[Dịch] Người hùng bất đắc dĩ

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Bluenette, 10/1/2019. — 2.321 Lượt xem

  1. Bluenette

    Bluenette Thành viên mới

    [Dịch] Người hùng bất đắc dĩ

    Người hùng bất đắc dĩ
    Title: Người hùng bất đắc dĩ
    Author: kaitothegreat

    Translator: Bluenette
    Pairing: Kaito K. x Aoko N.
    Status: Đang tiến hành
    Length: Longfic (?)
    Category / Genre: Romance, Drama
    Rating: T

    Bản gốc: https://www.fanfiction.net/s/13152403/1/Reluctant-Hero
    -
    Summary:
    Sau một năm trở thành thám tử tư, Aoko biết rõ công việc của mình không hề vui vẻ và thú vị như những gì cô được nhìn thấy trên phim. Đó là cho đến khi cô gặp Kaitou KID. (AU)
    -
    T/N:
    Fic này được viết dưới dạng kết hợp xen lẫn hai POV của hai nhân vật chính. Ví dụ chương 1 là POV của Aoko thì chương 2 sẽ là POV của Kaito và cứ thế lặp lại để bổ trợ lẫn nhau. POV của Kaito thường được viết ngắn hơn nên có thể mình sẽ gộp 2 chương vào một bài để đỡ spam.
     


    Chuột Móm thích điều này.


  2. Bluenette

    Bluenette Thành viên mới

    Tham gia:
    14/9/2018
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    18
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 1:
    Mối quan hệ đầu tiên của Aoko

    Đáng buồn là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Aoko và Kaitou KID lại không phải ở nhà giam.

    Thay vào đó, Aoko lại đang đứng giữa một văn phòng nhỏ mà cô coi như ngôi nhà thứ hai của mình, suýt nữa thì tay bắt mặt mừng với tên đó nhưng may sao những lời nói của Shinichi kịp cắt ngang sóng não cô.

    “Ừm,” Aoko chớp mắt, cánh tay hờ hững buông xuống như thể dây thần kinh của cô bị tê liệt. “Anh vừa nói người này là Kaitou KID sao? Chính là... tên Kaitou KID đó sao?” “Là Kaitou KID đấy. Làm ơn.” Tên kia lè nhè.

    Aoko tiếp tục chớp mắt, đó đã là cái chớp mắt thứ sáu kể từ khi cuộc nói chuyện này bắt đầu. Aoko nhìn Shinichi, miệng cô vẫn há hốc trước khi quay sang người đàn ông kia. Người đàn ông mà cô đã nở nụ cười thân thiện khi hắn bước vào văn phòng cùng Shinichi. Người đàn ông mà cô suýt nữa thì bắt tay cùng. Người đàn ông mà đã tự nhận hắn ta Kaitou KID.

    Gương mặt cô méo mó trong sự đa nghi.

    Kaitou KID cũng đáp lại với vẻ cau có.

    Dựa trên những gì Shinichi nói thì hắn đang cải trang thành một ông bác trung niên với đôi mắt nâu cùng mái tóc được chải sang một bên rất bóng mượt. Nhưng dù với ngoại hình giả mạo như vậy, vẻ nhăn nhó hiện trên đôi mắt của hắn khiến Aoko chỉ muốn tặng hắn ta một cái tát vào mặt.

    “Vậy ra đây chính là giải pháp mà anh đã nhắc đến?” Aoko chỉ tay về phía KID một cách khổ sở.

    “Đúng.” Shinichi nói.

    “Nhưng, hắn ta là một tên tội phạm-“

    “Oái, tôi có nên cảm thấy đau lòng không đây?” KID đảo mắt. “Thấy không? Lần này tôi đã tỏ rõ thiện chí hợp tác, nhưng cô ta là người không chịu làm việc với tôi.”

    “Thái độ của cậu cũng có lỗi đấy.” Shinichi thẳng thắn phê bình rồi quay sang Aoko. “Tôi không muốn ép cô phải làm theo, nhưng đôi khi, chúng ta không được quyền chọn lấy giải pháp tốt nhất. Chúng ta chỉ có thể chọn lấy giải pháp duy nhất.”

