[Longfic] Định Mệnh [ Phần 1: Nấm Mồ Vô Danh ]

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi shinichikudo275, 25/3/2012. — 41.812 Lượt xem

?

CÁI TÊN NẰM DƯỚI ....... NẤM MỒ VÔ DANH ?

  1. 1. Kudo Shinichi

    21,7%
  2. 2. Kuroba Kaito

    4,3%
  3. 3. Người lạ

    67,4%
  4. 4. Shinichi và Kaito

    0 phiếu
    0,0%
  5. 5 . Shinichi , Kaito và người lạ

    6,5%
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. shinichikudo275

    shinichikudo275 Về với gió ngàn thu.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    2.922
    Lượt thích:
    7.038
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐHSPHN
    hửa hửa , lỗi đánh máy à , ôi trời ơi đã lười đọc lại rồi mà còn dính lỗi đánh máy ư
    thôi , không sửa đâu , buồn ngủ rồi
    chúc nàng ngủ ngon nha , ta ngủ đây :KSV@20:

    ngó lại cái ảnh cuối , trời ơi , toàn chiều tà không à =)) trong khi mềnh viết vào buổi sớm =))
     
  2. hoatrangnguyen1908

    hoatrangnguyen1908 Such a nice day today Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/2/2012
    Bài viết:
    7.300
    Lượt thích:
    3.630
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    so kute!
    ôi cái đoạn Ran học thuộc cả luật rồi quả bóng lăn từ chân shin như siêu sao bóng đá gặp luật sư vậy:KSV@12::KSV@12::KSV@12:
    thật ngưỡng mộ Shin sama của mình ý nhầm của ngừi ta quá:KSV@10::KSV@10::KSV@10:
    cái đoạn từ nhỏ hai đứa nắm tay nhau nữa:KSV@05::KSV@05::KSV@05::KSV@05:
     
    shinichikudo275 thích điều này.
  3. shinichikudo275

    shinichikudo275 Về với gió ngàn thu.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    2.922
    Lượt thích:
    7.038
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐHSPHN


    Chap 7 : Lời hứa
    part 1




    [​IMG]

    1 năm sau

    ~ Nhà Kudo ~
    “ Theo tin mới nhận được , rạng sáng nay , lúc 5h30 sáng , xác một bé gái tầm 7 – 8 tuổi được phát hiện tại công viên trong khu đô thị Beika . Đây là vụ án thứ 2 trong vòng một tháng ,nạn nhân đều là các bé gái tầm 7-8 tuổi . Hiện thông tin vụ án cảnh sát vẫn không chịu tiết lộ . Liệu đây có phải là một sát thủ liên hoàn ? Câu trả lời còn đang bỏ ngỏ chờ các nhà chức trách lên tiếng … ”

    - Bọn tội phạm càng lúc càng nguy hiểm , đến những đứa trẻ mà cũng không tha – bà Yukiko vừa chỉnh lại cổ áo khoác cho chồng vừa lầm bầm tức giận - trong một tháng mà đã có 2 vụ rồi . Anh nghĩ đây có phải là sát thủ liên hoàn không ?

    - Việc này còn quá sớm để kết luận , anh cần phải đến hiện trường xem xét đã.

    - Mà sáng nay ai gọi điện vậy anh ?

    - Là một nhà báo anh quen , ngay khi chộp được tin tức vụ án này , anh ta liền gọi điện cho anh , có vẻ như vụ án lần này gây chấn động khá lớn .

    Ông Yusaku khẽ đặt lên má vợ một nụ hôn tạm biệt rồi lên ô tô phóng đi . Sau khi chiếc xe khuất bóng Yukiko mới quay trở vào nhà , bà đi lên tầng hai tới phòng của Shinichi . Bà hé mở cánh cửa phòng gọi với vào trong

    - Bé Shin của mẹ dậy thôi nào … Ủa , không có trong phòng . Hôm nay bé Shin dậy sớm vậy sao ?

    Chăn màn vẫn còn ngổn ngang trên giường , sách vở lung tung trên bàn .
    Bà tiến vào trong phòng , gấp chăn màn và dọn dẹp đống sách vở cho Shinichi . Trên bàn quyển truyện vẫn còn để mở . “Thằng bé này bừa bộn quá . Chắc lại dậy sớm đọc truyện đây mà . Lại mê trinh thám hệt như Yusaku ” . Bà ra khỏi phòng và gọi to Shinichi , nhưng không có tiếng đáp trả . “ phòng vệ sinh không có , phòng đọc sách cũng không ” . Bà nhìn vào chiếc tivi , bản tin thời sự vẫn đang phát . “ Không lẽ nào …”.

    ……………………….

