạc lối u minh

Nhưng hôm nay

Cơ trời thay đổi

Cho đời ánh sáng

Bước đi dễ dàng

Cùng nhau

Chung hiệp cùng đường

Lời kinh chia sẻ

Dắt dìu cùng nhau

Thường hay

Chia sẻ thông tin

Cho nhau hiểu biết

Càng thêm vững vàng

Mấy năm qua rồi

Đi trên con đường

Cùng Cội cùng Nguồn

Bao nhiêu cảm mến

Luôn dành cho nhau

Hạt muối cắn hai

Một con ngựa đau

Cả tàu bỏ cỏ

Tình anh em

Tình đồng loại

Sát cánh bên nhau

Chiến đấu ngày đêm

Đem hết tài năng

Phổ biến lời kinh

Tận độ thế nhân

Qua bao năm tháng

Qua bao gian nan

Càng thêm gắn bó

Biết bao thâm tình

Thương nhau nhiều lắm

Trọn nghĩa đầy tình

Mong ngày gặp lại

Chúng mình

Chia sẻ niềm vui

Chia sẻ vinh quang

Người anh em

Người đồng đội

Cháu con Rồng Tiên

* * *

Đã lâu lắm rồi

Cùng anh em

Ra sức truyền kinh

Thường gặp nhau

Trên facebook hàng đêm

Bao niềm vui

Cùng chia sẻ niềm tin

Trên con đường

Nguồn Cội Cha Ông

Đại Đạo vũ trụ tối cao

Ngày xưa đó

Ta thường lạc lối

Đi trong màn đêm

Lạc lối u minh

Nhưng hôm nay

Cơ trời thay đổi

Cho đời ánh sáng

Bước đi dễ dàng

Cùng nhau

Chung hiệp cùng đường

Lời kinh chia sẻ

Dắt dìu cùng nhau

Thường hay

Chia sẻ thông tin

Cho nhau hiểu biết

Càng thêm vững vàng

Mấy năm qua rồi

Đi trên con đường

Cùng Cội cùng Nguồn

Bao nhiêu cảm mến

Luôn dành cho nhau

Hạt muối cắn hai

Một con ngựa đau

Cả tàu bỏ cỏ

Tình anh em

Tình đồng loại

Sát cánh bên nhau

Chiến đấu ngày đêm

Đem hết tài năng

Phổ biến lời kinh

Tận độ thế nhân

Qua bao năm tháng

Qua bao gian nan

Càng thêm gắn bó

Biết bao thâm tình

Thương nhau nhiều lắm

Trọn nghĩa đầy tình

Mong ngày gặp lại

Chúng mình

Chia sẻ niềm vui

Chia sẻ vinh quang

Người anh em

Người đồng đội

Cháu con Rồng Tiên

Một con ngựa đau

Cả tàu bỏ cỏ

Tình anh em

Tình đồng loại

Sát cánh bên nhau

Chiến đấu ngày đêm

Đem hết tài năng

Phổ biến lời kinh

Tận độ thế nhân

Qua bao năm tháng

Qua bao gian nan

Càng thêm gắn bó

Biết bao thâm tình

Thương nhau nhiều lắm

Trọn nghĩa đầy tình

Mong ngày gặp lại

Chúng mình

Chia sẻ niềm vui

Chia sẻ vinh quang

Người anh em

Người đồng đội

Cháu con Rồng Tiên

Người anh em

Người đồng đội

Cháu con Rồng Tiên

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
484 - NGU NGƠ

Nói lời vu vơ

Sống đời ngẫn ngơ

Như cây mất Gốc

Như sông mất Nguồn

Thường hay mù mờ

Chẳng rõ đúng sai

Thường hay ngủ yên

Trong vô thường

Như lá vàng

Rơi rụng tứ phương

Mây bơ vơ

Gió lang thang

Tìm kiếm dã tràng

Làm bạn trong đời

Chẳng rõ tương lai

Tìm kiếm họa tai

Lương Tâm tàn úa

Phiền não dẫy đầy

Biết chi là đạo

Mãi gầy trầm luân

Thấy ma tưởng Phật

Sùng bái yêu tinh

Cho mình trí thức

Lại chẳng hiếu trung

Nói lời thất kính

Đối với Cha Ông

Gốc mình thời bỏ

Gốc người ta tôn thờ

Không phải dật dờ

Cũng là người khờ

Mới làm chuyện ngu ngơ

* * *

Nói lời vu vơ

Sống đời ngẫn ngơ

Như cây mất Gốc

Như sông mất Nguồn

Thường hay mù mờ

Chẳng rõ đúng sai

Thường hay ngủ yên

Trong vô thường

Như lá vàng

Rơi rụng tứ phương

Mây bơ vơ

Gió lang thang

Tìm kiếm dã tràng

Làm bạn trong đời

Chẳng rõ tương lai

Tìm kiếm họa tai

Lương Tâm tàn úa

Phiền não dẫy đầy

Biết chi là đạo

Mãi gầy trầm luân

Thấy ma tưởng Phật

Sùng bái yêu tinh

Cho mình trí thức

Lại chẳng hiếu trung

Nói lời thất kính

Đối với Cha Ông

Gốc mình thời bỏ

Gốc người ta tôn thờ

Không phải dật dờ

Cũng là người khờ

Mới làm chuyện ngu ngơ

Cho mình trí thức

Lại chẳng hiếu trung

Nói lời thất kính

Đối với Cha Ông

Gốc mình thời bỏ

Gốc người ta tôn thờ

Không phải dật dờ

Cũng là người khờ

Mới làm chuyện ngu ngơ

Gốc mình thời bỏ

Gốc người ta tôn thờ

Không phải dật dờ

Cũng là người khờ

Mới làm chuyện ngu ngơ

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
485 - TIẾNG VE SẦU BUỒN

Tiếng ve nức nở

Tiếng ve sầu buồn

Sống đời giả tạm

Lạc vào đường không

Buồn người lạc Cội

Bèo dạt trôi sông

Suốt đời giành giật

Có đó rồi không

Suốt đời xâu xé

Ác nghiệp mênh mông

Được chi đâu

Mãn trần đều thấy

Chết rồi trắng tay

Tiếng ve nức nở

Khóc buồn cho ai

Cuộc đời qua mau

Bóng câu cửa sổ

Nước trôi qua cầu

Đến khi

Giã biệt cõi trần

Hành trang không có

Lấy gì mang theo

Từ đây

Muôn vạn kiếp sau

Nghèo xơ nghèo xác

Đức đâu mà dùng

Lạc vào đọa sa

Khốn khổ khốn cùng

Làm ma làm quỷ

Luân hồi súc sanh

Lại qua luân hồi

Cây mất Gốc

Cây mãi buồn đời

Người mất Nguồn

Người sống chơi vơi

Phước không có

Khô cằn, cuộc sống

Khi chợt tỉnh ra

Thời uổng phí thời gian

Giờ đâu còn nữa

Lìa xa cõi trần

Hối tiếc

Cũng đã muộn màng

Tuổi đời qua mất

Đâu còn gì đâu

Buồn người

Lạc Cội bơ vơ

Lạc vào cảnh giới

Đọa sa luân hồi

Hết mong trở lại

Làm thân con người

Tiếng ve nức nở

Tiếng ve sầu buồn

* * *

Được chi đâu

Mãn trần đều thấy

Chết rồi trắng tay

Tiếng ve nức nở

Khóc buồn cho ai

Cuộc đời qua mau

Bóng câu cửa sổ

Nước trôi qua cầu

Đến khi

Giã biệt cõi trần

Hành trang không có

Lấy gì mang theo

Từ đây

Muôn vạn kiếp sau

Nghèo xơ nghèo xác

