Rồng Tiên lược truyện

206 - SANH ĐẾN, TỬ ĐI

Nhìn anh đã mất

Nhìn anh qua đời

Mãn kiếp trần

Em lấy làm buồn

Ấy là sự thường

Của đạo vợ chồng

Vì anh ra đi

Rời xa mẹ con em

Anh về nơi

Mà anh muốn đến

Thuyền anh cập bến

Anh đã về Nguồn

Nhận lại Tổ Tông

Nợ trần trả xong

Anh trở lại

Quê hương thiên giới

Anh đi trước

Em đi sau

Không bao lâu

Ta lại gặp nhau

Thời gian trần gian

Qua mau

Bóng câu cửa sổ

Nước trôi qua cầu

Ước mộng về trời

Nào phải bây giờ

Mà khi ta

Mới quen biết nhau

Về trời nào phải xa xôi

Về Nguồn là đến

Anh đi trước

Là anh đến trước

Em đi sau

Em sẽ đến sau

Trần gian quán trọ

Bước đến rồi đi

Cửa Lương Tâm

Chính là cửa

Thiên đàng

Anh chờ em

Nơi cửa ngọ môn

Em ở vậy nuôi con

Không đi bước nữa

Chung thủy một lòng

Kỷ niệm vui buồn

Em giữ kín trong tim

Anh ơi giờ đây

Chiếc áo da

Anh trả lại cho trần thế

Anh rời trần

Với đôi bàn tay trắng

Nhờ chuẩn bị trước

Anh mong theo

Ba xe châu báu Thiên Ý

Tiểu thừa

Trung thừa đại thừa

Anh trở thành

Giàu có

Nơi quê hương thiên đàng

Anh không còn nghèo

Và anh

Trở thành vua trời

Vì anh tận độ

Nhân loài họ sẽ theo anh

Về Thiên Đàng

Sống cùng anh

Nơi cõi vĩnh hằng

Anh chờ em

Hoàng Hậu của anh

* * *

Nhìn anh đã mất

Nhìn anh qua đời

Mãn kiếp trần

Em lấy làm buồn

Ấy là sự thường

Của đạo vợ chồng

Vì anh ra đi

Rời xa mẹ con em

Anh về nơi

Mà anh muốn đến

Thuyền anh cập bến

Anh đã về Nguồn

Nhận lại Tổ Tông

Nợ trần trả xong

Anh trở lại

Quê hương thiên giới

Anh đi trước

Em đi sau

Không bao lâu

Ta lại gặp nhau

Thời gian trần gian

Qua mau

Bóng câu cửa sổ

Nước trôi qua cầu

Ước mộng về trời

Nào phải bây giờ

Mà khi ta

Mới quen biết nhau

Về trời nào phải xa xôi

Về Nguồn là đến

Anh đi trước

Là anh đến trước

Em đi sau

Em sẽ đến sau

Trần gian quán trọ

Bước đến rồi đi

Cửa Lương Tâm

Chính là cửa

Thiên đàng

Anh chờ em

Nơi cửa ngọ môn

Em ở vậy nuôi con

Không đi bước nữa

Chung thủy một lòng

Kỷ niệm vui buồn

Em giữ kín trong tim

Anh ơi giờ đây

Chiếc áo da

Anh trả lại cho trần thế

Anh rời trần

Với đôi bàn tay trắng

Nhờ chuẩn bị trước

Anh mong theo

Ba xe châu báu Thiên Ý

Tiểu thừa

Trung thừa đại thừa

Anh trở thành

Giàu có

Nơi quê hương thiên đàng

Anh không còn nghèo

Và anh

Trở thành vua trời

Vì anh tận độ

Nhân loài họ sẽ theo anh

Về Thiên Đàng

Sống cùng anh

Nơi cõi vĩnh hằng

Anh chờ em

Hoàng Hậu của anh

* * *

Cửa Lương Tâm

Chính là cửa

Thiên đàng

Anh chờ em

Nơi cửa ngọ môn

Em ở vậy nuôi con

Không đi bước nữa

Chung thủy một lòng

Kỷ niệm vui buồn

Em giữ kín trong tim

Anh ơi giờ đây

Chiếc áo da

Anh trả lại cho trần thế

Anh rời trần

Với đôi bàn tay trắng

Nhờ chuẩn bị trước

Anh mong theo

Ba xe châu báu Thiên Ý

Tiểu thừa

Trung thừa đại đại thừa

Anh trở thành

Giàu có

Nơi quê hương thiên đàng

Anh không còn nghèo

Và anh

Trở thành vua trời

Vì anh tận độ

Nhân loài họ sẽ theo anh

Về Thiên Đàng

Sống cùng anh

Nơi cõi vĩnh hằng

Anh chờ em

Hoàng Hậu của anh

Anh chờ em

Hoàng Hậu của anh

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
207 - SÁNG NGỜI VIÊT NAM

Đã lâu rồi

Địa Long non nước

Tình Nam nghĩa Bắc

Không còn

Chia cách hai nơi

Huyết mạch xưa

Xương liền xương

Thịt liền thịt

Da liền da

Nam bắc một nhà

Hiệp hòa an vui

Ba người con

Bắc, Trung, Nam

Thuận hòa đùm bọc

Đổi đời khang trang

Hận không còn

Mà thù cũng hết

Keo sơn đoàn kết

Chung nhau Cội Gốc

Cành lá sum suê

Ánh xuân lại về

Đào mai rực thắm

Dìu nhau qua bến

Rời khỏi sông mê

Việt Nam giờ đây

Thịt đổi da thay

Đẹp xinh lừng lẫy

Phụng múa rồng bay

Phơi màu no ấm

Hết rồi đắng cay

Phước hồng chữ S

Hồng Lạc vinh hoa

Con cháu Rồng Tiên

Bay khắp năm châu

Bay trong hạnh phúc

Phất cao truyền thống

Nở hoa Tiên Rồng

Đã lâu rồi

Lặng tiếng hào hùng

Hôm nay trổi dậy

Vang lừng nước non

Dân Việt Nam

Con cháu Hùng Vương

Giống Dân Hồng Ngọc

Da vàng trung ương

Dựng dậy hồn thiêng

Sáng ngời tỏa sáng

Khắp cùng thế giới

Sáng ngời quê hương

Vì độc lập tự do

Quyết xông lên

Xóa bỏ bất công

Dành lấy mùa xuân

Địa Long vũ trụ

Bay lên sáng ngời

Việt Nam

Đất nước Tiên Rồng

Không còn chia cắt

Sáng ngời Việt Nam

* * *

Đã lâu rồi

Địa Long non nước

Tình Nam nghĩa Bắc

Không còn

Chia cách hai nơi

Huyết mạch xưa

Xương liền xương

Thịt liền thịt

Da liền da

Nam bắc một nhà

Hiệp hòa an vui

Ba người con

Bắc, Trung, Nam

Thuận hòa đùm bọc

Đổi đời khang trang

Hận không còn

Mà thù cũng hết

Keo sơn đoàn kết

Chung nhau Cội Gốc

Cành lá sum suê

Ánh xuân lại về

Đào mai rực thắm

Dìu nhau qua bến

Rời khỏi sông mê

Việt Nam giờ đây

Thịt đổi da thay

Đẹp xinh lừng lẫy

Phụng múa rồng bay

Phơi màu no ấm

Hết rồi đắng cay

Phước hồng chữ S

Hồng Lạc vinh hoa

Con cháu Rồng Tiên

Bay khắp năm châu

Bay trong hạnh phúc

Phất cao truyền thống

Nở hoa Tiên Rồng

Đã lâu rồi

Lặng tiếng hào hùng

Hôm nay trổi dậy

Vang lừng nước non

Dân Việt Nam

Con cháu Hùng Vương

Giống Dân Hồng Ngọc

Da vàng trung ương

Dựng dậy hồn thiêng

Sáng ngời tỏa sáng

Khắp cùng thế giới

Sáng ngời quê hương

Vì độc lập tự do

Quyết xông lên

Xóa bỏ bất công

Dành lấy mùa xuân

Địa Long vũ trụ

Bay lên sáng ngời

Việt Nam

Đất nước Tiên Rồng

Không còn chia cắt

Sáng ngời Việt Nam

* * *

Dân Việt Nam

Con cháu Hùng Vương

Giống Dân Hồng Ngọc

Da vàng trung ương

Dựng dậy hồn thiêng

Sáng ngời tỏa sáng

Khắp cùng thế giới

Sáng ngời quê hương

Vì độc lập tự do

