Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 29: Ngày tri ân | Phần 2: Vệt sáng

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
710
CHƯƠNG 29: NGÀY TRI ÂN

Phần 2: VỆT SÁNG

Dòng người dần tản ra, lớp 12A2 lần lượt kéo lên sân khấu chụp ảnh tập thể cùng thầy Thành. Ánh nắng cuối buổi trưa rơi nghiêng trên bậc tam cấp, chạm vào những gương mặt còn nguyên nét rạng rỡ sau một buổi lễ đầy cảm xúc.

Lớp trưởng đại diện bước lên, hai tay nâng khung kính hình chữ nhật, bên trong là bảng tên của tất cả thành viên lớp 12A2. Tên từng bạn được đặt ngay ngắn, thẳng hàng, đúng vị trí chỗ ngồi trên lớp.

Thầy Thành sững lại trong giây lát, rồi mỉm cười, nụ cười hiền như mọi khi, ánh mắt lại ánh lên một điều gì đó rất khó thành lời. Cả lớp đồng loạt vỗ tay, không quá ồn ào nhưng đủ để khoảnh khắc ấy được ghi nhớ.

Sau ảnh chụp tập thể, từng bạn lần lượt chụp hình riêng với thầy. Có người nghiêm chỉnh, có người lén nghiêng đầu cười, có người còn cố tình đứng sát hơn một chút. Sân khấu trở nên chật chội bởi những điều chưa nói.

Chụp xong với thầy Thành, nhóm của Thiên Anh kéo nhau về góc sân có tán phượng lớn. Lá phượng rơi lả lơi, nằm yên trên nền gạch sẫm màu theo năm tháng. Cả nhóm còn đang loay hoay chọn góc thì một giọng nói lạ vang lên phía sau. “Anh xin chụp chung một tấm được không?”

Thiên Anh quay lại.

Người đứng trước mặt là một anh khóa trên, nụ cười thoải mái như ngày nào. Chỉ cần liếc qua thôi, Thiên Anh nhận ra ngay, anh là Tuấn Kiệt, là cựu học sinh của trường, trên cô ba khóa.

Chụp xong, Tuấn Kiệt vẫy tay chào tạm biệt, buột miệng mà cũng như đã chuẩn bị từ trước, anh nói. “Hẹn gặp em ở Cần Thanh nha, khi đó có thời gian nói chuyện nhiều hơn.”

Thiên Anh mỉm cười đáp lại.

Đến khi Tuấn Kiệt quay lưng rời đi, câu nói của anh như đọng lại trong đầu Thiên Anh. Đúng rồi, Tuấn Kiệt giờ đã là sinh viên năm ba của Cần Thanh rồi.

Nhịp chụp ảnh lại tiếp tục. Thiên Anh chụp cùng Kiều Vy, rồi Quỳnh Nhi, Hân Nhiên. Ngân Thảo được kéo ra làm “nhiếp ảnh gia bất đắc dĩ”, liên tục nghe tiếng gọi cười khúc khích phía sau ống kính.

Thiên Anh quay sang Kiều Vy. “Vy Vy, chụp giúp tao một tấm với, sáng lo make-up quên chụp lại.”

Kiều Vy gật đầu, chọn một góc nắng vừa đủ. Thiên Anh đứng vào vị trí, ánh mắt nhìn thẳng ống kính, hai tay nâng nhẹ tà áo dài.

Kiều Vy bất chợt đứng yên, ra hiệu. “Giữ nguyên vậy đi, đẹp rồi.”

Tiếng rắc rắc vang lên.

Thiên Anh lập tức bước tới, háo hức. “Cho tao xem với.”

Vừa chạm vào màn hình, Thiên Anh sững người. Trong khung hình, phía sau lưng cô, Hoàng Nam đang đứng đó. Không rõ là vô tình hay cố ý, cậu xuất hiện rất đúng lúc, nụ cười nhẹ, ánh nhìn đặt trọn về phía cô.

Thiên Anh quay lưng lại. Hoàng Nam đang đứng đó thật, y như trong bức ảnh.

Từ xa hơn, còn có Chí Vũ đang đi lại.

Quỳnh Nhi, Hân Nhiên và Ngân Thảo cũng đứng đó, không ai tỏ ra bất ngờ, tự nhiên như mọi chuyện vốn dĩ nên là như vậy.

Ngân Thảo còn lên tiếng. “Hay để tao chụp cho bốn người chung một tấm nha.”

Chụp xong, Kiều Vy lấy cớ cả buổi sáng chưa có tấm hình riêng nào, liền kéo Chí Vũ sang một góc khác, bắt chụp đủ mọi kiểu.

Thiên Anh chưa thôi ngỡ ngàng thì Quỳnh Nhi đã đề nghị chụp ảnh giúp cô và Hoàng Nam. Thiên Anh không từ chối. Chụp được vài tấm, thấy các bạn cũng muốn chụp hình cùng Hoàng Nam, Thiên Anh lùi lại, ngồi xuống ghế đá gần đó. Cô vỗ nhẹ vào cổ chân. Ống quần rộng nên cô phải mang giày cao gót, đôi cao gót nhọn gần mười phân khiến chân cô đau và mỏi, khác hẳn đôi lolita hay mang.

Hoàng Nam chụp xong với Quỳnh Nhi thì quay lại. Cậu ngồi xuống trước mặt Thiên Anh, từ trong túi nhỏ lấy ra một đôi dép bông, nhẹ nhàng xỏ vào chân cô.

Từ xa, Kiều Vy vỗ vai Chí Vũ, hai người đứng nhìn về phía ghế đá, cùng bật cười rất tươi.

Mang dép vào, đúng là dễ chịu hơn hẳn.

Thiên Anh cúi xuống nhìn đôi dép trong chân chân, ngước lên. “Hôm nay cậu đi ôn mà?” Cô chợt ngập ngừng. “Nhưng cậu với anh Vũ qua đây từ khi nào vậy?”

Hoàng Nam điềm đạm như mọi khi. “Hôm nay được nghỉ.”

Cậu nói thêm, mình và Chí Vũ ngồi ở cuối hàng 12A2 từ lúc lớp cô đã ổn định chỗ ngồi.

Thiên Anh “à” một tiếng. Cô chợt nhớ ra, Kiều Vy là trưởng ban Hậu cần mà, chuyện sắp thêm hai chỗ ngồi ở hàng ghế học sinh chẳng phải điều gì khó khăn.



Buổi tối, căn phòng với ánh đèn vàng hắt nhẹ từ góc bàn học, mùi nến hương thoang thoảng khiến không gian trở nên yên tĩnh, vài suy nghĩ nhỏ nhất cũng dễ dàng vang lên.

Màn hình điện thoại lóe sáng, Thanh Ngọc đang xem ảnh đăng trong một bài viết trên Z. Ảnh không nhiều nhưng Thanh Ngọc lờ mờ đoán được nội dung. Ảnh đầu tiên là ảnh tập thể 12A2 chụp cùng thầy Thành đang cầm món quà do lớp chuẩn bị. Ai cũng cười, cười rất thật. Cô lướt qua, ảnh tiếp theo là ảnh Thiên Anh đứng cạnh Kiều Vy, Quỳnh Nhi và Hân Nhiên. Mấy gương mặt chơi thân với nhau. Dừng lại một nhịp, cô lại tiếp tục xem ảnh, lướt qua là ảnh Thiên Anh chụp cùng Ngân Thảo.

Thanh Ngọc nhíu mày khi hai tấm cuối cùng hiện ra, là tập san của lớp 12A2 được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh là chiếc cúp Giải Nhất và Giải Biên tập xuất sắc nhất. Ánh đèn phản chiếu lên bề mặt chiếc cúp, sáng chói mắt.

Ngón tay Thanh Ngọc dừng lại trên màn hình điện thoại rất lâu. Lát sau, ánh mắt rời khỏi màn hình điện thoại, dừng lại ở một góc bàn học. Ở đó, chiếc cúp Tác giả xuất sắc nhất của cô đặt cạnh những tờ giấy khen xếp ngay ngắn.

Trong khoảnh khắc hai hình ảnh song song tồn tại, một là màn hình, một là trước mắt. Thanh Ngọc nhếch môi khi một đoạn ký ức mơ hồ trượt về.

“Lớp mình đang rộ lên tin đồn Thiên Anh cố tình bỏ bài của mình…” Giọng Thanh Ngọc khi đó bình thản như chỉ kể lại một chuyện bên lề. “…Nhưng mình nghĩ cậu ấy không cố ý đâu.”

Hoàng Nam gật đầu chứ không trả lời.

Thanh Ngọc nhớ rõ đó là một cái gật rất nhẹ. Trước khi gật, Hoàng Nam khựng lại một nhịp như không tin vào điều mình vừa nghe thấy.

Một ký ức khác chen vào, rõ ràng hơn.

“Hai bài thơ là Hoàng Nam vẽ giúp nó đó!” Giọng Quỳnh Nhi dứt khoát, không chút ngập ngừng khi Ngân Thảo thắc mắc vì sao Thiên Anh có thể kịp hoàn thành bốn bài lỗi trong khoảng thời gian gấp gáp như vậy.

Thanh Ngọc hít vào một hơi thật nhẹ. Vậy là đúng rồi!​

Thanh Ngọc cúi xuống, cầm cúp của mình lên, đưa tay vuốt nhẹ thành cúp, động tác nâng niu. Kim loại phản chiếu khuôn mặt cô, không rõ nét vẫn thấy ánh mắt đang sáng lên.
 

Đính kèm

  • Screenshot 2025-12-31 122231.png
    Screenshot 2025-12-31 122231.png
    12 KB · Lượt xem: 0
Quay lại
Top Bottom