Đức đâu mà dùng

Lạc vào đọa sa

Khốn khổ khốn cùng

Làm ma làm quỷ

Luân hồi súc sanh

Lại qua luân hồi

Cây mất Gốc

Cây mãi buồn đời

Người mất Nguồn

Người sống chơi vơi

Phước không có

Khô cằn, cuộc sống

Khi chợt tỉnh ra

Thời uổng phí thời gian

Giờ đâu còn nữa

Lìa xa cõi trần

Hối tếc

Cũng đã muộn màng

Tuổi đời qua mất

Đâu còn gì đâu

Buồn người

Lạc Cội bơ vơ

Lạc vào cảnh giới

Đọa sa luân hồi

Hết mong trở lại

Làm thân con người

Tiếng ve nức nở

Tiếng ve sầu buồn

Tuổi đời qua mất

Đâu còn gì đâu

Buồn người

Lạc Cội bơ vơ

Lạc vào cảnh giới

Đọa sa luân hồi

Hết mong trở lại

Làm thân con người

Tiếng ve nức nở

Tiếng ve sầu buồn

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
486 - TÔI VÀ NÀNG

Tôi và nàng

Quê ở cách xa

Thường gặp nhau

Trên công chuyện làm ăn

Dần dần

Đi đến tình yêu

Tôi vốn nghèo

Nàng cũng chẳng khá hơn

Nồi nào úp vung nấy

Yêu nhau vì cảm mến

Gần nhau

Vì công việc làm

Đẹp mối duyên đầu

Tôi nàng

Đi đến thành hôn

Đã có hai con

Nhưng không biết vì sao

Tình yêu càng ngày

Càng cách xa

Xuýt mấy lần

Đi đến rã tan

Cho đến một hôm

Nhờ qua facebook

Tôi tình cờ đọc được

Tình yêu có Đạo

Tình yêu vững bền

Nhờ về Cội Nguồn

Hạnh phúc như xưa

Tôi mừng vui

Dẫn vợ con

Đi trên con đường

Nguồn Cội Cha Ông

Kỳ diệu thay

Mọi chuyện

Đều như thay đổi

Tình yêu

Vốn dần phai tàn

Xanh chồi trở lại

Rực hồng nở hoa

Tôi vui mừng

Nghe tiếng chim ca

Tình yêu thắm lại

Như vừa mới yêu

* * *

Tôi và nàng

Quê ở cách xa

Thường gặp nhau

Trên công chuyện làm ăn

Dần dần

Đi đến tình yêu

Tôi vốn nghèo

Nàng cũng chẳng khá hơn

Nồi nào úp vung nấy

Yêu nhau vì cảm mến

Gần nhau

Vì công việc làm

Đẹp mối duyên đầu

Tôi nàng

Đi đến thành hôn

Đã có hai con

Nhưng không biết vì sao

Tình yêu càng ngày

Càng cách xa

Xuýt mấy lần

Đi đến rã tan

Cho đến một hôm

Nhờ qua facebook

Tôi tình cờ đọc được

Tình yêu có Đạo

Tình yêu vững bền

Nhờ về Cội Nguồn

Hạnh phúc như xưa

Tôi mừng vui

Dẫn vợ con

Đi trên con đường

Nguồn Cội Cha Ông

Kỳ diệu thay

Mọi chuyện

Đều như thay đổi

Tình yêu

Vốn dần phai tàn

Xanh chồi trở lại

Rực hồng nở hoa

Tôi vui mừng

Nghe tiếng chim ca

Tình yêu thắm lại

Như vừa mới yêu

Tình yêu có Đạo

Tình yêu vững bền

Nhờ về Cội Nguồn

Hạnh phúc như xưa

Tôi mừng vui

Dẫn vợ con

Đi trên con đường

Nguồn Cội Cha Ông

Kỳ diệu thay

Mọi chuyện

Đều như thay đổi

Tình yêu

Vốn dần phai tàn

Xanh chồi trở lại

Rực hồng nở hoa

Tôi vui mừng

Nghe tiếng chim ca

Tình yêu thắm lại

Như vừa mới yêu

Kỳ diệu thay

Mọi chuyện

Đều như thay đổi

Tình yêu

Vốn dần phai tàn

Xanh chồi trở lại

Rực hồng nở hoa

Tôi vui mừng

Nghe tiếng chim ca

Tình yêu thắm lại

Như vừa mới yêu

Tôi vui mừng

Nghe tiếng chim ca

Tình yêu thắm lại

Như vừa mới yêu

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
487 - TÔI GẶP LẠI ANH

Tôi lại gặp anh

Người mang tin Trời

Đến với thế gian

Tôi lại gặp anh

Người anh tiên phong

Nơi đầu sóng ngọn gió

Người vẫn luôn truyền bá

Những lời trời

Đến với thế nhân

Người là Thiên Sứ

Người là bài ca

Những người hùng

Trong truyền thuyết dân gian

Đi trong lửa đạn

Đi trong núi giáo rừng gươm

Xông pha cùng mặt trận

Cứu thế độ nhân

Từ ngày vào đời

Tôi luôn kiếm tìm

Những người hùng

Và mãi theo chân

Con đường các anh

Ôi thật là vui

Nay tôi được gặp

Người tôi mong đợi

Các anh

Là những vì sao

Là vầng trăng sáng

Đêm đêm soi đường

Những hạt kim cương

Lấp lánh oai hùng

Tôi lại gặp anh

Người anh vui tính

Thường khôi hài

Kể chuyện dân nghe

Chuyện ở đời

Chuyện về trời

Chuyện đánh đuổi ngoại xâm

Anh sống đời trai

Giữa muôn vạn người

Tôi viết bài ca

Ca những cuộc đời

Hi sinh vì Tổ Quốc

Một đời vì quê hương

Anh là đóa hoa mai

Làm đẹp mùa xuân

Anh là đóa hoa sen

Gần bùn mà chẳng

Hôi tanh mùi bùn

Đường khuya lối nhỏ

Tôi mời anh

Một ly trà sữa

Tỏ tấm lòng

Kính mến lâu nay

Cuộc vui nào

Rồi cũng sẽ tan

Tôi, Anh chia tay

Rồi mai đây gặp lại nhau

Nắng đẹp của bình minh

Rực hồng tươi thắm mùa xuân

* * *

Tôi lại gặp anh

Người anh tiên phong

Nơi đầu sóng ngọn gió

Người vẫn luôn truyền bá

Những lời trời

Đến với thế nhân

Người là Thiên Sứ

Người là bài ca

Những người hùng

Trong truyền thuyết dân gian

Đi trong lửa đạn

Đi trong núi giáo rừng gươm

Xông pha cùng mặt trận

Cứu thế độ nhân

Từ ngày vào đời

Tôi luôn kiếm tìm

Những người hùng

Và mãi theo chân

Con đường các anh

Ôi thật là vui

Nay tôi được gặp

Người tôi mong đợi

Các anh

Là những vì sao

Là vầng trăng sáng

Đêm đêm soi đường

Những hạt kim cương

Lấp lánh oai hùng

Tôi lại gặp anh

Người anh vui tính

Thường khôi hài

Kể chuyện dân nghe

Chuyện ở đời

Chuyện về trời

Chuyện đánh đuổi ngoại xâm

Anh sống đời trai

Giữa muôn vạn người

Tôi viết bài ca

Ca những cuộc đời

Hi sinh vì Tổ Quốc

Một đời vì quê hương

Anh là đóa hoa mai

Làm đẹp mùa xuân

Anh là đóa hoa sen

Gần bùn mà chẳng

Hôi tanh mùi bùn

Đường khuya lối nhỏ

Tôi mời anh

Một ly trà sữa