Quyết xông lên

Xóa bỏ bất công

Dành lấy mùa xuân

Địa Long vũ trụ

Bay lên sáng ngời

Việt Nam

Đất nước Tiên Rồng

Không còn chia cắt

Sáng ngời Việt Nam

Việt Nam

Đất nước Tiên Rồng

Không còn chia cắt

Sáng ngời Việt Nam

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
208 - ÁNH SAO ĐÊM

Có những đêm dài

Tôi ngồi nhìn

Những ánh sao đêm

Lòng nghe buồn

Nặng trĩu tâm tư

Ánh sao bừng lên

Trong màn tối

Ánh sao bừng lên

Soi rõ lối

Mỗi bước chân đi

Khắp chốn khắp nơi

Những đêm không ngủ

Tôi gửi tâm tư

Cùng những ánh sao

Xa xôi

Ôi đẹp làm sao

Những ánh sao

Đêm đêm soi sáng

Lòng tôi

Nhớ mãi không quên

Những ánh sao bừng lên

Đem lại niềm tin

Cho những tâm hồn u tối

Nặng trĩu đau thương

Ôi nặng lòng

Vì quê hương

Nhận diện

Kẻ ác nhân

Giữa đêm đông

Ôi những bạo tàn

Dưới ánh sao trời

Lộ rõ nguyên hình

Gây bao

Tan tóc đau thương

Dưới ánh sao trời

Tôi nhớ về

Một người xa xôi

Thầy Tổ của tôi

Suốt cuộc đời vi dân

Suốt cuộc đời

Truyền lại kinh thơ

Đem về ánh ngàn xuân

Trên khắp nẻo quê hương

Tôi nhìn ánh sao

Trong ánh mắt mọi người

Bình minh lại về

Hết rồi

Lạnh lẻo tối tăm

Ta đến với nhau

Dưới ánh ngàn sao

Soi đường

Đi đến chân trời

Hạnh phúc thân thương

Việt Nam rực rỡ mùa xuân

* * *

Có những đêm dài

Tôi ngồi nhìn

Những ánh sao đêm

Lòng nghe buồn

Nặng trĩu tâm tư

Ánh sao bừng lên

Trong màn tối

Ánh sao bừng lên

Soi rõ lối

Mỗi bước chân đi

Khắp chốn khắp nơi

Những đêm không ngủ

Tôi gửi tâm tư

Cùng những ánh sao

Xa xôi

Ôi đẹp làm sao

Những ánh sao

Đêm đêm soi sáng

Lòng tôi

Nhớ mãi không quên

Những ánh sao bừng lên

Đem lại niềm tin

Cho những tâm hồn u tối

Nặng trĩu đau thương

Ôi nặng lòng

Vì quê hương

Nhận diện

Kẻ ác nhân

Giữa đêm đông

Ôi những bạo tàn

Dưới ánh sao trời

Lộ rõ nguyên hình

Gây bao

Tan tóc đau thương

Dưới ánh sao trời

Tôi nhớ về

Một người xa xôi

Thầy Tổ của tôi

Suốt cuộc đời vi dân

Suốt cuộc đời

Truyền lại kinh thơ

Đem về ánh ngàn xuân

Trên khắp nẻo quê hương

Tôi nhìn ánh sao

Trong ánh mắt mọi người

Bình minh lại về

Hết rồi

Lạnh lẻo tối tăm

Ta đến với nhau

Dưới ánh ngàn sao

Soi đường

Đi đến chân trời

Hạnh phúc thân thương

Việt Nam rực rỡ mùa xuân

* * *

Dưới ánh sao trời

Tôi nhớ về

Một người xa xôi

Thầy Tổ của tôi

Suốt cuộc đời vi dân

Suốt cuộc đời

Truyền lại kinh thơ

Đem về ánh ngàn xuân

Trên khắp nẻo quê hương

Tôi nhìn ánh sao

Trong ánh mắt mọi người

Bình minh lại về

Hết rồi

Lạnh lẻo tối tăm

Ta đến với nhau

Dưới ánh ngàn sao

Soi đường

Đi đến chân trời

Hạnh phúc thân thương

Việt Nam rực rỡ mùa xuân

Dưới ánh ngàn sao

Soi đường

Đi đến chân trời

Hạnh phúc thân thương

Việt Nam rực rỡ mùa xuân

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
Hay
14. THÁNH ĐỨC PHỤC SINH
Nghe tiếng chó sủa, người ta nhìn thấy một phụ nữ xinh đẹp đi vào nhà Bà Năm.

Người phụ nữ ấy không những xinh đẹp, mà giọng nói nghe ngọt ngào thanh tao ai nghe qua cũng cảm thấy mến ưa. Tiếng người phụ nữ ấy vang lên, chị Năm chị Năm có ở nhà không? Miệng thời hỏi nhưng chân bước lia bước lịa vào nhà.

Bà Năm đang ngồi nói chuyện cùng người bạn, chưa kịp trả lời thời người phụ nữ xinh đẹp đã đi vào lên tiếng chào hai người. Bà Năm định hỏi nhưng chưa kịp hỏi, thời người phụ nữ xinh đẹp nói chà ngồi đây mà tưởng đi đâu rồi. Bà Năm nhìn người phụ nữ mới đến hỏi, em Bảy xóm tìm tôi có chuyện gì mà có vẻ vội vàng quá vậy? Người phụ nữ tên Bảy xóm nhanh miệng nói có chuyện vui mới tìm đến chị nói cho chị nghe vậy mà.

Bà Năm chìa tay ra mời em Bảy ngồi. Bảy xóm vừa ngồi xong Bà Năm chỉ người bạn đang ngồi đối diện với mình nói em Bảy có biết người nầy không?

Người phụ nữ xinh đẹp tên Bảy chắp tay chào, rồi hỏi Chị Quyên đến đây chơi lâu chưa? Người phụ nữ tên Quyên chơi kịp trả lời. Bảy xóm nhìn Bà Năm nói em đâu có lạ gì chị Quyên. Chị Quyên là người phụ nữ xinh đẹp nổi tiếng ở Đền Hùng. Chị Quyên thường giảng về Văn Hóa Cội Nguồn ai cũng kính mến.

Bà Năm nhìn Bảy rồi hỏi thật ra em tìm Chị có chuyện gì? Bảy tươi cười nụ cười vô cùng duyên dáng em đã nói rồi mà, em tìm Chị là để báo cho Chị tin vui. Bà Năm nói hằng gì mắt chị nãy giờ cứ nháy lia nháy lịa tin vui lắm đây. Bảy nói cho Chị nghe đi.

Bảy xóm không trả lời Bà Năm mà nhìn Quyên rồi nói may quá hôm nay có Chị Quyên ở đây có thể giải đáp thắc mắc của em luôn.

Bà Năm nghe Bảy nói thế liền hỏi chuyện gì vậy Bảy?

Bảy Xóm hỏi Chị Quyên em nghe người ta đồn ầm lên. Tức, Hợi, Thánh Đức Phục sinh có nghĩa là sao? Em không hiểu. Nghe nói câu sấm ấy là do Trạng Trình để lại. Tiên đoán về cuối thời mạc pháp chuyển sang thời Thánh Đức. Thánh Đức Phục Sinh nghĩa là sao hở Chị? Bà Năm nhìn sang Quyên như đang chờ đợi câu giải thích.

Người đàn bà lịch sự sang trọng tên Quyên nhìn thấy hai người nhìn mình như chờ đợi câu giải thích, Quyên nghĩ thầm trong bụng có lẽ đây cũng là Ý Trời muốn mình giải thích câu sấm quan trọng mà người Việt Nam luôn trông đợi thỏa mãn lòng hiểu biết của câu sấm nầy.

Quyên nói chuyện gì chứ chuyện nầy thời tôi rất rành, tôi đã đọc qua câu sấm đây nhiều lần, và có người đã giải thích cho tôi hiểu. Nói về giảng sấm không phải giảng như giảng văn, mà phải giảng giải từng chữ rồi ghép lại thành câu. Nhưng phải đúng trong khuôn khổ của sấm nói về giai đoạn nào, Mạt Pháp, hay Thượng Ngươn Thánh Đức. Hay cuối thời Mạc Pháp. Câu sấm ấy phải giải đúng giai đoạn đầu Thượng Ngươn Thánh Đức thời mới trúng được.

