Hoàn Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 10: Dịu dàng

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
458
CHƯƠNG 10: DỊU DÀNG

Tiết Sinh học đầu tiên của buổi sáng, Thiên Anh nhận ra sự khác thường khi lật vở, ở mép bìa tờ giấy bao có một mảnh giấy nhỏ được kẹp gọn ghẽ. Tối hôm qua, cô xem lại bài nhưng rõ ràng không thấy gì lạ, cũng có thể do cô quá tập trung. Trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh Chí Vũ với mấy trò tinh quái nên cũng không để tâm, liền bỏ qua rồi lật vở tiếp tục học như thường

Tiết học nối tiếp tiết học, không khí lớp học dần sôi động khi tiếng trống ra chơi vang lên.

Giữa tiếng nói cười rôm rả, giọng Thiên Anh vang lên, có chút ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc. “Hả? Hôm qua không phải anh Vũ mang vở cho tao hả?”

Kiều Vy gật đầu, cười hồn nhiên. “Đúng vậy, lúc nhắn tin với tao, Chí Vũ đó bảo đã nhờ Hoàng Nam mang đến cho mày đấy.”

Thiên Anh im lặng trong chốc lát, như sực nhớ ra, vội lật tìm lại mảnh giấy nhỏ trong mép bìa tập.

Từng dòng chữ được nắn nót: “Giống như một mầm cây, chỉ khi đủ ánh sáng và gặp đúng đất lành, nó dần lớn lên. Chúc mừng nhé, Thiên Anh”.

Thiên Anh biết ngay đó là Hoàng Nam, người đã nói với cô rằng thích thể hiện mọi thứ qua từng câu chữ. Người ta thường nói nét chữ nết người, chữ cậu viết nhìn qua rất nhẹ nhàng nhưng vững chắc, đều và dịu dàng như chính cách nói chuyện của cậu. Thiên Anh mỉm cười, nâng niu tờ giấy như một món quà nhỏ quý giá.

Kiều Vy nghiêng đầu sang, nhướng mày. “Này, mày đọc gì mà chăm chú thế? Thư tình nhỉ?”

“Người nào đó, viết chữ đẹp lắm.” Thiên Anh cười, ánh mắt chưa rời mảnh giấy.

Kiều Vy bỉu môi, vẻ bất lực xen lẫn trêu chọc.

Thiên Anh chưa dừng lại. “Tối hôm qua tao có nhắn tin cho Hoàng Nam mà cậu ấy lạ lắm, nhắn lại một tin nhắn cái im luôn…”

Nghe vậy, Kiều Vy như bắt trúng điều gì thú vị, vội ghé sát. “Hoàng Nam của mày lạ nhỉ?”

Thiên Anh suýt hoảng hốt, đỏ mặt, nghiêng người né ánh nhìn của Kiều Vy, ngượng ngùng nói nhỏ. “Gì mà của tao nữa. Ê mà Vy Vy này, mấy nay mày với anh Vũ nhà tao thân lắm nha. Khai nhanh, có điều gì giấu tao không?”

Kiều Vy gương mặt ngại ngùng, đáp với giọng trầm tư, bình thường vô vị. “Bình thường mà, đôi khi tao với cậu ta trêu ghẹo nhau vài câu thôi.”

Cả hai cùng cười xem như xoa dịu không khí.



Trong đầu Thiên Anh bắt đầu chạy qua vô vàn câu hỏi: “Mình đã làm gì khiến cậu ấy như vậy?”, “Là vì mình không nhận ra tờ giấy này sao? Hay vì điều gì khác?”

Tối đến, đã hoàn thành bài tập và chuẩn bị bài cho ngày mai, Thiên Anh ngồi đó, trầm ngâm như một thói quen khó bỏ. Căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng nhạc khe khẽ từ laptop, cô bỗng nhớ đến tờ giấy nhỏ được kẹp cẩn thận trong góc của quyển vở bài tập Sinh học, liền lấy nó ra, ngắm nhìn một lúc lâu. Dòng chữ như sống lại lần nữa trong lòng.

Hôm qua Hoàng Nam đến trường, vậy tại sao không chờ để đưa tận tay cho cô mà nhờ Thanh Ngọc, sao phải lặng lẽ như thế?

Thiên Anh nhớ đến tin nhắn ngắn ngủi, lạnh nhạt hôm qua, một dòng duy nhất. Không biết từ lúc nào, lại chìm vào mớ suy nghĩ không đầu không cuối. Điện thoại đặt bên cạnh, màn hình vẫn sáng, ngón tay cô chạm nhẹ lên khung trò chuyện. Một dòng tin nhắn được gõ ra, rồi xóa, lại gõ, rồi lại xóa, cuối cùng vẫn có một tin nhắn được gửi đi. Tiếng thông báo vang lên, cô vội vàng mở xem nhưng không phải từ người cô mong đợi, là tin nhắn của lớp phó phong trào Ngân Thảo trong nhóm lớp.