Tỏ tấm lòng

Kính mến lâu nay

Cuộc vui nào

Rồi cũng sẽ tan

Tôi, Anh chia tay

Rồi mai đây gặp lại nhau

Nắng đẹp của bình minh

Rực hồng tươi thắm mùa xuân

Anh là đóa hoa mai

Làm đẹp mùa xuân

Anh là đóa hoa sen

Gần bùn mà chẳng

Hôi tanh mùi bùn

Đường khuya lối nhỏ

Tôi mời anh

Một ly trà sữa

Tỏ tấm lòng

Kính mến lâu nay

Cuộc vui nào

Rồi cũng sẽ tan

Tôi, Anh chia tay

Rồi mai đây gặp lại nhau

Nắng đẹp của bình minh

Rực hồng tươi thắm mùa xuân

Tôi mời anh

Một ly trà sữa

Tỏ tấm lòng

Kính mến lâu nay

Cuộc vui nào

Rồi cũng sẽ tan

Tôi, Anh chia tay

Rồi mai đây gặp lại nhau

Nắng đẹp của bình minh

Rực hồng tươi thắm mùa xuân

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
488 - MUỐN NÓI

Đôi khi muốn nói

Với anh thật nhiều

Nhưng mà lại rồi

Chẳng đặng bao nhiêu

Nay tôi muốn nói

Với anh thật nhiều

Đường trần sắp hết

Còn chẳng bao nhiêu

Nếu mãi lao theo

Bể khổ hồng trần

Mịt mù muôn lối

Biết đường nào đi

Tiểu kiếp sắp hết

Dịch bệnh thiên tai

Dẫy đầy tai nạn

Đông, Tây, một xuồng

Đời vô thường

Lắm rủi ít may

Lời tôi muốn nói

Với anh lâu nay

Thôi anh đừng nhắc

Cho tôi thêm buồn

Tôi mãi chần chờ

Chưa về Nguồn Cội

Tôi đã ngã ngựa

Trên đường làm ăn

Lòng tôi đau xót

Nay chẳng còn chi

Ước mơ

Còn ước mơ gì

Thế gian vô thường

Vật đổi sao dời

Có con đường nào

Mà được bình yên

Cảm ơn anh

Người anh em

Ngày tháng bên nhau

Nầy anh ơi

Mưa mưa rơi ngoài hiên

Mưa rơi triền miên

Cho ta giọt buồn

Ước đẩm tâm hồn

Đời trần

Sàn lọc dập dồn

Nếu không nương tựa

Lấy gì vượt qua

Những bước chân sai

Tôi với anh

Hai người bạn thân

Chim khôn chọn cây làm tổ

Người khôn tìm chỗ nương nhờ

Không ai

Cho bằng Cha Mẹ Trời

Chiếc phao cứu vớt

Cuộc đời hai ta

Bể trần lặn lội

Nhờ Mẹ nhờ Cha

Sống đời có Gốc

Đơm hoa cuộc đời

* * *

Nếu mãi lao theo

Bể khổ hồng trần

Mịt mù muôn lối

Biết đường nào đi

Tiểu kiếp sắp hết

Dịch bệnh thiên tai

Dẫy đầy tai nạn

Đông, Tây, một xuồng

Đời vô thường

Lắm rủi ít may

Lời tôi muốn nói

Với anh lâu nay

Thôi anh đừng nhắc

Cho tôi thêm buồn

Tôi mãi chần chờ

Chưa về Nguồn Cội

Tôi đã ngã ngựa

Trên đường làm ăn

Lòng tôi đau xót

Nay chẳng còn chi

Ước mơ

Còn ước mơ gì

Thế gian vô thường

Vật đổi sao dời

Có con đường nào

Mà được bình yên

Cảm ơn anh

Người anh em

Ngày tháng bên nhau

Nầy anh ơi

Mưa mưa rơi ngoài hiên

Mưa rơi triền miên

Cho ta giọt buồn

Ước đẩm tâm hồn

Đời trần

Sàn lọc dập dồn

Nếu không nương tựa

Lấy gì vượt qua

Những bước chân sai

Tôi với anh

Hai người bạn thân

Chim khôn chọn cây làm tổ

Người khôn tìm chỗ nương nhờ

Không ai

Cho bằng Cha Mẹ Trời

Chiếc phao cứu vớt

Cuộc đời hai ta

Bể trần lặn lội

Nhờ Mẹ nhờ Cha

Sống đời có Gốc

Đơm hoa cuộc đời

Tôi với anh

Hai người bạn thân

Chim khôn chọn cây làm tổ

Người khôn tìm chỗ nương nhờ

Không ai

Cho bằng Cha Mẹ Trời

Chiếc phao cứu vớt

Cuộc đời hai ta

Bể trần lặn lội

Nhờ Mẹ nhờ Cha

Sống đời có Gốc

Đơm hoa cuộc đời

Cuộc đời hai ta

Bể trần lặn lội

Nhờ Mẹ nhờ Cha

Sống đời có Gốc

Đơm hoa cuộc đời

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
CHƯƠNG 9

PHẦN 2

TU THIỀN


Tu Thiền là gì?

Nói một cách ngắn gọn dễ hiểu. Tu Thiền là làm cho tâm trí lắng yên, bình an, nhẹ nhàng thoải mái, hiệu quả của sự lắng yên tâm trí là làm phát sanh trí huệ, giống như ngọn lửa đang cháy hoặc lụn tàn, đổ thêm ngụm dầu làm cho ngọn lửa bừng sáng bốc lên cao.

Tu Thiền có hai cách: ĐỊNH sanh THIỀN và THIỀN sanh ĐỊNH.

Định: là tập trung tư tưởng vào một điểm cố định. Chú tâm lắng suy nghĩ, làm cho tâm trí yên lặng đó là Thiền.

Sơ Thiền:
là thư giãn buông thả tất cả, không vướng bận chi hết, lắng yên tâm thức bình an nhẹ nhàng, sự lắng yên Tâm Thức ấy gọi là Thiền sanh Định, cũng giống như ăn để sống, sống là do ăn Thiền sanh Định. Định sanh Thiền cũng vậy mà thôi, hễ có Thiền thì sanh Định, hể có Định thì sanh Thiền. Như vậy Thiền Định là một phương pháp mật tạng vũ trụ, làm cho tâm trí bình an, nhẹ nhàng, tĩnh lặng, xóa tan đi những năm tháng lao tâm, lao trí mệt mỏi. Cũng như dừng nghĩ không cho phát sanh nghiệp quả, nhất là nghiệp quả ác.

Nói về Thiền, thì có từng bậc cao thấp khác nhau, thư giản dứt căng thẳng lo âu đó cũng là Thiền. Tiến sâu hơn nữa là buông thả tất cả tâm hồn tĩnh lặng, Đạo Thiền. Tiến sâu hơn nữa, giác ngộ Chân Tâm, Chân Tánh, an trụ Chân Tâm Chân Tánh, Chánh Đẳng Chánh Giác, tối thượng Thiền, Chánh Định, Tâm Hồn đã an trụ Chánh Định, thì coi như đã vào cảnh giới Cực Lạc.

Nói về tu thiền luyện khí, luyện Đạo, luyện Quyền, luyện pháp, không phải bây giờ mới có mà đã có từ khi con người ra đời, nếu nói con người ra đời đầu Tiên vũ trụ thời xa xưa lắm, không có số lượng nào ví dụ được, vô số vô biên. Còn nói gần thì con người ra đời trên quả Địa Cầu nầy, thì cách đây 75 triệu 600 nghìn năm, trải qua gần 5 tiểu kiếp. Còn nói gần hơn nữa, tức là đầu tiểu kiếp thứ 9 người Hồng Hoang nguyên thủy, những người sống sót cuối tiểu kiếp thứ 8. Sống qua tiểu kiếp thứ 9.

