- Tham gia
- 24/11/2025
- Bài viết
- 624
CHƯƠNG 15: BÌNH YÊN
Phần 2: BÓNG RỔ CHUYÊN DƯƠNG THANH
Phần 2: BÓNG RỔ CHUYÊN DƯƠNG THANH
Kiều Vy nhìn Thiên Anh một cái như ra hiệu trêu chọc.
Thiên Anh bắt được tín hiệu.
Cả hai cùng bật lên một đáp án, đồng thanh và đầy hào hứng. “Bún thịt nướng!”
Chí Vũ sững một nhịp rồi bật cười vì sự ăn ý khó hiểu giữa Thiên Anh và Kiều Vy. Không hiểu sao, khoảnh khắc đó, ánh mắt cậu chạm vào Kiều Vy rất lâu.
Gần trường Chuyên Dương Thanh thật sự có một quán bún thịt nướng khá nổi tiếng. Quán nhỏ và chỉ bán mỗi món ấy nhưng là bún nóng nên lúc nào cũng đông. Hôm đi thi, đoàn trường Hoàng Thanh có ghé vào, gặp cả mấy đoàn trường khác. Hương vị ấy cứ đeo đẳng Thiên Anh và Kiều Vy đến tận bây giờ, cứ như chỉ cần ai nhắc tên thôi là vị ngọt mặn, thơm khói lại tràn về.
Thoáng chốc nắng chiều đã ngả màu. Hôm nay nắng không gắt, trời trong và gió mát dịu, chuẩn thời tiết khiến người ta chỉ muốn xách xe ra ngoài, quả là Chí Vũ chọn ngày đi chơi quá hợp.
Dù là chủ nhật, cổng phụ Chuyên Dương Thanh vẫn mở vì có nhiều học sinh vào trường hoạt động câu lạc bộ hay chơi bóng.
Ngôi trường hiện ra trong tầm mắt cả nhóm: rộng, cổ kính và xanh bóng cây hơn hình dung. Con đường lát gạch chạy dài dưới tán những cây dầu già, gió thổi qua nghe xào xạc như tiếng quen thuộc của mỗi buổi sáng. Đâu đó vài chiếc ghế đá cũ nằm nép mình dưới bóng cây, có cả chiếc ghế đá hôm ấy Thiên Anh ngồi.
Không ai nói nhưng cả nhóm đều mặc định Hoàng Nam sẽ là người dẫn đường cho “hành trình tham quan” này.
Hoàng Nam đi trước, dáng bình thản, tay thỉnh thoảng chỉ về từng khu vực:
“Đây là dãy phòng học, mỗi tầng là một khối…”
“Kia là phòng truyền thống, bên đó là thư viện, này là khu thực hành, phía sau…”
Mỗi lần tay chỉ về một dãy nhà hay một góc sân, giọng Hoàng Nam điềm tĩnh.
Mặc dù chỉ nhìn qua lớp cửa kính và nghe Hoàng Nam kể, Thiên Anh và Kiều Vy vẫn cảm nhận được sự nhộn nhịp của Chuyên Dương Thanh: các lớp học được trang trí chỉn chu với những thành tích nổi bật, hoạt động phong trào luôn sôi động. Tất cả mang dáng vẻ một ngôi trường trọng điểm của tỉnh.
Vài bạn học sinh đi ngang qua, nhìn cả nhóm một chút rồi cũng quay đi. Trường đông quá, có lẽ họ nghĩ cả nhóm là học sinh của ngôi trường này.
Đi thêm vài phút đã đến sân thể thao đa năng. Trước mắt cả nhóm là một khu sân vận động rộng gần như trải dài đến tận cuối gió: sân bóng đá lớn, ba sân bóng chuyền, sân bóng rổ, kèm theo khu tập điền kinh với đường chạy và nhiều bộ môn nhảy cao, nhảy xa, đẩy tạ, phóng lao… Mọi thứ được đầu tư kỹ đến mức ba vị khách nhỏ bé phải đứng lại.
