Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 4: Tên

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
515
CHƯƠNG 4: TÊN

Gần tan học, sân bóng vắng lặng đến lạ, lá cây rơi chậm, xoay nhẹ trong làn gió hiu hiu rồi rơi xuống mảnh sân gạch lạnh, hành lang dài chỉ còn âm thanh của bước chân rời rạc vọng lại mỏng manh như một bản nhạc buổi chiều.

Hoàng Nam đứng tựa lưng vào lan can tầng hai, gió lùa qua tay áo sơ mi đã xắn cao đến khuỷu, tay cầm quyển sách “Ôn luyện thi tốt nghiệp THPT môn Sinh”, mắt nhìn hàng bằng lăng cạnh lan can, cứ vậy dửng dưng với thế giới xung quanh.

Chí Vũ từ dưới sân chạy lên, tay cầm một tờ giấy được gập làm tư, chìa ra trước mặt cậu như vừa nhặt được kho báu “Hoàng Nam thân mến, có thư tình của em khóa dưới gửi mày nè!”

Hoàng Nam liếc qua, chẳng buồn cầm lấy.

Chí Vũ liền nói. “Thiên Anh gửi chứ em gái nào đâu. Không phải thư tình đâu, là kiểu con bé hay làm cho mấy người nó quý đấy.”

Nghe đến hai chữ “Thiên Anh”, Hoàng Nam mới lặng lẽ đón lấy tờ giấy, mở ra một cách cẩn trọng.

Giữa nền trắng là cái tên “Phương Hoàng Nam” được viết cách điệu bằng mực xanh, xung quanh điểm tô những họa tiết nhỏ xíu mang màu sắc của môn Sinh học như lá cây, tế bào, chuỗi DNA cách điệu, tinh nghịch mà tỉ mỉ. Mặt sau có ghi dòng chữ: “Chúc cậu học tốt, luôn vui vẻ nhé, Hoàng Nam!” kèm theo chữ ký của cô bạn.

Hoàng Nam không nói gì, gấp tờ giấy lại, kẹp vào trang gần cuối của quyển sách. Gương mặt không biểu cảm, ngón tay cậu miết một nhịp dài trên tờ giấy trước khi giấu nó đi như muốn giữ lại cảm giác vừa chạm vào điều gì đó rất riêng.

Chí Vũ chọc ghẹo. “Không định nhờ tao chuyển lời gì ư?”

Hoàng Nam đáp gọn. “Gửi lời cảm ơn giúp tao, được chứ?”

Chí Vũ cố tình hạ giọng theo, xì cười. “Con bé chỉ viết mấy cái đó cho người mà nó quý thôi. Mày được ưu ái lắm nhá.”

Hoàng Nam không đáp, lặng lẽ nhìn xuống sân trường đang vắng lặng, ánh chiều tà rọi qua khuôn mặt điển trai với đôi mắt dao động.

Buổi tối, cả nhà đã tắt đèn, căn phòng yên tĩnh với ánh sáng dịu nhẹ từ đèn ngủ cạnh bàn học chợt rung lên bởi tiếng thông báo tin nhắn:

Thiên Anh: Chắc cậu nhận được rồi nhỉ? Mình đã nhờ anh Vũ gửi cho cậu đấy.

Hoàng Nam: Nhận được rồi. Cảm ơn cậu!

Thiên Anh: Không có gì đâu, tên cậu đẹp như thế, phải viết thôi. Mà này, mình chưa hỏi đã tự ý viết, Hoàng Nam không giận mình chứ?

Hoàng Nam: Không đâu!

Theo sau tin nhắn đó có một biểu tượng mặt cười.

Hoàng Nam nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn vừa gửi, khóe môi cong nhẹ đến chính cậu cũng không nhận ra, cậu đã suy nghĩ gì đó rất lâu mới đặt tay soạn tin nhắn.

Thiên Anh: Thật ra, thứ bảy rồi không phải lần đầu tiên mình gặp cậu ở An Nhiên đâu. Trước đó mình đã thấy cậu rồi, chắc cậu không biết đâu, có khi cậu cũng thấy mình mà không nhớ.

Hoàng Nam: Mình đến nhà sách để thư giãn, không để ý xung quanh lắm.

Lại một khoảng lặng, tin nhắn không đến ngay như lúc nãy.

Dẫu vậy, cuộc trò chuyện giữa họ không ngắt mạch, cả hai đều kiên nhẫn chờ tin nhắn hoặc đơn giản hơn là đang muốn duy trì một điều nhỏ bé dần hình thành.

Thiên Anh: Mình thích những người không nói nhiều nhưng làm gì cũng rõ ràng.

Thiên Anh: Giống Hoàng Nam vậy đó.

Hoàng Nam nhìn dòng chữ, cảm giác ấm áp len vào lòng bàn tay.

Hoàng Nam: Cùng thuộc ban tự nhiên mà cách cậu nói chuyện không khô khan.

“Ban tự nhiên”, ba chữ này khiến Thiên Anh cười nhạt như đã nghe rất nhiều lần, chỉ là, nó đến từ tin nhắn của Hoàng Nam làm cô có cảm giác giữa mình và chàng trai này cũng có điểm chung.

Tuy đầu óc nghĩ ngợi vu vơ, tay Thiên Anh vẫn soạn tin nhắn một cách chỉn chu, chấm dòng, mấy lỗi nhỏ nhặt như chính tả cũng không thể xuất hiện.

Thiên Anh: Thuộc ban tự nhiên, nghe cứ như cậu đang đề cao mình vậy. Mình chỉ tự hào mỗi Hóa học thôi, gọi là giỏi thì không hẳn, là mình từ thích đến đam mê mới đúng. Mình thích cảm giác tìm ra từng lời giải trong mấy thứ tưởng chừng rối rắm, cậu cứ hiểu như đang giải mã người khác á.

Cuối tin nhắn còn có một biểu tượng mặt cười.

Thiên Anh: Mình là người theo đuổi chủ nghĩa lãng mạn mà, lời nói có tí hoa mỹ.

Hoàng Nam bật cười nhẹ, lần này thì rõ ràng hơn, cậu không nghĩ sẽ nhắn tin với Thiên Anh lâu đến vậy.

Thiên Anh: Hoàng Nam này, cậu thích gì, ý mình là ngoài việc học?

Hoàng Nam: Vẽ tranh, chụp ảnh, cảnh không người và nhạc không lời.

Thiên Anh: Thì ra Hoàng Nam trốn tránh con người à?

Hoàng Nam: Không, mình không giỏi diễn đạt còn cảnh thì không cần nói gì.

Thiên Anh: Vậy hôm nào Hoàng Nam chụp giúp mình một tấm đi, an tâm, cậu không cần chọn cảnh đâu vì mình cười sẵn rồi.

Hoàng Nam hơi ngẩng lên khỏi màn hình, một vệt sáng lặng lẽ tràn vào như tia nắng cuối ngày sót lại nơi bậu cửa, cảm giác có ai đó đang âm thầm bước vào thế giới khép kín và lạnh lẽo của cậu một cách rất tự nhiên.

Cuộc trò chuyện đêm đó kết thúc bằng một câu chúc:

Thiên Anh: Ngủ ngon nhé, Hoàng Nam. Mai đi học vui!

Hoàng Nam: Ngủ ngon!

Điện thoại đặt xuống, đèn bàn chưa tắt, trong ngăn kéo cũ, giữa những quyển sách dày lẫn nhiều tờ đề chi chít chữ có một tờ giấy cùng một bức ảnh nhỏ mang dấu vết được xem đi xem lại đến sờn mép được Hoàng Nam cẩn thận kẹp giữa cuốn nhật ký. Không ai được phép nhìn thấy, chỉ mỗi cậu biết, có những thứ khi được viết ra bằng sự chân thành, tự khắc sẽ trở thành điều đặc biệt./.​
 
Quay lại
Top Bottom