Cách đây năm nghìn năm, Quốc Tổ Hùng Vương ra đời. Ở vào thời kỳ nhân loại đã tiến hóa trên đà văn minh ý tưởng khắp đó đây, khắp vùng phương Đông đã có trên 60 giáo phái, mỗi giáo phái đều có sở trường khác nhau, nhưng nói chung mục đích là đưa con người đạt đến đỉnh cao, xưng hùng xưng bá thống trị Thiên Hạ.

Nói đến Thiền Định, thì mỗi giáo phái đều có cách tu thiền luyện Định, ở bước đầu khác nhau như phái Thần Lửa. Định sanh Thiền. Ngồi xếp bằng nhìn vào ngọn nến cách đó không xa, tập trung tinh thần, chăm chú nhìn ngọn nến không chớp mắt, sau đó nhắm mắt lại và hình dung ngọn nến ở ngay điểm chính giữa hai chân mày, với phương pháp này, phái Thần Lửa Định tâm nhờ an trụ vào ngọn nến, nhờ định Tâm mà sanh Thiền. Thiền đã sanh thì Định tâm càng thêm kiến cố, tiến sâu hơn các tu sĩ, Đạo sĩ phái Thần Lửa này vận hành ngọn lửa Tâm Linh chạy khắp Châu thân, gọi đó là luyện Đạo, rồi ứng dụng ra quyền pháp, quyền thuật và đỉnh cao của giáo phái này là ngũ thông, lẩn quẩn trong cảnh giới của Địa Tiên.

Ở vào thời kỳ này có tới hơn 60 giáo phái như phái Thần Quyền, phái Luyện Chú, phái Tuyệt Thực, phái Hít Thở, phái Luyện Đan, v.v... Đỉnh cao của các giáo phái này cũng không hơn được giáo phái Thần Lửa, cũng chỉ ở cảnh giới ngũ thông cảnh giới của Địa Tiên mà thôi. Nói chung các giáo phái ở vào thời kỳ ấy hầu hết là theo phương pháp, chú tâm vào một điểm nào đó để sanh thiền. Các giáo phái này còn mãi dò dẩm trong đêm tối, lẩn quẩn trong sanh tử, khó mà thoát khỏi luân hồi lục Đạo. Bị cái thấy, nghe, hay, biết của chính mình xây chuyển, khởi tâm chấp trước phân biệt khởi nghiệp liên miên.

Còn tu thiền sanh Định là lối tu khó hơn, như phái Du già sau này thành phái Tăng già, là do quán tưởng sanh Định. Sơ căn của tu Thiền là thư giãn buông thả từ từ, cho đến buôn thả hoàn toàn, không vướng bận chi cả, giải tỏa cảm giác căng thẳng bận bịu vướng víu Tiến xa hơn nữa là dứt lần dục niệm, cội căn gốc rễ của mọi tội lỗi lầm cho tâm hồn trở nên trong sáng an lạc. Nhờ vào ý thức giác ngộ định tâm trở lại gọi đó là Thiền.

Nói tóm lại sơ căn của tu Thiền là thư giãn buông thả từ từ, cho đến lúc buông thả hoàn toàn giải tỏa cảm giác căng thẳng yên tỉnh sâu lắng thanh thỏa tâm hồn. Đó là Thiền, nhờ công năng của Thiền. Định tâm trở lại, Thiền sanh Định. Tiến xa hơn nữa. Nhờ định tâm trở lại phát hiện những cái mà xưa nay mình không nghĩ tới. Có thể nói là lầm đường lạc lối sanh tâm nhàm chán, mãi chạy theo vô thường biển khổ lúc nào cũng căng thẳng mệt mỏi và kết quả cũng chỉ là con số không. Tâm hồn sa đọa, tương lai mờ mịt. Nhìn cảnh xô bồ vật lộn với đời. Đấu đá nhau dẫn đến lưỡng bại câu thương. Chạy theo dục vọng thấp hèn xa rời Đạo Đức, làm suy thoái truyền thống Đạo Đức Cha ông đúng là khổ, càng nghĩ càng sanh nhàm chán, sự nhàm chán ấy gọi là Thiền. Nhàm chán càng mãnh liệt, thì Định Tâm càng kiên cố bấy nhiêu. Và cứ thế Định Tâm càng lớn thời trí huệ càng tăng. Trí Huệ càng tăng, thì giác ngộ càng cao. Giác ngộ càng cao, thì Thiền trở nên kiên cố. Thiền trở nên kiên cố, thời Định Tâm vững như núi như non. Trí huệ trở nên Thánh Thiện. Tối cao của trường phái này là đạt đến cảnh giới Thiên Tiên chứng lục thông đang đà đi trên con đường giải thoát. Nhưng đối với Văn Hóa Cội Nguồn thì còn xa lắm đối với các trường phái này, huống chi các trường phái Thần giáo. Bà La Môn giáo thì còn xa vời vợi Văn Hóa Cội Nguồn hơn nữa.

Còn tu Thiền của Thái Tử là sự tu Thiền của Đấng Đại giác ngộ, không có một phái nào sánh kịp. Tu Thiền luyện khí của phương pháp tối thượng Thừa, của bậc Chánh Đẳng Chánh Giác, Đấng cứu thế. Theo nguyên lý sự sống con người vật chất nuôi thể xác. Đạo lý nuôi Linh Hồn. Theo quan niệm cuộc sống những lý luận xa vời thực tế thiếu khoa học, sẽ làm cho Linh Hồn lụn bại ngu xuẩn làm hại mình hại người. Ở đời ai cũng biết vật chất nuôi thế xác, nhưng vật chất đó tạp nhiễm chất độc hoặc ít hàm lượng chất bổ, thì kết quả sẽ ra sao khi ta ăn hoặc uống những vật chất tạp nhiễm, chất Độc đó. Có phải những vật chất độc hại ấy làm cho cơ thể ta nhiễm Độc theo phát sinh bệnh tật gầy yếu mất sức. Còn ngược lại vật chất trong sạch, không nhiễm Độc, lại dồi dào chất bổ. Sẽ làm cho cơ thể ta khỏe mạnh lạc quan yêu đời.

Như ta đã biết vật chất dưỡng nuôi thể xác Đạo lý dưỡng nuôi Linh Hồn. Chúng ta tiếp thu Đạo lý trong sáng, sẽ làm cho Tâm Hồn trong sáng Thánh Thiện. Vì Đạo là món ăn tinh Thần của Linh Hồn. Đạo Lý nói ra thì nhiều nhưng ốm lại thì có hai mà thôi. Ác và Thiện, Phi Nghĩa và Chính Nghĩa. Người tu thiền luyện khí càng lên cao thì Tâm Hồn càng hướng về Chính Nghĩa, xa cuồng loạn, thì hợp lẽ trời thuận Thiên mệnh. Nhờ thuận Thiên mệnh, muôn phước vạn lành theo cuộc sống hiện ra và tiến tới tu Thiền luyện khí của bậc đại giác ngộ.