“Trường này chịu chi thật.” Chí Vũ thốt lên, mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Sân bóng rổ, khoảng tám chín học sinh đang tụ lại, có vẻ chuẩn bị tập luyện, một giọng gọi lớn vang lên. “Hoàng Nam!”
Cả nhóm giật mình,Thiên Anh và Kiều Vy lập tức nhìn quanh, tưởng đâu bị nhắc nhở vì vào trường không xin phép rồi ngạc nhiên khi thấy một bạn nam từ nhóm đó lao đến cạnh Hoàng Nam, nụ cười tươi đến mức tưởng đâu có nắng đọng trên môi.
“Về thăm trường hả?” Người đó hỏi bằng giọng thân mật như đã quen Hoàng Nam từ lâu.
Hoàng Nam gật nhẹ, đáp bằng giọng rất tự nhiên. “Đi chơi gần đây, tiện ghé thăm trường.”
Người kia cũng không quên chào hỏi ba người bạn đang đứng cạnh, sau vài câu giới thiệu đơn giản, người đó cười tươi roi rói.
“Có muốn chơi một trận không?”
Câu nói bật ra không chút nghi thức. Bạn nam vừa cất lời mời chơi bóng là Đăng Dương lớp 12 Lý, đội trưởng đội bóng rổ Chuyên Dương Thanh. Một cái tên từng rất nổi trong các giải thể thao của trường. Khi Hoàng Nam còn học ở đây, hai người hay chơi bóng cùng nhau sau giờ tan học. Kiểu thân thuộc của họ là thân thuộc của những người con trai lớn lên cùng một sân bóng: ít nói, ít kể, một ánh mắt là đủ hiểu nhau.
Thiên Anh có chút bất ngờ. Thật sự thì Hoàng Thanh hay Hoa Thanh đều không mặn mà với bóng rổ, trong chương trình học cũng chẳng đưa vào, việc Hoàng Nam chơi bóng rổ cô lại chưa từng nghe ai nói, cứ như đã bị lãng quên từ khi nào.
Một chút cảm giác lạ lạ nhẹ nhàng lướt qua tim ai đó.
Đăng Dương gọi lớn về phía Chí Vũ. “Cậu chơi chung luôn nhá?”
Chí Vũ gãi đầu, cười ngại. “Mình không giỏi môn này đâu…”
“Thử đi! Cũng đang thiếu người mà!” Đăng Dương khăng khăng, nhiệt tình đến mức khó ai từ chối được.
Chí Vũ nhìn Kiều Vy như tìm sự ủng hộ vô hình nào đó.
Kiều Vy nhún vai, nửa như động viên, nửa thách thức, và thế là Chí Vũ gật đầu.
Họ chia đội rất nhanh: Hoàng Nam, Chí Vũ và ba bạn khác cùng một đội; Đăng Dương và bốn bạn kia cùng một đội. Một bạn được chọn làm trọng tài.
Quả bóng từ tay bạn đó được tung lên cao, cắt ngang bầu trời chiều đang dịu xuống. Tiếng giày ma sát trên nền sân vang lên đều, gọn và chắc như nhịp điệu quen thuộc của sân bóng.
Hoàng Nam nhảy lên đỡ bóng bằng động tác rất gọn, Đăng Dương áp sát, hai người giằng bóng trong một khoảnh khắc, bất ngờ Hoàng Nam chuyền sang cánh phải, bóng lọt vào tay Chí Vũ.
Chí Vũ hơi giật mình, rõ ràng cậu không nghĩ bóng sẽ được chuyền cho mình nhanh đến vậy. Chỉ một nhịp, Chí Vũ lấy lại bình tĩnh, bước chân chuyển hướng, bóng bật xuống đất, dội lên đều đặn.
Một bạn bên đội Đăng Dương lao đến cướp bóng nhưng muộn rồi, một cú lách người đẹp đến mơ hồ, bóng từ tay phải được đẩy sang trái, đi qua khe hở chỉ vừa bằng một bàn tay. Đối thủ bị hớ, bước hụt một nhịp, Chí Vũ liền tăng tốc.
Thêm bạn khác từ đội của Đăng Dương chạy đến cản, Chí Vũ không lùi, cậu xoay người, bóng theo quỹ đạo nửa vòng tròn quanh eo, rồi đổi tay lần nữa.
Chí Vũ nhảy lên, bóng rời tay, bay theo đường cong mềm như một nét vẽ sắc xảo trên nền trời rơi xuống rổ không chạm vành.
Rầm, kéo theo tiếng reo hò bật lên từ cả hai đội.
Kiều Vy nghiêng đầu, đôi mắt bật sáng như vừa chứng kiến một điều khó tin. “Cậu ta bảo chơi không giỏi mà…”
Thiên Anh ngồi cạnh không chớp mi, hờ hững đáp. “Giả bộ đó!”
Hai cô bạn chạm vai nhau, chăm chú theo dõi trận bóng.
Từ đó, trận đấu trở nên cực kỳ sôi động.
Hoàng Nam ghi điểm bằng những cú ném xa chính xác đến mức khiến người ta phải đặt câu hỏi tại sao một người điềm đạm lại có những cú ném sắc như thế?
Chí Vũ liên tục đột phá, vài pha phối hợp ăn ý bất ngờ với Hoàng Nam cứ như hai người đã tập với nhau từ lâu.
Trên khán đài nhỏ của khu dự bị, Kiều Vy và Thiên Anh cổ vũ rất nhiệt tình, nhiều lúc còn bật cười khi Chí Vũ ghi điểm rồi lén quay về phía Kiều Vy để xem cô có nhìn thấy không.
Tỉ số cứ đuổi nhau sát sao đến nghẹt thở. Phút cuối cùng, đội của Hoàng Nam và Chí Vũ dẫn trước hai điểm. Tiếng còi kết thúc vang lên, tất cả đều thấm đẫm mồ hôi.
Đăng Dương chống tay lên hông thở gấp, gương mặt vẫn rạng rỡ. “Lâu rồi mới chơi một trận đã như vậy đó!”
Mấy bạn khác thu dọn nước, khăn lau, Đăng Dương vừa lau mồ hôi vừa đi cạnh nhóm Hoàng Nam, vừa đi Đăng Dương vừa nói. “Nhớ lúc mình đánh giải trường năm lớp 10 không, mấy cú ném thần sầu ba điểm của mày đánh bại 11 Văn, mấy đứa này cứ nhắc hoài.”
Đăng Dương không quên quay sang nói vài câu với Chí Vũ, khen cú đi bóng lúc nãy khiến ai cũng đứng hình.
Thiên Anh và Kiều Vy đi bên phải Hoàng Nam, không chen vào câu chuyện của ba người kia, lặng lẽ nghe và mỉm cười.
Có chút gì đó rất nhẹ nhàng như một buổi chiều chậm lại vì người ta bỗng tìm thấy một mảnh ký ức mới về nhau.
Chợt nhớ ra, Đăng Dương đứng lại. “Mà này, mày gặp Nhật Minh chưa? Hình như giờ này nó còn ôn trong phòng 12 Sinh đấy.”
Hoàng Nam thoáng khựng lại khi nghe cái tên kia, lắc đầu. “Trễ rồi, còn về nữa.”
Cả nhóm tạm biệt Đăng Dương, đi về hướng cổng trường.
Gần đến cổng, Hoàng Nam quay đầu, nói với lại. “Tết nhớ lại nhà tao chơi.”
Đăng Dương đứng đó, cười thành tiếng, nhanh miệng đáp lại. “Biết rồi.”
Bóng bốn người dài ra trên nền sân đã ngả tối, câu chuyện, tiếng cười, cả hơi ấm của trận bóng vừa rồi cũng lùi lại phía sau./.
Thiên Anh bắt được tín hiệu.
Cả hai cùng bật lên một đáp án, đồng thanh và đầy hào hứng. “Bún thịt nướng!”
Chí Vũ sững một nhịp rồi bật cười vì sự ăn ý khó hiểu giữa Thiên Anh và Kiều Vy. Không hiểu sao, khoảnh khắc đó, ánh mắt cậu chạm vào Kiều Vy rất lâu.
Gần trường Chuyên Dương Thanh thật sự có một quán bún thịt nướng khá nổi tiếng. Quán nhỏ và chỉ bán mỗi món ấy nhưng là bún nóng nên lúc nào cũng đông. Hôm đi thi, đoàn trường Hoàng Thanh có ghé vào, gặp cả mấy đoàn trường khác. Hương vị ấy cứ đeo đẳng Thiên Anh và Kiều Vy đến tận bây giờ, cứ như chỉ cần ai nhắc tên thôi là vị ngọt mặn, thơm khói lại tràn về.
Thoáng chốc nắng chiều đã ngả màu. Hôm nay nắng không gắt, trời trong và gió mát dịu, chuẩn thời tiết khiến người ta chỉ muốn xách xe ra ngoài, quả là Chí Vũ chọn ngày đi chơi quá hợp.
Dù là chủ nhật, cổng phụ Chuyên Dương Thanh vẫn mở vì có nhiều học sinh vào trường hoạt động câu lạc bộ hay chơi bóng.
Ngôi trường hiện ra trong tầm mắt cả nhóm: rộng, cổ kính và xanh bóng cây hơn hình dung. Con đường lát gạch chạy dài dưới tán những cây dầu già, gió thổi qua nghe xào xạc như tiếng quen thuộc của mỗi buổi sáng. Đâu đó vài chiếc ghế đá cũ nằm nép mình dưới bóng cây, có cả chiếc ghế đá hôm ấy Thiên Anh ngồi.
Không ai nói nhưng cả nhóm đều mặc định Hoàng Nam sẽ là người dẫn đường cho “hành trình tham quan” này.
Hoàng Nam đi trước, dáng bình thản, tay thỉnh thoảng chỉ về từng khu vực:
“Đây là dãy phòng học, mỗi tầng là một khối…”
“Kia là phòng truyền thống, bên đó là thư viện, này là khu thực hành, phía sau…”
Mỗi lần tay chỉ về một dãy nhà hay một góc sân, giọng Hoàng Nam điềm tĩnh.
Mặc dù chỉ nhìn qua lớp cửa kính và nghe Hoàng Nam kể, Thiên Anh và Kiều Vy vẫn cảm nhận được sự nhộn nhịp của Chuyên Dương Thanh: các lớp học được trang trí chỉn chu với những thành tích nổi bật, hoạt động phong trào luôn sôi động. Tất cả mang dáng vẻ một ngôi trường trọng điểm của tỉnh.
Vài bạn học sinh đi ngang qua, nhìn cả nhóm một chút rồi cũng quay đi. Trường đông quá, có lẽ họ nghĩ cả nhóm là học sinh của ngôi trường này.
Đi thêm vài phút đã đến sân thể thao đa năng. Trước mắt cả nhóm là một khu sân vận động rộng gần như trải dài đến tận cuối gió: sân bóng đá lớn, ba sân bóng chuyền, sân bóng rổ, kèm theo khu tập điền kinh với đường chạy và nhiều bộ môn nhảy cao, nhảy xa, đẩy tạ, phóng lao… Mọi thứ được đầu tư kỹ đến mức ba vị khách nhỏ bé phải đứng lại.
“Trường này chịu chi thật.” Chí Vũ thốt lên, mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Sân bóng rổ, khoảng tám chín học sinh đang tụ lại, có vẻ chuẩn bị tập luyện, một giọng gọi lớn vang lên. “Hoàng Nam!”
Cả nhóm giật mình,Thiên Anh và Kiều Vy lập tức nhìn quanh, tưởng đâu bị nhắc nhở vì vào trường không xin phép rồi ngạc nhiên khi thấy một bạn nam từ nhóm đó lao đến cạnh Hoàng Nam, nụ cười tươi đến mức tưởng đâu có nắng đọng trên môi.
“Về thăm trường hả?” Người đó hỏi bằng giọng thân mật như đã quen Hoàng Nam từ lâu.
Hoàng Nam gật nhẹ, đáp bằng giọng rất tự nhiên. “Đi chơi gần đây, tiện ghé thăm trường.”
Người kia cũng không quên chào hỏi ba người bạn đang đứng cạnh, sau vài câu giới thiệu đơn giản, người đó cười tươi roi rói.
“Có muốn chơi một trận không?”
Câu nói bật ra không chút nghi thức. Bạn nam vừa cất lời mời chơi bóng là Đăng Dương lớp 12 Lý, đội trưởng đội bóng rổ Chuyên Dương Thanh. Một cái tên từng rất nổi trong các giải thể thao của trường. Khi Hoàng Nam còn học ở đây, hai người hay chơi bóng cùng nhau sau giờ tan học. Kiểu thân thuộc của họ là thân thuộc của những người con trai lớn lên cùng một sân bóng: ít nói, ít kể, một ánh mắt là đủ hiểu nhau.
Thiên Anh có chút bất ngờ. Thật sự thì Hoàng Thanh hay Hoa Thanh đều không mặn mà với bóng rổ, trong chương trình học cũng chẳng đưa vào, việc Hoàng Nam chơi bóng rổ cô lại chưa từng nghe ai nói, cứ như đã bị lãng quên từ khi nào.
Một chút cảm giác lạ lạ nhẹ nhàng lướt qua tim ai đó.
Đăng Dương gọi lớn về phía Chí Vũ. “Cậu chơi chung luôn nhá?”
Chí Vũ gãi đầu, cười ngại. “Mình không giỏi môn này đâu…”
“Thử đi! Cũng đang thiếu người mà!” Đăng Dương khăng khăng, nhiệt tình đến mức khó ai từ chối được.
Chí Vũ nhìn Kiều Vy như tìm sự ủng hộ vô hình nào đó.
Kiều Vy nhún vai, nửa như động viên, nửa thách thức, và thế là Chí Vũ gật đầu.
Họ chia đội rất nhanh: Hoàng Nam, Chí Vũ và ba bạn khác cùng một đội; Đăng Dương và bốn bạn kia cùng một đội. Một bạn được chọn làm trọng tài.
Quả bóng từ tay bạn đó được tung lên cao, cắt ngang bầu trời chiều đang dịu xuống. Tiếng giày ma sát trên nền sân vang lên đều, gọn và chắc như nhịp điệu quen thuộc của sân bóng.
Hoàng Nam nhảy lên đỡ bóng bằng động tác rất gọn, Đăng Dương áp sát, hai người giằng bóng trong một khoảnh khắc, bất ngờ Hoàng Nam chuyền sang cánh phải, bóng lọt vào tay Chí Vũ.
Chí Vũ hơi giật mình, rõ ràng cậu không nghĩ bóng sẽ được chuyền cho mình nhanh đến vậy. Chỉ một nhịp, Chí Vũ lấy lại bình tĩnh, bước chân chuyển hướng, bóng bật xuống đất, dội lên đều đặn.
Một bạn bên đội Đăng Dương lao đến cướp bóng nhưng muộn rồi, một cú lách người đẹp đến mơ hồ, bóng từ tay phải được đẩy sang trái, đi qua khe hở chỉ vừa bằng một bàn tay. Đối thủ bị hớ, bước hụt một nhịp, Chí Vũ liền tăng tốc.
Thêm bạn khác từ đội của Đăng Dương chạy đến cản, Chí Vũ không lùi, cậu xoay người, bóng theo quỹ đạo nửa vòng tròn quanh eo, rồi đổi tay lần nữa.
Chí Vũ nhảy lên, bóng rời tay, bay theo đường cong mềm như một nét vẽ sắc xảo trên nền trời rơi xuống rổ không chạm vành.
Rầm, kéo theo tiếng reo hò bật lên từ cả hai đội.
Kiều Vy nghiêng đầu, đôi mắt bật sáng như vừa chứng kiến một điều khó tin. “Cậu ta bảo chơi không giỏi mà…”
Thiên Anh ngồi cạnh không chớp mi, hờ hững đáp. “Giả bộ đó!”
Hai cô bạn chạm vai nhau, chăm chú theo dõi trận bóng.
Từ đó, trận đấu trở nên cực kỳ sôi động.
Hoàng Nam ghi điểm bằng những cú ném xa chính xác đến mức khiến người ta phải đặt câu hỏi tại sao một người điềm đạm lại có những cú ném sắc như thế?
Chí Vũ liên tục đột phá, vài pha phối hợp ăn ý bất ngờ với Hoàng Nam cứ như hai người đã tập với nhau từ lâu.
Trên khán đài nhỏ của khu dự bị, Kiều Vy và Thiên Anh cổ vũ rất nhiệt tình, nhiều lúc còn bật cười khi Chí Vũ ghi điểm rồi lén quay về phía Kiều Vy để xem cô có nhìn thấy không.
Tỉ số cứ đuổi nhau sát sao đến nghẹt thở. Phút cuối cùng, đội của Hoàng Nam và Chí Vũ dẫn trước hai điểm. Tiếng còi kết thúc vang lên, tất cả đều thấm đẫm mồ hôi.
Đăng Dương chống tay lên hông thở gấp, gương mặt vẫn rạng rỡ. “Lâu rồi mới chơi một trận đã như vậy đó!”
Mấy bạn khác thu dọn nước, khăn lau, Đăng Dương vừa lau mồ hôi vừa đi cạnh nhóm Hoàng Nam, vừa đi Đăng Dương vừa nói. “Nhớ lúc mình đánh giải trường năm lớp 10 không, mấy cú ném thần sầu ba điểm của mày đánh bại 11 Văn, mấy đứa này cứ nhắc hoài.”
Đăng Dương không quên quay sang nói vài câu với Chí Vũ, khen cú đi bóng lúc nãy khiến ai cũng đứng hình.
Thiên Anh và Kiều Vy đi bên phải Hoàng Nam, không chen vào câu chuyện của ba người kia, lặng lẽ nghe và mỉm cười.
Có chút gì đó rất nhẹ nhàng như một buổi chiều chậm lại vì người ta bỗng tìm thấy một mảnh ký ức mới về nhau.
Chợt nhớ ra, Đăng Dương đứng lại. “Mà này, mày gặp Nhật Minh chưa? Hình như giờ này nó còn ôn trong phòng 12 Sinh đấy.”
Hoàng Nam thoáng khựng lại khi nghe cái tên kia, lắc đầu. “Trễ rồi, còn về nữa.”
Cả nhóm tạm biệt Đăng Dương, đi về hướng cổng trường.
Gần đến cổng, Hoàng Nam quay đầu, nói với lại. “Tết nhớ lại nhà tao chơi.”
Đăng Dương đứng đó, cười thành tiếng, nhanh miệng đáp lại. “Biết rồi.”
Bóng bốn người dài ra trên nền sân đã ngả tối, câu chuyện, tiếng cười, cả hơi ấm của trận bóng vừa rồi cũng lùi lại phía sau./.