?

Bạn thấy cốt truyện này như thế nào ???

  1. Cốt truyện khá hay

    78,8%
  2. Tạm được

    15,2%
  3. Tệ...

    6,1%
  1. Minh Kha Nguyễn

    Minh Kha Nguyễn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] Cuộc chiến của vị khách bị teo nhỏ

    Tựa : Cuộc chiến của vị khách bị teo nhỏ
    Tác Giả : Minh Kha Nguyễn [ fb/minhkhacf ]
    Cặp Đôi : ShinRan 4ever
    Tình Trạng : Đang tiến hành
    Chú thích :
    Các nhân vật không thuộc về mình mà thuộc về tác giả nhưng trong fic của mình thì số phận họ do mình định đoạt
    Đôi lời tác giả : chắc hẳn các bạn cũng đã từng đọc một vài bộ fanfic giả tưởng Ran bị teo nhỏ....riêng mình thì thích nhất là những fanfic mà Ran quyết định tìm kiếm tình yêu mới hoặc bị teo nhỏ chính vì thế hôm nay mình sẽ gộp cả hai lại. Hi vọng fanfic này mọi người sẽ thích nhé ^^
    Nhân vật : về phần nhân vật sẽ giữ nguyên như bộ truyện conan nhưng mình sẽ thêm vào một nhân vật giả tưởng của riêng mình, người sẽ là tình địch vs shin
    Summary : Đã hai năm Shinichi không hề trở về để lại trong Ran những nỗi buồn không ngơi, thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến có một người con trai khác muốn giúp Ran xoa dịu nỗi buồn đó, mặc dù rất đau nhưng Shinichi trong hình hài Conan vẫn phải buông tay để cô bước tiếp vì cậu không can tâm nhìn cô đau khổ nhưng rồi bi kịch xảy ra khi cả Ran và cậu bạn trai mới đều bị teo nhỏ và lúc này mọi chuyện dần hé mở.....
    Dự kiến chap 1 : 21/7/2016
     




  2. Minh Kha Nguyễn

    Minh Kha Nguyễn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/5/2016
    Bài viết:
    107
    Lượt thích:
    891
    Kinh nghiệm:
    93
    Chap 1

    Thời gian thấm thoát trôi qua, mùa thu vội vã ra đi nhường chỗ cho mùa đông lạnh giá, tuyết bắt đầu rơi trên con phố Beika vốn đã nhộn nhịp nay lại nhộn nhịp hơn khiến người người đều thích thú nhưng ở đâu đó trong một căn phòng tối ôm có một cô gái với đôi mắt màu tím biếc mang đậm một nét buồn khó tả đang nhìn ra ngoài phía cửa sổ với đôi môi nở một nụ cười buồn. Cô chậm rãi nhâm nhi ly café nóng đang cầm trên tay nhưng lạ thay nó không khiến cô ấm hơn tí nào mà thay vào đó nó lại khiến cô lạnh lẽo hơn, không phải ở thể chất mà là ở tinh thần, đã được hai năm rồi, hai năm kể từ cái ngày hắn rời bỏ cô để theo đuổi cái vụ án của hắn, đã hai năm rồi hai người không gặp nhau, cô nhớ hắn da diết nhớ hắn đến phát điên thế nhưng mỗi lần cô điện cho hắn thì hắn cứ ầm ừ rồi lại nói những câu hứa vô nghĩa, cô biết rõ hắn quá mà những chuyện như thế này đã lặp đi lặp lại hơn một năm qua khiến cho cô càng thêm tuyệt vọng vào mối tình này, đã có những lúc cô cảm thấy nghi ngờ về tình yêu của hắn dành cho cô nhưng nghĩ lại những câu hứa vô nghĩa của hắn không hiểu sao cô lại cố tìm cho mình một lý do nào đó để tiếp tục chờ đợi cái con người vô tâm ấy.

    Sáng hôm sau vẫn như thường lệ Ran phải thức dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn cho nhóc Conan của mình, Conan cũng đã ở cùng với cô được hai năm rồi bản thân cô vô cùng yêu quí thằng bé vì Conan luôn là chỗ dựa tinh thần cho cô tuy chỉ mới lớp ba mà Conan đã sở hữu một trí tuệ hơn người khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên, danh tiếng của Conan và đội thám tử nhí nay đã vang như cồn thỉnh thoảng bọn trẻ vẫn hay xuất hiện trên khắp các mặt báo cùng với những chiến công vang dội khiến mọi người thán phục. Đã có nhiều lúc cô cứ nghĩ rẳng Conan chính là Shinichi nhưng nghĩ lại thì thật là ngốc làm sao một người lớn có thể biến thành một đứa trẻ được vì điều đó là phi khoa học.

    “ Ran ơi, Ran mình đi thôi ”

    Tiếng gọi quá đỗi quen thuộc vang lên từ phía dưới nhà không cần hỏi cũng biết đó là Sonoko, người bạn thân từ thời thơ ấu của Ran, Ran mỉm cười nhìn cô bạn thân của mình rồi chậm rãi cầm lấy chiếc cặp và ung dung bước xuống, trước khi đi cô không quên tạm biệt đứa em trai yêu quý của mình. Từ trên lầu Conan dõi theo bóng dáng của Ran và Sonoko, họ bước đi chậm rãi và trò chuyện vui vẻ, rồi từ từ bóng của họ khuất dần, lúc này trong lòng Conan hiện lên một nỗi buồn khó tả, cậu nghiến răng nắm chặt đôi tay của mình, hai năm….đã hai năm rồi kể từ cái lúc hắn bị bọn áo đen bí ẩn cho uống thuốc độc teo nhỏ và phải sống dưới cái thân phận Edogawa Conan, hắn căm ghét điều đó cực kì căm ghét chẳng lẽ hắn sẽ mãi như thế này sao ??? hắn chán ghét việc lừa dối những người xung quanh mình đặc biệt là Ran, cứ về đêm là hắn nghe tiếng của cô khóc, khóc vì nhớ một kẻ như hắn và điều đó khiến hắn cực kì đau khổ, nhiều lúc hắn muốn nói ra hết mọi bí mật của mình nhưng vì sự an nguy của cô nên hắn đành cắn răng im lặng.

    “ Conan ơi đi thôi…”

    Giọng của Ayumi vang lên, từ phía dưới nhà đội thám tử nhí đang đứng vẫy tay nhìn hắn, bọn trẻ bây giờ đã lớn hơn nhiều rồi trưởng thành hơn về nhiều mặt khiến cậu cũng an tâm hơn phần nào. Conan chậm rãi bước xuống một cách mệt mỏi nhưng vẫn cố tỏ ra vui vẻ để không làm bọn trẻ lo lắng nhưng làm sao cậu có thể qua mắt được Haibara, nhà khoa học tài ba và đồng thời cũng là người đã chế ra Apotoxin 4869 loại thuốc đã đảo lộn cuộc sống của cả hai người. Nói qua nói lại thì dù gì cả hai cũng phải rất may mắn bởi vì Apotoxin vốn là thuốc độc dùng để giết người nhưng không hiểu vì lý do nào đó mà họ chỉ bị teo nhỏ lại.

    “ Cậu làm sao thế ”

    Giọng nói của Haibara vang lên kéo Conan thoát ra khỏi những dòng suy nghĩ vô tận, cậu giật mình quay qua thì bắt gặp đôi mắt lạnh lùng nhưng đầy sự quan tâm của cô

    “ À không có gì mình chỉ thiếu ngủ nên mệt thôi ”

    Conan cố lảng tránh sự quan tâm của cô và thay vào đó là bằng một nụ cười giả tạo, cậu biết cậu không nên cư xử như vậy nhưng quả thật là tâm trạng cậu dạo này không được tốt. Về phần Haibara thì cô đã quá hiểu tính khí thất thường của tên thám tử teo nhỏ ấy nên cũng không muốn hỏi gì thêm.

    Về phía Ran thì hôm nay lớp học cô có vẻ khá là nhộn nhịp nghe đâu hình như có một bạn nam sinh mới chuyển về và rất điển trai, mặc dù đang quen với Makoto nhưng khi nghe đến trai đẹp thì Sonoko lại là người hăng hái nhất điều đó khiến Ran không nhịn được cười. Cuối cùng tiếng chuông báo hiệu cũng vang lên cả lớp cô nhanh chóng ổn định chỗ ngồi

    *Cạch*

    Tiếng cửa kéo mở ra, giáo viên chậm rãi bước vào, như thường lệ mọi người nhanh chóng đứng dậy chào giáo viên của mình

    “ Chào các em, như các em đã biết hôm nay lớp ta sẽ có một bạn nam sinh mới, xin mời em vào ”

    Từ phía cửa một bạn nam bước vào với mái tóc nâu gọn gàng, khuôn mặt điển trai, dáng cao ráo nhìn sơ qua thì có lẽ bạn là con của một nhà sang trọng, quyền quí nào đó