Bằng ngược lại tu Thiền luyện khí lên cao tham cầu dục vọng xa rời Chính Nghĩa. Cuồng loạn tà Tâm, thì hậu họa không biết đâu mà lường. Theo lẽ người tu Thiền luyện khí kéo dài tuổi thọ nhưng vì Tâm Hồn hướng về nẻo ác phi Nghĩa. Cơ thể không dung hòa được Thủy, Hỏa, Phong, trong nội thể. Nặng thì tẩu hỏa nhập Ma, Tâm Hồn trở nên điên loạn ác độc tàn bạo vô cùng, đi lần đến sự hủy diệt. Nhẹ thì suy tim, suy gan, suy thận, giảm đi tuổi thọ.

Thường tu Thiền luyện khí, thì phải nương theo cảnh quan trong lành, thanh vắng yên tĩnh, sẽ làm cho tâm hồn dễ định tĩnh hơn, chỉ trường hợp những bậc Đại giác ngộ đã chứng quả Ba La Mật. Hội ngộ Chân Tánh, Thật Tánh, Thật Tướng, Thật Pháp, Thiên Tạng, Luật Tạng, Pháp Tạng vũ trụ như hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Thì dù ở chỗ nào Thân Tâm vẫn thường thanh tịnh không tu không chứng không đắc gì cả, tùy nhân duyên sanh ra đời cứu thế mà thôi. Như Quốc Tổ Vua Hùng chẳng hạn, và còn không biết bao nhiêu vị đã xuống thế, hộ trì giữ gìn Văn Hóa Thiên Ấn, Thiên Bút Cội Nguồn.

Tu Thiền luyện khí là mật Tạng vũ trụ, đưa Hành giả trở lại Cội Nguồn. Quả của tu Thiền là an lạc tâm hồn trí huệ sáng soi. Quả của luyện khí là sức khỏe dồi dào tăng thêm tuổi thọ. Tu Thiền luyện khí là Mật Tạng linh hồn, làm cho các giác quan khai mở linh hoạt nhạy bén, thông minh kỳ lạ, Thấu suốt quá khứ vị lai, khám phá ra nhiều điều kỳ thú, tiến tới cảnh làm chủ bản thân, làm chủ Tâm Linh, làm chủ vũ trụ.

Đỉnh cao của tu Thiền là nhận ra bộ mặt thật của Linh Hồn. Minh Tâm Kiến tánh làm chủ Chân Tánh, làm chủ giác Tánh, tiến tới ngôi vị Chánh Đẳng Chánh Giác, vào cảnh giới vi Diệu thậm thâm, không thể suy nghĩ hay luận bàn được nữa.

Sự tu Thiền luyện khí của Thái Tử, không giống các Đạo sĩ, Tu sĩ của các giáo phái thời đó. Dò dẫm từng bước và mỗi bước tu Thiền luyện khí, xuất hiện nhiều sự lạ cho rằng chứng Đạo hay đắc Đạo.

Thái Tử vượt qua những chứng đắc chấp trước này của các Đạo sĩ, Tu sĩ của các giáo phái, tiểu thừa, trung thừa. Thái Tử nói. Mỗi tâm Linh từ bản thể Linh giác vũ trụ đi ra, khi trở về bản thể mỗi đoạn đường là mỗi mùa xuân. Do mật Tạng tâm Linh hiện ra mà thôi, không có gì mới mẻ cả.

Các giáo sĩ, Đạo sĩ, Tu sĩ của các giáo phái, vì không hiểu Mật Tạng Tâm Linh, Thức tánh, Chân tánh của mình, có những công năng diệu dụng như vậy, chẳng khác nào kính được lau chùi sáng ra mà thôi. Cũng giống như người lực sĩ bị trói, làm giảm đi sức mạnh cũng như tài năng của mình. Tu Thiền luyện khí chính là phương pháp mở trói, khi trói đã được mở thì người lực sĩ tung bay thể hiện tài năng thấy, nghe, hay, biết của mình. Mỗi nấc thiền là mỗi lớp mở trói, mở trói cho đến khi không còn trói buộc bất cứ điều gì, thật sự tự do, thật sự giải thoát, thời liền nhận ra chân Tánh bộ mặt thật bí mật của Tâm Linh. Ông Tổ của muôn loại Thần Thông. Quyền năng vô hạn, ra khỏi sanh tử ở mãi ngôi Chánh Đẳng, Chánh Giác, tùy nhân duyên trở lại phàm trần cứu đời độ thế mà thôi.

Các Đấng Đại Giác này từ Cội Nguồn đi ra rồi trở về Cội Nguồn một cách an toàn. Nói chung tất cả Tâm Linh cũng từ Cội Nguồn đi ra nhưng vì bị trói trong nghiệp lực. Lại quên mất đường về, bị vô minh che lấp Chân Tánh của họ. Nhìn thấy cảnh bị trói trong nghiệp lực, lại quên mất đường về Cội Nguồn, thọ lãnh đủ quả khổ, vì thương nhân loại Đức Chí Tôn mới xuống trần, mở đường chỉ đường cho nhân loại, trở về Cội Nguồn vào ngôi Chánh Đẳng Chánh giác ngôi nhà chung vũ trụ. Đức Chí Tôn đầu thai xuống trần sanh ra từ bụng mẹ như bao nhiêu người khác. Nhưng ý chí, trí huệ, lòng từ bi thời khác hẳn người phàm, rồi trở thành Đấng Cứu Thế.

Trên bước đường trở về vũ trụ. Thái Tử không đi trên con đường tiểu thừa mà đi trên con đường Đại Thừa, Thượng Thừa, tối Thượng thừa. Không đi trên con đường Tiểu Đạo mà đi trên con đường Đại Đạo. Con đường Tự Do Đại Đồng Bình Đẳng. Chủ Nghĩa Đại Đồng chính là Văn Hóa Cội Nguồn. Không phân biệt Tôn giáo, Đảng phái, Chủng tộc, màu da, sang hèn, thiện ác. Ai đi trên con đường Đại Đạo Đại Đồng thượng thừa này, cứ mỗi bước chân là mỗi bông Hoa hạnh phúc, mỗi nấc thang là mỗi tầng mùa xuân.

Sự tu Thiền luyện khí của Thái Tử là phương pháp tối thượng thừa, phá vỡ nhân duyên nghiệp lực, cởi bỏ phiền não nhanh chóng. Làm chủ ý thức, làm chủ Chân Tánh, tiến tới làm chủ vũ trụ, để rồi trở thành Đấng Cứu Thế, đưa nhân loại tới bến bờ giải thoát. Phát huy Chân Tánh an trụ vào cảnh giới Đại Đồng, muôn ý thành một ý, muôn Tánh thành một Tánh, sức mạnh Tâm Linh, ý chí Tâm Linh, ánh sáng Tâm Linh bộc phát dữ dội, phá vỡ vô minh nhanh chóng. Chúng ta nên lưu ý, mỗi tâm Linh con người là cả một thế giới Tánh Linh trong đó, có thể nói có tới 8 muôn 4 nghìn Tánh Linh, mỗi Tánh Linh có vô lượng Tánh Linh đồng chủng của nó. Ví dụ Tánh Tham, không phải chỉ có một tánh tham mà có vô lượng vô biên tánh tham đồng chủng tánh của nó. Tánh sân hận, Tánh ngu si, Tánh ngạo mạn, Tánh Đa nghi, Tánh bảo thủ, Tánh ganh ghét, mỗi Tánh đều có vô lượng vô biên tánh đồng chủng tánh với nó. Mỗi tâm Linh con người là cả một Vương Quốc Tánh Linh và chỉ có Chân Tánh mới có đủ khả năng làm chủ Vương Quốc Tâm Linh đó mà thôi. Còn 8 muôn 4 nghìn tánh do ý thức phân biệt khởi tạo ra đều là giả tánh, nên mỗi sở tánh trong tâm, không đủ quyền lực thống nhất Vương Quốc Tâm Linh mà chỉ có Chân Tánh mới đủ khả năng đó.

