Phần tiếp theo của ep cuối DC

kogane

njnja tập sự
Thành viên thân thiết
Tham gia
6/11/2010
Bài viết
140
Cái này mình lấy bên conankun nếu thấy hay nhớ thank nha

Tóm tắt bối cảnh:
Đây là phần tiếp theo của ep cuối DC.Băng đảng Áo đen bị diệt sạch.Shinichi,sau 2 năm đau khổ về cái chết của Ran,hẹn hò với Haibara và tiếp tục sống.Quan hệ của Kaitou,Shinichi và Hakuba chuyển từ đối thủ sang bạn bè…(thế thôi nha,còn lại thì phải tự khám phá)
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 1
7 năm sau ngày tổ chức Áo đen tiêu tùng…
Haibara đang dở tay với việc thể hiện tài nữ công gia chánh bằng cách…dọn dẹp tủ đồ nhà Shinichi.Thế mà cũng được 5 năm kể từ ngày cô và anh quen nhau.”5 năm”_Cô gái xinh đẹp nghĩ thầm_’’Nhóc con nhà anh Takagi(đã lên hàng thiếu úy)với cô sếp của mình,cả hai đứa sinh đôi nhà cô giáo và thanh tra Shiratori nữa,tụi nó đang rục rịch chuẩn bị vào lớp 1.Ngần ấy năm”_Cô thở dài_”Đã đủ lâu để tình yêu dành cho cô ta phai mờ trong anh chưa nhỉ?Đã đủ lâu để anh quên cô ta chưa?Hay chừng đó thời gian vẫn còn là quá ngắn?”_Miên man với những mạch suy nghĩ,cô bỗng giật mình vì một tiếng “Bộp”vang lên trên sàn nhà.
Thứ phát ra tiếng động là một cái hộp bọc nhung màu xanh da trời nhỏ xíu,hình trái tim,chỉ có thể đựng dược 1 thứ: nhẫn.Bên trong hộp là một chiếc nhẫn giản dị,mon manh và tinh tế.Viên kim cương nhỏ bé tỏa sáng lấp lánh.Những tia cầu vồng li ti hắt lên mặt khiến Haibara phải nheo mắt lại.Một chiếc nhẫn đính hôn.”Đẹp quá”_Cô mỉm cười,mân mê chiếc nhẫn giữa hai ngón tay thon dài, thích thú với những viễn tưởng hạnh phúc.
* *
*
Haibara diễn bộ mặt như chưa hề trông thấy chiếc nhẫn tài tình đến nỗi Shin không mảy may nghi ngờ gì.Nhưng khi cô bắt đầu đề cập đến vấn đề hôn nhân nhiều hơn những đề tài khoa học và trí tuệ,anh bắt đầu lờ mờ hiểu ra ý cô.Và quả như những gì người ta nói về linh cảm của của phụ nữ,ba tháng sau,Shin ngỏ lời cầu hôn cô.Tuy cố gắng giữ vẻ mặt lạnh băng thường trực khi nói câu “Em đồng ý”,ai chả biết là tâm hồn cô nàng đang phơi phới như mở hội!Nhưng vẫn có gì đó không đúng.Chiếc nhẫn hào nhoáng mà Shin trao cho cô nó…hoàn toàn không phải là chiếc nhẫn mà cô đã thấy trong tủ đồ nhà Shin lúc trước.

Chap 2
Cửa hàng đá quý Opal, khu thương mại Beika…
Haibara đang cắm cúi chọn ra một cặp thích hợp giữa mấy chục cặp nhẫn cưới đang bày ra trước mắt.Shinichi bên cạnh cô,nhưng anh đứng ngáp chứ không tham gia,vì như người ta vẫn nói,h
ạng thám tử như anh thì mải lo cho mấy vụ giết người cướp của hơn là cho chuyện đại sự cả đời mình.Bỗng nhiên…
-Ê Kudo!(ai zậy ta)
-K…Kaitou!_Shin ngạc nhiên kêu lên_Cậu làm gì ở đây?
-À, tớ đưa Aoko đi khám thai,tháng thứ 8 rồi đó,mà con đạp dữ quá,không biết có chuyện gì 0?_Cười(tưởng tượng đến đây Kaitou dễ thương khủng khiếp)
-Đi khám thai_Shin hỏi lại bạn với thái độ nghi ngờ_ở khu thương mại á?
-Không.Khám xong rồi,mọi thứ đều ổn.Bọn tớ vào đây là để mua chổi lau nhà.Không hiểu sao nhà trữ tới hai chục cây chổi mà được có một tuần là hư hết trơn(liếc xéo Aoko).Mà này,xin gửi tới cậu lời chia buồn sâu sắc nhé.Thời kì trai tân kết thúc,lo mà chuẩn bị đi.
-Vụ tiệc nam giới á?_Shin hỏi lại.
-Việc đó tính sau_Kaitou hạ giọng thầm thì_Còn đây là…bí mật quân sự.Tuyệt đối không thể để hai bà chằn kia nghe được.Ui da đau!
-“Bí mật” gì mà “quân sự”thế hả anh yêu?Mà “bà chằn”anh nhắc tới là ai vậy hả?_Aoko đang thản nhiên véo má,làm xấu đi khuôn mặt đẹp trai của “đức ông chồng” tội nghiệp.
-Kh…Không có gì đâu em.Anh chỉ đang tâm sự với Kudo mấy chuyện đàn ông ấy mà.Em không cần phải nghe đâu.Thôi em ra kia giúp Ai-chan lựa nhẫn đi.Cô ấy như sắp lòi con ngươi ra rồi kìa.Anh với Kudo ra đằng này nói chuyện một lát.
-Vâng_Aoko nguýt dài_Tôi biết tôi là người thừa không biết gì trong mấy cái”chuyện đàn ông” của mấy anh.Thôi thì thể theo nguyện vọng,tôi cho anh 5 phút.Muốn lôi Kudo-kun đi đâu thì đi,nói gì thì nói.Sau 5 phút không trở lại đây thì đừng có trách tôi.
-Ít quá Aoko à.10 phút được không?
-7 phút.Không thì thôi.
-Thôi được rồi_Kaitou lếch thếch kéo Shinichi chạy một mạch ra khỏi tiệm nữ trang để đến với nơi duy nhất trên thế giới không có con gái:nhà WC nam .
-Cậu tính kết hôn thật đấy à?_Kaitou hỏi.
-Chứ không thì biết làm sao.Tớ không muốn có ngưới con gái thứ hai phải đau khổ vì một thằng dở hơi như tớ_Shin trả lời
-Cậu vẫn còn yêu cô ấy đúng không?
-Hơn bất cứ thứ gì trên thế giới_Shin cười buồn,tâm trí dội về mọi hình ảnh của người con gái mà anh yêu,từ mái tóc,mùi hương,nụ cười,đôi mắt,và cả những cú Karate vô địch.Tất cả,dội ào ào về từng đợt cuồng phong dữ dội quặn thắt lấy lòng anh.
Ran Mouri.
Phải rồi.Có đánh đổi tất cả những thứ quý giá nhất trên thế giới lấy sinh mạng của người con gái ấy,anh cũng không chịu đâu.Anh thà chịu mất tất cả mọi thứ,còn hơn là phải mất cô.Nhưng…một phát sung nghiệt ngã từ Gin đã cướp đi người con gái mà anh yêu thương nhất.Tình thế hoàn toàn không như mong đợi của Shin.Cô ra đi,còn anh giữ tất cả mọi thứ.
-Kaitou à,lắm khi tớ cứ ước mình vẫn là nhóc Conan,có khi như thế lại tốt hơn nhỉ.
-Ờ.Tớ cũng muốn thế lắm.Vẫn khó mà tin được là lại có người giống tớ đến mức đáng sợ như vậy mà lại chẳng có máu mủ gì.Mà tớ thật nhé:nếu cô ấy vẫn còn sống thì cậu sẽ làm gì?
-Tớ?Mà làm gì là sao?
-Khó mà tin cậu là thám tử lừng danh nhất Nhật Bản đấy Kudo.Cậu bị lãng tai hả?Điều tớ muốn hỏi là :Cậu sẽ làm gì,nếu Mouri-san còn sống?
-Đương nhiên là sẽ giữ cô ấy lại,và không bao giờ để cô ấy đi nữa,tớ còn phải nói những lời cần nói…
-Vậy sao?Cậu thề à?
-Ừ.
-Nhất định sao?Cậu không để ý đến Ai-chan sao?
Một giây yên lặng qua đi.Nhưng rồi,Shin tiếp tục:
-Việc đó…
-CỨU VỚI!CÓ NGƯỜI CHẾT TRONG WC!_Ai đó hét lên
 

tran phuong mai

Thành viên mới
Tham gia
2/1/2011
Bài viết
4
tu doc phan tiep ma buon qua .Tai sao khong phai Ai bi thuong cho uyen uong lay nhau?

um!minh cung muon biet cam xuc cua nguoi khac khi doc tap cuoi
 

nhox_tam

Tái xuất KSV.lâu lắm rồi mới lên,nhớ quá
Thành viên thân thiết
Tham gia
4/11/2010
Bài viết
522
Sao kudo đi tới đâu là có ng chết ở đó thế nhỉ
 

kogane

njnja tập sự
Thành viên thân thiết
Tham gia
6/11/2010
Bài viết
140
Chap típ nè

Chap 3
-Nạn nhân là Midori Misawa,22 tuổi,sinh viên khoa Văn của trường Đại học Tokyo_thanh tra Shiratori nói(do ông Megure về hưu)_chết do bị đâm nhiều nhát.Nhân chứng khai rằng do thấy cô Midori ở trong toilet quá lâu,cửa bị khóa bên trong ,gõ cửa lại không nghe trả lời nên mới lo lắng ngó vào.Thời gian tử nạn cách đây khoảng từ 3-4 tiếng.Trước đó,một người bạn của cô ta là Mina Saki,sinh viên ngành Y,chờ cô ta ở quán cà phê trog khu thương mại.Ngoài ra,còn có bà Shizu Rusawa,vào WC trước nạn nhân 10 phút,và cô Ann Johnson,khách du lịch Mỹ,cô này khai có kẻ khả nghi mặc áo xanh đi vào WC nữ cách đây 3 tiếng…
Khẽ huých Shin một cái,chàng “cựu siêu trộm”thầm thì:
-Có vụ mới kìa Kudo.Thể hiện tài năng đi chứ.
-OK_Nụ cười nửa miệng hút hồn quen thuộc của chàng thám tử tài hoa xuất hiện trên khóe môi.
Trong vòng 20 phút Shinichi đi vòng quanh để thẩm vấn các nhân chứng của vụ án cùng nghi phạm.Anh cảm thấy nghi ngờ bà Shizu Rusawa và thái độ bình tĩnh đến bất ngờ của bà ta trước các câu hỏi mang tính truy xét.Chưa hết,khi so lời khai của cô Ann Johnson,anh tìm thấy vài điểm bất hợp lí.Ngoài chuyện cảnh sát không tìm được hung khí,không một ai ở WC nhìn tấy một người như cô Ann miêu tả. 10 phút sau đó,anh đi loanh quanh trong hiện trường tìm bằng chứng.Cái gì đây?Một vài sợi tơ màu nhạt,trông giống như sợi vải áo sơ mi,nằm lẫn trong vũng máu,cùng một vệt máu nhỏ bị kéo từ buồng bên cạnh.”Ra rồi!”_anh nghĩ thầm,và nụ cười nửa miệng xuất hiện lần nữa.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
-Cháu đã tìm ra thủ phạm rồi sao?_thanh tra Shiratori mừng rỡ reo lên.
-Vâng ạ_Shinichi nói_Thời gian tử nạn là 3-4 giờ,đúng không ạ?
-Phải.
-Cô Saki ngồi trong quán cà phê suốt khoảng thời gian đó sao?
-Ừ nhỉ,chi tiết này không có trong kịch bản_quay sang Mina_có phải cô ngồi trong quán suốt từng ấy giờ không?
Cô ta ấp úng:
-Ơ…thì…Không thấy Midori quay lạ,nên tôi chạy đi tìm.Mà như thế thì sao?
Shin lại hỏi:
-Cô đi tìm bạn,hay vào nhà WC để hạ sát bạn?
Khuôn mặt của Mina Saki thoáng biến sắc.Cô ta kêu lên:
-Hồ đồ!Làm sao tôi giết cô ấy được?
Shin điềm tĩnh giải thích:
-Cô giả vờ làm công nhân VS,mục đích là để hạ sát cô Midori mà không có ai chứng kiến.Bằng cách sử dụng hai buồng WC,kế hoạch của cô đã diễn ra trót lọt.Kaitou,cậu biết cách đó là gì không?
-Quá đơn giản_từ đâu xuất hiện_Với một bậc thầy về mánh khóe như tớ đây thì chiêu này quá tầm trẻ con.Đầu tiên,chui vào một buồng,khóa trái cửa lại.Dưới mỗi buồng đều có khoảng trống,rộng đến mức tớ còn chui lọt,huống hồ gì với hai cô nàng nhỏ bé như thế kia thì càng dễ.Hẳn cô ta đã dùng lối đó để sang buồng bên đâm nạn nhân,rồi lại chui về,kéo cái xác sang chỗ mình để đặt cho ngay ngắn,cuối cùng bò sang bên kia để dọn dẹp hiện trường,mở cửa bước ra,và ‘Xong’.
-Thế…thế còn bằng chứng thì sao?Bằng chứng chứng minh tôi có tội ấy?
Shin:Chắc là cô đã quăng chúng xuống lòng kênh dưới kia rồi,chiếc áo vấy máu,bao tay và hung khí ấy. thời gian là quá đủ để cô lái xe ra đó,phi tang chúng rồi quay trở lại đây.Nhưng tôi có bằng chứng khác.Chỉ cần hỏi bác bảo vệ rằng ai đã gửi xe tới hai lần gần đây nhất là sẽ ra thôi.
Mina Saki buộc phải tròng tay vào còng.Lí do dẫn đến hành động tội lỗi này là:Midori đã vay của Mina một số tiền khá lớn,ngoài thì nói là cần để đóng học phí,nhưng lại nướng hết vào Casino.Chưa hết,cô ta còn ngang nhiên ủy lại món nợ cho Mina,khiến cô bị đầu gấu chặn đánh mấy lần.Quá thất vọng trước sự tráo trở của người bạn thân,nên cô đã ra tay…
[GROW]mình post luôn chap 4 nha[/GROW]

Chap 4
-Bà Shizu Rusawa!_Shin gọi khi người phụ nữ mập mạp đang từ từ rời khỏi hiện trường_Tôi thực sự phục bà đấy!Sử dụng cá tính thật của mình trong cuộc thẩm vấn là hơi bị liều đấy?Khó có ai mà tin được một người phụ nữ trông có vẻ chất phác thật thà như quý bà đây lại đối đáp một cach sắc sảo thế chứ?
-Nhóc à!_Đôi khi người ta không nên tin vào những gì mình chứng kiến.Có khi những ảo tưởng và niềm tin lúc đó lại chắc chắn hơn.
-Ý bà là sao?
-No…no…Ta đã nói quá nhiều rồi,không thể thêm bất cứ chi tiết nào nữa.Cậu hiểu rõ ta mà,Coolguy.A secret…makes a woman woman.
-Phải rồi.Làm sao mà quên được chứ.Nhưng giờ thì không cần nữa đâu,bà Shizu…à không,nữ diễn viên ngôi sao Chris Vineyard,Vermouth mới đúng chứ!
Vermouth đưa bàn tay kéo rách tấm mặt nạ,khuôn mặt mập tròn của Shizu Rusawa biến mất,thay vào đó là vẻ quyến rũ bí ẩn vốn có của Vermouth.Bà nói:
-Chúc may mắn vào tuần sau nhé,Coolguy.Tạm biệt_rồi châm ngói cho 1 điếu thuốc.
-Bà cũng thế.Chào!_Shin quay bước dời gót khỏi WC nữ.
Một làn khói trắng bốc lên khi Vermouth thở ra.Nhìn đám khói tan đi một cách bâng quơ,bà lẩm bẩm:
-Angel cũng yêu cậu!
* *
*
-Kaitou!Anh đây rồi!Em đã nói 7 phút là 7 phút,sao lại bỏ đi tới cả tiếng thế này?_Aoko
Haibara:Thật là…Shinichi!Sau này mà anh đối xử với em kiểu như thế,thì em không chắc là anh sẽ đỡ khổ hơn Kuroba đâu đấy!
-Biết rồi,khổ lắm,nói mãi!À mà em mua cái gì đấy?
-Bí mật.Để sau.
-Kaitou!Mình quay lại quầy thực phẩm đi!Hôm nay em muốn ăn cá_Tiếng Aoko vang lên như tiếng bà…trời.
-CÁI GÌ?????!!!!!!!!!!!!!!_Kaitou phát hoảng,anh nhìn vội về phía thằng bạn thân cầu cứu nhưng không nhận được lời phúc đáp vì…
Một cảm giác quen thuộc trỗi dậy trong Shin.Mơ hồ,nhưng đúng là nó.Ai đó đang nhìn anh.Không phải là đằng đằng sát khí,cũng chẳng phải lạnh lẽo,vô hồn.Ánh mắt ấy đem đến cho anh cảm giác ấm áp xen lẫn hồi hộp cùng hạnh phúc.Người khiến anh trở nên như thế,chỉ có một. Nhưng có chút gì đó là lạ trong cảm giác mà kẻ đó mang đến cho anh.Trách móc.Đau đớn.Nước mắt. “Ai đó?Chẳng lẽ…” Đôi mắt Shin sục sạo một cách tuyệt vọng giữa hàng người nườm nượp trong khu phố Beika. “Có… phải là em không?”
 

kogane

njnja tập sự
Thành viên thân thiết
Tham gia
6/11/2010
Bài viết
140
Típ nè
Chap 5
Lớp Karate thiếu nhi- Trung tâm văn hóa Tokyo…
Một cô gái xinh đẹp, mỉm cười trước đám trẻ con đang ngơ ngác đổ dồn mắt về phía mình.Bắt đầu bằng lời giới thiệu hóm hỉnh,cô nói:
-Chào các em!Cô là Hyori.Từ nay cô sẽ là “sư phụ” của các em!
Những tiếng “Ồ!À” nổi lên vì kinh ngạc trước sự xuất hiện của cô.Rồi như một cơn gió,đám trẻ mới 6,7 tuổi nhào tới,quây quần bên cô giáo mới.Chúng nhao lên bình phẩm những câu vô cùng ngây ngô như:
-Oa,cô giáo đẹp quá!
-Ừ!trông cô cứ như thiên thần vậy.
-Cô cười trông dễ thương quá đi!
Phản ứng ngây thơ của lũ trẻ khiến Hyori bật cười.Cô thầm ước sao mình cũng có thể vô tư được như chúng,cứ dễ nhớ dễ quên,không bị ràng buộc bởi những vết thương từ quá khứ.Cô cất giọng nghiêm chỉnh:
-Cả lớp tập trung!Ta bắt đầu với những động tác cơ bản.
-Dạ!
Lũ trẻ ngoan ngoãn tập trung hàng ngũ,sẵn sàng đợi hiệu lệnh của cô giáo.
-Một...hai...ba...!
-Phù_Hyori rời khỏi Trung tâm,bước đi trên con phố đông đúc của thành Tokyo phồn hoa khi vừa giờ tan tầm.Vừa làm giáo viên lớp 1A trường tiểu học Teitan buổi sáng,đến chiều lại hộc tốc chạy tới đây dạy Karate,có mà là thánh mới không mệt.Nhưng cô lại không cảm thấy bất mãn với công việc,ngược lại còn lộ vẻ thỏa mãn thấy rõ.Có thể vì cô yêu trẻ con,hoặc công việc lúc này là niềm vui lớn thứ nhì đối với cô.Cũng có thể là niềm vui duy nhất.
Lớp 1A…
Cô cũng từng học với một người mà cô vô cùng yêu thương ở chính cái lớp đó.Không hiểu bây giờ,người ấy đang làm gì,có hạnh phúc không?Những câu hỏi vu vơ cứ thoáng qua suy nghĩ của Hyori như những cơn gió dịu dàng trong trời xuân ấm áp.Phải rồi,đang là mùa xuân mà.Mùa của hoa anh đào.Không biết ở nơi nào trong thành phố ngột ngạt này thì mình mới được ngắm hoa anh đào thỏa thuê nhỉ?Phải rồi,công viên.
Nghĩ sao làm vậy,Hyori tìm tới một công viên gần đó,tìm cho mình một chỗ ngồi.Lặng lẽ bên chiếc ghế đá,cô suy nghĩ miên man về những việc cô đã làm,đang làm và sẽ làm.Đột nhiên cô cảm thấy có lỗi với bọn trẻ.Chúng không biết là trong tâm hồn cô, còn một con người khác đang lặng lẽ tồn tại.Một người giống Hyori,nhưng không phải là Hyori.Và bây giờ,khi không có ai để ý tới một cô gái ngồi yên lặng ngắm hoa anh đào,con người thứ hai của cô mới được dịp ra mặt.
Bầu trời ửng hồng bởi như cánh hoa,như hai gò má của cô.Ngẩn ngơ trước cảnh đẹp,cô gái thầm nghĩ: “7 năm về trước,cũng có hoa rơi như thế này…Thịch.Cô giật mình sờ tay lên ngực.Một viên đạn đang thô bạo đục lỗ trái tim cô.Cũng là 7 năm về trước,hai phát súng đã lần lượt cướp đi mạng sống hai đấng sinh thành của cô,đúng lúc mối quan hệ của họ được phục hồi.
Và một phát súng khác,đã suýt giết chết cô khi cô lao ra đỡ đạn cho một cô gái khác.Cô vẫn còn sống,nhưng hình như…một số người lại không tin như vậy khi họ trực tiếp nhìn thấy cô ngã xuống.Người mà cô quan tâm hơn ai hết và yêu thương hơn ai hết,tiếc thay lại nằm trong số đó.
-Này này,có nghe thấy gì không.Tính thần mặt ra đó tới bao giờ?
-Hở…A…a!_Cô ngạc nhiên đến không thốt nên lời trước kẻ đứng đối diện.Một cô gái nhỏ nhắn với khuôn mặt nhí nhảnh,tinh ranh.Mái tóc nâu nhạt của cô được uốn theo kiểu gợn sóng,ốp sát vào khuôn mặt,làm cho vẻ nghịch ngợm,trẻ con của cô trở nên dịu dàng,trưởng thành hơn.Lời nói của cô thoạt nghe thì có vẻ như đag trách móc,nhưng nếu để ý kĩ một chút thì sẽ thấy trong đó là sự vui mừng khôn xiết:
-“Ô ô,a a”cái giề.Bạn bè cái kiểu kì cục.Cả năm trời không thèm gọi cho nhau một tiếng.Còn bày đặt đổi tên nữa chứ.Có biết tớ tìm cậu nhọc công lắm không hả?
-Ơ…ơ…ơ…

Chap 6 đeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee........................
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 6
-S…S…Sonoko!
-Còn ai vào đây nữa,cô nương.Hóa ra xưa nay cậu vẫn đón bạn từ nước ngoài về bằng cách này đó hả?
-Đâu có!Tớ chỉ ngạc nhiên là sao cậu lại đột ngột bay từ Mỹ về đây mà không cho tớ hay tin gì hết thôi..
-Tớ lo cho cho cậu,không được sao?Với lại,ở Beverly Hills suốt ngày mà lại sổ xố trúng một ông chồng “phải gió”,cổ hủ như vậy thì ai mà sống cho nổi.Về Nhật là cách hay nhất!
-Vậy là cậu đi một mình à?
-Chứ không thì mấy mình?Hỏi gì lạ lùng.Thôi mình đi kiếm gì ăn đi.Đói quá đi mất!Người Mỹ cần cập nhật thêm nhiều món ăn Nhật hơn mới được.Đi đâu cũng chỉ thấy mỗi sushi,ăn nữa chắc ngấy đến chết.Mà quên,bây giờ tớ phải gọi cậu là gì nhỉ?
-Tớ nghĩ là nên gọi bằng Hyori_Cô gái nhẹ nhàng đáp lại.
-Được rồi.Quan trọng chi cái tên.Ran hay Hyori,cũng đều là bạn thân nhất của tớ!
* *
*
Quán Poirot...
Có hai cô gái đang ngồi bàn tán sôi nổi bên chiếc bàn nhìn ra đường của quán.Cả hai đều còn trẻ và rất xinh đẹp,khiến người ngoài không hiểu nổi khách trong quán nhìn về phía họ là vì sự ồn ào hay vẻ ngoài yêu kiều.Một cô tóc nâu,dáng vẻ đượm chất kiêu sa của quý tộc tiểu thư,nhưng vẫn đầy vẻ hoang dã,tinh nghịch trong kiểu tóc ngắn và làn da rám nắng.Cô kia ngược lại,sự thuần khiết như một thiên sứ nơi cô biểu lộ ở đôi mắt trong veo và mái tóc dày đen huyền,lại phảng phất một sức mạnh tiềm tàng trong thân hình cao ráo gọn gàng chỉ thấy trên bìa tạp chí người mẫu hay thể thao.
-Oa!Chị Azusa lấy chồng rồi vẫn làm ở đây sao?_Sonoko
-Làm chứ sao không_Azusa lém lỉnh đáp lại_Phải làm thì mới có cái ăn chứ.Hơn nữa,chị lên làm quản lí cũng khá lâu rồi,việc phục vụ hai em coi như là nâng ly vụ Sonoko về nước.Thế nhé,cần gì cứ gọi chị_rồi bỏ đi với chiếc khay trống trên tay.Nhưng vừa tới quầy,chị quay đầu lại nhìn về phía chiếc bàn và cô gái tóc dài đang cười. “Sao…lại giống đến thế chứ?”
-Trời ạ,vợ chồng gì mà ngày cãi nhau tới 3 trận?Mà bao giờ cũng là về quần áo cả sao?_Ran thét lên kinh hoàng.
-Cậu đừng nhắc tới Kyogoku nữa,tớ mệt mỏi lắm_Sonoko chán nản thở dài_ Mà mục đích của việc chuyển nhà sang Mỹ,lại còn là Beverly Hills,thực ra là vì hắn chứ tớ có được lợi lộc gì đâu.Xí,mình muốn cải thiện gu thời trang cho mà hắn cứ chối đây đẩy,có khổ không cơ chứ!Người gì đâu mà khô khan quá thể.Hãy đợi đấy Kyogoku,lần này có năn nỉ cách mấy cũng đừng hòng lôi được tôi về_dứ dứ nắm tay.
-Sao cậu không chịu nhượng bộ?Cũng cố chấp quá đấy!
-Gì chứ?Tớ như thế này mà cậu nói phải nhượng bộ hắn à?Không bao giờ.Hắn còn đòi phải sinh 4 đứa,thay vì 2 như tớ đã định mà!
-Hả,còn cả chuyện đó nữa sao?
-Ừ.Khổ một nỗi là giờ tớ cũng “có”được hơn 2 tuần rồi,không biết là bao nhiêu đây.
-Cái gì?Hai tuần rồi mà còn rỗi hơi chạy sang đây.Cậu có điên không thế?
-Không hề.Đây cũng là một trong những lí do tớ sang đây mà.Cậu cho tớ ở nhờ nhé?
-Hả??????????
-Thôi lát nữa trả lời tớ cũng được.Bây giờ nói sang chuện của cậu đi.Đã kiếm được anh nào mới chưa?
-Ưm…Tớ chưa sẵn sàng cho chuyện tình cảm đâu,Sonoko…_Ran bỗng hạ giọng lí nhí,khiến Sonoko nổi khùng:
-Cái gì mà chưa sẵn sàng?Cậu đã hơn 24 tuổi đầu rồi đấy,biết chưa hả?7 năm rồi,phải bắt đầu hẹn hò đi chứ.Không lẽ cậu vẫn dài cổ mong mỏi tên mắc dịch đó hay sao?
Bỗng nhiên cô khực lại,đưa tay lêm bụm miệng,mặt mày tái mét.
-Sonoko à,cẩn thận,coi chừng em bé…_Ran vội vã vuốt lưng cho Sonoko khi bạn cô bắt đầu biểu hiện trạng thái không tốt.
-Ngốc_dường như vẫn chưa hả giận,Sonoko vừa thở vừa nói_hắn sắp sửa kết hôn đấy biết chưa.Kết hôn!Với đứa con gái cậu đã đỡ đạn cho 7 năm về trước ấy.Cậu vẫn muốn tự chuốc lấy bất hạnh sao?
-Chuyện đó…tớ biết chứ…_Ran chậm chạp giãi bày,giọng nói vỡ òa_Mấy hôm trước, tớ thấy họ trong cửa hàng đá quý ở khu Beika.Trông cô ấy…rất hạnh phúc…_cô vừa đưa hai tay lên che lồng ngực thốn đau,khi cảm nhận được viên đạn đang đâm thủng một lỗ to hơn,vừa tìm cách ngăn chặn không cho hai giọt nước mắt đang thấm ướt hàng mi xinh đẹp được phép chảy_Chắc...là Shin…Shin…ichi cũng thế.Tớ không buồn đâu.Thật đấy.Tớ còn tính là mình sẽ tới đó và chúc mừng hai người bọn họ cơ mà.
Ran nở một nụ cười gượng gạo.Càng giận mình tại sao lại phải nói dối Sonoko,cô ấy là bạn thân của cô cơ mà,nếu cô nói dối cô ấy sẽ biết ngay.Càng tự trách mình tại sao lại không đủ dũng khí để thực hiện những điều mà mình vừa nói.Ngay cả cái cách cô phát âm tên của anh,cũng thật là khó khăn.Trái tim của cô bị viên đạn bay qua bay lại đục thủng chỗ này,giập úng chỗ kia,trông nham nhở tới mức cô không tài nào hình dung nổi có còn bất kì chỗ trống hay ngõ khuất nào để cho thêm một người khác nữa vào không.Ai cũng nghĩ rằng Ran Mouri đã chết,chỉ có hai người biết về sự tồn tại của cô đằng sau vỏ bọc của Hyori(À,nói cho chính xác thì không hẳn là vỏ bọc,chỉ đơn giản là cái tên thứ hai thôi)là Sonoko và cô Vermouth,người đã nghe được tiếng mạch đập yếu ớt của cô trong nhà xác,đã cứu sống cô,đã cưu mang cô suốt 7 năm ròng để rồi trở thành người thân duy nhất của cô,người tốt nhất trên thế giới trong mắt cô dù cô biết cuộc đời bà đen tối cỡ nào.Bà luôn gọi Ran là Angel,thiên thần hộ mệnh của bà,luôn luôn bảo vệ cho bà và mang hạnh phúc tới cho bà.Từ đó,cô biết mình có một sứ mệnh:che chở và bảo vệ người phụ nữ lạ lùng và bí ẩn mang tên một loại rượu kia(dù với cô,bà không có gì là huyền bí hay kì quặc cả). “Cô ơi,có thật cô nghĩ con là Angel của cô không?Vậy tại sao con lại nói dối?Angel có được phép nói dối trong những chuyện như thế này không hả cô?”
-Thôi được rồi.Cậu không cần thì tớ cũng chả ép_Sonoko lên tiếng,phá tan sự tĩnh lặng đến nghẹt thở giữa hai người.Cố làm bộ mặt thản nhiên,nhưng kì thực là cô cũng muốn được cùng khóc với bạn lắm.Lôi từ trong túi xách ra một tập hồ sơ dầy cộp,cô đưa chúng cho Ran_Nhưng về nhà nhớ phải nghiên cứu đấy nhá!Nếu không_đặt một mảnh giấy lên bàn_thì đến thăm “anh bác sĩ điển trai”cùng “tên số đỏ”năm xưa đi.Tớ vẫn chờ câu trả lời của vụ cho ở nhờ hay không đấy!Trong thời gian đó,tớ sẽ ở khách sạn Michiwa.
-Này…
-Đừng có lo cho tớ,tớ có phải đứa trẻ đâu.Còn nếu có lo thì cứ việc đến đưa tớ về.Chào!
-Sonoko!_Ran gọi với theo nhưng Sonoko giả bộ không thèm nghe,cứ thế cắp sách đi thẳng_Haiz thiệt tình,làm chi vậy không biết...Ui da!
Mải đi mà không chịu nhìn đường,Ran không biết rằng mình vừa tông phải một tên con trai.Còn hắn thì ngã lăn quay,vừa xoa chỗ trán bị va phải lúc nãy,vừa nghển cổ lên nhận diện “thủ phạm”.
-Ớ.
Một cô gái quen thuộc đang nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên y như hắn lúc này ...

các bạn đoán xem hắn là ai

[separate]

 

congthuong1983

Thành viên mới
Tham gia
22/11/2010
Bài viết
3
tu doc phan tiep ma buon qua .Tai sao khong phai Ai bi thuong cho uyen uong lay nhau?

um!minh cung muon biet cam xuc cua nguoi khac khi doc tap cuoi
tran phuong mai:KSV@18::KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03::KSV@03:chào mọi người
mình mới tham gia trang web này nên cũng không rõ về trang web lắm
bạn nào đó có thâm niên lâu trên trang web này thì chỉ cho mình với
mà mình đang tìm phim TÌNH CỜ có tên tiếng anh là TOMATO
bạn nào biết nguồn download phim này thì chỉ mình với
mình cảm ơn nhiều nhiều

Chào mọi người
lâu lắm rồi mới lại có thời gian vào KSV để đọc conan
hay thật đấy
mình gửi lời cảm ơn chân thành đến mọi người
mọi người đã sáng lập ra trang web này để bọn mình được giải trí thoải mái
cảm ơn mọi người nhiều nhiều
nhất là những ai đã cất công upload truyện conan
 

nhox_tam

Tái xuất KSV.lâu lắm rồi mới lên,nhớ quá
Thành viên thân thiết
Tham gia
4/11/2010
Bài viết
522
post tiếp đi bạn mình mún xem wá
 
Top