    Aoko xoa bóp sống mũi. Tất nhiên là cô biết. Shinichi- cố vấn của cô trong suốt một năm qua- cũng thừa hiểu điều đó. Chỉ là do sự cứng đầu của cô không chịu đối mặt với sự thật, và cô chắc rằng lời phê bình của Shinichi không chỉ hướng tới KID mà ngay cả thái độ của cô cũng cần được chấn chỉnh. Nhưng... Kaitou KID... Tên trộm khét tiếng đã lấy cắp những viên đá quý, những bức tranh vô giá và đủ những thứ tuyệt mĩ không thể chạm tới trên đời với tổng trị giá lên đến hàng triệu hàng triệu đô la... mà chưa từng bị bắt dù chỉ một lần ấy? Thật nực cười và hèn hạ.

    Và nếu như bốn tháng trước hắn ta không đánh cắp hai bức tranh của Vincent van Gogh mà cô yêu thích nhất thì có lẽ cô đã không cảm thấy giận dữ như bây giờ.

    Nghĩ theo chiều hướng tích cực thì làm việc với một tên trộm vẫn còn đỡ hơn là với những tên tội phạm nguy hiểm chuyên đi bắt cóc và giết người, nhưng chuyện đó cũng chẳng khiến hắn ta tiến gần tới tiêu chuẩn của một công dân lương thiện chút nào. Nhưng thôi được rồi. Đúng như những gì Shinichi muốn nói, ăn mày thì đừng đòi xôi gấc.

    Aoko hít thở thật sâu. “Đành vậy, có lẽ đây chính là giải pháp duy nhất.” Cô tiến về phía bàn với một cơn đau đầu ngày một tồi tệ hơn.

    Shinichi cười rồi đẩy vai của KID để hai người cùng ngồi vào bàn của cô.

    Aoko bật laptop của mình lên, tiếng vù vù của quạt máy tính phá vỡ đi bầu không khí yên lặng. KID bắt đầu cậy những vết bẩn ở móng tay trong khi Shinichi thì đang lướt điện thoại.

    Trông thì có vẻ là một ngày bình thường như bao ngày khác.

    “Sau chuyện này,” Aoko hắng giọng. “Anh có định tống hắn vào tù không?”

    Shinichi thở dài. “Không.”

    “Tại sao?”

    “Tôi không thể để cậu ta vào tù được. Cậu ta vẫn đang trong quá trình trả một vài món nợ.” Shinichi cười với KID. “Cậu ta vẫn còn nợ tôi ba ân huệ.”

    “Này xin lỗi nhé cậu chỉ còn hai ân huệ nữa thôi.” KID đáp lại với điệu cười khinh bỉ. “Còn nhớ cái lần cậu nhờ tôi đón cô con gái từ lớp học Karate về trước khi mẹ của nó kịp về nhà không? Và cũng chỉ bởi vì cậu còn đang bận phá một vụ án mạng ở giữa một khu rừng thôi đấy.”

    “À, đúng là thế.”

    “Ừ đúng là thế đó.”

    “Nhưng không chỉ là vì món nợ.” Shinichi tiếp tục quay về phía Aoko trước khi cô kịp cắt ngang cuộc trò chuyện và quở trách anh về lí do ngớ ngẩn kia. “Mà bởi vì sẽ rất tốt khi có những mối quan hệ.”

    “Mối quan hệ?” Aoko ngơ người.

    “Phải. Mối quan hệ này đã giúp chúng ta tìm ra được giải pháp.”

    Aoko lườm KID, hắn ta cũng đang nhìn về phía cô, có vẻ như đang đợi cô lên tiếng. Cô không biết mình nên nói gì, nhưng vẫn ép bản thân phải nghĩ ra thứ gì đó, buộc phải như vậy.

    “Tôi không cần mối quan hệ như thế này.” Cô gắt gỏng.

    KID bật cười. “Cô có vẻ hơi tự phụ rồi đấy cô nương.”

    “Ít ra-“

    Shinichi- lí do chủ yếu để KID vẫn còn đang đứng trong văn phòng của cô và là lí do khiến Aoko cho phép một tên tội phạm có thể đứng giữa văn phòng của mình, hắng giọng và cắt ngang cuộc nói chuyện một cách vô cùng hiệu quả. “Được rồi, máy tính đã được bật lên.” Anh chỉ về phía laptop. “Bắt đầu làm những gì mà chúng ta cần làm hôm nay đi.

    Và họ đã làm vậy, một cách miễn cưỡng.