Mỗi Vương Quốc Tâm Linh của mỗi con người khi Chân Tánh chưa xuất hiện, thì Vương Quốc Tâm Linh đó thường hay đảo lộn, lúc thế này, lúc thế kia vì không có Tánh chủ Tánh. Cũng như một đất nước không Vua, thế lực nào mạnh tạm thời thế lực đó làm Vua mà thôi, hết phước hết lực, thời thế mạnh hơn, khác tánh lên thay vậy, cứ thế lặp đi lặp lại mãi điên đảo. đảo điên luân hồi vạn nẻo.

Kết luận Vương Tánh chính là Chân Tánh mà Chân Tánh là chủ của 8 muôn 4 nghìn chủng Tánh, chủng Tánh chính là sở Tánh, sở Tánh sanh ra do Chân Tánh, lúc còn mê gọi là vô minh, Chân Tánh vọng chấp phân biệt tạo khởi ra vô lượng thức tánh vô minh, ví như nước khởi tạo ra bọt nước, nước thì chỉ có một nhưng bọt nước thời nhiều. Dứt mê chấp gọi đó là Ngộ. Chủng tánh, sở tánh biến mất, trở về Chân Tánh, bọt nước tan biến trở về là nước. Vương Tánh, Chân Tánh xuất hiện liền làm chủ Vương Quốc Tánh Linh của mình. Mỗi Niệm của Vương Tánh, Chân Tánh là mỗi Niệm giác tha, giác hạnh làm cho Vương Quốc Tánh Linh Chủng Tánh. Hội Ngộ hội nhập thống nhất thành một khối tự do, Độc Lập, Bình Đẳng. Đại Đồng.

Nhờ sự thống nhất muôn vạn thức tánh trở về một tánh chính là Chân Tánh, muôn ý trở về một ý. Nhờ thống nhất vương quốc Tâm Linh, nên Tâm Linh của Thái Tử trở nên mạnh mẽ phi thường dồn hết sức lực vào cảnh giới tu Thiền luyện khí nên tốc độ thành tựu nhị xác thân mau chóng không có mấy người tu hành theo kịp.

Hỏi: Niệm Chân Tánh có quyền lực đến thế sao?

Đáp: Đó là niệm của Chánh Đẳng Chánh giác do Chân Tánh phát ra, không những mỗi niệm có hiệu lực diệt vô lượng phiền não tội ác, còn có sức mạnh phá vỡ Địa Ngục sanh tử, hàng chục vô lượng vô biên chủng tánh sở tánh trong tâm. Chân Tánh là tánh tự nhiên. Tánh không Tánh, cũng là một thứ Tánh trong sạch vô vi mỗi niệm tánh này. Là mỗi niệm Chánh giác, diệt vô lượng vô biên phiền não, vô lượng vô biên tội ác, làm cho thế giới tâm Linh trong tâm trở nên trong sáng, phát sanh Công Đức không thể nghỉ bàn. Tánh thanh tịnh, ý thanh tịnh, trí thanh tịnh, cảnh giới tu Thiền trong tâm thức đã bước sang giai đoạn Đại Đồng, giai đoạn Tâm Tánh, ý thức, trí thức hợp nhất, liền hiển lộ Thần Thông. Giống như người lực sĩ tự mở sạch trói liền phát huy tác dụng sẵn có của mình. Như kính lau sạch bụi thì tất cả điều hiện rõ trong đó. (Minh Tâm Kiến Tánh).

Linh Hồn con người đã trải qua vô lượng ức kiếp, mỗi kiếp ví như mỗi gon tàu nối dài vô tận, thành một chuỗi nhân duyên, từ quá khứ đến hiện tại, kiếp hiện tại là Đầu Tàu. Một phần tác động bởi nghiệp lực quá khứ, một phần do dục vọng ý thức trì níu cảnh giới hiện tại lao thẳng về trước, gieo mầm Thiện, ác kết quả nhân duyên nghiệp lực, luân chuyển trong ba đường sáu nẻo. Lên thiên Đàng hay xuống Địa ngục đều kết tập nhân duyên ở kiếp hiện tại này.

Thái Tử vì quá hiểu rõ như vậy, nên mở đường cho nhân loại trở về Cội Nguồn, sống trên Thiên Đàng Cực Lạc. Nhờ hội Ngộ Chân Tánh sớm. Mặt Trời trí huệ của Thái Tử sáng soi, nên tu Thiền luyện khí thành tựu nhanh chóng. Các giác quan phát huy tác dụng hiển lộ Thần Thông. Tai, mắt, nghe, thấy khắp Địa Cầu, lần lần đến các Cung Trời.

Theo như các Đạo sĩ, Tu sĩ, giáo sĩ cho đây là chứng Đạo, thành Đạo, Đắc Đạo. Thái Tử thì lại khác, đây là chuyện bình thường không có gì lạ cả. Nên Thái Tử thấy cũng như không thấy, nghe cũng như không nghe, không khởi ý tưởng phân biệt Thân tâm luôn luôn thanh tịnh. Vì Thái Tử hiểu rõ thật Tướng vũ trụ là không tướng, thật Tánh vũ trụ là không Tánh, thật sắc vũ trụ là không sắc. Những cảnh giới Thiên Đàng. Trần gian, Địa Ngục là do Âm Dương phân định, nhân duyên kết tập, Thiện, Ác, Mê, Ngộ phân ngôi phước họa luân phiên, quả không có chi là lạ cả, còn duyên thì nhóm hết duyên thì tan. Còn phước thì giàu sang, Quyền thế, hết phước thì nghèo khó, nói chẳng ai nghe, vô thường chuyển đổi có gì mới mẻ đâu, làm chủ ý thức, làm chủ Chân Tánh, làm chủ vũ trụ đó là việc nên làm.

Tìm ra con đường cứu thế đáng quan tâm. Thái Tử hiểu rõ, con đường cứu thế không ở cõi trời, không ở nhân gian, không ở Địa Ngục mà ở ngay tâm Hồn của chính mình, Chân Tánh của mình tiến tới làm chủ vũ trụ, sống tự do Bình Đẳng, trong cảnh giới Đại Đồng an lạc hạnh phúc không còn sanh tử nữa. Cảnh quan vũ trụ đã hiện ra trước mắt nhưng Thái Tử không chú ý mà chỉ chú tâm tu Thiền luyện khí mà thôi. Càng tu Thiền luyện khí càng thấy cơ thể nhẹ nhàng như muốn bay bổng lên không, điều này cũng không có gì là khó hiểu. Theo Nguyên lý vũ trụ. Lực ép Khí, Khí ép Nước, Nước ép đất. Hay nói một cách khác. Thể Lực ép Thể Hơi, Thể Hơi ép Thể Lỏng, Thể Lỏng ép Thể Đặc, cũng vì theo nguyên lý tự nhiên trên, Trái Đất không dễ gì nổ tung được. Khi nào lực vũ trụ yếu đi, thì Trái Đất sẽ nổ.

th.ân thể con người là Tứ Đại giả hợp Đất, nước, gió, lửa mà phần hơi ấm của con người, Thể Đặc là chính nên con người dù đang sống trên mặt Địa Cầu, không bị tung bay ra không gian với tốc độ quay của nó. Biết rằng với tốc độ quay của nó đã tạo ra lực hút nhưng không đáng kể so với lực ép vũ trụ. Thể Đặc bị Thể Lỏng ép, Thể Lỏng bị Thể Hơi ép, Thể Hơi bị Thể Lực ép. Mà con người là một khối Thể Đặc, thì không cách gì bay ra khỏi mặt Địa Cầu, muốn bay ra khỏi địa cầu phải hiểu bộ máy huyền vi của vũ trụ, điều khiển chúng và làm chủ chúng.

