[Longfic] My secret

Có nên viết theo lối tình tay ba không ạ?


  • Số người tham gia
    9
  • Bình chọn đã đóng .
Trạng thái
Chủ đề đang đóng.

JoyMisaki_ss

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
17/5/2016
Bài viết
80
  • Chào mọi người ạ! :KSV@01: Em là thành viên mới và cũng là lần đầu viết phic nên có gì sai sót mong mọi người sẽ giúp đỡ ạ! :KSV@06::KSV@06::KSV@06:
• Title: My secret [ Tạm dịch: Bí mật của tôi]
• Author: JoyMisaki_ss (chính là mị)
• Status: Đang tiến hành :KSV@08:
• Pairing: ShinRan
• Warning: OOC
• Disclaimer : Aoyama Gosho
• Genre: Romance, hơi bựa:D:D:D, hài, có đôi chỗ phi lý nên mọi người thông cảm
• Rating : K+
• Summary:
Cô là một hội trường hội học sinh trường Teitan.
Cô có bí mật mà không ai biết riêng anh
Trường 90% là con trai
Anh một người ví hiểm không có hứng thú với con gái lại quan tâm đến cô
Cô luôn nói ghét anh
Anh luôn bảo vệ cô
~~Một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, lãng mạn ~~~

Mời các bạn đọc fic!
*Note* : Đa phần mình sẽ không tập trung miêu tả nội tâm của Shin mà chỉ của Ran thôi. Để tăng phần bí hiểm cho Shin ấy mà!!! :Conan05: . Là phic đầu tay, câu từ không trau chuốt nên mong nhận nhiều phản hồi để sửa chữa.:):):) Fiction nhiều chi tiết hơi vô lý nhưng vẫn mong mọi người chấp nhận ạ! ~^o^~

Mình sẽ cố gắng hoàn thành chap 1 trong ngày mai ạ! :KSV@20:






Chap 1:
* 7 a.m tại trường Teitan




Một cô gái với mái tóc đen dài, làn da trắng ngọc ngà cùng đôi mắt tím, vô cùng xinh đẹp đnag đứng đó. Khác hẳn với vẻ đẹp nao lòng người kia thì cô đang thét vào tai 3 nam sinh trước mặt với vẻ cáu giận.Đó là Ran Mori- Hội trưởng hội học sinh trường Teitan.
"Tôi đã bảo với các cậu bao nhiêu lần rồi? Tóc không được nhuộm. Không được đeo hoa tai. Mặc đồng phục cho hẳn hoi. Đóng tát cả cúc vào!"
* Rầm *
"Khi nào chỉnh đốn lại thì mới được vào trường. " - Ran Mori hét vào mặt 3 đứa con trai đang chết đứng ở đó.
" Cái... cái gì? Đồ hội trưởng ác quỷ!!!!"
Ran's POV:
Tôi- Ran Mori hội trưởng hội học sinh trường Teitan. Ngôi trường trước kia là trường nam sinh. Hiện nay vẫn còn tới 90% là con trai. Khi mới vào trường này, tôi đã bị ảm ảnh bởi hình ảnh dơ dáy, bẩn thỉu, hôi hám do đám con trai gây ra. Mà chính các bạn gái chỉ biết khóc thầm trong lòng. Để thay đổi tình cảnh này, tôi đã làm việc hết sức. Cố gắng học tốt tất cả các môn. Là một học sinh xuất sắc và tạo mối q.uan hệ tốt với giáo viên! Và cuối cùng, tôi đã trở thành hội trưởng hội học sinh trường Teitan và đang cố gắng hoàn thành cuộc cải cách ngôi trường này! Và tất nhiên tôi sẽ không để bọn đực rựa kia thích làm gì thì làm!
~ End Ran's POV~
" Trực nhật giúp mình nhé!" - Một tên nam sinh đang nói với 1 bạn nữ.
" Hãy tự làm công việc của mình đi!" - Ran lại gần, nói với tên đó

