Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 2: An Nhiên

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
633
CHƯƠNG 2: AN NHIÊN

Chiều thứ bảy, nhà sách An Nhiên bỗng vắng lặng, ánh nắng cuối ngày rọi xuyên qua lớp kính lớn, tiếng quạt trần quay đều lẫn vào âm thanh sột soạt của trang sách.

Hoàng Nam đứng ở gian sách tham khảo khối mười hai, tay vô thức lật từng cuốn luyện đề môn Sinh học, ánh mắt chẳng thật sự đọc gì. Cậu đến đây vì thói quen, mỗi tuần một buổi cậu đều ghé nhà sách một mình để vơi đi đôi chút áp lực học tập, thành tích hoặc đơn giản là tìm chút bình yên trong tâm hồn.

Bất chợt, Hoàng Nam dừng lại khi toan bước qua gian kế bên.

Một bóng dáng rất quen đang đứng cách đó không xa, nghiêng đầu chăm chú đọc cuốn sách Hóa học, đôi bàn tay xinh đẹp nâng niu như nó là món đồ quý. Cô bạn mặc đồng phục học sinh trường THPT Hoàng Thanh, áo khoác mỏng bên ngoài, tóc dài cột bằng dây vải xanh lam.

Hoàng Nam không thấy rõ mặt, chỉ thấy đôi tay thon cầm cuốn sách sau bóng lưng mảnh mai trong dáng đứng rất yên bình. Cậu không bước đến, đứng đó tựa nhẹ vào kệ sách, ánh mắt như tìm được điểm nhìn mình muốn.

“Thiên Anh, cậu chăm chỉ thật đấy!” Giọng nói nghe rất dịu dàng xen chút biểu cảm bất ngờ e ấp dưới cảm giác không mấy thân thiện.

Đã thấy từ xa, đã biết từ lâu mà vẫn hỏi như mới gặp lần đầu.

Một nữ sinh tóc dài hết lưng, mái ngang điểm thêm một chiếc nơ nhỏ, tay cầm quyển “Văn học dân gian Nam Bộ”, mặc đồng phục trường THPT Hoàng Thanh từ kệ sách văn học dân gian đi về phía Thiên Anh.

Thiên Anh quay qua, gương mặt nở nụ cười thân thiện, vui vẻ đáp lời. “Nhã Quỳnh cũng vậy mà.”

Trần Nhã Quỳnh, cô bạn nổi tiếng là “văn hay chữ tốt” của lớp 12A1, ngôi sao chủ lực của đội tuyển học sinh giỏi Văn. Quan hệ giữa Nhã Quỳnh và Thiên Anh, gọi là đối thủ thì không hẳn bởi người giỏi Hóa, người giỏi Văn; là bạn cùng khối, cùng thích văn chương sẽ đúng hơn.

Ngay từ đầu cấp ba, mặc dù đã từng gặp nhiều lần nhưng Nhã Quỳnh chẳng mấy khi nhìn đến Thiên Anh huống chi chào hỏi. Mãi đến năm lớp mười một, bài viết đầu năm của Thiên Anh nhận được lời khen của cô Hương và đọc trước cả hai lớp làm văn mẫu về cách dẫn dắt vào bài viết cũng như giới thiệu các biện pháp tu từ, lời chào hỏi giữa hai người mới dần xuất hiện.

“Tuần rồi Thiên Anh làm bài tốt chứ? Mình nghe Thanh Ngọc nói đề năm nay lạ ở cách ra đề nhưng không khó nên làm khá tốt, Thiên Anh chắc cũng vậy nhỉ?”

Thiên Anh đoán được Nhã Quỳnh sẽ nói tiếp nên cô không vội cắt lời.

Nhã Quỳnh nhẹ cười, giọng thoáng châm chọc. “Đề Văn năm nay thực tế hơn đề năm rồi, chủ yếu quan tâm tư duy và đề cao sự lãng mạn. Mà mình từng nghe cô Hương nói văn chương của Thiên Anh bay bổng lắm. Nếu cậu thi Văn, biết đâu đã làm tốt hơn mình và cả bài thi môn Hóa kia.”

“Nhã Quỳnh thật khéo nói đùa. Gì mà văn chương của mình, mình đưa chút tâm tư vào bài viết thôi.” Thiên Anh đáp.

Nhã Quỳnh lại tiếp tục. “Nhưng cậu thuộc ban tự nhiên mà. Ban tự nhiên chắc chẳng được bao người viết văn hay đâu nhỉ? Chắc hẳn cậu được nhiều người quý lắm?”

Giọng nói nghe như vô tình trong khi ánh mắt cố dò xét chẳng chút giấu giếm.

Thiên Anh không trả lời, nhẹ nhàng đặt cuốn sách “Bồi dưỡng HSG Hóa học THPT” dày cộp lên kệ sách. Tay chọn một cuốn sách khác, miệng vẫn giữ nụ cười nhẹ mới đáp lời Nhã Quỳnh. “Quý thì mình không dám nhận. Mình chỉ biết nếu cố gắng hết khả năng thì sẽ nhận được sự công nhận đúng kỳ vọng của mình thôi.”

Một thoáng im lặng, Nhã Quỳnh nhếch môi. “Mình cũng nghĩ vậy!”

Bước chân Nhã Quỳnh nhẹ mà dứt khoát, để lại hương hoa nhài thoảng qua.

Nhã Quỳnh đi rồi, ở phía xa có ai đó đang cười.



Hoàng Nam bước từng bước quay về góc bàn bên hiên cửa sổ để làm cho xong bài tập. Phía bên kia kệ sách bỗng có tiếng gọi khiến cậu dừng bước. “Hoàng Nam?”

Hoàng Nam quay lại, Thiên Anh đang đứng cách cậu hai bước, ánh mắt vừa bất ngờ vừa vui mừng.

Thiên Anh vui vẻ tiến về phía Hoàng Nam. “Không ngờ lại gặp cậu ở đây.”

Ánh mắt Hoàng Nam lộ vẻ ngạc nhiên, ẩn chút gì đó không hẳn lạ lẫm. “Cậu là?”

“Mình là Thiên Anh, học ở Hoàng Thanh. Hôm rồi ở Chuyên Dương Thanh, cậu nhặt bút giúp mình đấy, cậu quên rồi nhỉ?”

Giọng điềm đạm, Hoàng Nam đáp. “Một chút ấn tượng.”

Một chút ấn tượng” thôi sao, Thiên Anh thầm nghĩ. Cô có chút ngượng ngùng, gật nhẹ làm chiếc kẹp nhỏ trên tóc lung lay theo.

“Mình thích mùi sách mới, với lại nơi này yên tĩnh, dễ tập trung nữa nên dạo này mình thường tới đây. Hoàng Nam cũng vậy hả?” Thiên Anh hỏi.

Hoàng Nam mím môi, gật nhẹ đầu. Ánh mắt cậu không dừng lại quá lâu trên gương mặt Thiên Anh dù đang lặng lẽ quan sát từng cử chỉ nhỏ của cô.

Dưới ánh vàng dịu dàng, Thiên Anh không rực rỡ hay chói lóa, đơn giản là một kiểu cuốn hút lặng lẽ khiến người ta muốn đứng gần thêm một chút.

“Hoàng Nam, cậu đang tìm sách luyện đề hả? Tìm môn gì thế?” Đôi mắt Thiên Anh sáng ánh sự quan tâm tự nhiên.

Ánh mắt Hoàng Nam vẫn đặt trên giá sách, liếc sang kệ bên cạnh. “Hóa học. Xem thử vài cuốn thôi.”

Tâm hồn của nữ sinh mười bảy tuổi khi đó, con tim bỗng loạn một nhịp.

Trong mắt Thiên Anh, Hoàng Nam chàng trai theo chủ nghĩa tôn sùng chuyện học và lạnh lùng như một khối băng. Việc cậu chịu dừng lại và trả lời dù ngắn gọn đủ khiến cô thấy mình có chút đặc biệt với cậu.

Thiên Anh không ngần ngại đưa cuốn sách trong tay mình về phía Hoàng Nam. “Đây này. Một cuốn sách tuyển tập những đề thi mới nhất, cập nhật nhiều cách giải siêu hay và siêu dễ hiểu luôn. Hoàng Nam muốn đọc thử không? Cô cười, mắt cong lên thành hình bán nguyệt.

Hoàng Nam hơi ngạc nhiên bởi đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện mà Thiên Anh gần gũi như vậy, còn chủ động đưa sách cho cậu.

Hoàng Nam nhận lấy cuốn sách, ngón tay chạm nhẹ bìa sách, liếc qua vài trang, gật đầu. “Cũng ổn đấy. Cảm ơn!”

Câu chuyện cứ thế chìm sâu vào tiếng lật sách, đôi lúc là tiếng bước chân.

Ở một góc nhỏ của nhà sách An Nhiên, có hai bạn học sinh đứng cạnh nhau, yên tĩnh nhưng không xa cách. Trong không gian tràn ngập “mùi tri thức”, thi thoảng, có một ánh mắt trong trẻo âm thầm nhìn người bạn bên cạnh đang tập trung đọc từng trang sách.

Phải chăng đây lại là một chữ duyên?

Rời khỏi nhà sách, Thiên Anh thấy lòng mình lấp lánh như vệt nắng cuối chiều còn sót lại trên vai áo. Cô không hiểu vì sao một cuộc trò chuyện lại khiến trái tim mình đập nhanh đến thế.​

Hoàng hôn nghiêng xuống, nhuộm cả con ngõ nhỏ trong gam màu mật ong ấm áp. Thiên Anh bước qua cánh cổng sắt, tay vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má. Ở phía đối diện, một người lặng yên dựa vào gốc cây, ánh mắt dõi theo cho đến khi bóng cô khuất hẳn sau khung cửa. Cánh cửa khép lại, người ấy mới cúi đầu bước đi, để lại phía sau mùi nắng vương trong gió.
 
Quay lại
Top Bottom