    - Nếu mẹ con mà biết chuyện này , chắc bố sẽ không yên thân đâu
    con còn nhỏ , sao anh lại cho con theo tới những chỗ hiện trường toàn máu me be bét thế hả …. ” – Yusaku Kudo tưởng tưởng ra khuôn mặt hung dữ của bà vợ mà rùng mình .

    - Bố đừng lo , chuyện này cứ để con giải quyết .

    - Ha ha , con có thể gải quyết sao . Mà hôm nay là chủ nhật , sao con không ở nhà chơi với bé Ran đi ?

    - Hôm nay cậu ấy không tới đâu , cậu ấy cùng với mẹ đi thăm bác Mori rồi . Cậu ấy bảo vì vụ án nên mấy ngày rồi bác Mori chưa về , nên hai mẹ con mang quần áo tới cho bác ấy .

    - Thôi được rồi , nhưng khi tới hiện trường , con phải ngoan , không được chạy lung tung đấy.

    - Dạ vâng !

    …………………………..

    Khi chiếc xe dừng lại ở công viên nơi tìm thấy thi thể , hiện trường vụ án đã bị vây kín bởi cảnh sát , vụ án xảy ra chưa bao lâu nhưng đám đông phóng viên đã vây kín hàng rào bảo vệ và cố tìm cơ hội để chụp hình , một số phóng viên cố tìm sơ hở lẻn vào liền bị cảnh sát túm áo lôi ra . Ông Yusaku bước lại gần dải ngăn cấm , nhờ có sự quen biết với cảnh sát mà ông vào hiện trường một cách dễ dàng .Thanh tra Takagi đang nghe báo cáo của vị trung sĩ trẻ tuổi liền bước ra đón tiếp niềm nở .

    Sau cái bắt tay , ông Yusaku cẩn thận xem xét thi thể và dò xét quanh hiện trường . Ngay lúc đó Shinichi cũng tiến lại gần , lặng lẽ quan sát thi thể , vẻ trầm tư giống hệt ông bố .

    Thi thể cô bé được đặt giữa những khóm hoa thủy vu trắng muốt , hai mắt nhắm nghiền cùng với bộ váy và đôi tất chân trắng , trông cô bé như một thiên thần đang say ngủ , một giấc ngủ ngàn thu . Khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt in hằn dấu vết của 5 đầu ngón tay , làm cho nó trông như bị biến dạng , méo mó , khiến ai nấy đều phải xót xa . Rồi ông xem xét tỉ mỉ bàn tay của thi thể , hai tay được xếp chồng lên nhau đặt ở trên bụng , giữa hai tay cầm sợi dây chuyền hình thánh giá . Qua vài lời với nhân viên khám nghiệm , ông Yusaku đã nắm được cơ bản tình hình . Theo khám nghiệm sơ bộ , nguyên nhân dẫn đến cái chết là do bị ngạt thở , dựa theo làn da và nhiệt độ của thi thể cho thấy thời gian tử vong là khoảng từ 6h đến 6h30 tối hôm trước .

    Khoảng một tháng trước đây , thi thể của một bé gái 7 tuổi cũng đã được phát hiện trong khu công viên ở khu đô thị Beika . Và nhân chứng phát hiện ra thi thể , không ai khác chính là Shinichi Kudo . Buổi chiều hôm đó , cậu nhóc chơi bóng đá cùng đám bạn và vô tình phát hiện ra thi thể nạn nhân thứ nhất . Sau gần một tháng trôi qua , hung thủ vẫn chưa bị sa lưới pháp luật .

    Sau khi nghe lời khai của nhân chứng , thanh tra Takagi lại gần chỗ thi thể cùng ông Yusaku .

    - Hiện trường hoàn toàn không bị rối loạn , thi thể được sắp đặt cẩn thận và ta hoàn toàn có thể khẳng định đây chỉ là hiện trường thứ hai , hung thủ sau khi giết người đã mang xác tới đây và sắp đặt cho nạn nhân như đã thấy . Lời khai của nhân chứng cho hay , anh ta hay chạy bộ ở công viên này vào 9h tối và 5h30 sáng mỗi ngày , cho đến sáng nay mới phát hiện ra thi thể , chứng tỏ rằng , thi thể đã được đặt ở đây khoảng từ sau 10h đêm qua , càng cho thấy đây không phải là hiện trường thứ nhất .

    - Tôi cũng nghĩ vậy . Hơn nữa thủ pháp gây án hoàn toàn giống nhau , tôi nghĩ rằng do cùng một thủ phạm gây ra , hắn đã dùng tay ghì chặt lên mũi và mặt nạn nhân khiến cho nạn nhân ngạt thở mà chết , dấu vết chính là dấu năm đầu ngón tay còn hằn lại trên khuôn mặt . Nhưng anh đã xem xét điều này chứ ? – vừa nói ông Yusaku vừa chỉ cho thanh tra điều mà ông vừa phát hiện được , ông nhấc chân trái của thi thể lên và lột chiếc tất ra

    - Dấu ấn hình một bàn tay - – vị thanh tra bắt đầu xem xét rồi ngạc nhiên kêu lên - …và nhìn xem , nó chỉ có 4 ngón . Thử tưởng tượng xem , với dấu tay để lại thì hắn là người có một bàn tay trái đầy đủ và một bàn tay phải chỉ có 4 ngón , ngón cái , ngón giữa , ngón áp út và ngón út , một dấu vết khá hữu ích đấy .

    - Nhưng còn chưa hết , hãy nhìn bàn tay này xem , các móng tay hầu như bị gãy và mười đầu ngón tay đều bị thương , một cuộc tranh cãi đã diễn ra và cô bé chống trả quyết liệt , hung thủ kéo lê cô bé trên sàn nhà , cũng có thể là mặt đất một nơi nào đó , nhưng hãy nhìn kĩ vào những đầu ngón tay , anh có thể thấy chứ ?

    - Phải , chúng không phải là đất cát , tuy đã được rửa sạch sẽ nhưng vẫn còn nhiều mẩu vụn cắm sâu vào trong thịt , có lẽ cô bé đã cô bám víu vào những thứ thấy được -Và ngay lập tức thanh tra cử nhân viên khám nghiệm tới lấy mẫu vật đi xét nghiệm và lấy dấu vân tay trên thi thể .

    - Anh đã có thông tin gì về thân nhân của cô bé chưa ?

    - Hoàn toàn chưa , cũng giống như lần trước , sau khi gây án , hắn tắm rửa và thay quần áo cho nạn nhân , tư trang hoàn toàn mất sạch , khiến cho việc xác định danh trở nên khó khăn , cho đến khi gia đình đến báo tin con bị mất tích mới tìm ra được . Tôi nghĩ lần này cũng giống như vậy , việc giấu thông tin nạn nhân trên phương tiện truyền hình sẽ làm cho thời gian xác định danh tính thêm kéo dài .

    - Nhưng tại sao hắn phải tốn công như vậy ? Dụ nạn nhân tới hiện trường thứ nhất , ra tay sát hại , rồi phải kì công sắp đặt như thế kia ? – những suy nghĩ của ông chợt gián đoạn khi nghe thấy tiếng quát của nhân viên cảnh sát trông coi hiện trường .
    Ông Yusaku phải chạy lại giải vây cho cậu con trai khi cậu nhóc đang la lên oai oái vì bị túm áo lôi ra ngoài .

    - À , đó là con trai tôi .

    - Con trai anh ư ? Vậy anh nên trông coi cậu nhóc cẩn thận và đừng để nó lảng vảng quanh hiện trường vụ án như vậy chứ ? - anh nhân viên với khuôn mặt cau có thả cậu nhóc ra khỏi tay .

    - Xem xét hiện trường vụ án là việc đầu tiên mà một thám tử cần làm , chú biết chứ ? Và tương lai cháu sẽ là một thám tử lừng danh , vì vậy chú đừng ngăn cản công việc của cháu !

    Câu nói của Shinichi làm anh cảnh sát không nén nổi phải cười thành tiếng , anh ta giao Shinichi lại cho ông Yusaku rồi lại quay trở về chỗ giám sát . Trong lúc đó thanh tra Takagi cũng lại gần chỗ hai cha con .

    - Cậu bé này là người đã phát hiện ra nạn nhân trong vụ án đầu tiên phải không ?

    - Dạ vâng . Cháu là người đầu tiên phát hiện ra thi thể và không cho ai lại gần phá hoại hiện trường – vị thanh tra tỏ vẻ khá ngạc nhiên với giọng điệu của một cậu nhóc 7 tuổi và rồi nghĩ rằng có lẽ điều này là do cha cậu nhóc đã dạy bảo .

    - Vậy thám tử nhí sao rồi , đã có phát hiện gì chưa nào ?
    Yusaku xoa đầu con trai và câu nói của ông có phần bông lơn , nhưng thái độ của Shinchi thì hoàn toàn nghiêm túc , cậu bé xoa xoa cằm suy nghĩ rồi nói

    - Là mái tóc , mái tóc của bạn ấy không giống với nạn nhân đầu tiên .

    - Không giống ở điểm nào ?

    - Ở nạn nhân đầu tiên , mái tóc được chải chuốt rất gọn gàng nhưng của nạn nhân thứ 2 thì không như vậy .
    Yusaku đã không lưu ý tới điều này , một chi tiết mà ông hoàn toàn không chú ý tới , và ông thầm nghĩ đưa Shinichi tới đây quả là việc đúng đắn .

    Thanh tra Takagi lập tức gọi vị trung sĩ mang theo hồ sơ của vụ án , sau một hồi xem xét và đối chiếu tỉ mỉ hai bức ảnh trong hồ sơ , cuối cùng ông cũng cất tiếng

    - Mái tóc của nạn nhân thứ nhất , hung thủ đã trải lại gọn gàng . Dĩ nhiên , có thể hung thủ có tình cảm đặc biệt với nạn nhân . Nhưng với nạn nhân thứ 2 hắn không làm vậy

    - Ý của anh là hung thủ chưa chắc cùng một người

    - Tôi không dám khẳng định , nhưng có thể như vậy

    - Vụ án thứ nhất , chi tiết của vụ án chưa bao giờ được công bố , có lẽ người ngoài không thể nào biết được . Thông thường mô phỏng thủ pháp phạm tội cũng chỉ dựa trên những vụ án đã trở thành sát thủ liên hoàn . Và với chỉ vụ án thứ hai , tôi không nghĩ lấy lí do gì để mô phỏng thủ pháp phạm tội đó .

    - Nhưng còn một điều nữa – Shinichi tiếp tục đưa ra ý kiến – đó là mùi kì lạ trên tóc của nạn nhân .
    - Có lẽ đó là mùi của loài hoa kia ,cháu đã nhầm lẫn rồi
    - Không phải , mùi hương này hoàn toàn khác , nó giống một loại dầu thơm , chứ không phải mùi hương hoa .

    Câu nói làm Yusaku giật này người , dường như ông đã phát hiện ra điều gì đó . Ông cầm sợi dây chuyền thánh giá lên và ánh mắt hướng về vị thanh tra .

    - Sợi dây thánh giá này là hung thủ sau khi sắp xếp cơ thể mới đặt lên , tắm rửa cho nạn nhân , thay bộ váy trắng này , mùi dầu thơm trên tóc , và những bông hoa này , chúng giống như những ngọn nến trắng . Anh có thể nghĩ tới điều gì khi nhìn thấy những thứ này ? Đó là một nghi lễ tôn giáo , một nghi lễ rửa tội do hắn sắp đặt .


    .....tobe continued
     
  4. hoatrangnguyen1908

    hoatrangnguyen1908 Such a nice day today Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/2/2012
    Bài viết:
    7.300
    Lượt thích:
    3.630
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    em ứ biết đâu mất tem rồi:(( em ứ biết âu :((
    hay lắm ss ạ:KSV@12::KSV@12:
    em muốn thời niên thiếu trẻ con của SR cứ kéo dài mãi:KSV@11::KSV@11::KSV@11:
    khỏi lớn khỏi xa nhau:KSV@11::KSV@11::KSV@11:
     
    shinichikudo275 thích điều này.
  5. ShinxRan_000

    ShinxRan_000 Spum-chan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/8/2011
    Bài viết:
    306
    Lượt thích:
    2.570
    Kinh nghiệm:
    113
    Tới giờ mới lê lết cái thân xác tàn tạ này vô đọc fic này, đọc xong ngồi tự kỉ "Sao tới giờ mới đọc!!!_._"
    Fic của ss rất tuyệt, em bị nghiện văn phong của ss rồi đấy!!♥
    Em chỉ ko hiểu cái tựa thôi, Khuynh thành chi lệ có nghĩ là lệ mĩ nhân làm điên đảo kinh thành đúng ko ss?:-?
     
    shinichikudo275 thích điều này.
  6. shinichikudo275

    shinichikudo275 Về với gió ngàn thu.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    2.922
    Lượt thích:
    7.038
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐHSPHN
    đáng tiếc là thời thơ ấu này sắp kết thúc rồi , cùng lắm là qua chap sau là về thực tại thôi :D

    thank e nhiều , văn phong của ss còn vụng về lắm :D , luyện mãi mà không lên tay được

    cái tựa ss lấy cảm hứng sau khi xem xong bộ phim bi thương đẫm nước mắt "3 giọt nước mắt" (tên tiếng hán là Khuynh thành chi lệ :D) , ai đang buồn , đảm bảo xem xong khóc tứa lưa luôn :KSV@05:

    và "khuynh thành chi lệ " ss hiểu theo nghĩa như vậy đó (nước mắt ngập tràn luôn :D)
     
    ShinxRan_000hoatrangnguyen1908 thích điều này.
  7. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    497
    Lượt thích:
    974
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    đầu tiên, ta đọc từ hôm qua cơ nhưng mà đọc bằng điện thoại vì đang ở quê nên không com được bi h vào com bù
    thứ nữa là lần này hay tuyệt à nha, không có lỗi nè, bới mãi mà không ra, hichic:KSV@04: không những thế còn nhảy vô trinh thám nữa chứ, cái này cần hơi bị nhìu IQ đó nghe, ủng hộ hết mình, có vẻ trình càng ngày càng lên cao rùi đó. ngưỡng mộ ngưỡng mộ:KSV@12:
    thêm nữa một tinh thần nhanh nhẹn là thường rất chi là đáng khen ,tiếp tục phát huy nhé :KSV@05:
    thứ nữa là, đồng ý với ShinxRan_000 nha, 8 vừa vừa thôi, 8 nhìu quá số trang tăng vọt mà sản phẩm mò mãi chả thấy đâu, mệt lắm
    thế nhá
     
    shinichikudo275 thích điều này.
  8. shinichikudo275

    shinichikudo275 Về với gió ngàn thu.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    2.922
    Lượt thích:
    7.038
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chap 7 : Lời hứa

    Part 2

    Ánh tà dương lan tỏa , báo hiệu khoảnh khắc giao thời giữa ngày và đêm . Bầu trời dát một màu cam vàng rực , cảm giác thật ấm áp và bình yên . Ầm ầm , những âm thanh khô khốc vang lên trên bầu trời phá tan không gian yên tĩnh của buổi chiều tà . Những cơn gió mạnh ào ào thổi tới cuốn phăng những lá cây khô rụng lên không trung . Những đám mây đen vần vũ từ phía đông ùn ùn kéo đến che lấp bầu trời . Lộp độp , mưa bắt đầu rơi nặng hạt . Những người qua đường hối hả về nhà , những đàn chim xáo xác tung bay tìm chỗ trú ẩn . Cơn mưa đến thật nhanh , đổ ập xuống như trút nước . Trời tối sầm hẳn .

    Mưa rào rào gõ nặng hạt xuống mái nhà , đập vào ô cửa kính , cơn gió làm mưa hắt vào trong nhà , táp vào khuôn mặt bé nhỏ , vào đôi mắt đang nhòe đi vì lệ . Ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn học , Ran đã ngồi lâu lắm rồi , cho đến khi cơn mưa ập tới , Ran cảm thấy buốt lạnh và đau rát . Cô bé rời khỏi chiếc ghế đang ngồi , chạy ra khép nhanh ô cửa sổ .
    Sau tiếng sấm ùng oàng , một tia sét đỏ lòe đánh rẹt xuống , Ran rùng mình chạy nhanh lên chiếc giường chùm chăn kín mít . Những ánh chớp nhập nhoằng lóe sáng liên tục xuất hiện , Ran cố gắng nhắm tịt mắt lại , cuộn tròn người như con ốc sên trong chăn , nhưng vẫn cảm thấy chúng như đang ở trước mắt . Ran tung chăn rời khỏi giường , chạy xuống lầu hai . Cô bé cảm thấy sợ , cô tìm đến chiếc điện thoại ở trên bàn làm việc của bố , kéo nó đặt xuống đất , cô chui xuống gầm bàn lẩn tránh thứ ánh sáng đáng sợ , rồi cô bắt đầu bấm những con số quen thuộc , những con số mang lại cảm giác ấm áp khi cô nghe thấy tiếng nói vọng lại từ đầu dây bên kia .

    Sau những tiếng tiếng tút tút khô khốc , một giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên , cô bé cười nhưng lại vội vàng dập máy xuống . Ran giật mình chợt lau khô những giọt nước mắt , cô ngốc quá , gọi điện chứ có phải gặp mặt đâu mà sợ người ta nhìn thấy . Ran bấm số một lần nữa , nhưng chợt nhận ra giọng nói mình đã bị khản đặc , Ran lập tức dập máy . Lần này để cho chắc ăn , Ran hậm hừ chỉnh lại giọng nói rồi mới bấm số trở lại . Đầu dây bên kia lúc này đã tỏ ra khá là khó chịu khi bị quấy rối liên tục , Ran chưa kịp lên tiếng biện giải thì đôi mắt đã nhòe đi , hai hàng nước mắt trào ra hai bên má , rơi xuống khóe miệng , một cảm giác mặn đắng .

    Ran chan , lấy cho bố chai rượu ”

    “ Ran đâu rồi , lấy cho bố chai rượu ”

    “Ran đâu …”

    Cái thứ tiếng lè nhè của một gã say rượu cứ lặp đi lặp lại .

    Tia chớp lóe lên làm căn phòng rực sáng , Ran có thể nhìn thấy qua gầm chiếc bàn tiếp khách , ông Mori nằm bệt trên sàn nhà , bên cạnh những chai rượu nghiêng ngả đổ vương ra tấm thảm , ông hươ hươ đôi tay trong không khí một cách vô định , miệng lẩm bẩm những từ không thành tiếng . Chiếc điện thoại kêu lên tút tút khi phía bên kia đã dập máy . Đặt chiếc điện thoại sang một bên , Ran lấy tay gạt đi hai hàng nước mắt ở trên má và gượng đứng dậy . Cô ra khỏi căn phòng và quay trở lại với chiếc chăn bông trên tay , cô bé đắp lên người ông Mori , cố kéo cho kín phần lưng để ông khỏi bị lạnh . Cô nằm xuống , ôm lấy thân hình to lớn của người ba , cố tìm lại một cảm giác ấm áp để chìm vào giấc ngủ .

    Mưa vẫn rơi , gió vẫn thổi , thật lạnh lẽo .

    Suốt đêm đó trời đã mưa , cơn mưa kéo dài dai dẳng cho đến tận sáng hôm sau .

    Không khí được gột rửa sau những cơn mưa vừa tạnh , trở nên tươi mới và trong trẻo . Bầu trời trong vắt và xanh biếc , bắt đầu một ngày thứ hai mát mẻ và trong lành .

    Ông Mori vẫn đang ngủ say và thở phì phò , sau khi dọn dẹp xong đống hỗn độn , Ran khoác cặp lên vai và nhẹ nhàng đóng cửa phòng tránh cho ba cô thức giấc . Cô bé ra khỏi nhà với đôi mắt mỏi mệt , đi tới cánh cửa cổng quen thuộc nhưng cô không ghé vào mà lầm lũi bước đi một cách cô độc. Đến trường với một tâm trạng ủ rũ , vào lớp Ran ngồi thu lu một góc và không bắt chuyện với bất kì ai , Sonoko có gượng hỏi , Ran cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện .

    Tiếng chuông đổ vang bắt đầu giờ học , khi cô giáo bước vào lớp , Shinichi mới tất tả chạy đến được cửa lớp . Cậu thở hồng hộc và nhìn Ran với ánh mắt trách cứ pha lẫn tức giận . Vào đến chỗ ngồi , cậu đặt chiếc cặp phịch một cái thật mạnh ra điều tức tối .
    Chẳng phải Ran đã hứa rồi sao , sáng nào cũng sẽ rủ cậu đi học , trừ những ngày ốm , Ran luôn gọi điện báo trước . Cậu cứ thế tin tưởng và chờ đợi . Chờ hoài không thấy , Shinichi ra đứng trước cổng chờ tiếp , bố mẹ có bảo đi quá giang cũng không chịu . Vậy mà sáng nay cậu bị cho leo cây . Cậu lầm bầm than vãn chuyện tối qua bị phá điện thoại , rồi sáng nay lại đi học muộn , đúng là số đen .

    Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy , Shinichi cảm giác có điều không ổn . Đôi mắt sưng húp và mọng đỏ , chứng tỏ hôm qua Ran đã khóc rất nhiều . Shinichi lại có cảm giác hối hận , liệu cậu có trách nhầm Ran , cậu tự hỏi những giọt nước mắt kia có phải do lỗi của mình . Shinichi cảm thấy bối rối , nhưng rồi lấy lại bình tĩnh một cách nhanh chóng “ không thể nào , hôm qua mình không gặp cậu ấy , không phải do mình gây ra “ .

    Một phát thước nện mạnh xuống bàn , và khi ngẩng đầu lên , cậu thấy cô giáo đang sừng sững đứng trước mặt , trông cô thật là cao lớn , một cảm giác ớn lạnh lan tỏa khắp sống lưng . Mãi suy nghĩ mông lung , Shinichi đã không để ý đến việc cô giáo gọi mình trả lời bài đến ba lần . Và kết quả là buổi trưa hôm đó , cậu phải ngồi lại chép phạt cho đến khi xong mới được ăn cơm . Thật là một ngày xui xẻo , bài ca muôn thuở lại vang lên .

    Đến giờ tan học buổi chiều hôm đó , trước khi ra về , Shinichi kéo Sonoko ra một góc và to nhỏ với nhau .

    - Suzuki , tớ muốn nhờ một việc ?

    - Ngài tiểu thám tử hôm nay muốn nhờ vả cơ à ? Bảo sao mà hôm qua trời mưa lớn thế ? – Sonoko nói với giọng điệu châm chọc nhưng Shinichi chẳng thèm phản biện , vì cậu đã quá quen thuộc với cái giọng điệu chua chát của cô tiểu thư này rồi . Thay vào đó cậu nói với mọt giọng điệu sốt sắng . Cậu không muốn và cũng không thích Ran như vậy .