    Aoko đã mắc kẹt trong vụ án lừa đảo này quá lâu rồi, cô không thể tìm được bất cứ bằng chứng nào để buộc tội tên tổng giám đốc điều hành của một công ty bảo hiểm vì tội ăn gian tiền tiết kiệm một khách hàng của cô, cũng như 87 người vô tội khác bị mất đi khoản tiền mà họ vất vả kiếm được. Cô đã dùng mọi giải pháp, kế sách và phương án điều tra nhưng không cái nào đem lại hiệu quả. Đã có lúc Aoko nuôi ý định từ bỏ, cho đến khi nghe tin tên tổng giám đốc điều hành kia sẽ mở đại tiệc trên du thuyền để mừng món hời khổng lồ mà hắn thu được từ công việc làm ăn.

    Đó là thời điểm thuận lợi nhất để cô có thể thâm nhập vào, nhưng cô cần cách nào đó để lên được chiếc du thuyền.

    Và Kaitou KID, bậc thầy cải trang, chính là giải pháp cho chuyện này.

    Cô quyết định giữ nguyên ngoại hình của mình vì cô không biết kĩ thuật thay đổi giọng nói và cũng không thích dùng kính áp tròng màu sắc loè loẹt. Nhưng tất nhiên, cô cũng không hoàn toàn là chính bản thân mà đã cải trang thành người hộ tống của tổng giám đốc điều hành.

    Cũng không thuộc dạng vệ sĩ, nhưng...

    “Lạy chúa, cô có thể để lộ vài đường cong được không?” KID, hiện đang cải trang thành tên tổng giám đốc điều hành, lên tiếng. “Mọi người sẽ nghĩ tôi thuê cô từ một nhà thờ địa phương đấy.”

    Aoko càu nhàu rồi kéo cổ chiếc váy lên. “Diễn cho tròn vai của anh đi trước khi lo chuyện của tôi.”

    “Xin thưa tôi là một chuyên gia trong vụ này đấy. Và suỵt, có người đang đến.”

    Aoko đã có ý định giữ im lặng, nhưng khi KID bám lấy eo của cô và kéo cô về phía hắn, cô thật sự chỉ muốn hét thẳng vào tai của hắn ta. Hoặc tốt hơn hết là cắn đứt nó luôn. Nhưng cô cắn môi, cố nở một nụ cười khi nhận ra tên giám đốc tài chính đang tiến tới gần. Cô bật nút ghi âm lên.

    Sau tất cả, đó là một đêm không mấy thoải mái.

    Với sự hiểu nhau ăn ý ngàn năm có một, họ đã giải quyết mọi chuyện một cách nhanh chóng và êm đẹp. Chỉ trong một giờ, Aoko đã thu thập đầy đủ chứng cứ để tống tất cả những người trên du thuyền vào tù, kể cả tên tổng giám đốc điều hành đang ngủ say và bị trói trên giường vào buổi tối hôm đó. Họ quay trở về ngay sau đấy, và Shinichi đã đợi họ ở văn phòng của Aoko, nhưng KID rời đi vừa khi họ tới nơi, nói rằng hắn đã hoàn thành xong những gì mà hắn phải làm. Dù gì thì Aoko cũng rất vui khi được thấy hắn ta rời đi.

    “Vậy,” Shinichi nhìn hai người trước khi KID kịp bước ra khỏi cửa. “Hai người sẽ tiếp tục làm việc với nhau chứ?”

    “Không bao giờ.” KID nói.

    Với sự hiểu nhau ăn ý hàng vạn vạn năm có một nữa, Aoko lắc đầu. “Không bao giờ.”

    ___

    Chương 2:
    Sự xao nhãng đầu tiên của Kaito

    Nếu Kaito có một cơ hội để quay về năm năm trước và nói một điều với bản thân thì đó sẽ là đừng, đừng bao giờ vướng vào một món nợ nào với bất kì ai.

    Nhưng du hành thời gian chưa bao giờ nằm trong những lựa chọn của anh, vậy nên hiện giờ anh mới phải ở đây, ở cái văn phòng ngớ ngẩn sặc mùi hoa oải hương ấy và làm việc khó tin này- giúp đỡ cái người coi công lý như một phần linh hồn của họ. Anh cố gắng tỏ ra vô tư hơn là chú ý vào chuyện việc này sẽ giúp anh bớt đi một món nợ trong cái danh sách chết tiệt của tên Shinichi, và ý nghĩ đó cũng giúp anh lờ đi chuyện Nakamori Aoko có hai hàng mi khá cuốn hút.

    Sau cuộc thảo luận ngớ ngẩn cũng như tiến hành xong kế hoạch ngớ ngẩn không kém kia, mọi thứ đã kết thúc một cách tốt đẹp như những gì anh đã lường trước (Nakamori Aoko có vẻ cũng có tiềm năng trong việc diễn xuất). Vậy là chấm dứt ân huệ thứ ba của Shinichi, chỉ còn hai việc nữa. Tuyệt vời.

    “Vậy,” Shinichi lên tiếng khi Kaito chuẩn bị rời khỏi văn phòng của Nakamori Aoko. “Hai người sẽ tiếp tục làm việc với nhau chứ?”

    Kaito nhìn Aoko. Chẳng cần suy luận anh cũng biết rõ câu trả lời của cô ấy, vậy nên anh đã trả lời trước, chỉ bởi vì điều đó sẽ khiến anh trông bớt lép vế như một kẻ thua cuộc hơn. Chắc vậy. “Không bao giờ.” Anh nói.

    Nakamori Aoko thẳng thừng lắc đầu. “Không bao giờ.”

    Và anh rời đi, tự hỏi vì sao anh lại đứng như trời trồng ở đó suốt ba giây chỉ để chờ được nghe câu trả lời của cô ấy.
     
    Du Mặc thích điều này.
  3. Bluenette

    Bluenette Thành viên mới

    Tham gia:
    14/9/2018
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    18
    Kinh nghiệm:
    3
    Chương 3
    Sự hoài nghi của Aoko

    “Chào buổi sáng.”

    Aoko quay ngoắt người lại, cô thả lỏng cơ mặt và tươi cười khi nhận ra lời chào nọ đang hướng về phía mình. “Chào buổi sáng.” Cô vui vẻ đáp lại bác bảo vệ đang đứng phía sau, ông nở một nụ cười ấm áp. Có điều gì đó ở những người cao tuổi luôn khiến Aoko cảm thấy thoải mái, dường như là do giọng điệu chậm rãi và bình tĩnh của họ.

    Ông bác đẩy chiếc mũ bảo vệ màu đen lên, để lộ những nếp nhăn quanh đôi mắt sáng. “Cháu đang đợi ai à?”

    Cô lắc đầu. “Cháu chỉ tới đây một mình thôi.”

    “Ồ?” Người bảo vệ ngạc nhiên chớp mắt. “Tôi cứ ngỡ cháu tới đây để giết thời gian trong lúc đợi người yêu chứ. Vậy là cháu chỉ đến để ngắm tranh thôi sao?”

    Aoko nhìn xuống bộ quần áo của mình. Cô tự hỏi làm thế nào mà chiếc áo và chiếc quần jean đơn điệu này có thể khiến người khác nghĩ rằng cô đang có một buổi hẹn hò. Nhưng dù sao thì ngoài chuyện đó ra- “Vâng. Cháu chỉ đến để ngắm tranh thôi.”

    “Ồ, như vậy thì còn lạ hơn nữa đó.” Người bảo vệ cười rồi đưa tay chỉ bao quanh khu vực đại sảnh rộng lớn và vắng vẻ của viện bảo tàng cùng chiếc đồng hồ treo tường đang điểm chín giờ mười phút. “Còn quá sớm để đi ngắm tranh mà.”

    “Vì cháu đã rút ra được bài học rồi.” Aoko buột miệng nói trước khi kịp ngăn bản thân lại. Cô vừa xấu hổ với sai lầm ngớ ngẩn của mình vì đã nói ra chuyện đó, vừa mong rằng mình không tỏ ra quá gắt gỏng, mặc dù trong thâm tâm thì đúng là có ý như vậy.

    Người bảo vệ nghiêng đầu. “Bài học?”

    Aoko nhìn quanh đại sảnh một lượt để chắc chắn rằng chỉ có hai người họ ở đây rồi quay về phía người bảo vệ. Trực giác mách bảo cô nên im lặng và làm ngơ, nhưng lồng ngực của cô lại cảm thấy cồn cào khó chịu, có lẽ là vì điều đó đã đột nhiên gợi lại nỗi bực dọc trong lòng, hơn nữa dạo gần đây cô cũng hay chạm mặt hắn ta-

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô thật lòng luôn luôn cảm thấy thoải mái và dễ tâm sự khi ở bên cạnh người cao tuổi. Người bảo vệ có lẽ cũng không phiền nếu có vài phút giải lao đâu nhỉ? Dù sao thì ông ấy cũng là người bắt chuyện với cô trước mà.

    “Kaitou KID.” Cô dừng một lúc. “Ông biết tên trộm đó chứ?”

    “Kaitou KID?” Tuy không có chút biểu hiện cảm xúc nào trong giọng điệu của người bảo vệ, nhưng có điều gì đó khá kì lạ ở nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của ông, như thể ông ấy đang cố giữ vẻ lãnh đạm của mình. “À tôi biết. Có chuyện gì với hắn sao?”

    “À... nửa năm trước, có một buổi triển lãm Vincent van Gogh mà cháu rất muốn tham dự, nhưng khi đó cháu đã quá bận rộn với công việc nên đành quyết định đi vào ngày cuối cùng. Nhưng, à thì, Kaitou KID đã đánh cắp chúng vào ngày thứ hai rồi.”

    “À, phải. Tôi nhớ vụ trộm đó.” Ông lơ đãng gật đầu. “Vậy là cháu đến đây sớm vì cháu muốn ngắm những bức tranh trước khi KID kịp đánh cắp chúng?”

    Aoko gật đầu lia lịa. Cuối cùng thì cũng có người hiểu được lí do đằng sau hành động của cô. Keiko chưa bao giờ hiểu được, những người bạn khác hay thậm chí là cha cô cũng không khá khẩm hơn.

    “Nhưng làm thế nào mà cháu biết hắn sẽ đánh cắp bất cứ thứ gì ở đây?” Ông hỏi.

    “Nó cũng giống như việc cháu không hề biết Kaitou KID sẽ đánh cắp hai bức tranh của Vincent van Gogh.” Aoko giải thích. “Vậy nên từ giờ trở đi, cháu sẽ cảnh giác với bất kì buổi triển lãm nào mà cháu có ý định tham dự.”

    “Như thế không phải hơi mệt sao?”

    “Đó là bài học mà cháu đã rút ra được.”

    Người bảo vệ khẽ gật đầu và nhìn bức tranh mà Aoko mải thưởng thức trước khi ông đến bắt chuyện với cô, nhưng vì một lí do nào đó, đôi mắt của ông có vẻ hơi lơ đãng. “Chắc là Kid nên gửi thư thông báo trước mỗi vụ trộm đi thô.”

    “Cháu không nghĩ đó là một ý hay.” Aoko đứng thẳng người. “Số lượng người đến sẽ trở nên quá tải, và cháu chắc họ chỉ có hứng thú với vụ trộm chứ không đến vì mục đích thực sự của buổi triển lãm đâu, mọi thứ sẽ trở thành một mớ hỗn độn.” Cô giận dữ và khẽ đảo mắt khi nghĩ về đám fan cuồng. “Nếu hắn ta muốn đánh cắp một thứ gì đó nhiều đến vậy thì tốt hơn hết hắn nên tỏ ra lịch sự và chờ tới khi buổi triển lãm kết thúc.”

    “Cháu nói đúng. Ý kiến đó có vẻ hợp lí đấy.” Điệu cười thầm của người bảo vệ khiến Aoko cảm thấy khó hiểu, cho đến khi ông lên tiếng và chỉ vào bức tranh. “Vậy để bù đắp cho những sơ suất, tôi có nên đánh cắp bức tranh này cho cô không?”

    Điều gì đó lập tức loé lên trong đầu Aoko và cô bước lùi lại. “Ô- ông là...”

    “Chào.” Hắn nói, âm điệu ôn tồn vừa rồi của ông bác đã không còn nữa, mà thay vào đó là giọng điệu ngọt sớt, đầy tự tin và có phần ranh ma, tất cả đều hiện lên rõ ràng dù hắn chỉ mới thốt ra duy nhất một từ.

    Aoko trợn mắt. “A- anh...!”

    Hắn tiếp tục chỉ vào bức tranh. “Vậy điều đó có đủ để cô tha thứ cho tôi chưa?”

    “Hả- tôi- làm thế nào-“ Aoko im miệng ngay sau đó, vì nếu cô tiếp tục nói thì cũng chỉ phát ra những lời lí nhí vô nghĩa. Cô dành ra vài giây để bình tĩnh lại rồi cười cay đắng và lấy chiếc điện thoại từ túi ra.

    “Ồ.” KID vẫy tay. “Không được phép sử dụng điện thoại ở đây đâu.”

    “Tôi sẽ báo cảnh sát.” Aoko nói và gõ chính xác số điện thoại. Nhưng trước khi cô kịp nhấn nút liên lạc, KID đã giật nó khỏi tay cô và huỷ cuộc gọi.

    “Để làm gì?” Hắn lè nhè. “Gọi họ tới để ngắm tranh sao? Cô-“

    “Trả điện thoại cho tôi!”

    “-đang lãng phí tiền thuế của người dân đấy biết không?”

    “Ta gọi để họ có thể đến bắt ngươi, thứ trộm cắp mưu mô, giả mạo như anh chẳng có gì tốt lành hết!”

    KID tắt nguồn điện thoại rồi đưa lại cho cô. “Cô nhỏ mọn quá đấy.”

    “Nhỏ mọn!?” Aoko giật lấy chiếc điện thoại rồi nắm chặt nó nơi lồng ngực.

    “Không thể ngờ cô nuôi một mối hận lâu đến vậy, cũng chỉ vì hai bức tranh đó thôi sao?”

    “Tôi không nuôi mối hận. Tôi làm vì công lý.”

    Hắn ngáp ngắn ngáp dài rồi uể oải nói lời tạm biệt. “Rồi rồi. Tôi đi có việc đây. Nói chuyện với cô coi như cũng có chút giải trí.”

    Aoko lẽo đẽo bám theo để ngăn hắn lại. “Công việc nào? Anh lại đang có âm mưu gì đấy phải không?”

    “Không phải cứ đi tới đâu là tôi lại trộm đồ tới đó.” Hắn liếc nhìn cô. “Kể cả tội phạm cũng cần những lúc nghỉ ngơi khỏi những việc xấu xa.”

    “Vậy anh đang tính làm gì với bộ dạng cải trang đó?”

    KID nhẹ nhàng xoa bóp sống mũi. “Không phải chuyện của cô. —“ hắn tiếp tục nói trước khi cô kịp cắt ngang. “—Tôi không có ý định trộm thứ gì hết. Nếu có, tôi sẽ nói với cô để cho cô một cơ hội ngăn tôi lại. Nhưng không. Tôi sẽ không trộm gì hết, không phải hôm nay.”

    Aoko cau có. “Anh nghĩ tôi sẽ tin những lời đó sao?”

    “Sao không?” Hắn nhìn cô, không phải để thanh minh mà dường như là vì tò mò. “Tôi chưa bao giờ nói dối.”

    “Trước tiên thì thân phận hiện tại của anh chính là một sự dối trá đấy-“

    “Hmm, cũng có lý.”

    “-Thứ hai, việc anh bắt chuyện với tôi chứng tỏ anh đang có âm mưu gì đó.”

    Hắn chớp mắt một cách thiếu thận trọng, nhưng rồi lại hé môi cười. “Âm mưu gì cơ?”

    Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Aoko cau có. “T- tôi không biết? Tự hỏi bản thân đi!”

    “Nói thật thì tôi không biết tại sao lại đến bắt chuyện với cô.” KID nhún vai. “Có thể vì tôi đang chán.”

    Không biết nên đáp trả ra sao (vì đó là câu trả lời mà cô không lường tới), Aoko chỉ lườm hắn ta, đó có lẽ là phản ứng thích hợp nhất của cô.

    KID thở dài. “Tôi thật sự sẽ không trộm thứ gì đâu. Tin tôi đi.”

    “Không thể.”

    Hắn đảo mắt. “Rồi rồi. Cô không cần phải tin tôi. Nhưng cô cũng chẳng làm gì khác được đâu.”

    Hắn đã đúng. Vì ngay khi vừa nói xong, ánh đèn ở đại sảnh bỗng trở nên chập chờn khiến Aoko ngạc nhiên quay người lại để xem xét xung quanh. Một lúc sau khi ánh đèn ổn định trở lại và cùng với một vài nhân viên đi tới để kiểm tra, Kid đã biến mất.

    Nhưng ít ra thì những bức tranh vẫn còn đó.
    -
    Ba ngày tiếp theo, Aoko đã giữ nguyên những tab về các tin tức tội phạm mới nhất và cứ vài giờ lại tải lại chúng để xem có bất cứ vụ trộm cắp nào xảy ra ở viện bảo tàng mà hai người chạm mặt lần trước. Đến thời điểm hiện tại thì mọi thứ vẫn bình thường, nhưng Aoko cho rằng sớm muộn gì cũng sẽ có chuyện.

    Và quả nhiên là như vậy, à không, gần như vậy. Nhưng chuyện đó lại đến với cô qua một cuộc điện hoại.

    “Cậu đã biết tin gì chưa?” Keiko lên tiếng trước khi Aoko kịp nói lời chào.

    “Hả?” Aoko sững sờ hỏi và đánh rơi tập tài liệu mà cô đang nghiên cứu cho một vụ án. Dựa vào giọng điệu vui vẻ của Keiko bên kia đường dây, cô cho rằng chuyện này cũng không phải tin gì xấu...?

    “Sắp tới sẽ có một buổi triển lãm tranh Vincent van Gogh đó!” Keiko réo lên từ bên kia đường dây.

    Aoko đứng thẳng người, hai gò má cô loé lên một nụ cười nhanh tới nỗi quai hàm trở nên đau nhức. “S-sao? Cậu nói thật chứ? Sẽ có một buổi triển lãm mới?”

    “Đúng- À không, cũng không hẳn là mới. Cứ tìm hiểu về chuyện đó đi rồi cậu sẽ biết.”

    Ngay khi vừa tắt máy, cô mở một tab mới và gõ vào thanh tìm kiếm.

    Hai nhãn cầu của cô suýt nữa thì nhảy ra ngoài khi cô nhìn thấy những gì hiện lên màn hình.

    Tin nóng (15 phút trước): Một tên trộm vừa trả lại hai bức tranh Vincent van Gogh mà hắn đã đánh cắp từ sáu tháng trước! Giám đốc viện bảo tàng dự định sẽ mở một buổi triển lãm sau 2 tuần thẩm định bức tranh. Đọc thêm...

    Aoko nhấn vào để đọc kĩ hơn, nhưng thực ra, đầu óc của cô quay cuồng tới nỗi không thể nhét bất cứ chữ nào vào đầu. Vậy nên sau khi lướt qua ba bài báo liên quan, cô dừng lại và đóng laptop. Trong suốt hai mươi phút lặng câm tiếp theo, cô dành thời gian để suy đoán lí do đằng sau hành động của KID.

    Nhưng ngay cả từ lúc đó cho tới khi đến dự buổi triển lãm vào hai tuần sau, cô vẫn chưa thể rút ra được một kết luận nào.
    -
    Chương 4
    Sự bất thường của Kaito

    Điểm khác biệt giữa tự nguyện làm việc gì đó vì lòng tốt với bị ép buộc phải làm việc gì đó thì cái đầu tiên ít ra vẫn sẽ khiến chúng ta có hứng thú để hoàn thành hơn. Nếu người hàng xóm 65 tuổi cô đơn và già cỗi của Kaito mong muốn được dành ngày sinh nhật để ở bên những đứa cháu của mình nhưng lại bị vướng ca trực bảo vệ ở viện bảo tàng, Kaito sẽ rất sẵn lòng giúp đỡ ông ấy. Nhưng nếu Shinichi nhờ anh cải trang thành người bảo vệ trong năm phút thì cậu ta sẽ phải báo trước ít nhất ba ngày, không thì dẹp.

    Điều này còn áp dụng cho nhiều trường hợp khác.

    “Con nói gì cơ?”

    Kaito liếc mắt ngập ngừng trước webcam. “Con biết là mẹ vẫn nghe rõ. Sóng wifi của mẹ rõ ràng vẫn tốt hơn con.”

    Mẹ anh cau mày trước màn hình rồi nhấp nháp ly rượu ở giữa sân nhà. Kaito không rõ đó là ngôi nhà nào, nhưng chắc hẳn đó là một trong ba chiếc của mẹ anh ở Las Vegas. “Mẹ chỉ muốn xác nhận lại thôi, vì chuyện đó nghe thật ngớ ngẩn.” Bà đáp lại.

    “Nghe thì có vẻ ngớ ngẩn, nhưng so với những yêu cầu trước đây của mẹ thì chuyện này vẫn chưa là gì đâu.” Anh cố vặn lại. “Đừng lo, con sẽ trả chúng cho mẹ trong thời gian một tháng.”

    Chúng, cũng chính là hai bức tranh của Vincent van Gogh mà anh đã đánh cắp sáu tháng trước.

    Nói một cách ngắn gọn thì mẹ của Kaito đã nhờ anh đánh cắp hai trong số những bức tranh mà người chủ nhân của nó yêu thích nhất vì một số mối thù, và cũng là vì hắn đã từng lừa gạt bà ấy. Kaito có lẽ phải vái đầu ngưỡng mộ hắn ta, bởi chắc chắn rằng chẳng có kẻ nào trắng trợn hãm hại mẹ anh mà vẫn có thể nhởn nhơ sống nhăn răng ngoài kia được, nhưng cũng chính vì thế mà hắn ta đã tự chuốc lấy hoạ cho chính mình. Hắn ta sẽ không bao giờ ngờ tới việc người phụ nữ mình đã gây sự là một người có thể đòi lại quyền lợi theo cách riêng của bản thân, và hơn nữa, con trai bà ấy còn là một tên trộm tài ba.

    “Mẹ không lo về hai bức tranh, chúng không quan trọng. Thứ khiến mẹ cảm thấy hứng thú đó là lí do đằng sau yêu cầu của con.” Mẹ anh nói với một ánh mắt dò xét như thể anh là tên hung thủ đã tông phải con chó trong ảo tưởng của bà ấy.

    Kaito nhún vai. “Cũng không có gì đặc biệt đâu.”

    Thật vậy, chẳng vì lí do gì đặc biệt hết. Cho vui? Để trêu chọc? Thậm chí là không vì gì cả?

    Vì chán?

    Mẹ anh tiếp tục nheo mắt. Anh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng cho màn hỏi cung kéo dài suốt hai tiếng, nhưng ngạc nhiên là khuôn mặt mẹ anh thả lỏng ngay sau đó và bà lại nhấp nháp ly rượu. “Được rồi, dù gì con cũng ít khi nhờ vả mẹ.”

    “Vâng. Cảm ơn mẹ.” May mắn là Kaito có thể nói mà không cần thở phào nhẹ nhõm.

    “Mẹ sẽ chuyển hai bức tranh về trong khoảng một hai ngày nữa.” Bà nói, sau đó chuyển sang ca ngợi thời tiết khí hậu ở bên đó và rằng bà muốn có vài đứa cháu để chúng qua chơi. Kaito có thể dễ dàng bịa ra một lí do chính đáng để xua đi lời nhắc nhở dai dẳng về chuyện tìm bạn gái, nhưng khi nhớ ra hai bức tranh kia vẫn còn đang nằm trong tay bà, anh quyết định yên phận ngồi nghe bà ấy thao thao bất tuyệt suốt bốn tiếng đồng hồ.

    Bức tranh được chuyển về vào đúng thời hạn ba ngày, và sau khi dành ra vài giờ để xoá đi những vết tích và dấu vân tay, Kaito đã trả lại chúng cho người chủ nhân. Như những gì Kaito dự đoán và mong mỏi, hắn đã ngay lập tức mở một buổi triển lãm để mừng việc hai bức tranh được trả lại, bởi vì hắn ta quá giàu và quá rảnh.

    Hai tuần sau (trong khi chịu sự dằn vặt khốn khổ bởi cơn tò mò về phản ứng của Aoko khi biết tin này), Kaito đã cải trang thành một trong những người bảo vệ xin phép nghỉ giải lao vì vấn đề sức khoẻ và lảng vảng ở khu trưng bày hai bức tranh Van Gogh. Nếu như những gì Aoko nói là thật thì cũng không còn bao lâu trước khi cô ấy-

    À, cô ấy đây rồi.

    Chỉ mới mười phút khi sảnh trưng bày được mở, Aoko đã đến trong bộ áo len xinh xắn, vừa phấn khởi nắm chặt chiếc điện thoại của mình vừa dạo một vòng xung quanh đại sảnh với những bước nhảy chân sáo hân hoan, ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ cô ấy giống một nữ sinh đang yêu hơn là một thiếu nữ trưởng thành.

    Bước theo phía sau Aoko là một cô gái bốn mắt cứ mỗi năm giây lại ngáp ngắn ngáp dài và đang cố gắng theo kịp những bước chân đầy nhiệt tình của cô. Đã nói là giờ vẫn còn quá sớm để ai đó đi ngắm tranh mà.

    Ai đó ngoại trừ Nakamori Aoko.

    Chỉ nhìn cô thôi cũng đủ khiến anh thấy vui mắt (và điều đó làm cho mọi rắc rối mà anh phải trải qua trở nên hoàn toàn xứng đáng). Những tiếng cười khúc khích của cô vang vọng khắp đại sảnh, những tiếng “ah” hay “ôi” mà cô tình cờ phát ra khi nhìn thấy điều gì đó thú vị sau một hồi nhìn chằm chằm vào bức tranh… Và đặc biệt là những khi ánh sáng từ chiếc đèn trần khiến đôi mắt cô sáng lên lấp lánh mà có tìm khắp dải ngân hà này cũng không có thứ gì so sánh được, Kaito đã phải quay đi trong một chốc-

    Trước khi anh bị cuốn sâu vào đôi mắt ấy.
     
    tho ngocDu Mặc thích điều này.
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP