[Longfic] Searching For You In Loving Memories

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Lưu Tam Hảo, 10/2/2012. — 128.418 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    [Longfic] Searching For You In Loving Memories

    Searching For You In Loving Memories

    [​IMG]

    Author: Lưu Tam Hảo

    Disclaimer: Họ không thuộc về tớ, nhưng số mệnh của họ là do tớ quyết định. Ai muốn post tại nơi khác phải hỏi ý kiến của tớ trước, tớ không muốn phải vướng vào bất cứ vụ rắc rối nào nữa

    Summary:
    Anh sẽ mãi chờ em, Ran à
    Cho đến lúc ấy
    Tình cảm của anh dành cho em sẽ mãi mãi
    Không thay đổi


    Hy vọng
    Em có thể quay trở lại
    Làm một Ran Mori như lúc trước
    Mà anh từng quen biết​


    Chương l: Cuộc gặp gỡ

    Cô đứng dậy, và tiến về phía ban công, cô đưa đôi bàn tay ra, để đón lấy những bông hoa tuyết đang rơi lả tả trên nền trời, thì bất chợt một cuộc điện thoải gọi tới :

    - Alo! - Cô nhẹ nhàng nói

    - LÀM GÌ MÀ LÂU THẾ HẢ? BỘ MUỐN TÔI CHẾT ĐÓI À - Giọng của một chàng trai từ đầu dây bên kia hét lớn

    - Xin lỗi, nhưng tôi nghĩ là anh đã gọi nhầm số rồi đấy ạ? - Cô giải thích

    - Ah, uhm cho tôi xin lỗi. Sorry very much - Anh nhìn lại màn hình điện thoại của mình và nói với giọng đầy tội lỗi

    - Không sao đâu, lần sau cẩn thận hơn nha anh bạn

    - Cám ơn, thế chúng ta có thể làm bạn chứ ?

    - Ồ, tất nhiên là được rồi

    - Thế thì tốt rồi, tôi có việc bận rồi. Tạm biệt

    - Uhm. Tạm biệt

    Sau cuộc đối thoại với một anh chàng không hẹn mà gặp thì cô chợt mỉm cười, làm cái nghề như cô, thì việc phải giữ được sự bình tĩnh, đối với khách hàng là việc tất yếu, trường hợp vừa rồi chỉ là chuyện nhỏ đối với cô mà thôi. Cô bất chợt nhìn cái đồng hồ và lấy chiếc áo khoác rồi khuất dần sau cánh cửa.

    ***
    Cô đi đến một tòa nhà cao ốc, cô đến để gặp một người, một người rất quan trọng đối với mọi người, nhưng với cô thì không. Cô tiến vào sâu hơn nữa, đến một căn hộ nhỏ, cô tra chìa vào ổ khóa của cánh cửa, và tiến vào trong, nhưng có vẻ chủ nhân của căn hộ này không có trong nhà thì phải, tính cô là thế, rất đúng giờ, cô chỉ đến sớm hay đúng giờ thôi, chứ chưa có lần nào cô đến trễ hơn giờ hẹn với khách hàng và mọi người. Nhân lúc người đó chưa tới, cô tiến ra phía cửa sổ và ngắm nhìn mọi thứ xung quanh bằng các giác quan của mình. Khung cảnh từ đó nhìn xuống rất là đẹp, duy chỉ có nơi đây mới thấy thôi, cô khẳng định như thế. Cô liền đi dạo quanh căn hộ, mọi ngóc nghách trong căn hộ đều bị cô nhìn thấu hết và chỉ cần như thế cô đã tưởng tượng được chủ nhân của căn hộ này là một người như thế nào. Đằng sau cánh cửa có tiếng động và điều đó cũng đủ cho cô biết phía sau cánh của đó là ai.

    - Hello! Tôi là Ran Mori. Cứ gọi tôi là Vampires Ran - Cô nói nhanh nhất có thể

    - Thế xin chào cô. Tôi là Kudo Shinichi - Anh nói

    Cô chợt mỉm cười và không ngoài dự đoán của cô, cái tên Kudo Shinichi đó, cô đã biết hết tất cả...

    ***
    - Anh khỏi cần nói, chắc anh thắc mắc vì sao tôi lại được mọi người đặt cho cái biệt danh như thế, phải không? Nhưng tôi cũng xin nói trước với anh một điều, khi tôi làm việc, tôi không muốn có bất kì câu hỏi từ bất kì người nào, mà đề cập đến chuyện khác ngoài công việc. Được chứ?

    - Uhm, tôi biết phải làm gì

    - Được rồi. Chúng ta bắt đầu vào chuyện chính đi. Có phải anh muốn mua một mảnh đất ở Trung Hoàng để xây khách sạn ?

    - ...

    Một tiếng, hai tiếng rồi ba tiếng,... anh và cô đã ngồi bàn với nhau suốt mấy tiếng đồng hồ, mà cũng phải công nhận một điều, trong khi làm việc anh và cô đều làm rất chăm chú, chăm chú đến nỗi quên cả giờ giấc, nhưng mà cuối cùng cũng vì một lí do nào đó mà họ cũng phải rời mắt khỏi bàn làm việc thôi.

    Cô bất chợt làm đổ ly cà phê...

    - Ôi trời! Dính hết cả áo rồi

    - Có sao không?

    - Chắc không sao đâu - Theo thói quen cô nhìn vào cái đồng hồ - Công nhận cũng nhanh thật, mới đó đã 11 giờ rồi - Cô quay sang anh - Tạm thời thì như thế đã, mai tôi với anh bàn tiếp. Có được không?

    - Uhm. Vậy cô đi ăn khuya với tôi không?

    - Chắc là được. Nhưng cũng phải đợi tôi về nhà thay cái áo đã

    - Vậy tôi trở cô về nhà

    - Cám ơn anh nhiều

    ***

    Cuối cùng thì cô cũng ra cùng với một bộ đồ trông rất giản dị : Áo trắng, quần jean và khoác ngoài một cái áo lạnh pha màu trà sữa. Cách ăn mặc của cô làm cho anh ngạc nhiên vì cứ nhìn thấy cô là anh có cảm giác như mình đang bị áp giải đến đồn cảnh sát vậy, cũng đúng thôi, cách ăn mặc của cô đúng thật là sẽ làm mọi người hiểu lầm vì nhìn cô trông rất giống Maidam Mã trong phim Bằng chứng thép ll.

