[Longfic] Khoảng cách

BlueSky256

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
10/7/2016
Bài viết
162
KHOẢNG CÁCH
Author: BlueSky256
Pairing: Kudo Shinichi - Ran Mori
Rating: 18+
Genre: Romantic
Disclaimer: Trong fic này, số phận và tính cách của họ là do mình. Trong fic nhân vật có thể sẽ bị OOC để phù hợp với hoàn cảnh.
Status: Finish. Khoảng 2-3 chap/tuần
Summary: Shinichi vì những lý do bất đắc dĩ, anh lựa chọn bảo vệ Ran bằng cách đẩy cô ra khỏi cuộc sống của mình. Để rồi sau đó, giữa những tổn thương, nỗi đau và khoảng cách giữa cả hai, Shinichi Kudo quay về, nỗ lực một lần nữa tìm lại tình yêu của Ran.
Note:
Đây là fic thứ 4 của mình, (lại) là dành cho cặp đôi yêu quý của mình, và (lại) là một câu chuyện gương vỡ lại lành.
Trong fic này, cả Shinichi và Ran đều là những con người trưởng thành, có công việc, có cuộc sống, nên chuyện tình cảm và những tình tiết 18+ sẽ xuất hiện trong fic, nên bạn nào không thích có thể back.
Tính cách nhân vật có nhiều thay đổi, bạn nào không thích có thể back.
Trong fic sẽ lạng lách một số vụ án, do tác giả dù non tay nhưng vẫn ham hố viết, hy vọng mọi người sẽ thông cảm và nhẹ tay cho những sai sót của au.
Mong mọi người ủng hộ và góp ý cho mình để hoàn thiện fic. Comt đóng góp hay gạch đá mình đều nhận, mỗi lượt like và comt của các bạn đều là niềm vui và động lực của au. <3
Và cuối cùng, dù fic không hay, nhưng vui lòng re-post với tên tác giả và không chỉnh sửa gì trong fic, kèm theo đó vui lòng báo với au một tiếng trước khi re-post nhé.
Cảm ơn mọi người rất nhiều, chúc mọi người một ngày vui vẻ!
P.s: Fic được viết trong đợt dịch thứ 4 vô cùng căng thẳng, au ngoan ngoãn ở nhà theo chỉ thị 16 và chăm chỉ đăng chap đây ạ. Mong mọi người chấp hành tốt quy định chống dịch, bảo vệ sức khỏe của mình, mong đại dịch sớm qua và mọi người đều bình an. <3
 
Chap 1.

Ran Mori bật dậy, hoảng loạn thu dọn đồ đạc nhanh nhất có thể vào balo, sau đó chạy khỏi lớp học trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Cô vừa nhận được một tin nhắn.

“Tớ chờ cậu ở văn phòng thám tử, Shinichi Kudo”

Ran nghe gió thốc bên mặt, chiếc balo không ngừng xốc nảy trên lưng, cô chạy như bay trên đường, thỉnh thoảng va chạm ai đó, cô thì thầm “xin lỗi, xin lỗi” không biết bao nhiêu lần, nhưng điều đó không đáng để làm cô bận tâm lúc này. Ran chạy vội vào nhà, ngay cả cầu thang cũng chạy hai bậc một, cô đẩy mạnh cánh cửa, không kịp đợi ổn định hơi thở đã kêu to:

- Shinichi!

Đáp lại cô là một sự im lặng, Ran Mori ngỡ ngàng, không có thân ảnh quen thuộc như cô chờ đợi, chỉ có bóng lưng Edogawa Conan, cậu bé 11 tuổi, cho hai tay vào túi quần, im lặng nhìn ra cửa sổ. Giây phút ngỡ ngàng rồi thất vọng chậm chạp qua đi, Ran mím môi, nhưng chưa kịp lên tiếng thì Conan đã lên tiếng trước:

- Cậu vẫn nóng vội như vậy nhỉ?

Ran ngơ ngác, cô hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra:

- Conan, em đang nói gì vậy?

Conan quay lại nhìn Ran, trong đôi mắt của cậu bé 11 tuổi chưa bao giờ nghiêm túc và trầm lặng như vậy, đôi mắt xanh thẳm nhưng đột nhiên sâu hun hút, lạnh lùng và hờ hững. Cô chưa bao giờ nghĩ, sẽ có một lúc cô trở nên hoảng hốt vì một ánh mắt của một đứa trẻ như vậy. Trong lòng cô thoáng có cảm giác lo lắng khó chịu, gương mặt Ran trở nên trắng bệt:

- Em có thấy anh Shinichi đến đây không?

Conan cúi đầu che đi cảm xúc trong đôi mắt, giọng cậu trở nên nghiêm túc:

- Tớ chính là Shinichi Kudo.

Ran Mori mở to đôi mắt, sự kinh ngạc quá đột ngột khiến cô chẳng biết phải phản ứng như thế nào, cô lùi lại một bước, cố ngăn mọi cảm xúc sụp đổ, cố gắng bình tĩnh suy nghĩ, Ran mỉm cười nhưng nụ cười vô cùng gượng gạo:

- Em đừng đùa với chị như vậy, Conan. Rốt cuộc Shinichi đâu rồi? Có chuyện gì đã xảy ra? – Cô loay hoay gỡ balo trên lưng, nỗ lực tìm điện thoại.

Conan ngước mắt nhìn cô, trong đôi mắt rất sắc, rất lạnh nhạt, cậu cất giọng đều đều:

- Ran, nghe tớ nói – Sự nghiêm túc trong giọng nói khiến Ran Mori thật sự ngưng lại mọi động tác, ngơ ngác nhìn cậu – Lần đi chơi cùng cậu ở Tropical Land, tớ đã quá chủ quan, đã đụng chạm đến một tổ chức nguy hiểm. Bọn chúng không giết tớ, nhưng lại cho tớ một loại thuốc độc, khiến tớ mất đi cơ thể của Shinichi Kudo. Và tớ trở thành Conan Edogawa, chuyện sau đó chắc cậu cũng biết.

Ran há hốc miệng, mất một khoảng thời gian cô dường như muốn nói nhưng bờ môi mấp máy chẳng thốt nên lời, Ran Mori khó khăn sắp xếp lại từ ngữ:

- Không... Không thể nào... Không phải em và Shinichi đã cùng xuất hiện sao?

Shinichi cười nhạt:

- Chuyện hóa trang thành người khác cũng không có gì lạ đúng không?

- Nhưng...nhưng đã rất nhiều lần, đã có rất nhiều cơ hội... tại sao... tại sao cậu không nói với tớ? – Ran Mori không ngăn nổi giọt nước mắt trượt xuống vì xúc động.

- Tớ cho là không biết sự thật sẽ tốt hơn cho cậu. – Giọng Conan vẫn đều đều, không chứa đựng bất kì cảm xúc dư thừa nào.

Ran cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, có gì đó vỡ vụn trong lòng ngực, cảm giác thất vọng về niềm tin và chia sẻ.

- Không sao... không sao... chỉ cần cậu vẫn ở đây là tốt rồi... chúng ta sẽ có cách...

Nét mặt không hề thay đổi, Conan cắt ngang:

- Vô ích thôi. Thời gian qua tớ đã cố gắng săn lùng chúng, nhưng quả thật tổ chức của bọn chúng có mạng lưới quá rộng và cũng quá nguy hiểm. Nếu tớ cứ đánh động đến bọn chúng chắc chắn bọn chúng sẽ bắt đầu truy sát tớ. Bây giờ tớ chỉ là một đứa trẻ, giết một đứa trẻ thật sự rất dễ dàng.

Ran Mori xiết lấy chiếc balo trên tay:

- Không sao, tớ sẽ bảo vệ cậu. Tớ đang học cảnh sát hình sự cơ mà, chúng ta sẽ điều tra ra bọn chúng, trong thời gian đó chúng ta đến bệnh viện, y học hiện nay tốt như vậy, chắc chắn sẽ...

Shinichi nở một nụ cười đầy châm chọc:

- Chẳng có ích gì đâu Ran. Tớ đã mệt mỏi rồi. Tớ đã từ bỏ ý định trở về là Kudo Shinichi.

Ran Mori biết, điều tiếp theo chờ đợi cô, chắc chắn không phải là một điều vui vẻ, sự hoảng loạn lan nhanh khắp cơ thể cô, chẳng vì một điều gì cụ thể:

- Ý cậu là...

Conan không hề né tránh ánh mắt Ran, cậu thản nhiên lạnh lùng:

- FBI đề nghị đưa tớ vào chương trình bảo vệ nhân chứng. Tớ sẽ có một thân phận mới, một cuộc sống mới, bắt đầu tất cả lại từ đầu. – Cậu ngưng lại một chút, khẽ cười – Thật ra bây giờ nghĩ lại, teo nhỏ thế này có gì không tốt, tớ lại có thêm 10 năm, sống lại thêm một lần nữa được làm những gì mình muốn.

Ran Mori nghẹn như nuốt một cục bông, cô không thốt nên lời mà cũng thật sự không biết nói gì.

- Cậu biết Haibara Ai đúng không? Cậu ấy lúc nào cũng chững chạc và điềm tĩnh như vậy, là do cậu ấy cũng như tớ. Cậu ấy vốn là một nhà bào chế xuất sắc. Khi cô ấy mở lòng với tớ thì bọn tớ có rất nhiều điểm chung. Khi có nhiều điểm chung, tình cảm cũng dễ dàng phát sinh. Ran, bọn tớ đã chấp nhận sang Mỹ làm lại từ đầu. Từ nay về sau, Shinichi Kudo sẽ không còn tồn tại nữa.

Ran Mori mở to đôi mắt ngơ ngác nhìn cậu, dường như muốn tìm ra một dấu hiệu gì đây chỉ là một câu chuyện đùa ngớ ngẩn nào đó, nhưng Conan vẫn nghiêm túc nhìn cô tiếp tục nói:

- Tớ đã thu dọn đồ đạc, ngày mai sẽ sang Mỹ – Cậu khóa ánh mắt cô, thì thầm – Ran Mori, tớ xin lỗi, có lẽ có rất nhiều thứ xin lỗi cũng vô nghĩa, nhưng tớ thật lòng mong cậu hạnh phúc. Tạm biệt.

Nói xong những gì cần nói, cũng không đợi Ran phản ứng, Conan cất bước đi.

Tiếng bước chân vang vọng trong căn phòng làm Ran giật mình hoảng hốt, cô bước đến trước mặt Conan sau đó quỳ xuống ngang tầm với cậu, cô ôm lấy vai và nhìn sâu vào đôi mắt cậu, Ran Mori khẩn khoản:

- Conan, đây chỉ là một trò đùa đúng không em? Có phải Shinichi đã xảy ra chuyện gì rồi không? Đừng giấu chị... Đừng giấu chị... Chị có thể chấp nhận được, em không cần phải cố nói dối một câu chuyện dở tệ như vậy... Chị...

Đôi mắt Conan thoáng co rút. Cậu cắt ngang bằng một lời thì thầm, mang cảm giác nghẹn ngào mơ hồ, nhưng âm thanh vẫn vững chãi và rõ ràng:

- Lần đầu chúng ta gặp nhau năm 4 tuổi trong giờ ngủ trưa của trường mẫu giáo. Lần đầu cậu mặc Yukata lúc cậu 7 tuổi, ở một cửa tiệm, sau đó còn bắt tớ phải cùng chụp ảnh. Năm 8 tuổi, trời mưa to, bố cậu đang chơi mạt chượt bên ngoài không về được, cậu sợ hãi nên dùng điện thoại bàn gọi cho tớ, tớ đội mưa chạy đến, vậy mà cậu lại vừa khóc vừa mắng tớ. Năm 13 tuổi, cậu đến mùa dâu nhưng cắn răng không nói, là tớ đưa cậu đến phòng y tế, cũng là tớ gọi cô Kisaki về nhà với cậu. Năm 14 tuổi, lần đầu thi đấu Karatedo, cậu thất bại ở vòng tứ kết, không cam lòng nên vừa khóc vừa mắng đối thủ trên đường về. Năm 15 tuổi, cậu một mực bắt tớ mặc kimono cùng cậu xem pháo bông đón giao thừa ở khu vui chơi vừa khai trương. Còn rất nhiều thứ khác, cậu hỏi tớ đều có thể trả lời, Ran Mori, Edogawa Conan sẽ không biết những điều này đâu.

.

.

.

Ran Mori thật lâu sau đó, mới phát hiện bản thân mình đã giữ tư thế như vậy rất lâu. Cô buông bàn tay đang xiết chặt balo, âm thanh vang dội trên nên nhà, mọi thứ trong balo rơi vương vãi khắp nơi, cơ thể đã sớm tê cứng. Cô cứ vậy ngã ngồi xuống sàn nhà, dường như sợi dây vô hình giữa cô và Shinichi đã bị cắt đứt thay vào đó có một sợi dây đang xiết chặt lấy lồng ngực cô, trái tim cô. Ran Mori nhìn chiếc điện thoại trên nền nhà, cô chợt bừng tỉnh, cô với tay lấy điện thoại, bấm gọi số của Shinichi. Trái tim Ran run rẩy theo từng hồi chuông, thời gian càng lâu, sự tuyệt vọng càng xâm chiếm. Cuối cùng cũng có người bắt máy:

- Ran – Là giọng của Conan.

- Shinichi cậu trở về sao? Tớ đang ở văn phòng thám tử, sao lại không thấy cậu? Cậu đợi tớ lâu quá nên đã bỏ về sao? Shinichi...

Bên kia im lặng thật lâu, thật lâu sau đó, cậu khẽ thì thầm:

- Ran Mori, cậu phải thật hạnh phúc. Qua ngày mai, số điện thoại này cũng sẽ bị hủy. Mọi thứ liên quan đến Shinichi Kudo đều sẽ xóa sạch. Tạm biệt.

.

.

.

Ran Mori nghe một tiếng tắt máy lạnh lùng. Cuộc gọi cuối cùng. Cô còn không có cơ hội để lựa chọn.

Ran Mori ôm lấy gương mặt, nước mắt không ngừng chảy ra từ kẽ tay, tiếng khóc nức nở vang vọng không gian.

Cô không bất ngờ khi biết Shinichi là Conan, đã không biết bao nhiêu lần, giữa những trực giác và nghi ngờ, cô đều suy nghĩ như vậy, chỉ là cô không đủ tự tin để khẳng định, cũng không đủ thông minh như anh, anh luôn biết cách để làm cô quên đi những nghi ngờ. Dù anh có lừa gạt cô, dù anh mặc kệ những cảm xúc ngốc nghếch của cô, chỉ cần anh giải thích, chỉ cần anh cho cô một lý do, cô đều có thể vui vẻ chấp nhận. Nhưng điều đó bây giờ cũng không còn quan trọng. Cô có tha thứ hay không, cũng không còn ý nghĩa. Cô có nổi giận hay không, anh cũng không còn quan tâm.

Shinichi nói anh bị truy sát. Cô có thể bất chấp bản thân rơi vào vòng nguy hiểm để bảo vệ anh.

Anh bảo, FBI sẽ bảo vệ anh, còn tốt hơn những gì cô có thể làm được.

Shinichi nói, thật ra Shinichi Kudo không còn nữa, từ nay về sau chỉ có Conan Edogawa.

Cô có thể nói, dù anh không trở về như trước, cô cũng có thể đợi anh, thật ra 10 năm không phải là khoảng cách quá lớn, chỉ cần anh không chê cười cô già đi, hai người vẫn có thể ở bên nhau.

Shinichi bảo, thật ra anh đã có tình cảm với người khác, bây giờ anh thậm chí có thêm 10 năm bên nhau.

Shinichi rạch ròi vạch một đường thẳng giữa anh và cô. Từ nay về sau, tựa như không còn sự liên quan nào nữa. Anh bảo, sẽ không còn người tên Shinichi Kudo nữa, nhẹ tênh như xóa một dòng phấn trắng trên bảng đen.

Anh không cho cô một lý do nào, để có thể giữ anh ở lại.
 
Ối dồi ôi sao mà mở màn đau thương vậy Au. ??? Dù sao cũng chào mừng trở lại và cảm ơn Au đã ra 1 "con em" mới trong mùa dịch cho tui em giải trí ạ Hóng nhiều nhiều ???
 
Ối dồi ôi sao mà mở màn đau thương vậy Au. ??? Dù sao cũng chào mừng trở lại và cảm ơn Au đã ra 1 "con em" mới trong mùa dịch cho tui em giải trí ạ Hóng nhiều nhiều ???
Hehe. Tự nhiên au tâm trạng quá nên nảy ra ý tưởng dằn vặt hai anh chị nhà mình, trót viết ra rồi thì au sẽ đi đến cùng. Cảm ơn bạn đã luôn ủng hộ fic của au. ???
 
Au đừng bắt Ran chờ 10 năm thật nha :Conan13:
Hehe, au cũng không ác vậy đâu nha bạn ơi, hứa là hai anh chị sẽ vượt qua sóng gió và hạnh phúc bên nhau. Cảm ơn bạn đã luôn ủng hộ fic của au. ? ? ?
 
Au đang có hứng ngược nhân vật mọi người ạ, hehe. Chap 2 ra lò, mong mọi người ủng hộ ? ? ?





Chap 2.

1 tháng sau.

Ran Mori tựa người vào cổng nhà Shinichi, đôi mắt mông lung. Cô cũng không biết chính xác mình đã đứng ở đây bao lâu rồi, cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì, cô chỉ biết cảm giác bất lực sắp ép cô đến phát điên. Sau ngày hôm đó, căn nhà này thật sự tối đèn, anh Subaru không còn ở đây, ngay cả bác tiến sĩ nhà bên cạnh cũng không. Mọi người đột nhiên biến mất, không một dấu hiệu, không một lời báo trước, mọi mối liên hệ với Shinichi thật sự bốc hơi, chỉ để lại những kỉ niệm, nó khiến tim cô nhức nhói. Có đôi lúc Ran tự hỏi, có phải mọi thứ vốn dĩ chỉ là một giấc mơ của chính cô, tại sao một người, có thể nói biến mất là biến mất như vậy. Cô chỉ có thể ngơ ngác mà chấp nhận.

- Hi, Angel

Ran ngước mắt nhìn người phụ nữ đã đứng trước mặt mình từ lúc nào:

- Cô đang nói chuyện với cháu sao?

- Đúng vậy – Người phụ nữ mỉm cười, cô ta đưa điếu thuốc lên môi, hờ hững ngậm lấy, sau đó châm lửa. Cô ta rít một hơi, thì thầm – Lau nước mắt đi, Angel. Tôi sẽ đưa cô đến gặp người cô muốn gặp.

Ran hốt hoảng đưa tay lên sờ mặt mình, hóa ra thế mà đã ướt đẫm, khi mà cô còn không nhận thức được mình đã khóc. Cô cau mày:

- Cô là ai? Hình như cô nhận nhầm người rồi, cháu không quen biết cô.

Vermouth mỉm cười:

- Này cô bé, cô không muốn gặp lại Shinichi Kudo sao? Và nếu việc gặp lại này có thể phải trả giá bằng mạng sống của mình, cô có đi không?

Nếu có ai hỏi việc ngớ ngẩn nhất mà Vermouth đã từng làm là gì? Chắc chắn sẽ là việc cô đã xuất hiện ở Nhật Bản, và đưa Ran Mori đi cùng, chỉ vì, cô ta cảm thấy bên cạnh Silver Bullet mà thiếu mất Angel, trò chơi này không thú vị gì cả. Cũng không phải là vì lòng tốt, hay động lòng trắc ẩn gì, chỉ là cái cảm giác vạch trần điểm yếu của người khác, đúng là khoái trá vô cùng.

Nếu có ai hỏi việc làm liều lĩnh nhất, và khiến Ran hối hận nhất là gì, thì đó chắc hẳn là lần đi Mỹ này. Đi cùng một người phụ nữ xa lạ, trên một chiếc máy bay riêng, thậm chí lúc ngồi lên máy bay, không hành lí, không mang theo tài sản và tiền bạc, cô thậm chí còn không biết đích đến là đâu. Cô còn chưa kịp chào ba mẹ mình. Chỉ vì nghe được tên anh. Chỉ vì, đi đến nơi có anh, dù có thể là cô không được chào đón nữa rồi. Thậm chí, Ran còn không quan tâm đến mục đích của người phụ nữ này, cái tên anh giờ như một câu thần chú, như người trôi lênh đênh trên biển nắm được tấm phao, mặc kệ mọi thứ có đi đến đâu, cô chỉ biết cố chấp mà bắt lấy, dù có thể phải trả giá, điều đó cũng không còn quan trọng nữa...

Có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình ư?

.

.

.

Vermouth đưa Ran tới bến cảng, sau đó bỏ mặc cô ngơ ngác:

- Good luck, my angel.

Đến khi Ran Mori quay lưng lại, bà ta đã biến mất như một làn khói. Cô nghiến răng ken két, mọi người xung quanh cô dạo này có vẻ thích chơi trốn tìm.

Khi Ran nghe thấy tiếng súng đầu tiên, lượng adrenalin tăng vọt, trái tim cô đập điên cuồng như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Ran Mori lẩn người vào bóng tối, nhanh chóng xác định phương hướng, men theo những lô hàng chất cao ngất ngưỡng như mê cung không lối thoát lần đến nơi có tiếng súng. Khi đến nơi, Ran Mori sững sờ với những gì mình nhìn thấy, trước mặt cô là một cô gái xinh đẹp, với mái tóc màu nâu đỏ ngang vai, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo, cô ta khoanh tay trước ngực không chút e ngại nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt. Đối diện cô là một người đàn ông, chỉ một bóng lưng cũng toát ra sự lạnh lùng từ trong xương, hắn ta một tay rít lấy điếu thuốc trên môi, một tay cho vào túi quần, nhìn con mồi trước mặt, nở nụ cười khinh bạc. Cô gái đó, chắc chắn là Haibara Ai, hóa ra khi cô ấy trở về đúng lứa tuổi của mình, lại xinh đẹp như vậy, lạnh lùng, kiêu hãnh và bản lĩnh như vậy.

Một chấm đỏ men theo gương mặt của Haibara trở nên rõ ràng trong màn đêm, Ran Mori không cần nhiều thời gian để suy nghĩ. Súng. Cô thét lên:

- CẨN THẬN.

Ran Mori lao ra, đẩy mạnh Haibara xuống đất. Khoảnh khắc này, giống hệt như trước đây. Chỉ là năm đó trong vòng tay cô chỉ là một cô bé 8 tuổi, nhưng bây giờ đã là một cô gái, mạnh mẽ hơn cả cô. Và năm đó, cô ngủ thiếp đi không biết gì, còn bây giờ, cô có thể nghe viên đạn găm vào người cô. Ran nghiến răng để không thét lên, mặc kệ mọi thứ, cô xiết chặt cô gái trong lòng, cô gái Shinichi lựa chọn.

Sau đó không lâu, có tiếng chân vang vọng, của rất nhiều người, qua tầm mắt mơ hồ, Ran có thể nhìn thấy rất nhiều bóng người khẩn trương chạy đến, hình ảnh nhòe đi dần trong mắt cô, nhưng tiếng hét của anh, chắc chắn là Ran không thể không nhận ra.

- HAIBARA...

Gương mặt anh đầy vẻ lo lắng, sau đó anh sững lại, chắc hẳn vì quá ngạc nhiên, sau đó là giận dữ, có lẽ Ran sẽ không bao giờ quên được, nét mặt của anh khi đó, quen biết anh hơn 17 năm, lần đầu tiên trong kí ức của cô, anh lại giận dữ đến như vậy. Anh gỡ bàn tay của cô ra khỏi Haibara, anh đỡ người con gái ấy dậy:

- Cậu có sao không?

Anh không nói với cô một lời. Ran khẽ nhếch khóe môi, cơn đau làm cô ngất đi.

Haibara lắc đầu, sau đó quay đầu nhìn Ran, cảm xúc phức tạp:

- Cô ấy ...

Đến khi Shinichi nhìn lại, nhìn thấy vết máu ở bụng và gương mặt trắng bệch của Ran, mặt anh tái xanh, dường như trên gương mặt có gì đó vỡ vụn, sự sợ hãi và luống cuống không sao che giấu được:

- Ran... Ran...

Anh bế thốc cô gái nhỏ lên xe, vội vàng đưa cô vào bệnh viện bí mật của căn cứ. Ở đây có đầy đủ phòng vô trùng, thuốc mê và thuốc tê, chuyên chữa trị các vết thương từ súng đạn và các loại vũ khí hạng nặng cũng như các tình trạng không tiện đưa vào bệnh viện vì những thủ tục rườm rà và do tính bảo mật của công việc. Anh ngồi bên ngoài phòng cấp cứu, một tai vẫn đeo tai nghe để biết các diễn biến bên ngoài, hai cánh tay anh đan vào nhau trên đầu gối, trong đầu anh trống rỗng, còn trái tim xiết chặt đến ngạt thở.

- Kudo? – Giọng Hattori vang vọng trong tai nghe.

- Làm sao? – Giọng anh khàn đi, lạc cả giọng như không phải giọng nói của mình.

- Ở đây cứ giao cho tớ, nếu cần tớ sẽ gọi trực tiếp cho cậu – Hattori ngừng một lát – Ở bên cạnh cô ấy đi.

Ánh đèn phòng cấp cứu tắt đi, anh cũng tắt tai nghe, thế giới đột nhiên rất yên tĩnh, khiến anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, sự trống rỗng trong lòng mình. Viên đạn đi vào rất sâu, nhưng may mắn là phần ruột già, không ảnh hưởng đến những cơ quan quan trọng.

Anh bước vào phòng, cô gái nhỏ nằm yên lặng trước mặt anh, anh cũng không biết mình đã làm gì, sao lại khiến một cô gái từng ngây thơ vui vẻ khỏe mạnh như vậy, phải vì anh mà nằm ở đây. Anh biết, trái tim cô và cả cơ thể cô đều vì anh mà mất hết sức sống.

Anh gạt đi lọn lóc che phủ trên gương mặt cô, gương mặt này sao lại nhỏ nhắn đến vậy, đôi mắt Ran hơi sưng, anh biết lại là do anh. Anh cúi người, hôn lên đôi mắt cô, hôn lên đôi môi cô, chậm rãi và nâng niu. Anh nắm lấy bàn tay cô, gầy hơn hẳn rồi. Anh áp môi mình lên bàn tay cô, anh thì thầm:

- Tại sao vậy Ran?

.

.

.

Cánh cửa sau lưng anh bật mở, anh không quay đầu lại, anh nghe tiếng bước chân và giọng nói đều đều của Haibara:

- Cậu đã nói với cô ấy như vậy, vậy mà... cô ấy vẫn cứu tôi.

- Ran luôn ngốc như vậy. – Giọng anh đầy sự bất đắc dĩ.

- Nhưng Kudo, chúng ta đã đi đến bước đường này, thì phải đi đến cùng. Cô ấy không thể ở lại nơi nguy hiểm này thêm nữa.

.

.

.

Sáng sớm hôm sau, khi thuốc mê vừa hết, Ran Mori mở mắt, người đầu tiên cô nhìn thấy là bóng lưng của Shinichi, anh cho hai tay vào túi quần, trầm mặc nhìn qua cửa sổ. Cô thì thầm tên anh:

- Shinichi...

Cô nhìn thấy bóng lưng anh khẽ cứng đờ nhưng sau đó cô lại nghĩ chỉ là một ảo giác. Khi anh quay lại, gương mặt anh không hề giận dữ, chỉ là rất lạnh nhạt. Cảm giác này khiến cả người cô như đông cứng. Anh lạnh giọng:

- Tại sao cậu lại đến đây?

Ánh mắt, gương mặt và cả giọng nói của anh khiến Ran ngột ngạt, cô nghiêng mặt đi:

- Tớ chỉ muốn... xác nhận lại...

Shinichi lạnh lùng:

- Ran Mori, Shinichi Kudo không còn liên quan gì đến cậu nữa, cậu đừng làm cho tớ cảm thấy có gánh nặng.

Ran tái mặt. Cô ước gì, mình có thể quên đi khoảnh khắc đó, giọng nói đó và lời nói đó.

- Còn nữa, cảm ơn cậu đã cứu Haibara, nhưng tớ có thể tự bảo vệ cô ấy.

Những gì sau đó, Ran không còn nhớ nữa, mọi thứ đều mơ hồ như một giấc mơ không chân thật. Ngay trong ngày hôm đó, cô được đưa bằng máy bay riêng về Nhật Bản, đến khi nằm ở bệnh viện trung tâm Tokyo, đến khi ba mẹ cô hốt hoảng lo lắng chạy vào bệnh viện, thậm chí đến cả khi đã xuất viện, cô vẫn mơ mơ hồ hồ như đang lạc trong một giấc mơ hoang đường.
 
Au đang có hứng ngược nhân vật mọi người ạ, hehe. Chap 2 ra lò, mong mọi người ủng hộ ? ? ?





Chap 2.

1 tháng sau.

Ran Mori tựa người vào cổng nhà Shinichi, đôi mắt mông lung. Cô cũng không biết chính xác mình đã đứng ở đây bao lâu rồi, cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì, cô chỉ biết cảm giác bất lực sắp ép cô đến phát điên. Sau ngày hôm đó, căn nhà này thật sự tối đèn, anh Subaru không còn ở đây, ngay cả bác tiến sĩ nhà bên cạnh cũng không. Mọi người đột nhiên biến mất, không một dấu hiệu, không một lời báo trước, mọi mối liên hệ với Shinichi thật sự bốc hơi, chỉ để lại những kỉ niệm, nó khiến tim cô nhức nhói. Có đôi lúc Ran tự hỏi, có phải mọi thứ vốn dĩ chỉ là một giấc mơ của chính cô, tại sao một người, có thể nói biến mất là biến mất như vậy. Cô chỉ có thể ngơ ngác mà chấp nhận.

- Hi, Angel

Ran ngước mắt nhìn người phụ nữ đã đứng trước mặt mình từ lúc nào:

- Cô đang nói chuyện với cháu sao?

- Đúng vậy – Người phụ nữ mỉm cười, cô ta đưa điếu thuốc lên môi, hờ hững ngậm lấy, sau đó châm lửa. Cô ta rít một hơi, thì thầm – Lau nước mắt đi, Angel. Tôi sẽ đưa cô đến gặp người cô muốn gặp.

Ran hốt hoảng đưa tay lên sờ mặt mình, hóa ra thế mà đã ướt đẫm, khi mà cô còn không nhận thức được mình đã khóc. Cô cau mày:

- Cô là ai? Hình như cô nhận nhầm người rồi, cháu không quen biết cô.

Vermouth mỉm cười:

- Này cô bé, cô không muốn gặp lại Shinichi Kudo sao? Và nếu việc gặp lại này có thể phải trả giá bằng mạng sống của mình, cô có đi không?

Nếu có ai hỏi việc ngớ ngẩn nhất mà Vermouth đã từng làm là gì? Chắc chắn sẽ là việc cô đã xuất hiện ở Nhật Bản, và đưa Ran Mori đi cùng, chỉ vì, cô ta cảm thấy bên cạnh Silver Bullet mà thiếu mất Angel, trò chơi này không thú vị gì cả. Cũng không phải là vì lòng tốt, hay động lòng trắc ẩn gì, chỉ là cái cảm giác vạch trần điểm yếu của người khác, đúng là khoái trá vô cùng.

Nếu có ai hỏi việc làm liều lĩnh nhất, và khiến Ran hối hận nhất là gì, thì đó chắc hẳn là lần đi Mỹ này. Đi cùng một người phụ nữ xa lạ, trên một chiếc máy bay riêng, thậm chí lúc ngồi lên máy bay, không hành lí, không mang theo tài sản và tiền bạc, cô thậm chí còn không biết đích đến là đâu. Cô còn chưa kịp chào ba mẹ mình. Chỉ vì nghe được tên anh. Chỉ vì, đi đến nơi có anh, dù có thể là cô không được chào đón nữa rồi. Thậm chí, Ran còn không quan tâm đến mục đích của người phụ nữ này, cái tên anh giờ như một câu thần chú, như người trôi lênh đênh trên biển nắm được tấm phao, mặc kệ mọi thứ có đi đến đâu, cô chỉ biết cố chấp mà bắt lấy, dù có thể phải trả giá, điều đó cũng không còn quan trọng nữa...

Có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình ư?

.

.

.

Vermouth đưa Ran tới bến cảng, sau đó bỏ mặc cô ngơ ngác:

- Good luck, my angel.

Đến khi Ran Mori quay lưng lại, bà ta đã biến mất như một làn khói. Cô nghiến răng ken két, mọi người xung quanh cô dạo này có vẻ thích chơi trốn tìm.

Khi Ran nghe thấy tiếng súng đầu tiên, lượng adrenalin tăng vọt, trái tim cô đập điên cuồng như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Ran Mori lẩn người vào bóng tối, nhanh chóng xác định phương hướng, men theo những lô hàng chất cao ngất ngưỡng như mê cung không lối thoát lần đến nơi có tiếng súng. Khi đến nơi, Ran Mori sững sờ với những gì mình nhìn thấy, trước mặt cô là một cô gái xinh đẹp, với mái tóc màu nâu đỏ ngang vai, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo, cô ta khoanh tay trước ngực không chút e ngại nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt. Đối diện cô là một người đàn ông, chỉ một bóng lưng cũng toát ra sự lạnh lùng từ trong xương, hắn ta một tay rít lấy điếu thuốc trên môi, một tay cho vào túi quần, nhìn con mồi trước mặt, nở nụ cười khinh bạc. Cô gái đó, chắc chắn là Haibara Ai, hóa ra khi cô ấy trở về đúng lứa tuổi của mình, lại xinh đẹp như vậy, lạnh lùng, kiêu hãnh và bản lĩnh như vậy.

Một chấm đỏ men theo gương mặt của Haibara trở nên rõ ràng trong màn đêm, Ran Mori không cần nhiều thời gian để suy nghĩ. Súng. Cô thét lên:

- CẨN THẬN.

Ran Mori lao ra, đẩy mạnh Haibara xuống đất. Khoảnh khắc này, giống hệt như trước đây. Chỉ là năm đó trong vòng tay cô chỉ là một cô bé 8 tuổi, nhưng bây giờ đã là một cô gái, mạnh mẽ hơn cả cô. Và năm đó, cô ngủ thiếp đi không biết gì, còn bây giờ, cô có thể nghe viên đạn găm vào người cô. Ran nghiến răng để không thét lên, mặc kệ mọi thứ, cô xiết chặt cô gái trong lòng, cô gái Shinichi lựa chọn.

Sau đó không lâu, có tiếng chân vang vọng, của rất nhiều người, qua tầm mắt mơ hồ, Ran có thể nhìn thấy rất nhiều bóng người khẩn trương chạy đến, hình ảnh nhòe đi dần trong mắt cô, nhưng tiếng hét của anh, chắc chắn là Ran không thể không nhận ra.

- HAIBARA...

Gương mặt anh đầy vẻ lo lắng, sau đó anh sững lại, chắc hẳn vì quá ngạc nhiên, sau đó là giận dữ, có lẽ Ran sẽ không bao giờ quên được, nét mặt của anh khi đó, quen biết anh hơn 17 năm, lần đầu tiên trong kí ức của cô, anh lại giận dữ đến như vậy. Anh gỡ bàn tay của cô ra khỏi Haibara, anh đỡ người con gái ấy dậy:

- Cậu có sao không?

Anh không nói với cô một lời. Ran khẽ nhếch khóe môi, cơn đau làm cô ngất đi.

Haibara lắc đầu, sau đó quay đầu nhìn Ran, cảm xúc phức tạp:

- Cô ấy ...

Đến khi Shinichi nhìn lại, nhìn thấy vết m.áu ở bụng và gương mặt trắng bệch của Ran, mặt anh tái xanh, dường như trên gương mặt có gì đó vỡ vụn, sự sợ hãi và luống cuống không sao che giấu được:

- Ran... Ran...

Anh bế thốc cô gái nhỏ lên xe, vội vàng đưa cô vào bệnh viện bí mật của căn cứ. Ở đây có đầy đủ phòng vô trùng, thuốc mê và thuốc tê, chuyên chữa trị các vết thương từ súng đạn và các loại vũ khí hạng nặng cũng như các tình trạng không tiện đưa vào bệnh viện vì những thủ tục rườm rà và do tính bảo mật của công việc. Anh ngồi bên ngoài phòng cấp cứu, một tai vẫn đeo tai nghe để biết các diễn biến bên ngoài, hai cánh tay anh đan vào nhau trên đầu gối, trong đầu anh trống rỗng, còn trái tim xiết chặt đến ngạt thở.

- Kudo? – Giọng Hattori vang vọng trong tai nghe.

- Làm sao? – Giọng anh khàn đi, lạc cả giọng như không phải giọng nói của mình.

- Ở đây cứ giao cho tớ, nếu cần tớ sẽ gọi trực tiếp cho cậu – Hattori ngừng một lát – Ở bên cạnh cô ấy đi.

Ánh đèn phòng cấp cứu tắt đi, anh cũng tắt tai nghe, thế giới đột nhiên rất yên tĩnh, khiến anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, sự trống rỗng trong lòng mình. Viên đạn đi vào rất sâu, nhưng may mắn là phần ruột già, không ảnh hưởng đến những cơ quan quan trọng.

Anh bước vào phòng, cô gái nhỏ nằm yên lặng trước mặt anh, anh cũng không biết mình đã làm gì, sao lại khiến một cô gái từng ngây thơ vui vẻ khỏe mạnh như vậy, phải vì anh mà nằm ở đây. Anh biết, trái tim cô và cả cơ th.ể cô đều vì anh mà mất hết sức sống.

Anh gạt đi lọn lóc che phủ trên gương mặt cô, gương mặt này sao lại nhỏ nhắn đến vậy, đôi mắt Ran hơi sưng, anh biết lại là do anh. Anh cúi người, hôn lên đôi mắt cô, hôn lên đôi môi cô, chậm rãi và nâng niu. Anh nắm lấy bàn tay cô, gầy hơn hẳn rồi. Anh áp môi mình lên bàn tay cô, anh thì thầm:

- Tại sao vậy Ran?

.

.

.

Cánh cửa sau lưng anh bật mở, anh không quay đầu lại, anh nghe tiếng bước chân và giọng nói đều đều của Haibara:

- Cậu đã nói với cô ấy như vậy, vậy mà... cô ấy vẫn cứu tôi.

- Ran luôn ngốc như vậy. – Giọng anh đầy sự bất đắc dĩ.

- Nhưng Kudo, chúng ta đã đi đến bước đường này, thì phải đi đến cùng. Cô ấy không thể ở lại nơi nguy hiểm này thêm nữa.

.

.

.

Sáng sớm hôm sau, khi thuốc mê vừa hết, Ran Mori mở mắt, người đầu tiên cô nhìn thấy là bóng lưng của Shinichi, anh cho hai tay vào túi quần, trầm mặc nhìn qua cửa sổ. Cô thì thầm tên anh:

- Shinichi...

Cô nhìn thấy bóng lưng anh khẽ cứng đờ nhưng sau đó cô lại nghĩ chỉ là một ảo giác. Khi anh quay lại, gương mặt anh không hề giận dữ, chỉ là rất lạnh nhạt. Cảm giác này khiến cả người cô như đông cứng. Anh lạnh giọng:

- Tại sao cậu lại đến đây?

Ánh mắt, gương mặt và cả giọng nói của anh khiến Ran ngột ngạt, cô nghiêng mặt đi:

- Tớ chỉ muốn... xác nhận lại...

Shinichi lạnh lùng:

- Ran Mori, Shinichi Kudo không còn liên quan gì đến cậu nữa, cậu đừng làm cho tớ cảm thấy có gánh nặng.

Ran tái mặt. Cô ước gì, mình có thể quên đi khoảnh khắc đó, giọng nói đó và lời nói đó.

- Còn nữa, cảm ơn cậu đã cứu Haibara, nhưng tớ có thể tự bảo vệ cô ấy.

Những gì sau đó, Ran không còn nhớ nữa, mọi thứ đều mơ hồ như một giấc mơ không chân thật. Ngay trong ngày hôm đó, cô được đưa bằng máy bay riêng về Nhật Bản, đến khi nằm ở bệnh viện trung tâm Tokyo, đến khi ba mẹ cô hốt hoảng lo lắng chạy vào bệnh viện, thậm chí đến cả khi đã xuất viện, cô vẫn mơ mơ hồ hồ như đang lạc trong một giấc mơ hoang đường.
Mong sau lần này Ran sẽ trở nên cứng cỏi hơn. Au hành Shin nhiệt tình vào nhé. Mong chap mới ?
 
Mong sau lần này Ran sẽ trở nên cứng cỏi hơn. Au hành Shin nhiệt tình vào nhé. Mong chap mới ?
Cảm ơn bạn đã ủng hộ fic. Sẽ là một chặng đường khó khăn cho anh nhà mình đây, hehe
 
Những chap đầu sẽ hơi quằn quại cho cả hai anh chị nhà mình, au đọc lại thấy giận chính mình ghê ???
Thôi thì au sẽ cố gắng bù đắp ở những chap sau vậy. Một lần nữa, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người<3 *cúi đầu*


Chap 3

Shinichi Kudo trong cơ thể Edogawa Conan lặng lẽ bước vào phòng, mệt mỏi đóng sập cánh cửa sau lưng, mặc kệ ánh nhìn của những người xung quanh. Hattori nóng nảy định kéo Shinichi lại, nhưng Haibara đã ngăn cậu ta lại, khẽ lắc đầu:

- Để cậu ấy một mình đi.

Shinichi ngồi bệch trên bệ cửa sổ, đôi vai co lại, cả người rút lại thành một khối, bất động. Đôi mắt anh đen thẫm, như tắt đi mọi ánh sáng. Ran Mori không biết, cô ấy không biết rất nhiều thứ.

Ran Mori không biết, trước khi trò chuyện với cô, anh đã phải luyện tập không biết bao nhiêu lần, cố cho bản thân bình thản như đang đọc lời thoại của một nhân vật nào đó trong kịch bản, hai từ “tạm biệt” dù lúc đó chỉ nói một mình, nhưng mỗi một lần anh đều không ngăn được cảm giác đắng chát lan trong cuống họng, rớt cả vào lồng ngực vào trái tim anh.

Ran Mori không biết, anh đã nói dối, anh chưa bao giờ biết mệt mỏi, vì cô, vì lời hứa với cô, quan trọng hơn bất cứ điều gì, nó xứng đáng để anh đánh đổi mọi thứ, kể cả mạng sống của chính mình.

Ran Mori không biết, khi trò chuyện với cô, anh luôn để hai tay vào túi quần, vì thật ra nó đã sớm xiết chặt thành nắm đấm đến đau nhói, ngón tay anh đâm vào lòng bàn tay đến tróc da nhưng anh vẫn không hề hay biết, anh sợ anh sẽ mềm lòng, anh sợ anh không khống chế được cảm xúc của mình.

Ran Mori không biết, anh không hề bỏ đi, anh đứng cách cô một cánh cửa, hai chân như đeo chì, trái tim như vỡ nát, dường như nó cũng chẳng còn là của anh. Anh nghe tiếng khóc nức nở của cô, trong lòng anh như đã chết.

Anh có thể thề, anh đau hơn cả cô, nhưng anh ước gì mình có thể làm khác hơn. Có quá nhiều thứ anh không thể kiểm soát trong trận chiến này, những nỗi lo lắng được mất, ranh giới mỏng manh giữa sống và chết, sự căng thẳng trong từng quyết định, hãy để một mình anh gánh vác. Thế giới của cô, đáng ra nên vui tươi đầy màu sắc, không nên vì anh mà nhuốm ưu buồn, không nên vì anh mà trở nên căng thẳng lo sợ. Anh sắp bước vào cuộc đối đầu cuối cùng, anh không muốn liên lụy đến Ran, đến những người xung quanh cô. Có lẽ Ran không hiểu, anh làm tất cả chỉ muốn bảo vệ thế giới của cô.

Anh còn không biết mình rồi sẽ còn sống hay sẽ chết, nhưng anh không muốn đi mà chưa kịp tạm biệt cô. Anh tự hỏi, nếu như lần này là lần cuối cùng anh được gặp Ran, anh muốn nói gì với cô ấy? Anh muốn nói cho cô biết, anh yêu cô đến thế nào. Ít ra nếu thật sự phải chết, anh cũng không hối tiếc. Shinichi khẽ nhắm mắt che giấu nổi lo lắng và hoảng loạn trong đôi mắt. Thế nhưng đến lúc phải thật sự lựa chọn, anh thà để chính mình nuối tiếc chứ không muốn cô gái nhỏ của anh nuối tiếc, anh mong Ran sẽ đứng bên ngoài vòng nguy hiểm này.

Anh không muốn Ran phải nơm nớp lo sợ, mỗi ngày đều lo lắng không yên vì anh, trong khi anh thậm chí không thể cho cô một lời hứa sẽ bình an nên anh nói FBI sẽ bảo vệ cho anh.

Chính anh cũng không biết, liệu Shinichi Kudo có trở về không? Dù anh thật sự tiêu diệt được bọn chúng thì phải cần bao nhiêu thời gian để có được thuốc giải. Nếu như Haibara nói, anh sử dụng quá nhiều thuốc giải tạm thời khiến thuốc dần mất tác dụng. Cũng không biết liệu có còn người tên là Shinichi Kudo không hay anh sẽ mãi mãi đánh mất đi cái tên này? Đến chính anh còn không biết, anh làm sao dám bắt Ran đợi, cô ấy đã đợi anh quá lâu, chỉ còn hơn một năm nữa Ran sẽ tốt nghiệp đại học, sẽ thành một nữ cảnh sát dũng cảm giỏi giang, sẽ đến độ tuổi đẹp nhất để yêu đương kết hôn, cô phải đợi anh đến khi nào? Anh yêu cô như vậy, làm sao anh nỡ? Anh thà, chỉ cần cô hạnh phúc, dù anh không tồn tại trong tâm trí Ran nữa cũng không sao. Nên anh nói, anh sẽ hạnh phúc bên người khác. Anh nghĩ, có lẽ Ran sẽ hận anh, sẽ ghét anh, nhưng rồi Ran sẽ quên anh. Bởi vì chỉ cần Ran biết anh đang sống rất hạnh phúc, cô ấy sẽ không có gánh nặng trong lòng.

Anh thừa nhận cách làm của mình vô cùng ấu trĩ, thậm chí trẻ con vô cùng. Cô hận anh cũng được, nhưng hận rồi sẽ quên anh. Chỉ cần cô gái nhỏ của anh vẫn ở đó, khỏe mạnh và bình yên.

.

.

.

Vậy mà điều anh không ngờ, thế mà Ran Mori lại đến Mỹ. Sau tất cả những gì anh nói, cô vẫn đi tìm anh. Cô không trực tiếp tìm anh, mà lại đến ngay bến cảng nơi Haibara bị bắt cóc. Bọn chúng đã bị FBI lập bẫy tiêu diệt một số phe cánh, khi lực lượng mỏng đi, chúng ngày càng bất an, muốn trốn chạy nhưng vẫn không quên Haibara. Vào lúc khó khăn này, bọn chúng càng cảm thấy tiếc nuối về Haibara, tài năng của cô, sự lí trí của cô không phải dễ dàng để tìm được người khác. Điều quan trọng hơn là cô đã và đang nghiên cứu thuốc cho bọn chúng, là người hiểu rõ nhất về những gì đang làm, cách mục tiêu mà chúng hướng tới không còn xa, có được người này, thì cơ hội trở mình càng lớn. Đây, có lẽ là sự nhượng bộ lớn nhất dành cho kẻ phản bội. Chúng tìm cách lừa Haibara xuất hiện ở kho hàng, và đưa cho cô hai sự lựa chọn, trở về tổ chức, mai danh ẩn tích chờ ngày khôi phục tổ chức hoặc dứt khoát mang theo bí mật của bọn chúng xuống địa ngục. Trong lúc đó, Shinichi bị đánh lạc hướng bởi một vụ bắn tỉa ở địa điểm khác, đến lúc anh nhận ra Haibara đã bị đưa đi thì đã trễ, anh chạy như bay đến kho hàng.

Và lúc đó, anh thấy Ran.

Anh chưa bao giờ cảm thấy chán ghét bản thân mình như vậy. Lúc anh nặng lời tổn thương cô, anh chưa bao giờ tha thứ cho bản thân mình, anh chưa bao giờ cho rằng “không còn sự lựa chọn khác” nghĩa là anh đáng được tha thứ, nhưng ít ra lúc đó trong lòng anh vẫn còn một sự an ủi, đó là cô vẫn an toàn, cô vẫn nằm trong sự bảo vệ của anh, dù sự bảo vệ đó bao bọc bởi lớp vỏ đầy gai nhọn, làm cả cô và anh đều đau đớn.

Còn bây giờ thì sao, cô xuất hiện trước mặt anh, trong một tình cảnh nguy hiểm như vậy. Cô phá vỡ mọi công sức mà anh dựng nên để bảo vệ cô. Cô bảo anh phải làm sao? Shinichi biết, nếu lúc này anh nói thật, không những làm Ran Mori sống chết ở lại, mà còn khiến bọn chúng chú ý đến Ran, chắc chắn chúng sẽ lợi dụng cô gây bất lợi cho anh. Dù là khả năng nào, anh cũng không thể liều lĩnh. Anh có thể đặt cược sinh mạng của mình, còn cô thì không, Ran Mori nhất định phải an toàn, trò chơi đau tim như vậy, anh không thể chịu đựng nổi.

Anh đỡ Haibara dậy, cố tình phớt lờ Ran. Thế mà, cô lại tìm được cách trừng phạt anh, cô như vậy mà lại đỡ đạn cho Haibara. Anh ước gì, anh có thể lớn tiếng mà quát mắng cô, anh đã dùng mọi cách để gạt cô ra khỏi vùng nguy hiểm, còn cô lại cứ bất chấp để lao đầu vào. Có thể xuất hiện ở đúng địa điểm nơi Haibara bị bắt, tất nhiên không phải đơn giản, nếu không phải bên người anh đưa cô đến, thì chỉ có thể là người của tổ chức. Bất kể là ai, nhất định anh sẽ tìm ra và hắn phải trả giá đắt, anh thề.

Shinichi cũng biết Haibara nói đúng, nơi này quá nguy hiểm, cô gái nhỏ của anh không thể ở lại. Một đêm Ran Mori bất tỉnh, cũng là một đêm mà Shinichi không ngủ, anh muốn mình không bỏ qua khoảnh khắc nào còn có thể ở bên cạnh cô, anh muốn mình nhớ rõ, cô gái nhỏ của anh đã ngốc nghếch như thế nào, bất chấp mọi thứ để tìm anh như thế nào, bất chấp cả mạng sống để bảo vệ cô gái mà cô nghĩ là quan trọng với anh. Anh hôn lên trán cô, thì thầm:

- Anh hứa với em, bằng mọi giá anh sẽ trở về, xin lỗi em và xin em tha thứ.
 
Shinichi xuất hiện trở lại, từ chap này fic sẽ bớt nặng nề hơn mọi người ạ. ???

Chap 4

Gần 1 năm sau đó, Shinichi Kudo thật sự trở về.

Shinichi ngồi trên chiếc taxi, liếc nhìn đồng hồ, 4h30 pm. Giờ này hẳn là cô còn chưa tan sở, anh về nhà trước, dọn dẹp lại mọi thứ, trong lòng không tránh được một chút hoảng hốt. Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ mới gần 2 năm mà những thứ anh đã trải qua cứ ngỡ như đã một đời. Đến cuối cùng anh vẫn có thể được là chính anh, đứng trong chính ngôi nhà của mình, sống tiếp cuộc sống của chính mình. Thật tốt biết bao.

Trước khi về Nhật, anh đã sớm chuẩn bị mọi thứ chu đáo. Lúc anh bước vào garage, cũng đã có người mang xe đến cho anh. Shinichi lần đầu tiên mà lại rất thuần thục lái xe đến trước căn hộ của Ran, anh mang một tâm trạng hồi hộp chờ đợi cô. Phản ứng của cô sẽ như thế nào? Kinh ngạc, nổi giận, tra hỏi hay bật khóc khi thấy anh? Anh chống một tay lên má, kiên nhẫn chờ đợi nhưng trong lòng vô cùng khẩn trương. Đến 7 giờ tối, anh vẫn không thấy Ran. Anh kiểm tra lại địa chỉ và số phòng mà anh nhờ người điều tra, chắc chắn không sai, anh xiết chặt vô lăng, cảm giác nôn nóng, mong đợi cùng lo lắng như muốn đốt trụi sự bình tĩnh của anh. Ran Mori đã đợi anh bao lâu, cô đã phải trải qua tâm trạng như thế này bao nhiêu lần rồi?

Mãi đến hơn 8h30 anh cuối cùng cũng thấy Ran, nhưng trong một tình huống anh không thể ngờ tới. Một chiếc Mercedes C300 trắng chậm rãi lăn bánh vào tiểu khu. Theo thói quen nghề nghiệp, anh tròn mắt quan sát. Một người thanh niên trẻ tuổi, vóc người cao ráo gọn gàng, áo sơ mi trắng quần âu, gọng kính vuông làm khuôn mặt thêm nghiêm túc, toát lên một vẻ trầm ổn và trí thức. Anh ta lịch thiệp xuống xe, vòng qua đầu xe để mở cửa cho bạn gái. Ran Mori mặc áo vest, váy bút chì bước xuống xe khiến Shinichi quên cả hít thở. Có quá nhiều thứ lướt qua đầu anh cùng một lúc, khiến anh thấy ngột ngạt. Cô gái nhỏ của anh ngày nào còn mặc váy nữ sinh, tay xách cặp cùng anh đi trên con đường đến trường nay bỗng lột xác thành cô cảnh sát thành thục, quyến rũ. Cô gái nhỏ, trong những tháng ngày mà anh không ở bên cạnh, đã thay đổi nhiều, sự thay đổi của Ran làm anh choáng ngợp, cô càng trưởng thành, anh càng vui vẻ biết bao, nhưng anh cũng vô cùng nuối tiếc, anh đã bỏ qua bao nhiêu năm tháng bên cạnh cô rồi. Shinichi nhìn chằm chằm vào Ran, mọi thứ xung quanh dường như lu mờ đi, chẳng còn quan trọng. Cô gái nhỏ ôm túi xách, bộ dáng ngoan ngoãn đáng yêu đứng tạm biệt chàng trai kia, trên khuôn mặt phảng phất nụ cười ấm áp. Anh thấy Ran Mori gỡ khăn quàng trên cổ trả lại cho anh chàng đó, anh nghe có một vết cào trong tim, vừa nhức nhói vừa khó chịu. Trời cuối thu đầu đông, tuy chưa có tuyết rơi nhưng tiết trời cũng đã lạnh đi nhiều, anh chàng kia vẫn đứng chờ Ran lên đến phòng, sau đó vẫy tay chào cô mới lên xe lái đi mất. Shinichi trầm mặc, người bạn trai như vậy, thật sự không có chỗ nào để chê.

Shinichi cứ như vậy ngồi thất thần rất lâu. Chỉ vừa qua mấy tiếng đồng hồ, mà tâm trạng anh như ở hai thái cực. Anh vì cô trở về, cô lại chẳng cần anh nữa. Thật ra, hơn ai hết, đây từng là mong muốn của anh. Cô khỏe mạnh, vui vẻ, bình an và tìm được một người yêu cô hết lòng. Anh nghĩ, như vậy thì anh sẽ nhẹ lòng. Đến khi xảy ra rồi thì anh mới phát hiện đúng là nhẹ lòng, nhưng cũng không cam lòng. Shinichi luồn tay vào mái tóc rối, tự cười nhạo chính mình, không cam lòng thì thế nào. Người có lỗi cũng là anh, người đẩy cô ra khỏi anh cũng là anh, người gián tiếp đưa cô đến bên người khác cũng là anh.

.

.

.

Sáng hôm sau, Shinichi Kudo vững vàng lái xe vào sở cảnh sát, lưu loát báo cáo với cấp trên làm thủ tục nhậm chức. Shinichi được điều về đội hình sự, tạm thời làm tổ trưởng tổ 1. Anh không hề yêu cầu, cũng không lựa chọn, mà rất ngẫu nhiên anh được phân về làm tổ trưởng tổ của Ran. Lúc thấy Ran trong phòng làm việc, tâm trạng anh vô cùng phức tạp. Vui mừng và dằn vặt đan xen vào nhau, khó chịu. Anh đứng đối diện mọi người trong tổ, gương mặt góc cạnh, đôi mắt lạnh nhạt mang theo vẻ tùy tiện biếng nhác, dáng người cao gầy thẳng tấp, quan trọng là còn rất trẻ nhưng khi mặc quần âu và áo sơ mi tối màu đơn giản nhưng lại mang hương vị đàn ông không nói nên lời. Anh mang theo một hơi thở đạm bạc mà xa cách, khách sáo chào hỏi:

- Xin chào mọi người, tôi là Shinichi Kudo, tổ trưởng tổ 1. Những tháng ngày sau này, hợp tác vui vẻ nhé.

.

.

.

Sự xuất hiện của Shinichi như một cơn gió ấm áp thổi qua, khiến không biết bao nhiêu trái tim rục rịch không yên. Một người trẻ tuổi, đẹp trai lại ưu tú, không khiến người khác mơ ước thì cũng khiến người khác ngưỡng mộ. Shinichi trở thành một cái tên phổ biến, cả sở cảnh sát đều sớm biết tới. Tuy sự xuất hiện của anh nổi bật như vậy, nhưng Shinichi lại hờ hững vô cùng. Ngày đầu tiên làm việc, anh vẫn chưa hết sốc khi cùng tổ với Ran, anh chẳng biết phải dùng thái độ nào để nói chuyện với cô, nên anh chỉ vùi đầu vào đọc hồ sơ cả một ngày. Ngày thứ hai làm việc, vậy mà tuyết rơi, báo hiệu sắp đến giáng sinh rồi, vậy mà Shinichi không hề nhận thức được điều đó. Mãi cho đến khi bước vào sở cảnh sát, nghe mọi người trong phòng xôn xao, hóa ra anh chàng kia gởi cho Ran một đóa hồng đỏ thắm, không quá phô trương nhưng lại rất lãng mạn. Mọi người đều vây quanh xuýt xoa trêu chọc. Ran Mori chỉ cười cười không khẳng định cũng chẳng phủ nhận. Shinichi đặt tay trên chốt cửa phòng mình, trong lòng có chút tự giễu, bao nhiêu năm qua, anh chưa từng tặng Ran một cành hoa nào. Anh bước vào phòng, nhìn tuyết rơi ngoài trời, trong lòng cũng sớm lạnh lẽo như vậy...

Ngày thứ ba đi làm, cũng chẳng thể trốn tránh nữa, anh bắt đầu kiểm tra lại công việc, làm quen với mọi người, thái độ chẳng nóng chẳng lạnh, không chê trách vào đâu được. Thỉnh thoảng, anh lại không kiềm chế được nhìn Ran lâu thêm một chút, rồi lại quay đi không để lại dấu vết. Trong lòng anh đấu tranh vô cùng, cô gái nhỏ đang hạnh phúc như vậy, anh thật sự không muốn xen vào phá hỏng thế giới khó khăn lắm mới yên bình trở lại của cô. Nhưng bảo anh dửng dưng như người xa lạ, thật sự hành hạ anh, mỗi lần nhìn thấy cô, anh đều có một khao khát mãnh liệt, được nhích tới một bước, được gọi tên, được trò chuyện, được ôm lấy cô, được nhìn thấy ánh mắt và nụ cười của cô, dành cho anh. Dường như chỉ vậy thôi mà cũng là một giấc mơ xa xỉ.

Ngày hôm đó, mọi người đề nghị tổ chức party chào đón anh, Shinichi không có lý do gì để từ chối, vui vẻ đồng ý. Địa điểm là một phòng bao ở quán bar, đúng là thiên đường để giải tỏa căng thẳng. Uống vài chai bia, không khí càng nóng lên, mọi người càng hào hứng, đề nghị chơi trò chơi. Ban đầu chỉ chơi những trò đơn giản, nhưng do sếp mới vốn trẻ tuổi, mọi người cũng nhanh chóng không còn câu nệ, muốn chơi trò chơi kích thích hơn, liền chọn “True or Dare”.

Qua vài lượt chơi, đến phiên Ran bóc trúng thăm đen, cô chọn “True”. Người bóc trúng thăm đỏ là một chị đồng nghiệp trạc tuổi, chị ta tinh quái hỏi:

- Em và bác sĩ Tomoyaki đã đi đến giai đoạn nào rồi?

Ran sững người một chút, vô thức liếc về phía Shinichi, phát hiện anh cũng đang nhìn cô chăm chú. Mọi người nhìn cô đầy tò mò, còn anh nhìn cô đầy ý tứ, Shinichi cũng đã thấm men rượu, nên ánh mắt lúc nhìn cô có chút tâm tư phức tạp không che giấu được. Ran mỉm cười, thật ra cô có thể nói dối, để anh biết rằng thật ra không có anh, cô vẫn rất hạnh phúc. Nhưng Ran không làm được, đơn giản chỉ vì nghe người khác ghép đôi mình với một người không quá thân thuộc khiến cô có chút khó chịu:

- Em và anh ấy chỉ là bạn thôi ạ, mọi người đừng hiểu lầm.

Mọi người nháo nhào bất mãn, Ran Mori không thành thật rồi, chỉ là bạn sao lại tặng hoa, đưa đón thế chứ, phải phạt, nhất định phải phạt rượu... Chuyện cứ vậy mà trôi qua như một nốt nhạc đệm nhưng với Shinichi chỉ một câu nói lại có sức ảnh hưởng như ánh mặt trời giữa trời giông bão.

.

Tan tiệc, Ran Mori ôm một đầu đau nhức trở về, lâu như vậy mới thấy mọi người hưng phấn như thế. Ran Mori bước xuống từ taxi, có chút lảo đảo, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô cũng không phải uống quá nhiều, cũng không phải đặc biệt say, chỉ cảm thấy có hơi đau đầu. Ran bước vào thang máy, ánh mắt mơ màng mệt mỏi. Cô giẫm chân trên giày cao gót, hơi xiêu vẹo đứng trước phòng mình, tra chìa khóa mãi không vào khiến Ran gần như nổi cáu với chính mình. Đột nhiên có một bóng người áp lấy cô vào cánh cửa, một bàn tay xiết chặt lấy eo cô, đầu anh cúi lên vai cô, dụi vào mái tóc, anh thì thầm bên tai cô, mùi rượu phảng phất trong không gian:

- Ran Mori, anh rất nhớ em.

Ran rùng mình. Chắc hẳn là do rượu, nên cô mới phản ứng chậm như vậy. Ran Mori cứng đờ cả người, bộ não cũng không còn hoạt động, cô chẳng suy nghĩ được gì, mùi hương của anh lẩn quẩn bên chóp mũi, hơi ấm anh bao phủ xung quanh khiến các giác quan của cô trở nên mẫn cảm. Lồng ngực cứng chắc của anh ở phía sau lưng khiến Ran không dám nhúc nhích, Shinichi làm Ran thấy quẫn bách không thở nổi.

Cô không quay mặt lại, cố trấn tĩnh bản thân, còn Shinichi được một tấc lại muốn một thước. Bàn tay vuốt ve eo Ran, còn bờ môi như có như không hôn lên tóc cô, vành tai cô. Giọng anh mềm mại nhu hòa, có phần nào khổ sở:

- Ran, cho anh một cơ hội giải thích trước khi xét xử anh được không?

Cảm nhận được bàn tay không ngừng di chuyển quanh eo mình, khiến Ran không khỏi nóng mặt tức giận:

- Có phải sếp hiểu lầm gì về quan hệ của chúng ta rồi không? Hành vi của anh là đang quấy rối cấp dưới.

Nói rồi cô giẫm mạnh giày cao gót lên chân anh. Bước đi này quả thật anh không ngờ tới, vì trước đây Ran chưa từng mang giày cao gót. Chiêu này quả thật lợi hại, anh thật sự vừa bất ngờ, vừa đau buộc phải lùi một bước. Cô gái nhỏ nhanh nhẹn lạ thường, tra ổ khóa đánh một tiếng cạch thanh thúy, sau đó mở cửa bước vào nhà, đóng cửa một tiếng rầm đầy mạnh bạo với anh.
 
Shinichi xuất hiện trở lại, từ chap này fic sẽ bớt nặng nề hơn mọi người ạ. ???

Chap 4

Gần 1 năm sau đó, Shinichi Kudo thật sự trở về.

Shinichi ngồi trên chiếc taxi, liếc nhìn đồng hồ, 4h30 pm. Giờ này hẳn là cô còn chưa tan sở, anh về nhà trước, dọn dẹp lại mọi thứ, trong lòng không tránh được một chút hoảng hốt. Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ mới gần 2 năm mà những thứ anh đã trải qua cứ ngỡ như đã một đời. Đến cuối cùng anh vẫn có thể được là chính anh, đứng trong chính ngôi nhà của mình, sống tiếp cuộc sống của chính mình. Thật tốt biết bao.

Trước khi về Nhật, anh đã sớm chuẩn bị mọi thứ chu đáo. Lúc anh bước vào garage, cũng đã có người mang xe đến cho anh. Shinichi lần đầu tiên mà lại rất thuần thục lái xe đến trước căn hộ của Ran, anh mang một tâm trạng hồi hộp chờ đợi cô. Phản ứng của cô sẽ như thế nào? Kinh ngạc, nổi giận, tra hỏi hay bật khóc khi thấy anh? Anh chống một tay lên má, kiên nhẫn chờ đợi nhưng trong lòng vô cùng khẩn trương. Đến 7 giờ tối, anh vẫn không thấy Ran. Anh kiểm tra lại địa chỉ và số phòng mà anh nhờ người điều tra, chắc chắn không sai, anh xiết chặt vô lăng, cảm giác nôn nóng, mong đợi cùng lo lắng như muốn đốt trụi sự bình tĩnh của anh. Ran Mori đã đợi anh bao lâu, cô đã phải trải qua tâm trạng như thế này bao nhiêu lần rồi?

Mãi đến hơn 8h30 anh cuối cùng cũng thấy Ran, nhưng trong một tình huống anh không thể ngờ tới. Một chiếc Mercedes C300 trắng chậm rãi lăn bánh vào tiểu khu. Theo thói quen nghề nghiệp, anh tròn mắt quan sát. Một người thanh niên trẻ tuổi, vóc người cao ráo gọn gàng, áo sơ mi trắng quần âu, gọng kính vuông làm khuôn mặt thêm nghiêm túc, toát lên một vẻ trầm ổn và trí thức. Anh ta lịch thiệp xuống xe, vòng qua đầu xe để mở cửa cho bạn gái. Ran Mori mặc áo vest, váy bút chì bước xuống xe khiến Shinichi quên cả hít thở. Có quá nhiều thứ lướt qua đầu anh cùng một lúc, khiến anh thấy ngột ngạt. Cô gái nhỏ của anh ngày nào còn mặc váy nữ sinh, tay xách cặp cùng anh đi trên con đường đến trường nay bỗng lột xác thành cô cảnh sát thành thục, quyến rũ. Cô gái nhỏ, trong những tháng ngày mà anh không ở bên cạnh, đã thay đổi nhiều, sự thay đổi của Ran làm anh choáng ngợp, cô càng trưởng thành, anh càng vui vẻ biết bao, nhưng anh cũng vô cùng nuối tiếc, anh đã bỏ qua bao nhiêu năm tháng bên cạnh cô rồi. Shinichi nhìn chằm chằm vào Ran, mọi thứ xung quanh dường như lu mờ đi, chẳng còn quan trọng. Cô gái nhỏ ôm túi xách, bộ dáng ngoan ngoãn đáng yêu đứng tạm biệt chàng trai kia, trên khuôn mặt phảng phất nụ cười ấm áp. Anh thấy Ran Mori gỡ khăn quàng trên cổ trả lại cho anh chàng đó, anh nghe có một vết cào trong tim, vừa nhức nhói vừa khó chịu. Trời cuối thu đầu đông, tuy chưa có tuyết rơi nhưng tiết trời cũng đã lạnh đi nhiều, anh chàng kia vẫn đứng chờ Ran lên đến phòng, sau đó vẫy tay chào cô mới lên xe lái đi mất. Shinichi trầm mặc, người bạn trai như vậy, thật sự không có chỗ nào để chê.

Shinichi cứ như vậy ngồi thất thần rất lâu. Chỉ vừa qua mấy tiếng đồng hồ, mà tâm trạng anh như ở hai thái cực. Anh vì cô trở về, cô lại chẳng cần anh nữa. Thật ra, hơn ai hết, đây từng là mong muốn của anh. Cô khỏe mạnh, vui vẻ, bình an và tìm được một người yêu cô hết lòng. Anh nghĩ, như vậy thì anh sẽ nhẹ lòng. Đến khi xảy ra rồi thì anh mới phát hiện đúng là nhẹ lòng, nhưng cũng không cam lòng. Shinichi luồn tay vào mái tóc rối, tự cười nhạo chính mình, không cam lòng thì thế nào. Người có lỗi cũng là anh, người đẩy cô ra khỏi anh cũng là anh, người gián tiếp đưa cô đến bên người khác cũng là anh.

.

.

.

Sáng hôm sau, Shinichi Kudo vững vàng lái xe vào sở cảnh sát, lưu loát báo cáo với cấp trên làm thủ tục nhậm chức. Shinichi được điều về đội hình sự, tạm thời làm tổ trưởng tổ 1. Anh không hề yêu cầu, cũng không lựa chọn, mà rất ngẫu nhiên anh được phân về làm tổ trưởng tổ của Ran. Lúc thấy Ran trong phòng làm việc, tâm trạng anh vô cùng phức tạp. Vui mừng và dằn vặt đan xen vào nhau, khó chịu. Anh đứng đối diện mọi người trong tổ, gương mặt góc cạnh, đôi mắt lạnh nhạt mang theo vẻ tùy tiện biếng nhác, dáng người cao gầy thẳng tấp, quan trọng là còn rất trẻ nhưng khi mặc quần âu và áo sơ mi tối màu đơn giản nhưng lại mang hương vị đàn ông không nói nên lời. Anh mang theo một hơi thở đạm bạc mà xa cách, khách sáo chào hỏi:

- Xin chào mọi người, tôi là Shinichi Kudo, tổ trưởng tổ 1. Những tháng ngày sau này, hợp tác vui vẻ nhé.

.

.

.

Sự xuất hiện của Shinichi như một cơn gió ấm áp thổi qua, khiến không biết bao nhiêu trái tim rục rịch không yên. Một người trẻ tuổi, đẹp trai lại ưu tú, không khiến người khác mơ ước thì cũng khiến người khác ngưỡng mộ. Shinichi trở thành một cái tên phổ biến, cả sở cảnh sát đều sớm biết tới. Tuy sự xuất hiện của anh nổi bật như vậy, nhưng Shinichi lại hờ hững vô cùng. Ngày đầu tiên làm việc, anh vẫn chưa hết sốc khi cùng tổ với Ran, anh chẳng biết phải dùng thái độ nào để nói chuyện với cô, nên anh chỉ vùi đầu vào đọc hồ sơ cả một ngày. Ngày thứ hai làm việc, vậy mà tuyết rơi, báo hiệu sắp đến giáng sinh rồi, vậy mà Shinichi không hề nhận thức được điều đó. Mãi cho đến khi bước vào sở cảnh sát, nghe mọi người trong phòng xôn xao, hóa ra anh chàng kia gởi cho Ran một đóa hồng đỏ thắm, không quá phô trương nhưng lại rất lãng mạn. Mọi người đều vây quanh xuýt xoa trêu chọc. Ran Mori chỉ cười cười không khẳng định cũng chẳng phủ nhận. Shinichi đặt tay trên chốt cửa phòng mình, trong lòng có chút tự giễu, bao nhiêu năm qua, anh chưa từng tặng Ran một cành hoa nào. Anh bước vào phòng, nhìn tuyết rơi ngoài trời, trong lòng cũng sớm lạnh lẽo như vậy...

Ngày thứ ba đi làm, cũng chẳng thể trốn tránh nữa, anh bắt đầu kiểm tra lại công việc, làm quen với mọi người, thái độ chẳng nóng chẳng lạnh, không chê trách vào đâu được. Thỉnh thoảng, anh lại không kiềm chế được nhìn Ran lâu thêm một chút, rồi lại quay đi không để lại dấu vết. Trong lòng anh đấu tranh vô cùng, cô gái nhỏ đang hạnh phúc như vậy, anh thật sự không muốn xen vào phá hỏng thế giới khó khăn lắm mới yên bình trở lại của cô. Nhưng bảo anh dửng dưng như người xa lạ, thật sự hành hạ anh, mỗi lần nhìn thấy cô, anh đều có một khao khát mãnh liệt, được nhích tới một bước, được gọi tên, được trò chuyện, được ôm lấy cô, được nhìn thấy ánh mắt và nụ cười của cô, dành cho anh. Dường như chỉ vậy thôi mà cũng là một giấc mơ xa xỉ.

Ngày hôm đó, mọi người đề nghị tổ chức party chào đón anh, Shinichi không có lý do gì để từ chối, vui vẻ đồng ý. Địa điểm là một phòng bao ở quán bar, đúng là thiên đường để giải tỏa căng thẳng. Uống vài chai bia, không khí càng nóng lên, mọi người càng hào hứng, đề nghị chơi trò chơi. Ban đầu chỉ chơi những trò đơn giản, nhưng do sếp mới vốn trẻ tuổi, mọi người cũng nhanh chóng không còn câu nệ, muốn chơi trò chơi k.ích th.ích hơn, liền chọn “True or Dare”.

Qua vài lượt chơi, đến phiên Ran bóc trúng thăm đen, cô chọn “True”. Người bóc trúng thăm đỏ là một chị đồng nghiệp trạc tuổi, chị ta tinh quái hỏi:

- Em và bác sĩ Tomoyaki đã đi đến giai đoạn nào rồi?

Ran sững người một chút, vô thức liếc về phía Shinichi, phát hiện anh cũng đang nhìn cô chăm chú. Mọi người nhìn cô đầy tò mò, còn anh nhìn cô đầy ý tứ, Shinichi cũng đã thấm men rượu, nên ánh mắt lúc nhìn cô có chút tâm tư phức tạp không che giấu được. Ran mỉm cười, thật ra cô có thể nói dối, để anh biết rằng thật ra không có anh, cô vẫn rất hạnh phúc. Nhưng Ran không làm được, đơn giản chỉ vì nghe người khác ghép đôi mình với một người không quá thân thuộc khiến cô có chút khó chịu:

- Em và anh ấy chỉ là bạn thôi ạ, mọi người đừng hiểu lầm.

Mọi người nháo nhào bất mãn, Ran Mori không thành thật rồi, chỉ là bạn sao lại tặng hoa, đưa đón thế chứ, phải phạt, nhất định phải phạt rượu... Chuyện cứ vậy mà trôi qua như một nốt nhạc đệm nhưng với Shinichi chỉ một câu nói lại có sức ảnh hưởng như ánh mặt trời giữa trời giông bão.

.

Tan tiệc, Ran Mori ôm một đầu đau nhức trở về, lâu như vậy mới thấy mọi người hưng phấn như thế. Ran Mori bước xuống từ taxi, có chút lảo đảo, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô cũng không phải uống quá nhiều, cũng không phải đặc biệt say, chỉ cảm thấy có hơi đau đầu. Ran bước vào thang máy, ánh mắt mơ màng mệt mỏi. Cô giẫm chân trên giày cao gót, hơi xiêu vẹo đứng trước phòng mình, tra chìa khóa mãi không vào khiến Ran gần như nổi cáu với chính mình. Đột nhiên có một bóng người áp lấy cô vào cánh cửa, một bàn tay xiết chặt lấy eo cô, đầu anh cúi lên vai cô, dụi vào mái tóc, anh thì thầm bên tai cô, mùi rượu phảng phất trong không gian:

- Ran Mori, anh rất nhớ em.

Ran rùng mình. Chắc hẳn là do rượu, nên cô mới phản ứng chậm như vậy. Ran Mori cứng đờ cả người, bộ não cũng không còn hoạt động, cô chẳng suy nghĩ được gì, mùi hương của anh lẩn quẩn bên chóp mũi, hơi ấm anh bao phủ xung quanh khiến các giác quan của cô trở nên mẫn cảm. Lồng ngực cứng chắc của anh ở phía sau lưng khiến Ran không dám nhúc nhích, Shinichi làm Ran thấy quẫn bách không thở nổi.

Cô không quay mặt lại, cố trấn tĩnh bản thân, còn Shinichi được một tấc lại muốn một thước. Bàn tay vuốt ve eo Ran, còn bờ môi như có như không hôn lên tóc cô, vành tai cô. Giọng anh mềm mại nhu hòa, có phần nào khổ sở:

- Ran, cho anh một cơ hội giải thích trước khi xét xử anh được không?

Cảm nhận được bàn tay không ngừng di chuyển quanh eo mình, khiến Ran không khỏi nóng mặt tức giận:

- Có phải sếp hiểu lầm gì về q.uan h.ệ của chúng ta rồi không? Hành vi của anh là đang quấy rối cấp dưới.

Nói rồi cô giẫm mạnh giày cao gót lên chân anh. Bước đi này quả thật anh không ngờ tới, vì trước đây Ran chưa từng mang giày cao gót. Chiêu này quả thật lợi hại, anh thật sự vừa bất ngờ, vừa đau buộc phải lùi một bước. Cô gái nhỏ nhanh nhẹn lạ thường, tra ổ khóa đánh một tiếng cạch thanh thúy, sau đó mở cửa bước vào nhà, đóng cửa một tiếng rầm đầy mạnh bạo với anh.
Chiến dịch "quyến rũ" Mori Ran của Kudo Shinichi chính thức bắt đầu :)))):KSV@07:
 
Chap 5.

Ran Mori nhấp một ngụm café, cô tựa người vào cửa sổ trong suốt trong phòng trà nước, bây giờ đang là giờ tan sở, dòng người không ngừng chuyển động, trộn lẫn vào nhau. Đông đúc, tấp nập và đầy hơi thở cuộc sống.

Shinichi Kudo trở về.

Ran Mori nhìn bản thân mình phản chiếu trong tấm kính cửa sổ. Thời gian đã qua gần 1 năm, chỉ có gương mặt cô càng trở nên hờ hững mà trong lòng cô vẫn không có cách nào bình yên lại như trước. Năm cô 7 tuổi, ba mẹ cô cãi nhau đến ầm ĩ, sau đó mẹ cô, người phụ nữ độc lập và mạnh mẽ, đã kiên quyết xách vali bước đi. Dù cô đã khóc, đã hoảng loạn, đã ra sức níu kéo, nhưng mẹ cô vẫn không mềm lòng. Đã có rất nhiều lần, trong những đêm tối, Ran tự hỏi, có phải mẹ không cần mình nữa rồi không? Những câu hỏi ngốc nghếch như vậy, Ran đều chỉ có thể tự hỏi, tự mình suy đoán, sau đó bật khóc một mình, rồi ngủ thiếp đi. Sau này lớn hơn một chút, Ran không hề trách mẹ, nhưng giữa hai người, đôi lúc không tìm được cảm giác dựa dẫm như giữa mẹ và con gái vốn có. Trước mặt mẹ mình, Ran vẫn chọn làm Ran Mori mạnh mẽ, lạc quan, vui vẻ. Thay vào đó, người cho cô cảm giác ỷ lại mạnh mẽ nhất lại là Shinichi. Có lẽ, cảm giác được bảo bọc lúc mình cô độc nhất, làm con người ta phải khắc cốt ghi tâm. Suốt bao nhiêu năm tháng qua, dù cãi nhau không biết bao nhiêu lần, dù anh làm cô tức phát khóc biết bao nhiêu lần. Nhưng anh vẫn ở đó, cô chỉ cần quay đầu lại, liền thấy anh. Cô khóc, anh liền chọc cho cô cười, anh không biết an ủi người khác, nhưng chưa bao giờ anh để cô phải thấy cô đơn. Anh không phải lúc nào cũng bên cạnh cô, nhưng anh luôn có cách để cô biết, anh luôn dõi theo cô. Có lẽ niềm tin mạnh mẽ như vậy, suốt quãng thời gian dài như vậy, nên cho dù Shinichi ở đâu, làm gì, cô đều tin anh. Vô điều kiện.

Cho đến một ngày...

Một ngày Shinichi nói anh chính là Conan, Conan chính là anh. Ran không biết nên khóc hay cười. Cô phải khóc vì anh lừa gạt cô quá giỏi, hay nên vui vì anh vẫn chưa bao giờ rời xa cô. Sau đó, mọi chuyện diễn ra nhanh như một giấc mơ, còn cô thì không xử lý kịp mọi thứ. Ran thất vọng vì Shinichi đã lựa chọn lừa gạt, che giấu thay vì chia sẻ. Nhưng thật tâm Ran không giận, không phải cô không hiểu tính chất công việc của anh, chỉ cần anh cho cô một lý do, một lời giải thích, cô liền tin.

Shinichi nói anh yêu người khác, Ran đau lòng. Cô đau lòng vì tình yêu của cô chưa chính thức được bao lâu, chưa trải qua được bao nhiêu ngày ngọt ngào, thì nổ tung như bong bóng bay. Nhưng thật sự cô không oán trách, yêu một người hay không yêu một người, vốn dĩ là cảm xúc, mà cảm xúc thì không có lý lẽ...

Anh bỏ đi, nhưng trong tiềm thức của cô vẫn không tin. Có gì đó không đúng, đây không phải là Shinichi, không phải là người mà cô đã quen biết mười mấy năm trời, không phải là người cô khắc vào tim, không phải người khiến cô mong nhớ không yên...

Ran Mori theo một người phụ nữ xa lạ sang Mỹ. Ngốc nghếch để mình rơi vào nguy hiểm. Tận mắt chứng kiến sự giận dữ cùng lo lắng mà anh dành cho người anh yêu. Cô hoàn toàn cam lòng buông tay, một người mà trái tim không hướng về mình, cô thà đau khổ cũng không muốn ra sức níu giữ. Nhưng có lẽ chuyến đi đó, đã làm Ran hiểu ra một điều khác.

Anh ở gần như vậy, nhưng đối với cô lại xa như vậy. Anh ở gần cô như vậy, nhưng lại yêu một người khác. Khoảng cách giữa anh và cô, không phải là khoảng cách địa lý, cũng không phải là yêu hay không yêu. Khoảng cách giữa anh và cô là do sự khác biệt về tính cách và con người. Cô cảm tính như vậy, nóng nảy như vậy, mau nước mắt như vậy, có lẽ đem lại cho anh quá nhiều phiền phức. Con người thông minh lại lí trí như anh, phải thích hợp với một cô gái cơ trí lại bình tĩnh. Có lẽ không có đúng hay sai, mà chỉ đơn giản là thích hợp hay không thích hợp mà thôi. Trên vai anh vốn gánh vác nhiều trách nhiệm, anh không thể chia sẻ với cô thân phận của anh, không hẳn vì công việc bảo mật, mà vì nếu cô không đủ thông minh để giúp đỡ anh thì ngược lại sẽ làm hại anh. Anh có thể động lòng với người con gái khác, có lẽ vì quãng thời gian bên cô quá dài làm anh lầm tưởng đó là tình yêu, cho đến khi anh tìm được một cô gái xuất xắc bên cạnh mình và rung động. Vào lúc nguy hiểm nhất, anh cần một người hỗ trợ anh chứ không phải một người vụng về cứ để mình bị thương. Anh cần một người ăn ý, chứ không cần một gánh nặng. Có lẽ, tình yêu cũng phát sinh từ những điều hiển nhiên như vậy. Cô nghĩ, có lẽ cô có thể hiểu được quyết định của anh...

Cô nghĩ, sau khi suy nghĩ rất nhiều. Cô thật sự không hận anh. Nhưng vết thương trong lòng thì không thể khép miệng lại. Năm 7 tuổi, mẹ cô rời bỏ cô, bao nhiêu nước mắt cũng không níu kéo được. Năm 17 tuổi, người con trai mà cô yêu thương quay lưng đi, cô không có lý do gì mà giữ lại.

Trong lòng cô, thật sự mất đi cảm giác an toàn...

.

.

.

Ngày cô về Nhật Bản với vết đạn ở bụng khiến ba mẹ cô hoảng hốt không thôi. Những ngày sau đó, Ran hoàn toàn không có tâm trạng ăn uống, nhưng cô vẫn gắng gượng không muốn ai phải lo lắng, dù sau đó cô đều lén vào toilet nôn cả ra. Chỉ một tuần mà Ran gầy đi một vòng. 3 tháng sau, Ran cười nói như thường với mọi người, điều gì cần nói thì nói, nên cười thì cười, chỉ có điều những lúc nở nụ cười, cô không hề thấy vui. Bà Eri lo lắng không chịu được, dù lo lắng, nhưng giọng bà vẫn đều đều nghiêm khắc:

- Ran, làm cảnh sát vốn đã nguy hiểm, thằng bé đó còn chọn công việc đặc biệt nguy hiểm như vậy. Sau này nó làm sao chăm sóc cho con được. Bây giờ có thể buông tay sớm cũng là tốt.

Ran Mori mím môi, gật đầu máy móc, cô bây giờ có muốn cũng không tìm được lý do gì bênh vực anh. Ông bà Mori không biết cụ thể sự tình, nhưng nghe những tin tức truyền tai của những người trong ngành loáng thoáng cũng có thể đoán đại khái ra được.

Bà Eri nắm lấy tay cô, ủ ấm trong bàn tay mình:

- Ngày trước mẹ có làm việc với một thân chủ là bác sĩ nội ở bệnh viện trung tâm Tokyo, tuổi trẻ tài cao, công việc lại ổn định, nhưng mãi bận rộn mà không có bạn gái. Con không cần áp lực, mẹ giới thiệu hai đứa, xem nhau như là bạn, trò chuyện với nhau, được không?

Ran Mori định mở miệng từ chối, nhưng cuối cùng lời đến bên môi lại dừng lại, cô lấy lý do gì để từ chối đây? Shinichi cũng sẽ không về nữa. Cô cũng nên sống cuộc sống của mình, không thể sống mãi trong quá khứ. Ran ngoan ngoãn đáp ứng:

- Dạ được mẹ.

Khi bà Eri bước ra khỏi phòng, Ran nằm trong chăn, nghe giọt nước mắt lăn trên má. Những thói quen từ bé đã khiến cô lúc nào đứng trước ba mẹ mình cũng tỏ ra là mình không sao, ngay cả những nỗi đau của chính mình cô cũng không có can đảm thừa nhận...

Sau đó, Ran Mori bước vào giai đoạn tìm hiểu với bác sĩ Tomoyaki. Một người hiền lành, ấm áp, 28 tuổi đã giành được một chỗ đứng trong ngành. Nhưng rõ ràng trái tim Ran chẳng còn cảm giác gì, cô nói rõ chỉ duy trì mối quan hệ bạn bè, không muốn ràng buộc gì. Ran lấy mối quan hệ này làm cái cớ, chuyển ra ngoài sống một mình, ít ra khi sống một mình cô không cần phải cố gắng gượng chính mình nữa.

Qua lại được hơn 3 tháng, thỉnh thoảng Tomoyaki sẽ đón cô, đi ăn xem phim hoặc dạo phố. Cô là cảnh sát tương đối bận, anh là bác sĩ cũng bận rộn, thời gian gặp nhau không nhiều, Ran cũng không thấy có gánh nặng. Tomoyaki là người nhẹ nhàng lại tinh tế, không để cô phải thấy khó xử. Một người như vậy, thật sự không tìm ra khuyết điểm.

Rồi Shinichi trở về. Ngày thấy anh đứng trước mặt mình, trong lòng Ran lại rỉ máu, nhưng ngoài mặt cô lại chẳng thể hiện cảm xúc gì. Không vui, không buồn, tựa như không quen biết. Thật trùng hợp, hai người vô cùng ăn ý, Shinichi cũng thể hiện một thái độ tương tự, thái độ công việc tiêu chuẩn không chê vào đâu được. Mãi cho đến ngày anh xuất hiện trước cửa nhà cô, hơi thở phảng phất mùi rượu, Ran cũng không biết chính xác Shinichi muốn nói gì, nhưng Ran không muốn biết, cô cũng không muốn đoán, cô đã quá mệt mỏi, cũng không còn muốn dây dưa cùng anh. Có lẽ khi cô là một cô gái 17 tuổi, có thể dành hết trái tim cho tình yêu, nhưng thời gian cứ trôi, cuộc sống luôn ép người ta tiến về phía trước, trải qua nhiều thứ, nhiều hoàn cảnh và cảm xúc, Ran đã thôi không còn cố chấp với tình yêu nữa. Thật ra không có cũng không sao, cô vẫn có thể bình bình đạm đạm mà sống qua ngày. Nên với Tomoyaki Ran không hề nảy sinh một ý niệm nào. Và Shinichi trở về, chỉ làm lòng cô âm ỉ những vết thương xưa cũ ...
 
Vì ủ chap hơi lâu nên mình sẽ bù đắp bằng một chap dài hơn nhé mọi người. Cảm ơn sự ủng hộ của cả nhà. <3 <3 <3




Chap 6.

Ran Mori đánh máy không ngừng nghỉ, thời gian này cô ra ngoài làm việc nhiều, không có thời gian viết báo cáo, đến khi có chút thời gian, thì phát hiện kết quả từ pháp y và pháp chứng gởi về cộng với hồ sơ trên bàn cô đã có thể xếp thành núi nhỏ. Ran Mori cam chịu số phận, lặng lẽ tăng ca. Tổ 1 lục đục kéo nhau ra về, đối với những người đã có gia đình, những ngày không tăng ca quý như vàng, đối với những người chưa có gia đình, những ngày không tăng ca quý hơn cả vàng. Ran Mori không thuộc diện nào ở trên, nên cô cũng không oán trách gì. Ở dãy phòng đối diện, qua lớp kính vẫn còn sáng đèn, ít ra tổ 2 vẫn còn người cùng số phận với cô, cũng không quá cô đơn. Cánh cửa phòng Shinichi Kudo vẫn khép kín, ánh đèn chiếu ra từ khe cửa, thật ra cô luôn về trước nên không biết hóa ra Shinichi luôn ở lại muộn đến thế này. Anh luôn là người lao đầu vào công việc như vậy, đến mức quên đi bản thân, đến mức quên đi những người xung quanh. Cô khẽ lắc đầu, xua đuổi những ý nghĩ linh tinh ra khỏi đầu, tập trung viết báo cáo, sắp xếp lại hồ sơ lưu trữ. Đến khi Shinichi bước ra khỏi phòng rót nước, thấy cô gái nhỏ vẫn ngồi ngoan ngoãn bên bàn làm việc, khi thì lật giấy tờ sột soạt, khi lại mắt dán vào máy tính, tay không ngừng gõ, anh chỉ lặng lẽ mà ngắm nhìn.

.

.

.

Đến khi cơn đau ở bụng làm Ran nhói lên, cô liếc nhìn đồng hồ, thế mà hơn 19h30 rồi. Ran Mori cúi người, lục tung tủ xem có bánh hoặc kẹo hoặc bất cứ thứ gì bỏ vào bụng được không, nhưng thật đáng tiếc, chẳng còn lại thứ gì dù chỉ là một viên kẹo. Ran thở dài bất lực, cô rót cho mình một ly nước ấm, cố chịu đựng qua cơn đau. Nhưng đến khi cơ thể phản đối, thì thật sự không chịu nổi, Ran Mori bắt đầu hối hận vì buổi chiều vừa uống một ly café đen, nếu không chỉ là đau bao tử cũng không đau đến thế này. Cô tựa xuống bàn, bàn tay xoa xoa bụng, rõ ràng không phải là tưởng tượng, Ran Mori cắn chặt môi, cô nghe mồ hôi lạnh lăn trên trán, không xong rồi, tình hình này không đến bệnh viện thì thật sự không xong.

Cô bấm 119, tự gọi cho mình một chiếc xe cấp cứu. Thật sự không còn cách nào khác mà. Ran lấy vội túi xách, còn không kịp tắt máy tính, cô ôm bụng bước về phía thang máy, cô đau đến mức run rẩy. Ran cũng không chắc mình bước đi như thế nào, cô sắp hoa mắt đến nơi, tay chân lạnh toát như không phải của mình. Cô mở cửa phòng, bắt gặp Takashi của tổ 2, chắc là thành viên tăng ca tối nay đây mà, anh ta nhìn thấy bộ dạng của cô mà hoảng hồn. Ran cũng không vờ vịt làm gì, cô bám lấy tay anh ta:

- Anh...anh có thể đưa tôi xuống không...

Takashi hốt hoảng đỡ lấy cô:

- Làm sao thế này? Để tôi gọi xe cấp cứu.

Ran xiết tay anh ta chặt hơn, khó nhọc cất tiếng:

- Gọi ... rồi.

Takashi không chần chừ thêm nữa, anh ta đỡ Ran vào thang máy, sau đó lên xe cấp cứu cùng Ran mặc cho cô dốc hết chút hơi sức còn lại mà ngăn cản.

.

.

.

Takashi đứng ngoài phòng cấp cứu, tay ôm túi xách của Ran, dù không phải phép lắm, nhưng phải có giấy tờ thì mới làm thủ tục được. Anh tựa người vào bức tường trắng, trong lòng hiện ra hình ảnh đau tim vừa rồi. Anh vào sở cảnh sát trước Ran không bao lâu, hai người cũng không tính là quá chênh lệch tuổi tác, anh biết cô gái rất hay cười, nhìn có vẻ dịu dàng mềm mại, nhưng những lúc huấn luyện bắn súng hoặc tập võ, thì cô lại khiến người phải bất ngờ nể phục. Ấn tượng của anh chỉ dừng lại ở đó, đến hôm nay mới biết, cô gái này lại khiến anh có một cảm giác không nói nên lời như vậy, cô độc, quật cường, vừa bướng bỉnh vừa mềm yếu.

Tiếng chuông điện thoại xa lạ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của anh. Tiếng điện thoại rất gần, run ngay bên tay anh, trong túi xách của Ran, một số điện thoại không lưu tên. Cũng đúng lúc thật, anh còn đang không biết làm sao liên lạc với người nhà của Ran:

- Alo – Takashi lên tiếng

- ...

Sự im lặng đến lạnh lẽo của đầu dây bên kia khiến Takashi hoang mang, anh kiểm tra lại, thấy cuộc gọi vẫn đang tính cước, anh lên tiếng dò hỏi:

- Alo, có ai ở đó không?

- Anh là ai? – Giọng Shinichi Kudo lạnh lẽo.

Takashi hoang mang, không hiểu sao chỉ nghe giọng nói cũng đủ làm anh thấy thái độ thù địch của người bên kia điện thoại. Dù sao số điện thoại này không được lưu tên, bản năng là một cảnh sát, Takashi cẩn thận hỏi lại:

- Xin hỏi anh có phải là người quen của chủ nhân số điện thoại này không?

- Ran Mori đâu rồi? Cô ấy có chuyện gì sao? Tôi là bạn trai của cô ấy.

Nghe giọng nói lo lắng từ đầu dây bên kia cộng với việc anh ta biết Ran, Takashi cũng không giấu diếm:

- Cô ấy đang ở phòng cấp cứu, bệnh viện trung tâm Tokyo.

.

.

.

Shinichi nghiến răng, lưu loát đánh tay lái như bay về bệnh viện trung tâm Tokyo, anh dám chắc ngày mai trên xe anh sẽ được dán phạt quá tốc độ nhưng anh cũng không còn tâm trí nào quan tâm.

Lúc Shinichi đến nơi, thì phòng cấp cứu đã tắt đèn, Takashi đang đứng bên ngoài phòng cấp cứu. Giọng anh lạnh nhạt, thái độ không vui:

- Ran Mori đâu?

Shinichi đọc được sự ngạc nhiên trong ánh mắt Takashi, cậu ta chỉ thiếu cái cằm rớt xuống đất nữa thôi, nhưng anh không quan tâm. Takashi cũng không tiện hỏi nhiều, đưa lại túi xách của Ran cho Shinichi, trả lời:

- Cô ấy được đưa lên phòng 401 rồi. Nếu sếp đã đến thì tôi về đây.

Shinichi siết chặt nắm tay, anh cất tiếng:

- Khoan đã.

Takashi quay người lại:

- Còn có chuyện gì sao sếp?

Shinichi trầm giọng, có chút mất tự nhiên:

- Là cô ấy nhờ cậu đưa đến bệnh viện sao?

.

.

.

Shinichi Kudo chần chừ bên ngoài phòng bệnh, mãi không dám vào, anh cố dặn lòng phải bình tĩnh, phải thật bình tĩnh, hít sâu vài lần, sau đó anh đẩy cửa vào phòng Ran. Ran Mori nằm ngoan ngoãn trên gi.ường, tay trái truyền dịch, vì ngược sáng nên cô cũng chẳng nhận ra anh, cô thì thầm:

- Chuyện hôm nay cảm ơn anh rất nhiều, may mà có anh. Em ổn rồi, anh về đi, đừng ở lại làm em cảm thấy rất áy náy.

Shinichi cố nhịn:

- Anh ta về rồi.

Ran Mori ngạc nhiên mở to mắt:

- Sao anh lại đến đây?

Shinichi cố nhịn thêm lần nữa:

- Làm sao anh không thể đến đây? – Anh khó nhọc lên tiếng – Ran Mori, tại sao em không gọi anh?

Ran có thể nghe ra được cảm xúc phức tạp trong giọng nói của anh, cô nhìn anh:

- Tại sao tôi phải gọi anh?

Shinichi có cảm tưởng như mình vừa nuốt một tờ giấy nhám, hiện tại đầu óc anh trống rỗng, còn trái tim chia làm hai, một nửa thất vọng và một nửa tức giận:

- Rõ ràng chỉ cách một cánh cửa, chỉ cần em lên tiếng. Em thà tự hành hạ mình, em thà nhờ vả một người ngoài, em cũng không muốn gọi tôi sao?

Ran Mori nghiêng đầu, cô không muốn đối mặt với anh. Cô không trả lời khiến anh càng nổi giận, nửa tức giận kia lấn át cả nỗi thất vọng, đôi mắt anh đỏ ngầu:

- Đối với em Shinichi Kudo chết rồi đúng không?

Ran cũng không xoay người lại, cô thì thầm:

- Anh bị mất trí nhớ à? Đối với tôi thế giới này từ lâu không còn ai là Shinichi Kudo cả.

Shinichi lần đầu tiên biết cảm giác đuối lý khi cãi nhau với người khác. Đây chính là lấy đá đập chân mình, Shinichi Kudo muốn phát điên với chính mình.

Ran nhắm mắt, đuổi khách:

- Anh đến đây để cãi nhau với tôi à? Để hôm khác đi. Hôm nay tôi không có hứng.

Lần thứ hai trong vòng 5 phút, Shinichi biết thêm một cảm giác mới, tức đến không nói nên lời.

.

.

.

Lần này, Ran làm anh mơ hồ bất an, anh đã mất đi vị trí quan trọng trong lòng cô, đúng hơn là Ran mất đi cảm giác an toàn ở anh. Có lẽ chính anh đã đẩy cô ra xa, sau đó đến khi cô thật sự xa cách anh, thì anh lại hoảng hốt biết bao nhiêu... Cảm nhận được điều đó, Shinichi dù có giận Ran đến mấy cũng không dám nổi cáu với cô, càng không dám lớn tiếng với Ran.

Đến khi Ran thức dậy, thì đã thấy Shinichi đang loay hoay với phần cháo trên tay, anh vẫn mặc bộ đồ hôm trước, chẳng lẽ cả đêm không về ư? Phần cháo trên tay anh, trên bao bì còn là nhà hàng mà Ran thích, đây là nhà hàng Trung Hoa không chi nhánh, Ran Mori bình thường muốn ăn cũng chẹp miệng, mỗi lần đến phải xếp hàng rất lâu. Cô khẽ đảo mắt, bình thuốc cũng đã sớm truyền hết, trong người cũng không còn khó chịu nữa, chuẩn bị xuất viện thôi.

Ran Mori vào toilet rửa mặt, không nhìn anh cũng không buồn nói với anh nửa lời, đến khi Ran trở lại thì Shinichi đã chuẩn bị sẵn phần cháo trên bàn cho cô, hai tay anh cho vào túi quần, yên lặng nhìn cô:

- Em ăn sáng đi, anh đã nhờ người làm thủ tục xuất viện cho em, ăn xong anh đưa em về nhà nghỉ ngơi.

Ran cũng không từ chối, cô ngoan ngoãn ăn cháo. Cô nghĩ, cứ coi anh là một đồng nghiệp bình thường là được. Những chuyện không ngoài giới hạn, cô cũng không nên tỏ vẻ làm gì.

Shinichi nhìn Ran Mori như con mèo nhỏ, cô xúc từng thìa nhỏ, sau đó phồng má ra thổi. Anh ngồi xuống bên cạnh cô:

- Shinichi Kudo đối xử tệ bạc với em trước đây chết rồi. Sau này, anh sẽ khác.

Shinichi xoa đầu cô, chủ động nhận thua:

- Em không tìm anh cũng được, sau này anh sẽ trông chừng em kĩ hơn.

Ran nhìn anh, giọng nói cũng không còn căng thẳng như hôm qua, nhưng vẫn lạnh nhạt:

- Thật ra anh không cần phải như vậy đâu. Anh không cần phải cảm thấy áy náy hoặc bù đắp. Chuyện của chúng ta... tôi cũng sớm buông tay rồi. Từ nay về sau chúng ta cứ như mọi người là tốt rồi.

Shinichi nhìn Ran:

- Ran Mori, anh không phải là đang áy náy hay bù đắp. Là anh đang theo đuổi lại em.

.

.

.

Lúc Ran ăn sáng xong, thì Tomoyaki đến giờ làm việc, lúc đọc thấy tên bệnh nhân có chút giật mình vội vàng đến phòng bệnh kiểm tra.

Lúc Shinichi đẩy cửa bước vào thì thấy hai người họ đang trò chuyện vui vẻ, trong lòng anh nghẹn đến tức cả ngực. Tuy vậy ngoài mặt vẫn vô cùng thân sĩ, bình tĩnh gật đầu chào hỏi với đối phương, nhân tiện kèm theo một ánh mắt cảnh cáo. Bác sĩ Tomoyaki ánh mắt phía sau lớp kính khẽ lóe lên một cái, sau đó như không có gì, vô cùng nhã nhặn trả lời. Kế đó, còn trước mặt anh tỏ ra là một người bạn trai kiêm bác sĩ ân cần chu đáo:

- Em đau dạ dày thành thế này rồi, sau này không được nhịn ăn sáng nữa đấy. Tránh đồ ăn cay nóng và kích thích trong ít nhất là một tuần nhé. Nếu dạ dày có gì khó chịu thì lập tức gọi cho anh biết không?

Ran mỉm cười nhu thuận:

- Được, được, em biết rồi mà.

Shinichi thấy nụ cười trên môi Ran mà ấm ức không biết phát tiết vào đâu. Người ta căn dặn có vài câu thì ngoác miệng cười, còn anh ở bên cạnh cả đêm mà một lời nói dễ nghe cũng keo kiệt với anh. Tuy trong lòng đầy bức xúc, nhưng anh vẫn tỏ ra hờ hững lãnh đạm, một tay cho vào túi quần, một tay lướt điện thoại, dựa vào tủ bên tường, im lặng nghe hai người họ trò chuyện, trong lòng anh hoảng hốt, một mình Ran Mori đã khó dỗ dành, thêm một tên Tomoyaki, lại tăng thêm độ khó...
 
  • Tui muốn mỗi ngày 1 chap dc ko Au :( như này vẫn ko đủ hahhahah cám ơn b nhiều nha. Thích hết cả 3 truyện trước và cả truyện này luôn ak. Điều m thích nhất ở b là viết truyện nào xong truyện đó, ố trách nhiệm với sản phẩm của mình, ko phải cứ dc 1 ít lại bỏ lửng viết cái khác. Dù chưa hoàn hảo nhưng m thật sự rất cam on b vì đã cố gắng nè
 
S: Đối với em Shinichi Kudo chết rồi đúng không?
R: Anh bị mất trí nhớ à? Đối với tôi thế giới này từ lâu không còn ai là Shinichi Kudo cả.
Nghe mùi chị ghim hơi bị đỉnh nha Au. Mà em có ý kiến xíu giống bạn lầu trên ra lâu quá lm em phải đọc đi đọc lại mấy fic cũ ?
 
  • Tui muốn mỗi ngày 1 chap dc ko Au :( như này vẫn ko đủ hahhahah cám ơn b nhiều nha. Thích hết cả 3 truyện trước và cả truyện này luôn ak. Điều m thích nhất ở b là viết truyện nào xong truyện đó, ố trách nhiệm với sản phẩm của mình, ko phải cứ dc 1 ít lại bỏ lửng viết cái khác. Dù chưa hoàn hảo nhưng m thật sự rất cam on b vì đã cố gắng nè
Mình thật sự rất vui và cảm động vì bạn đã thích các fic của mình. Cảm ơn bạn đã cho au nhiều động lực để tiếp tục cố gắng <3
 
×
Top Bottom