Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 12: Hoàng Thanh - Hoa Thanh | Phần 2: Hoa Thanh

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
579
CHƯƠNG 12: HOÀNG THANH - HOA THANH

Phần 2: HOA THANH

Buổi sáng thứ bảy ở Hoa Thanh yên ắng như tấm lụa mỏng. Sân lát gạch trải rộng trước dãy phòng học thẳng tắp, nối nhau thành hành lang dài tinh tươm. Nhiều tán bàng già đứng im, mỗi chiếc lá như điểm xuyết cho vẻ trầm tĩnh đầy sức sống của ngôi trường vừa thức giấc.

Thiên Anh đứng trước cánh cổng lớn, hít một hơi thật sâu. Ngôi trường này dẫu đã nhiều lần đi ngang nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô đặt chân vào. Cảm giác vừa quen vừa lạ, có phần hồi hộp như bước vào một câu chuyện vừa được mở ra. Cô chậm rãi bước vào sân trường vương sương sớm.

Cạnh hàng bàng phía bên phải cổng trường, một tấm bảng lớn thu hút ánh nhìn của Thiên Anh, là bảng vinh danh tuyên dương của Hoa Thanh, nơi treo những gương mặt xuất sắc nhất.

“Phương Hoàng Nam - 12C1”

Ánh mắt Thiên Anh dừng lại một góc bảng, bước chân cũng dừng hẳn như vô tình chạm phải một vật quen trong trí nhớ.

Trong khung hình, Hoàng Nam mặc sơ mi trắng, cổ cài chỉn chu, đứng nghiêm trước ống kính. Không hiểu sao, nhìn cậu qua ảnh lại thấy dịu hơn đôi chút. Hai giây sau, chính Thiên Anh cũng bất giác bật cười, cậu ấy lên hình đâu có lạnh lùng như tưởng tượng. Cô liếc sang bức ảnh kế bên.

“Nguyễn Tường Lam - 12C2”

Tim Thiên Anh nấc lên một nhịp rất nhẹ, nghiêng đầu nhìn kỹ hơn cái tên dưới bức ảnh. Trong ảnh là một cô gái với khuôn mặt hài hòa, mái tóc thẳng buông ngang lưng gọn gàng toát lên vẻ nhẹ nhàng tinh tế, nụ cười như đang giữ một bí mật.

Vẻ đẹp của Tường Lam không hề phô trương nhưng lại có sức hút khó rời mắt, lại xen chút sắc sảo khiến người khác phải vô thức dè chừng.

Thiên Anh đang chăm chú, từ xa bỗng vang lên tiếng một bạn nam. “Bạn học, sai quy định đồng phục nha. Tên gì, lớp nào…”

Giọng nói kia bất ngờ kéo Thiên Anh về thực tại, giật mình xoay lại.

“Hoàng Ngọc Thiên Anh, 12A2…” Bạn nam khi nãy chưa kịp nói hết câu thì một giọng nói khác đã chen vào, đều đều, rõ ràng đến quen tai. “Hoàng Thanh.”

Hoàng Nam đang đi về phía Thiên Anh.

Bạn nam ban nãy cũng bước đến gần, giọng vẫn nghiêm mà đầy lém lỉnh. “Thì ra là bạn được triệu tập về trường chúng ta ôn thi cùng Tường Lam…”

“Biết mà còn trêu ghẹo?” Hoàng Nam cắt ngang, giọng khá thân thiết với cậu bạn kia.

Trong lúc Thiên Anh còn ngơ ngác, người kia đã bật cười, chạy về phía khu tự học, không quên với giọng, nói. “Mình có chút bệnh nghề nghiệp, thông cảm nha bạn học!”

Bóng cậu ta khuất dần sau dãy nhà học.

Thiên Anh đứng im, trong đầu ngổn ngang những câu hỏi không đầu không cuối.

Hoàng Nam nhìn thấy vẻ mặt hoang mang của Thiên Anh, liền bước lại, giọng hạ thấp tạo khoảng lặng cho cô trấn tĩnh. “Cậu ấy là sao đỏ trường mình.”

Thiên Anh gật nhẹ.

Hoàng Nam thoáng ánh lên vẻ đã đoán được Thiên Anh sẽ nói gì.

“Nay cậu không đi nhà sách hả?” Thiên Anh hỏi.

“Chiều mình ôn thi, sáng lên trường họp nhóm cho bài thuyết trình chuyên đề.”

Thiên Anh “à” một tiếng như vừa tiếp nhận thêm một mốc thông tin về Hoàng Nam rồi hơi ngượng, giọng nhỏ lại. “Thật ra… mình không biết phòng thực hành Hóa trường cậu ở đâu.”

Hoàng Nam nhìn thoáng qua gương mặt đang đỏ lên, tay chỉ về phía tấm sơ đồ trường gần đó, lén quay đi hướng khác, đuôi mắt cong thành một nụ cười nhẹ mà Thiên Anh không nhìn thấy. “Mình chuẩn bị đi ngang phòng đó.”

“Vậy… mình đi với cậu nha.” Thiên Anh phản xạ đáp ngay chẳng kịp suy nghĩ.

Hoàng Nam không nói gì, bước chậm lại để Thiên Anh theo sau.

Thiên Anh vừa bước vừa giữ khoảng cách một nhịp chân.

Hoa Thanh rộng thật, dù diện tích tổng thể nhỏ hơn Chuyên Dương Thanh nhiều nhưng hôm nay bước sâu vào khuôn viên, Thiên Anh có cảm giác nơi này còn rộng hơn cả ngôi trường chuyên kia. Mọi thứ sáng sủa và yên bình, mang một vẻ nghiêm túc mà không ngột ngạt, đẹp đẽ theo cách rất riêng khiến mỗi bước chân của cô như được dẫn vào một thế giới hoàn toàn mới.

Cả hai đi cạnh nhau, không ai mở lời trước. Dù vậy, khoảng cách giữa họ không hề nặng nề, chỉ có tiếng bước chân song song và nhịp tim dần ổn định lại. Thiên Anh nghĩ giữa mình và người đi cạnh tồn tại một sợi dây mỏng manh dễ đứt mà cũng dễ kéo gần.

Thoáng đó, Thiên Anh đã đứng trước phòng thực hành Hoá của Hoa Thanh.

Phòng học yên tĩnh đến mức mọi tiếng động nhỏ đều vọng lại rõ ràng, làm nổi bật dáng người đang ngồi bên trong. Một cô gái tóc thẳng, dài buông ngang lưng, lưng thẳng tắp như thói quen của người học giỏi lâu năm.

Nghe tiếng bước chân, cô gái ấy quay lại, đôi mắt sáng lên. “Hoàng Nam hả?” Cô ấy bước nhanh về phía cửa, tay cầm tập tài liệu, ghé lại gần Hoàng Nam. “Vừa hay gặp cậu, đây là ghi chú yêu cầu chuyên đề…”

Giọng cô hạ thấp khi nói với cậu điều gì đó mà Thiên Anh đứng xa không nghe rõ. Cách tương tác giữa họ rất tự nhiên, khác hẳn kiểu nồng nhiệt có phần chủ động của Thanh Ngọc, không thân đến mức dễ hiểu lầm nhưng người ngoài vẫn thấy họ thực sự biết nhau.

Hoàng Nam nhẹ gật đầu, ánh mắt bình thản, rồi dời đi một chút.

Khi ấy, cô gái kia mới để ý đến Thiên Anh, tầm mắt lướt qua đồng phục và bảng tên, nụ cười niềm nở hiện lên. “Cậu là Thiên Anh đúng không? Thầy Trung có chút việc bên Đoàn trường, thầy bảo hai tụi mình đợi một chút nha. À, mình là Tường Lam.”

“Rất vui được gặp cậu.” Thiên Anh mỉm cười, giọng mềm đi thấy rõ.

Hai cô gái cùng lại bàn học gần bảng.

Hoàng Nam quay người bước sang phía khác của hành lang, đi về phía cầu thang.

Thiên Anh vô thức nhìn theo, Tường Lam liền nghiêng đầu nhìn cô với vẻ tò mò dí dỏm làm cô lập tức thu ánh mắt về, hơi lúng túng.

“Cậu đến sớm ghê. Suýt nữa mình không kịp ở đây đón cậu luôn đó.” Tường Lam cười nhẹ, kiểu cười rất dễ thương.

Thiên Anh thầm nghĩ ngợi: đón mình, sao giống thân quá vậy? Cô đã nghe về Tường Lam, đã hình dung một kiểu người rất khác, nhưng đứng trước phiên bản thật lại thấy hiền hoà, thoải mái đến kỳ lạ.

Tường Lam chống tay lên bàn, giọng pha chút bông đùa. “Với lại lần thi sau, mình nhất định sẽ trả lại cậu 0,25 điểm.”

“Hả?” Mắt Thiên Anh tròn xoe, như hiểu ra, cô bật cười. “Vậy nhé. Mình sẽ xem lời này như sự ngưỡng mộ của cậu dành cho mình vậy.”

Không khí giữa họ tự nhiên làm chính Thiên Anh cũng bất ngờ.

Cuộc trò chuyện sau đó xoay quanh Hoá học, đam mê chung khiến cả hai càng hợp gu. Tường Lam thi thoảng lại giới thiệu về khuôn viên Hoa Thanh, kể thêm về phòng thí nghiệm của trường với giọng đầy tự hào, còn hào hứng hẹn sẽ đưa Thiên Anh đi dạo một vòng quanh trường sau buổi ôn thi.

Từ cửa vang lên tiếng giày bước đều, một người đàn ông trung niên, nét mặt nghiêm nghị nhưng ánh nhìn lại rất lương thiện tiến vào. “Chào hai em, thầy đến muộn.” Người đó nhìn Thiên Anh. “Em là Thiên Anh của Hoàng Thanh đúng không?”

Thiên Anh lập tức đứng dậy, cúi đầu lễ phép. “Dạ, em chào thầy ạ.”

Thì ra là thầy Trung, trưởng tổ Khoa học tự nhiên của Hoa Thanh, giáo viên phụ trách ôn thi quốc gia cho Thiên Anh và Tường Lam.

Buổi học đầu tiên trôi qua chủ yếu là trao đổi: thầy Trung giới thiệu dạng đề, phân cách học, lịch học và nhấn mạnh yêu cầu cơ bản, không khí khá nhẹ nhàng, không căng thẳng như Thiên Anh từng tưởng tượng.

Chẳng mấy chốc, kim đồng hồ đã chỉ gần giữa trưa. Thiên Anh thu vở, lòng háo hức mong đợi được Tường Lam dẫn đi tham quan trường.

Điện thoại Tường Lam rung lên, cô nàng đọc tin nhắn xong, nhăn mặt đầy tiếc nuối. “Bạn học này…” Tường Lam thở dài, nói tiếp. “Mình có chút việc đột xuất. Buổi sau mình sẽ đưa cậu đi dạo quanh trường nha.”

Thiên Anh gật đầu, cố giấu sự hụt hẫng, nhìn ánh mắt Tường Lam chân thành, cô chỉ có thể cười. “Không sao. Vậy lần sau nhé!”

Và thế là buổi ôn thi đầu tiên của Thiên Anh ở Hoa Thanh khép lại với cảm giác nhẹ bẫng như một cánh cửa mới vừa mở ra trước mắt.

Tường Lam rời đi, để lại hành lang dãy phòng thực hành một khoảng lặng rất riêng. Mùi phấn và giấy còn vương lại trong phòng, tạo nên không gian yên tĩnh vừa đủ để bước chân người vang lên rõ ràng.

Thiên Anh đi về phía cầu thang cuối dãy, nơi hành lang mở ra khoảng không thoáng hơn, và rồi cô thấy Hoàng Nam. Cậu đang đứng tựa nhẹ vào lan can, một tay đút túi quần, tay kia xoay xoay cây bút giữa các ngón tay. Dáng đứng trông bình thản đến mức cô có cảm giác cậu đã đứng ở đó từ lâu.

Nghe tiếng bước chân, Hoàng Nam nghiêng mặt, ánh mắt chạm nhau trong một nhịp rất ngắn làm Thiên Anh dừng bước.

“Cậu về hả?” Giọng Hoàng Nam bình thản như chuyện gặp nhau ở đây vốn dĩ là điều đương nhiên.

“Đúng vậy. Mình tưởng được đi dạo quanh trường nhưng Tường Lam bận rồi!” Thiên Anh mỉm cười mà có chút tiếc nuối đến chính cô cũng không nhận ra.

Hoàng Nam nhìn Thiên Anh một thoáng. “Để mình dẫn cậu đi.”

Không đợi Thiên Anh phản ứng, Hoàng Nam bước chậm về phía khu tự học.

Thiên Anh đi phía sau, nhịp chân hòa vào nhau rất tự nhiên.

Qua khu tự học, Hoàng Nam chỉ tay. “Ở đây, buổi chiều mọi người hay đến ôn thi.” Giọng cậu nhẹ, đều, không mang ý khoe cũng không hời hợt.

Thiên Anh chăm chú lắng nghe, từng chi tiết đều khiến cô thấy gần hơn một phần với thế giới của Hoàng Nam.

Cả hai dừng trước thư viện, một toà nhà trắng với bậc thang dài dẫn lên cửa chính. Thiên Anh nhìn lên tấm kính lớn, trong đó phản chiếu bóng cây rung rinh. “Chắc Hoàng Nam hay ở đây học lắm?”

Hoàng Nam gật đầu rất nhẹ như phong cách thường ngày.

Cả hai tiếp tục đi dọc hành lang khối 12, bức tường vàng và bảng tên lớp hiện rõ trước mỗi phòng học.

“Chỗ đó…” Hoàng Nam dừng lại một chút, ngón tay chỉ vào góc tường có bảng tin trước phòng học lớp 12C1. “Chí Vũ hay đứng đó ngẩn ngơ trước khi vào lớp.”

Thiên Anh ngay lập tức hỏi luôn. “Ngẩn ngơ hả?”

Tưởng tượng ra cảnh Chí Vũ đứng đó, một góc nhỏ thôi nhưng khiến Thiên Anh thấy trường này sống động hơn.

Hai người tiếp tục bước đến khoảng sân rộng nhất trường, nơi hàng bàng mà Thiên Anh đã thấy lúc sáng đang xòe tán đan vào nhau như một chiếc ô xanh giữa sân.

Khoảnh khắc đó, Thiên Anh buông một câu không suy nghĩ, chỉ như tiếng lòng theo ánh mắt nhìn quanh. “Sân trường Hoa Thanh rộng quá. Nếu được ngồi phía sau xe đạp ai đó, chạy một vòng chắc thích lắm.”

Thiên Anh nói xong liền lấy tay che miệng như nhận ra mình đã vô thức nói điều không nên nói.

Hoàng Nam quay sang nhìn Thiên Anh, ánh mắt trầm mà hiền, không đoán được đang nghĩ gì, một nhịp trôi qua, êm như hơi gió. “Bữa sau mình chở cậu.” Hoàng Nam nói bằng giọng nhẹ như một lời hứa không cần suy tính.

Thiên Anh nở nụ cười, lòng bỗng thấy rung rinh.

Hoàng Nam quay người bước tiếp, tay đút túi quần, dáng đi bình thản như rằng câu nói vừa rồi là một phần tất yếu của buổi trưa.

Chỉ có Thiên Anh biết nó đã làm cô thấy cả sân trường rộng lớn này trở nên gần gũi và đặc biệt đến nhường nào./.​
 

Đính kèm

  • Screenshot 2025-12-12 130544.png
    Screenshot 2025-12-12 130544.png
    24,1 KB · Lượt xem: 0
Quay lại
Top Bottom