Theo những gì Quốc Tổ dạy. Đầu thế kỉ trăm năm thời có Hiền Nhân ra đời. Đầu nguyên kỉ nghìn năm thời có vĩ nhân xuất thế. Như vậy đầu thế kỉ 21 cũng như đầu nguyên kỉ 3000 năm vừa có Hiền Nhân xuất thế vừa có Vĩ Nhân ra đời như vậy Câu ( Thân Dậu Niên Lai Kiến Thái Bình, Tức, Hợi, Thánh Đức Phục Sinh ) ở vào giai đoạn đầu thế kỉ 21 cũng là đầu kỉ nguyên 3000 năm. Ứng vào năm Thân, Dậu, Tuất, Hợi 2017 đến 2020. Sẽ có nhiều Hiền Nhân ra đời cả Vĩ Nhân ra đời. Phò giúp Pháp Vương Thiên Tử xuất thế. Pháp Vương Thiên Tử chính là Văn Hóa Cội Nguồn cũng như Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. Nền Văn Hiến dựng nước Văn Lang.

Thánh Đức Phục Sinh ở đây có nghĩa là. Như chúng ta đã biết nói đến Thánh là nói đến Luật, nói đến Đức là nói đến Đạo Lý. Luật thời phát sanh từ Hiến Pháp. Đức phát sinh từ Đạo lý Văn Hóa. Như vậy Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp Sẽ trở lại với dân tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng cuối thời mạc pháp giai đoạn đi lần đến kết thúc 2000 năm và tỏa sáng vào thượng ngươn Thánh Đức từ 2001 dần dần sáng tỏ đến 2017 thời tỏ rạng ánh bình minh đến 2020 kỷ nguyên 3000 nghìn năm thời tỏa ánh Dương Quang rực rỡ. Như chúng ta đã thấy Văn Hóa Cội Nguồn xuất hiện và đã tỏa sáng lần lần như chúng ta đã thấy.

Theo Quốc Tổ truyền dạy một đại cuộc xuất hiện phải mất 40 năm 20 năm ẩn Âm. 20 năm xuất hiện Dương. Như vậy Văn Hóa Cội Nguồn xuất hiện từ lâu cuối giai đoạn thế kỉ 20 cũng là cuối kỉ nguyên 2000. Giai đoạn ẩn, 20 năm và xuất hiện tỏa sáng lần từ năm 2001 đến 2020 là thấy rõ như mặt trời đã lên. Không những phục sinh về Văn Hóa Cội Nguồn, mà con phục sinh về dân tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng. Lạc Hồng vinh Hoa.

Để cho hai người rõ thêm Quyên nói.

Thánh Đức Phục sinh có nghĩa mất đi giờ hồi sinh trở lại. Cũng giống như cây khô héo lâu ngày, bỗng đâm chồi mọc nhánh cành lá sum sê, đơm hoa kết trái. Người đã ra đi không còn ở nhân gian bỗng nhiên trở lại chính là phục sinh, hồi sinh, tái sinh cũng vậy.

Thánh Đức Phục Sinh có nghĩa là nói đến Hiến Pháp dựng nước Văn Lang biến mất từ lâu, bỗng xuất hiện phục sinh hồi sinh trở lại với dân tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng.

Có nghĩa là năm nghìn trước đây. Quốc Tổ đã dùng Văn Hóa Cội Nguồn khai sinh ra nước Văn Lang, cũng như Bách Việt Tiên Rồng. Lập ra thời đại Hồng Đức niên đại Hùng Vương. Tất cả đều sống theo Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. Nhưng sau đó Văn Hóa Cội Nguồn đi lần vào thất truyền do truyền khẩu quá dài đi vào tam sao thất bổn. Những gì còn sót lại Văn Hóa Cội Nguồn cũng đã biến mất khi kết thúc niên đại Hùng Vương kéo dài độc lập 2701 năm.

Nay Văn Hóa Cội Nguồn trở lại, chính là sự hồi sinh phục sinh đi vào cơ Thánh Đức, thượng ngươn huyền cơ Tạo Hóa.

Sự phục sinh, hồi sinh Văn Hóa Cội Nguồn, đem lại mùa xuân mới. Nước Việt Nam sẽ trở thành hùng mạnh. Không nói là lẫy lừng vang dội khắp năm châu bốn biển. Dân giàu nước mạnh. Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Công bằng, Bình Đẳng văn minh. Thánh Đức Phục Sinh là như thế những gì trước đây thời dựng nước đã có, giờ trở lại mà thôi.

Bà Năm và Bảy xóm ngồi nghe say sưa, tưởng như vừa trải qua một giấc chiêm bao không sao tưởng tượng nỗi. không tin sao được vì những gì đang diễn ra cơ Thánh Đức đã tới nơi rồi. Hai người nhìn nhau bái dài Quyên. Coi Quyên như nhà truyền Giáo truyền Đạo lỗi lạc góp phần vào mùa xuân đất nước.
vạy
 
