[Longfic] Khoảng cách

Ann Nguyen 23

Thành viên mới
Tham gia
30/7/2021
Bài viết
14
Au trả chap cuối cùng và end fic nhé mọi người. Dạo gần đây au cảm thấy mình cũng không được khỏe lắm, huhuhu. Chỉ biết chúc mọi người nhiều sức khỏe và bình an. Cảm ơn mọi người đã dành nhiều tình cảm cho au, dành nhiều tình cảm cho fic. Yêu mọi người rất nhiều, chúc mọi điều tốt đẹp.
P.s: Au đi dưỡng bệnh đây ....



Chap 15.

Tình yêu trở lại, quãng thời gian ngọt ngào cũng trở lại, thậm chí sau sự xa cách và sự khắng khít từ thể xác đến tâm hồn khiến hai con người nào đó như chết chìm trong hạnh phúc.

Tuy nhiên Ran không muốn công khai, cô muốn mối q.uan hệ công ra công, tư ra tư. Shinichi cũng không cảm thấy có vấn đề gì nên cũng đồng ý. Ban ngày hai người không hẹn mà vô cùng ăn ý, lấy công việc làm đầu. Mọi người dù thỉnh thoảng bắt gặp những tín hiệu mơ hồ cũng chỉ dám đoán mò chứ không thể khẳng định, dù gì người ta cũng là sếp, hơn nữa còn có vẻ như đã có bạn gái và có con rồi còn gì.

.

.

.

Sau 3 ngày tập trung phá một vụ án, tổ 1 sau khi bắt được hung thủ thì rủ nhau đi ăn mừng. Cảm giác thắng lợi và nhẹ nhõm, ngày mai lại là chủ nhật, còn gì tuyệt vời hơn đây. Mọi người chọn một quán lẩu, ăn uống đến no say thì tiếp tục chuyển qua karaoke, tha hồ mà hò hét cho thoải mái, dù gì áp lực trong những ngày qua cũng không phải là nhỏ. Ran Mori cong cong khóe môi, nâng ly bia khẽ chạm với một đàn anh trong tổ, mọi người háo hứng như vậy khiến cô cũng muốn bung xõa. Chỉ tiếc là hôm nay không có Shinichi ở đây, anh ấy đi công tác nước ngoài được 5 ngày rồi. Do chênh lệch múi giờ, cộng với việc vụ án gần đây quá bận rộn, hai người cũng không trò chuyện được bao lâu thì Ran đã ngủ thiếp đi mất. Ran uống đến lâng lâng, thì cánh cửa phòng bao bật mở, cô nheo mắt, chẳng lẽ nỗi nhớ có thể khiến người ta nảy sinh ảo giác. Người đàn ông trước cửa mặc áo thun đơn giản cùng áo khoác ngoài, mang lại một cảm giác thoải mái thân thuộc, không còn xa cách như lúc anh mặc âu phục. Gương mặt anh hơi mệt mỏi do chặng đường dài nhưng anh vẫn nở nụ cười rất tươi chào hỏi mọi người, ánh mắt anh quét về phía cô mang theo một ý vị trong ánh mắt. Ran Mori cảm thấy không thở nổi, người đàn ông này chỉ vừa xuất hiện, đã khiến cô không chịu nổi. Tuy nhiên trước mặt mọi người trong tổ, hai người vẫn tỏ ra như đồng nghiệp bình thường, anh ngồi một góc, cô cũng ngoan ngoãn ngồi một góc, chỉ có ánh mắt vô cùng ăn ý thỉnh thoảng lại liếc về đối phương một chút. Shinichi vừa đến, mọi người càng hào hứng nháo nhào đòi quà, sau đó lại đòi phạt rượu anh ...

Trong hơi men, không khí cũng thoải mái hơn nhiều, Ayumi lấy hết can đảm, đem ly bia đến bên cạnh Shinichi, cô ấy tỏ ra thật bình thường:

- Sếp Kudo, mời anh. Cảm ơn anh thời gian qua đã dẫn dắt em.

Shinichi mỉm cười, cũng nâng ly cùng cô ấy:

- Không cần cảm ơn đâu, bản thân em làm rất tốt. Cố gắng phát huy hơn nữa nhé.

Ayumi như có như không ngồi xuống cạnh anh. Ran Mori nhìn thấy mà trầm mặc, cô tất nhiên biết Ayumi có ý gì, cũng chỉ là một cô gái nhỏ, thật sự không muốn tổn thương cô ấy. Shinichi Kudo như có như không duy trì một khoảng cách nhất định với Ayumi, tuy nhiên, có lẽ do say, cũng có lẽ do tâm tư quá đơn giản, cũng có lẽ do còn quá trẻ nên không thể kiềm chế, cô ngã vào vai anh, tay xoa lấy thái dương, miệng nỉ non:

- Em nhức đầu quá, chắc đã say mất rồi.

Shinichi lạnh lưng, anh liếc mắt nhìn Ran, quả nhiên cô gái nhỏ đang lừ mắt nhìn anh, còn bàn tay đang xiết ly bia đến sắp vỡ. Ôi ôi, anh thật không dám tưởng tượng đến hậu quả. Anh vội đỡ lấy Ayumi, để cô tựa vào sofa mềm mại, anh vẫn lịch sự:

- Em nghỉ ngơi một lát đi, nếu không hết say thì anh sẽ nhờ người đưa em về.

Sau đó anh đứng lên, gia nhập một bàn mạt chược. Ran tuy nói là thông cảm, nhưng nhìn người đàn ông của mình bị người khác dòm ngó, cảm giác đó cũng không mấy dễ chịu. Có anh ở đây, Ran cũng vô thức thả lỏng hơn nhiều, cô chơi đến vui vẻ, cũng uống đến vui vẻ. Đến khi cô đứng lên thì đã hơi váng vất, Ran cảm thấy bản thân không ổn lắm, hình như cô uống có hơi nhiều quá rồi, cô gái nhỏ định ra toilet rửa mặt cho tỉnh người nhưng lúc đi ngang qua bàn mạt chược cảm thấy cả người nhẹ bẫng, cô hoảng hốt bám lấy thành ghế, hơi nheo mắt để xua đi cảm giác hoa mắt bay bổng. Shinichi thấy vậy thì lo lắng, anh đứng lên đỡ lấy cô về phía dãy ghế sofa:

- Tôi không chơi nữa, mọi người chơi tiếp nhé.

Ran Mori được anh đỡ ngồi xuống, anh dịu dàng bên tai:

- Em sao vậy? Say rồi à?

Ran Mori ậm ừ, cả đôi mắt cũng mơ màng, nhưng người thì lại bắt đầu không yên. Cô tựa đầu lên vai anh, người đàn ông của cô, chẳng lẽ để người khác dựa mà cô thì không được hay sao? Ran uất ức. Shinichi vốn để cánh tay khoác hờ hững trên thành ghế, thật ra đây chỉ là một hành động vô thức của anh đối với Ran, nhưng mọi người nhìn vào đều thấy hành động này có bao nhiêu chiếm hữu cùng khoe khoang. Ran Mori như con mèo nhỏ, được voi lại đòi tiên, bàn tay cô không yên choàng lấy vai anh, cô nũng nịu:

- Shinichi, em chóng mặt. – Sau đó, còn dụi dụi đầu vào vai anh khó chịu.

Đến đây thì Shinichi hoảng hốt, đây chẳng phải là đang thử sức chịu đựng của anh sao. Nếu tiếp tục ôm thì xem như công khai mọi chuyện, nếu đẩy cô ra thì anh lại chẳng đành lòng, thật là tức chết anh. Anh cúi người, thì thầm bên tai cô:

- Ran, đừng ôm nữa, em có còn muốn giữ bí mật nữa không đây?

Ran mơ mơ hồ hồ nhìn anh, cô thật sự buông anh ra, nhưng sau đó lung lay như sắp ngã khiến anh hoảng hốt, bàn tay vốn đang choàng phía sau lưng cô nhanh chóng ôm lấy cô vào lòng.

Cái ôm này xem như khẳng định, mọi người đều là cảnh sát, đều nhìn như không nhìn, nhưng điều gì cũng thấy. Ayumi vừa tựa vào vai anh thì anh đã né tránh, còn Ran Mori không những tựa vào vai anh, còn chủ động ôm lấy anh. Ran tựa vào vai anh, anh cũng chẳng đẩy ra. Cô ôm anh, thì anh ngồi hưởng thụ. Người ta buông anh ra, thì anh vội vàng ôm lấy. Không có gian tình thì chẳng ai tin. Nhưng nếu vậy thì... còn người phụ nữ mang thai lúc trước?

Cô gái nhỏ say thật sự, tựa trong lòng anh thì ngoan ngoãn chẹp chẹp miệng, vùi vào ngực anh tìm vị trí để ngủ. Anh cảm thấy có chút không nói nên lời, thôi thì mặc kệ vậy, dù sao cũng là đồng nghiệp trong một phòng, giấu mãi cũng không được. Anh bế lấy cô gái của mình lên, chuẩn bị chào tạm biệt mọi người về trước. Lúc này, có vài người đồng nghiệp chặn lấy cánh cửa, ánh mắt nhìn anh đầy phẫn nộ khiến anh ngơ ngác. Mọi người nhìn anh lên án:

- Anh ôm Ran Mori đi đâu vậy? Anh định lợi dụng cô ấy đang say để làm gì hả? Đừng quên anh đã có bạn gái, cũng đã có con.

- Dù anh có là sếp cũng không thể như vậy được. – Một người khác phẫn nộ.

Shinichi ngẩn người. Hả? Anh có bạn gái? Có con? Khi nào ấy nhỉ? Phải mất một lát nói chuyện anh mới biết hóa ra mọi người hiểu lầm về Haibara, thật là. Anh mỉm cười:

- Cô gái hôm đấy là vợ của bạn tôi. – Anh nhìn người vẫn đang ngủ đến ngon lành trong vòng tay anh, ánh mắt nhu hòa tựa hồ như đang phát sáng – Bạn gái tôi là cô gái này. Còn về con, tạm thời chúng tôi chưa có dự định. Khi nào chúng tôi có con sẽ báo để mọi người cùng ăn mừng nhé.

Haha, Ran Mori mà biết anh nói hươu nói vượn như vậy nhất định sẽ cho anh một trận.

.

.

.

Đến khi về đến nhà, thì Ran cũng tỉnh, sau một giấc ngủ cơn say cũng bớt đi phần nào. Tuy vẫn còn chút lâng lâng nhưng tinh thần vô cùng thoải mái. Người đàn ông trước mặt cô thuần thục mở cửa căn hộ nhà anh, thuần thục đặt đôi dép trong nhà trước mặt cô, sau đó lại thuần thục giúp cô c.ởi áo khoác ngoài và túi xách. Cô gái nhỏ ôm lấy anh từ phía sau, dụi dụi mặt vào lưng anh, mới có 5 ngày, tuy chẳng là gì so với khoảng thời gian từng xa nhau, nhưng cô thật sự nhớ anh. Shinichi xoay người lại, xoa đầu cô, nhẹ giọng dỗ dành:

- Đi tắm trước đi, sẽ cảm thấy đỡ hơn, nếu không nhức đầu lắm.

Shinichi Kudo vào nhà tắm giúp cô lấy quần áo, mở nước ấm, Ran Mori thật sự không hề đề phòng, đến khi cô thấy người đàn ông kia không hề có ý định bước ra thì cũng đã muộn. Anh ôm xiết người cô không một kẽ hở, nụ hôn anh áp xuống không hề báo trước, ngọt ngào, cuồng nhiệt nhưng cũng càn quét và dữ dội. Giữa làn nước ấm, Ran chống tay lên tường, mái tóc dài ướt đẫm xõa lung tung trên vai cô, dòng nước chảy dài trên tấm lưng trắng bóng của Ran. Shinichi đỏ mắt, anh cúi người hôn lên gáy cô, gặm nhắm cổ và bả vai Ran khiến cô run lẩy bẩy. Anh cười xấu xa, anh đến từ phía sau, bàn tay bấm lấy vòng eo nhỏ tinh tế của Ran. Anh bắt cô thừa nhận anh, vừa nhanh, vừa chiếm hữu khiến cô có chút không chịu được, cô thấp giọng nức nở.

Không lâu sau, Shinichi thật sự dừng lại, chẳng qua là anh sợ cô bị cảm mất. Ran Mori híp mắt, cô vừa kịp duỗi người trên tấm nệm êm ấm, thì anh đã bóp lấy eo Ran, lần nữa nghiền ép cô dưới thân. Ran không kịp lên tiếng kháng cự thì đã bị người kia dẫn dụ đến cả người đều khó chịu, lần này anh còn chút lương tâm không ép cô vào tư thế khó, nhưng thật sự tốc độ và thời gian của anh làm cô chịu không nổi, cô mắt ướt đẫm bấm lấy vai anh xin tha, nhưng Shinichi chỉ trả lại cho cô một nụ cười xấu xa giữa những làn hơi thở dốc. Ran bám lấy vai anh, cắn mạnh vào cổ anh và vai anh bày tỏ sự tức giận. Sau cùng, Ran Mori mệt mỏi nằm dài trên gi.ường, mặc cho Shinichi như bao lần trước lau người giúp cô, tùy tiện mặc áo giúp cô, sấy mái tóc ướt đẫm của cô, chẳng phân biệt được là lúc tắm chưa khô hay do mồ hôi của cô nữa. Lần này, anh tử tế hơn một chút, rót cho cô một ly nước ấm, trêu chọc:

- Uống nước đi Ran, cho thông giọng.
.
.
.
Ánh nắng ấm ấp xuyên qua ô cửa sổ, lớp rèm dày khiến hai người trong phòng vẫn ngon giấc. Shinichi Kudo choàng tay qua ôm lấy eo cô gái nhỏ, còn Ran thì tựa vào ngực anh ngủ say sưa. Khung cảnh yên bình như trong tranh bị tiếng chuông cửa liên hồi phá vỡ. Ran Mori, người đã bị vắt kiệt sức từ đêm hôm qua không mở nổi mắt, cô cáu giận đá chiếc mền đáng thương trên người, hai tay bịt kín tai, với hy vọng có thể yên giấc, xoay lưng đi, không quên càu nhàu:

- Ồn quá, Shinichi ...

Shinichi Kudo ngồi bật dậy, gãi gãi tóc. Là ai vậy, sáng sớm chủ nhật đã đến tìm anh sớm như vậy. Anh kéo lấy chiếc mền bị Ran đá lung tung đắp kín lại giúp cô, sau đó hôn lung tung lên mặt Ran. Cô gái nhỏ bị trêu đến phiền, cô khó chịu đẩy anh. Shinichi cũng không chậm trễ nữa, nếu người ngoài cửa tiếp tục bấm chuông, cô gái nhỏ này sẽ thức giấc mất. Anh vớ vội quần áo, sau đó bước ra mở cửa. Người phụ nữ với mắt kính đen che đi nửa khuôn mặt, tay xách theo vali hùng hổ bước vào nhà, miệng càu nhàu:

- Con có biết bây giờ là mấy giờ không? Sao lâu như vậy mới mở cửa?

Shinichi trố mắt nhìn người mẹ đã lâu không gặp của mình, anh thận trọng hỏi:

- Sao mẹ lại về Nhật? Sao không báo trước để con đi đón?

Yukiko ngồi trên sofa phòng khách, tháo mắt kính đen, bắt đầu lên án:

- Mẹ từ nay sẽ về Nhật sống với con, mặc kệ người đàn ông vô tâm đó.

Shinichi nghe mà tê dại da đầu, câu chuyện này cũng không mới mẻ gì:

- Lại làm sao nữa? Bố làm gì khiến mẹ tức giận rồi? Lại là vết son trên áo?

- Không hề, không hề - Bà Yukiko chống tay đầy tức giận – Là vết hôn, vết hôn trên cổ.

Nói rồi bà Yukiko bước đến bên cạnh Shinichi, cúc áo anh chỉ cài hờ, bà chỉ cần nắm nhẹ một cái thì vết hôn vết cắn lẫn lộn đều hiện ra, Yukiko liếc mắt:

- Đúng vậy, đúng vậy, chính là như thế này, cũng ở vị trí đó... KHOAN ĐÃ. – Yukiko nắm lấy 2 vai Shinichi lắc mạnh – Con giải thích xem như vậy là như thế nào? Còn con dâu của mẹ thì sao? Mẹ không ngờ rằng con cũng y hệt như bố của con. Mẹ phải lập tức đi tìm bé Ran, bảo nó mặc kệ con.

Bà Yukiko lại đeo mắt kính, xách vali bỏ đi một mạch. Shinichi giật giật khóe môi, thế cơ đấy:

- Thôi được rồi, mẹ đừng làm ồn nữa, cô thấy thức giấc bây giờ.

- Hửm?

.

Đến khi Ran thức dậy th.ì đã gần 9 giờ. Cô gái nhỏ vô tư vô cùng, sau khi đánh răng rửa mặt thì trực tiếp xuống tầng, đến khi thấy bà Yukiko đang ngồi trên sofa uống trà thì hồn vía bay lên mây. Cô phát hiện bản thân vẫn đang mặc áo sơ mi của Shinichi thì hốt hoảng, bây giờ đứng cũng không ổn mà quay đi cũng không được. Yukiko đã sớm nhìn thấy cô, thấy bộ dạng của cô thì cười đến khoái trá. Ran đỏ bừng mặt, cúi đầu:

- Cháu chào cô Yukiko.

- Ừm. – Ánh mắt bà lướt qua vùng bụng phẳng lì của Ran – Cô mong có cháu nội quá đi mất, hai đứa đã làm được đến đâu rồi nhỉ ...

Vừa lúc Shinichi mở cửa đi vào, trên tay cầm phần ăn sáng vẫn còn nóng hổi, nhìn thấy Ran và mẹ mình thì không khỏi bệnh vực:

- Mẹ, đừng trêu cô ấy. – Sau đó anh quay sang nhìn Ran – Em lên thay quần áo đi rồi xuống ăn sáng.

Ran Mori chạy vụt đi bằng tốc độ ánh sáng, mất mặt quá đi. Bà Yukiko cười đến không khép được miệng:

- Mẹ đã kịp làm gì bé Ran đâu. Con thật là giỏi bênh vực.

Shinichi Kudo khẽ cong cong khóe môi, mỉm cười ánh mắt lóe lên vẻ dịu dàng hạnh phúc ...





Đôi lời của au:

Lúc viết fic này, tâm trạng của au rất tệ. Có lẽ tâm trạng tệ như vậy, nên có khi đã nghĩ hay là cứ vậy mà chia tay, giải thoát cho nhau. Nhưng cuối cùng lại không nỡ, có lẽ cuộc sống có buồn như thế nào đi chăng nữa, au vẫn mong trong niềm tin của mình, trong trái tim của mình luôn có một tia sáng về hạnh phúc, và tia sáng đó dành cho Shinichi và Ran. Cả hai người họ không ai sai, nhưng giữa họ luôn có một khoảng cách không vượt qua được, một chàng trai gánh vác quá nhiều trách nhiệm, một cô gái luôn khiến người ta phải đau lòng. Hy vọng vượt qua tất cả đau khổ, họ vẫn có đủ bình yên và hạnh phúc trong trái tim mình.

Lần nữa, cảm ơn mọi người đã đồng hành, ủng hộ fic, đây chính là động lực lớn để au tiếp tục viết. Cảm ơn những chấp niệm trong trái tim đã dệt nên thanh xuân của mình. Cảm ơn mọi người.
Trong fic này, mọi chuyện có vẻ bình lặng và nhẹ nhàng, không biết sao, au muốn mọi chuyện được tháo gỡ từ từ và nhẹ nhàng. Nên không có nhiều cao trào lắm, mong mọi người ủng hộ và góp ý. *cúi đầu cảm ơn*
Thật sự cam on Au nhiều vì đã cố gắng nhé. m cũng đồng ý với b, m rất rất thích và thật sự ngưỡng mộ chuyện tình cảm và c con người của Shinichi va Ran. So với Shinichi, có lẽ m yêu Ran hơn. Cô ấy là hình mẫu m luôn muốn bắt chước, dù thế giới này có tàn nhẫn ntn, cô ấy vẫn luôn dịu dàng, luôn vững ti, luôn lương thiện, luôn cố gắng ko ngừng, và vẫn luôn chung thủy. M thật sự ko muốn Ran có ket thúc ko tốt. Cô ấy xứng đáng được yêu thương. Shinichi cũng vậy. Shinichi xuất sắc, gần như hoàn hảo, cũng ko thiếu các cô gái hoàn hảo theo đuổi. Nhưng tình yêu thì ko có lý do. Chỉ có người trong cuộc biết m cần gì. Thật ra nếu m là Shin, m cũng chọn Ran :) vì m cần 1 người vợ, người mẹ của con mình, người chia sẻ cuoc đời còn lại với mình chứ ko cần tìm trợ lý hay người gánh team chung :) m thật sự thích hết các fic của Au. Dù có khuyết điểm, nhưng m nhìn thấy dc sự cố gắng của au, b cũng rất có trách nhiệm với nhung đứa con tinh thần của mình, ko drop, ko kéo dài rồi bế tắc r bỏ đó. M thật sự trân trọng điều đó. Chúc au mạnh khỏe , bình an, sớm cân bằng lại tâm trạng nhé. Nói cho cùng, mọi thứ sẽ ổn thôi mà <3
 

BlueSky256

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/7/2016
Bài viết
125
Thật sự cam on Au nhiều vì đã cố gắng nhé. m cũng đồng ý với b, m rất rất thích và thật sự ngưỡng mộ chuyện tình cảm và c con người của Shinichi va Ran. So với Shinichi, có lẽ m yêu Ran hơn. Cô ấy là hình mẫu m luôn muốn bắt chước, dù thế giới này có tàn nhẫn ntn, cô ấy vẫn luôn dịu dàng, luôn vững ti, luôn lương thiện, luôn cố gắng ko ngừng, và vẫn luôn chung thủy. M thật sự ko muốn Ran có ket thúc ko tốt. Cô ấy xứng đáng được yêu thương. Shinichi cũng vậy. Shinichi xuất sắc, gần như hoàn hảo, cũng ko thiếu các cô gái hoàn hảo theo đuổi. Nhưng tình yêu thì ko có lý do. Chỉ có người trong cuộc biết m cần gì. Thật ra nếu m là Shin, m cũng chọn Ran :) vì m cần 1 người vợ, người mẹ của con mình, người chia sẻ cuoc đời còn lại với mình chứ ko cần tìm trợ lý hay người gánh team chung :) m thật sự thích hết các fic của Au. Dù có khuyết điểm, nhưng m nhìn thấy dc sự cố gắng của au, b cũng rất có trách nhiệm với nhung đứa con tinh thần của mình, ko drop, ko kéo dài rồi bế tắc r bỏ đó. M thật sự trân trọng điều đó. Chúc au mạnh khỏe , bình an, sớm cân bằng lại tâm trạng nhé. Nói cho cùng, mọi thứ sẽ ổn thôi mà <3
Mình thật sự xúc động, không biết nói gì hơn ngoài cảm ơn bạn. Cảm ơn bạn đã yêu thích fic của mình, cũng cảm ơn bạn đã hiểu và cảm nhận câu chuyện và tình cảm mà au muốn truyền tải. Điều đó cho mình rất nhiều động lực để tiếp tục viết, mỗi khi có ý tưởng gì thoáng qua, mình lại muốn ghi lại và chia sẻ với mọi người. Dù hay hay không, mỗi fic đều là đứa con của mình, nên mình sẽ không bỏ dở, đó là điều chắc chắn. Mong bạn sẽ tiếp tục ủng hộ ở các fic sau (nếu có). Lần nữa, vô cùng cảm ơn bạn <3 :KSV@03:
 

Ann Nguyen 23

Thành viên mới
Tham gia
30/7/2021
Bài viết
14
Mình thật sự xúc động, không biết nói gì hơn ngoài cảm ơn bạn. Cảm ơn bạn đã yêu thích fic của mình, cũng cảm ơn bạn đã hiểu và cảm nhận câu chuyện và tình cảm mà au muốn truyền tải. Điều đó cho mình rất nhiều động lực để tiếp tục viết, mỗi khi có ý tưởng gì thoáng qua, mình lại muốn ghi lại và chia sẻ với mọi người. Dù hay hay không, mỗi fic đều là đứa con của mình, nên mình sẽ không bỏ dở, đó là điều chắc chắn. Mong bạn sẽ tiếp tục ủng hộ ở các fic sau (nếu có). Lần nữa, vô cùng cảm ơn bạn <3 :KSV@03:
Đợi thêm nhiều fic từ au nhaa <3
 

BlueSky256

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/7/2016
Bài viết
125
Đợi thêm nhiều fic từ au nhaa <3
Cảm ơn bạn đã ủng hộ fic, ủng hộ au. Au sẽ cố gắng viết thêm fic mới (nếu có thể, hehe). Rất mong bạn lại tiếp tục ủng hộ và góp ý cho au *cúi đầu* :KSV@12:
 

JK-Hole SR Couple

Thành viên mới
Tham gia
6/1/2019
Bài viết
14
Chào cả nhà, au đã trở lại đây. Bắt đầu hành trình anh chị mình làm lành với nhau thôi nào. Mọi nỗi đau đều có thể vượt qua, tình yêu sẽ chữa lành mọi thứ <3
Chúc cả nhà một tuần mới hạnh phúc nhé.




Chap 7.

Ngày giáng sinh, tuyết rơi từ sớm. Ran Mori nghe bọn trẻ reo hò rủ nhau đi nặn người tuyết qua khung cửa. Cô cong cong khóe môi, trẻ con luôn vô tư như vậy. Còn cô chỉ có thể cắn răng thay quần áo, vượt qua tàu điện ngầm đông đúc sau đó đi bộ đến sở cảnh sát bắt đầu làm một cảnh sát chăm chỉ.

Buổi chiều hôm đó, Ran cùng Yamamoto, một chị đồng nghiệp đi lấy lời khai của nhân chứng, sau khi lấy lời khai, trên đường lái xe về sở, Yamamoto nhận được điện thoại từ người nhà ở quê, ba chị ngã nhập viện. Chị Yamamoto gấp đến đỏ cả mắt, quê chị ấy thuộc một huyện đồi núi cách Tokyo tầm 2 tiếng đi xe, nhưng đường xá thuộc vùng ít người sống nên xe cộ lưu thông qua lại cũng ít, muốn đặt vé xe phải đặt từ trước vì hành khách ít nên chuyến xe cũng thưa thớt.

Ran nhìn mà cũng gấp gáp theo, không nói hai lời, trực tiếp dùng xe cảnh sát chở Yamamoto đi. Dùng 2 tiếng đi xe, sau đó lại dùng 2 tiếng đi về, về lại Tokyo ước chừng khoảng gần 8h tối, cũng không tính là trễ. Đường đi về huyện tương đối dễ chạy, tuy nhiên lại chỉ có một con đường duy nhất, những con đường còn lại đều là đường tắt, dành cho người dân bản địa di chuyển bằng xe đạp hoặc xe máy. Con đường này bao quanh ngọn đồi, cong cong uốn lượn, đến hàng rào bảo vệ cũng có chút rỉ sét. Ran Mori vẫn vững vàng tay lái tiếp tục chạy, tập trung như vậy chẳng mấy chốc đã đến được thôn của Yamamoto, Ran đưa thẳng chị đồng nghiệp đến bệnh viện, nhìn chị ấy vội vội vàng vàng lao vào bệnh viện cô mới thấy nhẹ lòng, quay xe về lại thành phố. Cả quá trình gấp rút, nên đến khi đi được một đoạn khá xa Ran mới phát hiện xăng chạy đường xa như vậy, cũng đã sớm cạn, cả đoạn đường vừa qua Ran không thấy một bóng người đừng nói là cây xăng, cô không phải người bản địa, càng không biết cây xăng ở chỗ nào. Đến lúc này cô mới lạnh lưng. Nhìn ánh hoàng hôn dần tắt phía trước, trong lòng Ran càng rối rắm. Cô rút điện thoại để gọi Yamamoto trước, nhưng lúc này mới phát hiện, điện thoại di động vậy mà lại hết pin. Trước nay, cô vốn ra ngoài làm việc rất ít khi dùng điện thoại làm việc riêng nên không phát hiện. Sao đúng lúc vậy chứ. Bên ngoài bông tuyết bắt đầu rơi, đèn đường thưa thớt, Ran chỉ có thể dò dẫm từng chút, cô cắn môi, nước mắt đã đảo quanh hốc mắt, xong rồi, lần này xong thật rồi. Đây là cái nơi quái quỷ nào vậy chứ, dọc cả tuyến đường bên trái là bờ vực, bên phải là rừng cây âm u, không có một bóng người, ngay cả xe cộ lưu thông trên đường còn không có, không ai lên núi ăn giáng sinh cả sao? Cô đã đi được nửa đường, đi tiếp cũng không được mà quay lại cũng không xong. Ran Mori cắn răng, dùng hết tốc độ có thể, hy vọng có thể nhanh chóng thoát khỏi vùng này, đến được thị trấn có người. Hơn nữa địa hình đồi núi, lúc xuống dốc lại có tuyết rơi, mặt đường trơn sẽ rất nguy hiểm, Ran không lạnh mà lại run rẩy.

Trời không phụ lòng người, giữa đồi núi hoang vắng, chiếc xe không nghe lời mà dừng lại, đình trệ không nhúc nhích dù chỉ một chút, Ran khóc không ra nước mắt. Bây giờ cô có bỏ xe mà đi bộ, thì đi bao lâu sẽ đến Tokyo đây?

.

.

.

Shinichi Kudo xoa xoa chiếc cổ mỏi nhừ sau một buổi họp dài, ôm tập hồ sơ bước vào phòng làm việc, như mọi khi anh hờ hững quét mắt tìm cô gái nhỏ. Hừm. Anh hỏi mới biết hóa ra cô gái nhỏ đã đi ra ngoài lấy lời khai. Shinichi nhấp một ngụm café đen, café vừa đen, vừa sánh còn lòng anh thì mơ hồ khó chịu. Có một điều gì đó, vụt qua rồi biến mất khiến anh không nắm bắt được, rốt cuộc là gì đây?

Shinichi ngồi đọc hồ sơ, thỉnh thoảng lại kí tên vào vài văn bản, thỉnh thoảng lại gọi vài cuộc điện thoại, nhưng trong lòng cứ nôn nao. Đột nhiên trái tim anh khẽ thắt lại không hề báo trước, anh khựng lại, hình ảnh của Ran hiện lên trong tâm trí anh. Anh không chịu được, dù cảm giác này có vô lý đi chăng nữa, anh cũng cần xác minh lại, anh bấm gọi cho Ran, nhưng số điện thoại của cô đã ngoài vùng phủ sóng. Shinichi Kudo nhíu mày. Anh bấm gọi cho Yamamoto, cô gái trẻ hơi ngạc nhiên, kể lại mọi chuyện đã xảy ra. Hừm, nếu vậy thì Ran đang trên đường về, khoảng hơn 7 giờ sẽ đến sở cảnh sát, bây giờ chỉ mới gần 6 giờ. 15 phút sau đó, anh hoàn toàn không đọc vào chữ nào, mọi thứ đều quy về một người, mọi chữ mà anh đọc được đều biến thành cái tên Ran Mori. Anh nghe trái tim mình nhói lên một cái, không chịu nổi nữa, anh dứt khoát lấy áo khoác, chìa khóa xe, lao vội đi. Càng đi theo con đường mà bản đồ chỉ, trong lòng anh càng lạnh hơn. Đường rất vắng, nhà cửa thưa thớt, càng đi thêm thì càng lên núi, càng lên núi lại không có nhà, tuyết rơi phủ thành một lớp mỏng nhưng vẫn chưa đến mức cản trở tầm nhìn, anh lái thật chậm nhìn hai bên đường. Anh lấy điện thoại gọi Ran thêm lần nữa, nhưng vẫn là âm thanh báo ngoài vùng phủ sóng. Anh gọi về sở cảnh sát xác minh, giữa mạng mẽo chập chờn lại nghe Ran vẫn chưa về thì lòng anh lại càng nóng như lửa đốt.

.

Anh lái xe gần 50 phút, cuối cùng cũng tìm được cô gái nhỏ của mình. Chiếc xe màu đen trắng của sở cảnh sát đậu ven đường, cô gái nhỏ của anh đi váy bút chì, áo vest đồng phục, giày cao gót, quấn khăn trên cổ, đeo găng tay đi loanh quanh xung quanh xe để xua đi cái lạnh. Vừa thấy có ánh đèn xe, Ran xúc động bước nhanh tới, dang tay chắn trước đầu xe anh. Shinichi Kudo cũng không màng việc xe đang đậu ở giữa con đường, anh phanh xe lại gấp, vội vàng lao xuống xe, anh chạy đến bên cô. Ran Mori sau khi nhìn rõ người đến là anh thì trong mắt đầy vẻ kinh ngạc không che giấu, sau đó trở thành nhẹ nhõm và cuối cùng lại biến thành uất ức cùng tủi thân, vành mắt đỏ ửng lại sóng sánh nước. Anh ôm lấy cô vào lòng, cuối cùng cũng có cảm giác trái tim được thả lòng, cuối cùng anh cũng có thể hít thở. Anh liên tục hỏi:

- Em chờ anh có lâu không? Có làm sao không? Sao lại lạnh thế này? Có sợ lắm không?

Anh đột nhiên xuất hiện vào lúc cô tuyệt vọng nhất, nói không cảm động là giả. Ran Mori âm thầm rơi nước mắt, thật sự lúc vừa nãy cô rất sợ, cũng rất tuyệt vọng, ở một nơi hoang vắng, cô thật sự không biết tìm ai giúp đỡ, nếu thật sự phải ngủ trong xe một đêm cô cũng đã rất sợ, huống hồ gì trời lạnh thế này, trong xe không có hệ thống sưởi, chắc chắn sẽ chết vì lạnh cóng. Cô bước ra khỏi xe, ôm hy vọng vừa đi bộ vừa đợi gặp người khác xin giúp đỡ, nhưng nhìn con đường le lói ánh sáng phía trước Ran thật sự sợ đến mức không cất bước nổi. Cô sợ đến phát khóc, sau đó lại ép chính mình lau nước mắt, là một cảnh sát cô phải giữ được bình tĩnh. Sợ hãi đến tuyệt vọng sau đó lại ép mình hy vọng. Cô gần như bị nỗi sợ nuốt lấy nhưng phải cố ép mình tỉnh táo, thật may, vì trong những giây phút rối rắm tưởng như không có lối thoát ấy, cuối cùng Shinichi cũng đến. Cô lặng lẽ rơi nước mắt, bàn tay vô thức xiết lấy áo sơ mi anh.

Anh không ôm cô lâu, trong lúc cô vẫn còn trong cơn xúc động, anh đã đưa cô lên băng ghế sau, trong xe anh vừa rộng rãi vừa ấm áp khiến Ran thoải mái. Shinichi cũng bước vào ngồi bên cạnh cô, động tác vô cùng nhanh nhẹn, anh c.ởi áo khoác bên ngoài của mình, giọng bình tĩnh vững chãi:

- c.ởi bỏ quần áo bên ngoài của em đi, tuyết tan ra rất lạnh. Mặc áo của anh vào. Anh ở bên ngoài chờ em, thay nhanh một chút. – Shinichi chần chừ một chút rồi bổ sung – Kể cả váy.

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn c.ởi khăn choàng, găng tay, ngón tay cô chạm vào cúc áo vest hơi phân vân, nhưng quả thật chiếc áo đã thấm tuyết đến lạnh. Cũng may áo khoác của anh dài đến đầu gối của Ran, cả người cô như được hơi ấm của anh bao phủ toàn bộ, rất thơm cũng rất ấm. Shinichi cũng không yên tâm, không biết anh lấy ở đâu ra một chiếc khăn sạch, phủ lên đầu Ran, tỉ mỉ lau tóc cô. Một bàn tay xoa xoa lên bàn tay cô, miệng càu nhàu:

- Sao vẫn còn lạnh như vậy chứ?

Ran có chút cảm giác như chưa từng có quãng thời gian xa cách, không có cả những lời nói dối, không có khoảng cách giữa hai người. Giống như một ảo ảnh mơ hồ. Khiến người ta xót xa. Ran đã từng đi qua, nên rất sợ mình lại một lần nữa không tỉnh táo rơi vào huyễn hoặc của chính mình rồi bị hiện thực làm cho tan nát. Cô đã hiểu, đã chấp nhận và đã thôi đặt nhiều tình cảm. Dù người đàn ông này, tùy tiện một chút cũng đã làm cho cô xúc động biết bao nhiêu. Có lẽ do trải qua nhiều cảm xúc như vậy, mà trên quãng đường về gần 1 giờ đồng hồ, ngồi trên ghế phụ, cô lại nằm mơ thấy những kí ức vụn vặt, khung cảnh không ngừng quay vùn vụt từ lúc anh còn là Shinichi bên cạnh cô sau đó lại là Conan, cuối cùng Conan biến thành Shinichi lạnh lùng, hời hợt nói với cô “Đừng làm cho tớ cảm thấy có gánh nặng”, cô chỉ có thể lặng lẽ mà chấp nhận nỗi đau, thút thít trong giấc mơ của mình.

Shinichi đang lái xe, nhưng cảm nhận được người bên cạnh ngủ không an ổn, anh dừng xe lại bên đường, lau lấy nước mắt rơi lung tung trên mặt cô, anh đau lòng:

- Làm sao vậy Ran?

Cô gái nhỏ mơ mơ hồ hồ tỉnh dậy, đôi mắt mông lung đỏ ửng nhìn anh, nhớ đến giấc mơ vừa rồi, trong lòng ngập tràn cảm giác bi thương cô ôm lấy cánh tay mình, thì thầm:

- Em không sao. – Cô hít mũi, sau khi lấy lại chút bình tĩnh, cô nhẹ giọng – Shinichi Kudo, hôm nay, cảm ơn anh.

Ran tự nhủ bản thân không được xúc động, cô chống tay nhìn ra cửa sổ, nhìn gương mặt anh phản chiếu trên cửa kính, giọng nói bình thản:

- Shinichi này, những chuyện đã qua chúng ta hãy cho qua đi, từ nay về sau, chúng ta là bạn, cũng là đồng nghiệp, có được không anh?

Sau đó cô gái nhỏ quay sang nhìn anh mỉm cười, cô càng như vậy, anh càng đau lòng. Anh thà cô tùy ý trút giận lên người anh, còn hơn phải lí trí cẩn thận từng chút như vậy, cô dè dặt, cô đề phòng, anh chỉ vừa đặt một chân vào, cô đã hoảng hốt đuổi anh ra nhân tiện vạch thêm một ranh giới với anh. Anh nghiêng người, dùng cả hai tay ôm lấy khuôn mặt Ran:

- Ran Mori, anh yêu em. – Shinichi thì thầm – Anh thể hiện chưa đủ rõ ràng sao?

- Anh ... ?

Ran chưa kịp phản ứng thì Shinichi đã hôn lên môi cô. Một tiếng ầm nổ mạnh trong đầu Ran, cảm xúc cũng vỡ tung trong lồng ngực. Nụ hôn của anh đầy dịu dàng mang theo sự dỗ dành thương tiếc nhưng lại ẩn chứa cảm giác chiếm hữu mãnh liệt, không cho phép trốn tránh. Anh dùng một tay luồn vào mái tóc cô, một tay anh kéo lấy eo Ran, đem cô gần hơn về phía mình, trong không gian nhỏ hẹp lại càng có cảm giác áp bách, anh áp trán mình lên trán cô, dù hơi thở đã có phần hỗn loạn, nhưng vẫn rõ ràng:

- Chỉ cần em cho anh một cơ hội, anh có thể giải thích mọi chuyện...

Ran Mori hoảng hốt đẩy mạnh anh ra:

- Không cần – Thật ra, Shinichi không biết rằng, bây giờ điều mà cô ghét nhất chính là, chỉ cần anh nói thì cô phải lắng nghe, cô phải tin tưởng, phải chấp nhận, kể cả khi nó chỉ là những điều dối trá hay đau khổ. – Tôi không muốn nghe thêm điều gì nữa. Không có ý nghĩa gì nữa cả.

Shinichi nghe mà tức đau cả ngực, anh điều chỉnh lại tư thế, bàn tay xiết lấy vô lăng trầm mặc một lúc:

- Ran Mori, em muốn giận dỗi với anh bao lâu cũng được, anh không ép em, cũng không thúc giục em, em muốn thế nào anh cũng có thể chiều theo ý em. Nhưng anh vẫn có giới hạn của chính mình, thứ nhất, em không gặp nguy hiểm, thứ hai, em là của anh. Ngoài 2 chuyện đó anh chắc chắn phải can thiệp, còn lại đều tùy em.
Chòy oi kì ghê ák cái tên Shinichi này đúng là vô phép tắc mà đi lung tung lúc nào về cũng đưa ra cho ngừi taa giới hạn hết chơn á
 

JK-Hole SR Couple

Thành viên mới
Tham gia
6/1/2019
Bài viết
14
Au trả chap cuối cùng và end fic nhé mọi người. Dạo gần đây au cảm thấy mình cũng không được khỏe lắm, huhuhu. Chỉ biết chúc mọi người nhiều sức khỏe và bình an. Cảm ơn mọi người đã dành nhiều tình cảm cho au, dành nhiều tình cảm cho fic. Yêu mọi người rất nhiều, chúc mọi điều tốt đẹp.
P.s: Au đi dưỡng bệnh đây ....



Chap 15.

Tình yêu trở lại, quãng thời gian ngọt ngào cũng trở lại, thậm chí sau sự xa cách và sự khắng khít từ thể xác đến tâm hồn khiến hai con người nào đó như chết chìm trong hạnh phúc.

Tuy nhiên Ran không muốn công khai, cô muốn mối q.uan hệ công ra công, tư ra tư. Shinichi cũng không cảm thấy có vấn đề gì nên cũng đồng ý. Ban ngày hai người không hẹn mà vô cùng ăn ý, lấy công việc làm đầu. Mọi người dù thỉnh thoảng bắt gặp những tín hiệu mơ hồ cũng chỉ dám đoán mò chứ không thể khẳng định, dù gì người ta cũng là sếp, hơn nữa còn có vẻ như đã có bạn gái và có con rồi còn gì.

.

.

.

Sau 3 ngày tập trung phá một vụ án, tổ 1 sau khi bắt được hung thủ thì rủ nhau đi ăn mừng. Cảm giác thắng lợi và nhẹ nhõm, ngày mai lại là chủ nhật, còn gì tuyệt vời hơn đây. Mọi người chọn một quán lẩu, ăn uống đến no say thì tiếp tục chuyển qua karaoke, tha hồ mà hò hét cho thoải mái, dù gì áp lực trong những ngày qua cũng không phải là nhỏ. Ran Mori cong cong khóe môi, nâng ly bia khẽ chạm với một đàn anh trong tổ, mọi người háo hứng như vậy khiến cô cũng muốn bung xõa. Chỉ tiếc là hôm nay không có Shinichi ở đây, anh ấy đi công tác nước ngoài được 5 ngày rồi. Do chênh lệch múi giờ, cộng với việc vụ án gần đây quá bận rộn, hai người cũng không trò chuyện được bao lâu thì Ran đã ngủ thiếp đi mất. Ran uống đến lâng lâng, thì cánh cửa phòng bao bật mở, cô nheo mắt, chẳng lẽ nỗi nhớ có thể khiến người ta nảy sinh ảo giác. Người đàn ông trước cửa mặc áo thun đơn giản cùng áo khoác ngoài, mang lại một cảm giác thoải mái thân thuộc, không còn xa cách như lúc anh mặc âu phục. Gương mặt anh hơi mệt mỏi do chặng đường dài nhưng anh vẫn nở nụ cười rất tươi chào hỏi mọi người, ánh mắt anh quét về phía cô mang theo một ý vị trong ánh mắt. Ran Mori cảm thấy không thở nổi, người đàn ông này chỉ vừa xuất hiện, đã khiến cô không chịu nổi. Tuy nhiên trước mặt mọi người trong tổ, hai người vẫn tỏ ra như đồng nghiệp bình thường, anh ngồi một góc, cô cũng ngoan ngoãn ngồi một góc, chỉ có ánh mắt vô cùng ăn ý thỉnh thoảng lại liếc về đối phương một chút. Shinichi vừa đến, mọi người càng hào hứng nháo nhào đòi quà, sau đó lại đòi phạt rượu anh ...

Trong hơi men, không khí cũng thoải mái hơn nhiều, Ayumi lấy hết can đảm, đem ly bia đến bên cạnh Shinichi, cô ấy tỏ ra thật bình thường:

- Sếp Kudo, mời anh. Cảm ơn anh thời gian qua đã dẫn dắt em.

Shinichi mỉm cười, cũng nâng ly cùng cô ấy:

- Không cần cảm ơn đâu, bản thân em làm rất tốt. Cố gắng phát huy hơn nữa nhé.

Ayumi như có như không ngồi xuống cạnh anh. Ran Mori nhìn thấy mà trầm mặc, cô tất nhiên biết Ayumi có ý gì, cũng chỉ là một cô gái nhỏ, thật sự không muốn tổn thương cô ấy. Shinichi Kudo như có như không duy trì một khoảng cách nhất định với Ayumi, tuy nhiên, có lẽ do say, cũng có lẽ do tâm tư quá đơn giản, cũng có lẽ do còn quá trẻ nên không thể kiềm chế, cô ngã vào vai anh, tay xoa lấy thái dương, miệng nỉ non:

- Em nhức đầu quá, chắc đã say mất rồi.

Shinichi lạnh lưng, anh liếc mắt nhìn Ran, quả nhiên cô gái nhỏ đang lừ mắt nhìn anh, còn bàn tay đang xiết ly bia đến sắp vỡ. Ôi ôi, anh thật không dám tưởng tượng đến hậu quả. Anh vội đỡ lấy Ayumi, để cô tựa vào sofa mềm mại, anh vẫn lịch sự:

- Em nghỉ ngơi một lát đi, nếu không hết say thì anh sẽ nhờ người đưa em về.

Sau đó anh đứng lên, gia nhập một bàn mạt chược. Ran tuy nói là thông cảm, nhưng nhìn người đàn ông của mình bị người khác dòm ngó, cảm giác đó cũng không mấy dễ chịu. Có anh ở đây, Ran cũng vô thức thả lỏng hơn nhiều, cô chơi đến vui vẻ, cũng uống đến vui vẻ. Đến khi cô đứng lên thì đã hơi váng vất, Ran cảm thấy bản thân không ổn lắm, hình như cô uống có hơi nhiều quá rồi, cô gái nhỏ định ra toilet rửa mặt cho tỉnh người nhưng lúc đi ngang qua bàn mạt chược cảm thấy cả người nhẹ bẫng, cô hoảng hốt bám lấy thành ghế, hơi nheo mắt để xua đi cảm giác hoa mắt bay bổng. Shinichi thấy vậy thì lo lắng, anh đứng lên đỡ lấy cô về phía dãy ghế sofa:

- Tôi không chơi nữa, mọi người chơi tiếp nhé.

Ran Mori được anh đỡ ngồi xuống, anh dịu dàng bên tai:

- Em sao vậy? Say rồi à?

Ran Mori ậm ừ, cả đôi mắt cũng mơ màng, nhưng người thì lại bắt đầu không yên. Cô tựa đầu lên vai anh, người đàn ông của cô, chẳng lẽ để người khác dựa mà cô thì không được hay sao? Ran uất ức. Shinichi vốn để cánh tay khoác hờ hững trên thành ghế, thật ra đây chỉ là một hành động vô thức của anh đối với Ran, nhưng mọi người nhìn vào đều thấy hành động này có bao nhiêu chiếm hữu cùng khoe khoang. Ran Mori như con mèo nhỏ, được voi lại đòi tiên, bàn tay cô không yên choàng lấy vai anh, cô nũng nịu:

- Shinichi, em chóng mặt. – Sau đó, còn dụi dụi đầu vào vai anh khó chịu.

Đến đây thì Shinichi hoảng hốt, đây chẳng phải là đang thử sức chịu đựng của anh sao. Nếu tiếp tục ôm thì xem như công khai mọi chuyện, nếu đẩy cô ra thì anh lại chẳng đành lòng, thật là tức chết anh. Anh cúi người, thì thầm bên tai cô:

- Ran, đừng ôm nữa, em có còn muốn giữ bí mật nữa không đây?

Ran mơ mơ hồ hồ nhìn anh, cô thật sự buông anh ra, nhưng sau đó lung lay như sắp ngã khiến anh hoảng hốt, bàn tay vốn đang choàng phía sau lưng cô nhanh chóng ôm lấy cô vào lòng.

Cái ôm này xem như khẳng định, mọi người đều là cảnh sát, đều nhìn như không nhìn, nhưng điều gì cũng thấy. Ayumi vừa tựa vào vai anh thì anh đã né tránh, còn Ran Mori không những tựa vào vai anh, còn chủ động ôm lấy anh. Ran tựa vào vai anh, anh cũng chẳng đẩy ra. Cô ôm anh, thì anh ngồi hưởng thụ. Người ta buông anh ra, thì anh vội vàng ôm lấy. Không có gian tình thì chẳng ai tin. Nhưng nếu vậy thì... còn người phụ nữ mang thai lúc trước?

Cô gái nhỏ say thật sự, tựa trong lòng anh thì ngoan ngoãn chẹp chẹp miệng, vùi vào ngực anh tìm vị trí để ngủ. Anh cảm thấy có chút không nói nên lời, thôi thì mặc kệ vậy, dù sao cũng là đồng nghiệp trong một phòng, giấu mãi cũng không được. Anh bế lấy cô gái của mình lên, chuẩn bị chào tạm biệt mọi người về trước. Lúc này, có vài người đồng nghiệp chặn lấy cánh cửa, ánh mắt nhìn anh đầy phẫn nộ khiến anh ngơ ngác. Mọi người nhìn anh lên án:

- Anh ôm Ran Mori đi đâu vậy? Anh định lợi dụng cô ấy đang say để làm gì hả? Đừng quên anh đã có bạn gái, cũng đã có con.

- Dù anh có là sếp cũng không thể như vậy được. – Một người khác phẫn nộ.

Shinichi ngẩn người. Hả? Anh có bạn gái? Có con? Khi nào ấy nhỉ? Phải mất một lát nói chuyện anh mới biết hóa ra mọi người hiểu lầm về Haibara, thật là. Anh mỉm cười:

- Cô gái hôm đấy là vợ của bạn tôi. – Anh nhìn người vẫn đang ngủ đến ngon lành trong vòng tay anh, ánh mắt nhu hòa tựa hồ như đang phát sáng – Bạn gái tôi là cô gái này. Còn về con, tạm thời chúng tôi chưa có dự định. Khi nào chúng tôi có con sẽ báo để mọi người cùng ăn mừng nhé.

Haha, Ran Mori mà biết anh nói hươu nói vượn như vậy nhất định sẽ cho anh một trận.

.

.

.

Đến khi về đến nhà, thì Ran cũng tỉnh, sau một giấc ngủ cơn say cũng bớt đi phần nào. Tuy vẫn còn chút lâng lâng nhưng tinh thần vô cùng thoải mái. Người đàn ông trước mặt cô thuần thục mở cửa căn hộ nhà anh, thuần thục đặt đôi dép trong nhà trước mặt cô, sau đó lại thuần thục giúp cô c.ởi áo khoác ngoài và túi xách. Cô gái nhỏ ôm lấy anh từ phía sau, dụi dụi mặt vào lưng anh, mới có 5 ngày, tuy chẳng là gì so với khoảng thời gian từng xa nhau, nhưng cô thật sự nhớ anh. Shinichi xoay người lại, xoa đầu cô, nhẹ giọng dỗ dành:

- Đi tắm trước đi, sẽ cảm thấy đỡ hơn, nếu không nhức đầu lắm.

Shinichi Kudo vào nhà tắm giúp cô lấy quần áo, mở nước ấm, Ran Mori thật sự không hề đề phòng, đến khi cô thấy người đàn ông kia không hề có ý định bước ra thì cũng đã muộn. Anh ôm xiết người cô không một kẽ hở, nụ hôn anh áp xuống không hề báo trước, ngọt ngào, cuồng nhiệt nhưng cũng càn quét và dữ dội. Giữa làn nước ấm, Ran chống tay lên tường, mái tóc dài ướt đẫm xõa lung tung trên vai cô, dòng nước chảy dài trên tấm lưng trắng bóng của Ran. Shinichi đỏ mắt, anh cúi người hôn lên gáy cô, gặm nhắm cổ và bả vai Ran khiến cô run lẩy bẩy. Anh cười xấu xa, anh đến từ phía sau, bàn tay bấm lấy vòng eo nhỏ tinh tế của Ran. Anh bắt cô thừa nhận anh, vừa nhanh, vừa chiếm hữu khiến cô có chút không chịu được, cô thấp giọng nức nở.

Không lâu sau, Shinichi thật sự dừng lại, chẳng qua là anh sợ cô bị cảm mất. Ran Mori híp mắt, cô vừa kịp duỗi người trên tấm nệm êm ấm, thì anh đã bóp lấy eo Ran, lần nữa nghiền ép cô dưới thân. Ran không kịp lên tiếng kháng cự thì đã bị người kia dẫn dụ đến cả người đều khó chịu, lần này anh còn chút lương tâm không ép cô vào tư thế khó, nhưng thật sự tốc độ và thời gian của anh làm cô chịu không nổi, cô mắt ướt đẫm bấm lấy vai anh xin tha, nhưng Shinichi chỉ trả lại cho cô một nụ cười xấu xa giữa những làn hơi thở dốc. Ran bám lấy vai anh, cắn mạnh vào cổ anh và vai anh bày tỏ sự tức giận. Sau cùng, Ran Mori mệt mỏi nằm dài trên gi.ường, mặc cho Shinichi như bao lần trước lau người giúp cô, tùy tiện mặc áo giúp cô, sấy mái tóc ướt đẫm của cô, chẳng phân biệt được là lúc tắm chưa khô hay do mồ hôi của cô nữa. Lần này, anh tử tế hơn một chút, rót cho cô một ly nước ấm, trêu chọc:

- Uống nước đi Ran, cho thông giọng.
.
.
.
Ánh nắng ấm ấp xuyên qua ô cửa sổ, lớp rèm dày khiến hai người trong phòng vẫn ngon giấc. Shinichi Kudo choàng tay qua ôm lấy eo cô gái nhỏ, còn Ran thì tựa vào ngực anh ngủ say sưa. Khung cảnh yên bình như trong tranh bị tiếng chuông cửa liên hồi phá vỡ. Ran Mori, người đã bị vắt kiệt sức từ đêm hôm qua không mở nổi mắt, cô cáu giận đá chiếc mền đáng thương trên người, hai tay bịt kín tai, với hy vọng có thể yên giấc, xoay lưng đi, không quên càu nhàu:

- Ồn quá, Shinichi ...

Shinichi Kudo ngồi bật dậy, gãi gãi tóc. Là ai vậy, sáng sớm chủ nhật đã đến tìm anh sớm như vậy. Anh kéo lấy chiếc mền bị Ran đá lung tung đắp kín lại giúp cô, sau đó hôn lung tung lên mặt Ran. Cô gái nhỏ bị trêu đến phiền, cô khó chịu đẩy anh. Shinichi cũng không chậm trễ nữa, nếu người ngoài cửa tiếp tục bấm chuông, cô gái nhỏ này sẽ thức giấc mất. Anh vớ vội quần áo, sau đó bước ra mở cửa. Người phụ nữ với mắt kính đen che đi nửa khuôn mặt, tay xách theo vali hùng hổ bước vào nhà, miệng càu nhàu:

- Con có biết bây giờ là mấy giờ không? Sao lâu như vậy mới mở cửa?

Shinichi trố mắt nhìn người mẹ đã lâu không gặp của mình, anh thận trọng hỏi:

- Sao mẹ lại về Nhật? Sao không báo trước để con đi đón?

Yukiko ngồi trên sofa phòng khách, tháo mắt kính đen, bắt đầu lên án:

- Mẹ từ nay sẽ về Nhật sống với con, mặc kệ người đàn ông vô tâm đó.

Shinichi nghe mà tê dại da đầu, câu chuyện này cũng không mới mẻ gì:

- Lại làm sao nữa? Bố làm gì khiến mẹ tức giận rồi? Lại là vết son trên áo?

- Không hề, không hề - Bà Yukiko chống tay đầy tức giận – Là vết hôn, vết hôn trên cổ.

Nói rồi bà Yukiko bước đến bên cạnh Shinichi, cúc áo anh chỉ cài hờ, bà chỉ cần nắm nhẹ một cái thì vết hôn vết cắn lẫn lộn đều hiện ra, Yukiko liếc mắt:

- Đúng vậy, đúng vậy, chính là như thế này, cũng ở vị trí đó... KHOAN ĐÃ. – Yukiko nắm lấy 2 vai Shinichi lắc mạnh – Con giải thích xem như vậy là như thế nào? Còn con dâu của mẹ thì sao? Mẹ không ngờ rằng con cũng y hệt như bố của con. Mẹ phải lập tức đi tìm bé Ran, bảo nó mặc kệ con.

Bà Yukiko lại đeo mắt kính, xách vali bỏ đi một mạch. Shinichi giật giật khóe môi, thế cơ đấy:

- Thôi được rồi, mẹ đừng làm ồn nữa, cô thấy thức giấc bây giờ.

- Hửm?

.

Đến khi Ran thức dậy th.ì đã gần 9 giờ. Cô gái nhỏ vô tư vô cùng, sau khi đánh răng rửa mặt thì trực tiếp xuống tầng, đến khi thấy bà Yukiko đang ngồi trên sofa uống trà thì hồn vía bay lên mây. Cô phát hiện bản thân vẫn đang mặc áo sơ mi của Shinichi thì hốt hoảng, bây giờ đứng cũng không ổn mà quay đi cũng không được. Yukiko đã sớm nhìn thấy cô, thấy bộ dạng của cô thì cười đến khoái trá. Ran đỏ bừng mặt, cúi đầu:

- Cháu chào cô Yukiko.

- Ừm. – Ánh mắt bà lướt qua vùng bụng phẳng lì của Ran – Cô mong có cháu nội quá đi mất, hai đứa đã làm được đến đâu rồi nhỉ ...

Vừa lúc Shinichi mở cửa đi vào, trên tay cầm phần ăn sáng vẫn còn nóng hổi, nhìn thấy Ran và mẹ mình thì không khỏi bệnh vực:

- Mẹ, đừng trêu cô ấy. – Sau đó anh quay sang nhìn Ran – Em lên thay quần áo đi rồi xuống ăn sáng.

Ran Mori chạy vụt đi bằng tốc độ ánh sáng, mất mặt quá đi. Bà Yukiko cười đến không khép được miệng:

- Mẹ đã kịp làm gì bé Ran đâu. Con thật là giỏi bênh vực.

Shinichi Kudo khẽ cong cong khóe môi, mỉm cười ánh mắt lóe lên vẻ dịu dàng hạnh phúc ...





Đôi lời của au:

Lúc viết fic này, tâm trạng của au rất tệ. Có lẽ tâm trạng tệ như vậy, nên có khi đã nghĩ hay là cứ vậy mà chia tay, giải thoát cho nhau. Nhưng cuối cùng lại không nỡ, có lẽ cuộc sống có buồn như thế nào đi chăng nữa, au vẫn mong trong niềm tin của mình, trong trái tim của mình luôn có một tia sáng về hạnh phúc, và tia sáng đó dành cho Shinichi và Ran. Cả hai người họ không ai sai, nhưng giữa họ luôn có một khoảng cách không vượt qua được, một chàng trai gánh vác quá nhiều trách nhiệm, một cô gái luôn khiến người ta phải đau lòng. Hy vọng vượt qua tất cả đau khổ, họ vẫn có đủ bình yên và hạnh phúc trong trái tim mình.

Lần nữa, cảm ơn mọi người đã đồng hành, ủng hộ fic, đây chính là động lực lớn để au tiếp tục viết. Cảm ơn những chấp niệm trong trái tim đã dệt nên thanh xuân của mình. Cảm ơn mọi người.
Trong fic này, mọi chuyện có vẻ bình lặng và nhẹ nhàng, không biết sao, au muốn mọi chuyện được tháo gỡ từ từ và nhẹ nhàng. Nên không có nhiều cao trào lắm, mong mọi người ủng hộ và góp ý. *cúi đầu cảm ơn*
Hay lắm au ơiiiii, mong au ra nhiều fic nữa nhó, mình thức tới hơn 4h sáng để đọc này chắc điên mất kkk
 

BlueSky256

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/7/2016
Bài viết
125
Hay lắm au ơiiiii, mong au ra nhiều fic nữa nhó, mình thức tới hơn 4h sáng để đọc này chắc điên mất kkk
Cảm ơn bạn đã ủng hộ fic, ủng hộ au *ngàn tim* :KSV@12:
 
Top