    Vậy là anh cũng có thể thoát khỏi cái cảm giác đó khi đằng trước mắt họ là một nơi tuyệt vời, "chợ đêm" nơi lí tưởng dành cho những ai muốn ăn khuya. Nhưng vừa mời nhìn thấy cảnh đó thôi là cô và anh đã thèm muốn chảy nước miếng rồi, nên họ quyết định không chần chừ thêm một giây một phút nào nữa, anh và cô mỗi người đi giải quyết một nơi và không thể tưởng tượng được, cái bàn họ đang ăn chất đầy : lẩu cay, thịt bò nướng, cơm gà,... Đột nhiên anh lên tiếng:

    - Sao cô ăn nhiều dữ vậy? Bộ muốn đi chầu Diêm Vương à?

    - Anh nghĩ sao thì tùy, nói tóm lại, tôi đang bực mình, ăn thật nhiều là cách duy nhất làm cho tôi bớt bực bội. Hiểu chứ?

    Anh nhìn cô ăn mà cười xòa, nói thật nụ cười lúc đó của anh đủ để hớp hồn hàng trăm cô gái trên thế giới này.

    ***​


    End Chương l
     


    Physiology, Duong Ngoc Huyen, jinana13 bạn khác thích điều này.


  2. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2011
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường Đại Học Cairo - Ai Cập
    Chương ll: Bài hát của đôi ta

    Cô đang đứng trên ban công, đảo mắt nhìn mọi vật xung quanh, cô có một cái tính kì lạ là mỗi khi cô đang rảnh hoặc bị stress, thì cô lại ra ban công đứng, để ngắm nhìn mọi vật trên thế giới này, cô nghĩ đó là cách duy nhất để cô cảm thấy thanh thản.

    Cô đảo bước và dừng chân tại cái giường thân yêu của mình, cô nằm lên giường và bật ti vi lên, thì trong thời gian đó đang chiếu chương trình " China's Got Talent show 2011 ". Có 1 cậu bé 12 tuổi đã mất cha, mất mẹ đã tham gia cuộc thi với ca khúc " Mother in the Dream", câu bé nói là mỗi khi nhớ đến mẹ cậu thì cậu đều hát bài này rất nhiều lần, và cậu luôn ao ước có mẹ ngồi bên, được chứng kiến cậu hát trên sân khấu... và rồi cậu bắt đầu hát, cô im lặng và chăm chú nghe cậu bé hát, cậu hát tiếng Mông Cổ nên không phải ai cũng có thể hiểu hết được lời bài hát, nhưng tình cảm và sự thể hiện của cậu đã truyền cảm xúc đến người nghe khiến hàng triệu người rơi nước mắt, kể cả cô.

    ***

    Hôm nay là buổi họp lớp cuối tuần của lớp cô, đáng lẽ cô không định tham gia nhưng kiếm không ra lí do nào hợp lí để từ chối, vì đám bạn của cô biết rất rõ là hôm nay cô rất là rảnh rỗi.

    - Quán Kaoraoke Duyên Hải, đúng là địa chỉ này rồi - Cô nói lẩm bẩm - Ngày chết của mình sắp đến rồi

    Cô tiến vào bên trong, và luôn miệng nói " Chèo thuyền trong bụng Tào Tháo" cho đến khi đụng phải anh.

    - Cho tôi xin lỗi

    - Oh, hóa ra là cô, chúng ta lại gặp nhau rồi. Tôi không ngờ, cô cũng tới mấy cái chỗ này đấy chứ.

    - Không rảnh nói với anh đâu, tôi mà vào trễ một giây nào là tôi chắc sẽ bị đám bạn tôi xử đẹp ngay cho coi. Tạm biệt

    - Ê, cô đi đâu thế? Chờ tôi với coi

    Tuy anh không hiểu gì hết nhưng anh thực sự bất ngờ là đám bạn thân của anh lại là bạn học cùng lớp với cô. Và những suy nghĩ có thể nói là "đen tối" từ từ hiện lên trong đầu anh, anh quyết định nói với bản thân mình rằng: " Nhất định phải theo đuổi được cô ấy" nhưng anh không ngờ...

    - Hai bạn đến rồi à - Một giọng nói quen thuộc từ đám bạn của cô

    - Ê, có mình tui đến à, sao mấy người lại kêu là hai người chứ? - Cô lấy làm ngạc nhiên

    Đám bạn cô liền chỉ chỉ trỏ trỏ ra phía sau lưng cô, rồi cô quay lưng lại và hét lên một tiếng làm cả bọn muốn thủng màng nhĩ.

    - Sao lại là anh

    - Không phải tôi chứ ai vào đây

    - Bộ hai bạn quen nhau trước rồi à

    - Không chỉ quen mà còn rất thân nữa kìa!

    - Thế thì tốt quá rồi, chúng ta nhập tiệc đi

    - Được thôi, vậy bây giờ ai hát đầu tiên đây?

    -...

    Thật sự lúc đó anh và cô đã chơi rất vui vẻ và có những cử chỉ khác thường, đã khiến cho đám bạn của anh và cô đã nảy sinh...

    "I love you,..."

    Nhạc chuông điện thoại của cô reo lên

    - Mình ra ngoài nghe điện thoại cái, mấy bạn cứ ở đây chơi đi. Được chứ?

    - Uhm. Bồ cứ đi đi

    Anh đang chơi vui vẻ thì nhìn sang chỗ cô đang ngồi nhưng không thấy cô đâu hết nên anh tạm dưng cuộc chơi và chạy vọt ra ngoài thì nghe thấy tiếng cô đang nói chuyện điện thoại :

    - Khi nào anh về

    - Để coi, chắc khoảng tháng sau, nhưng anh hứa với người vợ tương lai của anh, là sau khi xong việc nhất định sẽ bay về đây để còn đo đó với em nữa chứ

    - Anh kì quá à, làm gì có chuyện đó chứ

    - Thì cho anh rút lại lời vừa nói. Anh hứa sẽ mãi mãi nhớ tới em. Câu này chắc được rồi nhỉ?

