1. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Series] Những câu chuyện chưa kể về Shinichi - Ran và những người bạn

    Những câu chuyện ngắn chưa được kể hết về Shinichi - Ran và những người bạn.

    Write by Ngọc Mai
    Disclaimer
    : Mọi nhân vật thuộc về bác G.A. Tác phẩm viết ra không nhằm mục đích lợi nhuận.
    Rating: 10+
    Category: Tình cảm, ngược Ran, ngược Shin, ngược Ai :v
    Status: On-going.

    [​IMG]

    Chủ đề các oneshot

    Chúng ta có với nhau cả hồi ức, và sẽ là cả cuộc đời.

    Note's author

    Fic được viết ra lúc tác giả không ngủ được và ngớ ngẩn nghĩ đến Shinichi - Ran trong ngày sinh nhật mình. :3

    Đầu tiên tác giả nghĩ đến vấn đề, tại sao họ không được Aoyama-sensei viết về quãng thời gian thơ ấu nhỉ? Dễ thương chết đi được. Rồi sau đó là, Aoyama-sensei không viết thì ta viết, mình là người có quyền... à nhầm có tài năng mà (Trình độ tự sướng vốn cao) :p

    Fic không theo trình tự thời gian, nghĩa là khi nào tác giả nghĩ ra cốt truyện mới, trông có vẻ phù hợp với độ tuổi nào của Shin - Ran thì sẽ viết về lúc đó.

    Cuối cùng, giống như câu muôn thủa của reader là đòi chap, thì author cũng mong các bạn để lại comment làm dấu chân kỉ niệm, nếu nó khiến các bạn ngớ ngẩn cười vài giây hay bạn thấy nó tốt nhé ^^

    Cảm ơn và chúc mọi người trong ngày sinh nhật của tớ tốt lành nhé : ))

    List oneshot

    Chúng ta đã lớn lên bên nhau như thế đấy
    Ác mộng

    "Có một thứ em muốn theo đuổi"
    Anh
    Valentine Ấm

     


    Physiology, MiKa_3KYARU, jul28th-17 bạn khác thích điều này.


  2. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    500
    Lượt thích:
    1.178
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    hi, chúc em một ngày sinh nhật vui vẻ nhé, thêm tuổi mới luôn luôn vui vẻ và xây dựng được cho mình những ước mơ và tích cực theo đuổi nhé
    ủng hộ em hết mình, ss rất thích những mẩu truyện về tuổi thơ của ShinRan, cute lắm ý.
    hồi trước có ss Annatang viết fic 16 điều khác biệt, cũng hay lắm ý nhưng sau ss ý bỏ rùi, tiếc ơi là tiếc, em cố gắng viết nha
     
    tho ngocMai1997 thích điều này.
  3. truc_moon

    truc_moon Thành viên KSV

    Tham gia:
    10/8/2014
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    19
    Kinh nghiệm:
    13
    Chúc bạn sinh nhật vui vè nhé. . .
    P/s: hóng. . . :)
     
    tho ngocMai1997 thích điều này.
  4. InuKagome

    InuKagome Thành viên KSV

    Tham gia:
    12/8/2014
    Bài viết:
    30
    Lượt thích:
    50
    Kinh nghiệm:
    18
    Hay quá! Fic này tổng hợp luôn à! Mong bạn ra chap một nhanh nhé!
     
    Mai1997 thích điều này.
  5. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.201
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    duonghmu em cũng đọc fic đó rồi. Công nhận fic đó viết hay thật, cần văn phong có văn phong, cần cốt truyện có cốt truyện, cần yếu tốt trinh thám liền có... Vậy mà tác giả lại drop. Tiếc thật :'(
    Cảm ơn ss về lời chúc mừng sinh nhật <3

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ fic <3

    Oneshot đầu tiên sẽ có ngay thôi. Muốn đăng vào 9h12 cơ mà mới ra ngoài về, hay đăng làm 12h9 đi :v
     
    tho ngoc, thanhnga4869duonghmu thích điều này.
  6. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.201
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách

    Oneshot 1: Chúng ta đã lớn lên bên nhau như thế đấy! ...

    Writen by Ngọc Mai


    Shinichi Kudo ra đời trước Ran Mori ba tháng. Vào ngày Shinichi được ra đời, Ran Mori vẫn đang trong bụng mẹ chờ sinh.

    [​IMG]

    Một ngày nọ, do tính khí nóng nảy, cộng thêm ảnh hưởng nghề nghiệp, bà luật sư Eri Mori đã đứng giữa đường phố, to miệng phán xét một kẻ móc túi đang chối tội. Vì thế, bà liền bị động thai, Ran Mori được nhìn thấy mặt trời trước mấy ngày.

    Nhà Mori rất khoa trương, chiếc xe đẩy bà Eri đi đến đâu, không gian liền tràn ngập tiếng hét đến đó. Ông Mori còn khoa trương hơn, ông ta đi đằng trước, liên tục đưa tay xin đường, hét lớn:

    - Con tôi sắp lọt rồi, con tôi sắp lọt rồi.

    Vì vậy, có một thời gian khi cô lớn lên, Ran thường bị trêu trọc, là cô bé đẻ lọt.

    Bà Yukiko Kudo ở gần đó, đang bế cậu nhóc được vài tháng tuổi đi dạo, nghe thấy xôm xụ, liền một mạch chạy đến hóng trò vui. Một lúc sau, một tiếng hét vang trời cất lên, báo hiệu Ran Mori ra đời.

    Con bé đó ra đời ồn ào như thế.

    Bà Yukiko đứng bên ngoài phòng mổ, nghe thấy tiếng khóc, lại thấy con trai mình đang cười khanh khách, liền nói thì thầm:

    - Thích không? Có em rồi nhé. Sau này không được bắt nạt bé Mori nhé.

    Đứa trẻ ngây thơ trong vòng tay bà Yukiko mở đôi mắt trong veo nhìn mẹ. Chẳng hiểu có biết gì không mà cũng ngúc ngắc cái đầu.

    Hai tháng sau, cả Ran và Shinichi đều được rời bệnh viện. Nhà Mori vẫn theo cái phong cách khoa trương như thế, mời họ hàng bạn bè đến chúc mừng thâu đêm. Còn nhà Kudo có vẻ ăn mừng trong thầm lặng hơn, liền mua cả một đống sách dự định đào tạo con trai mình thành thần đồng.

    Gia đình Mori hay bận việc, nên khi đứa trẻ Ran được 6 tháng tuổi, liền ném sang nhà Kudo, để bà Yukiko rảnh rỗi ở nhà chăm sóc hai đứa nhóc. Shinichi tuy hơn Ran ba tháng, nhưng trình độ tiến bộ cực kì nhanh. Cậu nhóc biết đứng dậy khi mới tám tháng, bi bô gọi mẹ lúc được sáu tháng. Còn Ran Mori, gần mười tháng, đứng lên liền bị ngã trở lại, mười một tháng, bi bộ nói rành rọt chữ đầu tiên, cũng là “Dì Yukiko”. Điều đó khiến bà Yukiko vui sướng hớn hở, còn bà Eri thì tức đến sôi ruột gan, liền huỷ bỏ mọi công việc ở toà, ở nhà dạy lại đứa con gái mới một tuổi đã biết nịnh nọt ai đó khác rồi.

    [​IMG]

    Nhưng chẳng được một thời gian, công việc của bà Eri lại khiến bà trở thành người phụ nữ bận rộn, Ran Mori lại như thế bị xách cổ ném sang nhà Kudo, tập làm con dâu từ bé của nhà họ.

    Một lần nọ bà nội của Shinichi từ quê lên chơi. Hai đứa nhóc thích thể hiện cứ tha hồ đi lại trước mặt bà, bi ba bi bô nói thứ tiếng ngọng ngíu ngọng ngô, khiến cả nhà được trận cười vui vẻ. Ran Mori mũm mĩm cố gắng lê thân đứng dậy, rồi sau đó dũng mãnh đi một vòng quanh nhà, nhưng chưa kịp đến đích, đôi chân đã không chịu nổi mà khịu xuống. Đứa trẻ Shinichi có vẻ sung sướng vì điều đó, liền hếch mặt lên đến tận trời oai phong lẫm liệt bước đi trong tiếng vỗ tay cổ vũ của cả nhà. Ran Mori tủi thân, liền khóc rống lên, sức lực từ đâu mà bò tới bên cạnh Shinichi, ôm lấy cậu mà cào, mà cấu.

    Bà Yukiko sợ hãi lôi hai đứa nhóc ra, thương xót nhìn con trai mình, nghĩ thầm:

    - Rốt cuộc là mẹ nên khuyên con không được bắt nạt Ran, hay phải mong Ran đừng bắt nạt con đây.

    Hai đứa trẻ cùng lớn, một lần trong năm bốn tuổi của hai đứa, bà Yukiko cùng bà Eri liền đưa tới bể bơi để chúng đùa nghịch. Ran được mẹ thay cho bộ đồ bơi màu tím nhạt. Khi cô để mẹ mặc quần áo cho mình, khẽ hỏi:

    - Mẹ, tại sao chỗ này…nè…. Shinichi không giống con? – Ran nói, rồi ngây ngô chỉ chỉ vào nơi nào đó trên cơ thể mình.

    - Hả? Sao con biết? – Bà Eri hứng thú hỏi.

    - Lúc nãy đó… con… con nhìn thấy dì thay đồ cho Shinichi.

    - Ừm…

    - Mẹ, sao mẹ không nói gì? – Ran oà khóc – Có phải do con bị bệnh nên mới không giống cậu ấy không?

    Hoá ra Ran Mori rất nhát gan, không chỉ sợ ma, còn lo sợ mình mắc bệnh, còn sợ chết.

    - Hả? – Bà Eri thoáng đắn đo để suy nghĩ nên giải thích làm sao cho Ran hiểu. Bà ôm trán. Lũ trẻ là có một nghìn linh một câu hỏi “tại sao” mà người lớn không thể trả lời mà – Lớn lên con sẽ hiểu thôi, đó gọi là của quý đó.

    Ran “à” một tiếng ra chiều hiểu biết, rồi vui vẻ chạy ra ngoài hồ bơi, dưới nắng vàng rực rỡ, vui vẻ đùa nghịch với chiếc phao hình cá voi.

    Bỗng nhiên, Ran thấy Shinichi, liền lân la đến gần, nhìn chằm chằm vào chiếc quần bơi của cậu ấy. Shinichi bị chiếu tướng không được tự nhiên, liền kéo dài khoảng cách, hỏi:

    - Cậu nhìn gì vậy?

    - Shinichi, nhắm mắt lại đi.

    - Để làm gì? – Shinichi thận trọng thắc mắc.

    - Nếu không tớ sẽ khóc và méc mẹ tớ cậu bắt nạt tớ đấy.

    - Được rồi, được rồi. – Nói xong, Shinichi nhắm hờ mắt.

    - Không được ti hí.

    - Ừ.

    Ran chăm chú nhìn Shinichi nhắm mắt, rồi liền đưa tay nắm vào nơi ấy. Shinichi sợ hãi giật mình, cũng giữ chặt vào nơi ấy, hỏi:

    - Cậu làm gì thế?

    - Mẹ tớ nói đó là của quý, hay cậu đổi với tớ đi.

    Shinichi sợ hãi lùi lại, nhưng Ran kéo càng mạnh, khiến cậu cảm thấy đau. Thế là cái lần mất mặt đó, cậu muốn cả đời mình không cần nhớ, cậu oà khóc nức nở. Ran nghe thấy Shinichi khóc, sợ hãi liền buông tay ra.

    Bà Yukiko nghe thấy tiếng khóc liền chạy lại. Một mặt xót xa cho Shinichi, một mặt tủm tỉm cười nói:

    - Chưa gì đã vội đánh dấu chủ quyền ha :3

    Hai đứa trẻ lớn dần, đến khi năm tuổi, cùng nhau đến mẫu giáo. Bà Yukiko đỗ xe trước lớp học một đoạn xa, để hai đứa trẻ tự túc đi vào cho quen trường, quen lớp. Ran Mori đi rất nhanh, như một con chim sáo tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết. Cô đi được một đoạn, liền ngó lại đằng sau, thấy Shinichi vô tư đút tay vô túi quần chậm chạp bước như đi thưởng ngoạn, liền không hài lòng, quay lại, mạnh mẽ nắm lấy tay cậu kéo vào trường.

    Shinichi rụt tay khỏi tay Ran, nói:

    - Đừng nắm tay tớ, tay cậu nóng lắm.

    Ran Mori bĩu môi, rồi lại tiếp tục kéo tay Shinichi, nắm chặt lấy. Dì Yukido đã nói, cô phải nắm tay Shinichi như vậy không cậu ta sẽ lạc. Cô chỉ nghe lời dì Yukiko thôi. Mà tay Shinichi rất mát, chạm tới cảm thấy rất dễ chịu. Thế nhưng, Shinichi đâu chịu để im cho Ran kéo, cậu ta vùng ra, Ran lại nắm chặt lấy. Cứ vậy, giữa sân trường, dưới nắng, có hai hình bóng nhỏ bé lôi kéo tay nhau.

    Năm Ran và Shinichi vào tiểu học. Ran bỗng ăn nhiều khủng khiếp. Con bé buổi sáng đi học ăn liền ba bát, uống một hộp sữa, rồi sau đó đi học về lại ăn trưa, ăn vặt, một ngày ngoài ba bữa chính, liền ăn thêm hai bữa phụ. Vì vậy, trong một thời gian, Ran đã phát phì. Ran thấp hơn Shinichi vài phân, nhưng phải to hơn cậu nửa người.

    Cứ nhìn thấy Ran mũm mĩm như vậy, bà Yukiko chỉ muốn biến Ran thành gấu bông mà ôm vào người. Nhưng lại nghĩ đến con trai mình, bà liền nén tâm tư thầm muốn trong tim, lập bản kế hoạch giúp Ran Mori giảm béo.

    Từ đó, Ran Mori chỉ ăn một bát cơm mỗi buổi sáng, uống một hộp sữa. Bữa chính chỉ được ăn một bát cơm và nhiều thức ăn. Ăn vặt sẽ chỉ được ăn vào cuối tuần. Ran Mori liếm môi thương xót cho đống đồ ăn trong tủ lạnh mà khóc không ra nước mắt. Dì Yukiko đã doạ cô như thế này:

    - Nếu dì thấy con ăn những gì ngoài những thứ gì cho, dì liền không thèm chơi với con.

    Thế là Ran Mori hận trời thấu xương, nhưng vẫn cam chịu nén tâm tư đang đòi ăn dữ dội của mình xuống.

    Cứ như vậy thực hiện được kế hoạch được hơn một tuần. Vào tiết thể dục thứ tư, Ran Mori chỉ ngồi một chỗ, khuôn mặt tái nhợt vì quá đói. Shinichi thấy vậy, lại gần, liền đưa hộp thức ăn trưa của mình cho Ran. Ran thấy vậy ngạc nhiên:

    - Cậu không ăn sao?

    - Tớ không đói.

    Thế là Ran như bắt được vàng, liền cặm cũi vào phần ăn của Shinichi. Shinichi ngồi bên cạnh, nuốt hận, nuốt nước bọt chống đói. Thế mà ai kia còn tỏ ra không chút tội lỗi:

    - Hay từ bây giờ Shinichi mang thêm thức ăn cho tớ đi. Cứ nói với dì cậu đói, muốn ăn thêm là được.

    Vậy là bên cạnh kế hoạch của người lớn, những đứa trẻ nhỏ cũng tinh ranh có thêm cho mình một kế hoạch mà Ran với Shinichi thống nhất lấy tên “Kế hoạch chống đói”

    Bà Kudo mừng thầm vì Shinichi mỗi ngày đều ăn nhiều hơn, cũng vui vì Ran không còn kêu đói mỗi ngày nữa.

    Nhưng bà vẫn không hiểu tại sao, Shinichi thì giảm cân, mà Ran thì vẫn tăng đều đều. Bà đành chật lưỡi chấp nhận số phận, Ran Mori là “thánh dễ phì” rồi :v

    Thật là may là càng lớn dần, Ran Mori càng ý thức hơn về tầm quan trọng của nhan sắc nên bây giờ mới được thon gọn như vậy.

    Lên chín tuổi, Ran Mori tham gia vào một câu lạc bộ karatedo. Hai đứa trẻ dần xa lánh nhau vì những đứa trẻ trong lớp luôn trêu chọc chúng.

    Thế nhưng, những câu chuyện trong cuốn sách về Ran Mori cùng Kudo Shinichi thì cứ dài bất tận, kể chẳng bao giờ hết được.

    Trong quyển sách đó, bao gồm cả ngọt ngào, giận dỗi, buồn bã, vui vẻ hay cả khó khăn, nguy hiểm mà nhiều khi phải đánh đổi bằng cả sự sống…

    Họ vẫn luôn hướng về nhau…
     
  7. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    500
    Lượt thích:
    1.178
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    trời đất, chúng mới 4 tuổi thôi cô nương, cô làm tui bật cười té ra đó.
    này nhé
    ss thấy không ổn cho lắm, tròn vo hay trong veo chứ, viết từ ghép như vậy sợ ko đc
    chỗ này là sao
    nhà nào, mỗi người một nhà mà, Shin thì ở nhà rồi mà về đâu.
    em dùng giọng điệu kể cảm thấy sao sao ý, các chị tiết thì lướt quá nhanh nên nó hơi nhạt, không cần nhiều chuyện mà chỉ cần một câu chuyện ý nghĩa, một kỉ niệm của 2 cô cậu nhóc thì hay hơn
     
    tho ngocMai1997 thích điều này.
  8. erita hạ lan tâm nhi

    erita hạ lan tâm nhi dream will come true when you wake up and do it! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/7/2014
    Bài viết:
    215
    Lượt thích:
    1.720
    Kinh nghiệm:
    93
    đầu tiên là lời chúc sinh nhật muộn cho em nhé! Happy birthday!
    ss ko có nhận xét gì đâu, chỉ lưu tại đây 1 dấu chân rằng ta đã đọc fic. he he!
    fic này của em hài ghê nha. hai trẻ dễ thương thế không biết!
    nhưng sao ss thấy Shin toàn bị "bắt nạt" ko vậy? còn Ran thì có vẻ như là ...nói sao nhỉ... rất bá đạo nhé.
    câu cuối muôn thuở: tiếp tục series đi em!
     
    tho ngocMai1997 thích điều này.
  9. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.201
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    Cảm ơn lamnhi317 :3
    duonghmu em sẽ sửa lại những lỗi đó ạ :p
    Còn vấn đề nữa đó là trong oneshot này em chỉ kể về tiến trình lớn lên của họ thôi. Những chap sau thì sẽ kể về các câu chuyện ^_^
    Cách kể của em sao ạ? Híc. Đến bây giờ vẫn chưa tìm được văn chương của riêng mình nữa.
    Mong ss giúp đỡ em thêm :p

    erita hạ lan tâm nhi Cảm ơn ss vì chúc mừng sinh nhật em và ghé fic ạ. :">
    Shinichi vốn luôn bị cô gái tên Ran dùng bạo lực mà bắt nạt mà :v
    Mà cái bá đạo của Ran thì có vẻ đúng ha. :p Thấy không giống Ran hiền lành, dịu dàng cho lắm :v
     
    tho ngoc, erita hạ lan tâm nhiduonghmu thích điều này.
  10. ran_angel_1826

    ran_angel_1826 Nana ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2012
    Bài viết:
    184
    Lượt thích:
    2.260
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Dễ thương quá :x Mới đi thi về làm bài rất tốt nên tâm trạng em đang trên mây :)) Đọc xong fic này hk bk đi đâu luôn òi =))

    E thíc mấy kiểu os như này lắm. Thường hk có sóng gió bi kịch :v E cũng hk bk nhận xét gì :v Mong ss chóng ra chap mới :*

    Ở khúc đầu ấy ss, e onl dt nên lười trích dẫn quá, có đoạn ss ghi là "Eri Kudo". Eri là mẹ Ran nên là Eri Mori chứ nhỉ? Có phải ss type nhầm hk? :*
     
    tho ngoc, Dragon PrincessMai1997 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Series Những câu Diễn đàn Date
[Series]Những câu chuyện về gió Truyện dài 24/10/2017
[Series] Những câu chuyện về Kudo Shinichi và Mori Ran Đang viết / đang dịch 15/4/2017
[Series] Những câu chuyện nhảm nhí về Akai và Shiho từ A-Z Tạm ngưng 12/4/2017
[Series] Những câu chuyện về Haibara Ai từ A - Z Đang viết / đang dịch 29/1/2017
[Series] Những câu chuyện đời Đã hoàn thành 20/7/2015
[Series Drabble] Những câu chuyện gia đình từ A-Z Đã hoàn thành 2/6/2014

Chia sẻ cùng bạn bè

Tìm kiếm liên quan

  1. Nhung cau chuyen ve shinichi ran hai

Đang tải...
TOP