Hay nói ngược lại, Thể Lực hút Thể Hơi, Thể Hơi hút Thể Lỏng, Thể Lỏng hút Thể Đặc, sự hút, ép đó không phải do Thể Lực tự chủ mà do Thể Chủ của Thể Lực. Nói về Thể Chủ của Thể Lực vũ trụ chính là bản thể Linh giác của Tổ Tiên. Bản thể rộng lớn khắp hư không tác Động thành lập vũ trụ. Duy trì sự sống vũ trụ.

Nói về sự sống con người là do sự phản tỉnh máy động Căn Thân Huệ Mạng Linh Hồn, Linh Hồn con người, duy trì sự sống con người qua trung gian thể lực và chân khí. Căn Thân Linh Hồn theo sự nhận biết thu hút vật chất tác động qua Thần Lực. Như Thái Tử tu Thiền luyện khí là do Linh giác Thái Tử chủ trì. Tóm thâu vô cực, Thái Cực Chân nguyên vũ trụ. Chân Khí – Tinh Khí Thể Hơi – Thể Lỏng vũ trụ tích tụ vào cơ thể. Sức mạnh Thần Thông cứ thế tăng lần lên. Đạt đến cảnh giới, Di sơn Đảo Hải. Từ sức mạnh con người trở thành sức mạnh vũ trụ. Không những Thái Tử hiểu rõ sự hình thành của Thể Lực, Thể Hơi, Thể Lỏng, Thể Đặc mà còn hiểu rõ sự tiến hóa, cũng như mắc xích liên hoàn ép, hút của nó. Mà các thể trung gian luôn luôn đóng vai trò quan trọng. Chẳng hạn như Thể Hơi Chân Khí vũ trụ không những là trung gian của Thể Lực và Thể Lỏng bao bọc xung quanh Trái Đất, bảo tồn sự sống cho quả Địa Cầu. Mà còn rất quan trọng trong thể xác con người, luyện khí càng nhiều sức lực càng mạnh, luyện khí càng cao thi thể càng nhẹ nhàng, làm giảm đi sức ép vũ trụ, tự nổi lần lần giống như bong bóng sắt chìm mãi ở đáy nước, bỗng được bơm hơi vào tự nổi lần lên. Bong bóng tự thấy mình càng lúc càng nhẹ nhàng vì không khí bơm càng lúc càng nhiều vào cơ thể bong bóng.

Nói tóm lại. Thể Hơi, Thể Lỏng, Thể Đặc đều có sự co giãn của nóng lạnh, ép, hút, lực vũ trụ, nhất là Thể Lỏng Thể Hơi có Lực đẩy phản hồi rất mạnh, chống lại Lực ép vũ trụ, không những thế, Thể Hơi Thể Lỏng tự phân định nổi chìm, nặng nhẹ khác nhau.

Giữa các tiểu kiếp, lớp Chân Khí bao bọc trái Đất dâng cao 8 muôn 4 nghìn lớp chia làm 3 phần, Thượng, Trung, Hạ. Thượng có 3 phần, Thượng Thượng – Thượng Trung – Thượng Hạ, Trung Thượng – Trung Trung – Trung Hạ, Hạ Thượng – Hạ Trung – Hạ Hạ.

Nói chung Thể Hơi gồm 3 phần, chín Địa Khí như thế, tự do phân định thứ lớp, non nhẹ thì nổi lên trên tiếp giáp với chân không vũ trụ, còn khí già thì bị ép chìm xuống tiếp giáp mặt đất. Lớp khí già là lớp khí chuyển sang Thể Lỏng Hơi Nước rồi từ hơi nước chuyển thành nước. Ba muôn lớp khí già tiếp giáp với mặt Địa Cầu, khí nóng là hơi, khí lạnh là nước. Nhất là mười nghìn lớp khí già, bị lực vũ trụ ép chìm xuống mặt Địa Cầu, khi nóng bốc hơi tạo thành cả nghìn lớp mây, khi lạnh liền chuyển thành nước rơi xuống mặt Đất gây ra lụt lội. Nhất là gần cuối tiểu kiếp gây ra các trận Đại Hồng Thủy, gây kiếp nạn cho nhân loại con người.

Thái Tử khi thành Chánh quả thuyết giáo nói rằng: Nhân Loại hiện nay ở vào giai đoạn gần cuối tiểu kiếp, chỉ còn 10 nghìn năm nữa là hết tiểu kiếp thứ 9, chuyển sang tiểu kiếp thứ 10, ba tầng chín địa lớp khí già này càng về sau càng thái chuyển thành nước, làm cho nước biển càng về sau càng dâng cao, gây ra những trận Đại Hồng Thủy diệt vong sự sống con người, nhất là những thế kỷ gần cuối tiểu kiếp, không chỉ là nước biển dâng cao và các trận Đại Hồng Thủy không đâu. Mà còn có cả Hỏa, phong, nhiệt độ nóng lạnh tăng cao bão lớn mà còn có cả Động Đất liên miên, hủy diệt nhân loại con người. Những ai còn sống sót chuyển sang tiểu kiếp thứ 10, trở thành người Hồng Hoang Bàng Cổ sơ khai.

Ở vào thời kỳ Thái Tử ra đời, ba muôn lớp khí non, hầu như cạn kiệt biến mất, chỉ còn lại mờ nhạt rất hiếm. Ở vào thời kỳ con người dần dần nặng nề, con người tu thiền luyện khí, kết tụ nhị xác thân tinh khí thần, hầu như không đạt được đỉnh cao thường thường là chỉ ở vào cảnh giới của Địa Tiên ít ai đạt đến cảnh giới của Thiên Tiên. Lớp khí non là Thái Cực Chân Nguyên, Tiên Thiên Chân Khí, lớp khí này hầu như biến đi cạn kiệt gần hết, chỉ còn lớp khí già dày đặc Hậu Thiên Chân Khí.

Hậu Thiên Chân Khí hay còn gọi là Địa Thiên Chân Khí. Ở vào thời kỳ này người tu thiền luyện khí khó có người tu luyện thành nhị xác thân Tiên Thiên mà chỉ tu luyện thành nhị xác thân Hậu Thiên, Địa Thiên mà thôi. Nên khó đạt đến cảnh giới thượng thừa, ngang tầm với Thiên Tiên được. Nhưng Thái Tử thì lại khác, vì Thái Tử chính là Đức Chí Tôn đầu thai, đã trải qua vô lượng kiếp tu hành thanh tịnh, khí Tiên Thiên lúc nào cũng tích tụ nơi tâm Hồn Thái Tử.

Căn Thân Huệ Linh Hồn Thái Tử là Căn Thân Huệ Mạng Chánh Đẳng Chánh Giác Nên hào quang nơi Tâm Thái Tử lúc nào cũng sáng soi khắp cùng Trái Đất. Hay nói một cách dễ hiểu, Tâm Hồn Thái Tử lúc nào cũng tràn đầy tiềm lực, ẩn tàng khí Tiên Thiên mà không phải người nào cũng có.

Thái Tử thu nạp Chân Khí vũ trụ, hội tụ ở Đan Điền, để cho Âm khí Dương khí giao hòa với nhau kết sanh nhị xác thân. Nhị xác thân hình thành tới đâu, thời ngũ thông hiển lộ tới đó, Thái Tử càng lúc càng thấy những thứ, người thường không thể nào thấy được, tai Thái Tử nghe những tiếng mà người thường không thể nào nghe được, Thái Tử cảm nhận sự biến đổi trong đời sống xã hội mà người thường không thể nào cảm nhận được.