209 - VỀ NGUỒN EM ƠI

Mùa xuân năm nay

Anh sẽ đưa em về

Đưa em về

Nền Quốc Đạo thân yêu

Để được nghe

Lời dạy của Trời Cha

Thiên Ý châu ngọc kinh thơ

Lời ngọc lời vàng

Là hành trang

Khi mãn trần

Trở lại thiên đàng

Em sẽ thấy

Chân trời tỏa sáng

Cuộc đời em

Thay đổi số phần

Thấy mùa xuân

Dưới ánh bình minh

Nhìn về tương lai

Em sẽ thấy

Bao điều may mắn

Những phúc phần

Khi đến với Cha Ông

Giờ đây

Em vẫn còn

Xa nền Quốc Giáo

Chưa thấu đạo đời

Nên em còn

Bỡ ngỡ trong lòng

Nhiều người về Nguồn

Phần đông đều hiển thánh

Trở thành bậc Thầy

Giảng đạo truyền kinh

Công đức vô biên

Không thể nghĩ bàn

Làm chủ linh hồn

Nắm vững tương lai

Còn những người

Chưa về Nguồn

Trôi nổi cuộc đời

Kiếp sống bơ vơ

Cửa thiên đàng

Còn xa

Đời người qua mau

Như bóng câu

Xuyên qua cửa sổ

Đường tử sanh

Mịt mù

Chìm trong bể khổ

Lặn hụp chơi vơi

Về Nguồn

Nhận Tổ quy Tông

Ra khỏi sanh tử

Thiên đàng tới nơi

Về Nguồn với anh em ơi

* * *

Mùa xuân năm nay

Anh sẽ đưa em về

Đưa em về

Nền Quốc Đạo thân yêu

Để được nghe

Lời dạy của Trời Cha

Thiên Ý châu ngọc kinh thơ

Lời ngọc lời vàng

Là hành trang

Khi mãn trần

Trở lại thiên đàng

Em sẽ thấy

Chân trời tỏa sáng

Cuộc đời em

Thay đổi số phần

Thấy mùa xuân

Dưới ánh bình minh

Nhìn về tương lai

Em sẽ thấy

Bao điều may mắn

Những phúc phần

Khi đến với Cha Ông

Giờ đây

Em vẫn còn

Xa nền Quốc Giáo

Chưa thấu đạo đời

Nên em còn

Bỡ ngỡ trong lòng

Nhiều người về Nguồn

Phần đông đều hiển thánh

Trở thành bậc Thầy

Giảng đạo truyền kinh

Công đức vô biên

Không thể nghĩ bàn

Làm chủ linh hồn

Nắm vững tương lai

Còn những người

Chưa về Nguồn

Trôi nổi cuộc đời

Kiếp sống bơ vơ

Cửa thiên đàng

Còn xa

Đời người qua mau

Như bóng câu

Xuyên qua cửa sổ

Đường tử sanh

Mịt mù

Chìm trong bể khổ

Lặn hụp chơi vơi

Về Nguồn

Nhận Tổ quy Tông

Ra khỏi sanh tử

Thiên đàng tới nơi

Về Nguồn với anh em ơi

* * *

Còn những người

Chưa về Nguồn

Trôi nổi cuộc đời

Kiếp sống bơ vơ

Cửa thiên đàng

Còn xa

Đời người qua mau

Như bóng câu

Xuyên qua cửa sổ

Đường tử sanh

Mịt mù

Chìm trong bể khổ

Lặn hụp chơi vơi

Về Nguồn

Nhận Tổ quy Tông

Ra khỏi sanh tử

Thiên đàng tới nơi

Về Nguồn với anh em ơi

Về Nguồn

Nhận Tổ quy Tông

Ra khỏi sanh tử

Thiên đàng tới nơi

Về Nguồn với anh em ơi

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
210 - THIỆN LÀNH

Thiện lành

Đâu phải tận đâu

Ngay trong cuộc sống

Nhiệm mầu thế gian

Nhân quả

Cho ta tiến thân

Nhân lành thời được

Siêu sanh thiên đàng

Cội Nguồn

Nào phải mơ hồ

Ông Cha dựng nước

Cơ đồ Việt Nam

Vinh quang

Đâu phải xa xăm

Trở về Nguồn Cội

Anh linh Tiên Rồng

Cội Nguồn

Văn hóa đại đồng

Năm châu bốn bể

Một nhà anh em

Thiếu tình

Thiếu đức mới nguy

Có tình có nghĩa

Vượt lên chính mình

Thiếu nhân thiếu nghĩa

Lụn tàn

Có nhân có nghĩa

Huy hoàng tánh danh

Độ người

Ta mãi vượt lên

Đi trong ánh sáng

Bình minh Cội Nguồn

Con đường

Nguồn Cội con đường

Đại đạo vũ trụ

Đại Đồng chân như

Kiếp trần

Như giấc ngủ trưa

Giọt sương trên lá

Nước trôi qua cầu

Thiện lành

Đâu phải kiếm tìm

Mà ta gieo thiện

Gieo lành sớm hôm

Thiện lành

Nào phải tận đâu

Ngay trong cuộc sống

Thế gian cuộc đời

* * *

Thiện lành

Đâu phải tận đâu

Ngay trong cuộc sống

Nhiệm mầu thế gian

Nhân quả

Cho ta tiến thân

Nhân lành thời được

Siêu sanh thiên đàng

Cội Nguồn

Nào phải mơ hồ

Ông Cha dựng nước

Cơ đồ Việt Nam

Vinh quang

Đâu phải xa xăm

Trở về Nguồn Cội

Anh linh Tiên Rồng

Cội Nguồn

Văn hóa đại đồng

Năm châu bốn bể

Một nhà anh em

Thiếu tình

Thiếu đức mới nguy

Có tình có nghĩa

Vượt lên chính mình

Thiếu nhân thiếu nghĩa

Lụn tàn

Có nhân có nghĩa

Huy hoàng tánh danh

Độ người

Ta mãi vượt lên

Đi trong ánh sáng

Bình minh Cội Nguồn

Con đường

Nguồn Cội con đường

Đại đạo vũ trụ

Đại Đồng chân như

Kiếp trần

Như giấc ngủ trưa

Giọt sương trên lá

Nước trôi qua cầu

Thiện lành

Đâu phải kiếm tìm

Mà ta gieo thiện

Gieo lành sớm hôm

Thiện lành

Nào phải tận đâu

Ngay trong cuộc sống

Thế gian cuộc đời

* * *

Thiện lành

Nào phải tận đâu

Ngay trong cuộc sống

Thế gian cuộc đời

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
211 - ANH HÃY VỀ ĐI

Thôi anh

Hãy về đi

Đường anh, anh đi

Đường em, em đi

Chuyện tình đôi ta

Hết rồi

Vào dĩ vãng

Lời hứa năm xưa

Anh thả trôi sông

Tôi ấp ủ mà chi

Anh bây giờ

Rời xa Cội Nguồn

Bỏ Quốc Tổ Vua Hùng

Tôn thờ ngoại bang

Khoác áo lợi danh

Bỏ lại sau lưng

Nền anh linh truyền thống

Đồng hành

Cùng ma quỷ xâm lăng

Anh ơi

Còn gì nữa đây

Đêm nay phố vắng canh thâu

Đậm mùi chua chát

Bao nỗi đắng cay

Anh bỏ rơi trung hiếu

Tôn thờ ác bá

Làm hại nước non

Với những cuồng điên

Say trong mùi phản Cội

Quên đi vận hội

Con cháu Rồng Tiên

Thôi anh về đi

Còn gì cho nhau

Mà níu mà kéo

Thôi anh về đi

Mối tình ảm đạm

Khi thức tỉnh

Thấy lòng ngỡ ngàng

Nghe trong lòng

Những nỗi xót xa

Mong qua đi

Và chóng quên

Những vết thương

Khắc sâu

Gặp gỡ nhau chi

Hỡi anh,

Để lại vết đau

Người em yêu mến

Lại là người

Phản bội Ông Cha

Phản bội Tổ Tông nòi giống

Ôi vết đau đâm thấu tim em

* * *

Thôi anh

Hãy về đi

Đường anh, anh đi

Đường em, em đi

Chuyện tình đôi ta

Hết rồi

Vào dĩ vãng

Lời hứa năm xưa

Anh thả trôi sông

Tôi ấp ủ mà chi

Anh bây giờ

Rời xa Cội Nguồn

Bỏ Quốc Tổ Vua Hùng

Tôn thờ ngoại bang

Khoác áo lợi danh

Bỏ lại sau lưng

Nền anh linh truyền thống

Đồng hành

Cùng ma quỷ xâm lăng

Anh ơi

Còn gì nữa đây

Đêm nay phố vắng canh thâu

Đậm mùi chua chát

Bao nỗi đắng cay

Anh bỏ rơi trung hiếu

Tôn thờ ác bá

Làm hại nước non

Với những cuồng điên

Say trong mùi phản Cội

Quên đi vận hội

Con cháu Rồng Tiên

Thôi anh về đi

Còn gì cho nhau

Mà níu má kéo

Thôi anh về đi

Mối tình ảm đạm

Khi thức tỉnh

Thấy lòng ngỡ ngàng

Nghe trong lòng

Những nỗi xót xa

Mong qua đi

Và chóng quên

Những vết thương

Khắc sâu

Gặp gỡ nhau chi

Hỡi anh,

Để lại vết đau

Người em yêu mến

Lại là người

Phản bội Ông Cha

Phản bội Tổ Tông nòi giống

Ôi vết đau đâm thấu tim em

* * *

Thôi anh về đi

Còn gì cho nhau

Mà níu má kéo

Thôi anh về đi

Mối tình ảm đạm

Khi thức tỉnh

Thấy lòng ngỡ ngàng

Nghe trong lòng

Những nỗi xót xa

Mong qua đi

Và chóng quên

Những vết thương

Khắc sâu

Gặp gỡ nhau chi

Hỡi anh,

Để lại vết đau

Người em yêu mến

Lại là người

Phản bội Ông Cha

Phản bội Tổ Tông nòi giống

Ôi vết đau đâm thấu tim em

Người em yêu mến

Lại là người

Phản bội Ông Cha

Phản bội Tổ Tông nòi giống

Ôi vết đau đâm thấu tim em

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
212 - CON ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI

Đi thôi

Ta đi trên

Đường Nguồn Cội

Đường huyền thoại

Ức triệu năm

Con đường về trời

Giải thoát tử sanh

Biết bao người

Đã thành công

Thành

Phật Thánh Tiên

Thần Chúa

Được người ta

Tán thán ngợi ca

Trí huệ vô biên

Ta bỏ lại sau lưng

Những tháng năm

Lạc Cội

Giờ đây ta nhìn lại

Suốt bao năm

Biển trần lặn lội

Sống giả dối

Đầy phản bội

Bao mối tình khờ dại

Thuốc đắng trên môi

Thấm mùi trần tục

Lặn hụp chơi vơi

Tình hạnh phúc

Nơi ngoại Đạo

Đến nay

Có được gì đâu

Bận chi

Bèo bọt nổi trôi

Thôi ta hãy về

Đi trong Nguồn Cội

Đi trong đại đạo

Làm chủ cuộc đời

Nhẹ nỗi lòng

Dứt cảnh nao nao

Đến với Cội Nguồn

Gốc thường còn

Tốt đẹp biết bao

Tình yêu

Tìm trong Nguồn Cội

Trên con đường huyền thoại

Tình yêu vĩnh hằng

Tình yêu mãi mãi đẹp đôi

* * *

Đi thôi

Ta đi trên

Đường Nguồn Cội

Đường huyền thoại

Ức triệu năm

Con đường về trời

Giải thoát tử sanh

Biết bao người

Đã thành công

Thành

Phật Thánh Tiên

Thần Chúa

Được người ta

Tán thán ngợi ca

Trí huệ vô biên

Ta bỏ lại sau lưng

Những tháng năm

Lạc Cội

Giờ đây ta nhìn lại

Suốt bao năm

Biển trần lặn lội

Sống giả dối

Đầy phản bội

Bao mối tình khờ dại

Thuốc đắng trên môi

Thấm mùi trần tục

Lặn hụp chơi vơi

Tình hạnh phúc

Nơi ngoại Đạo

Đến nay

Có được gì đâu

Bận chi

Bèo bọt nổi trôi

Thôi ta hãy về

Đi trong Nguồn Cội

Đi trong đại đạo

Làm chủ cuộc đời

Nhẹ nỗi lòng

Dứt cảnh nao nao

Đến với Cội Nguồn

Gốc thường còn

Tốt đẹp biết bao

Tình yêu

Tìm trong Nguồn Cội

Trên con đường huyền thoại

Tình yêu vĩnh hằng

Tình yêu mãi mãi đẹp đôi

* * *

Tình hạnh phúc

Nơi ngoại Đạo

Đến nay

Có được gì đâu

Bận chi

Bèo bọt nổi trôi

Thôi ta hãy về

Đi trong Nguồn Cội

Đi trong đại đạo

Làm chủ cuộc đời

Nhẹ nỗi lòng

Dứt cảnh nao nao

Đến với Cội Nguồn

Gốc thường còn

Tốt đẹp biết bao

Tình yêu

Tìm trong Nguồn Cội

Trên con đường huyền thoại

Tình yêu vĩnh hằng

Tình yêu mãi mãi đẹp đôi

Tình yêu

Tìm trong Nguồn Cội

Trên con đường huyền thoại

Tình yêu vĩnh hằng

Tình yêu mãi mãi đẹp đôi

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
213 - CÁI GÌ LÀ CÁI CỦA TA

Thời gian

Vùn vụt tên bay

Giàu mà cho lắm

Trắng tay đường về

Thời gian

Nào đợi con người

Qua mau như nước

Qua cầu trôi luôn

Cái gì

Là cái của ta

Tất cả giả tạm

Ở nơi cõi trần

Cái gì

Là cái của mình

Sao không giữ được

Vô thường cướp đi

Khi nào

Ta đã tỉnh ra

Phù du vật chất

Luôn pha trò hề

Lao xao

Con sóng xô bờ

Nghìn năm vẫn thế

Có gì đổi thay

Vui buồn

Giữa cuộc nhân sinh

Làm ta vướng phải

Chông chênh cuộc đời

Họa kia

Ai muốn gọi mời

Thế mà vẫn đến

Âm thầm hại ta

Ta là ta mãi là ta

Trải vô lượng kiếp

Tử sanh luân hồi

Ta nào

Mang được theo gì

Chỉ là cái nghiệp

Theo cùng với ta

Ác thời

Thành quỷ thành ma

Thiện thời thành Phật

Thánh, Tiên, Chúa, Thần

Trần gian

Hữu sắc hữu hình

Chỉ là giả tạm

Có gì bận tâm

Giàu mà

Như núi như non

Không bằng một sợi

Mảy lông Ý Trời

Hành trang

Thiên Ý có rồi

Siêu sanh thiên giới

Vĩnh hằng an vui

Linh Hồn

Mới thật của Ta

Vĩnh hằng bất tử

Trải qua vô lượng cuộc đời

* * *

Thời gian

Vùn vụt tên bay

Giàu mà cho lắm

Trắng tay đường về

Thời gian

Nào đợi con người

Qua mau như nước

Qua cầu trôi luôn

Cái gì

Là cái của ta

Tất cả giả tạm

Ở nơi cõi trần

Cái gì

Là cái của mình

Sao không giữ được

Vô thường cướp đi

Khi nào

Ta đã tỉnh ra

Phù du vật chất

Luôn pha trò hề

Lao xao

Con sóng xô bờ

Nghìn năm vẫn thế

Có gì đổi thay

Vui buồn

Giữa cuộc nhân sinh

Làm ta vướng phải

Chông chênh cuộc đời

Họa kia

Ai muốn gọi mời

Thế mà vẫn đến

Âm thầm hại ta

Ta là ta mãi là ta

Trải vô lượng kiếp

Tử sanh luân hồi

Ta nào

Mang được theo gì

Chỉ là cái nghiệp

Theo cùng với ta

Ác thời

Thành quỷ thành ma

Thiện thời thành Phật

Thánh, Tiên, Chúa, Thần

Trần gian

Hữu sắc hữu hình

Chỉ là giả tạm

Có gì bận tâm

Giàu mà

Như núi như non

Không bằng một sợi

Mảy lông Ý Trời

Hành trang

Thiên Ý có rồi

Siêu sanh thiên giới

Vĩnh hằng an vui

Linh Hồn

Mới thật của Ta

Vĩnh hằng bất tử

Trải qua vô lượng cuộc đời

* * *

Trần gian

Hữu sắc hữu hình

Chỉ là giả tạm

Có gì bận tâm

Giàu mà

Như núi như non

Không bằng một sợi

Mảy lông Ý Trời

Hành trang

Thiên Ý có rồi

Siêu sanh thiên giới

Vĩnh hằng an vui

Linh Hồn

Mới thật của Ta

Vĩnh hằng bất tử

Trải qua vô lượng cuộc đời

Linh Hồn

Mới thật của Ta

Vĩnh hằng bất tử

Trải qua vô lượng cuộc đời

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
214 - MẤY LỜI TÂM SỰ

Em là Tiên Nữ

Xin gửi các anh

Nơi chốn xa

Cõi trần phàm tục

Các anh

Đi nghĩa vụ

Xuống trần tận độ

Nhân loại trần gian

Sắp đi vào kết thúc

Quê nhà cõi tiên

Em chờ trông

Các anh trở lại

Đừng như bao người

Sa đọa xuống trần

Là vĩnh viễn

Không về

Xác thân hóa đá

Người thân

Mắt lệ sầu vương

Triệu người đi

May một người

Trở lại

Kể chuyện trần gian

Quả là khủng khiếp

Chào đời đã khóc

Không mấy ai

Thoát khỏi luân hồi

Lội ngược dòng

Triệu người

Không được một

Nơi bể trần

Hầu như

Là bị cuốn trôi

Theo dòng xoáy

Trào lưu vật chất

Giai cấp nào

Cũng mang đầy

Bệnh tật

Tham, sân, si,

Mạn, nghi, thân kiến,

Kiến thủ, giới cấm thủ

Tà kiến

Xung quanh

Toàn là giặc

Giặc đói, giặc đau

Giặc bệnh, giặc dốt

Ra đường gặp quỷ

Quỷ lường quỷ gạt

Quỷ tàn bạo, quỷ ma

Nằm đó

Chúng cũng không tha

Ma lòng thúc dục

Như con thiêu thân

Bu vào là chết

Sanh tử

Chúng chẳng tha

Sống trong

Nỗi khổ chồng lên khổ

Bát phong xoay chuyển

Vô thường rượt đuổi

Biết bao người

Xuống trần

Có đi không về

Linh hồn sa đọa

Vào tam đồ khổ

Địa Ngục, Ngạ Quỷ

Súc sanh

Người thân bao

Tháng năm chờ đợi

Chỉ nhìn cái xác

Dần dần hóa đá

Biến tan

Một ngày cõi tiên

Trần gian một năm

Chạnh lòng đau

Thương nhớ các anh.

Nơi quê tiên

Chiều nào

Em cũng trông đợi

Mong các anh

Trở lại quê trời

Không còn

Cách trở đôi đường

Nghe nặng tình thương

Anh hỡi các anh

Thăm thẳm xa xăm

Có biết nỗi buồn

Người em gái nhỏ

Quê hương cõi trời

Nghe nói

Chuyển luân

Thánh Vương Xuống trần

Mở ra

Văn Hóa Cội Nguồn

Mau về Nguồn

Trở về trời

Em mãi chờ mong

* * *

Đừng như bao người

Sa đọa xuống trần

Là vĩnh viễn

Không về

Xác thân hóa đá

Người thân

Mắt lệ sầu vương

Triệu người đi

May một người

Trở lại

Kể chuyện trần gian

Quả là khủng khiếp

Chào đời đã khóc

Không mấy ai

Thoát khỏi luân hồi

Lội ngược dòng

Triệu người

Không được một

Nơi bể trần

Hầu như

Là bị cuốn trôi

Theo dòng xoáy

Trào lưu vật chất

Giai cấp nào

Cũng mang đầy

Bệnh tật

Tham, sân, si,

Mạn, nghi, thân kiến,

Kiến thủ, giới cấm thủ

Tà kiến

Xung quanh

Toàn là giặc

Giặc đói, giặc đau

Giặc bệnh, giặc dốt

Ra đường gặp quỷ

Quỷ lường quỷ gạt

Quỷ tàn bạo, quỷ ma

Nằm đó

Chúng cũng không tha

Ma lòng thúc dục

Như con thiêu thân

Bu vào là chết

Sanh tử

Chúng chẳng tha

Sống trong

Nỗi khổ chồng lên khổ

Bát phong xoay chuyển

Vô thường rượt đuổi

Biết bao người

Xuống trần

Có đi không về

Linh hồn sa đọa

Vào tam đồ khổ

Địa Ngục, Ngạ Quỷ

Súc sanh

Người thân bao

Tháng năm chờ đợi

Chỉ nhìn cái xác

Dần dần hóa đá

Biến tan

Một ngày cõi tiên

Trần gian một năm

Chạnh lòng đau

Thương nhớ các anh.

Nơi quê tiên

Chiều nào

Em cũng trông đợi

Mong các anh

Trở lại quê trời

Không còn

Cách trở đôi đường

Nghe nặng tình thương

Anh hỡi các anh

Thăm thẳm xa xăm

Có biết nỗi buồn

Người em gái nhỏ

Quê hương cõi trời

Nghe nói

Chuyển luân

Thánh Vương Xuống trần

Mở ra

Văn Hóa Cội Nguồn

Mau về Nguồn

Trở về trời

Em mãi chờ mong

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
215 - ĐOÀN CA KỊCH

Hôm nay

Đoàn ca kịch

Về xóm làng quê em

Các chú hát sáng đêm

Các cô không chịu ngủ

Đàn sáo kèn luôn thổi

Chào đón tình quê hương

Tình Cội Nguồn thân thương

Năm nghìn năm tha thiết

Nghĩa đồng bào xanh biếc

Luôn tươi thắm vươn cao

Những lời ca ngọt ngào

Những lời ca tự hào

Cho lòng người tươi thắm

Cho lòng người ước ao

Hôm nay

Trời trong xanh

Ánh trăng gầy dịu êm

Mây lang thang im lắng

Những chòm sao lấp lánh

Nghe tiếng hát trần gian

Đoàn ca nhạc Rồng Tiên

Ca ngợi Lạc Long Quân

Ca ngợi Mẹ Âu Cơ

Ca ngợi anh linh truyền thống

Năm nghìn năm

Mở nước dựng non

Bao thế hệ Cha Ông

Hào hùng chống ngoại xâm

Rền vang khí phách

Khiếp hồn ngoại bang

Đoàn ca kịch dân gian

Đoàn ca kịch Việt Nam

* * *

Hôm nay

Đoàn ca kịch

Về xóm làng quê em

Các chú hát sáng đêm

Các cô không chịu ngủ

Đàn sáo kèn luôn thổi

Chào đón tình quê hương

Tình Cội Nguồn thân thương

Năm nghìn năm tha thiết

Nghĩa đồng bào xanh biếc

Luôn tươi thắm vươn cao

Những lời ca ngọt ngào

Những lời ca tự hào

Cho lòng người tươi thắm

Cho lòng người ước ao

Hôm nay

Trời trong xanh

Ánh trăng gầy dịu êm

Mây lang thang im lắng

Những chòm sao lấp lánh

Nghe tiếng hát trần gian

Đoàn ca nhạc Rồng Tiên

Ca ngợi Lạc Long Quân

Ca ngợi Mẹ Âu Cơ

Ca ngợi anh linh truyền thống

Năm nghìn năm

Mở nước dựng non

Bao thế hệ Cha Ông

Hào hùng chống ngoại xâm

Rền vang khí phách

Khiếp hồn ngoại bang

Đoàn ca kịch dân gian

Đoàn ca kịch Việt Nam

* * *

Hôm nay

Trời trong xanh

Ánh trăng gầy dịu êm

Mây lan thang im lắng

Những chòm sao lấp lánh

Nghe tiếng hát trần Gian

Đoàn ca nhạc Rồng Tiên

Ca ngợi Lạc Long Quân

Ca ngợi Mẹ Âu Cơ

Ca ngợi anh linh truyền thống

Năm nghìn năm

Mở nước dựng non

Bao thế hệ Cha Ông

Hào hùng chống ngoại xâm

Rền vang khí phách

Khiếp hồn ngoại bang

Đoàn ca kịch dân gian

Đoàn ca kịch Việt Nam

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
216 - GỬI NGƯỜI TÌNH XA

Gửi người tình xa

Nơi chốn phồn hoa

Đôi lời ấp ủ

Người em gái nhỏ

Quên mùa mồ côi

Bị anh bỏ rơi

Nay hết sầu

Không còn ngấm lệ

Không còn chờ đợi

Lời thề buông trôi

Tìm nơi tựa nương

Không phải người tình

Mà là về Nguồn

Nhìn Cha nhận Mẹ

Không còn mồ côi

Vui trong lời dạy

Thiên Ý Trời Cha

Vui trong đồng đạo

Cái vui không khổ

Niềm vui không sầu

Cũng chẳng

Cách trở đôi đường

Em chúc mừng

Cho anh

Tìm được người

Bạn đời

Em ngày nào

Cũng cầu Cha Trời

Mẹ Trời

Ban phúc lành

Cho nhân loại

Vạn sự bình yên

Hôm nay

Tuy đông về giá lạnh

Nhưng lòng em

Vẫn thấy ấm áp

Ấm lòng giác ngộ

Hiểu thấu sự đời

Tất cả chỉ là cát bụi

Đi vào rã tan

Chỉ có Linh Hồn

Là mới thật của Ta

Ta đã đi qua

Vô lượng kiếp hà sa

Biết bao là tình duyên

Biết bao là lời hứa hẹn

Chỉ là con số không

Có gì đâu

Tất cả đều

Bỏ lại sau lưng

Có gì đâu

Mà phải giữ người yêu

Người yêu

Bội bạc lại càng quên đi

Người yêu bội bạc

Như gió thoảng qua tai

* * *

Gửi người tình xa

Nơi chốn phồn hoa

Đôi lời ấp ủ

Người em gái nhỏ

Quên mùa mồ côi

Bị anh bỏ rơi

Nay hết sầu

Không còn ngấm lệ

Không còn chờ đợi

Lời thề buông trôi

Tìm nơi tựa nương

Không phải người tình

Mà là về Nguồn

Nhìn Cha nhận Mẹ

Không còn mồ côi

Vui trong lời dạy

Thiên Ý Trời Cha

Vui trong đồng đạo

Cái vui không khổ

Niềm vui không sầu

Cũng chẳng

Cách trở đôi đường

Em chúc mừng

Cho anh

Tìm được người

Bạn đời

Em ngày nào

Cũng cầu Cha Trời

Mẹ Trời

Ban phúc lành

Cho nhân loại

Vạn sự bình yên

Hôm nay

Tuy đông về giá lạnh

Nhưng lòng em

Vẫn thấy ấm áp

Ấm lòng giác ngộ

Hiểu thấu sự đời

Tất cả chỉ là cát bụi

Đi vào rã tan

Chỉ có Linh Hồn

Là mới thật của Ta

Ta đã đi qua

Vô lượng kiếp hà sa

Biết bao là tình duyên

Biết bao là lời hứa hẹn

Chỉ là con số không

Có gì đâu

Tất cả đều

Bỏ lại sau lưng

Có gì đâu

Mà phải giữ người yêu

Người yêu

Bội bạc lại càng quên đi

Người yêu bội bạc

Như gió thoảng qua tai

* * *

Hôm nay

Tuy đông về giá lạnh

Nhưng lòng em

Vẫn thấy ấm áp

Ấm lòng giác ngộ

Hiểu thấu sự đời

Tất cả chỉ là cát bụi

Đi vào rã tan

Chỉ có Linh Hồn

Là mới thật của Ta

Ta đã đi qua

Vô lượng kiếp hà sa

Biết bao là tình duyên

Biết bao là lời hứa hẹn

Chỉ là con số không

Có gì đâu

Tất cả đều

Bỏ lại sau lưng

Có gì đâu

Mà phải giữ người yêu

Người yêu

Bội bạc lại càng quên đi

Người yêu bội bạc

Như gió thoảng qua tai

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
217 - NỖI BUỒN CHIA LY

Nơi cõi thiên đàng

Một cuộc chia tay

Thật buồn

Em biết anh đi

Xuống cõi hồng trần

Khó trở về

Trần gian đâu phải

Chốn yên bình

Là nơi bể khổ

Khổ chồng lên khổ

Hết rồi

Chẳng thể

Gặp lại nhau

Em biết rằng anh

Vẫn yêu em

Nhưng anh phải đi

Vì tiểu kiếp

Sắp hết

Anh cứu vớt

Những người thân

Còn lại

Nơi trần gian

Nhưng em

Không thể theo anh

Vì em không đủ sức

Theo anh

Chỉ làm khổ cho anh

Em biết

Anh đi khó trở về

Nhưng anh phải đi

Đi là hết

Đi là chết

Linh hồn đày đọa

Bơ vơ

Trôi lăn muôn ức kiếp

Ta xa nhau

Chẳng phải tại anh

Chẳng phải tại em

Mà là hết phước

Cạn đức