    - Vâng. Câu này còn được, mà còn nhớ cái gì không nè

    - Mua cho em một hộp Chocolate, Xí muội, và một cái đồng hồ hiệu Furla. Đúng không?

    - Uhm. Hôm nay, em cho anh điểm mười đó

    - Đa tạ bà xã, bây giờ anh có thể đi tắm không, anh chịu hết nổi rồi

    - Chỉ là bạn gài thôi - Cô cười - Tạm biệt anh yêu

    - Tạm biệt, em yêu

    Cuộc trò chuyện giữa cô và người đàn ông nào đó khiến anh đứng chết lặng ở một chỗ, anh đã hoàn toàn sụp đổ, anh không tin rằng cô đã có bạn trai nhưng thật sự điều đó là sự thật.

    Sau một hồi thì anh cũng lấy lại được can đảm, và tiến về phía căn phòng số 1896 cùng với cô.

    - Hai người ghê thật nha, lén lút ra ngoài với nhau mà hẹn hò

    - Làm gì có chuyện đó

    - Phạt hai người hát 1 bài hát tặng cho mọi người nghe

    Anh và cô nhìn nhau, và nghĩ " hát một bài thôi mà, có chết đầu mà lo " và nói:

    - Cũng được. Nhưng hát bài gì?

    - " Tương tư trong gió mưa " đi

    - Sao cũng được. Mở nhạc đi

    Và rồi anh và cô bắt đầu hát, đối với anh khoảng khắc này, cảm giác này sẽ dừng lại mãi, để anh có thể ở bên cô mãi mãi, không bao giờ chia xa, không bao giờ...

    ***​


    End Chương ll


     
    Physiology, Duong Ngoc Huyen, jinana7 bạn khác thích điều này.
  3. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2011
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường Đại Học Cairo - Ai Cập
    Chương lll: Hạnh phúc dâng trào

    ***

    Đối với cô, hôm nay thực sự là một ngày rất là có ý nghĩa, bởi vì anh, người có thể nói là quan trọng nhất đối với cô trong suốt cả cuộc đời này, sẽ trở về. Cô rất tất bậc với công việc bếp núc, nào là đứt tay, phỏng,... vì xưa giờ đều do dì Mai làm cả, nhưng động lực đã khiến cô vượt qua tất cả, cô đã hoàn thành được món ăn thứ nhất, rồi thứ hai, thứ ba và cuối cùng là món tráng miệng.

    ***

    5h30 PM

    Cô đang chuẩn bị cho bữa tối tối nay của cô và anh, có thể nói bữa tối này rất quan trọng đối với cô vì nó ủ ấp bao yêu thương, nhung nhớ của cố trong suốt thời gian anh xa cô. Nhắc đến đó cô đã thấy rất sợ rồi, quãng thời gian không có anh bên cạnh cô, dường như cô cảm thấy cả Trái Đất đều chìm vào trong bóng tối, một nơi không có chút tia sáng hy vọng nào...

    Tiếng kêu của mèo làm cô thoát khỏi những dòng suy nghĩ ấy, cũng chính lúc đó thì anh vào, điều đó làm cô rất hạnh phúc, cô dang rộng cánh tay ôm anh vào lòng và dĩ nhiên là anh cũng thế. Lúc đó trong lòng cô cảm thấy rất ấm áp, ấm áp đến kì lạ, chẳng lẽ đây chình là tình yêu mà người ta thường ca ngợi hay sao? Cô cũng chẳng quan tâm, vì chắc đã lâu rồi cô không được ôm anh một cách...một cách...một cách bình yên như thế này, điều đó làm cô gợi nhớ về sự việc đã xảy ra cách đây 10 năm, lúc đó cô và anh chỉ mới yêu nhau, yêu nhau bằng cả con tim, nguyện sống chết có nhau, nhưng điều đó đã không thể thành hiện thực, vì ba mẹ của anh không có phép anh qua lại với cô, vì chê cô nghèo hèn, chê cô ít ăn học (cái này thì Ran học giỏi lắm, nói thế cho nó...)... mới nghĩ đến quãng thời gian đau khổ đó, thì cô đã cảm thấy rất rất sợ rồi, rất rất là sợ... Cô liền ghì chặt lấy anh và luôn miệng nói: "Xin anh đừng bỏ rơi em thêm một lần nào nữa, xin anh đấy, đừng bỏ rơi em thêm một lần nào nữa..." cô nói trong nỗi sợ hãi, điều đó làm anh ngạc nhiên vì xưa giờ Ran của anh rất cứng rắn mà, nhưng sao hôm nay lại... dường như anh được hiểu được điều gì, và kiếm cớ chuyển đề tài...

    - Đừng khóc nữa, xem anh mua gì cho em này ?

    Cô ngước đầu lên nhìn anh...

    - Em...em...em không cần quà nữa, em chỉ cần anh mà thôi, chỉ cần anh mà thôi, Hakuba ạ - Cô ghì chặt lấy anh mà luôn miệng nói cái câu ấy

    - Anh xin lỗi, anh xin lỗi em rất nhiều, anh hứa, anh hứa sẽ không bỏ rơi em thêm một lần nào nữa, tha thứ cho anh, xin hãy tha thứ cho anh

    Anh ôm lấy cô rồi lần lượt hôn lên trán, má và cuối cùng là môi cô, anh dành cho cô một nụ hôn nồng thắm nhất, anh biết điều đó là chưa đủ so với quãng thời gian mà cô đã trải qua, nhưng anh biết đó là cách duy nhất để làm cô có thể dần dần xóa hết những kí ức của thuở đầu anh và cô yêu nhau...

    ***
    Hôm nay, anh quyết định dành cho cô một bất ngờ nho nhỏ...

    Anh chở cô trên chiếc xe Maybach Landaulet để đến một nơi... một nơi duy nhất để ngắm mặt trời lạnh và có thế giới riêng cho hai người...

    - Anh chở em đến đấy làm gì?

    - Để ngắm Mặt Trời lặn

    - Chỉ đơn giản vậy thôi sao ?