    - Cậu giúp tớ hỏi Ran , xem cậu ấy gặp chuyện gì buồn vậy ?

    - Hử ? không phải hai cậu là một cặp sao ? chuyện trong nhà mà còn phải nhờ người ngoài ư ? – Sonoko cười gian xảo , vẫn tiếp tục châm chọc Shinichi

    - Đừng đùa nữa , tớ nhờ thật đấy , các cậu con gái với nhau vẫn dễ hỏi hơn – Shinichi cố thuyết phục lần nữa , nhưng trong lòng lại nghĩ thầm “ta đã nói đến lần thứ 3 rồi đấy , còn kiêu nữa là ta oách thèm nhờ nữa , tự ta cũng làm được ”

    - Không cần cậu phải nhắc , Ran cũng là bạn thân của tớ , việc quan tâm tới cậu ấy là điều đương nhiên

    - Cậu nói thế là đồng ý rồi nhá ?

    - Hihi , trông mắt cậu gian lắm , tớ có biết cũng không nói cho cậu đâu .

    Sonoko cười tủm tỉm rồi gọi với theo Ran khi thấy Ran đã ra khỏi cửa lớp , còn Shinichi thì bám theo ngay sau một khoảng . Khi đi qua phòng giáo viên , bình hoa thủy vu trắng muốt đặt trên bàn làm Shinichi nhớ lại vụ án hôm qua . “ Tất cả đều là màu trắng

    Bốp , huỵch .
    - Sao tư tưởng em cứ ở trên mây vậy ? Đi đứng phải nhìn đường chứ ?

    - Ơ , thầy Takeshi . Em xin lỗi ạ .

    Phải , một lần trên mây nữa khiến Shinichi lại lao đầu vô hướng và tông thẳng vào đầu gối của thầy giáo khi thầy bước ra khỏi cửa phòng , cậu ngã bệt trên mặt sàn hành lang . Thầy Takeshi cúi xuống đỡ Shinichi đứng dậy để lộ ra chiếc vòng bạc sáng loáng , cậu bất chợt hỏi chiếc vòng nhưng thầy nhanh tay che đi cho lại vào trong cổ áo rồi quay lưng bước đi .

    - Cậu có sao không ? – Ran chạy đến cạnh Shinichi ôn tồn hỏi – cậu đang nhìn gì thế ? – sau một ngày không nói không rằng cuối cùng Ran cũng nói chuyện với cậu .

    - Không có gì đâu - Cậu nhăn nhó xoa xoa cái trán , ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng của thầy , cái bóng dáng làm cậu có cảm giác buồn bã , thê lương - mà thầy Takeshi đi dạy lại từ khi nào thế ?

    - Một tuần rồi ông tướng ạ , cứ chúi đầu vào đống trinh thám , còn đời thực thì chả quan tâm gì – Sonoko ra vẻ nạt nộ , Shinichi thì tảng lờ như không .

    - Thật tội nghiệp cho thầy ấy . Con gái của thầy ấy còn nhỏ quá . – Ran lên tiếng tiếc thương trong khi cả ba lại tiếp tục cất bước ra về .

    - Thầy ấy rất tốt bụng , lại hiền lành , không biết kẻ nào ác tâm như vậy . Ơ , ba cậu kìa . – Sonoko chỉ tay xuống phía dưới sân trường , cả ba cùng nhìn xuống qua lan can lầu hai . Là ông Yusaku , thanh tra Takagi đang đứng cạnh thầy Takeshi . Họ nói vài câu gì đó rồi cùng đi vào phòng hiệu trưởng ở lầu một . Sonoko tiếp tục nói

    - Sao ba cậu với cảnh sát lại tới đây vậy ? Mà ba cậu cũng tham gia vụ này phải không Kudo , hôm qua ở nhà , tớ cũng thấy ba cậu trên tivi khi các phóng viên đang tiếp cận hiện trường vụ án .

    - Bạn Takeshi là nạn nhân của vụ án đầu tiên , có lẽ ba tớ muốn tìm hiểu thân nhân , hoàn cảnh của các nạn nhân và cả những kẻ có thù hằn với thầy để thu hẹp phạm vi những kẻ tình nghi .

    - Nhưng mà thầy không chỉ sống ở Nhật , có lẽ phạm vi hung thủ sẽ rộng lắm .

    - Sao các cậu biết là thầy không chỉ sống ở Nhật ? Tuy thầy mới chuyển đến trường vài tháng nhưng trông thầy đâu có vẻ gì là người mới chuyển đến Nhật Bản đâu .