Nên phải xuồng trần

Tu thêm

Tu một ngày trần

Bằng ngàn ngày

Thiên giới

Em cầu nguyện cho anh

Nơi cõi trần

Gặp được Thiên Ý

Không những

Tận độ nhân loài

Dễ dàng

Mà còn trở lại

Thiên đàng dễ không

Làm vua cõi trời

Biết bao Thiên Chúng

Ước mong

Thiên Ý ra đời

Không ở thiên đàng

Mà ở tận

Nơi đáy

Bể khổ trần gian

Có lẽ anh

Quyết tìm Thiên Ý

Anh mới rời

Cõi thiên đàng

Biết ra đi

Là không bao giờ

Trở lại

Nhưng anh vẫn đi

Anh đừng quay lại

Nhìn em nữa

Tim em tan vỡ

Như muốn quỵ

Không thể đứng lên

Em mong anh

Có Thiên Ý trong tay

Thật nhiều Ngọc Mâu Ni

Em chờ anh

Em chờ anh

Chỉ là hy vọng

Mong manh

Nhưng em vẫn tin

Lòng cương quyết của anh

* * *

Nơi cõi thiên đàng

Một cuộc chia tay

Thật buồn

Em biết anh đi

Xuống cõi hồng trần

Khó trở về

Trần gian đâu phải

Chốn yên bình

Là nơi bể khổ

Khổ chồng lên khổ

Hết rồi

Chẳng thể

Gặp lại nhau

Em biết rằng anh

Vẫn yêu em

Nhưng anh phải đi

Vì tiểu kiếp

Sắp hết

Anh cứu vớt

Những người thân

Còn lại

Nơi trần gian

Nhưng em

Không thể theo anh

Vì em không đủ sức

Theo anh

Chỉ làm khổ cho anh

Em biết

Anh đi khó trở về

Nhưng anh phải đi

Đi là hết

Đi là chết

Linh hồn đày đọa

Bơ vơ

Trôi lăn muôn ức kiếp

Ta xa nhau

Chẳng phải tại anh

Chẳng phải tại em

Mà là hết phước

Cạn đức

Nên phải xuồng trần

Tu thêm

Tu một ngày trần

Bằng ngàn ngày

Thiên giới

Em cầu nguyện cho anh

Nơi cõi trần

Gặp được Thiên Ý

Không những

Tận độ nhân loài

Dễ dàng

Mà còn trở lại

Thiên đàng dễ không

Làm vua cõi trời

Biết bao Thiên Chúng

Ước mong

Thiên Ý ra đời

Không ở thiên đàng

Mà ở tận

Nơi đáy

Bể khổ trần gian

Có lẽ anh

Quyết tìm Thiên Ý

Anh mới rời

Cõi thiên đàng

Biết ra đi

Là không bao giờ

Trở lại

Nhưng anh vẫn đi

Anh đừng quay lại

Nhìn em nữa

Tim em tan vỡ

Như muốn quỵ

Không thể đứng lên

Em mong anh

Có Thiên Ý trong tay

Thật nhiều Ngọc Mâu Ni

Em chờ anh

Em chờ anh

Chỉ là hy vọng

Mong manh

Nhưng em vẫn tin

Lòng cương quyết của anh

* * *

Có lẽ anh

Quyết tìm Thiên Ý

Anh mới rời

Cõi thiên đàng

Biết ra đi

Là không bao giờ

Trở lại

Nhưng anh vẫn đi

Anh đừng quay lại

Nhìn em nữa

Tim em tan vỡ

Như muốn quỵ

Không thể đứng lên

Em mong anh

Có Thiên Ý trong tay

Thật nhiều Ngọc Mâu Ni

Em chờ anh

Em chờ anh

Chỉ là hy vọng

Mong manh

Nhưng em vẫn tin

Lòng cương quyết của anh

Em chờ anh

Em chờ anh

Chỉ là hy vọng

Mong manh

Nhưng em vẫn tin

Lòng cương quyết của anh

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
218 - TẤM LÒNG RỘNG LỚN

Hãy góp sức

Cho đời tươi sáng

Truyền kinh thơ

Cứu thế độ nhân

Làm cho

Cuộc sống an vui

Nước non non nước

Mùa xuân yên bình

Cùng chung lòng

Tôn thờ Nguồn Cội

Cùng chung tay

Mở rộng vòng tay

Dắt dìu

Nhân Loại anh em

Sang qua bờ giác

Mà lên thiên đàng

Vui nào hơn

Gieo mầm công đức

Phước nào hơn

Truyền bá kinh thơ

Lẫy lừng

Nòi giống Rồng Tiên

Uy linh vạn cõi

Vững yên nước nhà

Công khó nhọc

Những người truyền giáo

Biết bao là

Khốn khó gian nan

Khó khăn

Cho mấy vẫn cam

Làm cho non nước

Bừng lên sáng ngời

Danh thơm mãi

Ngàn đời còn mãi

Gương anh hùng

Trang trãi muôn thu

Rực hồng

Muôn cánh hoa mai

Đẹp tình non nước

Đẹp thay Tiên Rồng

Tấm lòng

Rộng lớn tấm lòng

Truyền kinh độ thế

Sáng người muôn năm

* * *

Hãy góp sức

Cho đời tươi sáng

Truyền kinh thơ

Cứu thế độ nhân

Làm cho

Cuộc sống an vui

Nước non non nước

Mùa xuân yên bình

Cùng chung lòng

Tôn thờ Nguồn Cội

Cùng chung tay

Mở rộng vòng tay

Dắt dìu

Nhân Loại anh em

Sang qua bờ giác

Mà lên thiên đàng

Vui nào hơn

Gieo mầm công đức

Phước nào hơn

Truyền bá kinh thơ

Lẫy lừng

Nòi giống Rồng Tiên

Uy linh vạn cõi

Vững yên nước nhà

Công khó nhọc

Những người truyền giáo

Biết bao là

Khốn khó gian nan

Khó khăn

Cho mấy vẫn cam

Làm cho non nước

Bừng lên sáng ngời

Danh thơm mãi

Ngàn đời còn mãi

Gương anh hùng

Trang trãi muôn thu

Rực hồng

Muôn cánh hoa mai

Đẹp tình non nước

Đẹp thay Tiên Rồng

Tấm lòng

Rộng lớn tấm lòng

Truyền kinh độ thế

Sáng người muôn năm

* * *

Khó khăn

Cho mấy vẫn cam

Làm cho non nước

Bừng lên sáng ngời

Danh thơm mãi

Ngàn đời còn mãi

Gương anh hùng

Trang trãi muôn thu

Rực hồng

Muôn cánh hoa mai

Đẹp tình non nước

Đẹp thay Tiên Rồng

Tấm lòng

Rộng lớn tấm lòng

Truyền kinh độ thế

Sáng người muôn năm

Tấm lòng

Rộng lớn tấm lòng

Truyền kinh độ thế

Sáng người muôn năm

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
219 - ĐÃ QUA RỒI

Chuyện xưa

Nay đã qua rồi

Tình duyên

Ngang trái u sầu

Ngăn sông cách núi

Chân trời thẳm thăm

Bởi vì

Khác lối tây đông

Tôi về Nguồn Cội

Người xa lìa Nguồn

Chạnh lòng

Nhìn gió qua đèo

Nhìn thuyền rời bến

Chân trời biệt tăm

Sang sông

Chim sáo bay đi

Thuyền nang chờ đợi

Mấy khi sáo về

Hàng cây rụng lá

Thu về

Thu đâu nhìn đến

Lời thề của cây

Cuộc đời

Mây mãi tìm ai

Tìm người là gió

Thấy đâu mà tìm

Hàng cây

Trút lá lặng im

Chịu tang trong nắng

Sầu lên mấy tầng

Chuyện xưa

Nay đã qua rồi

Buồn chi những chuyện

Xa vời xa xăm

Bèo trôi

Gặp gở lênh đênh

Kẻ theo sóng nước

Người lên bến bờ

Cội nguồn

Luôn mãi trông chờ

Người con lạc lối

Lạc loài người con

Về Nguồn

Chuẩn bị hành trang

Mãn trần trở lại

Quê hương cõi trời

Chuyện tình

Ngang trái lâu rồi

Có gì bận bịu

Trong lòng bỏ buông

* * *

Chuyện xưa

Nay đã qua rồi

Tình duyên

Ngang trái u sầu

Ngăn sông cách núi

Chân trời thẳm thăm

Bởi vì

Khác lối tây đông

Tôi về Nguồn Cội

Người xa lìa Nguồn

Chạnh lòng

Nhìn gió qua đèo

Nhìn thuyền rời bến

Chân trời biệt tăm

Sang sông

Chim sáo bay đi

Thuyền nang chờ đợi

Mấy khi sáo về

Hàng cây rụng lá

Thu về

Thu đâu nhìn đến

Lời thề của cây

Cuộc đời

Mây mãi tìm ai

Tìm người là gió

Thấy đâu mà tìm

Hàng cây

Trút lá lặng im

Chịu tang trong nắng

Sầu lên mấy tầng

Chuyện xưa

Nay đã qua rồi

Buồn chi những chuyện

Xa vời xa xăm

Bèo trôi

Gặp gở lênh đênh

Kẻ theo sóng nước

Người lên bến bờ

Cội nguồn

Luôn mãi trông chờ

Người con lạc lối

Lạc loài người con

Về Nguồn

Chuẩn bị hành trang

Mãn trần trở lại

Quê hương cõi trời

Chuyện tình

Ngang trái lâu rồi

Có gì bận bịu

Trong lòng bỏ buông

* * *

Chuyện xưa

Nay đã qua rồi

Buồn chi những chuyện

Xa vời xa xăm

Bèo trôi

Gặp gở lênh đênh

Kẻ theo sóng nước

Người lên bến bờ

Cội nguồn

Luôn mãi trông chờ

Người con lạc lối

Lạc loài người con

Về Nguồn

Chuẩn bị hành trang

Mãn trần trở lại

Quê hương cõi trời

Chuyện tình

Ngang trái lâu rồi

Có gì bận bịu

Trong lòng bỏ buông

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
220 - NHỮNG KẺ ĐIÊN KHÙNG

Tôi thường gặp

Những kẻ điên khùng

Quên Cội Nguồn

Quên giống nòi

Mà cho mình tài hay

Chuyện lạ lùng

Chỉ có ở thời nay

Luôn khoe mình

Là khôn, tự vùi chôn

Nhân đức hiếu trung

Cuộc đời trên thế gian

Là đến chốn trường thi

Ai là người được siêu

Ai là người sa đọa

Nhìn xem

Lời nói và hành động

Thời hiểu rõ

Chẳng sai chi

Áo làm nên nhà tu

Áo làm nên nhà đời

Xấu xa, tuyệt vời

Đều ở tại cái tâm

Hiển Thánh, hay thành Ma

Đều không ở đâu xa

Tâm chính là Thánh

Tâm tà là Ma

Biết hiếu,

Đối với Ông Cha

Cội Nguồn vứt bỏ

Khoác áo nhà tu

Con Ma hại đời

Đường tu

Theo luật Ông Trời

Làm người bỏ Cội

Hết rồi đường tu

Đi vào đường tối tăm

Dù cho theo đạo nào

Luật nhân quả hỏi thăm

Nhân nào quả nấy

Bơ vơ lạc loài

Gốc mất

Thời cành khô ngọn héo

Luật trời luôn là thế

Đi vào mãi mãi thường còn

Lời Trời Thiên Ý

Chớ cải lời họa mang

Thuận Trời thời còn mãi

Nghịch Trời tất diệt vong

Bỏ Ông Cha

Sao nên Thánh

Bỏ Cội Nguồn

Nhất định đi vào đọa sa

Tôi thường gặp

Những người như thế

Ôi thương thay ôi thương thay

Những con người

Lạc Cội của thời nay

* * *

Tôi thường gặp

Những kẻ điên khùng

Quên Cội Nguồn

Quên giống nòi

Mà cho mình tài hay

Chuyện lạ lùng

Chỉ có ở thời nay

Luôn khoe mình

Là khôn, tự vùi chôn

Nhân đức hiếu trung

Cuộc đời trên thế gian

Là đến chốn trường thi

Ai là người được siêu

Ai là người sa đọa

Nhìn xem

Lời nói và hành động

Thời hiểu rõ

Chẳng sai chi

Áo làm nên nhà tu

Áo làm nên nhà đời

Xấu xa, tuyệt vời

Đều ở tại cái tâm

Hiển Thánh, hay thành Ma

Đều không ở đâu xa

Tâm chính là Thánh

Tâm tà là Ma

Biết hiếu,

Đối với Ông Cha

Cội Nguồn vứt bỏ

Khoác áo nhà tu

Con Ma hại đời

Đường tu

Theo luật Ông Trời

Làm người bỏ Cội

Hết rồi đường tu

Đi vào đường tối tăm

Dù cho theo đạo nào

Luật nhân quả hỏi thăm

Nhân nào quả nấy

Bơ vơ lạc loài

Gốc mất

Thời cành khô ngọn héo

Luật trời luôn là thế

Đi vào mãi mãi thường còn

Lời Trời Thiên Ý

Chớ cải lời họa mang

Thuận Trời thời còn mãi

Nghịch Trời tất diệt vong

Bỏ Ông Cha

Sao nên Thánh

Bỏ Cội Nguồn

Nhất định đi vào đọa sa

Tôi thường gặp

Những người như thế

Ôi thương thay ôi thương thay

Những con người

Lạc Cội của thời nay

* * *

Gốc mất

Thời cành khô ngọn héo

Luật trời luôn là thế

Đi vào mãi mãi thường còn

Lời Trời Thiên Ý

Chớ cải lời họa mang

Thuận Trời thời còn mãi

Nghịch Trời tất diệt vong

Bỏ Ông Cha

Sao nên Thánh

Bỏ Cội Nguồn

Nhất định đi vào đọa sa

Tôi thường gặp

Những người như thế

Ôi thương thay ôi thương thay

Những con người

Lạc Cội của thời nay

Tôi thường gặp

Những người như thế

Ôi thương thay ôi thương thay

Những con người

Lạc Cội của thời nay

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
221 - CHUYỆN XƯA

Chuyện xưa

Có một anh chàng

Về nền Quốc Đạo

Ngỡ ngàng nhìn tôi

Mùa xuân

Hoa nở sắc phơi

Hoa khoe sắc thắm

Ngất ngây anh chàng

Tại vì

Anh đã gặp nàng

Ngẩn ngơ ngơ ngẩn

Nhìn vầng trăng soi

Nhưng vầng

Trăng sáng làm ngơ

Phất mùi hương phấn

Tỉnh bơ nhìn chàng

Lung linh

Mười tám trăng vàng

Ánh trăng rực rỡ

Rộn ràng cành xuân

Chợt nghe

Chàng đã theo chân

Lạnh lòng trăng hỏi

Có đi về Nguồn

Anh chàng

Nghe hỏi lắc đầu

Trăng liền biến mất

Giữa bầu trời xa

Chàng tìm

Rơi rụng cánh hoa

Nhưng không thấy bóng

Rụng rơi nơi nào

Bỏ chàng

Ngơ ngác một mình

Mùa xuân thắm đẹp

Nhưng lòng trống không

Ánh trăng

Lặn mất về tây

Cho ai ngơ ngẫn

Cho ai lạc Nguồn

* * *

Chuyện xưa

Có một anh chàng

Về nền Quốc Đạo

Ngỡ ngàng nhìn tôi

Mùa xuân

Hoa nở sắc phơi

Hoa khoe sắc thắm

Ngất ngây anh chàng

Tại vì

Anh đã gặp nàng

Ngẩn ngơ ngơ ngẩn

Nhìn vầng trăng soi

Nhưng vầng

Trăng sáng làm ngơ

Phất mùi hương phấn

Tỉnh bơ nhìn chàng

Lung linh

Mười tám trăng vàng

Ánh trăng rực rỡ

Rộn ràng cành xuân

Chợt nghe

Chàng đã theo chân

Lạnh lòng trăng hỏi

Có đi về Nguồn

Anh chàng

Nghe hỏi lắc đầu

Trăng liền biến mất

Giữa bầu trời xa

Chàng tìm

Rơi rụng cánh hoa

Nhưng không thấy bóng

Rụng rơi nơi nào

Bỏ chàng

Ngơ ngác một mình

Mùa xuân thắm đẹp

Nhưng lòng trống không

Ánh trăng

Lặn mất về tây

Cho ai ngơ ngẩn

Cho ai lạc Nguồn

* * *

Bỏ chàng

Ngơ ngác một mình

Mùa xuân thắm đẹp

Nhưng lòng trống không

Ánh trăng

Lặn mất về tây

Cho ai ngơ ngẩn

Cho ai lạc Nguồn

* * *

Văn Hóa Cội Nguồn
 
Quay lại
Top Bottom