    - Uhm. Chỉ đơn giản thế thôi

    - Vậy em đi về

    - Sao thế?...

    - Thì giận anh đó, cứ thích úp úp mở mở không à, làm người ta tò mò muốn chết

    Cô quay lại thì thấy ăn mang ra hai ly cà phê, cô không ngờ là anh cũng biết cô thích uống cà phê cớ đấy, anh đưa một ly cho cô...

    - Thấy sao, cà phê do anh pha ngon chứ ?

    - Cũng không đến nỗi nào - Cô cười

    - Đợi anh lát

    Trong khi đợi anh thì cô nhìn mọi thứ xung quang như cô vẫn thường làm... trong khi đang chăm chú ngắm nhìn thì đột nhiên anh đưa cho cô một hộp quà...

    - Đừng hỏi anh, mở ra xem đi thì biết ngay thôi

    Cũng chẳng buồn mở thêm lời nào, loay hoay một lúc thì cô quyết định sẽ mở nó, thì ra đây là một chiếc khăn choàng cổ...

    - Sắp đến mùa đông rồi, anh tặng em đấy, nếu lạnh thì cứ lấy ra mà dùng, đừng có tiếc vì đây là quà anh tặng nhá

    Cô cầm lên ngắm nghía nó một lúc, thì lại một bất ngờ khác, một chiếc bóp rất đẹp, định mở ra thì anh lên tiếng...

    - Đợi về nhà rồi hay mở, bây giờ thì không được đâu

    - Vâng. Nghe anh lần này

    - Em thấy không ? Đứng ở đây ngắm Hoàng hôn thật sự rất là đẹp

    - Đây đúng là rất đẹp nhưng sao anh phát hiện ra nơi nà vậy ?

    Chưa kịp trả lời câu hỏi của cô thì một điện nhạc vang lên, kèm theo...

    - Ran. Làm bạn gái anh nha. Anh hứa sẽ chăm sóc em thật tốt, sẽ không để em chịu khổ vì anh thêm một giây nào nữa. Được không Ran?

    Chẳng kiềm được nước mắt, hai hàng lệ đang từ từ chảy xuống trên má cô...

    - Em đồng ý, em đồng ý, em đồng ý. Hãy hứa với em, anh chỉ yêu một mình em thôi, chỉ yêu một mình em thôi, có được không ?

    - Anh nguyện sẽ làm tất cả vì em, Ran ạ

    Anh ôm cô rất chặt, rất là chặt rồi môi của hai người từ từ, từ từ chạm vào nhau, họ hôn nhau đắm đuối, dường như không thể tả được... ánh hoàng hôn, giai điệu du dương đã khiến cho không gian xung quang họ trở nên rất là lãng mạn...rất lãng mạn....

    ***
    Cô quay trở về phòng và mở chiếc bóp mà anh tặng cho cô ra, thì một chiếc dây chuyền rất là đẹp được để trong đó... cô cầm nó lên và cảm thấy rất xúc động, rất là xúc động...


    [​IMG]

    End Chương lll
     
    Physiology, Duong Ngoc Huyen, jinana5 bạn khác thích điều này.
  4. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2011
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường Đại Học Cairo - Ai Cập
    Chương IV: Quá khứ

    ***

    - KHÔNG! XIN CÔ ĐỪNG BẮT ANH ẤY ĐIIIII...........

    Cô liền bật dậy... thở hổn hển... cô đổ mồ hôi hột... cô lấy tay lau bớt đi....

    Cửa phòng chợt kẹt mở...

    - Gì vậy Ran? - Hakuba la lắng hỏi

    - Hakuba, em...em sợ lắm, xin anh đừng buông em ra... em thật sự không muốn... - Tay cô ôm chặt Hakuba không buông, và Hakuba đương nhiên cũng sẽ ôm cô theo một phản ứng bình thường...

    - Sao thể Ran? Đừng thế nữa, dậy ăn sáng đi, hôm nay anh có làm món mà em thích nhất đó - Hakuba cười xòa, đứng dậy đi ra phía cảnh cửa căn phòng của cô...

    - Anh... anh thật sự sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa em chứ? - Ran ngước nhìn lên Hakuba hỏi...

    - Cô bé khờ này, sao lại hỏi như thế chứ? Ngoan nào, ra ăn sáng đi...

    Sau khi Hakuba đi khỏi, chỉ còn lại mình cô đối diện với bốn bức tường, và điều đó làm cô lại suy nghĩ về quá khứ của cô và Hakuba...

    ***** FLASHBACK *****
    - HAKKKKKKKKKKKKKKK...

    - RANNNNNNNNNNNNNNN...

    - BỎ TÔI RA, TÔI MUỐN ĐƯỢC GẶP RAN, MUỐN ĐƯỢC SỐNG CHUNG VỚI CÔ ẤY, MUỐN ĐƯỢC ĂN CƠM DO CÔ ẤY NẤU, MUỐN ĐƯỢC MẶC QUẦN ÁO DO CÔ ẤY MAY,... BỎ TÔI RA - Hak chống cự quyết liệt nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay của người mẹ độc ác của anh

    - Hak à, ả làm gì sao con lại si mê ả đến mức này, ả đâu có xinh đẹp, không giàu có, lại không có chút học vấn nào, thì làm sao...

    - CON KHÔNG CẦN MẤY THỨ ĐÓ TỪ RAN, CON CHỈ CẦN BẢN TÍNH HIỀN LÀNH, TỐT BỤNG, DỄ THƯƠNG, CHỊU THƯƠNG CHỊU KHÓ,... CỦA CÔ ẤY MÀ THÔI!!!

    Nghe những lời này của Hak, cô biết Hak yêu cô thật lòng, tuy đang bị thương nặng, nhưng trong trái tim nhỏ bé của cô, cô cảm thấy rất hạnh phúc...

    - I LOVE YOU. EM YÊU ANH, HAK. NGƯỜI EM YÊU NHẤT TRÊN ĐỜI CHỈ CÓ MÌNH ANH THÔI, HAK, HAKUBA SAGURU

    - RAN, ANH CŨNG THẾ, ANH CŨNG MÃI MÃI SẼ YÊU CHỈ MỘT MÌNH EM THÔI, RAN

    Đến lúc này nẹ của Hak không chịu được nữa liền lên tiếng...

    - Nhốt ả vào nhà kho, cấm không cho cậu chủ đến, và không được cho tụi nó ăn cơm, nghe chưa

    - Dạ

    ***** END FLASHBLACK *****


    ***** FLASHBACK *****
    - Ran, chúng ta không thể chính thức quen nhau được, nhưng anh hứa, anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em, bất kể dù anh và em có ở phương trời nào. Em đồng ý chứ?

    - Vâng. Nhưng phải hứa với em, ngày này 5 năm sau, chúng ta sẽ có thể danh chính ngôn thuận đến với nhau. Được chứ ạ?

    - Uhm. Sắp trễ chuyến bay rồi, anh phải đi đây. Tạm biệt em

    - Tạm biệt anh. Em sẽ mãi nhớ tới anh, Hakuba Saguru

    ***** END FLASHBLACK *****
    "I love you,..."

    Tiếng chuông điện thoại vang lên làm cô thoát khỏi những dòng suy nghĩ...

    - Alo!

    - Ran à, tối nay tôi đợi cô ở quán cà phê Poirot

    Chưa kịp để cô nói thêm lời nào thì anh đã cúp máy...

    Cô liền thay đồ, chẳng ai biết cô đi đâu kể cả Hakuba, người mà cô yêu quý nhất... Cô biết, Kudo Shinichi là ai, cũng biết rằng anh ta không yêu cô thật lòng, anh ta chỉ xem cô là vật qua đường thôi... và điều đó đã làm cô nổi trận lôi đình, cô ghét những hạng đàn ông như thế, ỷ mình nhà giàu mà muốn làm gì thì làm, đúng là khiến ông trời phẫn nộ...

    ***
    Công ty giải trí Hiroshi

    "Tôi mệt với anh lắm rồi, lần này tôi quyết phải trị anh cho bằng được, nếu không tôi không phải là Ran Mori"

    Cô đẩy cánh cửa vào, đến chỗ quầy tiếp tân...

    - Làm ơn, cho tôi hỏi, ở đây có ai tên Kudo Shinichi không?

    - Cô đợi chút, để tôi tìm...

    - Thôi khỏi, tôi biết người đó ở đâu rồi. Cám ơn cô

    " Kudo Shinichi, anh tới số rồi, suốt ngày cứ kiếm chuyện với tôi, tôi muốn tha cho anh mà không được, anh có biết tôi vừa mới đoàn tụ với người mà tôi yêu nhất trên đời không? Có biết khó khăn lắm tôi với anh ấy mới có thể danh chính ngôn thuận yêu nhau không? Tôi quyết không tha cho anh thâm một lần nào nữa..." - Vừa đi cô vừa nói thầm

    Cô bỗng cảm thấy lòng nặng trĩu, cô tự hỏi nếu mình làm thế liệu có quá đáng không, dù sao anh ta cũng là một đứa trẻ vẫn còn bám víu lấy bố mẹ đòi bế mà... phải làm sao đây... nhưng nếu không làm thế thì cô và Hak sẽ không được sống yên...

    ***
    "Mình...mình không thể làm thế,...không...không...nếu mình không làm thế thì....." đấu tranh với những dòng suy nghĩ một lúc, cô qyết định bỏ đi...cô không hiểu tại sao mình lại làm thế, cô chỉ biết nếu cô làm thế sẽ hủy hoại cả cuộc đời của một con người...

    ***
    Cô ngồi trên bộ ghế sofa... cô đang ôm cái gối mà Hak tặng... ngồi ở đó một lúc lâu, đâm ra không có gì làm, cô lại suy nghĩ lung tung...cô suy nghĩ về anh...Kudo Shinichi... cô không hiểu tại sao mình lại suy nghĩ về anh mà không nghĩ đến ba mẹ, công việc,.. và cả Hak chứ... cô cũng không biết, nhưng cô không thể làm khác được, khi được ở bên cạnh anh... cô có một cảm giác ở nơi Hak không bao giờ có được... một... một cảm giác.. rất... rất kì lạ... cô nghĩ thế... " Kudo Shinichi" - cô chợt thốt lên - Cô không biết, cô thực sự không biết tình cảm của anh đối với cô thực sự là thật hay giả... nhưng cô có nhớ... lúc cô đi về nhà với Hak trong cái ngày ấy... cô đã thấy anh đi với mấy cô gái khác mà... cô nghĩ chắc chắn là thế rồi...

    - Em đang làm gì thế?

    - Hak, sao anh lại ở đây - Cô lấy làm ngạc nhiên

    - Anh không ở đấy chứ ở đâu

    Cô mỉm cười lắc đầu, để chiếc gối ôm mà Hak tặng cho cô trên ghế sòa, cô liền nắm tay Hak...

    - Đi với em đến đây

    - Anh chưa tắm mà, với lại em "bắt cóc" anh đi đâu?

    - Anh đi rồi biết...

    ***
    Anh đang nghĩ về cô, một cô gái mà anh cảm thấy rất thú vị, mà cũng đáng sợ không kém...

    "Ba mày tìm mày, ông ngoại mày tìm mày, mẹ mày tìm mày,..."

    Chuông điện thoại của anh vang lên, anh mò mẫm lấy điện thoại một cách mệt nhóc...

    - Alo

    - Nhóc con của chị chịu nghe điện thoại rồi à? - Giọng của một cô gái từ đầu dây bên kia

    - Trời, chị có thôi kêu em là nhóc con không? Em trai của chị đã lớn rồi. Năm nay đã 25 tuổi rồi chị ạ, làm ơn đừng kêu em là nhóc nữa - Anh nhăn mặt

    - Không giỡn với nhóc nữa, ba mẹ sắp qua Mỹ để xem nhóc học hành thế nào rồi đấy... ấy mà quên, nhóc đang ở Nhật mà, ở đấy có ai đâu mà thăm nhở ??? Mà chị Hai của nhóc đây cũng chẳng giúp gì được, nhóc của biết tính của ba rồi đấy. Tự mà lo liệu chị Hai của nhóc giúp đến đây là trọn tình trọn nghĩa rồi nghen. Bye nhóc

    - Chị Hai... chị Hai........

