- Tham gia
- 24/11/2025
- Bài viết
- 581
CHƯƠNG 11: PHONG TRÀO
“Hello cả lớp, trường mình tổ chức một số phong trào chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 nên mình có một số thông báo quan trọng, đề nghị anh em lắng nghe.”
Ngân Thảo, lớp phó phong trào của lớp, giọng rộn rã nhưng rõ ràng.
Sau lễ chào cờ đầu tuần với tiếng nhạc rộn ràng và những nội dung cho tuần mới, lớp 12A2 nhanh chóng về lớp ổn định chỗ ngồi để bắt đầu tiết sinh hoạt chủ nhiệm.
Ngân Thảo với chất giọng nghiêm túc, tiếp tục. “Đầu tiên là về văn nghệ, thay vì mỗi lớp chuẩn bị hai tiết mục như mọi năm thì năm nay, khối 12 chúng ta chỉ cần một tiết mục cho mỗi lớp.”
Cả lớp hào hứng như nghe được tin vui.
Để mà nói thì Hoàng Thanh rất xem trọng văn nghệ nên 20/11 năm nào cũng đầu tư rất chỉn chu cho sân khấu. Và tất nhiên, ngoài những bạn tham gia biểu diễn, những bạn khác ở khâu hậu cần cũng phải chuẩn bị rất nhiều.
Một bạn trong lớp cao hứng. “Đã có đầu tiên, thế thứ hai là gì?”
Ngân Thảo giòn tan. “Năm nay hoạt động cắm hoa nghệ thuật, khối 12 không cần tham gia.”
Lời vừa dứt, cả lớp ồ lên rõ to.
Lớp 12A2 là lớp chọn đầu khối của Hoàng Thanh nhưng về khâu thẩm mỹ cắm hoa lại không được tốt như các lớp khác. Năm nay không tham gia cắm hoa, 12A2 như được trút bớt một gánh nặng.
Thầy Thành ra hiệu lớp trật tự.
Ngân Thảo tiếp tục. “Tuy nhiên, năm nay Đoàn trường muốn khối 12 chúng ta, mỗi lớp phải làm một quyển tập san, vừa tri ân thầy cô, vừa lưu lại trường làm kỷ niệm cuối cấp luôn.”
Ngân Thảo thông báo xong, thầy Thành lên tiếng. “Về văn nghệ thì như mọi năm, Ngân Thảo sẽ phụ trách tập luyện. Còn về tập san, trường yêu cầu chữ viết tay trình bày nội dung phải thống nhất, lớp mình sẽ chọn một bạn đảm nhận vai trò này. Các em có đề xuất ai không?”
Một vài bạn nhanh nhảu đưa ra vài cái tên. Có người trêu, có người thật lòng gợi ý làm hông khí lớp vừa sôi nổi vừa hồi hộp.
Cuối cùng, thầy Thành gõ nhẹ thước lên bàn. “Được rồi, vậy lớp chọn bạn Thiên Anh đảm nhận việc viết và phụ trách biên tập tập san lớp mình luôn nhé.” Nói rồi thầy nhìn về phía Thiên Anh đang ngồi.
Thiên Anh khẽ gật đầu, cười nhẹ.
Ngay lập tức, một vài bạn thoáng băn khoăn. “Thiên Anh chuẩn bị thi quốc gia nữa, có đủ thời gian không ạ?”
Ngân Thảo vội đáp. “Các cậu cứ yên tâm, thời gian đã được mình tính toán kỹ lưỡng. Thời gian còn dài, lớp chúng ta hợp sức làm nên Thiên Anh hoàn toàn có thể cân bằng nha.”
Cả lớp im lặng một chút rồi gật đầu tán thành.
Thiên Anh hơi cúi đầu, mỉm cười trong lòng. Cô biết đây là cơ hội để ghi dấu một phần ký ức tuổi học trò, đồng thời thử sức với việc trình bày chữ viết cũng như thể hiện tính tỉ mỉ và kiên nhẫn của mình.
Hôm sau, lớp 12C1 giữa tiết giải lao như bức tranh náo nhiệt.
Giọng Chí Vũ vang lên như một nhát cắt xuyên giữa không khí. “Ái chà, bình nước của người ta có “áo khoác” nữa kìa.”
Một câu bâng quơ mà đánh trúng tim ai đó.
Hoàng Nam mắt nhìn vào tập đề thi nhưng tai đã đỏ lên tự lúc nào.
Hoàng Nam chưa nói gì, Chí Vũ đã chạm nhẹ vào bình nước, mắt sáng rực như phát hiện một món đồ chơi. “Có thêu tên luôn này! Tinh tế thật đấy, đặt ở đâu?”
Trên bàn là bình giữ nhiệt của Hoàng Nam đang khoác lên mình túi len móc thủ công màu xanh rêu, họa tiết chủ đạo là chiếc lá và ngọn cây mềm mại. Góc dưới còn có dòng chữ “Hoàng Nam” thêu cách điệu đầy dụng ý.
Hoàng Nam cuối cùng cũng ngẩng lên, mắt lén ánh cười. “Được tặng!”
Chí Vũ lập tức há hốc miệng, hàng ngàn tia tò mò như bùng cháy cùng lúc. “Ai tặng vậy, là con gái đúng không? Nói đi, nói nhanh nào!”
Hoàng Nam không vội đáp, nhẹ kéo bình nước lại gần hơn, tay chạm vào món quà như sợ nhỡ đâu nó tan vào không khí. Ánh mắt chùng xuống trong một nhịp rất ngắn, bàn tay đặt trên bình vô thức giữ chặt hơn. “Quà chúc mừng của Thiên Anh.”
Câu nói như dấu gạch dưới, rõ ràng và bình thản.
Cái tên “Thiên Anh” vừa thoát khỏi môi Hoàng Nam, Chí Vũ đã ngẩn người, bật lên như lò xo. “Thiên Anh? Thiên Anh nào? Lớp mình làm gì có ai tên Thiên Anh. Là em họ tao hả, thế sao con bé không móc cho tao một cái, tao cũng có bình nước mà.”
Hoàng Nam bật cười, nụ cười mang theo một chút thú vị trước cơn bão hiếu kỳ của bạn thân, như vô tình tiết lộ thêm. “Còn một cái lót ly hình lá sen nữa.”
Chí Vũ mở miệng tiếp tục “tra khảo”.
Hoàng Nam nhanh miệng. “Thiên Anh bảo Kiều Vy cũng đang học móc len đấy.”
Cái tên “Kiều Vy” như có phép màu làm Chí Vũ “bình tĩnh” lại, ánh mắt dịu xuống một nhịp, giọng vẫn cố tỏ ra bình thường. “Tự dưng nhắc đến cậu ấy làm gì… Anh đây không để tâm đâu nhé!”
Đèn bàn hắt xuống ánh sáng trải đều trên trang sách đang mở, cây bút bi dừng lại giữa hàng chữ, nét mực chưa kịp khô loang nhẹ như một tiếng thở dài bị bỏ quên.
Thanh Ngọc chống cằm, ánh mắt lơ đãng hơn mức cần thiết. Trên bàn, điện thoại sáng màn hình, là thông báo từ trang cá nhân của Hoàng Nam. Một bức ảnh mới được đăng, trong ảnh là cái đế lót ly hình lá sen nằm yên tĩnh trên mặt bàn gỗ, đan bằng len sợi màu nâu nhạt kèm theo dòng trạng thái ngắn gọn đến lạnh lùng: “Thanks!”. Một từ, một món quà, một người gửi, không ai nói nhưng Thanh Ngọc biết rõ chiếc đế lót ly đó từ đâu.
Thanh Ngọc cắn môi, trong đầu hiện về đoạn đối thoại mấy hôm trước tình cờ nghe được lúc đi ngang qua thư viện. “Tao móc thử cái túi đựng bình nước, tiện tay làm thêm cái lót ly nữa, tặng hết cho cậu ấy luôn.”
“Cậu ấy” lúc đó chỉ là hai chữ mơ hồ, giờ thì rõ rồi, rõ như nỗi chênh vênh đang dâng trong ngực Thanh Ngọc. Tay Thanh Ngọc siết chặt điện thoại, không quá mạnh nhưng các đốt ngón tay đã trắng bệch. Một giọng nội tâm lặng lẽ vang lên như đang tự hỏi, cũng như đang thú nhận: vẫn là Thiên Anh, lúc nào cũng là Thiên Anh, không chỉ điểm số mà đến cả ánh nhìn của cậu ấy… tất cả đều thuộc về cậu ta.
Gió đêm trườn qua như tiếng thì thầm, một ánh mắt dừng lại lâu hơn, ánh sáng từ màn hình vẫn lập lòe trong đêm. Ngoài kia, gió thổi qua rất nhẹ nhưng trong lòng đã có một điều không còn yên như ban nãy.
Ngân Thảo, lớp phó phong trào của lớp, giọng rộn rã nhưng rõ ràng.
Sau lễ chào cờ đầu tuần với tiếng nhạc rộn ràng và những nội dung cho tuần mới, lớp 12A2 nhanh chóng về lớp ổn định chỗ ngồi để bắt đầu tiết sinh hoạt chủ nhiệm.
Ngân Thảo với chất giọng nghiêm túc, tiếp tục. “Đầu tiên là về văn nghệ, thay vì mỗi lớp chuẩn bị hai tiết mục như mọi năm thì năm nay, khối 12 chúng ta chỉ cần một tiết mục cho mỗi lớp.”
Cả lớp hào hứng như nghe được tin vui.
Để mà nói thì Hoàng Thanh rất xem trọng văn nghệ nên 20/11 năm nào cũng đầu tư rất chỉn chu cho sân khấu. Và tất nhiên, ngoài những bạn tham gia biểu diễn, những bạn khác ở khâu hậu cần cũng phải chuẩn bị rất nhiều.
Một bạn trong lớp cao hứng. “Đã có đầu tiên, thế thứ hai là gì?”
Ngân Thảo giòn tan. “Năm nay hoạt động cắm hoa nghệ thuật, khối 12 không cần tham gia.”
Lời vừa dứt, cả lớp ồ lên rõ to.
Lớp 12A2 là lớp chọn đầu khối của Hoàng Thanh nhưng về khâu thẩm mỹ cắm hoa lại không được tốt như các lớp khác. Năm nay không tham gia cắm hoa, 12A2 như được trút bớt một gánh nặng.
Thầy Thành ra hiệu lớp trật tự.
Ngân Thảo tiếp tục. “Tuy nhiên, năm nay Đoàn trường muốn khối 12 chúng ta, mỗi lớp phải làm một quyển tập san, vừa tri ân thầy cô, vừa lưu lại trường làm kỷ niệm cuối cấp luôn.”
Ngân Thảo thông báo xong, thầy Thành lên tiếng. “Về văn nghệ thì như mọi năm, Ngân Thảo sẽ phụ trách tập luyện. Còn về tập san, trường yêu cầu chữ viết tay trình bày nội dung phải thống nhất, lớp mình sẽ chọn một bạn đảm nhận vai trò này. Các em có đề xuất ai không?”
Một vài bạn nhanh nhảu đưa ra vài cái tên. Có người trêu, có người thật lòng gợi ý làm hông khí lớp vừa sôi nổi vừa hồi hộp.
Cuối cùng, thầy Thành gõ nhẹ thước lên bàn. “Được rồi, vậy lớp chọn bạn Thiên Anh đảm nhận việc viết và phụ trách biên tập tập san lớp mình luôn nhé.” Nói rồi thầy nhìn về phía Thiên Anh đang ngồi.
Thiên Anh khẽ gật đầu, cười nhẹ.
Ngay lập tức, một vài bạn thoáng băn khoăn. “Thiên Anh chuẩn bị thi quốc gia nữa, có đủ thời gian không ạ?”
Ngân Thảo vội đáp. “Các cậu cứ yên tâm, thời gian đã được mình tính toán kỹ lưỡng. Thời gian còn dài, lớp chúng ta hợp sức làm nên Thiên Anh hoàn toàn có thể cân bằng nha.”
Cả lớp im lặng một chút rồi gật đầu tán thành.
Thiên Anh hơi cúi đầu, mỉm cười trong lòng. Cô biết đây là cơ hội để ghi dấu một phần ký ức tuổi học trò, đồng thời thử sức với việc trình bày chữ viết cũng như thể hiện tính tỉ mỉ và kiên nhẫn của mình.
Hôm sau, lớp 12C1 giữa tiết giải lao như bức tranh náo nhiệt.
Giọng Chí Vũ vang lên như một nhát cắt xuyên giữa không khí. “Ái chà, bình nước của người ta có “áo khoác” nữa kìa.”
Một câu bâng quơ mà đánh trúng tim ai đó.
Hoàng Nam mắt nhìn vào tập đề thi nhưng tai đã đỏ lên tự lúc nào.
Hoàng Nam chưa nói gì, Chí Vũ đã chạm nhẹ vào bình nước, mắt sáng rực như phát hiện một món đồ chơi. “Có thêu tên luôn này! Tinh tế thật đấy, đặt ở đâu?”
Trên bàn là bình giữ nhiệt của Hoàng Nam đang khoác lên mình túi len móc thủ công màu xanh rêu, họa tiết chủ đạo là chiếc lá và ngọn cây mềm mại. Góc dưới còn có dòng chữ “Hoàng Nam” thêu cách điệu đầy dụng ý.
Hoàng Nam cuối cùng cũng ngẩng lên, mắt lén ánh cười. “Được tặng!”
Chí Vũ lập tức há hốc miệng, hàng ngàn tia tò mò như bùng cháy cùng lúc. “Ai tặng vậy, là con gái đúng không? Nói đi, nói nhanh nào!”
Hoàng Nam không vội đáp, nhẹ kéo bình nước lại gần hơn, tay chạm vào món quà như sợ nhỡ đâu nó tan vào không khí. Ánh mắt chùng xuống trong một nhịp rất ngắn, bàn tay đặt trên bình vô thức giữ chặt hơn. “Quà chúc mừng của Thiên Anh.”
Câu nói như dấu gạch dưới, rõ ràng và bình thản.
Cái tên “Thiên Anh” vừa thoát khỏi môi Hoàng Nam, Chí Vũ đã ngẩn người, bật lên như lò xo. “Thiên Anh? Thiên Anh nào? Lớp mình làm gì có ai tên Thiên Anh. Là em họ tao hả, thế sao con bé không móc cho tao một cái, tao cũng có bình nước mà.”
Hoàng Nam bật cười, nụ cười mang theo một chút thú vị trước cơn bão hiếu kỳ của bạn thân, như vô tình tiết lộ thêm. “Còn một cái lót ly hình lá sen nữa.”
Chí Vũ mở miệng tiếp tục “tra khảo”.
Hoàng Nam nhanh miệng. “Thiên Anh bảo Kiều Vy cũng đang học móc len đấy.”
Cái tên “Kiều Vy” như có phép màu làm Chí Vũ “bình tĩnh” lại, ánh mắt dịu xuống một nhịp, giọng vẫn cố tỏ ra bình thường. “Tự dưng nhắc đến cậu ấy làm gì… Anh đây không để tâm đâu nhé!”
Đèn bàn hắt xuống ánh sáng trải đều trên trang sách đang mở, cây bút bi dừng lại giữa hàng chữ, nét mực chưa kịp khô loang nhẹ như một tiếng thở dài bị bỏ quên.
Thanh Ngọc chống cằm, ánh mắt lơ đãng hơn mức cần thiết. Trên bàn, điện thoại sáng màn hình, là thông báo từ trang cá nhân của Hoàng Nam. Một bức ảnh mới được đăng, trong ảnh là cái đế lót ly hình lá sen nằm yên tĩnh trên mặt bàn gỗ, đan bằng len sợi màu nâu nhạt kèm theo dòng trạng thái ngắn gọn đến lạnh lùng: “Thanks!”. Một từ, một món quà, một người gửi, không ai nói nhưng Thanh Ngọc biết rõ chiếc đế lót ly đó từ đâu.
Thanh Ngọc cắn môi, trong đầu hiện về đoạn đối thoại mấy hôm trước tình cờ nghe được lúc đi ngang qua thư viện. “Tao móc thử cái túi đựng bình nước, tiện tay làm thêm cái lót ly nữa, tặng hết cho cậu ấy luôn.”
“Cậu ấy” lúc đó chỉ là hai chữ mơ hồ, giờ thì rõ rồi, rõ như nỗi chênh vênh đang dâng trong ngực Thanh Ngọc. Tay Thanh Ngọc siết chặt điện thoại, không quá mạnh nhưng các đốt ngón tay đã trắng bệch. Một giọng nội tâm lặng lẽ vang lên như đang tự hỏi, cũng như đang thú nhận: vẫn là Thiên Anh, lúc nào cũng là Thiên Anh, không chỉ điểm số mà đến cả ánh nhìn của cậu ấy… tất cả đều thuộc về cậu ta.
Gió đêm trườn qua như tiếng thì thầm, một ánh mắt dừng lại lâu hơn, ánh sáng từ màn hình vẫn lập lòe trong đêm. Ngoài kia, gió thổi qua rất nhẹ nhưng trong lòng đã có một điều không còn yên như ban nãy.