Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 15: Bình yên | Phần 1: Khu vui chơi hồ nước ngọt

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
621
CHƯƠNG 15: BÌNH YÊN

Phần 1: KHU VUI CHƠI HỒ NƯỚC NGỌT

Một bản nhạc không lời khe khẽ vang lên, giai điệu như sợi chỉ mảnh nối người ta với ký ức không rõ đã thuộc về mùa nào.

Thiên Anh tựa người vào gối, chăm chú xem lại những bức ảnh Hoàng Nam mới gửi. Có ảnh cô giơ hai tay lên trời, tay muốn chạm vào những tia nắng cuối chiều. Có ảnh cô đưa tay che nắng, mắt nheo lại hệt chú mèo nhỏ. Lướt qua là ảnh cô nhìn thẳng vào ống kính, nụ cười rạng rỡ giữ lấy trọn khoảnh khắc của riêng mình. Lướt qua nữa là ảnh cô dang rộng hai tay, sẵn sàng ôm cả bầu trời hoàng hôn vào lòng, còn nhiều ảnh khác nữa. Ngón tay cô lướt qua từng bức ảnh, đôi môi vô thức cong lên. Nghĩ lại chiều nay, cô lắc đầu, hình như mình hơi tinh nghịch quá. Nhưng Hoàng Nam cũng thật chiều theo cô, kiên nhẫn chụp đủ kiểu, còn bắt được những lúc cô không phòng bị nhất rồi cả lúc cô tự mình “tác nghiệp”.

Thật sự đến chính Thiên Anh tự hỏi, không biết Hoàng Nam có xóa những bức ảnh đó không nữa vì cô không có năng khiếu trong mảng này.

Bất chợt, một ký ức ghé qua.

Khoảnh khắc Thiên Anh mải mê nhìn ánh hoàng hôn, quay lại thì bắt gặp Hoàng Nam cũng đang hướng về cùng một phía. Khi ánh mắt chạm nhau, cô không rõ lúc ấy mình nghĩ gì, chỉ nhớ có chút bất ngờ và thoáng bối rối. Cô quay đi thật nhanh, giả vờ như chẳng có gì xảy ra, mặt lại nóng lên mất mấy giây.

“Tạm biệt, mai gặp!”, lời Hoàng Nam nói khi cả hai tạm biệt nhau đột nhiên vọng lại, dịu dàng như một câu hẹn lửng lơ.

Thiên Anh nhíu mày, mai là chủ nhật mà, có lên trường ôn thi đâu mà gặp nhỉ? Mình nghe nhầm sao?

Đang ngẩn ngơ, điện thoại Thiên Anh rung nhẹ. Một thông báo hiện lên: cô vừa được thêm vào nhóm Z có tên “Vitamin Chill”. Lớp cô có dự định gì đâu, trường lại càng không, vậy nhóm này là gì?

Chưa hiểu chuyện gì, tin nhắn trong nhóm đã xuất hiện liên tục.

Chí Vũ: Mai 8h nha mọi người.

Kiều Vy: Chốt luôn!

Mai làm gì, hay đi đâu nhỉ? Một loạt dấu chấm hỏi chạy vòng vòng trong đầu, Thiên Anh lập tức nhắn riêng:

Thiên Anh: Anh lại bày trò gì đó?

Chưa đầy ba giây, Chí Vũ thả icon mặt cười trêu chọc.

Chí Vũ: Chẳng phải dạo trước em nói muốn tìm chỗ nào có không gian mát mẻ, cây xanh, sông nước bao quanh sao?

Thiên Anh chớp mắt, thì cô có nói thật nhưng mà… liền gõ nhanh:

Thiên Anh: Thì sao?

Chí Vũ: Thì mai cùng đi chứ sao. Khu vui chơi cạnh trường chuyên, chỗ tháng trước em đi thi đó.

Thiên Anh: Ngày mai hả? Nội với ba không đồng ý cho em đi đâu.

Chí Vũ: An tâm, chiều nay anh qua nhà em chơi, xin ngoại giúp em luôn rồi.

Thiên Anh nín thở. Xin rồi, khi nào vậy chứ? Nếu là Chí Vũ mở lời thì chắc chắn nội cô sẽ đồng ý. Tin nhắn khác tiếp theo đến ngay lập tức:

Chí Vũ: Mai có em, anh, Kiều Vy với Hoàng Nam. Đừng ngủ quên đó.

Thiên Anh xị mặt, trong mắt ông anh này, mình chỉ là con sâu ngủ thôi nhỉ?

Nghĩ đến khu vui chơi, nơi mình chỉ dám nhìn từ xa, lòng Thiên Anh rộn lên một chút mong chờ. Hôm ấy đi cùng đoàn trường, thi xong là về luôn nên cô chẳng dám tách đoàn qua đó chơi một mình, bây giờ đã có cơ hội đi, lại đi cùng người mình quý, còn gì đáng để từ chối nữa.

Thiên Anh quay lại bàn, làm nốt núi bài tập thầy Trung đã giao. Lạ thay, những công thức Hóa học chẳng khiến đầu cô nhức chút nào, mọi thứ cứ nhẹ bẫng.

Đêm đen buông xuống, trong lòng ai đó, bình yên hay háo hức? Chẳng biết.

Buổi sáng hôm sau, một khoảng không gian xanh mát hiện ra giữa lòng thị trấn. Mặt hồ rộng mênh mang kéo dài gần hết tầm nhìn, phẳng lặng đến mức phản chiếu từng mảng xanh xanh, tầng tầng lớp lớp như vòng tay ôm lấy mặt nước.

Đúng tám giờ, bốn người đã có mặt trước khu vui chơi, tiếng loa phát thanh phát những bản nhạc vui tai, cờ và dải ruy băng tung bay trong gió.

“Được rồi, mọi người chú ý!” Giọng Kiều Vy bật lên trước nhất khi cả nhóm vừa chụp xong bức ảnh nhóm đầu tiên.

Kiều Vy giơ tay, chỉ lên cao, khuôn mặt rạng rỡ không giấu nổi sự phấn khích. “Có hướng dẫn viên Vy Vy đây, đảm bảo các cậu không thất lạc, không tốn tiền oan và càng không bị buồn chán!”

Chí Vũ nhíu mày chen vô. “Rồi đó, nhập tâm lắm rồi đó!”

Thiên Anh và Hoàng Nam đứng bên cạnh, nhìn nhau, cười thầm.

Nhìn qua biểu cảm của Thiên Anh cũng đủ hiểu rằng đây chẳng là chuyện gì lạ thường. Kiều Vy từng nói với Thiên Anh rằng cô muốn trở thành một hướng dẫn viên du lịch, đi đến những nơi cô muốn đến, giới thiệu hết những điều cô biết về nơi đó.

Kiều Vy nhanh chóng lôi cả nhóm vào bên trong, vừa đi vừa chỉ từng nơi như cô nàng thuộc từng góc đến từng nhánh cây nơi đây.

Cả nhóm vừa đi vừa cảm nhận không gian trong lành mát mẻ.

Thoáng đó, Thiên Anh bắt gặp một quán nhỏ bán kem dưới tán cây bằng lăng tím, mỗi người chọn được một vị kem yêu thích, lại toan bước.

Kiều Vy tiếp tục vai trò hướng dẫn viên của mình, vừa đi vừa nói. “Này là con đường dạo bộ ven hồ. Nói sao nhỉ, rất “chill” mấy lúc chiều tà!”

Cả nhóm nhìn thấy hàng ghế đá dưới tán cây cổ thụ, Thiên Anh lại reo lên. “Chỗ này lý tưởng để ngồi đọc sách nè, ngắm cảnh cũng tuyệt vời nhỉ?”

Nói rồi, Thiên Anh kéo Kiều Vy về phía ghế đá, cả hai ngồi xuống, Thiên Anh tựa vào vai Kiều Vy như một đôi tình nhân mới quen, cười khúc khích. Chí Vũ đứng bên cạnh không nhịn được cười, liền cầm điện thoại ghi lại khoảnh khắc mình vừa chứng kiến.

Cả nhóm lại đi dạo, bước lên cây cầu bắc qua hồ.

Kiều Vy chỉ vào một góc hồ, nơi có đàn cá chép đang ngoi lên. “Trong hồ có cá chép nè. Ai mà làm rơi điện thoại xuống hồ là nó nuốt luôn đó.”

Chí Vũ giật mình, quay sang nhìn Kiều Vy, hiểu ngay người bên cạnh đang nói đến mình, vô thức lùi lại một bước.

Thiên Anh cười tươi đến mức phải đưa tay che miệng.

Hoàng Nam nhìn sang Thiên Anh, ánh mắt tự nhiên mềm lại. Nắng xuyên qua tán cây đổ bóng xuống vai cô, gió thổi nhẹ làm sợi tóc cô bay bay. Cậu đưa tay định chỉnh lại nhưng cô quay qua, ánh mắt họ chạm nhau, cậu vô thức kéo tay lại. “Gió thổi mạnh quá!”

Cả nhóm lại đi tiếp, Thiên Anh nhìn mặt hồ loang nắng, thi thoảng nhìn sang Hoang Nam rồi quay đi.

Bất chợt Chí Vũ kéo vai áo Kiều Vy như thấy gì đó, thốt lên. “Trời ơi, cậu có chị em sinh đôi hả?”

Cả nhóm giật mình, bất ngờ vì câu hỏi của Chí Vũ.

Tay Chí Vũ chỉ về vườn thú cách đó không xa. Bên đó có một chú chuột lang nước màu xám đang gặm nhụm cỏ nhỏ, ánh mắt bình thản như chẳng quan tâm đến những chuyện xung quanh.

Kiều Vy đánh nhẹ vào vai Chí Vũ. Cả hai liền kéo nhau chạy lại, chăm chú ngắm nhìn chú chuột. Dưới tán cây râm mát của khu vườn thú, Kiều Vy dừng lại trước chuồng dê. Những chú dê con lanh chanh chạy vòng vòng, thỉnh thoảng lại kiễng chân lên hàng rào. Vừa thấy chú dê nào chạy nhanh là Chí Vũ cũng nghiêng người theo dõi cho bằng được, chân hơi nhón lên như sắp đuổi theo đến nơi. Cả hai lại ngắm mấy chú thỏ trắng đang chạy gần đó, xem chúng sẽ chạy vào chuồng nào.

Trong khi Kiều Vy và Chí Vũ hí hửng chạy về phía vườn thú, Hoàng Nam và Thiên Anh lại bị thu hút bởi lối đi nhỏ dẫn sang khu vườn hoa hướng dương ngay bên cạnh. So với sự rộn ràng của vườn thú, nơi này yên tĩnh hơn hẳn.

Thiên Anh bước vào như vừa chạm đến một thế giới khác. Cô khom người ngắm một bông hướng dương đang xoè rộng, lập tức bị thu hút bởi bông lớn hơn cách đó vài bước. Mỗi lần bắt gặp một hoa to hơn, ánh mắt cô lại sáng lên như bắt được điều gì đó rất nhỏ mà cũng rất đẹp. Đi thêm một đoạn, cô xoay một vòng giữa luống hoa, váy xoè theo chuyển động, cứ ngỡ đang đứng giữa một rừng hướng dương bất tận.

Hoàng Nam đi phía sau, chậm hơn Thiên Anh một đoạn. Cậu không gọi, cũng không bước tới gần, chỉ lẳng lặng theo sau để khoảng cách đủ gần mà không phá đi nhịp vui của cô. Vài lúc, cậu đưa tay chạm nhẹ vào một đóa hướng dương ven lối đi, vuốt qua một cánh hoa, hoặc chỉnh lại một đóa bị nghiêng rồi tiếp tục bước theo lối cô vừa đi qua.

Cả hai bước ra khỏi vườn hoa. Từ đằng xa, tiếng gọi của Kiều Vy bỗng vang lên. “Hai người lại đây, có cái này vui lắm.”

Hoàng Nam và Thiên Anh tiến lại gần nơi Kiều Vy và Chí Vũ đang đứng.

Kiều Vy hào hứng chỉ tay về phía khu đạp vịt nằm ngay bờ hồ, kéo tay Thiên Anh, lắc lắc, ánh mắt rực lên. “Chơi cái này đi!”

Dọc theo góc bờ hồ có một hàng khoảng chín đến mười “chú vịt” đang đậu thẳng lối, mỗi chú còn được đánh số màu đỏ rõ ràng.

Thấy cả nhóm đang hào hứng, chị nhân viên quản lý cũng nhiệt tình giới thiệu. Nói rồi, chị hỏi cả nhóm muốn chọn “chú vịt” nào.

Chẳng biết là vô tình hay trùng hợp, Kiều Vy và Chí Vũ đồng thanh. “Em muốn cái số 10!”

Đó là một chiếc thuyền đạp vịt có hình thiên nga, còn là thiên nga trắng, họa tiết đơn giản thôi nhưng nhìn sơ qua, đó là chiếc có vẻ mới nhất trong nhóm đang đậu bên bờ hồ. Hai người này cũng thật có mắt chọn mà!

Kiều Vy ngay lập tức lên tiếng trước. “Mình chọn trước rồi, cậu chọn cái khác đi.”

“Không nhường đâu nhé!” Chí Vũ đáp nhanh chẳng chần chừ. Giọng điệu nghe như chẳng ai chịu nhường ai.

Thiên Anh ở cạnh thấy trong ánh mắt hai người họ, có điều gì đó rất hứng thú.

Chị nhân viên đứng cạnh cũng không nhịn được cười, chị ho nhẹ. “Một chú vịt phải có hai người mới được chèo ra giữa hồ hai em nhé.”

Thiên Anh y như rằng chỉ chờ mỗi câu này, liền nói. “Thế hai người cùng chèo chiếc này đi.”

Kiều Vy và Chí Vũ cuối cùng cũng ngoan ngoãn chèo cùng một chiếc thuyền. Cả hai cùng lên thuyền, động tác hơi vụng nhưng phối hợp rất tự nhiên.

Hoàng Nam và Thiên Anh cũng chọn một “chú vịt” bên cạnh, chiếc thuyền hình thiên nga với đôi cánh màu xanh dương đang xòe rộng. Khi thuyền tách bến, mặt nước mở ra thành những đường nhỏ, loang dần rồi mất hút.

Thuyền của Hoàng Nam và Thiên Anh trôi chậm hơn. Cả hai ngả người xuống ghế, chân nhịp nhàng đạp từng vòng, Hoàng Nam giữ tay lái để thuyền không lệch hướng. Nhịp đạp đều và nhẹ, khiến mọi chuyển động trở nên mềm đi, những vòng xoáy nhỏ mở ra rồi tan biến ngay sau đó, để lại mặt hồ phẳng lặng.



Phía xa, Kiều Vy và Chí Vũ chắc đã quen với nhịp đạp, chiếc thuyền không xoay vòng nữa, cả hai cũng thôi chí chóe. Thoáng nhìn qua, Kiều Vy đã ngã lưng vào ghế như tận hưởng không khí mát lành trên hồ.

Chốc lát lại nghe giọng Chí Vũ. “Bên này cảnh đẹp hơn!”

Thuyền của Hoàng Nam và Thiên Anh trôi dần đến đoạn rộng nhất. Mặt nước phản chiếu bầu trời và vòng cây xanh bao quanh, tất cả như một bức tranh trải rộng vô tận. Thiên Anh ngồi im một lúc, cảm giác như được hòa vào khoảng bình yên.

Bất chợt, Thiên Anh quay sang nhìn Hoàng Nam, hỏi nhỏ. “Hoàng Nam, trước đây cậu học ở Chuyên Dương Thanh nhỉ?”

Nghe Thiên Anh hỏi, Hoàng Nam chỉ gật đầu, tay và chân vẫn nhịp nhàng điều khiển để chiếc thuyền không lệch hướng.

Thiên Anh lại hỏi tiếp. “Thế Hoàng Nam có thường đến đây đi dạo hay đạp vịt như này không nhỉ?”

“Không! Mình không muốn, cũng không có thời gian.”

Câu trả lời rơi xuống mặt nước.

Không khí chìm vào khoảng không im lặng, Thiên Anh có chút lúng túng khi thấy ánh mắt khiến người ta chẳng hiểu được trong đầu Hoàng Nam đang nghĩ gì, một ánh mắt vô tình khiến cô nghĩ ngợi từ lúc mới chạm mặt đến hiện tại.

Thiên Anh ra vẻ đăm chiêu. “Vậy có điều gì khiến cậu thấy muộn phiền không?”

“Có!” Hoàng Nam đáp rất nhanh và dứt khoát.

Lời buông xuống làm Thiên Anh bất ngờ, nghiêm túc lắng nghe lời Hoàng Nam sắp nói.

“Hiện tại mình không thấy muộn phiền nữa, vì mình đang theo đuổi một điều mình xem là động lực.” Bất thình lình, Hoàng Nam nhìn Thiên Anh. “Còn cậu?”

“Một chút, ngay khoảng thời gian này và mình cũng đang cố gắng vì nó.” Thiên Anh không biết tại sao mình trả lời như thế.

Sau đó không có thêm câu hỏi nào nữa, hai người im lặng nhìn hàng cây ven bờ hồ. Cả hai biết rõ, trong lòng đối phương có một chiếc hộp được khóa kín và thời điểm hiện tại chưa phải lúc để mở chiếc hộp đó.

Cả nhóm đưa thuyền vào bờ, mặt hồ phía sau vẫn gợn lại mấy vòng sóng nhỏ như dấu chân của cuộc dạo chơi vừa rồi. Kiều Vy và Chí Vũ còn tranh luận xem ai là người “đạp lệch hướng”, vừa đi vừa huơ tay diễn tả.

Gần cuối lối đi ven hồ có một khoảng đất trống trải, cỏ mịn và phẳng như được chải sẵn. Cả nhóm ngồi xuống nghỉ, mỗi người tựa theo một tư thế thoải mái. Mái trường Chuyên Dương Thanh hiện ra sau hàng rào cây, mờ mờ nhưng rõ ràng.

Chí Vũ chống tay, nheo mắt nhìn về hướng đó một lúc, lên tiếng. “Hay là lát chúng ta qua Chuyên Dương Thanh chơi không?”

Kiều Vy lập tức quay sang, liếc Chí Vũ. “Hai người trong nhóm này có gene thích tham quan hay sao á?” Cô nàng đứng bật dậy, phủ bụi trên tay, giọng dứt khoát. “Đi ăn trước đi, không là mình xỉu mất.”

Chí Vũ nghiêng vai. “Vậy muốn ăn gì?”​
 
Quay lại
Top Bottom