    Khoảng chừng một phút sau anh mới lấy lại bình tĩnh, anh không biết phải làm sao, nếu ba mẹ anh biết anh lén ba mẹ về đây, bỏ dở việc học ở Mỹ không biết sẽ ra sao... anh thật sự cảm thấy rất hỗn loạn, hỗn loạn vô cùng.......

    ***
    Quay trở lại với cô, cô dẫn Hak đến một nơi...

    - Em dẫn anh đến đây làm gì?

    - Thì dẫn anh đi anh Cháo, Cháo của bác Ron ngo lắm đó, đảm bảo ăn một lần là anh muốn ăn thêm tô thứ Hai - ô nháy mắt tính nghịch với Hak

    - Tùy em thôi, khi không dẫn anh ra đây anh. Thiệt bó tay với em

    - Thì cứ ăn đi

    Hai tô cháo vừa bưng tới, cô đã không kiềm được lòng mình, xử lý tô cháo chỉ trong 5 phút mà còn kêu thâm nữa, về phần Hak lúc đầu thì cũng hơi hơi không muốn anh nhưng sau khi ăn thử vài muống thì nói chung là y như cô kếu liền tô thứ Hai... Cô và Hak cứ thi nhau ăn... không hiểu sao cô lại dẫn Hak đến đây, nơi cô và anh đã từng "tranh tài"...

    [​IMG]

    End Chương lV
     
    Physiology, Duong Ngoc Huyen, jinana4 bạn khác thích điều này.
  5. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2011
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường Đại Học Cairo - Ai Cập
    Tks bạn đã ủng hộ. Mãi mới làm xong đống bài tập, nên tớ sẽ post nhanh thôi ^^! Chúc tối vui vẻ

    Ak vụ đó thì thú thật, đến h tớ vẫn chưa có thể đặt bút mak vik tiếp Part 2, có vài đoạn khiến tớ rất đau đầu. Hứa thì tớ k dám chắc, n tớ sẽ cố gắng post Chương ms nhanh nhất có thể ^^ Cám ơn
     
  6. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2011
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường Đại Học Cairo - Ai Cập
    Mak ss đâu cần e cmt kiểu nak, ý ss muốn e nói lên cảm xúc và nhận xét của mik cho fic ss cơ mak =.= Ss cần cả nhà nói lên cảm xúc của mik sau khi đọc fic ss mak =.= Ss muốn hiểu rõ độc giả hơn để có thể vik sao cho vừa lòng họ ^^

    Ai cmt cg dc, k sao n quan trọng là người ấy chịu nói lên cảm xúc của mik sau khi đọc fic ss thì Okay rồi ^^!
     
    charm angel thích điều này.
  7. charm angel

    charm angel Một tấm chân tình, một chén rượu say Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/9/2010
    Bài viết:
    3.445
    Lượt thích:
    4.629
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Hờ hờ ... bé Hảo chỉ là nhiệt tình quá thui mừ !^^

    @ Hảo : Trà xanh C2 đây ! Ss đã vào fic của em ...... ! Lại trễ hẹn với em rùi .......... == Tối nay ss sẽ đọc hết !^^
     
  8. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2011
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường Đại Học Cairo - Ai Cập
    Tớ vik fic theo cảm xúc bạn ak, nó như là 1 hình thức giải trí thôi, tớ k xem việc vik fic quá quan trọng, n~ người khác thì tớ k bik họ nghĩ ntn, n đối vs tớ là thế ^^! Cám ơn

    Nói chính xác là e đang tủi thân ạ ^^!

    Bên đây hử ss? E bik, ss đang cmt mak (Mik cg điên quá trừi >"<) Ss chỉ giỏi cho e leo cây >"< Đền bù cho e mấy dòng cảm xúc sau khi đọc fic đi chứ ^^!
     
  9. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2011
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường Đại Học Cairo - Ai Cập
    Chương V: Help me

    ***
    Anh đang cảm thấy rất mệt mỏi, mệt mỏi vô cùng, anh đang rất cần có người ở bên cạnh anh để mà động viên anh, anh không biết làm sao để đối mặt với ba mẹ của mình nữa, hiện tại... anh cảm thấy rất bối rối.... anh lái xe chạy ra bãi biển, anh muốn hét thật lớn để có thể thoả cái cảm giác mà anh không thể nào nói thành lời, ở ngoài bãi biển giờ này thì cũng chẳng thấy người nào, chỉ có anh mà thôi... anh rất muốn có thể cởi bộ áo giáp đang đè nặng trên đôi vai nhỏ bé của anh ra, anh muốn mình có thể làm những điều mà anh mong muốn, chứ không phải làm theo lời của ba mẹ anh... cố hết sức của mình anh hét lên như thể muốn mọi người có thể chia sẻ cái cảm giác đó cùng với anh vậy... Trời cũng đã sáng, ngắm cảnh bình minh lên từ nơi đây thật khiến cho con người ta dễ chịu, cả đêm qua những nỗi muộn phiền của anh cứ thế mà kéo đến, dường như chúng không muốn buông tha cho anh... Anh cảm thấy bất lực trước lời nói của ba mẹ mình, anh rất muốn nói cho ba mẹ hiểu nhưng anh không muốn làm ba mẹ khổ tâm vì mình nữa.... Anh lái xe về nhà, trên đường về anh đã nghĩ rất nhiều chuyện, và anh đặt một vé máy bay qua Mỹ, anh không muốn làm ba mẹ phải buồn lòng nữa....

    "Ba mày tìm mày, ông ngoại mày tìm mày, mẹ mày tìm mày,..."

    Là cậu út của anh gọi...

    - Cậu út à? Tìm con có chuyện gì không? - Anh điềm tĩnh nói

    - Ba con sắp qua Mỹ xem con học hạnh thế nào rồi đấy? Lo chuẩn bị đi, giờ cậu bận rồi, có chuyện gì nói sau...

    "Tít, tít"

    Anh cất điện thoại vào túi quần, chuẩn bị hành lý mà bay qua Mỹ... Anh không biết mình có thể làm con ngoan trò giỏi được bao lâu nữa, dù sao cái tính ham chơi của anh vẫn không tài nào dứt bỏ được... Anh lên máy bay, tìm chỗ ngồi của mình, anh lấy điện thoại ra định nhắn cho cô dòng chữ " Help me" chần chừ một lúc thì anh cũng nhấn nút "Gửi đi" anh cũng chẳng biết tại sao mình lại làm như thế nữa, anh chỉ biết mình nên làm như thế, cô là một người tốt thấy tin nhăn của anh chắc cô sẽ giúp anh... mà cũng có thể là không...

    ***
    "Anh và em

    Sao có thể so sánh trong cuộc đời này

    Anh và em

    Gần như đã bên nhau mãi mãi

    Thời gian và nơi chúng ta không ngờ gặp mặt

    Tựa như một bộ phim

    Không biết bắt đầu từ nơi đâu"

    Nhạc chuông điện thoại của cô reo lên, cô bật nắp, có 1 tin nhắn, là từ anh... Đang định gọi điện thoại xem xảy ra chuyện gì thì cô chợt nhớ có việc quan trọng, cô gác chuyện của anh ra một bên, dẫu sao thì anh và cô đâu có thân thích gì chỉ là gặp nhau có vài lần thôi mà, chuyện của anh cô hỏi sau cũng được...

    Hôm nay là này giỗ của ba cô, cô muốn đi cầu nguyện cho ba, cô không muốn mình là một đứa con bất hiếu...

    ***
    Tâm trạng của anh có vẻ như đỡ hơn nhưng cũng không khác gì mấy... Về đến ngôi nhà mà ba mẹ mua cho anh ở Mỹ, anh vùi đầu vào học, nhưng có vẻ nó không tài nào vào đầu của anh được, anh không biết có nên nói cho ba mẹ biết lý tưởng của anh không, cũng chẳng biết phản ứng của họ sau khi nghe những lời nói từ tận đáy lòng của anh sẽ như thế nào... đấu tranh với nó một lúc, anh quyết định gạt ba mẹ thêm một thời gian nữa nhưng anh không biết cái trò cút bắt ấy bao giờ mới kết thúc... Anh muốn trốn tránh nó, cứ nghĩ đến nó là anh cảm thấy mệt mỏi, anh mong rằng cái trò cút bắt ấy sớm có ngày kết thúc vì anh cảm thấy mệt mỏi với nó lắm rồi, anh không muốn liên quan gì đến nó nữa...

    ***​


    End Chương V
     
    Physiology, Duong Ngoc Huyen, shinran8a3 bạn khác thích điều này.
  10. Lưu Tam Hảo

    Lưu Tam Hảo Phong Mạn Chi Luyến Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/9/2011
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    205
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Trường Đại Học Cairo - Ai Cập
    Chương VI: Cùng anh khóc chỉ có em

    ***
    Những ngày vừa qua đối với anh như sống trong địa ngục, tại sao nó cứ thích chơi trò cút bắt đó với anh hoài không biết, nó không chán nhưng anh cũng chán nó tới tận cồ rồi, anh rất mong nó có thể tha cho anh nhưng dường như điều ước ấy của anh là không thể, không bao giờ có thể thành hiện thực được... Anh đã qua đây được ba ngày, cũng nhắn tin cho cô vậy mà một cuộc điện thoại cũng không có... ngay lúc này, anh đang rất cần người cho anh mượn bờ vai, nghe anh kể những chuyện mà anh dấu kín bấy lâu nay... nhưng dường như điều đó là điều không thể... Cô thì đã có bạn trai ở bên cạnh cô, quan tâm, chăm sóc và nhường nhịn cô rồi, cô đang rất hạnh phúc mà sao có thể quan tâm đến anh được cơ chứ... Anh cũng đã chuẩn bị tinh thần cho việc này nhưng chao ôi, khi đối mặt thực sự với nó, thì anh cảm thấy rất buồn bã...

    "Ba mày tìm mày, ông ngoại mày tìm mày, mẹ mày tìm mày,..."

    Anh thiệt không tin vào mắt mình nữa, la... là cô gọi cho anh, giây phút nhìn thấy số điện thoại của cô gọi cho anh... anh đã cảm thấy rất vui mừng, anh không ngờ điều ước ấy của anh đã có thể sắp thành sự thật được rồi...

    - Alo! - Anh nói mà trong lòng không khỏi xúc động trước "điều kỳ diệu" này, anh thật rất bất ngờ, anh cứ tưởng cô đã quên anh rồi cơ chứ...

    - Ran đây. Mấy ngày trước anh nhắn dòng chữ "Help me" cho tôi, có chuyện gì đang xảy ra vậy? - Kẹp cái điện thoại giữa vai và đầu, tay thì không ngừng đi kiếm cái bản phác thảo của toà cao ốc Hirachi, cô nói

    Có vẻ như anh không muốn nói cho cô biết, nhưng tại sao lại thế, rõ ràng anh rất mong cô gọi điện đến hỏi thăm anh mà sao giờ anh lại như thế...

    - Tôi.... tôi... đang ở Mỹ, ba mẹ tôi bắt tôi qua đây học nhưng tôi lại không muốn chút nào, tôi đang cảm thấy rất tuyệt vọng, mệt mỏi. Cô qua đây được không? - Anh nói rất nhanh, có vẻ anh không muốn cho cô biết chuyện gì đang xảy ra với anh

    - Cũng được. Đợi tôi thu xếp công việc rồi qua đấy, dù sao tôi cũng phải qua Mỹ một chuyến, sếp có công việc giao cho tôi ở đó. Được rồi, cho tôi biết địa chỉ nhà đi - Có vẻ như cô đã nghe được những gì anh nói, chắc khả năng này cô được thừa hưởng từ mẹ cô

    Anh, anh thật sự không tin những gì đang xảy ra với mình nữa, cô bỏ tất cả công việc để qua đây thăm anh ư, còn bạn trai cô nữa, liệu anh ta có ghen không,... rất rất nhiều câu hỏi đổ dồn vào đâu anh... nhưng rồi anh cũng phải ngưng công việc đó lại một lát để mà trả lời cô...

    - Uhm. Tý tôi gửi địa chỉ cho cô - Anh nói trong sự vui mừng, không phải một niềm vui thông thường mà là từ tận đáy lòng của anh, anh thật sự, thật sự rất vui, ít nhất là trong thời gian này

    - Cám ơn. Qua đấy rồi tôi gọi điện cho anh - Cô nói dập máy, tiếp tục đống công việc bề bộn đang chờ cô làm

    "Tít, tít"

    Trong lòng anh hiện tại chỉ có hình bóng của cô, hình bóng của một cô gái có đôi mắt xanh như biển cả, mái tóc đen óng ả ép thẳng và một nụ cười rất là đẹp. Thực sự cô ấy rất đẹp, anh không thể dùng lời lẽ nào mà phác lại được, một vẻ đẹp mà ít cô gái nào có được, vẻ đẹp của cô thể hiện ở tấm lòng chứ không phải vẻ đẹp mà bao nhiêu đàn ông phải bỏ cả khối tiền ra để có được...

    ***
    "Anh và em

    Sao có thể so sánh trong cuộc đời này

    Anh và em

    Gần như đã bên nhau mãi mãi

    Thời gian và nơi chúng ta không ngờ gặp mặt

    Tựa như một bộ phim

    Không biết bắt đầu từ nơi đâu"

    Nhạc chuông điện thoại của cô reo lên, lần này là Hak gọi cho cô...

    - Nghe nói ngày mai em qua Mỹ, nên anh gọi điện hỏi thăm, anh đang công tác tại Thuỵ Điển, không thể chăm sóc em đàng hoàng, nhưng dù sao cũng phải gọi điện hỏi thăm chứ? - Hak cười

    - Anh thiệt, cứ chọc em hoài, người ta đang bận túi bụi nhưng cũng phải gác lại để rồi nói những chuyện không đâu với anh à, hay thật đấy - Cô nói trong sự giận dỗi, nếu ai không nhìn thấy cái vẻ mặt đó của Ran, thực sự rất uổng, cái vẻ mặt rất đỗi là đánh yêu đấy - Mà nói đi, muốn em mua cái gì cho anh nào? Nhưng không phải những thứ kì quái là được rồi

    - Thể cũng không vòng vò tam khuất nữa...

    Họ nói chuyện rất lâu, chắc tầm hai, ba tiếng gì đó nhưng trong cuộc đối thoại của họ toàn những cuộc cãi nhau không đâu vào đâu không à, nhưng bù lại họ có thể khẳng định với nhau, dù ở bất cứ nơi đâu, dù có ở chân trời gốc bể, chỉ cần trái tim của họ luôn hướng về nhau thì nhất định tình yêu của họ sẽ rất bền vững...

    ***
    [​IMG]

    - Đúng là địa chỉ này rồi - Cô vừa nhìn vào địa chỉ anh gửi cho cô vừa nhìn cái bảng địa chỉ - Xem ra chỗ anh ta ở cũng rất được đấy chứ

    Cô lấy điện thoại ra gọi cho anh nhưng đợi mãi chẳng thấy anh trả lời, cô "phá cửa" chạy vào thì thấy anh đang ngồi nhâm nhi ly rượu vang đỏ, còn nói những câu rất khó hiểu... Cô để vali và túi xách của cô sang một bên, rồi chạy tới chỗ anh, cô lấy tay anh khoác vào vai mình rồi dìu anh vào giường, chạy đi pha ly nước giải rượu cho anh, nhưng cô không tài nào bắt anh uống được...

    - Cô có biết rằng tôi cảm thấy đau khổ như thế nào không? Gia đình tôi bắt tôi làm những chuyện mà tôi không muốn làm, tôi... tôi cảm thấy rất đau khổ - Anh nói trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê

    - Tôi biết mà, tôi biết mà,... - Cô lặp lại từ đó rất nhiều lần

    - Đến bước đường cùng, tôi phải đóng kịch trước mặt ba mẹ mình, mặc dù tôi không muốn chút nào, điều đó làm tôi rất đau khổ... Đã rất nhiều lần, tôi rất muốn nói cho ba mẹ tôi biết nhưng tôi không đủ can đảm, tôi đã phải nói dối ba mẹ mình rất nhiều lần, cô có biết không, thực sự thì tôi không muốn chút nào, cả ba lẫn mẹ đều rất kì vọng nơi tôi, nhưng... nhưng tôi không thể nào làm họ thất vọng được, tôi cảm thấy mình rất vô dụng, không làm được cái tích sự gì cả, tôi thực sự rất muốn nói cho ba mẹ tôi biết, nhưng ai nói tôi lại là con trai một của gia đình chứ, dù muốn cũng phải hoàn thành tâm nguyện của ba mẹ, ba mẹ rất thương tôi, tôi... tôi không muốn làm họ tổn thương thêm lần nào nữa, tôi thực sự đã nợ họ quá nhiều, điều duy nhất là cố gắng học cho tốt mấy năm Đại học này nhưng tôi, tôi đã không làm được... - Anh không thể kiềm chế mình được nữa, anh ôm cô vào lòng, vừa nói hết những điều mà bấy lâu nay anh dấu kín trong lòng mà vừa khóc...

    Ngay lúc này, anh cảm thấy rất hạnh phúc, ấm áp và thoải mái, anh hạnh phúc khi cô đã thực hiện đúng lời hứa của mình đến thăm anh, ấm áp vì cô đã cho anh mượn bờ vai của mình để anh có thể dựa vào nó, thoải mái khi anh đã có người chia sẻ những gánh nặng, nỗi lo trong suốt thời gian mà anh lừa dối ba mẹ mình... tất cả những việc ấy... những nỗi lo của anh... người hoá giải hết những thứ ấy là cô...

    ***

    End Chương Vl


     
    Physiology, Duong Ngoc Huyen, shinran8a4 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Searching Loving Diễn đàn Date
[Longfic] Vùng Xám Đang viết / đang dịch 11/10/2020
[Longfic] Vượt Thời Không Đang viết / đang dịch 2/9/2020
[Longfic] Cách hạnh phúc một gang tay Đang viết / đang dịch 25/7/2020
[Longfic] Tiêu Vương Phi Đang viết / đang dịch 1/7/2020
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP