Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 12: Hoàng Thanh - Hoa Thanh | Phần 1: Hoàng Thanh

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
581
CHƯƠNG 12: HOÀNG THANH - HOA THANH

Phần 1: HOÀNG THANH

Buổi sáng thứ sáu, sân trường Hoàng Thanh thức giấc trong làn sương nhạt cuối thu. Hai tiết đầu của lớp 12A2 là thể dục. Lớp trưởng hô nhịp cho từng động tác khởi động, thầy Khanh hướng dẫn thêm vài bài bổ trợ, cho chơi vài trò chơi rồi chia lớp thành nhiều nhóm chạy bền. Mỗi nhóm chạy ba vòng, tiếng giày chạm nền đều đều, hòa vào hơi thở hồng hào của các bạn sau vòng cuối. Nhóm bốn bạn nữ gồm Thiên Anh, Kiều Vy, Hân Nhiên và Quỳnh Nhi là nhóm chạy đầu tiên. Hoàn thành ba vòng chạy, cả nhóm nhanh chóng kéo nhau về bồn hoa cạnh vườn lan. Tán cây phượng đổ bóng mát xuống những gương mặt còn sót vài giọt mồ hôi.

Kiều Vy nhấp ngụm nước, liếc các bạn đang chạy, hỏi Thiên Anh. “Hôm qua giao tiết, thầy Thành gọi mày ra nói gì vậy?”

Hân Nhiên chen vào ngay. “Tao ngồi ngay cửa sao mày không hỏi tao? Thầy bảo nó được triệu tập sang trường khác ôn thi đó.” Chợt liếc nhìn Thiên Anh để xác nhận. “Mà trường nào vậy? Hôm qua ồn quá tao nghe không rõ.”

Thiên Anh chậm rãi đáp. “Hoa Thanh.”

Một cơn gió thổi qua, lá phượng rơi xoay vòng, cả nhóm thoáng im lặng nhìn Thiên Anh. Thiên Anh mỉm cười làm dịu ánh mắt tò mò của đám bạn.

Quỳnh Nhi liền phá tan sự im lặng. “Ê ê nha, Hoa Thanh là trường có bạn Hoàng Nam á hả?”

Ánh mắt Thiên Anh vô thức né đi một chút.

Quỳnh Nhi chồm tới. “Tranh thủ đợt này chinh phục trái tim chàng luôn đi!”

Hân Nhiên hùa theo. “Nghe đồn Hoàng Nam lạnh như băng á, biết đâu bầu trời nhỏ nhà ta lại làm người ta tan chảy thì sao?”

Cả hai phá lên cười.

Quỳnh Nhi búng tay. “Với lại Hoàng Nam là hình mẫu mày thích mà, quá hợp.”

Thiên Anh im lặng, cúi nhìn mũi giày.

Kiều Vy ngồi bên, tay chống lên đầu gối, vừa buồn cười vừa thương bạn.

Hân Nhiên vỗ vai Thiên Anh. “Nói đi chứ, im lặng vậy tụi tao còn sợ hơn đó nha.”

Thiên Anh phản xạ. “Cái gì mà hình với mẫu, mới gặp có vài lần!”

“Vài lần của mày là nhiều rồi đó! Tao với nhỏ Nhiên còn chưa gặp lần nào!” Quỳnh Nhi lập tức phản công.

Kiều Vy chen vào, giọng nửa bất lực nửa buồn cười. “Thôi thôi, thi cử tới nơi, để yên cho nó tịnh tâm đi.”

Cả nhóm khúc khích cười, mắt hướng ra sân trường ngập nắng. Tiếng gió, lá, vài bước chân hòa vào nhau để câu chuyện lặng lẽ tan trong buổi sáng yên lành.

Tan tiết thể dục, Hân Nhiên và Quỳnh Nhi ríu rít xuống căn tin, Kiều Vy cùng Thiên Anh về lớp. Bầu trời xanh như gột sạch sương sớm, Thiên Anh ngẩng nhìn, lòng thoáng lên cảm giác lạ lùng, như có điều gì đang chờ phía trước. Tốt hay xấu chưa biết, chỉ biết tim cô hơi chênh nhịp.

Đi vài bước, Kiều Vy cất tiếng. “Mệt hả bạn hiền?”

Thiên Anh hơi giật mình, mím môi đáp. “Không có, chỉ là tao đang nghĩ chuyện làm tập san.”

Kiều Vy nhíu mày. “Hôm trước phân công xong rồi mà. Có gì vướng hả?”

Thiên Anh thở dài rất nhẹ, siết chai nước trong tay. “Tao sợ mình lộ cái sự khó tính khiến mấy đứa trong lớp khó chịu. Với lại tao muốn tập san lớp mình có nét riêng, mà chưa ưng bài nào hết.”

Kiều Vy nhìn Thiên Anh, bật cười ấm áp. “Mày làm vì lớp, làm đẹp là ai cũng biết. Yên tâm đi.”

Thiên Anh gật nhẹ đầu. Một tầng cảm xúc mỏng như sương len vào mắt: mệt, suy nghĩ, cũng đầy quyết tâm.

Cô gái nhỏ ấy, lúc nào cũng mang một mảnh nghiêm túc nhiều hơn người khác.

Buổi chiều, tiếng trống báo hiệu kết thúc tiết cuối cùng vang lên, dội qua dãy hành lang dài. Học sinh từ các lớp ùa ra như một làn gió: lớp thì ríu rít rủ nhau về nhà, lớp lại rảo chân về thư viện mượn sách, đâu đó còn nghe tiếng bàn ghế kéo lạch cạch, có lớp đã tranh thủ tập văn nghệ cho dịp 20/11. Phòng học 12A2 thưa người rất nhanh, còn lại Thiên Anh, Kiều Vy và Ngân Thảo. Hộp bàn của Thiên Anh mở toang, bên trong là cả một “kho báu” bề bộn: giấy vẽ, bản thảo thơ, truyện ngắn đánh máy vội, vài bức phác họa còn dở nét.

Ngân Thảo cúi nhìn đống giấy, nói. “Tình hình là tụi mình có hai tuần để duyệt nội dung, sau đó thầy Thành sẽ duyệt lại lần nữa.”

“Mà hôm nay đã có đầy bài để duyệt rồi nè.” Kiều Vy chống cằm, giọng tươi rói.

Thiên Anh hít nhẹ một hơi như chuẩn bị giải một bài Hóa hóc búa đầy kích thích. “Vậy bây giờ phân loại trước rồi duyệt thôi.”

Ba đứa bắt đầu hí hoáy làm việc.

Lúc phân tranh thì đoán ai là tác giả, lúc đọc thơ thì bàn nhau câu chữ nào gieo vần ổn hơn. Không khí trong lớp ấm áp và đầy sức sống của tuổi trẻ.

Bất thình lình, Ngân Thảo bật dậy. “Chết rồi, tao quên mất, hôm nay phải họp với Đoàn trường. Trọng trách này nhường lại cho mày đó, Thiên Anh!” Nói xong, cô nàng gấp vở, phóng đi như sắp lỡ chuyến xe cuối cùng.

Thiên Anh và Kiều Vy nhìn nhau cười bật thành tiếng.

Ban đầu cả hai nghĩ duyệt nội dung nhanh lắm, qua mấy trang bắt đầu nhận ra mình đã sai rồi. Bối cảnh trong tranh có hợp chủ đề không, màu sắc có đủ ấn tượng không; thơ thì phải để ý thể thơ, vần điệu, bài nào tự sáng tác, bài nào sưu tầm; còn truyện ngắn, dài và mệt như chạy giải.

Đến giữa chừng, Thiên Anh xoa trán than thở. “Chưa bao giờ tao thấy hai chữ “bản quyền” quan trọng như bây giờ Vy ơi.”

Phân được một chồng khá dày, Kiều Vy xem đồng hồ, nghiêng đầu nói nhỏ. “Tiểu Thiên này, hay mai tụi mình xem tiếp nha?”

Thiên Anh đang đọc một bài thơ, nghe vậy liền ngước lên. “Mày có hẹn đúng không? Hẹn với ai vậy?”

Kiều Vy tay cầm cây bút, nói gọn từng chữ. “Gần trường mình có quán cà phê mới mở. Chí Vũ mời…”

Thiên Anh chưa nghe hết đã bật dậy. “Hai người này tốc độ nhanh hơn tên lửa luôn á!”

Hai má Kiều Vy đỏ bừng, vội cất bút vào túi. “Vậy tao đi trước nha!”

Thiên Anh xua tay như đuổi nhẹ. “Đi lẹ đi!”

Cửa lớp khép lại, không gian bỗng yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng quạt trần xoay đều và tiếng bút lướt nhẹ trên giấy. Thiên Anh ngồi thẳng, dáng vẻ chăm chú đến mức từng lần lật trang giấy cũng nhẹ như hơi thở. Thi thoảng, cô ghi vài dòng nhận xét bằng nét chữ đều đặn, đôi mắt giữ nguyên sự tập trung thanh thuần đầy quyết đoán. Hết bài này đến bài khác, chồng giấy lộn xộn ban đầu đã thành từng xấp được phân loại rõ ràng. Tiếng tin nhắn từ điện thoại trong túi quần xé tan khoảng lặng, cô chẳng buồn nhìn, bình thản đọc nốt trang cuối của một truyện ngắn dài gần mười trang. Ghi vài ý cuối, cô mới ngẩng lên nhìn ra ngoài. Sân trường đã lên đèn từ lúc nào, bóng tối len qua dãy hành lang, phủ một màu trầm lặng lên tán phượng già, cả tầng lầu như dịu xuống. Cô nhìn đồng hồ, đã bảy giờ rồi, vội vàng gom toàn bộ giấy tờ và ghi chú nhỏ nhét vào túi sơ mi, cho vào balo.

Sân trường về đêm lặng như mặt hồ, ánh đèn vàng trải xuống từng bậc thang, gió mang theo hương đất chiều xuống khiến Hoàng Thanh trông vừa thân thuộc vừa chênh vênh. Thiên Anh vừa đi vừa rút điện thoại đọc tin nhắn.

Hoàng Nam: Ngày mai đến nhà sách An Nhiên học nhé!

Khóe môi Thiên Anh cong lên, thì thầm với chính mình, Hoàng Nam cũng biết chủ động rủ mình sao? Cô gõ một dòng, ngắm nghía rồi xóa. Một tin nhắn được gửi đi.

Thiên Anh: Không, mai mình bận rồi!

Rất nhanh, bên kia đã trả lời:

Hoàng Nam: Vậy thôi!

Thiên Anh bật cười, lắc đầu, nhét điện thoại vào túi, hài lòng bước về phía cổng trường. Đi ngang dãy ghế đá gần khối 11, cô thấy một bóng dáng quen thuộc ngồi đó, cúi đầu nghịch chiếc lá rơi.

Người đó cũng lập tức nhận ra Thiên Anh. “Chị Thiên Anh, chị chưa về hả?” Giọng nói rất quen, là giọng của những buổi ôn thi dài đến gần hoàng hôn.

Thiên Anh hơi ngạc nhiên. “Còn em? Sao giờ này vẫn ở trường?”

Khánh Minh không che giấu. “Em đợi…”

Chưa nói hết thì từ phía khối 12 vang lên tiếng gọi lớn. “Khánh Minh!”/.​
 
Quay lại
Top Bottom