Thái Tử giờ đây đã thấy rõ nhân loại, nhân gian phàm trần, đang sống trên biển nước loãng, tức là phần khí già bao bọc xung quanh quả đất. Còn nước biển Đại Dương hay ở sông hồ, đó chẳng qua là do biến động của Âm Dương, nóng, lạnh, làm cho Thể Lỏng ở dạng lúc là nước, lúc là khí. Không những thế Thái Tử còn thấy rõ, ngoài quả Địa Cầu này ra còn 4 quả Địa Cầu khác, có nhân loại phàm trần đang sanh sống đông đúc, nhưng sự thấy này không phải là mục đích, mục tiêu mà Thái Tử đang tìm.

Thái Tử đang tìm là tìm Văn Hóa Cội Nguồn, Thiên Đạo vũ trụ Chủ Nghĩa Đại Đồng, mở đường cứu thoát nhân loại. Đây mới chính là mục tiêu, mục đích của Thái Tử, vì vậy Thái Tử cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa đạt đến đỉnh Quả trí huệ cao nhất, mới đủ khả năng mở ra Văn Hóa Cội Nguồn Thiên Đạo Thiên Ấn vũ trụ. Vì thế Thái Tử vẫn tiếp tục tu thiền luyện khí, kết hợp với ăn Chay, hầu mau đạt đến kết quả, nhìn Thái Tử hiện giờ d.a thịt mịn màng hồng hào phát sáng làm tăng thêm vẻ uy nghi tuấn tú. Đạt đến cảnh giới này, Thái Tử như hiểu ra một điều, không có sự nỗ lực nào mà vô ích, nhất là sự nỗ lực vì Nhân Loại lại càng cao quí hơn nữa, làm cho sức mạnh tinh thần trở nên Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi, Đại ý chí đạt đến cảnh giới phi thường. Mỗi niệm của Thái Tử là mỗi niệm chuyển Thiên Hạ về Trời.

Mọi vạn vật sanh tạo ra đều có nguồn gốc nhân duyên, nghịch thuận của nó, cũng như đất – nước – gió – lửa, Thể Lực – Thể Hơi – Thể Lỏng – Thể Đặc, nguồn gốc nhân duyên sanh ra nó. Theo nguyên lý vũ trụ hể cái gì có sanh, thì phải chuyển hóa, từ dạng này sang dạng khác và cuối cùng bị hủy diệt trở về chân không.

Nơi vũ trụ có một bản thể không sanh diệt đó là bản thể Linh giác vũ trụ hay còn gọi là bản thể Linh giác tối thượng Tổ Tiên, bất tăng, bất giảm. Không cấu nhiễm, trong sạch vô vi, thường còn mãi mãi, không sanh ra cũng không diệt đi, trước sau như một, như như thường còn, không có sự khởi đầu nên không có sự chấm dứt. Vô lượng thọ.

Chính bản thể Linh giác vũ trụ vô lượng thọ này, Tịnh thì sanh Lực, Động niệm thì sanh thức, đây là một quy luật không thay đổi, Linh giác vũ trụ an trụ Đại Định, thì sanh ra Thần Lực vũ trụ. Thần Lực sanh ra một thời gian liền chuyển đổi, trẻ, trung, già, tử. Tử là chuyển đổi qua dạng khác. Chẳng hạn, lực già chuyển ra khí, khí già chuyển ra nước, nước già chuyển ra lớp bụi phù sa vũ trụ rồi trở thành Đất, làm tăng thêm sự sống cho thế giới Thực Vật cũng như thế giới Động Vật.

Người tu Thiền luyện khí, thì phải hiểu rõ chu kỳ kết tinh, chu kỳ giao hợp chuyển hóa của Trời, Đất. Nói về ngày, đêm. Ngày là Dương, Đêm là Âm, theo quy luật của Tạo Hóa. Dương non, dương già không kết tinh mà chỉ kết tinh ở giai đoạn trung Dương mà thôi. Thời điểm kết t.inh hoàn hảo nhất trong ngày là giờ Ngọ. Âm cũng thế, âm non, âm già không kết Dịch mà Kết Dịch vào giai đoạn trung âm, đỉnh cao của sự kết Dịch đó là vào giờ Tý. Còn Mẹo – Dậu là giờ chuyển giao âm Dương, vạn vật sanh sôi nẩy nở tiến hóa từ đây. ÂM – DƯƠNG kết tụ Tinh – Dịch rồi giao nhau tiến hóa, bồi đắp sự sống sinh sôi sự sống, cả nghịch lẫn thuận, cả sinh lẫn tử. Tinh, Dịch vũ trụ của thể hơi, khí, thể lỏng, nước, thể đặc, đất. Phần lớn là do hơi ấm vũ trụ tác động mà thành.

Sự kết Tinh – Kết Dịch ba thể như sau:

1: Thể Đặc: kết tụ Tinh – Dịch ở Tý – Ngọ, giao hóa chuyển hóa ở Mẹo – Dậu giao thời giữa ngày đêm.

2: Thể Lỏng: kết tụ Tinh – Dịch ở Tý – Ngọ, giao hóa chuyển hóa ở Mẹo – Dậu ở tháng.

3: Thể Hơi, khí già: kết tụ Tinh – Dịch ở Tý – Ngọ, giao hóa chuyển hóa ở Mẹo – Dậu ở năm.

Cứ 3 năm tu thiền luyện khí là một nấc thang tiến hóa lên. Tu thiền luyện khí đến 9 năm thì nhị xác thân bắt đầu hình thành, luyện tới 12 năm 1 giáp thì thành nhị xác thân. Nếu tu thiền luyện khí nửa Hoa giáp 30 năm, thì sẽ đạt đến Ngũ Khí Triều Nguyên, thêm 30 năm nữa đúng một Hoa giáp 60 năm, thì sẽ đạt đến Tam Hoa Tụ Đỉnh, nhị xác thân theo ý tưởng biến hóa vô cùng. Nói thời nói thế, như Kinh Dương Vương tu thiền luyện khí hơn 70 năm vẫn chưa thành còn ở giới pháp thuật thần thông hạn hẹp, đi trên mặt nước như đi trên đất liền, phi thân như tên bắn, Thần Lực theo ý tuôn ra thành chưởng lực. Nhưng Thái Tử thì lại khác, vì Thái Tử hiểu rõ quy luật tu Thiền luyện khí, cũng giống như người bơi rành, người mới tập bơi sự tu Thiền luyện khí ở cấp thượng thừa. Thái Tử là Ông Tổ của tu Thiền, chỉ trong vòng hơn 3 năm đã đạt đến cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh, Ngũ Khí Triều Nguyên, tiến lần đến cảnh giới Thần Thông Quảng Đại.

* * *

Hết Phần 2 chương 9 mời xem tiếp phần 3 chương 9 Long Hoa Mật Tạng. Long Hoa Mật Tạng Kinh là bộ kinh tối mật hàng triệu triệu năm mới xuất hiện, nếu không phải đã tu vô lượng kiếp thờ Trời thì không dễ gì gặp được bộ kinh nầy. Bộ Kinh tối cao của Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Là báu vật Vũ Trụ quý hiếm đến nỗi luận bàn trăm nghìn kiếp cũng không thể nào hết được.

Ngâm nga vài chữ kệ kinh

Siêu sanh thượng giới đăng trình cung mây

Kinh nào hơn được kinh đây

Mật Kinh vũ trụ tối cao đất trời

Chỉ cần ca ngợi một lời

Giàu sang phú quí, cõi Trời khó chi.

* * *
 
Quay lại
Top Bottom