NGOẠI TRUYỆN 1: TUYÊN NGÔN VỀ TÌNH YÊU
“Tình yêu của một người, vốn dĩ chưa từng thay đổi. Nếu có, cũng là thay đổi trong cách thể hiện hoặc do họ đã gặp được một người khác tốt hơn.”
Tôi đã đọc câu đó trong một cuốn tiểu thuyết về tình yêu.
Khi ấy, tôi đã nghĩ đơn giản rằng tình yêu thôi mà...
CHƯƠNG 37: KHOẢNH KHẮC MANG TÊN EM
Từ khi ở cạnh Khiết Nguyên, giờ ra chơi buổi chiều hiếm khi tôi xuống căn tin. Khoảng nghỉ này dài hơn buổi sáng, hai đứa thường kéo nhau đi ăn mấy quán ngoài trường hoặc ngồi lì ở thư viện cùng nhau. Theo thời gian, căn tin dần trở thành một nơi hơi xa lạ...
CHƯƠNG 36: KHOẢNG RIÊNG GIỮA ĐÁM ĐÔNG
Ở cạnh nhau một thời gian, tôi dần nhận ra một điều thú vị ở Khiết Nguyên, cô ấy thích khoác tay tôi hơn nắm tay. Trước kia vì tôi ngại nên cô ấy nắm tay, giờ thì cứ đi cạnh là tay lại vòng qua cánh tay tôi, giữ chặt. Đôi lúc ở cạnh Khiết Nguyên, tôi thấy...
CHƯƠNG 35: "TRƯƠNG HOÀI KHIẾT NGUYÊN, ANH YÊU EM!"
Sau bài thi tháng thứ hai, trường tôi có một ngày nghỉ thường niên là ngày Kỷ niệm thành lập trường. Hôm đó toàn bộ thầy cô và học sinh đều được nghỉ mà không cần học bù. Năm nay ngày nghỉ lại rơi vào thứ sáu, thành ra chúng tôi được nghỉ liền...
CHƯƠNG 34: TÌNH YÊU VỐN DĨ RẤT GIẢN ĐƠN
Đã có lúc tôi nghĩ yêu đương đơn thuần là có thêm một người nói lời yêu thương với mình. Đến khi biết Khiết Nguyên thích mình, tôi lại nghĩ tình yêu chắc hẳn phải rất ồn ào, nếu không cũng phải là những điều thật lớn lao.
Thật sự ở cạnh Khiết Nguyên, tôi...
CHƯƠNG 33: TỎ BÀY
Thành phố đã lên đèn, tiếng còi xe không ngớt dệt nên khung cảnh đặc trưng của đô thị xô bồ. Phòng tôi cũng chẳng yên tĩnh là bao khi tiếng nhạc từ điện thoại bài sau nối tiếp bài trước. Tôi nghe đi nghe lại bài hát Khiết Nguyên đã hát, không biết mình đã đọc lời bài hát ấy...
CHƯƠNG 32: LẦN ĐẦU GỌI TÊN
Mọi thứ trở về vạch xuất phát, giữa tôi và Khiết Nguyên chẳng còn gì ngoài tư cách hai người bạn cùng bàn. Những lúc lên lớp, chúng tôi vẫn ngồi cạnh nhau nhưng chỉ khi phải trao đổi bài mới nói với nhau vài câu rồi ai lại quay về vở của mình, nếu không sẽ im lặng đến...
CHƯƠNG 31: MỘT NGƯỜI NHƯ TÔI
Từ sau hôm ở sân bóng rổ, tôi bắt đầu tránh né Khiết Nguyên rõ ràng hơn dù bề ngoài vẫn cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Tôi biết nếu trạng thái này cứ kéo dài, sớm muộn gì tôi cũng không che giấu nổi cảm xúc của mình. Nhất là trước mặt Khiết Nguyên, một người...
CHƯƠNG 30: CHỈ LÀ SAI LẦM
Những ngày sau đó, tôi lên lớp với tâm thế cố giữ bản thân ở trạng thái bình thường nhất có thể. Đến lớp đúng giờ, hoàn thành bài tập đúng hạn trước khi đưa Khiết Nguyên kiểm tra, vẫn không dám nhìn thẳng cậu ấy như trước. Thi thoảng còn tìm cách tránh né những buổi...
CHƯƠNG 29: KHOẢNG CÁCH GIỮA SÂN TRƯỜNG
Tôi trằn trọc suốt một đêm, đến khi trời gần sáng hẳn mới chợp mắt được một lát. Những ngày cuối xuân, tiết trời se lạnh, khung cảnh trông thật bình yên, chỉ có lòng tôi là “gợn sóng”.
Hội thao mùa Xuân năm nay rất náo nhiệt. Nắng ấm vừa lên, sân trường...
CHƯƠNG 28: CÂU HỎI KHÓ TRẢ LỜI
Như học kỳ trước, nhờ sự chăm chỉ có phần “cưỡng chế” của Khiết Nguyên, tôi làm bài thi tháng khá suôn sẻ. Ngoại trừ vài câu phân loại ở cuối đề, hầu như những phần còn lại đều làm được.
Sáng thứ hai tuần đầu tiên sau tuần thi tháng, không khí trường tôi lại trở...
CHƯƠNG 27: THẤT THỐ TRƯỚC KHIẾT NGUYÊN
Ngồi xuống bàn, tôi lấy vở và sách bài tập trong lúc chờ Khiết Nguyên gọi nước. Tôi không biết Khiết Nguyên muốn uống gì. Có hôm cậu ấy gọi nước ép xoài, có hôm gọi sinh tố xoài, thỉnh thoảng đổi sang trà đào. Vì vậy, mỗi lần đến nhà sách Yên Nguyên, Khiết...
CHƯƠNG 26: NHỮNG ĐIỀU RẤT NHỎ
Hôm sau, tôi lên lớp khá sớm. Thật bất ngờ làm sao, vừa đi đến trước cửa lớp tôi đã thấy Khiết Nguyên và chị Tuệ Phương đang đứng nói chuyện ở hành lang. Hai người họ nói khá chăm chú, như đang bàn một chuyện quan trọng. Tôi gật đầu chào rồi bước vào lớp trước...
CHƯƠNG 25: SUY LUẬN CỦA TÔI
Cả lớp lập tức ồ lên lần nữa, tôi và Thế Trung ngồi ngay cạnh Phúc Thịnh càng bất ngờ hơn. Tửu lượng của Phúc Thịnh rất kém. Từ đầu buổi nó đã uống khá nhiều, mỗi lần cả lớp cụng ly đều uống sạch. Dù là rượu trái cây, lúc Uyển Linh mời, mặt nó đã ửng đỏ. Phúc Thịnh...
CHƯƠNG 24: CẢM GIÁC KHÔNG THỂ GIẢI THÍCH
Hội diễn kết thúc, đồng nghĩa Lễ hội Nghệ thuật năm nay chính thức khép lại. Ngay khi lời chào tạm biệt của Khiết Nguyên vừa dứt, cả sân trường bắt đầu tản ra nhiều hướng. Minh Triết vội vàng chào tôi và Thế Trung rồi chạy về khu vực lớp nó.
Nhóm kịch...
CHƯƠNG 23: SAU ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU
Tiết mục của Khiết Nguyên kết thúc, phần được mong chờ nhất của Hội thi cũng đến, công bố kết quả. Sau bao nhiêu hồi hộp và chờ đợi, từng giải thưởng lần lượt được xướng tên. Giải Nhất thuộc về lớp 11/3 của chị Diệp Đoan. Công tâm mà nói, tiết mục của lớp 11/3...
CHƯƠNG 22: ÁNH NHÌN GIỮA SÂN KHẤU
Những tháng đầu năm, trời bắt đầu trút xuống vài cơn mưa bất chợt. Cơn mưa đến nhanh, đi cũng nhanh làm dịu bớt cái oi bức của những ngày đầu mùa, cũng khiến nhiều người dễ bị bệnh. Riêng tôi lại rất thích những cơn mưa như vậy. Mỗi lần mưa đổ xuống, lòng tôi...
CHƯƠNG 21: GIA THẾ CỦA KHIẾT NGUYÊN
Cả đám chúng tôi gần như cùng lúc ồ lên, chú ấy gọi Khiết Nguyên là “cô chủ”? Khiết Nguyên không tỏ vẻ bất ngờ, gật đầu bước lên xe, ngồi vào hàng ghế phía sau như đã quá quen với vị trí đó. Người đàn ông kia quay sang ra hiệu cho chúng tôi lên xe, còn cẩn...
CHƯƠNG 20: KHOẢNG CÁCH TRONG GÓC NHÌN
Ngồi chờ thêm một lúc, thấy cũng gần đến giờ tập dợt, tôi thong thả đi lên hội trường trước. Đầu nghĩ đơn giản rằng chắc Phúc Thịnh sẽ đi lên cùng Khiết Nguyên nên cũng không chờ thêm. Một lát sau, đúng như tôi đoán, Phúc Thịnh lên cùng Khiết Nguyên thật...
CHƯƠNG 19: ÁNH MẮT BỐI RỐI
Sau buổi tập đầu tiên với chị Diệp Đoan, Khiết Nguyên cũng không chỉnh sửa gì thêm cho bài diễn của tôi và Thư Nguyệt, chỉ bổ sung vài chi tiết cho nhóm phụ họa để tiết mục trông trọn vẹn hơn. Có vẻ Khiết Nguyên đang bận tập trung vào tiết mục kịch của lớp. Tôi thấy...