Ngân Thảo: Gửi lớp kế hoạch các hoạt động chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam năm nay. Cụ thể sang tuần mình sẽ phổ biến trước lớp nhé!

Một chút hụt hẫng len vào tim, không khí lại chìm vào trầm ngâm của sự chờ đợi.

Ở một góc khác của thị trấn, giữa căn phòng được bày biện cẩn thận là bóng dáng thiếu niên đang chăm chú giải bài tập. Dáng vẻ cậu trầm tĩnh, ánh mắt dõi theo từng hàng chữ, từng con số như rằng thế giới bên ngoài tạm thời không tồn tại. Tiếng thông báo vang lên làm không gian vốn tĩnh lặng rung theo. Điện thoại để một bên lóe sáng, báo hiệu có tin nhắn mới nhưng cậu không ngẩng đầu vì mải mê tính toán bước tiếp theo cho bài toán khô khan kia.

Tiếng gõ cửa vang lên. “Mẹ có mang sữa cho con. Hôm qua giờ con cứ đắm chìm giải bài tập rồi.”

Hoàng Nam buông bút, hơi giãn người, quay lại với nụ cười. “Cảm ơn mẹ. Bài tập tuần này khá nhiều nên con tranh thủ làm cho xong.”

Mẹ vỗ nhẹ lên vai, nhìn con trai một lúc rồi rời đi.

Hoàng Nam cầm ly sữa, ánh mắt vô thức hướng về phía chiếc điện thoại đang sáng, tin nhắn vẫn là câu chào của mọi khi nhưng nội dung tin nhắn trông dài hơn.

Thiên Anh: Hi Hoàng Nam. Cảm ơn lời chúc mừng của cậu, cũng cảm ơn vì cậu đã mang vở đến cho mình. Nhưng mà, hôm qua cậu không chờ đưa tận tay cho mình, sao vậy? Với lại, khi tối cậu cũng có vẻ rất “bận” nhỉ, cậu, đang có chuyện gì sao?

Hoàng Nam hơi ngẩn người, đọc lại một lần nữa mới bắt đầu phản hồi.

Hoàng Nam: Không có chuyện gì đâu, mình vừa tìm được một số đề thi thử nên tập trung giải thôi.

Thiên Anh thở ra nhẹ nhõm, thầm nghĩ, hôm nay cậu ấy không lơ mình như hôm qua nữa. Một suy nghĩ khác lại hiện lên trong đầu, cũng đúng nhỉ, mấy hôm nay mãi vui vì kết quả mà quên mất loay hoay là thi quốc gia rồi. Cô bắt đầu soạn một dòng tin nhắn khác, chưa kịp gửi thì điện thoại đã báo có tin nhắn.

Hoàng Nam: Mình vẫn nhớ lời hẹn hôm thứ bảy.

Thiên Anh mỉm cười, tim như rung động, tiếp tục soạn tin nhắn.

Thiên Anh: Vậy, những lần sau, nếu thay anh Vũ mang vở đến cho mình, cậu có ở lại chờ mình không?

Hoàng Nam nhìn tin nhắn, môi nhếch nhẹ thành một nụ cười khó đoán.

Hoàng Nam: Không!

Một chữ ngắn gọn làm tim Thiên Anh hơi se lại trong thoáng chốc, thầm nghĩ mình lại đùa quá chớn rồi sao? Cô lập tức gõ tiếp như để chữa lại:

Thiên Anh: Mình đùa đấy, cậu đừng để tâm nha, mong đến thứ bảy.

Không lâu sau đó, một dòng tin nhắn phản hồi hiện lên:

Hoàng Nam: Mình cũng đùa. Giải cho xong câu này đã. Cậu ngủ ngon nhé!

Thiên Anh nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, khẽ cười.

Tin nhắn dịu dàng hơn hôm qua rất nhiều, vẫn là cậu nhưng cũng có gì đó không hoàn toàn giống trước.

Đêm đen buông xuống, nhẹ nhàng và bao dung như một tấm chăn mềm phủ lên tất cả những rung động ngập ngừng sắp thành lời.

Sáng thứ bảy, trời trong vắt như tấm kính được lau sạch sau cơn mưa đêm.

Thiên Anh bước ra khỏi nhà, chiếc balo nhỏ trên vai, đôi mắt ánh lên vẻ háo hức. Cô ngân nga một giai điệu vui tai, tiếng hát trong trẻo vang lên giữa khoảng sân nhỏ. Cổng vừa hé mở, cô đang dắt xe thì dừng sững lại, trước mắt cô là một dáng người đang đứng tựa nhẹ vào cột đèn trước cổng.

“Hoàng Nam?” Thiên Anh thoáng bất ngờ, một nhịp tim đã lệch, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười bước tới. “Hoàng Nam, cậu đến đón mình nhỉ? Nhưng hôm trước…”

Chưa nói hết câu, Hoàng Nam đã lên tiếng, giọng trầm mà dứt khoát. “Đi chung chẳng phải tiện hơn sao?”

Thiên Anh không giấu được nụ cười nhỏ.

Cậu ấy của hôm nay lạ lắm, vẫn là gương mặt, ánh mắt ấy nhưng gần gũi hơn, ấm áp hơn. Dẫu trong lòng chưa quen với cảm giác này, cô vẫn gật đầu.

Hoàng Nam đưa tay đỡ lấy balo của Thiên Anh, nghiêng xe. “Lên đi.”

Thiên Anh có chút bối rối cũng không ngần ngại quá lâu.

Cả hai đi chung trên chiếc xe đạp, bánh xe lăn đều theo từng nhịp nắng vàng. Đoạn đường đến nhà sách, gió nhẹ lùa qua vai áo, mang theo hương thơm dịu dàng của buổi sáng.

Ngồi sau Hoàng Nam, Thiên Anh nhẹ nghiêng người, giữ một khoảng cách đủ gần để nghe rõ nhịp thở của nhau.

Thiên Anh lặng im, mặc cho những cảm xúc mới lạ lan dần trong lồng ngực, Hoàng Nam cũng không nói gì, âm thầm cảm nhận sự hiện diện phía sau lưng mình, cảm giác buổi sáng dễ chịu hơn hẳn.

Cả hai chọn vị trí quen thuộc, góc bàn nơi lần đầu Thiên Anh thấy Hoàng Nam. Mọi thứ đâu đã vào đấy, cả hai cùng lấy bài vở, nhanh chóng tập trung vào việc học. Trong lúc lật vở, cô thoáng thấy một sấp đề rất quen nằm trong đống tài liệu của cậu.

Mắt Thiên Anh ánh lên chút tò mò. “Sao cậu có đề thi thử của thầy Hải trường mình biên soạn nhỉ?”

Hoàng Nam nhìn Thiên Anh, giọng vô tư. “Cô Diệp nhờ mình tiện đường ghé trường lấy giúp rồi cho mình một bản photo, thầy với cô là bạn Đại học mà.”

“Thế hôm rồi cậu không ở lại chờ gặp mình là vì gặp thầy Hải?” Thiên Anh như xâu chuỗi được mọi thứ.

Hoàng Nam cười, ánh nhìn xác nhận Thiên Anh vừa nói ra điều mà cậu chưa từng bày tỏ. “Được rồi, tập trung giải thôi.”

Không khí nhanh chóng trở lại với sự tập trung.

Có lẽ vì tuần học rồi khá thoải mái, cũng có thể vì người ngồi bên cạnh, tốc độ làm bài của họ nhanh đến lạ, thoáng đã hoàn thành một đề. Rồi như một phần thưởng, cả hai cùng tự thưởng cho nhau vài phút giải lao.

Thiên Anh tinh nghịch chỉ tay ra phía chậu cây gần cửa sổ. “Hôm nay nhà sách có hoa lan nữa kìa Hoàng Nam, cậu nhìn này.”

“Chẳng phải chậu lan ấy được đặt ở đó từ đầu sao?” Hoàng Nam bất giác nhìn theo hướng tay Thiên Anh chỉ.

Vừa quay lại, mắt Hoàng Nam chạm vào một hộp quà nhỏ được gói cẩn thận đặt trên sấp đề.

Thiên Anh lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ. “Quà tặng cậu. Mình nghĩ bây giờ là lúc thích hợp nhất để tặng cậu, nhưng mà về nhà hãy mở ra nhé!”

Thiên Anh làm vẻ bí mật, sự bí mật ấy trông thật đáng yêu.

Hoàng Nam nhìn Thiên Anh, đến chính mình cũng chẳng biết từ khi nào, ánh mắt dịu dàng cậu dành cho cô lại đặc biệt đến thế. “Cảm ơn cậu, Thiên Anh.”

Cả hai lại chìm vào thế giới học thuật của mình.

Nhà sách An Nhiên thật dịu dàng. Buổi học kết thúc khi trời bắt đầu ngả nhẹ về chiều, Hoàng Nam lại đưa Thiên Anh về, cả hai không nói nhiều bởi sự yên lặng dường như đã nói lên tất cả.

Chiều tối nhẹ trôi, giữa sân nhà nhỏ, một chút bình yên và một điều gì đó đang rung lên./.​
 

Đính kèm

  • Screenshot 2025-12-05 113131.png
    Screenshot 2025-12-05 113131.png
    16,9 KB · Lượt xem: 0
Quay lại
Top Bottom