" Lại là cô à? Hội trưởng. Tôi đang bận lắm. Đừng có xía vào!" - Tên nam sinh hét lên, giơ tay định đấm Ran
* Huỵch *
Ran đỡ được cú đấm ấy rồi hét lên " Ai không trực nhật, dọn toilet 1 tuần"
Tên kia run bật. Cầm chổi chạy vào lớp!
"Hức..Hức"
"Hả? Còn chuyện gì sao?"- Ran nghe rõ tiếng khóc của ai đó. Cô đến gần. Thấy 1 cô gái đnag khóc nức nở trước mặt một nam sinh điển trai, có mái tóc đen cùng đôi mắt xanh hút hồn.
" Lại là cậu sao Kudo Shinichi? Tôi đã bảo cậu không được làm con gái khóc cơ mà!" - Ran chỉ tay vào mặt Kudo.
Kudo quay lại, trả lời ngắn gọn cùng với ánh mắt bình thản như không, tỏ về không quan tâm " Chỉ là từ chối 1 lời tỏ tình thôi"
Cô gái kia bật khóc bỏ chạy.
Ran hét lớn " Nếu từ chối thì phải lựa lời mà nói chứ! Từ nay đừng để tôi thấy cậu làm con gái khóc nữa!" Cô bỏ đi trong sự tức giận.
" Cô ta đã nhắc mình bao nhiêu lần rồi nhỉ?" - Shinichi nghĩ thầm
Lúc đó, Hattori chạy đến vừa cười vừa nói " Này Shinichi, cậu có thể bắt cô ta gọi cậu là "CHỦ NHÂN" không?"
" Không có hứng thú" cậu bỏ đi.
* Ran's POV
Tôi rất ghét con trai. Và rất ghét bọn đực rựa ấy làm cho con gái khóc. Đơn giản vì bố mẹ tôi đã li dị. Ông bỏ mẹ con tôi đi và để lại 1 khoản nợ lớn. Tôi đã vị người tôi tin tưởng nhất phản bội. Chính vì thế, tôi phải đi làm thêm để phụ giúp mẹ tôi. Bà là một nhân viên nhỏ trong một công ty. Lương khoogn được cao. Tôi còn có một cô em gái - Haibara Mori ( là Haibara Ai í). Nó mới 14 tuổi chưa thể đi làm thêm được. Vậy nên, tôi đã dần dần giống như trụ cột vậy. Và tôi đã có 1 công việc làm thêm. Một công việc mà tôi chưa nghĩ là mình sẽ làm - Hầu gái ở một tiệm cà phê hầu gái - Maid Poirot! Tôi sẽ phải phục vụ những tên đực rựa kia! Tại vì lương cao nên tôi chấp nhận. Nếu nghỉ việc gia đình chắc sẽ không sống được mất! Đến làm việc, tôi phải mặc bộ đồ của hầu gái. Bộ váy đen cùng với chiếc tạp dề trắng ren trên ngang đùi . Đi đôi già búp bê màu đen tất trên gối một chút. Chị chủ quán bảo trông tôi rất dễ thương nhưng tôi lại thấy khó chịu. Haha. Và nếu học sinh trường tôi biết tôi là hầu gái thì hình tượng hội trưởng của tôi sẽ sụp đổ. Họ sẽ coi thường tôi và tôi sẽ mất hết sự tín nhiệm của mình bấy lâu. Vì vậy, tôi không nói bí mật này cho ai ngay cả đám bạn tôi.
*End Ran's pov
* Tại Maid Poirot *
Ran ra ngoài bằng cửa sau xách theo một túi rác lớn.
* Huỵch *
" Phù! Mệt quá! Mình cũng sắp được nghỉ rồi." - Ran thở dài mệt mỏi.
" Whoa" - Một giọng nói trầm vang lên
" Hội trưởng" - Giọng nói ấy một lần nữa vang lên
Ran quay phắt lại, tròn mắt, bàng hoàng: " Ku.. Kudo Shinichi"
~ End Chap 1~ Mong mọi người ủng hộ:KSV@01::KSV@03:




 
Hiệu chỉnh:

JoyMisaki_ss

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
17/5/2016
Bài viết
80
CHAP 2:

" Ku...Kudo Shinichi?!"- Ran bàng hoàng, tròn mắt khi nhìn thấy Shinichi đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào cô.
Cô ngạc nhiên vì hắn không có vẻ gì bất ngờ. Thay vào đó là sự xét nét. Kiểu như "Hội trưởng hội học sinh là hầu gái à?" Đại loại vậy! Cô hoảng hốt, chạy vào trong quán cà phê, đóng sập cửa. Mặt cô tối sầm, xen chút lo lắng xen chút xấu hổ. Cô bắt đầu nghĩ về một tương lai đen tối mà cô từng nghĩ tới. Bây giờ trong đầu cô ngập tràn những ý nghĩ "Choáng váng quá. Mai những lời đồn đại sẽ bắt đầu." Hay " Nếu mọi người biết mình là hầu gái, hình tượng "người cải cách" của mình coi như đi! Mọi việc mình làm coi như đổ sông đổ biển hết!" Hồn cô như bay mất. Cuộc đời của cô sẽ ra sao đây? Mọi người trong quán thấy cô như vậy cũng lo lắng. Chị chủ quản Azusa lo sợ hỏi cô có cần phải nghỉ ngơi không. Cô chỉ trả lời " Em không sao" rồi cười trừ. Chứ trong lòng cô thì lo lắng đến tột cùng.
*9 p.m*
"Chào mọi người nhé! Cảm ơn vì đã làm việc chăm chỉ"- Chị Azusa tươi cười. Chị cũng không quên hỏi thăm Ran. Ran cười rồi tạm biệt mọi người. Cô thường về bằng cửa sau. Ngày nào cũng vậy. Chính xác hơn thì nhân viên bắt buộc phải đi cửa sau của quán.
"Ồ. Đúng là hội trưởng kìa."- Giọng nói trầm, không cảm xúc ấy lại vang lên làm cô giật mình.
" Kudo... Shinichi cậu vẫn còn đứng đây à? Nhìn cái gì?!" - Cô nói với giọng lo lắng và giận dữ
Shinichi bĩnh tĩnh, trả lời :" Hả? Tôi chỉ muốn biết rõ xem cô hầu gái ấy có phải hội trưởng Ran Mori không thôi? Tại sao cô lại làm nghề này trong khi cô ghét bọn con trai lắm mà?"
Mặt cô bàng hoàng, tối sầm lại. Đành chấp nhận thôi. Ai mà chẳng bất ngờ khi thấy 1 Ran Mori "hầu gái" nhẹ nhàng với 1 Ran Mori được mệnh danh là " Hội trưởng ác quỷ" ở trường chứ? Nó hoàn toàn khác biệt. Cô bây giờ đã không cứu vãn được tình hình nữa rồi. Ran quyết định kể cho hắn nghe về việc tại sao cô làm ở Maid Poirot và cả chuyện gia đình cô.
"Hể? Là tại gia đình sao?" - Cái giọng không bao giờ chuyển tông, lúc nào cũng trầm, không cao không thấp. Bất ngờ hay hỏi điều gì cũng không cảm xúc trong câu nói của tên Kudo này làm Ran thấy ghét.
" Sao không làm 1 công việc lao động chân tay ở gần trường mà lại làm ở 1 quán cafe xa như vậy? (Nghe nói cô khoẻ lắm mà)" - Hắn tiếp tục nói
" Tôi là thành viên trong hội học sinh và là hội trưởng. Tôi không thể làm mình tụt hạng được." - Ran nói nghe có vẻ đnag khó chịu lắm. Vì cô đã nói cho hắn quá nhiều bí mật rồi.
"Vậy cậu vào trường Teitan vì học phí thấp ư?"- Cậu hỏi tiếp như đang tra hỏi cô
"Ừm" - Cô trả lời trong đầu nghĩ ngợi " Thật chẳng biết hắn ta đang nghĩ gì nữa"
" Thật khó khăn cho cậu quá." - Cậu ôn tồn.
Cuộc nói chuyện của họ chỉ đến thế nhưng đủ để dây dưa ra bao nhiêu là chuyện rồi.
"Mình đã chuẩn bị tinh thần trước sự chế nhạo của mọi người rồi." - Suy nghĩ của Ran lặp đi lặp lại như vậy.
* 3 ngày sau, trường Teitan*
Đã 3 ngày nhưng cả trường vẫn không biết tin Ran là hầu gái trong 1 quán cà phê cả. Ran đã nghĩ rất nhiều vì sao Shinichi lại không nói. Cô nghĩ có thể cậu ta sẽ tống tiền hoặc THƯƠNG HẠI cô. "Nhưng thật nhẹ nhõm" - Đó là tất cả những gì cô đã nghĩ. Aoko và Kazuha đi tới buộc cô phảu dừng những dòng suy nghĩ đó. Aoko vui vẻ, cười nói " Nè, Ran. Giúp bọn tớ 1 chuyện nhé?"
" Đây là bao cát của câu lạc bộ Boxing đúng không?" - Ran giận dữ, ánh mắt như muốn nổi lửa
" Tớ và Aoko muốn lên câu lạc bộ cắm hoa. Mà câu lạc bộ cắm hoa trên câu lạc bộ Boxing (tầng 2) vướng bao cát này tụi tớ không lên được. Mong cậu giúp tụi tớ nhé, Ran!" - Kazuha nói.
" Ừm. Cũng đơn giản thôi. Nó chỉ nặng 50kg thôi!"- Ran đáp nhẹ tênh.
Nói xong Ran cầm lấy dây xích móc đầu bao cát đặt lên vai. Cô dùng chân sau, dùng lực hất bao cát về phía trước. Nó nằm đúng cửa câu lạc bộ Boxing.
" Tớ sẽ làm việc với mấy tên đấm bốc ấy sau?" - Ran nhíu mày nói
Toàn bộ cảnh tượng trên đã bị Shinichi nhìn thấy. Khi Ran nhìn thấy, cậu cười rồi bỏ đi.
Aoko thắc mắc :" Này! Kia không phải là Shinichi sao? Cậu ấy thật tuyệt!"
"Hử?" - Ran ngạc nhiên
Aoko vừa cười vừa nói với giọng điệu khâm phục:" Cậu ấy rất nổi tiếng với bọn con gái. Học lực giỏi. Nghe đồn cậu ấy đã học võ Judo từ nhỏ đấy. Cậu ấy còn được chính đám con trai khâm phục. Shinichi như là 1 tia hi vọng giữa đám khủng long trường ta vậy!"
Ran hoàng hồn khi nghe cô bạn thân của mình khen ngợi tên đó. Rồi nghĩ " Hắn nổi tiếng dữ vậy?"
Kazuha lại tiếp lời :" Nhưng nghe đồn cậu ta bị liệt dương. Nhiều đứa con gái tỏ tình rồi nhưng có chấp nhận ai đâu."
Rồi Kazuha và Aoko lại bàn tân rôm rả. Lúc đó Ran vừa nghĩ vừa cười thầm " Nếu hắn là Gay thì đâu có hứng thú gì với chuyện hầu gái! Ôi! Mình lo xa quá mà! Haha!"
* Maid Poirot*
" Cái... cái gì? Sao cậu lại đâm đầu vào đây vậy hả! Tên Shinichi kia?" - Ran lắp bắp.

Shinichi làm mặt ngơ " Đến xem cô làm việc!"
* End chap 2*

 

JoyMisaki_ss

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
17/5/2016
Bài viết
80
CHAP 3:

"Cái tên đó bị bại não à? Ngồi cả tiếng để uống 1 ly cà phê! Lại còn nhìn chằm chằm vào mình."- Ran vừa nghĩ vừa nhíu mày.
Đó là tất cả những gì đã xảy ra ở quán lúc này. Shinichi ngồi đó dùng ánh mắt xét nét nhìn Ran giống như cô là 1 sinh vật lạ vậy! Hắn ngồi đó nhìn cô mãi khiến cho chị Azusa tò mò, hiểu lầm Shinichi là bạn trai của Ran. Điều đó làm cô khó chịu, muốn tống hắn ra khỏi quán. Nhưng đang làm việc nên cô không thể hành xử như ở trường được nên cô đã cười tươi và " Chào mừng ngài, chủ nhân" Đã vậy hắn còn phì cười làm cô muốn chui xuống đất. Nghĩ lại tất cả những chuyện này làm cô bị ám ảnh. Bây giờ đi đến đâu, trên đầu cô đều là 1 đám mây đen to đùng kèm sấm và mưa.
*Trường Teitan*
"Ran, thầy chủ nhiệm muồn gặp cậu kìa!" - Kazuha nói với Ran
•••••••
"Em gặp chuyện gì hả, Ran? Thứ hạng của em bị tụt. Kì thi này em chỉ đứng thứ 2. Mọi lần em đều đứng thứ 1 mà đúng không?" - thầy chủ nhiệm lo lắng
" Dạ, không. Vậy thưa thầy, cho em hỏi ai đứng thứ 1 vậy ạ?" - Ran thắc mắc trong lòng lo lắng, nặng lòng vô cùng. Cô cảm thấy mình đã thất bại.
"Hình như là lớp 11-2, Shinichi Kudo"- Thầy giáo trả lời
Ran mặt tối sầm "Em cảm ơn thầy. Em sẽ cố gắng ạ. Chào thầy ạ."
Cô nghĩ hắn đang muốn chọc tức cô. Cô có rất ít thời gian để tập trung cho việc học. Chắc hắn đang cười cô chứ gì? Ran cảm thấy cô bị coi thường. Vậy mà mới hôm qua, cô đã tưởng hắn lo lắng cho cô. Vì chị Azusa đã nói vậy. Thật ngu xuẩn mà! Nếu hắn lo lắng cho cô thì chỉ khiến Ran thêm bực mình. Đã vậy, bây giờ, Ran thật sự có quá nhiều việc để làm. Là 1 hội trưởng không chỉ việc học mà còn phải quản lí các việc khác xảy ra trong trường nữa. Hiện nay có quá nhiều việc. Nào là cô phải làm lại sổ kế toán của trường vì tên chủ hội học sinh kế toán đã làm mất. Mà còn phải kiểm tra những nội quy đưa ra rồi đề xuất, chỉnh sửa,... Nghĩ đến thôi đã thấy chóng mặt. Đấy là do cô tự nhận hết việc vào mình thôi. Vả lại hôm nay Ran đã cảm thấy không khoẻ vậy mà làm hết đống việc kia cô sẽ ốm mất. Nhưng cô vẫn cố cắm đầu vào công việc đến lúc chiều khi cả trường về hết cô vẫn ở văn phòng hội học sinh làm việc.
"Cô nhận hết công việc vào mình sao? Cô nên nghỉ ngơi đi" - Giọng nói của Shinichi vang lên.
"Cậu vào đây làm gì? Vả lại tôi không...sao. Khụ..khụ"- Ran trả lời
Cô bắt đầu cảm thấy choáng váng, đau đầu vô cùng. Cô như không thể đứng vững nữa. Cô mệt quá! Ran đột nhiên ngã xuống.
*Soạt*
Shinichi đến đỡ được cô "Nhìn cô như vậy khiến tôi rất lo lắng.
Ran giật mình. Mặt cô đỏ ửng lên. Cô như lấy lại được ý thức. Ran hất tay Shinichi ra
"Tôi không cần sự giúp đỡ của cậu!"
Cậu trả lời, khuôn mặt cũng tối đi "Ồ. Vậy sao." Cậu bỏ đi. Bỏ mặc cô gái đằng sau với khuôn mặt đỏ ửng với những dòng suy nghĩ mông lung.

•••••••••••••
"Khụ..khụ" -Ran đã ho suốt từ lúc ở nhà đến lúc làm việc ở Maid Poirot. Và hiện giờ cô lại đổ rác ở cửa sau của quán
"Mình làm gì có thời gian nghỉ ngơi chứ?" -Cô chợt suy nghĩ về lời nói của hắn.
Mặt cô đang nóng ran. cơ th.ể cũng mệt mỏi vô cùng.
"Có phải hội trưởng Ran Mori không?" - Tiếng nói lạ vang lên.
Ran quay lại. Đó là 3 tên đầu gấu trường Teitan. 3 tên này thường xuyên bị Ran mắng mỏ. Ran quay lưng định đi thì bị 1 tên lôi lại:" Này, cô định chạy trốn ư? Ở trường thì luôn chửi mắng con trai chúng tôi trong khi cô làm hầu gái ư?"
Một tên nữa lại nhảy vào "Nào Ran quay mặt ra đây để chụp ảnh nào. Haha"
Rồi tên còn lại "Gọi tôi là chủ nhân đi. Chúng tôi đang cần phục vụ đặc biệt đây."
Tên lúc đầu giở bộ mặt dâm đãng " Nhìn cô thế này làm tôi nổi hứng đấy!". Ran bây bây giờ quá mệt mỏi, cô kiệt sức rồi, không chống đỡ được nữa.Hắn chạm tay vào vai Ran thì đột nhiên tay một ai đó hất ra. Ran như sắp ngất đi. Cô chỉ nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy
" Đừng có đụng vào Ran vì cô ấy dễ thương chứ!" - Là giọng của hắn - Kudo Shinichi.
Ran đỏ mặt. À không, không cần hắn nói vậy thì mặt cô cũng đỏ rồi. 3 tên kia nhìn thấy Shinichi mặt tái xanh, hoảng sợ "Shi
...Shinichi". Shinichi nhìn 3 tên đó, dùng ánh mắt như ra hiệu "Biến". Ba tên kia tháo chạy. Ran ngạ khuỵu xuống. Cậu lại chạy đến đỡ cô. Lúc ấy, Ran nghĩ lại cảnh tượng lúc ở văn phòng hội học sinh. Cô nói nhỏ có khi chỉ có cô nghe thấy "Xin lỗi... Xin lỗi... Shinichi" Rồi cô ngất lịm đi. Cậu mỉm cười- nụ cười có thể làm trái tim nhiều cô gái tan chảy.
"Không sao. Cô cứ nghỉ ngơi đi."
•••••••••••
Ran mở mắt. Cô thấy mình đỡ mỏi hơn. Cô đang nằm trong phòng của mình. Chắc chị chủ quán đã gọi mẹ của cô.
"Con tỉnh rồi à?" - Bà Kisaki nhẹ nhàng hỏi thăm
Cô ngồi dậy "Mẹ không cần lo lắng cho con đâu. Con sẽ nghỉ ngơi mà." Cô biết mẹ lo lắng cho cô. Chính bà cũng hay ốm đau nên cô không muốn làm gánh nặng cho bà được.
"Vậy con cứ nghỉ đi. Đừng làm việc quá sức con nhé!" - Bà cười nhẹ.
"Chị cứ nghỉ đi. Em sẽ giúp mẹ. Em cũng sắp nhận được giải thưởng từ cuộc thi của câu lạc bộ nên chị đừng lo.
" - Haibara lên tiếng.
"Ừm."- Ran chỉ ậm ừ.

"À. Lúc đưa chị về. Còn có một anh nữa. Bạn trai chị à?" - Haibara hỏi tỉnh bơ. May là lúc ấy mẹ cô đã ra ngoài
"Cái... cái gì. Không phải chỉ là bạn cùng lớp thôi."- Ran lắp bắp mặt đỏ dần lên
"Thế thôi. Em ra ngoài đây" - Haibara bước ra ngoài.
Ran cười mỉm. Nụ cười chứa đựng sự hạnh phúc chăng?
* End chap 3*
Tình yêu của họ tiến triển rồi. Mong mọi người vẫn tiệp tục ủng hộ mình. Mỗi ngày mình sẽ cố gắng dành thời gian để đăng 1 chap.:Conan14: Fic đầu tiên nên có vấn đề gì các bạn cứ nhận xét nhé!:Conan24:Cảm ơn ạ!



 

linhlove2163

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/4/2016
Bài viết
72
Bạn viết ổn,có ít lỗi type,nói chung là tốt!
Nhưng bạn chuyển cảnh khá nhanh khiến mình không theo kịp nội dung được nên những chap sau bạn cố gắng nhé!:KSV@01:
Mong chap mới của bạn!
 

JoyMisaki_ss

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
17/5/2016
Bài viết
80
CHAP 4 ( Part 1):

Hôm sau, sức khỏe Ran đã tốt hơn. Cô có thể tiếp tục tập trung việc học và phụ giúp gia đình. Cả buổi tối hôm ấy cô đã suy nghĩ rất nhiều về việc liên quan tới Shinichi. Cô nghĩ mình nên đi cảm ơn hắn. Dù sao hắn cũng giúp cô mà. Và cô cũng không muốn mắc nợ ai. Cho nên sáng hôm sau, đến trường cô đã tìm gặp hắn. Bọn lớp Shinichi đã cho Ran biết hắn đang trên sân thượng. Tất nhiên, chúng cũng không khỏi ngạc nhiên khi thấy cô chủ động đi gặp 1 đứa con trai. Cô lên sân thượng của trường. Thấy cậu đang ngồi đó. Mái tóc đen đưa theo làn gió mát. Khuôn mặt trông như đang dễ chịu lắm. Quả thật, trên này tạo cho Ran cảm giác dễ chịu vô cùng.
"Này. Cô định đứng đó ngắm tôi mãi sao?" - Giọng châm chọc của cậu vang lên.
Ran hơi đỏ mặt "Cái gì? Tôi... tôi chỉ muốn cảm ơn cậu vì việc lần trước thôi. Mà cậu đã nói gì với mấy tên kia vậy? Tôi chưa thấy ai nói gì về việc của tôi cả."
"Ồ. Là chuyện đó sao. Tôi chỉ doạ họ một chút thôi. Tôi không muốn mất đi bí mật thú thú vị này." - Cậu tiếp tục với cái giọng châm chọc.
Ran chưa kịp thốt lời để phản kháng thì cậu lại nói tiếp "Tại sao cậu phải giấu chuyện đi làm thêm? Chuyện học sinh đi làm thêm đâu có sai. Cậu mặc bộ đồ hầu gái là 1 chuyện. Nhưng thật ra cậu rất cứng rắn. Cậu nên thấy tự hào về nó."
Ran giật mình, cô có nghĩ đến nó rồi. Đúng vậy. Cô mạnh mẽ, cứng rắn. Cô cũng tự hào về nó. Nhưng không phải ai cũng nghĩ được như Shinichi cả. Cô chuyển chủ đề "Tôi đã suy nghĩ tại sao cậu lại chọc tôi đến tức điên lên."
"Tại vì giống như tôi đang chạy hết sức mình thì cậu lại thong thả đi phía trước. Tôi là người thích cạnh tranh nên tôi ghét điều đó."- Cô nhíu mày nói.
Cô tiếp tục "Lần này đã để cậu lo lắng cho tôi. Cậu cứ chờ xem. Rồi sẽ đến lượt tôi lo lắng cho cậu"
Shinichi ngạc nhiên. Đây là lời 1 cô gái nên nói ư? Cô 1 lần nữa làm cậu rung động rồi.
"À. Cậu có cần tôi trả ơn không?"- Ran cảm thấy hơi khó chịu vì chỉ cảm ơn suông mà không làm gì.
Cậu cười. Một điệu cười nham hiểm. Cậu tiến lại gần Ran, đè cô vào tường, áp sát khuôn mặt điển trai của mình vào mặt cô. Cô có thể nhìn thấy khuôn mặt đỏ như cà chua của mình trong đôi mắt xanh thẳm kia. Cậu ghé sát tai cô, thì thầm "Vậy cô làm hầu gái riêng cho tôi 1 ngày nhé!"
Ran tức giận, đẩy cậu ra. Thật may là không có ai nhìn thấy:"Cậu đang nghĩ cái gì vậy? Tên người ngoài hành tinh biến thái này." Đó là ở trường. Còn ở quán cà phê thì có nhiều chuyện hơn.
*Quán Maid Poirot *
Một cô gái với mái tóc bạch kim được tết bím cầu kì bước vào quán. Cô bé mặc 1 chiếc váy xoè đỏ nhiều tầng đến gối, đi đôi giày búp bê xinh xắn. Đôi mắt xanh lá đặc biệt, khuôn mặt dễ thương, miệng nở nụ cười. Cô bé trông thật lạ, giống người nước ngoài hơn là người Nhật. "Cô bé ấy thật sự quá dễ thương!" - Ran nghĩ thầm khi cô tiếp đón cô bé. Không chỉ Ran mà tất cả khách trong quán đều bị cô bé kia hớp hồn. Bỗng 1 vị khách thốt lên
" Hanato- chan! Là hiện tượng mạng xã hội hiện nay. Cô bé có nhiều người theo dõi lắm. Đang nổi tiếng trên mạng mà."
Cô bé kia tươi cười. Nụ cười trong sáng, dễ thương vô cùng "Không ngờ cũng có người quan tâm đến em. Cảm ơn ạ!"
"Là "hiện tượng mạng xã hội" ư?" - Ran nghĩ thầm.
"Hanato-chan?" - Chị Azusa bước ra từ khu vực bếp của quán.
Cuối cùng, thân phận cô bé kia cũng được sáng tỏ. Em ấy tên Hanato- em họ chị chủ quán. Rất nổi tiếng nhờ vẻ dễ thương, trong sáng. Mới 14 tuổi - bằng em của Ran - Haibara. Chị Azusa đã bảo Hanato rất tự cao luôn tự nhận mình là người dễ thương nhất và hay to tiếng, cư xử khác vẻ bề ngoài nên mọi mọi người thông cảm. Ran cười nhẹ với chị chủ quán như muốn nhắn nhủ với chị rằng "Chị không phải lo." Cắt ngang câu chuyện của chị Azusa và các nhân viên trong quán, Hanato cười rộ:
"Em sẽ ở lại giúp chị, Azusa! Em rất dễ thương nên quán của chị sẽ có nhiều khách hơn. haha"
Chị Azusa quát lớn " Không được. Em mau về nhà đi. Em chưa đến độ tuổi để làm việc." Chị ấy đã bảo vậy. Chắc chị không muốn Hanato vất vả chăng? Ran đã nghĩ vậy. Rồi Hanato cũng không phải dạng vừa cãi lại chị Azusa.
"Bố em đuổi em đi đấy. Bây giờ về thì em ở đâu?"Rồi 2 người họ cãi lí với nhau. Ran cũng muốn khuyên can nhưng đó là chuyện gia đình họ. Cô nghĩ cô không nên xen ngang. Cô quyết định đi ra ngoài đón khách.
"Chào mừng ngài, chủ... nhân" - Ran méo mặt cố gắng tươi cười nói. Nghe thấy vậy, Hanato chạy ra với suy nghĩ "Đây là lúc mình thể hiện rồi"
Shinichi đứng trước mặt cô. Đúng, là cậu. Từ lúc cậu bước vào quán, cô gái nào nhìn thấy cậu cũng đổ hết. Trừ Ran. Cô thấy khó chịu hơn. Hanato chạy ra và nhìn thấy Shinichi. Hanato đỏ mặt, nhìn cậu 1 lúc lâu. Cậu nhìn thấy Hanato. Hanato mỉm cười với cậu. Cậu quay mặt đi, ngồi vào bàn, hô lớn"Ran, tớ muốn gọi món"
"Hôm nay cậu ta bị huyết áp thấp à?" - Ran nghĩ. Rồi đến chỗ Shinichi với vẻ mặt giận dữ đưa cậu cái menu. Cô thì thầm
"Tôi đã bảo cậu đừng đến đây sau giờ học nữa mà nhỡ ai thấy thì sao? v.v..." Cậu không trả lời chỉ nhìn cô mỉm cười. Nụ cười ấy làm cô đỏ mặt, tiện tay cầm cái menu đập vào mặt cậu, đi vào trong. Chị Azusa nhìn thấy Hanato đứng đó từ nãy tới giờ nên đẩy em ấy vào trong bếp. Chị chẳng đ
ể ý rằng, Khuôn mặt Hanato đã tối sầm lại. Khuôn mặt của sự ngạc nhiên và tức giận
"Anh ta không thấy mình dễ thương sao? Anh ta bị cái quái gì vậy? Được rồi. Anh chắc chắn phải là của tôi."

*End Chap 4 (part 1)*
:KSV@08: Mình sẽ cố gắng hoàn thành part 2 trong hôm nay luôn:KSV@07::KSV@07::KSV@07: Chap này hơi ngắn tại mình đang bận nhưng vẫn cố hoàn thành. Các bạn đọc tạm nhé:Conan21:




 

JoyMisaki_ss

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
17/5/2016
Bài viết
80
CHAP 4 (Part 2)

Hanato nghĩ đến vậy. Lôi chị Azusa vào trong, hỏi lớn:
"Cái tên đầy nam tính ngoài kia là ai vậy?"
Chị Azusa tái mặt, biết em họ mình đang có ý nghĩ gì
"Là ...Shinichi"
Hanato cười đểu, khuôn mặt lộ rõ vẻ nham hiểm:
" Đúng là 1 gã đầy đủ những tiêu chuẩn em cần. Không biết hắn mà bị ăn cưa đổ thì sẽ vui thế nào nhỉ?"
"Nhưng Ran và Shinichi..." - Chị Azusa nói với giọng lo lắng.
Hanato cười nhạo
"Đừng lừa em chứ. Cô gái tệ hại ấy làm sao là người yêu của anh ta được chứ."

Chị Azusa hét lên "Thôi đi. Hanato!!!!"
"Chị cứ đợi đó." - Hanato chạy ra ngoài.
Chị Azusa thở dài " Dù sao đi nữa đó cũng chỉ là nỗ lực vô ích thôi."
~~~~
*Hôm sau, quán Maid Poirot *
"Hanato lại đến kìa!" - Khách trong quán lại hét lên.
Đúng vậy. Hanato từ sau khi gặp Shinichi, hôm nào cũng xuất hiện ở ngoài quán. Hanato đã ở cùng với chị chủ quán nhưng chị không cho nó ra ngoài. Vậy nên nó phải xuất hiện với tư cách là khách hàng. Chị chủ quán cũng chẳng làm gì được trước sự cứng đầu của Hanato.
Khách quen của quán - Shinichi. Vâng! Từ khi biết Ran là hầu gái. Chiều nào cậu cũng đến quán chỉ để ăn vài món mà ngồi mấy tiếng. Hôm nay cũng vậy! Hanato nhìn thấy Shinichi cười rộ. Thấy cậu đi ngang qua, nó kéo tay áo cậu níu lại
"Anh có muốn ngồi cùng em không? Dù gì em cũng đang ngồi 1 mình" - Nó nói nhỏ nhẹ, tỏ vẻ dễ thương.
"Không, cảm ơn." - Cậu bỏ đi
Mấy người khách gần đó biết câu chuyện vừa rồi, bĩu mỗi nhíu mày
"Phí quá!"
Hanato tái mặt " Tên đó! Hắn toàn bơ mình thậm chí còn không tỏ thái đọ nào. Hắn chỉ nói chuyện và vui vẻ với cô gái kia sao?"
Hanato quay lại nhìn về phía Shinichi và Ran. Ran thì luôn đỏ mặt tía tai, tức giận, hậm hực nhìn Shinichi. Còn cậu thì cười gian xảo. Nhân viên trong quán đã quá quen với cảnh ấy chăng? Thấy Ran đi vào Hanato cũng chạy theo.
Ran luôn cố bắt chuyện với Hanato nhưng con bé luôn làm lơ cô. Chắc chắn con bé ghét cô lắm. Cô nghĩ vậy và đó là sự thật. Cô cũng từng hỏi Hanato về điều này và nó trả lời
"Cô thông minh đó!"
Ran biết thế nên cũng chẳng làm gì vì cô chẳng thể làm gì để thay đổi điều đó được.
Con bé chạy vào sau Ran 1 lúc. Nó chạy vào định gọi cô. Hanato nhìn thấy cô đnag thay đồ. (Cô đã hết ca làm việc nên định về nhà.)Nó đỏ mặt. Đỏ bừng. Cứ như chưa bao giờ thấy con gái thay đồ vậy. Mặc dù nó là con gái. Nó núp sau tủ, đợi Ran thay xong mới ló mặt ra.
"Cô làm cách nào để quyến rũ được Shinichi vậy? Tôi dễ thương như vậy anh ta còn không đổ. Vậy chị đã làm gì hả?" - Hanato tức giận hét lớn, nó túm lấy cổ áo của Ran. Ran có chút hoảng hốt cô ôm lấy eo nó. Nhấc lên.
"Bình tĩnh nào, Hanato." - Ran cười rộ, bỏ ngoài tai những lời hét của Hanato.
Đột nhiên, cô giật mình.
"Rầm"
Cô thả Hanato xuống. Thật ra là cô thả nó rơi tự do. Mặt cô trở nên khác lạ. Có vẻ như cô vừa mới thấy điều gì khác thường lắm vậy. Cô nhìn Hanato như 1 đứa khác người rồi ra về. Cô bỏ mặc con bé ngồi đó , chửi mắng cô đằng sau.


*Lại hôm sau - Sáng thứ bảy. Quán Maid-Poirot.*
Hanato thấy Shinichi đi vào quán bằng cửa sau. Nó chắn đường cậu.
"Tránh ra. Cho tôi qua"- cậu trả lời nhanh-gọn
Hanato sầm mặt. Nó lao đến, ôm lấy Shinichi. Cậu ngạc nhiên

"Cô làm gì vậy?"
"Biến anh thành của em" - Hanato cười mãn nguyện.
Cậu hất tay con bé ra. Đè nó xuống sàn nhà. Một tay ghì chặt tay nó. Một tay túm lấy cổ áo.
"Thế chắc cô phải biết hậu quả chứ?" - cậu nói với điệu bộ như đang tức giận. Hanato đỏ mặt, nó ngạc nhiên vì những điều Shinichi đang làm. Đúng lúc ấy! Ran bước vào. Ran đã nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy. Cô tức giận xông tới tung cước đá văng Shin sang 1 bên. Khuôn mặt Hanato vẫn còn bàng hoàng.
*Chát* - Tiếng tát vang lên. Tất cả mọi người chạy vào. ( trừ khách nhá) Ran tức giận, hét lớn
"Em tỉnh táo lại chưa? Em hãy dùng lí trí của mình đi. Em không cần phải cố gắng để dễ thương đâu. Em đã dễ thương lắm rồi. Cho dù em có là...

*Soạt*
...Con trai". Bộ tóc giả bạch kim kia bị Ran tháo ra. Thay vào đó, trước mặt mọi người, một cậu nhóc 14 tuổi với mái tóc đen ngồi đó. Vẫn mặc váy, đi giày búp bê nhưng khác giới tính thôi. Mọi người mắt chữ O miệng chữ A không thốt lên lời. Con bé dễ thương Hanato là CON TRAI ư??? Chị Azusa ngã khuỵu xuống, mặt tối sầm
"Chị xin lỗi mấy em."


"Tôi là con trai nhưng thích những bộ đồ của con gái được chưa? Ở trường, bạn tôi nói tôi là đồ kì dị. Tôi chỉ muốn dễ thương hơn tất cả bọn họ để họ công nhận tôi. Tất cả bọn chúng!" - Hanato hét lên, giọng như đnag kìm chế cảm xúc.
Rồi chị em nhà họ lại cãi nhau. Đúng vậy. Cái mà Ran thấy lần trước là mái tóc thật của Hanato. Vậy là câu chuyện của quán hết biến động! Còn về Shinichi cậu cứ chọc Ran về vụ này. Cậu cho là cô ghen tị với cảnh thân mật của hắn và Hanato.
"Cậu là tên ngoài hành tinh biến thái!!!!"
*End chap 4 (part 2)*
Dạo này mình bận quá! Nhưng mình vẫn tiếp tục ra Chap và vẫn mong các bạn nhận xét ạ.:KSV@01::KSV@01::KSV@01::KSV@01:




 

JoyMisaki_ss

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
17/5/2016
Bài viết
80
@Ngo Lam Bất ngờ chưa?? Hehe:KSV@05: Lúc đầu mình cũng định viết theo lối tình tay ba nhưng vì bầu cử đầu fic nên thôi:KSV@09::KSV@09:
 

Ngo Lam

Thành viên KSV
Tham gia
7/1/2016
Bài viết
10
thảo nào!!! nhưng không viết theo lối tình tay ba thì mình thấy hơi hụt hẫng một tí. Nhưng mà cho mình hỏi ngu : câu chuyện có còn nữa không z :Conan03:
 
Trạng thái
Chủ đề đang đóng.
Top