- Tham gia
- 24/11/2025
- Bài viết
- 515
CHƯƠNG 3: NHÀ BẠN THÂN
Chiều thứ hai, trời tắt nắng sớm, sân trường vắng dần những bước chân vội vã sau giờ tan học.
Hoàng Nam dựng xe ở trước hiên nhà Chí Vũ, tay cầm quyển sách Hóa học, cậu vốn định về thẳng nhà, suy nghĩ một lát lại đổi hướng, chắc vì nhớ ra vài bài tập chưa trao đổi xong hoặc đơn giản, cậu không muốn kết thúc buổi chiều quá sớm.
Đây không phải lần đầu Hoàng Nam đến nhà Chí Vũ. Căn phòng nhỏ trên tầng hai với giá sách lộn xộn, mô hình robot ngổn ngang trên bàn và chiếc ghế xoay cạnh bàn học đã quá quen, nhưng lần này có gì đó hơi khác, ít nhất là trong sự cảm nhận của Hoàng Nam.
Trên bàn học của Chí Vũ, giữa mớ sách vở nổi bật một tờ giấy khổ A4 màu trắng được trang trí bằng bút màu. Cái tên “Bùi Chí Vũ” hiện lên, từng nét bút giữa trang giấy được viết cách điệu, nét chữ bay bổng, xung quanh còn viền hoa nhỏ và vài hình vẽ đáng yêu, nhìn qua đã biết là chữ viết của con gái.
Hoàng Nam không hỏi, vốn dĩ cậu không phải kiểu người thích tò mò chuyện của người khác. Dù vậy, ánh mắt vẫn dừng trên tờ giấy kia lâu hơn một chút bởi nét chữ ấy khiến cậu thấy quen mắt, cảm giác mơ hồ từng thấy ở đâu đó rồi lại gạt đi.
Từ ngoài cửa, Chí Vũ bước vào, bắt gặp ánh mắt của Hoàng Nam, cậu bật cười. “Đẹp không? Em gái tao viết đấy, em ấy gọi đây là ‘thú vui tao nhã’.”
“Mày có em gái từ khi nào?”
“Là em họ, ba của em ấy là em trai của mẹ tao. Cả hai đều là con một nên thân thiết chẳng khác gì anh em ruột.” Chí Vũ nhăn mặt giải thích.
Hoàng Nam gật đầu, cười nhẹ không nói gì, cậu ngồi xuống, mở sách, cùng Chí Vũ thảo luận về những bài tập Hóa học nâng cao.
Hai người chìm vào nguyên tố kim loại, hợp chất hóa học cả những phương trình khó nhằn. Chí Vũ thỉnh thoảng nhăn mặt rồi reo lên khi nghĩ ra cách giải trong khi Hoàng Nam vẫn trầm, gọn gàng trong từng bước giải.
Hai cá tính đối lập nhưng kết hợp khá ăn ý.
Một thoáng yên tĩnh trôi qua, dưới tầng, giọng người phụ nữ vang lên, cảm giác vui hơn thường ngày. “Thiên Anh đến chơi hả cháu?”
Bút trong tay Hoàng Nam hơi khựng lại, cái tên kia không quá xa lạ vẫn khiến đầu bút dừng giữa trang giấy, cậu hít vào, tiếp tục viết như chẳng nghe thấy gì.
Chí Vũ phì cười, giọng vang lên đầy tự mãn. “Vừa nhắc là con bé đến thiệt! Chắc lại mang bánh qua cho tao nè, gần đây con bé tập tành nấu nướng.”
Hoàng Nam “ừ” rất nhẹ, cúi xuống ghi nốt phép tính còn dang dở.
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng nói trong veo cất theo sau. “Cô hai bảo em mang bánh và nước lên cho anh với bạn nè. Anh Vũ đâu rồi… mở cửa…”
Cánh cửa mở ra, Thiên Anh đứng đó, thoáng giật mình, đôi mắt mở to như chưa tin vào điều mình thấy. “Hoàng… Nam?” Cô thốt lên, giọng mang chút ngỡ ngàng.
Hoàng Nam sững người, nhìn Thiên Anh bằng ánh mắt khó đoán.
“Làm gì có vẻ bất ngờ quá vậy? Bạn thân anh mà, đến ôn tập cho bài kiểm tra Hóa cuối tuần này.” Chí Vũ bước tới, kéo cửa rộng hơn. “Vào đi, nay lại trổ tài làm món gì đây? Có phải lại cho nhầm gia vị gì rồi không?”
Thiên Anh chớp mắt, lén nhìn Hoàng Nam rồi bước vào phòng với khay bánh và hai cốc nước. Cô cười nhẹ, giọng đều đều phảng phất nét tinh nghịch vốn có. “Anh dám nghi ngờ tài năng bếp núc của em hả?”
Hoàng Nam nép sang một bên để Thiên Anh đi qua, ánh mắt âm thầm dõi theo bước chân cô.
Chí Vũ cười, rõ ràng đã bị Thiên Anh nói trúng “tim đen”, chợt nhớ ra điều gì đó, liền hỏi. “Em biết Hoàng Nam nhỉ? Anh chưa từng kể với em mà!”
Thiên Anh đáp bằng ánh mắt trêu ghẹo. “Em từng gặp cậu ấy rồi, có nghe qua danh tiếng của cậu ấy mà. Em chưa nghĩ tới chuyện cậu ấy bạn thân của anh thôi.”
Chí Vũ nháy mắt. “Thế giới thật là nhỏ bé quá đi. Tới đúng lúc ghê, có đất cho em dụng võ đây!”
Thiên Anh đặt khay bánh xuống bàn, quay sang nhìn Hoàng Nam, ánh mắt còn bối rối. “Xin chào bạn học Hoàng Nam, mình là Thiên Anh, em họ của Chí Vũ. Chúng ta từng gặp nhau rồi đấy. Cậu… đừng nói không nhận ra mình nha.”
“Mình nhớ!” Hoàng Nam gật đầu.
Một câu “Mình nhớ” của Hoàng Nam thôi đã khiến Thiên Anh thấy lòng mình rung rinh, thì ra cậu ấy nhớ…
Thiên Anh không quên mục đích chính của việc đến thăm Chí Vũ, chủ động đưa bánh cho Chí Vũ, nhẹ giọng mời Hoàng Nam, bàn tay nhỏ nhắn, động tác tự nhiên, thấp thoáng sự khéo léo và ý tứ của người được dạy dỗ chu đáo.
“Tay nghề thăng bậc quá rồi này!” Chí Vũ trêu ghẹo
Thiên Anh cười tươi. “Em gái anh mà, phải vậy chứ!”
Hai anh em bật cười thành tiếng, Hoàng Nam cũng thoáng qua nụ cười.
Không khí lại chìm vào thế giới học thuật với những bài toán Hóa học rối rắm. Thiên Anh ngồi đối diện Hoàng Nam, thỉnh thoảng nghiêng đầu đọc đề, nhiều lúc đưa ra cách giải khiến hai chàng trai ngạc nhiên. Giọng cô vang lên nhẹ nhàng, chính xác qua từng bước giải, còn phân tích tỉ mỉ như đang kể một câu chuyện.
“Câu này có hơi phức tạp nhưng đặt ẩn hợp lý là ra ngay. Giống tách từng lớp một củ hành, không cần đâm thẳng vào lõi đâu.”
Mái tóc nghiêng nghiêng, ánh đèn bàn hắt xuống gò má, cô gái ấy, ở góc nhìn của Hoàng Nam tỏa ra thứ ánh sáng không rực rỡ vẫn khiến người ta khó rời mắt.
“Đoạn này dùng tỉ lệ mol thay cho công thức phân tử để đơn giản hóa bước giải cũng được. Hai người hiểu đoạn này không, hay em giải lại cách khác dễ nhớ hơn nhé?”
Hoàng Nam không đáp, ánh mắt cậu vẫn đặt trên góc nghiêng kia, dáng vẻ đang nghe… cũng đang lặng nhìn.
Chí Vũ trêu ghẹo. “Được rồi được rồi cô nương, lại văn vẻ nữa rồi đó. Phải công nhận trò cưng của thầy Thành có khác. Đủ cách giải mà vẫn đơn giản và dễ hiểu hơn cách làm của anh với Hoàng Nam.”
Thiên Anh cười ngại ngùng, rất nhanh đã lấy lại sự bình tĩnh, bày ra vẻ mặt nghiêm túc chẳng dấu nỗi sự bướng bỉnh.
Trời sập tối lúc nào chẳng hay, Thiên Anh nhìn đồng hồ, giật mình. “Muộn quá rồi, em phải về đây.”
Chí Vũ nhíu mày, bước ra mở cửa sổ nhìn trời. “Tối rồi, để Hoàng Nam đưa em về. Đường về nhà nó tiện đường với em đấy.”
Hoàng Nam ngẩng đầu nhìn Chí Vũ, thấy Thiên Anh đang loay hoay với đôi giày, cậu đứng dậy trước. “Để mình đưa cậu về.”
Thiên Anh hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười. “Vậy, cảm ơn cậu nhé!”
Không khí chiều tối thật yên tĩnh, nền trời đen điểm vài ánh đèn chiếu sáng cả đoạn đường cả hai đi qua.
Thoáng đó đã gần đến nhà Thiên Anh, cả hai cùng dắt xe đi bộ dưới con đường rợp bóng cây.
Thiên Anh mở lời. “Hoàng Nam chơi thân với anh Vũ nhà mình thật nhỉ?”
Hoàng Nam liếc sang. “Từ đầu kỳ hai năm rồi đến giờ.”
“Mình thấy lạ ghê.” Thiên Anh cười. “Anh ấy lí lắc, ồn ào, cậu thì… có vẻ trầm lặng, sâu lắng.”
“Không ồn ào không có nghĩa là không hợp, nó là người bạn đầu tiên nói chuyện với mình khi mình chuyển về Hoa Thanh.”
Thiên Anh nghiêng đầu nhìn Hoàng Nam với ánh mắt đầy thích thú. “Thì ra là vậy nhưng vẫn khó tin lắm, cứ như nước với lửa ấy.”
Hoàng Nam không trả lời ngay, một lúc sau mới nói, giọng thấp và đều. “Mình thấy đôi khi lửa cần nước để không cháy quá lâu.”
Thiên Anh bật cười, tiếng cười trong veo. “Cậu có dùng Z không? Kết bạn với mình nhé, không phải để hỏi bài đâu, ý là lần sau đến nhà anh Vũ, mình lại mời bánh cậu.”
Hoàng Nam hơi do dự, quay sang bắt gặp ánh mắt Thiên Anh quá chân thành, cậu gật đầu nhẹ.
Thiên Anh vui vẻ, nụ cười sáng rỡ. “Mình gửi lời mời kết bạn rồi đấy. Nhớ chấp nhận nhé, Hoàng Nam.”
Trước khi bước vào cổng nhà, Thiên Anh quay lại, vẫy tay. “Chúc Hoàng Nam ngủ ngon. Đừng quên xem lại phần mình giảng lúc chiều, đơn giản nhưng hiệu quả lắm đấy.”
Hoàng Nam nhìn theo bóng Thiên Anh khuất sau cánh cổng, tay vô thức chạm vào điện thoại trong túi quần, màn hình sáng lên một thông báo: “Thiên Anh đã gửi lời mời kết bạn”. Lần đầu tiên trong một thời gian dài, Hoàng Nam không tìm lý do để nói “không” với ai đó.