    - Là bạn Takeshi đã kể đó . Bọn tớ đã bắt chuyện với cậu ấy khi cậu ấy mới chuyển đến trường mình và có vẻ có nhiều bỡ ngỡ . Bạn ấy kể rằng , ba cậu ấy từ nhỏ đã sống và học tập ở bên Mỹ , sau khi gặp mẹ cậu ây , họ nảy sinh tình cảm , kết hôn , sau khi cậu ấy được 4 tuổi thì họ trở về Nhật Bản sinh sống , bởi cả hai đều là người Nhật đã xa quê hương nhiều năm , bây giờ họ muốn trở về Nhật Bản định cư . – Ran bồi hồi nhớ lại .

    - Các cậu cũng thân nhanh quá ha , mới gặp mà đã kể tất tuồn tuột rồi .

    - Phải rồi , đâu như kẻ vô tâm nào đó ? – Sonoko mỉa mai châm biếm . Song lại chuyển sang giọng bi thương ngay tức thì .
    - Sau cái chết của con gái , thầy bị sốc nặng lắm , phải vào viện điều dưỡng , gần một tháng trời mới ra khỏi bệnh viện mà lại gặp phải tình huống này . Nạn nhân thứ hai đó là học sinh trong lớp của thầy , chắc sẽ gợi lại cho thầy những kí ức đau thương .

    Cả ba cùng thở dài đánh sượt một cái , hiếm mới có dịp họ có cùng chung một ý nghĩ .

    Sau khi tạm biệt Sonoko trước cổng trường , chỉ còn lại Ran và Shinichi trên con đường về nhà .

    Shinichi mải mê với những ý nghĩ mông lung liên quan tới án mạng , nhắc tới án là cậu quên tiệt hết tất cả , kể cả chuyện đã làm cậu bứt rứt suốt cả buổi hôm nay . Ran sau khi rời khỏi Sonoko cũng chẳng hé răng thêm nửa lời , hai con người cứ như đang đi trên hai đường thẳng song song , cô không nói cậu cũng lặng im .

    Shinichi tự nhủ mai sẽ hỏi Sonoko sau vậy , cậu tạm biệt Ran rồi mất hút sau cánh cửa nhà .

    Chỉ còn lại một mình Ran , một quãng đường ngắn ngủi để trở về nhà , nhưng sao bước chân lại nặng trịch như vậy , hôm nay trời không mưa nữa nhưng trong lòng cô bé lại bị thứ cảm giác âm u bao trùm , lạnh và lẻ loi .
     
    Shanny Trinh, Angelran-neechan, mahmu10 bạn khác thích điều này.
  9. shinichikudo275

    shinichikudo275 Về với gió ngàn thu.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    2.922
    Lượt thích:
    7.038
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐHSPHN
    p/s : một sự trùng hợp khá thú vị , đầu chap miêu tả cơn mưa , đến khi đang viết đến giữa chap này thì ngoài trời cũng mưa luôn , mưa cũng đến sáng hôm sau :D
    mỗi tội 4h sáng , đầu óc mụ mị , ta lại cảm thấy hơi ghê vì cơn mưa này
     
  10. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    497
    Lượt thích:
    974
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    hi, chỗ nàng mưa à, chỗ ta chỉ thấy lạnh lạnh thôi, chả mưa gì hết.
    thích quá hôm nay vô sớm được đọc sớm.
    hic hic, thương Ran quá đi mất thôi, chắc lúc này mẹ Ran đã dọn ra ở riêng rồi, chán ông Mori kinh.
    Tính bé Sonoko giống y xì đúc nguyên tác, chỉ tội cho Ran vẫn bé xíu mà đã phải chịu đựng một mình. nàng miêu tả diễn biến tâm lý của Ran như vậy cũng y nguyên tác nữa, luôn chịu đựng một mình, không muốn người khác phải bận tâm, chỉ luôn lo nghĩ cho người khác, ôi Ran của ta :KSV@17:
    p/s: chờ đợi thêm diễn biến vụ án nha, tiếp tục phát huy tốc độ và cả chất lượng như vầy nhá
     
    shinichikudo275 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Định Mệnh Diễn đàn Date
[Longfic] Xuyên không ! Định mệnh sao ? Đang viết / đang dịch 11/1/2018
[Longfic] Chuyến tàu định mệnh Đang viết / đang dịch 23/7/2017
[Longfic] Vẫn là định mệnh Tiểu thuyết 17/2/2016
[Longfic] Chuyến bay định mệnh Tạm ngưng 13/2/2016
[Longfic] Định Mệnh Một Mối Tình Đang viết / đang dịch 9/3/2015
[Longfic] Định mệnh Truyện ngắn 27/6/2014
Từ khóa:
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP