Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 9: Gợn sóng

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
515
CHƯƠNG 9: GỢN SÓNG

Gió sớm se lạnh lùa qua khung cửa mở làm tấm rèm trắng mỏng manh lay động nhè nhẹ. Thiên Anh bước vào lớp giữa không khí dịu dàng, lòng nhẹ tênh như cất được một gánh nặng khỏi vai.

Thiên Anh đặt balo xuống bàn, toan rút sách thì khựng lại vì dưới ngăn bàn là một món quà nhỏ nhắn được gói cẩn thận bằng giấy họa tiết hoa hồng nhạt, góc giấy được gập tỉ mỉ, thắt nơ vừa vặn xinh xắn.

Thiên Anh cầm món quà, nghiêng đầu nhìn quanh lớp thì giọng Kiều Vy vang lên ngay sau lưng, đầy ẩn ý. “Thằng bé Khánh Minh đúng là hiểu gu thẩm mỹ của mày mà!”

Thiên Anh khõ nhẹ vào tay Kiều Vy. “Lại nói linh tinh, mà sao mày biết là quà của thằng bé?”

Kiều Vy thản nhiên. “Trên hộp quà có ghi tên đó. Lúc sáng đến lớp, thằng bé đứng ngoài lớp, thấy tao nên nhờ tao đặt vào hộp bàn của mày, nói là quà chúc mừng với quà cảm ơn gì đấy!”

Thiên Anh xem phía sau của hộp quà, chăm chú lắng nghe từng lời cô bạn thân.

Kiều Vy lại luyên thuyên tiếp. “Mà cảm ơn gì nhỉ?”

Thiên Anh bật cười, ngắn gọn đáp lại. “Bí mật!”

Không khí lớp 12C1 tại Hoa Thanh vẫn nhộn nhịp, bỗng tiếng Chí Vũ vang lên từ cuối lớp. “Giúp tao đi mà, Hoàng Nam!”

Hoàng Nam ngồi cạnh cửa sổ, ánh sáng chiếu nghiêng hắt lên sống mũi thẳng và hàng chân mày hơi cau lại, tay lậu lật sách, nét mặt bình thản cho đến khi bắt gặp chữ “Hoàng Ngọc Thiên Anh - 12A2” trên đầu trang vở trong tay Chí Vũ.

Chí Vũ nói tiếp, chuyện như chẳng có gì. “Đường về nhà mày cũng gần Hoàng Thanh mà. Gửi cho Thiên Anh giúp tao nha, ngày mai con bé có tiết môn này rồi.”

Hoàng Nam thở hơi dài trong miễn cưỡng, gật đầu, liếc nhìn quyển vở đặt trên bàn, trong lòng không hiểu sao âm thầm mỉm cười.

Chiều tan học.

Trước cổng Hoàng Thanh, Hoàng Nam đứng tựa bên chiếc xe đạp, ánh mắt hướng về phía dãy hành lang lớp học.

Gió cuối ngày thổi nhẹ, kéo theo tiếng trống tan học vang lên khắp sân trường. Từ xa, Thanh Ngọc đã nhận ra bóng dáng Hoàng Nam, tim cô chậm một nhịp. Trong trường này, người Hoàng Nam quen chẳng nhiều, ngoài cô ra, chỉ còn Thiên Anh và Kiều Vy, chẳng lẽ cậu ấy lại đến vì Thiên Anh?

Thanh Ngọc bước lại gần, giọng vui vẻ như gặp lại một người bạn thân đã lâu không gặp. “Chào Hoàng Nam, cậu đến trường mình tìm ai nhỉ?”

Hoàng Nam nét mặt điềm đạm. “Chí Vũ nhờ mình gửi vở bài tập cho Thiên Anh.”

Một tia hụt hẫng thoáng qua, Thanh Ngọc nhanh chóng lấy lại vẻ thân thiện.

“Vậy chắc cậu phải đợi một lát rồi, Thiên Anh còn đang nói chuyện cùng Khánh Minh đấy.” Thanh Ngọc ngừng lại, nói tiếp như vô tình. “Cậu không biết Khánh Minh đâu nhỉ? Một nhân tố nổi bật trong đội tuyển Hóa trường mình, cũng khá thân với Thiên Anh.”

Phía xa, qua dòng người đang liên tục rời khỏi lớp 12A2, một đôi nam nữ bước ra. Giữa đám đông xô nghiêng, họ vẫn nổi bật, không phải vì diện mạo mà bởi sự thân thiết trong ánh mắt và cách họ cùng cười, cùng nói chuyện với nhau.

Hoàng Nam hướng mắt theo, ánh nhìn dừng lại chỗ Thiên Anh đang đứng cạnh chàng trai lạ mặt. Một thoáng nhói lên, không rõ là lạ lẫm hay chỉ là cảm giác không tên nhưng rất nhanh, cậu dời mắt đi.

“Sáng nay thằng bé còn tặng quà cho Thiên Anh nữa.” Thanh Ngọc làm ra dáng vẻ mình đã lỡ lời nói những điều không nên nói. “Nếu cậu bận thì đưa mình, lát Thiên Anh ra mình đưa cậu ấy giúp cậu.”

Hoàng Nam nhìn quyển vở trong tay, im lặng vài giây như cân nhắc, gật đầu. “Vậy phiền cậu.”

Đưa vở cho Thanh Ngọc, Hoàng Nam gật đầu thay lời cảm ơn rồi xoay người bước đi, bóng lưng cao gầy hòa giữa dòng học sinh tan trường.

Thanh Ngọc thoáng nhìn theo, gọi với một câu cuối cùng. “Hoàng Nam, chúc mừng cậu, chúc mừng giải Nhất môn Sinh học!”

Hoàng Nam quay đầu lại đáp. “Cũng chúc mừng cậu!” Rồi bước tiếp, dáng đi vẫn bình thản.

Thanh Ngọc nhìn bóng dáng ấy, lòng có chút buồn nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười rất nhẹ, hài lòng với điều vừa xảy ra, liền quay người, tiến về phía Thiên Anh đang bước tới cùng Kiều Vy và Khánh Minh.

Có lẽ Thiên Anh cũng nhận ra Thanh Ngọc vừa nói chuyện với ai đó.

Thanh Ngọc lên tiếng trước. “Thiên Anh!”

Thấy Thanh Ngọc đứng ở phía cổng trường, Khánh Minh hiểu ý, vội nói lời tạm biệt Thiên Anh và Kiều Vy rồi rảo bước nhanh hơn. Khi chạm mặt Thanh Ngọc, Khánh Minh không quên chào hỏi. “Chúc mừng chị Ngọc nha!”

Thanh Ngọc đáp lại bằng một nụ cười xã giao.

Thiên Anh và Kiều Vy đến cạnh, Thanh Ngọc liền đưa một quyển vở được bao bọc tỉ mỉ bằng tờ giấy bao màu hồng về phía Thiên Anh. “Vở của cậu.”

Kiều Vy nhìn về phía Thanh Ngọc.

Ánh mắt Thiên Anh dịu xuống như nhận ra quyển vở của mình và hiểu chuyện gì đã xảy ra, mỉm cười. “Cảm ơn cậu nhiều.”

Thanh Ngọc gật đầu, quay người bước đi.

Kiều Vy bỗng lên tiếng. “Hôm nay nó thân thiện với mày thế? Ủa sao nó có vở của mày?”

Thiên Anh cười nhẹ. “Vở tao cho anh Vũ mượn. Hồi sáng tao có nhắn anh ấy chiều ghé trường gửi tao, chắc tan trễ quá nên anh ấy gửi Thanh Ngọc.”

Kiều Vy tròn mắt, nửa trách nửa hờn. “Cậu ta không thể chờ gặp hai mình rồi hãy về sao, vội thế!”

Thiên Anh liền quay sang Kiều Vy, ánh mắt thăm dò. “Vy Vy dạo này để tâm đến anh Vũ thế? Lúc nãy anh ấy nhắn tin bảo tao là nhờ bạn đưa vở cho tao mà.”

Gió đêm lùa qua khe cửa để lại một khoảng tĩnh lặng mơ hồ. Trong khoảng lặng đó, ký ức buổi sáng bất ngờ trỗi dậy.

Dưới sắc nắng vàng nhạt của buổi truy bài, Hoàng Nam đứng trên bục giảng, tay cầm quyển sổ ghi chú. Ánh sáng từ khung cửa hắt lên gương mặt, sống mũi cao và đôi mắt điềm tĩnh được khắc họa chân thật, vẻ đẹp chẳng quá phô trương vẫn khiến người khác phải ngước nhìn.

Cả lớp đang thì thầm bài vở thì tiếng trống “tùng… tùng…” vang lên, báo hiệu tiết học mới bắt đầu, Hoàng Nam gập sách, bước xuống để nhường chỗ cho giáo viên thì giọng cô Diệp vang lên, ấm và đầy tự hào. “Em đứng đó luôn nhé Hoàng Nam, cô có chút thông báo.”

Cả lớp ngẩng lên.

“Hoàng Nam vừa xuất sắc giành giải Nhất kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh vừa rồi và đạt số điểm gần như tuyệt đối.”

Không gian bùng lên trong những tràng vỗ tay rộn rã, một vài bạn huýt sáo trêu, vài bạn nữ nhìn nhau cười khúc khích.

Hoàng Nam hơi cúi đầu, khóe môi cong nhẹ thành nụ cười hiền đáp lại sự chúc mừng trước khi thong thả bước về chỗ ngồi. Ở khoảnh khắc đó, người ta mới thấy sự dịu dàng rất riêng của cậu, không lạnh lùng mà trầm lặng và kín đáo.

Giữa tiếng bàn ghế dịch chuyển, tiếng xì xào bàn tán bỗng vang lên rất nhỏ như lớp gió lướt qua mép cửa. “Nghe nói trước đây Hoàng Nam thua điểm trong cuộc thi gì đó nên mới chuyển từ Chuyên Dương Thanh về trường mình…”

Một giọng khác đệm vào, không kém phần sắc bén. “Tính Hoàng Nam vậy mà cũng tự ái, chịu không nổi cảm giác thua sao? Cậu ấy gần như giỏi toàn diện mà…”

“Ở trường mình thì vậy chứ Chuyên Dương Thanh xưa nay khắc nghiệt lắm.”

Một giọng nam bật lên, rõ ràng hơn, cắt ngang âm thanh. “Mấy cậu nghĩ chỉ vì thua một cuộc thi nhỏ mà Hoàng Nam phải chuyển trường sao? Không đâu, không đâu, mình nghe là vì…”

“Được rồi, bớt nói linh tinh đi.” Giọng Chí Vũ vang lên, gắt gỏng dứt khoát nuốt trọn câu nói của cậu bạn kia làm không khí chùng xuống.

Hoàng Nam đứng cạnh cửa sổ, ngón tay siết chặt cây bút, ánh mắt nhìn vào vệt sáng vàng hắt ra từ chiếc đèn bên con đường rợp bóng cây.

Một thoáng lặng im mơ hồ phủ lên gương mặt bình thản đến mức không ai nhận ra điều gì đã chạm vào lòng. Gió đêm lùa qua kéo theo tiếng xào xạc nhẹ như tiếng thở dài của đêm đen, mọi thứ yên bình tưởng như chẳng liên quan gì đến lời đồn vụn vặt của ban ngày nhưng lòng người chợt nặng thêm một nhịp./.​
 

Đính kèm

  • Screenshot 2025-12-04 222423.png
    Screenshot 2025-12-04 222423.png
    13,7 KB · Lượt xem: 0
Quay lại
Top Bottom