Hóa ra, hai người về chung một con đường mà đến hôm nay mới biết, là Hóa học hay là Sinh học, cảm xúc đầu đời ấy, có lẽ chẳng cần công thức nào cả!/.
Hoàng Nam dựng xe ở trước hiên nhà Chí Vũ, tay cầm quyển sách Hóa học, cậu vốn định về thẳng nhà, suy nghĩ một lát lại đổi hướng, chắc vì nhớ ra vài bài tập chưa trao đổi xong hoặc đơn giản, cậu không muốn kết thúc buổi chiều quá sớm.
Đây không phải lần đầu Hoàng Nam đến nhà Chí Vũ. Căn phòng nhỏ trên tầng hai với giá sách lộn xộn, mô hình robot ngổn ngang trên bàn và chiếc ghế xoay cạnh bàn học đã quá quen, nhưng lần này có gì đó hơi khác, ít nhất là trong sự cảm nhận của Hoàng Nam.
Trên bàn học của Chí Vũ, giữa mớ sách vở nổi bật một tờ giấy khổ A4 màu trắng được trang trí bằng bút màu. Cái tên “Bùi Chí Vũ” hiện lên, từng nét bút giữa trang giấy được viết cách điệu, nét chữ bay bổng, xung quanh còn viền hoa nhỏ và vài hình vẽ đáng yêu, nhìn qua đã biết là chữ viết của con gái.
Hoàng Nam không hỏi, vốn dĩ cậu không phải kiểu người thích tò mò chuyện của người khác. Dù vậy, ánh mắt vẫn dừng trên tờ giấy kia lâu hơn một chút bởi nét chữ ấy khiến cậu thấy quen mắt, cảm giác mơ hồ từng thấy ở đâu đó rồi lại gạt đi.
Từ ngoài cửa, Chí Vũ bước vào, bắt gặp ánh mắt của Hoàng Nam, cậu bật cười. “Đẹp không? Em gái tao viết đấy, em ấy gọi đây là ‘thú vui tao nhã’.”
“Mày có em gái từ khi nào?”
“Là em họ, ba của em ấy là em trai của mẹ tao. Cả hai đều là con một nên thân thiết chẳng khác gì anh em ruột.” Chí Vũ nhăn mặt giải thích.
Hoàng Nam gật đầu, cười nhẹ không nói gì, cậu ngồi xuống, mở sách, cùng Chí Vũ thảo luận về những bài tập Hóa học nâng cao.
Hai người chìm vào nguyên tố kim loại, hợp chất hóa học cả những phương trình khó nhằn. Chí Vũ thỉnh thoảng nhăn mặt rồi reo lên khi nghĩ ra cách giải trong khi Hoàng Nam vẫn trầm, gọn gàng trong từng bước giải.
Hai cá tính đối lập nhưng kết hợp khá ăn ý.
Một thoáng yên tĩnh trôi qua, dưới tầng, giọng người phụ nữ vang lên, cảm giác vui hơn thường ngày. “Thiên Anh đến chơi hả cháu?”
Bút trong tay Hoàng Nam hơi khựng lại, cái tên kia không quá xa lạ vẫn khiến đầu bút dừng giữa trang giấy, cậu hít vào, tiếp tục viết như chẳng nghe thấy gì.
Chí Vũ phì cười, giọng vang lên đầy tự mãn. “Vừa nhắc là con bé đến thiệt! Chắc lại mang bánh qua cho tao nè, gần đây con bé tập tành nấu nướng.”
Hoàng Nam “ừ” rất nhẹ, cúi xuống ghi nốt phép tính còn dang dở.
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng nói trong veo cất theo sau. “Cô hai bảo em mang bánh và nước lên cho anh với bạn nè. Anh Vũ đâu rồi… mở cửa…”
Cánh cửa mở ra, Thiên Anh đứng đó, thoáng giật mình, đôi mắt mở to như chưa tin vào điều mình thấy. “Hoàng… Nam?” Cô thốt lên, giọng mang chút ngỡ ngàng.
Hoàng Nam sững người, nhìn Thiên Anh bằng ánh mắt khó đoán.
“Làm gì có vẻ bất ngờ quá vậy? Bạn thân anh mà, đến ôn tập cho bài kiểm tra Hóa cuối tuần này.” Chí Vũ bước tới, kéo cửa rộng hơn. “Vào đi, nay lại trổ tài làm món gì đây? Có phải lại cho nhầm gia vị gì rồi không?”
Thiên Anh chớp mắt, lén nhìn Hoàng Nam rồi bước vào phòng với khay bánh và hai cốc nước. Cô cười nhẹ, giọng đều đều phảng phất nét tinh nghịch vốn có. “Anh dám nghi ngờ tài năng bếp núc của em hả?”
Hoàng Nam nép sang một bên để Thiên Anh đi qua, ánh mắt âm thầm dõi theo bước chân cô.
Chí Vũ cười, rõ ràng đã bị Thiên Anh nói trúng “tim đen”, chợt nhớ ra điều gì đó, liền hỏi. “Em biết Hoàng Nam nhỉ? Anh chưa từng kể với em mà!”
Thiên Anh đáp bằng ánh mắt trêu ghẹo. “Em từng gặp cậu ấy rồi, có nghe qua danh tiếng của cậu ấy mà. Em chưa nghĩ tới chuyện cậu ấy bạn thân của anh thôi.”
Chí Vũ nháy mắt. “Thế giới thật là nhỏ bé quá đi. Tới đúng lúc ghê, có đất cho em dụng võ đây!”
Thiên Anh đặt khay bánh xuống bàn, quay sang nhìn Hoàng Nam, ánh mắt còn bối rối. “Xin chào bạn học Hoàng Nam, mình là Thiên Anh, em họ của Chí Vũ. Chúng ta từng gặp nhau rồi đấy. Cậu… đừng nói không nhận ra mình nha.”
“Mình nhớ!” Hoàng Nam gật đầu.
Một câu “Mình nhớ” của Hoàng Nam thôi đã khiến Thiên Anh thấy lòng mình rung rinh, thì ra cậu ấy nhớ…
Thiên Anh không quên mục đích chính của việc đến thăm Chí Vũ, chủ động đưa bánh cho Chí Vũ, nhẹ giọng mời Hoàng Nam, bàn tay nhỏ nhắn, động tác tự nhiên, thấp thoáng sự khéo léo và ý tứ của người được dạy dỗ chu đáo.
“Tay nghề thăng bậc quá rồi này!” Chí Vũ trêu ghẹo
Thiên Anh cười tươi. “Em gái anh mà, phải vậy chứ!”
Hai anh em bật cười thành tiếng, Hoàng Nam cũng thoáng qua nụ cười.
Không khí lại chìm vào thế giới học thuật với những bài toán Hóa học rối rắm. Thiên Anh ngồi đối diện Hoàng Nam, thỉnh thoảng nghiêng đầu đọc đề, nhiều lúc đưa ra cách giải khiến hai chàng trai ngạc nhiên. Giọng cô vang lên nhẹ nhàng, chính xác qua từng bước giải, còn phân tích tỉ mỉ như đang kể một câu chuyện.
“Câu này có hơi phức tạp nhưng đặt ẩn hợp lý là ra ngay. Giống tách từng lớp một củ hành, không cần đâm thẳng vào lõi đâu.”
Mái tóc nghiêng nghiêng, ánh đèn bàn hắt xuống gò má, cô gái ấy, ở góc nhìn của Hoàng Nam tỏa ra thứ ánh sáng không rực rỡ vẫn khiến người ta khó rời mắt.
“Đoạn này dùng tỉ lệ mol thay cho công thức phân tử để đơn giản hóa bước giải cũng được. Hai người hiểu đoạn này không, hay em giải lại cách khác dễ nhớ hơn nhé?”
Hoàng Nam không đáp, ánh mắt cậu vẫn đặt trên góc nghiêng kia, dáng vẻ đang nghe… cũng đang lặng nhìn.
Chí Vũ trêu ghẹo. “Được rồi được rồi cô nương, lại văn vẻ nữa rồi đó. Phải công nhận trò cưng của thầy Thành có khác. Đủ cách giải mà vẫn đơn giản và dễ hiểu hơn cách làm của anh với Hoàng Nam.”
Thiên Anh cười ngại ngùng, rất nhanh đã lấy lại sự bình tĩnh, bày ra vẻ mặt nghiêm túc chẳng dấu nỗi sự bướng bỉnh.
Trời sập tối lúc nào chẳng hay, Thiên Anh nhìn đồng hồ, giật mình. “Muộn quá rồi, em phải về đây.”
Chí Vũ nhíu mày, bước ra mở cửa sổ nhìn trời. “Tối rồi, để Hoàng Nam đưa em về. Đường về nhà nó tiện đường với em đấy.”
Hoàng Nam ngẩng đầu nhìn Chí Vũ, thấy Thiên Anh đang loay hoay với đôi giày, cậu đứng dậy trước. “Để mình đưa cậu về.”
Thiên Anh hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười. “Vậy, cảm ơn cậu nhé!”
Không khí chiều tối thật yên tĩnh, nền trời đen điểm vài ánh đèn chiếu sáng cả đoạn đường cả hai đi qua.
Thoáng đó đã gần đến nhà Thiên Anh, cả hai cùng dắt xe đi bộ dưới con đường rợp bóng cây.
Thiên Anh mở lời. “Hoàng Nam chơi thân với anh Vũ nhà mình thật nhỉ?”
Hoàng Nam liếc sang. “Từ đầu kỳ hai năm rồi đến giờ.”
“Mình thấy lạ ghê.” Thiên Anh cười. “Anh ấy lí lắc, ồn ào, cậu thì… có vẻ trầm lặng, sâu lắng.”
“Không ồn ào không có nghĩa là không hợp, nó là người bạn đầu tiên nói chuyện với mình khi mình chuyển về Hoa Thanh.”
Thiên Anh nghiêng đầu nhìn Hoàng Nam với ánh mắt đầy thích thú. “Thì ra là vậy nhưng vẫn khó tin lắm, cứ như nước với lửa ấy.”
Hoàng Nam không trả lời ngay, một lúc sau mới nói, giọng thấp và đều. “Mình thấy đôi khi lửa cần nước để không cháy quá lâu.”
Thiên Anh bật cười, tiếng cười trong veo. “Cậu có dùng Z không? Kết bạn với mình nhé, không phải để hỏi bài đâu, ý là lần sau đến nhà anh Vũ, mình lại mời bánh cậu.”
Hoàng Nam hơi do dự, quay sang bắt gặp ánh mắt Thiên Anh quá chân thành, cậu gật đầu nhẹ.
Thiên Anh vui vẻ, nụ cười sáng rỡ. “Mình gửi lời mời kết bạn rồi đấy. Nhớ chấp nhận nhé, Hoàng Nam.”
Trước khi bước vào cổng nhà, Thiên Anh quay lại, vẫy tay. “Chúc Hoàng Nam ngủ ngon. Đừng quên xem lại phần mình giảng lúc chiều, đơn giản nhưng hiệu quả lắm đấy.”
Hoàng Nam nhìn theo bóng Thiên Anh khuất sau cánh cổng, tay vô thức chạm vào điện thoại trong túi quần, màn hình sáng lên một thông báo: “Thiên Anh đã gửi lời mời kết bạn”. Lần đầu tiên trong một thời gian dài, Hoàng Nam không tìm lý do để nói “không” với ai đó.
Hóa ra, hai người về chung một con đường mà đến hôm nay mới biết, là Hóa học hay là Sinh học, cảm xúc đầu đời ấy, có lẽ chẳng cần công thức nào cả!/.