    “ Xin chào các bạn mình là Azura Akira, mình là du học sinh đến từ Mỹ, rất mong các bạn giúp đỡ ”

    Sau màn giới thiệu của cậu học sinh mới thì cả lớp Ran có vẻ phấn khởi lạ thường đặc biệt là các bạn nữ. Bấy giờ giáo viên chủ nhiệm mới nhìn xung quanh lớp thì thấy đằng sau lưng Ran vẫn còn một chỗ trống

    “ Akira, em sẽ ngồi sau lưng bạn Ran Mouri nhé, Ran em là lớp trưởng chắc sẽ không phiền đâu nhỉ, cô hi vọng em sẽ giúp đỡ bạn ”

    “ Vâng ạ ”

    Akira chậm rãi bước xuống chỗ ngồi, cậu mỉm cười nhìn Ran

    “ Chào bạn, mong bạn giúp đỡ ”

    Nói rồi Akira chìa tay ra mỉm cười nhìn Ran khiến cô thấy hơi bối rối nhưng rồi Ran nhanh chóng gật đầu mỉm cười và bắt tay cậu

    “ Mong bạn giúp đỡ ”

    END CHAP 1
     
  3. Minh Kha Nguyễn

    Minh Kha Nguyễn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/5/2016
    Bài viết:
    107
    Lượt thích:
    891
    Kinh nghiệm:
    93
    Thanks nhiều nhe ^^ mình sợ rằng fanfic mới này mình sẽ không thể post liên tiếp với tốc độ nhanh như cái cũ dc nên thông cảm nhe

    CHAP 2

    Thời gian lại thấm thoát trôi qua, đã được một tuần kể từ ngày cậu học sinh mới Azura Akira vào nhập học tại ngôi trường cấp ba nổi tiếng này

    *Reng Reng*

    Tiếng chuông tan trường vang lên báo hiệu kết thúc buổi học, như thường lệ Ran cùng Sonoko ra về hai người họ vốn rất thân thiết với nhau từ khi cả hai còn rất nhỏ có thể nói ngoài Conan ra thì Sonoko cũng là một chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cô kể từ lúc Shinichi biến mất. Cả Ran và Sonoko cùng nhau chậm rãi bước ra khỏi cổng trường thì đập vào mắt họ là cảnh một đám học sinh nữ đang bao vây lấy một chàng trai và người đó không ai khác chính là cậu học sinh mới của lớp cô, điều đó cũng dễ hiểu thôi tuy là học sinh mới nhưng Akira lại vô cùng giỏi, cả thể thao lẫn học tập đều thuộc dạng xuất sắc nhất trường, cậu hiện đang là hội trưởng của câu lạc bộ bóng đá.

    “ Cậu ta nay nổi tiếng quá nhỉ ”

    Giọng của Sonoko vang lên, Ran vừa gật đầu vừa nhìn chăm chăm vào Akira, nhìn cái cảnh này nó gợi lại cho cô khá nhiều kỉ niệm, nó khiến cô nhớ lại Shinichi ngày trước cũng y như vậy là một thám tử nổi tiếng luôn có các fan nữ vây quanh và hơn hết cũng là một trong những thành viên chủ lực của đội tuyển bóng đá. Nhìn cái cảnh tượng đấy lại làm cô nhớ về hắn, tên bạn thân tồi tệ nhưng chẳng hiểu sao cô lại yêu cái tên đấy rất nhiều

    “ Mình về thôi ”

    Ran mỉm cười nhìn Sonoko rồi cả hai chậm rãi bước ra về. Cả hai quyết định ghé qua một tiệm bánh khá ngon vốn là chỗ ưa thích của hai người ở đây có rất nhiều loại bánh khác nhau phù hợp với khẩu vị của nhiều người khác nhau, trong lúc cả hai đang say sưa lựa chọn thì bất ngờ tai họa ập tới. Ở trong một con hẻm nằm gần tiệm bánh bỗng phát ra những tiếng hét rồi tiếng cãi vã khá là lớn

    “ Mày muốn chết hả, có đưa tiền không thì bảo ”

    Âm thanh phát ra từ con hẻm khá lớn nên Ran có thể dễ dàng nghe thấy cuộc trò chuyện, cô quay qua nhìn Sonoko và giục cô mau gọi cảnh sát rồi không chần chừ cô ngay lập tức chạy thật nhanh vào con hẻm vắng đó mặc cho Sonoko can ngăn.

    “ Ran dừng lại đi….RAN ”

    “ Ơ kìa bạn Sonoko đây mà, có chuyện gì thế ”

    Một giọng nói vang lên, Sonoko nhanh chóng quay lại, sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt của Sonoko. Về phía Ran thì cô chạy thật nhanh vào con hẻm tối ôm đó

    “ Dừng tay lại, các người tính làm gì hả ”

    Trước mặt cô bây giờ là năm tên côn đồ khá to con đang vây quanh lấy một người đàn ông trạc năm mươi trông rất giống một thương gia. Nghe tiếng gọi của cô thì cả năm tên côn đồ liền quay lại nhìn cô với con mắt khó hiểu

    “ Con nhỏ rảnh hơi nào đây, tính là anh hùng à, chắc mày không muốn sống nữa nhỉ ”

    Một tên to con nhìn Ran nói vẻ khó chịu, các tên còn lại thì đứng nhìn cô với vẻ thích thú

    “ Kể ra cô em cũng đẹp đấy, sao có muốn theo tụi anh không ? ”

    Khi nghe câu ấy thì các tên còn lại cười một cách thích thú, một trong số những bọn côn đồ tiến gần về phía cô với vẻ thích thú, có vẻ như hắn đang cảm thấy rất thích thú trước vẻ đẹp của Ran. Càng ngày hắn càng tiến lại gần Ran hơn, những ý định xấu xa hiện rõ trên khuôn mặt hắn và đúng ngay lúc này bỗng

    “ Ê tụi bây làm cái trò gì thế hả, ban ngày ban mặt mà dám giở trò không biết xấu hổ à ”

    Một giọng nói bất ngờ vang lên và khá là quen thuộc, Ran ngạc nhiên quay lại thật nhanh thì trước mặt cô ngay lúc này chính là Azura Akira, cậu học sinh mới chuyển đến của lớp cô, nét ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt của cô khiến cô không thể thốt lên được chữ nào.

    “ Mày là thằng chó nào thế !!! ”

    Tên côn đồ hét lớn về phía Akira, trông hắn có vẻ khá khó chịu. Mặc cho những câu nói thô tục của bọn côn đồ Akira vẫn lạnh lùng tiến lại gần Ran, anh kéo Ran ra phía sau của mình, đôi môi anh mỉm cười nhìn bọn côn đồ

    “ Azura-san,….”

    “ Suỵt, không sao đâu mọi chuyện sẽ ổn thôi ”

    Azura mỉm cười nhìn Ran, anh biết hẳn cô đang rất thắc mắc nhưng lúc này không phải là lúc thích hợp để nói chuyện đó. Những tên côn đồ trong có vẻ rất tức giận khi thấy Akira có vẻ xem thường chúng. Tên to con nhất bắt đầu chậm rãi tiến lại gần Akira với con dao cầm trên tay

    “ Dám bơ bọn anh à, mày tới số rồi con à ”

    Tên to con tiến lại gần mặt đối mặt với Akira, hắn chĩa mũi dao vào ngay mặt Akira nhưng anh vẫn không hề tỏ ra lo sợ, hành động của anh khiến tên to con tỏ ra khá khó chịu hắn vẫn tiếp tục chĩa con mũi dao vào người Akira thì lúc này với một tốc độ khá nhanh Akira đánh bay cả con dao đang cầm trên tay tên côn đồ khiến hắn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra

    “ Nhanh….Nhanh quá, tốc độ thật đáng kinh ngạc ” –Ran nghĩ thầm

    Ran ngơ ngác nhìn Akira không nói nên được lời nào, lúc này tên côn đồ dường như vẫn chưa hoàng hồn thì

    *Bốp*

    Akira nhanh chóng đá một cước vào thẳng mặt tên cồn đồ trong sự ngạc nhiên của các tên còn lại, tên to con đau đớn ngã khụy xuống đất. Các tên còn lại thấy thế liền lùi lại, bọn chúng rút những con dao sắc bén giấu sẵn trong người ra và bắt đầu tiến lại gần cậu nhưng làm sao bọn chúng có thể địch lại được Akira, chỉ với vài đòn đơn giản Akira đã nhanh chóng hạ gục tên tiếp theo. Cậu ung dung tiến lại gần đám côn đồ khiến bọn chúng hoảng sợ, cả ba tên còn lại nhìn nhau và chúng quyết định tấn công cậu cùng một lúc

    “ Cẩn thận…”

    Nhưng thật kinh ngạc Akira có thể dễ dàng né những đòn đánh của ba tên côn đồ một cách dễ dàng, không chần chừ cậu nhanh chóng tặng mỗi tên một cước và một đấm khiến cả ba té nhào ra đất.

    TO BE CONTINUED
     
  4. Minh Kha Nguyễn

    Minh Kha Nguyễn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/5/2016
    Bài viết:
    107
    Lượt thích:
    891
    Kinh nghiệm:
    93
    CHAP 2 PART 2

    Sau màn trình diễn vô cùng ấn tượng của cậu cả ba tên cướp nằm đo đất một cách đau đớn, bấy giờ Akira mới quay sang người đàn ông trung niên đang ngồi bệt dưới đất vì sợ hãi kia, cậu chậm rãi tiến lại gần, nhận thấy vẻ hoảng sợ của người đàn ông đó Akira cố gắng nở nụ cười trấn an, thì ra ông là một chủ tịch của một công ty giàu có vì đang vội nên ông quyết định đi qua con hẻm này vốn là đường tắt để ông có thể đến được công ty nhanh hơn nhưng xui xẻo thay ông lại đụng độ bọn cướp. Akira cẩn thận dìu người đàn ông dậy nhưng đúng lúc này tên to con nhất trong số bọn cướp đã tỉnh dậy, hắn cầm con dao tiến lại gần Akira từ phía sau

    *Bốp*

    Akira hốt hoảng quay người lại thật nhanh thì thấy tên to con đang nằm bệt dưới đất ôm bụng quằn quại vì đau đớn. Bấy giờ anh mới để ý thấy tư thế của Ran, động tác thủ thế đó là của bộ môn Karate, nhìn sơ qua động tác thì chắc có lẽ cô bạn Ran đây cũng thuộc dạng đai đen không chừng. Lúc bấy giờ cảnh sát nhanh chóng ập tới họ nhanh chóng bắt lấy toàn bộ bọn cướp, cả Ran và Akira đều bình an vô sự. Bấy giờ cả Ran và Akira cùng nhau quay lại tiệm bánh, Ran không quên cảm ơn Akira vì đã ra tay giúp đỡ cô khiến anh cảm thấy đỏ cả mặt, sau một hồi trò chuyện thì Akira khá ngạc nhiên khi biết Ran là hội trưởng của câu lạc bộ Karate của trường Taiten thì ra cô chính là đương kim quán quân của các trận đấu võ thuật. Về phần Akira thì từ nhỏ anh đã được học võ từ cha mình nên việc anh biết võ cũng không có gì lấy làm lạ nhưng khi được hỏi về cha mẹ mình thì Akira lại lảng tránh câu hỏi của cô khiến Ran và Sonoko khá thắc mắc.

    “ À mà nhân tiện tại sao anh lại ở đây ”

    Sonoko nhìn Akira hỏi với vẻ thắc mắc, Akira mỉm cười nhìn cô thì ra anh đang làm thêm tại tiệm bánh này nhằm kiếm thêm thu nhập do phải sống xa cha mẹ mình và anh muốn tự tay mình kiếm tiền mà không cần đến sự giúp đỡ của cha mẹ mình điều này khiến Sonoko và Ran cảm thấy thán phục.

    “ Akira nhờ cháu lấy dùm bác cái hộp bánh trên đầu tủ được không ”

    Giọng của chủ cửa hàng bán bánh vang lên, bác ấy là một người rất tốt đối với cả khách hàng lẫn nhiên viên mình

    “ Vâng ạ ”

    Akira lễ phép đáp, anh chậm rãi tiến về phía đầu tủ chỗ đựng những hộp bánh, anh nhón lên đưa tay định lấy hộp bánh thì bỗng nhiên anh bị cái gì đó níu lại, anh lập tức rút tay về mặt hiện rõ sự đau đớn. Thấy thế Ran cùng Sonoko nhanh chóng chạy lại hỏi thăm anh có vẻ như sau cuộc chiến với bọn cướp thì tay anh đã bị thương

    “ Thật là…bị thương thế này tại sao bạn lại không nói ”

    “ Tớ xin lỗi tớ không muốn làm ai lo lắng cả ” –Akira gượng cười

    Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt Ran, cô quay sang hỏi bác chủ tiệm thì may thay ông ấy có một bộ sơ cứu, Ran nhanh chóng sát trùng và băng bó vết thương cho Akira, khuôn mặt Akira đỏ bừng hai con mắt anh không ngừng nhìn chăm chăm vào Ran và có vẻ như Sonoko đã để ý thấy điều đó. Sau khi băng bó cho Akira xong, cả Sonoko và Ran chào cậu rồi ra về. Hai người ung dung bước chậm rãi và rồi chẳng hiểu sao Sonoko lại buột miệng hỏi Ran một câu

    “ Này Ran, hai ngày nữa là sinh giáng sinh rồi, liệu tên đó có về không ? ”

    Lúc này Ran bỗng đứng im lại, đôi chân cô như cứng đơ, nét mặt mang một nỗi buồn khó tả, cô cố gắng kìm những giọt nước mắt lại. Nhìn thái độ của Ran cũng đủ để cho Sonoko hiểu

    “ À thôi không có gì ta mau đi thôi ” –Sonoko

    Sáng hôm sau, như thường lệ Ran và Sonoko lại cùng nhau đi đến trường. Trên đường đi cả hai người bắt gặp Akira trên đường tới trường

    “ A, chào Akira ”

    Giọng của Sonoko vang lên, Akira nhanh chóng quay lại và rồi nở một nụ cười thân thiện khi thấy Ran và Sonoko. Ran và Sonoko nhanh chóng chạy theo để bắt kịp cậu, khi nhìn thấy cánh tay băng bó của Akira khiến Ran cảm thấy khá bức rức, tuy Akira đã an ủi rằng đây không phải lỗi của cô nhưng Ran vẫn cảm thấy mình có một phần trách nhiệm trong chuyện này.

    “ Akira này, mình xin lỗi vì chuyện hôm qua, tại mình mà cậu….nếu cậu cần giúp đỡ chuyện gì cứ nói mình, mình sẽ giúp cậu ”

    Khuôn mặt Akira lúc này đỏ không khác gì trái cà chua, cậu mỉm cười nhìn Ran và cám ơn cô vì đã quan tâm cho cậu

    “ Ái chà hai người này tình tứ ghê ta, không có hắn ta ở đây thì có khi nào Ran sẽ bị người khác giành mất ” –Sonoko nhìn Ran với nụ cười nham hiểm

    “ Sonoko….” -Ran đỏ mặt khi nghe câu nói đùa của cô bạn thân mình

    “ HẮN TA…..”

    Lúc này nhìn Akira có vẻ khá tập trung, nụ cười trên môi cậu cũng đã biến mất thay vào đó là một cái cảm xúc gì đó không phải ghen, không phải buồn mà là một cái gì đó khiến người ta hụt hẫn và băn khoăn, chỉ khi nghe tiếng gọi của Ran thì anh mới thoát ra khỏi dòng suy nghĩ dài vô tận ấy.

    END CHAP 2
     
  5. SR_TINA

    SR_TINA Just Be Yourself Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/7/2016
    Bài viết:
    155
    Lượt thích:
    1.416
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Nguyễn Bỉnh Khiêm
    Em vào cmt cho anh đây. Chap này hơi ngắn và nhiều lời thoại, anh có thể chèn vào vài câu tả cảnh :)
    Tại sao lại gọi bằng "anh" nhỉ bằng tuổi nhau mà
    Em thấy nên bỏ từ "cảm thấy" thì hay hơn
    Lập từ cậu, anh có thể bỏ đi 2 từ cậu phía sau
     
  6. Minh Kha Nguyễn

    Minh Kha Nguyễn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/5/2016
    Bài viết:
    107
    Lượt thích:
    891
    Kinh nghiệm:
    93
    Trước hết mình muốn xin lỗi toàn thể các bạn vì mình quyết định sẽ drop fic vì vài lý do khách quan.Một lần nữa chân thành xin lỗi bởi vì mình không thể tiếp tục fic chắc hẳn nhiều bạn sẽ rất bực tức vì điều này nhưng để đền bù phần nào mình sẽ tóm gọn tất cả cốt truyện mình dự định sẽ triển khai và hi vọng nếu có bất cứ ai đọc được cốt truyện này có nguyện vọng thay thế mình viết thành long fic thì mình vô cùng cám ơn. Nếu ai muốn thay mình viết fic thì để lại comment nhe ^^ coi như mình cung cấp ý tưởng đi :(

    Vào ngày mai 8/8/2016 mình sẽ post phần tóm tắt của cốt truyện coi như đến bù thiệt hại nhe ^^

    Tóm tắt cốt truyện đầy đủ nhất có thể..mình sẽ chia ra làm nhiều phần để cho dễ nhé. Nói là tóm tắt nhưng thật ra là tóm tắt kết hợp vs diễn đạt luôn cho đầy đủ. Hi vọng các bạn thông cảm và một lần nữa xin lỗi các bạn
     
  7. tuoithanhxuan

    tuoithanhxuan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/8/2016
    Bài viết:
    44
    Lượt thích:
    108
    Kinh nghiệm:
    33
    Trường:
    đại học chém gió khoa băng bó
    Cậu ơi đừng đờ rốp :KSV@16: tớ rất thích fic này . Nội dung mới mẻ lại rất hay nữa drop thì quả thật rất phí :KSV@17: dù không thể đăng tiếp vào thời gian này thì cứ từ từ cũg được mà cậu dù gì cậu cũng có sườn truyện rồi mà . Suy nghĩ lại đi c ~^¤^~
     
    KazuhaToyama12thienthankhongcanh thích điều này.
  8. Minh Kha Nguyễn

    Minh Kha Nguyễn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/5/2016
    Bài viết:
    107
    Lượt thích:
    891
    Kinh nghiệm:
    93
    @tuoithanhxuan Thành thật xin lỗi chế nhiều mình không thể tiếp tục nữa vì sắp tới mình sẽ lên thành phố để học đại học nên mình nghĩ ko còn tg để viết nữa chế à nhưng chế cứ an tâm về phần cốt truyện tóm gọn mình sẽ cố gắng diễn đạt hay nhất hết sức có thể cho chế...
     
    KazuhaToyama12tuoithanhxuan thích điều này.
  9. Minh Kha Nguyễn

    Minh Kha Nguyễn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/5/2016
    Bài viết:
    107
    Lượt thích:
    891
    Kinh nghiệm:
    93
    Thông báo !!!
    Mình đã dọn lên học đại học và hóa ra năm nhất tụi mình cũng ko học nhìu lắm đa số là tự học và học theo ca nên mình đang suy nghĩ về việc tiếp nối fic này và đơn nhiên cốt truyện sẽ dc cải tiến đa dạng hơn rất nhiều ^^
    Thấy có lỗi khi bỏ dở quá nên mình quyết định tiếp tục
    Thời gian dư kiến có thể là tuần tới bắt đầu từ 17/10 !!!
    Ai ủng hộ ko :(
     
  10. Minh Kha Nguyễn

    Minh Kha Nguyễn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/5/2016
    Bài viết:
    107
    Lượt thích:
    891
    Kinh nghiệm:
    93
    Post sớm thứ 2 bận học cả ngày :) thứ 3 có tiếp
    tốc độ dự kiến 1 ngày/ 1 chap

    Chap 3

    Ngay khi nghe Sonoko nhắc đến một người nào đó mà anh không hề quen biết thì lúc này khuôn mặt Ran đỏ như trái cà chua, cô đang ngượng ngùng vì xấu hổ. Nhìn thấy biểu hiện đó của Ran thì nụ cười của Akira đột nhiên biến mất chỉ cần nhìn thông qua biểu hiện của cô thì người mà Sonoko vừa nhắc đến hẳn là rất quan trọng đối với Ran...có lẽ nào là...

    “ Akira...Akira ”

    Nghe tiếng Ran gọi Akira chợt thoát ra khỏi dòng suy nghĩ dài miêng mang

    “ Cậu sao thế, bộ không thấy khỏe à ”

    Chân vẫn cứ bước nhưng tâm trí của cậu lại tập trung suy nghĩ chẳng mấy chốc cậu đã đến trường lúc nào không hay, nhận thấy khuôn mặt Ran có vẻ khá lo lắng Akira nhanh chóng mỉm cười trấn an cô

    “ À xin lỗi Ran, chỉ là tối qua mình thức khuya quá nên bây giờ vẫn thấy hơi mệt ”

    Chẳng mấy chốc Akira nhanh chóng biện ra cho mình một lý do khá hoàn hảo để biện minh cho mình, nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của Akira chỉ khiến Ran thêm lo lắng. Cậu đâu hề biết rằng mặc dù lời cậu nói là giả nhưng bộ dạng của cậu lại không khác nào người thiếu ngủ...Akira vốn là du học sinh từ Mỹ mặc dù gia đình khá là giàu có nhưng cậu vẫn muốn tự mình xoay sở kiếm tiền nuôi bản thân mình, sau khi kết thúc công việc tại tiệm bánh cậu nhanh chóng về nhà chuẩn bị bữa ăn và thức đến khuya để chuẩn bị bài vở...có thể nói Akira vốn là người rất tự giác trong công việc cũng như trách nhiệm.

    “ Thật là..cậu phải biết giữ sức khỏe chứ...”

    Akira lúc này chỉ biết cười trừ với cô, chẳng mấy chốc tiếng chuông trường vang lên cả ba người mới nhanh chân chạy vào lớp học thật nhanh.

    Vào giờ ra chơi mọi người xoay quanh Akira khá nhiều, ngay khi cậu vừa bước vào lớp nhìn thấy cánh tay bị băng kín bít của cậu mọi người đã khá ngạc nhiên chỉ mới hôm qua cậu còn tham gia trận bóng giao hữu của câu lạc bộ trường vậy mà hôm nay vì một lý do nào đó cậu đã bị thương. Bởi vì cậu là đội trưởng câu lạc bộ bóng đá nên sẽ rất là rắc rối nếu cậu bị chấn thương chưa kể chỉ trong vòng 2 tháng nữa đội bóng của cậu sẽ chính thức tham dự giải đấu giữa các trường đây là dịp hiếm có để cho họ thể hiện sức mạnh kể từ khi Shinichi ra đi. Việc Akira bị thương đã ảnh hưởng khá nhiều đến lịch trình đội bóng. Dù Akira đã nói rằng Ran không cần phải lo lắng nhưng sâu trong thâm tâm Ran cô vẫn cảm thấy mình vẫn có trách nhiệm.

    “ Cũng đã 2 năm rồi nhỉ !!! kể từ lần cuối chúng ta vô địch giải toàn trường cho đến bây giờ ”

    “ Ừ cũng đã 2 năm rồi, kể từ lúc cậu ấy đi thì trường chúng ta như mất đi một tài năng bóng đá, nếu như cậu ấy còn ở đây thì hẳn chúng ta vẫn đang là những nhà vô địch ”

    Chẳng hiểu sao lại có 2 cậu thanh niên thốt ra những lời này khiến mọi người xung quanh trở nên khá im lặng đặc biệt là Ran

    “ Đúng rồi nhỉ...đã được hai năm rồi không biết cậu ấy đang ở đâu... nhưng chắc có lẽ cậu ấy hẳn đang rất hạnh phúc vì được sống với ước sở thích của mình...à mà thôi tại sao chúng ta lại nhắc đến chuyện này cơ chứ...”

    Một nữ sinh nhanh chóng đáp trả hai cậu thanh niên và rồi đột ngột cũng chính cô chuyển chủ đề nhanh chóng chắc có lẽ là vì họ đã để ý đến Ran, ai ai cũng biết rằng Shinichi tuy không phải là bạn trai chính thức của cô nhưng tình cảm hai người dành cho nhau thì khỏi phải hỏi ai ai cũng biết. Họ từng bị châm chọc là couple dễ thương nhất trường, cứ tưởng hai người rồi sẽ thành đôi nhưng rồi Shinichi đột ngột biến mất để lại Ran mãi trông chờ cậu. Rất nhiều đàn anh, bạn cùng khóa thậm chí là đàn em nhân cơ hội đó muốn làm quen với Ran nhưng đều bị cô từ chối. Ran được xem là một trong 3 người đẹp nhất trường không những nhan sắc mà còn tính cách khiến cho bao chàng trai thao thức vì cô nhưng cô vẫn quyết định từ chối gần hàng trăm chàng trai chỉ để chờ Shinichi trở về và rồi kết quả là hắn đã bỏ cô đi gần hai năm.

    Nhận thấy nỗi buồn thoáng hiện trên khuôn mặt của Ran mọi người nhanh chóng chuyển chủ đề, còn Sonoko thì chỉ biết buồn thay cho người bạn thân của mình.

    Những lời của hai cậu thanh niên lúc nãy cộng với thái độ của Ran khiến cho Akira đang thắc mắc lại càng thắc mắc hơn, mặc dù chỉ là phỏng đoán nhưng anh có thể chắc chắn rằng người bí ẩn mà Sonoko nhắc đến có thể có liên quan đến người mà hai cậu thanh niên kia vô tình hỏi và đương nhiên anh sẽ không dại gì mà hỏi thẳng Ran hay Sonoko, người mà có thể giúp anh giải quyết những thắc mắc chắc chắn chỉ có thành viên trong đội bóng mà thôi...

    END CHAP 3
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Cuộc chiến Diễn đàn Date
[Longfic] Phía sau một cuộc chiến Đang viết / đang dịch 5/4/2017
[Longfic] Cuộc đi săn ẩn sau sự bình yên Đang viết / đang dịch 15/9/2016
[Longfic] Tìm hiểu về thân phận Conan và cuộc đối đầu cuối cùng Đã hoàn thành 2/5/2016
[Longfic] Vampire - Cuộc chiến sinh tử Tạm ngưng 1/7/2012
[Longfic] Searching For You In Loving Memories Tạm ngưng 10/2/2012
[Longfic] Hồi kết của một cuộc chiến Sưu tầm 12/11/2011
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP