[Longfic] Bách dạ mộng ảo.

ruby-chan

Quỷ Chúa ^o^
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/5/2011
Bài viết
455
Long fic: BÁCH DẠ MỘNG ẢO
Tác giả: Ruby-chan.
Nhân vật: Ran Mouri x Shinichi Kudou
Thể loại: General, comedy, tragedy, romance...
Ghi chú: Tôi chỉ sở hữu câu chuyện, không sở hữu nhân vật. Mọi chi tiết trong truyện đều hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng bản thân kết hợp tham khảo từ nhiều nguồn khác nhau, không liên quan đến những chi tiết có thật trong lịch sử.
Ngoại trừ tên của các nhân vật được viết theo lối phiên âm tiếng Nhật, tất cả danh từ riêng còn lại được viết bằng phiên âm Hán Việt.
BDMA được post tại KSV và fanpage trên facebook ( https://www.facebook.com/fanfictionbachdamongao/ ) Không repost tại nơi khác và không chuyển ver dưới mọi hình thức. Xin cám ơn.


.

.

Văn án:
Y là Tứ hoàng tử, một trong thất hoàng tử của Nhật Quốc_người có khả năng sẽ chạm đến ngôi vị hoàng đế. Những chuyện xảy ra trong quá khứ khiến y trở nên mất dần lòng tin vào tình cảm ruột thịt, mất lòng tin vào những gì thế gian gọi là tình yêu nam nữ.
Từ sau khi Hoàng thái tử được xác nhận qua đời, y quay trở lại cuộc tranh ngôi đoạt vị. Với trái tim lãnh khốc vô tình cùng khao khát báo thù cho mẫu thân, y bằng mọi giá ngăn cản ý đồ thâu tóm quyền lực của kế mẫu. Người đời truyền tụng y là một trong những vị hoàng tử lạnh lùng tàn nhẫn nhất trong lịch sử Nhật quốc từ thuở hình thành quốc gia.
Y luôn tâm niệm không ai tin y, không ai yêu thương y…kể cả thê tử đồng sàng cùng y…và y cũng không màng đến điều đó.

Nàng vốn là cô nhi, sau được tiểu thư Yuri Tokugawa_Ái nữ của thành chủ Ẩn Nguyệt thành mang về dinh thự cưu mang đùm bọc. Nàng tư chất thông minh thiên phú, lạc quan và đáng yêu như đóa hoa rừng. Số trời run rủi, nàng bỗng chốc hóa phụng hoàng, trở thành Hoàng tử phi của vị hoàng tử vô tình, ép mình phải sống giữa vô vàn đố kỵ ghen ghét lẫn những âm mưu tội ác tranh giành quyền lực của chốn hoàng cung.
Nàng tiếp nhận tâm nguyện của phu nhân Tokugawa, tiếp nhận quá khứ từng biết về chân tâm của y…nàng hướng về y một lòng kiên định.

“Hạnh phúc của ngài là gì?”

“Hạnh phúc? Ta không có, chỉ có tham vọng. Nàng…có hiểu ta muốn nói gì không?

“Ta giờ đây đã là người của ngài, là thê tử của ngài, và sẽ trở thành thần tử của ngài. Ngài có thể không để ta vào mắt, nhưng ta vẫn sẽ thuận theo tâm nguyện của “người đó”, thuận theo chính lòng tin của ta. Ta…một lòng muốn ngài lên ngôi Hoàng đế!”
“Nha đầu như nàng thì giúp gì được cho ta chứ? Ta không cảm động vì tâm ý của nàng hay những lời nàng nói, nhưng ta sẽ tạm chiếu cố nàng. Chỉ cần nàng phản bội ta dù chỉ là trong tâm trí, ta cũng sẽ để Hắc Thiên Kiếm nhuốm đỏ máu nàng. “
Nàng và y vài lời qua lại, coi như đã tỏ phần nào ẩn ý của đối phương!
.
.
Y đối xử với nàng không hề sủng ái nương nhường. Y dùng vũ lực trừng phạt nàng. Y lạnh lùng thẳng tay ném nàng xuống hồ nước trên mặt đã kết tầng băng mỏng. Y kề thanh trủy thủ sắc bén ghê người vào cổ nàng.
Sủng vật của y…còn nuốt chừng sủng vật của nàng khiến nàng đối với y đã sẵn không yêu còn có thêm chút oán.
Nhưng…y cũng không biết từ lúc nào đã tự tay thoa thuốc trị thương cho nàng, tự tay nấu cháo dỗ nàng ăn, từ lúc nào đã kéo tay dẫn nàng đến nơi từng chút gợi lại nỗi đau trong sâu thẳm tâm hồn, để rồi được nàng từng chút bao dung từ ái chữa lành hết thảy.
Chính y cũng không rõ điều đó có nghĩa là gì nữa. Nhưng y biết, lớp vỏ bọc trong trái tim y cũng như tầng băng trên mặt hồ rét đến cắt da cắt thịt ngày đó, vì nàng mà giải khai, vì nàng mà vỡ ra từng chút, từng chút một.
Nàng sẽ như thế nào đây, khi y là một kẻ luôn có thể xuống tay kết liễu nàng?
Nàng lừa dối y không chớp mắt, nàng sẵn sàng mang theo tội lỗi tày đình cho đến khi thân xác nàng nằm dưới đáy mồ cô quạnh.
Trái tim nàng đối với những ôn nhu, những lần y ôm lấy nàng chìm vào mộng mà dần rung động, nhưng liệu nàng có cho mình được phép yêu?

Nhất dạ đồng sàng chung dạ ái...
Nhất nhật phu thê bách dạ ân...

Một đêm chăn gối yêu thương...
Một ngày chồng vợ cũng vương ân tình...

Câu chuyện vô tình mở ra, trăm đêm hữu tình chìm trong mộng ảo…
.
.
.
Lời nói đầu: Mình không có thế mạnh về viết long fic cổ trang nhưng thật sự rất muốn viết câu chuyện này, còn đầu tư kha khá fanart minh họa nữa. Shinichi là nhân vật có tính cách khác xa nhất so với bản gốc, những bạn nào chấp nhận được sự thay đổi này đọc fic sẽ thấy thoải mái hơn. Bạn nào không thích hi vọng sẽ không làm khó cho mình ^^.
Mình vẫn sẽ viết song song "Bách dạ mộng ảo" và "Tình ca của bóng tối" luôn nhé. Hi vọng sẽ sớm hoàn thành cả 2 project :) Rất mong nhận được ủng hộ và góp ý của mọi người :)
 

Hiệu chỉnh:
Cốt truyện rất mới lạ ạ, nhìn có vẻ giống ngôn tình nhỉ :) Dự là độc giả sẽ bị ngược rồi đây :p nói chung là em hóng quá đi, mong ss sẽ nhanh cho ra chap đầu ^^

@ruby-chan nhưng mà em thích bị ngược lắm a~ :) và thể loại cổ trang này em cũng rất ưng nữa, em sẽ theo dõi từng chap của ss ạ ^_^
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:
@ruby-chan , thích quá @ruby-chan Thảo thích fic cổ trang lắm lắm à, lời giới thiệu của bạn rất hay và hấp dẫn, Thảo thích tuýp nam nhân vật chính lạnh lùng zậy mà cứ âm thầm quan tâm cho nữ chính zậy lắm. Cũng như bạn, mình thích cặp đôi Shinchi và Ran lắm nên mong cho họ luôn có một cái kết viên mãn. Dự là câu chuyện tình của họ sẽ lắm chông gai và đau khổ lắm đây. Nhưng bạn có ra chap định kỳ hay không zậy, chờ lâu mòn mỏi lắm à. Nhưng cũng phải chờ thôi, chúc bạn may mắn và ngày càng viết tốt nhé. Thân!~^o^~.
 
@mio_chan ss không đọc ngôn tình(chỉ đọc đam mỹ hoy :)) ) nhưng ngôn từ sử dụng sẽ mang đậm sắc thái cổ trang với nhiều từ ngữ Hán Việt như ngôn tình, hi vọng sẽ đáp ứng được tiêu chí ban đầu đặt ra của fic :) Ngược tâm ngược thân ngược tơi tả, nhưng vẫn rất có tình, hi vọng em sẽ thích :))
@bunnythao91 Shinichi được đặt vào trong hoàn cảnh không phải một bước thâu tóm được cả thiên hạ nên chắc chắn đường chạm đến ngai vàng sẽ không dễ dàng. Mình muốn xây dựng câu chuyện mà nhân vật phải cân nhắc những gì mình làm, chọn lựa giữa tình yêu và quyền lực, đồng thời hiểu ra được nhiều điều trong cuộc sống.
Chương 1 hiện đang edit và tối nay sẽ lên sàn :D
Fic dự kiến hai chương/tuần nhé, mong mọi người ủng hộ :)
 
Sư phụuuuuuuuuuuuuuuu!!!!!!!!!!!!!!!!! đệ tử nhớ sư phụ lắm :* đã bao lâu ta không gặp nhau rồi? *giơ tay chân ra đếm* ^^
Em mới đi học về nghe tin tình báo nói sư phụ đăng fic mới mà còn là fic cổ trang nữa :)
Ah hóa ra là ẻm fic này, cái fic mà sư phụ nhốt từ 8 kiếp trước đến giờ mới thả ra =)) =))
Nam mô a di đà phật cảm tạ trời, cảm tạ đất, cảm tạ tổ quốc, cảm tạ nhân dân =))
Hố lớn à nha đệ tử nhảy đây :))
Có mỗi cái văn án và 1 bài thơ tình ??? Chỉ có vậy thôi sao sư phụ O___o nhân vật thì chỉ có 2 người *__* *ảnh em cần hình ảnh minh họa*
Em thích cổ trang nhưng không thích bi kịch :( sẽ SE sao sư phụ *nooooooooooooo*
Sư phụ edit lại cái bài com đi e thấy nó nhạt quá không có ảnh iếc gì sao sư phụ? Em nghĩ phải có ảnh quảng bá cho fic ở trên chứ :*
Hây da motip hơi quen quen như những cuốn ngôn tình em đang cày hắc hắc :))
p/s: tại sao em nhắn tin cho sư phụ sư phụ chẳng khi nào re lại cho em :(( Quây sờ ma?????? :(( sư phụ đừng nói là mạng điện thoại chia rẽ đôi ta đấy :((
p/s 2: sư phụ nhớ ra chap mới ^^ TCCBT chẳng biết ẻm chìm chỗ nào rồi thôi em đi kiếm nó vậy!!!
p/s 3: yêu sư phụ <3
 
Hiệu chỉnh:
Final...final....finallyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy
Sau bao ngày dài ngóng chờ fic lên sàn cuối cùng cũng ... *tung bông, tung bông*

Bách dạ mộng ảo... trăm đêm ảo mộng :">
Nghe tên cũng đã hiểu phần nào ;))

*Khóc vì sung sướng*

Em cũng không muốn nói nhiều nữa, hình tượng Shin trong fic này quá ưng luôn rồi :">

(Độc ác quá =.=!!)
Cơ mà thực sự ác ác chút khi có tình yêu sẽ hay hơn nhiều ;))
Em đọc vài mẩu Bách dạ mộng ảo của Ruby tỷ rồi :">
Cực kì thích luôn :">

Yes, yes *phấn khích*
Hy vọng Ruby tỷ sẽ ra chap mới nhanh thật nhanh :">
 
Hiệu chỉnh:
Chương 1 nào, cố gắng lên :)) Nếu nhanh thì ngày mai cả TCCBT chap 18 cũng sẽ lên sàng nhé :")
Nữ chính chưa xuất hiện đâu, nhưng mà để cái tranh minh họa cho nó...lừa tình :))
10425041-235486449994032-8753987190293670041-n.jpg


Chương 1:Người kế vị.

Đông Kinh mới từ sáng tinh mơ đã thật đông đúc và sầm uất.
Không chỉ vì việc mưu sinh hằng ngày, bá tánh trong thành kéo nhau đi xem một sự việc gây chấn động khắp nơi, họ bàn ra tán vào không kể đâu cho hết.
Người thầm thấy hứng thú, kẻ biến sắc lo sợ, kẻ lại hiếu kì muốn biết chuỵên gì đang xảy ra…

Thi hài nam nhân nằm lạnh lẽo dưới chân tường thành vẫn chưa được mang đi sau một canh giờ được tìm thấy, máu chảy lênh láng thấm xuống thềm đá, xương sọ dập nát lòi cả chất óc ra ngoài, mặt mũi bị biến dạng không thể hình dung ra chính xác nhân dạng. Dù đã phát hiện có án mạng khá lâu, song mảnh vải trắng vẫn chưa được phủ lên thi thể.

Những điều ít ỏi chứng minh được thân phận của người đã khuất là chiếc nhẫn vàng nạm ngọc đeo ở ngón giữa bàn tay trái, và vết bớt đỏ ở phía sau gáy cùng thanh bảo kiếm đã được Thánh Thượng ban tặng vào ngày Hoàng thái tử được sắc phong.
Người chết thảm ở đây hẳn là Thái tử của Nhật Quốc!?!

Lão đội trưởng đội thị vệ khá lớn tuổi mặt đầy vẻ lo ngại sau khi nhìn xác chết, và nhìn vào phản ứng của dân chúng trong thành. Lão liền di ánh mắt sang hắc y nam tử trẻ tuổi đội mũ sắt che kín nửa trên khuôn mặt _kẻ có địa vị cao hơn tất cả những ai đang có mặt tại hiện trường vụ án.

“Khởi bẩm Tứ Hoàng Tử…”
Chỉ vừa quỳ xuống trước nam tử này, lão đã cảm thấy lo sợ, một luồn áp lực vô hình đang đè trên lưng khiến lão lắp bắp không thể nói hết câu.”

Nam tử hơi hạ đầu xuống nhìn lão, khẽ cử động khuôn miệng, âm thanh trầm trầm phát ra từ thanh quản đủ khiến người ta phải rùng mình.

“Ngươi muốn nói gì?”
“Thưa…Tình hình này thần e là…không ổn…”
“Không ổn? Ý ngươi…là tình trạng của tử thi? Hay là cách hành xử của ta khiến ngươi bất mãn?”

Y lạnh lùng nhìn kẻ bề tôi đang phủ phục dưới chân mình, bàn tay đeo găng đen chạm nhẹ lên thanh Hồng Thiên bảo kiếm được phát hiện ngay bên cạnh tử thi vừa nhận lại từ tay một tên binh sĩ, vuốt nhẹ từ vỏ đến chuôi kiếm. Tên thị vệ đang quỳ mọp càng run rẩy như tự dâng mình trước miệng hổ.

“Dạ thưa thần…t–thần không dám…ý thần không phải như thế đâu ạ!!”
“Ta…đã làm gì ngươi đâu…”

Xung quanh hắc y nam tử tỏa ra một luồng hàn khí dữ dội khiến cho những ai ở gần đó dù không thể nghe được y nói gì cũng như bị hóa đá.
“Ý ngươi muốn nói…là để bá tánh kéo đến càng đông thì càng nhiều kẻ biết đến sự việc chấn động này hơn, và điều đó gây tổn hại đến uy danh của Hoàng Thượng cùng Hoàng tộc, khi mọi chứng cứ còn lại tại nơi này đều khẳng định rõ người đang nằm đây là Hoàng thái tử??? ”

“Hoàng tử điện hạ anh minh! Thần …thần đ-đúng là có ý đó!”

Lão nói liến thoắng như người sắp chết đuối vớ được cọc, nhưng tuyệt nhiên không dám nhìn Tứ hoàng tử.

“Tử thi của Hoàng Thái Tử đã hơn một canh giờ vẫn chưa được cho dời đi quả thật là một sự bất kính đối với Người. H-hơn nữa, những kẻ biết đến cái chết của Người càng nhiều, thì tiếng đồn không hay sẽ lan truyền không chỉ trong lãnh thổ Nhật Quốc mà còn lan sang các tiểu quốc lân cận và cả các nước thù địch với ta nữa…”

Tên thị vệ chưa kịp dứt câu, y đã lạnh lùng quay mặt đi không đáp lời nào mà hướng về phía tử thi, trực tiếp xem xét một lần nữa. Dường như y vẫn muốn xác minh cho rõ Hoàng thái tử có phải là người đã nằm xuống hay không, hoặc liệu đây là tai nạn hay cố sát…
Tên thị vệ không thể nào không quỳ mọp xuống mà cầu xin thêm được nữa.

“Điện hạ, thần thỉnh cầu người…theo tất cả chứng cứ thì đây chắc chắn chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn thôi!”

Tứ hoàng tử nhìn lão, tâm có chút bực bội.

“Được rồi, tạm thu dọn hiện trường. Vụ án mạng này ta sẽ tiếp tục điều tra sau. Nhưng trước hết…”

Y đứng thẳng, ánh mắt sắc như dao ẩn sau chiếc mũ sắt tiến về phía đoàn vệ binh được điều tới sau khi xảy ra vụ án. Bàn tay y đã chạm vào thanh kiếm màu đen tuyền đang mang trên người, dứt khoát tuốt vỏ.

Lưỡi kiếm màu đen bóng sáng loáng dưới vầng minh nhật thật khiến người khác phải rùng mình khiếp đảm. Tên thị vệ hồn xiêu phách lạc nhìn tư thế uy nghi của vị tử thần đang chực chờ đoạt lấy hắn nhân mạng, mà kẻ có khả năng mất đầu dưới lưỡi kiếm đó của hắn không ai khác ngoài lão. Lão dập đầu van xin thảm thiết.

“Thần biết tội! Xin người tha mạng! Xin tha mạng!!!”
“Ta không cần cái mạng của ngươi! “

Vị hoàng tử giấu mặt đưa lưỡi kiếm về phía một tên vệ binh đứng ở khá xa, đang định lén rời khỏi hiện trường.
Tứ hoàng tử gầm to, giọng rền vang như tiếng sấm.

“Ta cần mạng của hắn!”

Biết mình đã bị phát hiện đang làm chuỵên gì đó mờ ám, mặt mày tên vệ binh xám ngoét lại. Hắn lập tức vận khinh công và phóng nhanh ra khỏi nơi nguy hiểm nhằm bảo toàn mạng sống. Nhưng dường như hắn thật bất hạnh khi không hề biết rằng…trong mắt của Tứ hoàng tử kia, hắn chỉ như một con ếch đang cố nhảy ra ngoài từ đáy giếng.
Hắn đã gặp phải một đại cao thủ!
Tứ hoàng tử nhếch mép lạnh lẽo phóng vút lên không trung đuổi theo tên lính, vứt luôn thanh Hồng Thiên Kiếm đang cầm. Với thuật khinh công phi thường của mình, chỉ trong khoảnh khắc Tứ hoàng tử đã nhanh chóng đả thương kẻ đào tẩu trước cả khi hắn rơi xuống bằng một chưởng đầy uy lực, không chút nương nhường. Ngay lúc tên thị vệ bị thanh kiếm lưỡi đen sắc lẹm xuyên qua vạt áo cắm phập xuống đất, hắn đã biết thế nào là bờ vực của cái chết.

“Kính xin tha tội! Thần đã không hoàn thành nhiệm vụ…mà lại tìm cách rời đi. Thần bất tài vô dụng thấy máu đổ là đã hoa mắt, cuống cuồng tay chân nên muốn nhanh rời khỏi đây…xin người tha mạng!!!”

Lão van xin kêu khóc thảm thiết, dập đầu xuống đất đến toé máu mong được bảo toàn mạng sống. Nhưng có vẻ như…quá muộn rồi…

“Lẽ nào ngươi nghĩ lí do ấu trĩ này lừa gạt được ta?”
“……………”

Trong đôi mắt đẫm nước đó, tên thị vệ đã nhìn ra kẻ mình đang phải đối mặt là ai…
…trước khi thủ cấp của hắn kịp rơi xuống lăn lông lốc dưới bùn đất, thân xác hắn đổ rạp cùng vũng máu tanh ngòm, trên cuống họng máu vẫn trào ra không dứt.
Hắn bị hành quyết nhanh chóng trong sự bàng hoàng sợ hãi và câm lặng của tất cả bá tánh đang có mặt tại nơi đây.
Một ngày mới đã đến trên đất nước được bảo hộ bởi Nữ thần Thái Dương như thế, trong sự chết chóc kinh hoàng, trong ngập ngụa máu tươi, bẩn thỉu và tanh tưởi!

Hắc y nam tử vẫn điềm nhiên như không có gì xảy ra, y lau lưỡi kiếm đen đầy máu bằng một mảnh vải trắng rồi cho ngay thanh kiếm vào bao, sau đó tước thanh kiếm của xác chết không đầu đang mang trên người rồi chậm bước quay trở về hiện trường cũ. Y bước tới đâu, bá tánh run rẩy nhường đường tới đó. Họ nhìn y như nhìn một tên bạo chúa khát máu khinh rẻ mạng người, kẻ có thể lấy đi bất kì mạng sống nào y muốn chỉ trong khoảnh khắc.
Mặc kệ, y chẳng thèm quan tâm!
Tên đội trưởng thị vệ vẫn còn đang điếng người với những gì đang xảy ra, nhưng vẫn cố gắng dâng lên cho y thanh kiếm vừa bị vứt bỏ. Tay lão run rẩy đến đáng tội nghiệp.

“Thưa…đây là…”
“Đưa bao kiếm cho ta!”

Y lạnh lùng vứt thanh kiếm vừa được dâng lên, phóng xa ra. Mũi kiếm bị nội lực của y tác động lao vun vút như mũi tên rời cung, phập một cái, dính vào tường thành bằng đá.
Lão thị vệ càng thêm khiếp sợ nhưng vẫn cố run lẩy bẩy nói:

“Nhưng bẩm, đây là của Thánh thượng ban cho Thái tử…”

Lão chợt im bặt, trơ người nhận ra lý do tại sao vị hoàng tử này vứt bỏ thanh kiếm.
Y cúi nhìn lão quỳ rạp dưới chân mình, không ai có thể đoán được gương mặt y đang có những biểu hiện gì dưới chiếc mũ sắt. Bàn tay nhuốm máu người từ từ nâng thanh kiếm vừa tước đoạt của người chết lên, và cho ngay vào bao kiếm.

“Ngươi hiểu rồi chứ?”

Lão gật đầu như hình nhân bị giật dây. Đây mới chính là Hồng Thiên bảo kiếm thực sự. Kẻ ngu xuẩn xảo trá kia vì ham lợi đã cố đánh tráo nó trong lúc điều tra hiện trường!
“Nhưng bẩm…làm sao ngài biết…???”
“Dấu vết …”

Tuy chỉ cần tuốt khỏi vỏ bọc chạm trổ tinh xảo, Hồng Thiên Kiếm bề ngoài nhìn không khác gì một thanh kiếm bình thường nhưng thứ tạo nên lưỡi kiếm lại là kim loại quý hiếm đáng giá cả một kho vàng. Tứ hoàng tử nhìn vết xước dài trên chuôi Hồng Thiên Kiếm, là do Hắc Thiên kiếm của y đã tạo ra trong khi đấu tập với Hoàng thái tử, cái mà thanh kiếm giả không hề có. Y hạ âm vực.

“Nếu tử thi này đích thực là của Đại huynh Ryuichi, thì âu cũng là thiên mệnh…”
"Bẩm...thần mạo muội...sao người không giữ tên đó lại để điều tra, biết đâu có thêm manh mối về vụ án này."
"Nếu hắn thực sự là hung thủ hay có liên quan đến vụ án chắc chắn sẽ không dại dột gây chú ý như vậy. Chỉ là do thấy có thể đánh tráo bảo kiếm được thì liền nổi lòng tham thôi. Hơn nữa..."
Shinichi biết chắc chắn đây là một vụ ám sát Thái tử, và hung thủ đã sớm xa chạy cao bay khỏi hiện trường. Y sẽ ngầm điều tra rõ ngọn ngành mà không để tay chân của "người đó" phát hiện ra.
“Thần hiểu rồi…có thể thần quá đa ngôn, nhưng mà…xin điện hạ cho phép thần giải thích để bá tánh không hiểu sai về đức độ và nhân cách của người.”
“Ngươi muốn làm gì thì làm. Ta không quan tâm!”

Tứ hoàng tử không nói gì thêm với lão nữa, lập tức ra chỉ thị cho vài tên vệ binh mang tử thi của Hoàng thái tử về và “dọn dẹp” xác chết hắn vừa tạo ra. Tất nhiên vị đội trưởng này là người sẽ giải thích mọi việc cho bá tánh về hành động nhẫn tâm của Tứ hoàng tử, sau khi y thúc hắc mã quay trở về hoàng cung cùng vài tên cận vệ để bẩm báo với hoàng đế .

Lão đội trưởng hiểu lắm chứ, đã mạo phạm tới người của hoàng tộc thì chỉ có đáng tội chết, huống hồ đó lại là Hoàng thái tử. Xét cho cùng nếu bỏ qua tình thâm ruột thịt, y truy cùng giết tận và trừng phạt kẻ lấy trộm bảo kiếm như vậy cũng là nghĩa vụ của một trung thần đối với người được cho là tân hoàng đế trong tương lai, chứ không ai dám nghĩ đó là hành động thoả mãn thú vui sát nhân cả.

Mười lăm tuổi Tứ hoàng tử điện hạ đã nổi tiếng tinh thông kinh văn binh pháp võ nghệ, mười tám tuổi trở thành phó soái cấm vệ quân thống lĩnh quân đội hoàng gia. Hai mươi tuổi y dưới quyền nguyên soái Ryuichi có trận đánh đầu tiên trong đời với quân phiến loạn phía tây bắc lãnh thổ, giành được đại thắng. Đến năm hai mươi hai tuổi, Hắc Thiên Kiếm chạm khắc quốc huy đã bao lần vấy máu không thể đếm được mà y vẫn điềm tĩnh và đầy kiêu hãnh như thế.

Lão thật sự khâm phục tài trí và bản lĩnh của vị hoàng tử này, nhưng cũng vô cùng kinh hãi sự tàn nhẫn lạnh lùng vốn đang tồn tại trong trái tim băng giá của y. Suốt gần 20 năm phục vụ cho triều đình lần đầu tiên lão mới thấy một vị hoàng tử như vậy: không ưu tư, không lo lắng, không sợ hãi…và không yêu thương bất cứ một ai trên thế gian này!
Hoàng thái tử qua đời, và người kế ngôi rất có thể là Tứ hoàng tử vừa rời khỏi đây không lâu.
Vị hoàng đế đương triều là một hiền quân, nhưng người cũng đã lớn tuổi rồi. Vậy…đất nước này sẽ ra sao nếu phải ở dưới chế độ cai trị của một vị Hoàng đế tài ba nhưng trái tim lại không có tình yêu thương và lòng trắc ẩn?!? Chưa kể cuộc tranh giành ngôi vị rất có thể sẽ nổ ra giữa Tứ hoàng tử với năm hoàng tử còn lại???
Lão vừa trầm ngâm nghĩ, vừa lắc đầu buồn bã nhìn bá tánh tản ra trở về công việc thường ngày sau khi phải chứng kiến cảnh đầu rơi máu chảy. Tương lai phía trước của Nhật Quốc sẽ như thế nào…có trời mới biết!
.
.
Y vừa về tới chánh điện và báo cáo sự vụ với Hoàng đế xong. Người hay tin, không tránh khỏi đau lòng thương xót. Nước mắt của vị Hoàng đế nhân từ đã rơi trên gương mặt cằn cỗi đầy dấu vết thời gian, khi Người run run đón lấy thanh Hồng Thiên Kiếm đã trao cho Hoàng thái tử. Người ngồi trên ngai vàng đã lâu, đâu phải chỉ mất hài tử lần đầu, cũng đã nhiều lần nhận tin báo tử của các hoàng tử khác chứ, song đây là vị hoàng tử đầu lòng mà Người đã hết mực yêu thương, chăm dạy.
Nhãn thần của Người vẫn thu được hình ảnh của vị hoàng tử trước mặt, nhưng nhoè nhoẹt và không rõ nét vì nước mắt, và Người cũng vô cùng lo ngại với tính khí của chàng Hoàng tử này liệu sẽ cai trị đất nước như thế nào đây nếu hắn chính thức được sắc phong?
Dường như đoán ra phần nào tâm sự của phụ vương, Tứ hoàng tử nói với Người.

“Phụ vương, phải chăng Người đang lo ngại về con?’
“Hãy nói ta nghe…con là ai?”
“Con là Shinichi Kudou, Tứ hoàng tử của Nhật Quốc!”
“…ta vừa mất đi Ryuichi, ta thật sự thấy giờ đây con là báu vật mà ta không muốn để mất nữa. Con chẳng kém đại huynh con về bất cứ mặt nào thậm chí còn vượt trội hơn Ryuichi nhiều thứ. Có được vị hoàng tử đa mưu túc trí như con, quốc gia này sẽ ngày càng hùng mạnh. Chỉ có một điều…con biết gì không?”
“Xin phụ vương chỉ dạy!”
“Sau khi mẫu thân con qua đời, ta chưa bao giờ thấy con nở nụ cười vui vẻ với bất cứ ai cả. Shinichi à, đó là điều duy nhất Ryuichi có, nhưng con thì không…”

Y có vẻ không vừa lòng với những gì vua cha đang nói, khẽ nhếch miệng.

“Vậy nghĩa là người muốn con nở nụ cười giả tạo để che đậy con người thật sự của mình?”
“Không phải vậy con trai à, đó không phải là giả dối…Ta biết con người đó của con đang ngủ quên, và con cần phải đánh thức nó. Đó cũng là yếu tố sẽ giúp con trở thành một minh quân cai trị tốt đất nước này…hơn cả ta!”
“Hài nhi đã hiểu…thưa phụ vương!”

Hoàng đế nghe trong giọng nói có vẻ bất nhẫn của Tứ hoàng tử, vô cùng đau xót. Chỉ khi yết kiến Người và ở riêng với một vài cận thần thực sự tin tưởng, y mới chịu tháo bỏ chiếc mũ sắt xuống. Y che đậy gương mặt thật của mình bao lâu rồi, Người cũng không nhớ rõ…Nhưng Người biết rõ chính Người đã khiến cho Tứ hoàng tử trở nên lạnh lùng vô cảm như ngày hôm nay!
Người vẫn nắm chặt Hồng Thiên bảo kiếm trong tay, và nhìn vào từng nét chạm trổ tinh xảo trên bao kiếm, nhìn vào cả vết xước duy nhất mà Tứ hoàng tử đã để lại trên chuôi. Hoàng đế dịu dàng nói:

“Trong thời gian quốc tang của Ryuichi, ta vẫn chưa thể sắc phong ngôi vị Thái tử cho bất cứ ai trong số các huynh đệ còn lại các con, vì thế không gì bảo đảm người sẽ ngồi vững trên ngai vàng này là con. Con vẫn chỉ là một mãnh hổ chưa thể hoá rồng. Điều chưa hài lòng ta đã nói với con, nhưng ta sẽ có thể bỏ qua thiếu sót đó với một điều kiện.
“Điều kiện???”
“Trước tiên, con phải có một thê tử! Một vị bậc đế vương không thể nào không có bên mình một mẫu nghi thiên hạ được. Dù lập phi tần hay chính phi thì cũng cần phải có.”
“…hài nhi xin thuận ý phụ vương!”

Y cúi đầu thi lễ với phụ vương rồi ngay lập tức trở về Tĩnh Ngọc Cung. Qủa thật miệng cứ bảo là tuân lệnh vậy thôi, nhưng thực chất y đã chán ngấy việc phải tìm kiếm thê tử lắm rồi. Nào phải y chưa từng có? Tất thảy đã từng có đến năm tiểu thư đài cát tuyệt sắc giai nhân, con nhà gia giáo, thậm chí công chúa tiểu quốc láng giềng ví như quốc bảo cũng được chọn tiến cung vào làm phi tần cho y rồi.
Nào ngờ điềm may hoá ra điềm rủi, tất cả đều không bị thích khách hạ độc thủ chết đi thì cũng là nữ thích khách âm mưu ám hại y, để rồi bị y xuống tay hạ thủ. Từng có phi tần đã phải chết không nhắm mắt với nhát đâm xuyên thẳng qua tim của Hắc Thiên Kiếm, ngay trong phòng nghỉ của y…mà trên tay nàng vẫn còn nắm khư khư thanh truỷ thủ tẩm kịch độc toan hạ sát y.
Không là nạn nhân thì cũng là sát thủ!
Bởi vậy, y hết tin nổi rằng trên thế gian này có nữ tử nào mà y có thể rước về được nữa. Nhưng đó lại là yêu cầu duy nhất để y tiến đến ngôi vương cho đến lúc này…

Về phòng, y tháo chiếc mũ sắt và thở dài trong không gian vắng lặng. Sắp tới có lẽ lại có thêm một nữ nhân phải bỏ mạnh trong cung điện này nữa…Điều mà y biết rõ, nhưng Hoàng đế không hề hay biết đó chính là căn nguyên của mọi chuyện: Tất cả những nữ nhân đã từng làm tần thiếp của y đều qua bàn tay chọn lựa của một người duy nhất: Vương phi Izuna_mẫu nghi thiên hạ của quốc gia này, mẫu thân của Lục hoàng tử Eisuke cùng Đại công chúa Rena, và là kế mẫu của y.
Có lẽ với bà ta, y thực sự là cái gai cần phải nhổ bỏ!

Y không thể nói sự thật với phụ vương được vì tất cả là vô ích khi Người đã trót say mê sắc đẹp của Izuna ngay từ lúc bà ta được tiến cung mà bỏ bê vương phi Yukiko_mẫu thân của y. Thậm chí lúc mẫu thân qua đời, Người vẫn đang ở bên ái phi Izuna để được bà ta hầu hạ.
Shinichi suốt đời cũng không bao giờ quên khoảnh khắc y bất chấp quân lính ngăn cản xông thẳng vào Bạch Nguyệt Cung của Izuna để tìm phụ vương… bất ngờ chứng kiến cảnh ái ân của Người. Hoàng đế trong cơn tức giận bộc phát đã tung một chưởng khí đầy lực khiến hài tử của mình bị đả thương. Đầu Tứ hoàng tử va mạnh vào cạnh bàn khá sắc và bị cắt một vết rất sâu. Từ đó suốt đời y đã phải mang vết sẹo dài giữa trán.
Với đứa trẻ 10 tuổi khi đó, vết thương nào phải thứ đang đổ máu không ngừng, mà là vết cắt tàn nhẫn trong tâm hồn thơ trẻ.
Y đối với Phụ vương vẫn là sự kính trọng đối với bật quân vương, nhưng tình yêu thương thì đã chết dần theo năm tháng rồi. Và có lẽ y cũng không thể có được cảm giác yêu thương bất kì ai nữa…

Y vẫn một mình lặng lẽ, tay nắm chắc kiếm như thế…cho đến khi bên ngoài có tiếng người vọng vào.

“Ta là Kaito!”
“Ngũ hoàng đệ, ta đợi ngươi lâu rồi, vào đi!”

Ngũ hoàng tử bước vào, trên tay cầm một xấp giấy tờ công văn đủ loại. Bạch y nam tử này có làn da sáng màu cùng đôi mắt như ánh sao, dung mạo hơn người lại đúng phong thái của một vị hoàng tử, hoàn toàn trái ngược với sự u ám lạnh lùng của y. Kaito đặt xấp giấy lên bàn, từ tốn nói.
“Đây là những thứ mà huynh đã nhờ ta bí mật điều tra tìm kiếm. Và quả thật, tất cả đều là chứng cứ buộc tội những vụ tham nhũng xảy ra cách đây không lâu ở một tiểu trấn khá xa kinh đô. Trước đây vốn là một vùng đất rất phồn thịnh nhưng từ khi quan phụ mẫu khác lên cai trị, mọi thứ đều thay đổi. Bá tánh sống rất khổ sở nhưng hầu như mọi lời kêu oan báo án đều bị bưng bít không đến được triều đình.

“Thủ phạm là kẻ nào?”
“…Là thân quyến của vương phi Izuna…”
“…Hừm, có là ai thì cũng đừng hòng thoát tội!”

Y nhìn tiểu hồ điệp vùng vẫy giữa lưới nhện trên xà nhà, nhếch cười lạnh lẽo.
Kaito lại thuận theo thái độ của y mà tiếp lời.

“Ta nghe nói vương phi đã bắt đầu “tìm kiếm” thê tử cho huynh rồi…”
“Cũng khẩn trương thật…”
“Ta nghĩ bà ta sẽ còn tiếp tục giở trò cho đến lúc hạ thủ được huynh mới thôi.”
“Ta luôn sẵn sàng tiếp đón mà…”
“Huynh nên lên tiếng với phụ vương để từ chối việc tìm kiếm thê tử, để bà ta chấm dứt thủ đoạn này, nếu không sẽ có nhiều nữ nhân nữa phải chết oan…”

Y không muốn bận tâm nhưng đây là điều kiện duy nhất để y kế ngôi, vậy nên mọi thứ cần rõ ràng. Nữ nhân nhiều như sao trên trời nhưng xét cho cùng trong mắt y tất cả cũng chỉ là những kẻ vị kỉ thôi. Y đã qua lại với nhiều mỹ nhân tài nữ, và cuối cùng những kẻ đó cũng chẳng có cốt cách của bậc mẫu nghi thiên hạ, cũng không hề gây cho y dù chỉ là một chút hứng thú.

“Ngươi nghĩ ta có thể chịu được khi bên cạnh mình luôn là những nữ nhân chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân thôi à? Người như vậy sẽ giúp được gì cho ta, hay ta lại trở thành kẻ nuôi ong tay áo…Đế vương chi nữ thật không dễ tìm… Ta phải tìm ra nữ tử như vậy trước ngày quyết định người kế vị, nhưng quả thật… lực bất tòng tâm!”

Ngũ hoàng tử ngẫm lời hắn, khẽ gật đầu trầm mặc.

“Ta hiểu…nếu như bà ta hạ được huynh thì cả ta cũng gặp rắc rối to!”
“Thôi, tạm gác chuỵên đó sang một bên. Ta phải xử xong vụ án tham nhũng này trong vòng ba ngày!”
“Được!”

Mẫu thân của Ngũ hoàng tử Kaito vốn là biểu muội của Yukiko_vương phi ngày trước, hai người họ tình như thủ túc, Người cũng đã chăm lo cho Shinichi sau khi mẫu thân y tạ thế. Vì vậy Shinichi chỉ có thể nhờ cậy phần nào nơi vị hoàng tử này thôi.
Giờ ngọ hôm đó, Tứ hoàng tử đương triều cùng đội quân của mình có một chuyến đi đến thị trấn ở phía bắc kinh thành. Nội trong một đêm, toàn bộ quan sai của trấn đều bị xử hết không chừa bất kì ai. Riêng quan phụ mẫu thì được đặc ân…xử trảm trước dân chúng rồi bêu đầu ngoài cổng thành làm gương lúc bình minh vừa ló dạng.
Sự việc xảy ra đến tai hoàng phi Izuna ngay ngày sau đó khiến bà ta vô cùng điên tiết và tức giận. Không kịp trang điểm vấn tóc kĩ càng, mới hừng đông bà ta đã quày quả xông vào Tĩnh Ngọc Cung mà không ai dám ngăn cản, cơ hồ như muốn phá nát cung điện của Tứ hoàng tử.
Tứ hoàng tử từ trong thư phòng đi ra, vẫn một thái độ vô cùng từ tốn trong giọng nói lạnh nhạt. Đặt quyển binh thư ố màu sang một bên, y lễ phép cúi đầu hành lễ.

“Mẫu thân…sao người không gọi con sang vấn an người nếu cần?Vất vả cho người quá…người uống chút trà cho ấm nhé?”

Hoàng phi Izuna giận đến điên người trước thái độ đó của Tứ hoàng tử khi nhìn thấy bà ta.

“Đừng giả vờ Shinichi! Ngươi biết ai gia đến đây vì lý do gì mà…”
“Hài nhi chưa hiểu chuỵên, xin Người chỉ dạy…”
“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Ngươi đã tự ý xử lý tất cả quan sai trong trấn Nam Thành, xử trảm cả quan phụ mẫu rồi bêu đầu trước cổng trấn. Ngươi làm mọi thứ không có lệnh của Đức thánh thượng. Vậy vương pháp trong mắt ngươi là cái gì???”

Trong giọng nói của y tỏ ra có chút gì đó ngạc nhiên.

“À…Ra Người đến vì chuỵên đó. Nhưng xin Người nên biết rằng…kể từ lúc tin Hoàng thái tử Ryuichi tạ thế được loan truyền cho bá tánh trên toàn lãnh thổ, ta đã được chính phụ vương trao lại ấn tín của hoàng huynh và được phép giải quyết tất cả mọi chuỵên triều chính liên quan đến các trấn trong lãnh thổ rồi. Tất nhiên, đó là tiếp tục hoàn thành trách nhiệm của huynh ấy!”

“Sao???”
Izuna loạng choạng, mắt bà ta như mờ hẳn đi.

“Đúng-vậy-đấy…”

Y nhấn mạnh từng lời như trêu ngươi vương phi, như giễu cợt chính Lục hoàng tử 16 tuổi non nớt không một chút uy quyền của bà ta. Môi y lại nhếch lên nụ cười lạnh lẽo quen thuộc.

“Vương pháp trong tay ta, và ta đã xử theo đúng pháp luật, trừng phạt lũ quan phụ mẫu làm giàu trên xương máu của bá tánh. Ta…có cần giải trình gì thêm không, vương phi đáng kinh?”

“Ngươi!!!!!”

Đôi mắt bà ta long lên sòng sọc như muốn ăn tươi nuốt sống vị hoàng tử bất kham đang đứng trước mắt. Hai bàn tay nắm chặt run lên không ngừng, bà ta biết nếu cứ tiếp tục dây dưa thì kẻ chịu thiệt không phải là Tứ hoàng tử. Vương phi cố gắng kìm nén cơn điên tiết, hạ giọng nói với y.

“Tiểu tử, ngươi đừng hòng đắc chí sớm!”
“Tuỳ bà thôi! Từ giờ ta không nhắm mắt cho qua những chuyện bà làm như trước nữa đâu.”

“Ngai vàng sẽ không bao giờ thuộc về ngươi với điều kiện đó của Bệ hạ!”

Tứ hoàng thử tiến sát về phía vương phi với vẻ đầy đe doạ. Y chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ai thích hợp ngồi lên ngai vàng như Đại hoàng tử Ryuichi, nhưng từ lúc có được cơ hội lên ngôi sau cái chết của vị hoàng tử này, y đã không còn muốn làm ngơ việc đối đầu với kẻ đầy dã tâm này nữa…

“Ta sẽ ghi nhớ lời nói của bà. Và chắc chắn sự thật về cái chết của thái tử sẽ được tìm ra, ta biết chắc bà có liên quan đến việc đó. Và ta…sẽ là người phế truất bà!”
“Đừng tưởng ai gia sợ ngươi, tên tiểu tử!”
“Nói xong rồi đúng không? Người đâu? Tiễn vương phi!”

Y vừa dứt lời đã có hai gã to lớn chi chít hình xăm trên người tiến đến áp sát Hoàng phi khiến hai tì nữ đi theo hầu bà ta mặt không còn chút máu. Izuna chưa bao giờ nghĩ mình phải rơi vào thế bị dồn ép như thế này.

“Ngươi dám!?!!”
“Quần áo xộc xệch, bề ngoài chưa chỉnh tề lại đến Tĩnh Ngọc Cung từ sáng sớm mà bỏ qua việc vấn an phụ vương. Xem ra…nếu mặt trời lên cao thêm chút nữa chắc mọi lời đàm tiếu không hay cả ta và bà cùng hứng chịu đấy…”

Hoàng phi Izuna như muốn chôn chân tại chỗ. Trước giờ bà ta vẫn biết Shinichi là một hoàng tử lãnh khốc vô tình, nhưng không ngờ giờ đây khi y đã bộc lộ tất cả bản chất thì lại là kẻ cao tay và nguy hiểm đến vậy.
Cuối cùng, bà ta vẫn là người phải ngậm đắng nuốt cay mà rời khỏi Tĩnh Ngọc Cung, định bụng rằng sẽ tiếp tục làm gì đó. Bọn nô tì lắc đầu ngao ngán khi nghĩ đến việc phải chứng kiến cảnh đối đầu này lâu dài.
…………………………….
………………

Hết chương 1
 
Hiệu chỉnh:
Nghe có đứa nói BDMA chính thức lên sàn là em bay zô liền nà =)) =))
Nói thật là ngoài TCCBT thì em mốc mỏ đợi cái này từ lâu lắm lắm rồi đó ss :(( cứ tưởng ém luôn tới lúc đi lấy chồng chớ :((
Điều em thích nhất khi đọc fic của ss là không thể dự đoán được diễn biến bất ngờ sẽ xảy ra. Nghe cái văn án thấy cốt truyện có vẻ quen thuộc :3 Mà đọc xong chương 1 thấy nó đuếch quen chỗ nào cả :v :v Shinichi dã cả man hành quyết như mafia thời cổ :v" Nói thật là giết người xong không biểu hiện cảm xúc là thứ em sợ nhất đấy ss, thà nó cười lên sung sướng còn đỡ hơn... :v Có vẻ như để thành công thì fic này vẫn sẽ là một fic khai thác nội tâm thử thách lắm, ss cố lên ;)
Tóm lại là nam chính cứng vô cùng luôn =)) không phải dạng ngang tào bạo ngược mà là một bụng đầy âm mưu =)) nữ chính sống sao yên đây trời =))
Lót dép trông đợi diễn biến tiếp theo đây, yêu ss :")
 
  • Á á á. Ô mai goat́ !!!8->
  • Trơì ơi!! * đập bàn*=P~

Em không biết nên dùng từ ngữ gì để khen ngợi fic này nữa. Thật là tuyệt vời hết sức tương̉ tượng.
Từ trước đêń giờ em chỉ đọc đúng duy nhất một fic của đại tỷ đó là Tình ca trong bóng tối. Bây giờ, ss không chỉ làm em âń tượng bởi cách hành văn đậm chất kinh dị mà còn làm cho em cũng như nhiều re khác cảm thâý phấn khích vô cùng với thể loại cổ trang không kém phần cuốn hút. :*

Thật quá ư là hay, phải nói là hay ....khủng khiếp khiến em phải run lên như cảm lạnh mỗi khi đọc chap.
Có một số fic của các au mà em hâm mộ và yêu quý, khi đọc em cũng có cảm giác muôń run vì sung sướng.
Văn phong của đại tỷ không nhẹ nhàng như ss Ony (Shiory), không nhí nhảnh như ss tui_map Siro Chanh cũng không biến hoá phong cách đa dạng khó phân biệt như nàng dragon_princes hay ss Ren chan. Đại tỷ có cách viết mạnh mẽ, đôi lúc huyền bí, ghê rợn làm nhiều người ...sởn cả tóc gaý. Em chỉ mới đọc 2 fic của ss thôi nên cũng không am hiểu nhiều về văn phong của ss cho lăḿ. Nhưng theo em thâý, đại tỷ rất là dũng cảm khi muôń viết một fic cổ trang có hơi phần hài hước.
Bởi vâỵ vừa mới xem xong chỗ thể loại đại tỷ ghi là cổ trang, hài.....thì em đã có hứng thú. Vì em muôń xem đại tỷ của em với cách hành văn chặt chẽ, kinh dị sẽ dùng phương pháp nào để làm cho re có được một tràng cười thật đau bụng đây.:D

Tiếp theo em muôń nói đêń cái văn án.
Cách đại tỷ viết cứ làm cho em có cảm giác ông diêm vương đang lật hồ sơ tội nhân âý. Dùng "y" đối với Shinichi nhưng lại dùng " nàng" đối với Ran a~ thông thường thì hay dùng nàng_ chàng hay giống ss Siro map dùng hắn_nàng thì đại tỷ lại dùng cách gọi khác. " y" từ này em thường thâý nhà báo dùng cho mâý tên phạm nhân trên mâý báo công an. Nghe là em có cảm giác vẻ bề ngoài lạnh lùng, khép kín đáng sợ của Tứ hoàng tử rồi. Văn án này xem chừng rất hấp dâñ đây. Hai câu thơ cuối càng làm cho fic trở nên cuốn hút. :-bd

Cuối cùng là chương 1.
Cái ảnh đại tỷ làm rất đẹp * thích mê chảy nước miếng*.
Quả không hổ danh chuyên kinh dị đập ngay vào mặt em ngay từ ban đâù đã là khung cảnh kinh hoàng của một xác chết lòi cả oć ra bên ngoài. Sau đó lại là một màn...giết người siêu " hoành tráng" của Tứ thái tử và kết thúc là thủ cấp của tên kia nằm một nơi , thân xác hắn nằm một nơi, đâù lìa khỏi cổ. Ngay cả em còn phải rùng mình huống chi người dân phải chứng kiến cảnh đó. :((
Và qua chương naỳ em cũng đã hiểu sơ lược về một số hoang̀ tử, bà hoang̀ phi độc địa Rena cũng như hoàn cảnh của tứ hoàng tử.
Những nữ nhi quanh chàng đều do một tay mụ Rena tuyển chọn nên cũng chăng̉ kém gì mụ. Kết cục cuả những cô nương muốn aḿ hại Shinichi đều phải chết dưới lưỡi kiêḿ của " y". Em mong là mụ già đó cũng có ngaỳ bị trừng phạt giống các nữ nhân ác độc kia. ~:))
Chương naỳ mới là mở đâù nên chưa có nhiều thứ để nói. Em muôń đoc̣ ngay chương sau quá, chắc sẽ có sự xuất hiện của Ran phải không ạ. Em nghĩ chap 2 mới thực sự là lôi cuốn. Em hóng lăḿ lăḿ cơ~>:D<

P/s: chưa ai lấy thì em xí tem phong bì luôn nha. Hóng chương sau của đại tỷ :)>-
 
Hiệu chỉnh:
@nhất thiên đúng như em nói, Ran khó sống yên với bạn ấy lắm =)) Nhưng bạn Shin cũng chật vật đau đầu với Ran không ít đâu =)) Shinichi vốn là một người không màng đến ngôi vị bá vương, nhưng khi mẫu thân bị bức tử và đại ca bị người ám hại thì "y" hạ quyết tâm giành lại mọi thứ cho mình, kể cả việc không từ thủ đoạn lợi dụng con gái nhà người ta :3 Còn lợi dụng thế nào và vì sao người đó lại là Ran thì...chap sau sẽ biết =))
@Ran Miyu Vương phi Izuna nhé em ^^ Bà ấy là mẹ của Eisuke và Rena ^^" Mỗi người đều có một động cơ và lý do riêng để ôm mộng thâu tóm quyền lực, Izuna cũng vậy và sẽ đề cập ở những chương sau :) .
Từ "y" nghe có vẻ xa lánh khó gần, vì hình tượng Shinichi trong fic này là thế, em đoán đúng đấy :) Có thể hành quyết chém đầu chỉ vì một thanh bảo kiếm là quá tàn nhẫn nhưng Shinichi không phải tự nhiên muốn sát sanh sau cái chết của đai ca, "y" chém đầu thị chúng theo kiểu "giết gà dọa khỉ", để những kẻ muốn lấy mạng "y" hiểu ra rằng "Muốn lấy mạng ta thì ngươi trước hết phải đánh cược cái đầu của mình, và kiếm của ta không để sổng bất cứ một ai muốn làm điều đó!" . Shinichi là một người khôn ngoan và điềm tĩnh đeo cho mình một cái mặt nạ vô cảm, nhưng cái người nhoi nhoi kia dù vô tình nhưng lại khiến cho "y" dần dần phải vứt mặt nạ xuống đất =))
Đêm nay sẽ có chương 2 nhé. Cám ơn em đã ủng hộ :)
 
Hàng về khuya :3

kenhsinhvien-aiquy-ran.jpg


Chương 2: Kẻ thân bách hợp, người kiếp phong lan.

Ngay trong buổi thiết triều trưa hôm đó, Tứ hoàng tử được triệu kiến. Quả thật, Hoàng đế lại nhắc đến việc tuyển phi cho y, và người tiếp tục chọn lựa đó không ai khác ngoài vương phi Izuna.
Không giống như mọi lần chỉ lấy sự im lặng làm đồng ý, lần này y đã chịu lên tiếng.

“Thưa phụ vương, con sẽ cho người một Thái tử phi mà Người nhất mực vừa ý, và đó…cũng có thể sẽ là mẫu nghi thiên hạ trong tương lai!

“Thái tử phi? Mẫu nghi thiên hạ?”
Hoàng phi Izuna đưa chiếc phiến lên che nét cười kinh kỉnh.
“Con có quá tự tin không Shinichi?”

“Thưa mẫu hậu…đó thực sự chỉ là vấn đề thời gian thôi!”

Y càng dịu giọng bao nhiêu vương phi lại càng điên tiết bấy nhiêu, chỉ có điều là bà ta cố không tỏ ra mặt. Dù sao việc tuyển chọn Hoàng tức(con dâu trong hoàng tộc) vẫn là do bà ta nắm cán từ trước đến giờ. Cố nở một nụ cười dịu dàng nhất có thể, Izuna nghiêng nhẹ đầu.
“Ai gia sẽ tìm cho con một tiểu thư quyền quý thích hợp.”

“Đây là điều con muốn nói tới. Con biết việc tuyển phi cho Hoàng tử đã trở thành luật từ lâu đời khiến mẫu hậu trăn trở nhiều, nhưng hôm nay con nghĩ mình cần thay đổi.”

Hoàng đế có vẻ khá bất ngờ.
“Con muốn tự quyết định ý trung nhân?”

Shinichi từ tốn trình bày:
“Mấy hôm trước trên đường trở về cung sau khi giải quyết sự vụ ở trấn Nam Thành, con có dừng chân tại một tiểu thành gần đó. Có thể nói…con đã gặp được nữ tử thích hợp…”

Khiến cho hoàng tử lạnh lùng vốn vô tình với nữ giới của Người để mắt đến ngay từ lần gặp đầu tiên, xem ra…nàng phải đặc biệt lắm! Người thật sự tò mò về lựa chọn của Tứ hoàng tử!

“Để chính con chọn cũng là ý hay…vậy…nàng ta là ai?”
“Yuri Tokugawa, ái nữ độc nhất của thành chủ Ueda Tokugawa trị sự tại Ẩn Nguyệt thành. Phụ vương, con chắc hẳn người biết.”
“ Ueda Tokugawa …Uhmm…”

Hoàng đế trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu, rồi gật đầu.

“Sao ta không biết cho được chứ. Hắn từng là dũng tướng của ta, văn võ song toàn, tuổi trẻ tài cao, hào khí ngút trời, chỉ vì vài mâu thuẫn không đáng có mà một mực rời bỏ hoàng cung, trở về làm thành chủ Ẩn Nguyệt thành xa xôi. Xét về tài năng lẫn nhân cách khi hắn còn ở đây, thì phải nói hắn là một trọng thần. Sau khi hắn nhất quyết rời đi, ta như mất đi cánh tay phải. Nghe tin hắn từ trần ta cũng vô cùng chua xót. Nhưng…sao con lại biết đến Ueda? Còn lệnh ái của hắn nữa?”
“Bệ hạ, kính xin người cân nhắc lại.”

Izuna lên tiếng, đôi mắt phượng đảo sang Tứ hoàng tử.

“Ueda Tokugawa chịu nhiều điều tiếng vì hắn đã vu oan giá họa cho một số công thần của người, hắn rời hoàng cung trước khi vương phi quá cố hạ sinh Tứ hoàng tử nữa. Vì vậy xét cho cùng dên ngày hôm nay, dòng tộc Tokugawa không hề có địa vị cao nếu không muốn nói là thuộc bậc thấp của giới quý tộc. Thân là Tứ hoàng tử của Nhật Quốc cường đại mà lại muốn chọn nữ nhân có địa vị lẫn thân phận thấp kém làm phi tử sao?”

“Địa vị và thân phận có là gì khi họ cứ được Người chọn cho con thì lại phải đi vào chỗ chết, thưa mẫu hậu?”

“NGƯƠI!?!!!”

Izuna giận run người, chiếc phiến trong tay đang phải hứng chịu tất cả cơn giận để bà ta không phải điên tiết và bật dậy khỏi nơi đang an tọa.
Hoàng đế vốn biết vương phi và Tứ hoàng tử có mâu thuẫn gay gắt từ rất lâu rồi, và cũng có đặt nghi vấn việc tuyển phi của Izuna nhưng đây là lần đầu tiên Hoàng tử Shinichi tỏ ý muốn tự chọn cho mình một nữ nhân, có vẻ nàng ta thật sự rất quan trọng với hoàng tử của Người. Người lại nhẹ nhàng hoà giải và cho phép Shinichi tiếp tục trình bày.
Tứ hoàng tử vẫn nhẹ nhàng từ tốn:

“Trên đường từ trấn Nam Thành về kinh đô con có dừng chân tại Ẩn Nguyệt thành , được tận mục sở thị nhân phẩm, tài trí và cách đối nhân xử thế của tiểu thư Yuri Tokugawa. Hơn nữa ở nàng ấy còn tỏa ra cốt cách rất phi phàm!”

“Ta tin tưởng vào mắt nhìn người của con, Nếu đúng như con nói thì phủ Tokugawa đang sở hữu được một báu vật rồi. Ta nghĩ phu nhân Tokugawa trước đây từng mang nặng ơn nghĩa với vương phi Yukiko, muốn nàng chấp thuận gả thiên kim cho con quả thật là không khó khăn lắm…Thôi được, ta để mọi việc do con quyết định!”

“Tạ chủ long ân! Con sẽ không khiến người thất vọng!”

Sau buổi thiết triều, y đi thẳng một mạch về Tĩnh Ngọc Cung không thèm để ý đến gương mặt tức giận đầy cảm xúc đang bùng phát của vương phi Izuna. Ẩn sau chiếc mặt nạ, vị hoàng tử nhếch cười lạnh lẽo như thách thức mẫu nghi thiên hạ của đế quốc này.
.
.
Kaito đuổi theo sau Shinichi, không hiểu sao một kẻ không hề có hứng thú với nữ nhân tự dưng lại chỉ đích danh một nữ tử, lại mới chỉ gặp qua lần đầu. Vị hoàng tử đa mưu này đang suy tính điều gì đây?
Chàng ta chưa mở miệng hỏi thì Tứ hoàng tử đã lên tiếng như đoán được ý.

“Ta chọn nàng ấy, vì ta đánh cược vào hậu duệ của Tokugawa!”
“Ý huynh là…???”

"Ta có nhờ Makoto điều tra nên nắm được khá rõ.Tướng quân Ueda Tokugawa trước đây đã ở vị trí của ta bây giờ_ Thống soái cấm vệ quân trợ giúp phụ vương bình định Nhật Quốc giành lấy ngôi vị bá vương. Vì không chịu được bọn nịnh thần và chốn quan trường xô bồ hiểm ác này nên đã từ bỏ hoàng cung trở về cố hương chấp nhận làm thành chủ, nhưng lại hoàn toàn từ chối bổng lộc của triều đình.
Tiểu thư Yuri mà ta đã gặp mấy ngày trước toát ra một khí chất phi phàm, cái cách mà nàng ấy nhìn kẻ đang đe doạ mình cũng hết sức đặc biệt, lần đầu tiên ta thấy một nữ nhân như thế. Hơn nữa dù Ueda đã qua đời, phu nhân Mikami Tokugawa cũng đã giúp cho tiểu trấn đó trở thành vùng đất bình yên và trù phú chứ không cần triều đình điều đến thành chủ khác. Dù có tiếng là thành trì thuộc cai quản của Nhật Quốc nhưng thật sự có thể xem là một vùng lãnh thổ tự trị. Ta nghĩ tất cả những phẩm chất tốt đẹp nhất họ đã truyền hết cho ái nữ của mình."

“Nghe huynh nói vậy, ta lấy làm hứng thú. Nhưng không gì đảm bảo là nàng ta sẽ không bị hoàng phi mua chuộc hay có ý muốn huỷ hoại huynh."

“Ngươi nghĩ ta là ai mà không quản đến chuyện đó chứ? Yuri khác những nữ tử khác, nàng ta hiện tại tạm thời không có bất kì liên hệ với vương phi Izuna và hoàng tộc, quyền lực tiền tài của vương phi chưa thể chi phối được nàng ấy. Nhưng nếu Yuri được tiến cung thì chắc hẳn ta cũng phải tiên liệu trước rất nhiều việc!”.
Tứ hoàng tử nói tiếp:
"Dù có xuất thân địa vị thế nào thì với ta người đó... phải mang tư cách của bậc mẫu nghi thiên hạ, phải toát ra cái vẻ uy nghi cao quý đĩnh đạc mà không nữ nhân nào có được."
Y nghĩ mình đang đi một nước cờ thật lớn.
Ngũ hoàng tử Kaito nheo mắt, cảm thấy việc này khá là đáng trông đợi.
"Huynh có vẻ rất hứng thú với nàng ta?"

Y không nhìn đệ đệ, chỉ hướng mắt về phía khung trời xa xăm.
"Dù sao cũng chỉ là một con cờ chính trị thôi!"
.
.
.
Phía Đông Kinh xa xôi, tin tức quan trọng từ hoàng cung hoa lệ vẫn đang được ngày đêm tức tốc truyền đến Ẩn Nguyệt thành. Dù vậy, trông Hoàng tử phi tương lai cực kì vô tư và nhàn nhã a~ vì nàng có biết thực sự chuyện gì sắp xảy đến đâu…
“Nhẹ tay…đau a~~~”

Đệ nhất tiểu thư phủ Togukawa gào thét rên rỉ sau khi miếng vải đẫm nhiệt thuỷ đặt đè lên vết thương ở đầu gối, nàng cong người đập tay lên sàn trông đến thảm thiết.
“Nha đầu ngốc!! Nha đầu ngốc!! Nóng quá~Xót quá~ Đau chết taaaaa~!!”

Nhìn đôi mắt màu hạt dẻ đẫm lệ, lại nhìn xuống làn da trắng nõn ngọc ngà đang trầy xước chảy máu, nha đầu của nàng cũng cảm thấy xót, thật ra đã cố gắng nhẹ tay lắm rồi đó chứ... Nhưng việc nào ra việc đó, dù sao thì cũng thân làm thân chịu, nàng ấy trách ai cũng không được. Nàng đặt ngón trỏ lên môi, suỵt lên một tiếng nhắc khẽ tiểu thư mình.
“Nhỏ tiếng, nhỏ tiếng…canh ba rồi nha~ Phu nhân nghe thấy là không xong đâu…”

Tiểu thư vẫn rơm rớm nước mắt, gật đầu mạnh mấy cái.

“Tiểu thư ngoan, cũng tự trách thân đi a~ Ta đã nhắc nàng phải cẩn thận, bảo trọng ngọc thể mà, cớ sao lại phải lâm vào cảnh đổ máu này?”

“Ta phải leo tường để trở về phòng, không may mái ngói quá trơn nên bị trượt chân... Tí vết thương thôi mà…thực ra ta vốn cũng không định nhờ ngươi trị thương cho đâu…”

Yuri tiểu thư chu phồng cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh như đoá hoa anh đào thổi phù phù vào vết thương, vờ tỏ thái độ bất cần. Nô tì của nàng cũng thở dài mấy tiếng ra chiều đã thúc thủ, tiếp tục dịu dàng chăm sóc vết thương cho nữ chủ.

“Nàng vốn là phận thiên kim, nên giữ mình một chút. Cải trang nam nhi để ra ngoài không phải như thế là nàng đã có thể trở thành nam nhi thực thụ đâu.”

“Ngươi đừng đa ngôn!”

Nữ tì nhíu mày, có chút bất bình, chiếc khăn trong tay nàng trở nên nhàu nhĩ lúc nào không biết.

“Ta chỉ muốn tốt cho tiểu thư thôi. Tiểu thư có biết mỗi lần nàng thay đổi y phục lén trốn ra ngoài là ta lại lo sợ đến thế nào không? Nàng nên quý trọng bản thân mình chứ!”

Yuri mím môi, nàng biết mình có lỗi, nàng để nha đầu hầu hạ bên cạnh nàng phải lo lắng nhiều, thậm chí có thể sẽ bị phu nhân trừng phạt vì tội bao che dung túng cho nàng…nhưng nàng thực sự không thể kiềm lòng được trước những điều đẹp đẽ mê hoặc của thế giới bên ngoài.
Hơn nữa…thời gian…nàng cũng không còn nhiều thời gian để ngồi yên trong chốn lầu son gác tía...
Khẽ nhướn mắt nhìn gương mặt nha đầu vô cùng sầu thảm, đôi mắt màu thạch anh tím long lanh ngấn nước khiến nàng không đành lòng làm ngơ. Nàng vuốt những sợi tóc đen óng, miết nhẹ lên khoé mắt nha đầu đang ấm ức vì mình.

“Ran nhi, ta xin lỗi!”
“Yuri tiểu thư…Ran nhi đời này kiếp này nhận ơn của tiểu thư, nhận ơn của phu nhân. Nếu tiểu thư có bề gì phu nhân sẽ đau khổ khôn cùng… ta cũng không thiết sống nữa.”
"Qủa là nha đầu ngốc! Nếu một ngày nào đó ta gặp phải chuyện gì mà chết đi...nếu như điều đó xảy ra thì ngươi phải sống thay phần ta chứ! Đừng nói gở! "

Nha đầu vừa nói đến đó Yuri đã ôm chầm lấy nàng, vỗ lưng mấy cái không giấu được nét cười thánh thiện.
Ran Mouri từ bé mồ côi cả cha lẫn mẹ, phải trở thành a hoàn cho một nhà ác bá. Khi nàng ấy bị gia chủ bán vào chốn thanh lâu thì chính tiểu thư Yuri đi ngang qua, cảm thương nên dùng bạc mua lấy và trả tự do cho nàng. Nhưng ngờ đâu, Ran lại muốn theo hầu hạ nàng, Yuri cũng không nỡ từ chối một tiểu nữ mới mười hai tuổi không nơi nương tựa. Mang nàng ấy theo có lẽ là tốt, Yuri nghĩ thế. Ấy vậy mà thấm thoắt đã 6 năm trôi qua rồi.

Yuri là tiểu thư đài các, nhưng trong tâm đã xem Ran Mouri là tỷ muội. Nàng vốn không muốn giữ thân phận chủ tớ, chẳng muốn coi trọng lễ nghĩa khi cả hai chỉ ở riêng với nhau. Nàng là ái nữ độc nhất, vậy nên rất quý tình nghĩa tỷ muội. Đó là lý do dù Ran sống trong dinh thự với thân phận một a hoàn, nhưng nàng chưa bao giờ phải làm quá nhiều những việc nặng nhọc như gánh nước, chẻ củi, giặt giũ...mà chỉ việc ở bên cạnh chăm sóc tiểu thư, còn được cùng học tập với Yuri.
Cả Ẩn Nguyệt thành, bí mật chỉ có Ran và Yuri biết…

“Xiêm y này...nó thật vô cùng hợp với ngươi, ta thật không biết phải nói sao nữa…”
“Tất cả đều thuộc về nàng, Yuri tiểu thư!"

Sau khi Yuri vận vào người bộ y phục lụa là sang trọng, Ran lại trở về cái lốt a hoàn hèn kém thường ngày. Nàng chải đầu cho tiểu thư Yuri, cầm sáo trúc thổi một điệu nhạc êm dịu cho nàng nghe rồi trở về phòng mình gần căn bếp mà ngủ, để rồi sáng mai Yuri sẽ đường hoàng đến thỉnh an phu nhân Tokugawa như chưa từng có bất cứ chuyện gì xảy ra.
Đúng vậy! Nhiệm vụ của Ran được Yuri giao cho là...vào thế vai những khi tiểu thư của nàng muốn bay nhảy và thả mình dưới bầu trời tự do ngoài bốn bức tường cao.
Đến giờ Yuri vẫn chưa tiết lộ bí mật vì sao lại ham thích ra ngoài đến thế. Khi được hỏi đến, gương mặt Yuri lại trở nên u buồn khó tả khiến Ran chẳng thể mở lời thêm được nữa.
Cuộc sống của cả hai cứ như vậy mà trôi qua, cũng được 5 năm kể từ ngày Ran bắt đầu thế vai cho nàng ấy. Thỉnh thoảng đến giờ học thì "tiểu thư" chỉ việc ngồi sau tấm rèm thưa chứ không mặt đối mặt với gia sư, giọng nói thanh thanh trong trẻo gần giống nên cũng không dễ phân biệt. Còn khi muốn ra ngoài, Ran chỉ việc che kín gương mặt hoặc ngồi yên trong kiệu thì sẽ chẳng ai nhận ra cả.

Hai ngày trước trong lúc dạo vòng quanh, kiệu của Ran trong lốt tiểu thư Yuri đã xui xẻo đụng phải một toán người cưỡi hắc mã mà tên đi đầu là một kẻ trẻ tuổi có vết sẹo trên trán nom rất hung tợn. Người của hắn dường như muốn động thủ, nhưng nàng cũng đủ nhanh trí để ra mặt nói chuyện phải trái nhẹ nhàng hòa giải. Và nàng nhìn thằng vào mắt hắn không chút e dè sợ hãi.
Cuối cùng mọi chuyện cũng êm xuôi, nhưng trong lúc kiệu ngã xuống, hắn đã vô tình thấy gương mặt của nàng khi chiếc khăn lụa che mặt bị rơi xuống.
"Hi vọng hắn chỉ là kẻ qua đường, không hề dính dáng gì đến gia tộc Tokugawa. Nếu không sẽ bại lộ mất!" Nàng thầm nghĩ, lòng lo lắng không yên.
Ran không ngại khổ việc đóng giả thành Yuri, nàng chỉ lo phu nhân sẽ thất vọng vì nàng đã lừa dối người.
Nàng không biết tương lai ra sao, sẽ còn yên bình đến bao giờ, nhưng cứ ngốc nghếch yêu thương chăm sóc tiểu thư của nàng, chiều theo những mong muốn bướng bỉnh đến khó hiểu của Yuri, và luôn cố gắng lạc quan nhìn về phiá trước.
Nàng đâu ngờ cuộc sống bình yên của phận a hoàn như nàng lại thay đổi chỉ sau một đêm, cái đêm kinh hoàng mà nàng dù có nằm mơ cũng không bao giờ dám nghĩ tới.
Trời dần vào đông.
.
.
Dinh thự Tokugawa vài ngày sau có khách quý.
Chạng vạng hôm đó, Ran vừa theo lão đầu bếp ra ngoài khoảng vài canh giờ mua thức ăn và dược liệu quý đem về chế biến tẩm bổ cho tiểu thư và phu nhân đã thấy những kẻ lạ mặt ở trước cổng dinh thự, đang được phu nhân Tokugawa nghênh đón rất trịnh trọng. Nhìn y phục họ mặc và cốt cách của thủ lĩnh, nàng đoán ngay được là lính triều đình, cũng biết thân phận không nên dây vào, vì thế rón rén theo lối cổng sau vào phủ.
Nàng vẫn tò mò họ đến làm gì lắm, nhưng cũng đành cho qua vậy. Không gì quan trọng bằng phu nhân và tiểu thư của nàng!
.
.
"Tiểu thư! Ta vừa thêu được một đóa bách hợp trên khăn lụa, mang đến tặng nàng..."
Nàng như mọi khi theo ý Yuri, không câu nệ bước vào.
Đầu óc nàng quay cuồng, mọi thứ trở nên trống rỗng. Chiếc khăn thêu rơi xuống thềm rồi bị làn gió đông cuốn bay đi đâu mất dạng.
Trước mặt nàng là vị đại phu thường xuyên ghé qua chăm sóc phu nhân, và trên chiếc gi.ường thoảng mùi trầm hương đang khẽ buông rèm...
Yuri nằm bất động như đang ngủ say, không một hơi thở.
Chiếc khăn tang trắng đã phủ lên mặt tự bao giờ.

Chưa kịp suy nghĩ, vị đại phu trợn mắt quát nàng.

"Nha đầu, đóng cửa vào!"
"A...vâng...vâng ạ..."

Tay nàng hành động theo mệnh lệnh, vẫn chưa chịu hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nàng cười cười, chạm vào bàn tay lạnh ngắt của Yuri.
"Aida~~~Tiểu thư! Nàng lại bày trò gì nữa? Tính dọa chết ta sao? Bây giờ mới sập tối phu nhân bận tiếp khách chưa đến khảo bài đâu, đừng làm nũng~~Dậy, dậy nào. Hôm nay Ran nhi nấu món nàng thích!"
"Nha đầu...con biết mà..."
"Biết gì chứ? Lão đại phu, gọi tiểu thư dậy..."
"Tiểu thư từ bé đã mang bệnh trong người"
"Đại phu! Tiểu thư bệnh gì? Ngài chữa đi chứ!!!"

Trong tiếng nói của nàng đã như muốn khóc nấc. Đại phu buồn bã nhìn nàng, lắc đầu.

"Bệnh hiếm gặp vô phương cứu chữa, ngày bé dấu hiệu bệnh chỉ xuất hiện vài lần sau đó không có triệu chứng bệnh trở nặng...đến tiên nhân trên núi Bạch Liên cũng đã tiên tri trước là tiểu thư sẽ qua đời khi chưa tròn hai mươi..."
"...Phu nhân biết?"
"Biết..."
"Lão đại phu biết?"
"Ta đã tìm đến hầu hết các thần y của đế quốc này"
"Tìm hết...nhưng không cứu được tiểu thư?"
"Ta..."
"Tiểu thư, phu nhân giấu con...Lão biết...nhưng cũng giấu con?"
"Tiểu thư nói...không muốn con đau lòng nên dặn dò ta..."

Nàng nhìn vẻ trầm mặc của vị đại phu, nước mắt nàng tuôn dài trên gò má, nàng quỳ xuống chân lão lúc nào không hay biết. Nàng níu lấy vạt áo đại phu, lắc đầu như điên như dại, nàng nấc lên từng tiếng nghẹn ngào.

"Tiểu thư không chết! Nàng tuyệt đối không chết! Đêm qua tiểu thư còn rất khỏe mạnh, nàng vẫn như trước nói cười huyên thuyên với con cơ mà! Tiểu thư nói đợi thêm 5 ngày nàng sẽ có một chuyến đi, nàng khám phá một vùng đất mới rồi sẽ họa lại cảnh sắc nơi đó cho con xem!"
"Bình tĩnh nha đầu..."
Ran dập đầu quỳ lạy van xin lão đại phu trong tuyệt vọng.
"Làm ơn cứu sống tiểu thư! Ran nhi nguyện mạng đổi mạng, chết cũng cam lòng!"
"Im lặng đi!"

Từ phía cửa, phu nhân Tokugawa bước vào, trên mặt không hề biến sắc. Người đã trở lại sau khi đón tiếp và sắp xếp chu đáo cho đoàn quân của triều đình ở dãy phòng phía tây.
Sau khi ra lệnh cho đại phu ra ngoài, người tiến đến vuốt lên gò má đẫm lệ của Ran, tay giữ chặt lấy vai nàng.
"Bình tĩnh nghe ta căn dặn đây, Ran nhi! Đêm nay mong con túc trực bên thi thể Yuri, nếu có ai đến hỏi han kể cả gia nhân, hãy cứ nói vọng ra như thể con chính là Yuri."
"Phu nhân! Người đang nói gì vậy?" Ran cảm thấy toàn thân lạnh toát.
"Ta không giấu con nữa. Người của triều đình đến đây để đặt chuyện hôn sự với Yuri cho Tứ hoàng tử điện hạ_nam tử của vương phi quá cố Yukiko. Tuy chúng ta sớm không cần sự giúp đỡ vật chất từ phía triều đình nhưng đã luôn ngầm được họ bảo hộ. Hơn nữa ta đã mang nặng ơn nghĩa của vương phi Yukiko, việc từ chối hôn sự với hoàng tộc là điều không thể có!"
"............."
"...Vị hoàng tử này trước đây đã có 5 phi tần, và tất cả...đều đã qua đời. Nếu như giờ đây họ đích thân mang sính lễ đến cầu hôn nhưng tân nương cũng không còn nữa...thì trong mắt người ngoài chẳng khác gì chúng ta cố tình nguyền rủa trù ếm Tứ hoàng tử điện hạ. Như vậy dù chúng ta hoàn toàn vô tội, nhưng với cái chết đột ngột của Yuri, cả gia tộc và người của phủ Tokugawa này...cũng sẽ bị triều đình định tội!"
"N-nghĩa...nghĩa là người muốn con..."

Phu nhân Tokugawa nhìn trân trân vào đôi mắt nhạt nhòa đau đớn của Ran, rồi lại ôm xiết nàng vào lòng.

"Việc chỉ lão đại phu, ta và con biết! Con sẽ là thế thân cho Yuri kể từ lúc này!"
"Phu nhân!"

Nàng lần đầu tiên lớn tiếng chống đối phu nhân.

"Phu nhân, tiểu thư vẫn còn ở phía sau con! Sao người có thể tàn nhẫn chối bỏ sự tồn tại của nàng ấy như thế?"

Phu nhân hiền từ nhìn thấu tâm can của Ran, môi người khẽ run run.

"Con...vẫn không chấp nhận sao? Yuri không còn nữa rồi"
"............"
"Ta biết con đau, ta cũng đau như con. Nhưng nếu không làm như vậy, chúng ta sẽ lãnh những tội danh mà chúng ta không hề phạm phải. Muốn giữ tính mạng của tất cả những người ở đây, phải có hy sinh."
"Nhưng mà..."
"Ran nhi, con ngoan, nghe lời ta. Nếu được trở thành Hoàng tử phi con sẽ thoát khỏi thân phận a hoàn này, sẽ trở thành người bầu bạn với Hoàng tử điện hạ tôn quý..."
Nàng nức nở, lắc đầu nguầy nguậy.

"Kh-Không, phu nhân! Con không làm đâu! Ran nhi sẽ không mạo danh tiểu thư! Con sẽ không tiến cung làm vợ Tứ hoàng tử! Hoàng tử phi, điện hạ tôn quý gì gì đó con không cần! Ran nhi muốn ở đây với người, hầu hạ chăm sóc người. Cầu xin người, làm ơn đừng bắt con đi!!!"

Bỗng phu nhân bất ngờ quỳ gối phủ phục dưới chân khiến nàng vô cùng hoảng hốt vội quỳ xuống theo.
"Phu nhân. Sao người lại làm vậy? Người đứng lên đi!"
"Ta là chủ nhân của nơi này, ta chỉ muốn bảo vệ nó. Thâm cung khó lường, biết rằng như vậy là đẩy con vào chỗ hiểm nguy nhưng ta không còn sự lựa chọn nào khác..."
"Phu nhân..."

Nàng âm trầm lặng lẽ cúi đầu, nước mắt chảy dài không dứt. Phu nhân lại lau nước mắt cho nàng, lần này thì đến người cũng đã lệ tuôn.

"Lão đại phu, các a hoàn trong dinh thự, những người canh gác cho giấc ngủ của chúng ta, những người con đã nói cười suốt ngần ấy năm ngay tại căn bếp lớn...con đành lòng để họ chịu tội oan sao?"
"Phu nhân, sao...ngài ấy lại chọn tiểu thư Yuri?"
"Ta nghênh tiếp và cố tìm hiểu từ đoàn người đến đây vẫn không tra ra được nguyên do. Nhưng...Tứ hoàng tử đó là giọt máu của Hoàng đế và vương phi Yukiko, vương phi đã cưu mang và đối đãi vô cùng tử tế với ta khi ta còn là cung nữ hầu hạ người, trước lúc gặp được lão gia con."
"Con...chuyện này con không biết..."
"Ta không biết thực hư về vị hoàng tử này ra sao, nhưng ta thật sự mang đại ân của vương phi quá cố. Ta mong con giải nạn vong cho tất cả những người ở đây, và mong con...nếu có thể hãy giúp hoàng tử bằng hết sự quan tâm của con để chăm sóc hầu hạ người, hãy giúp ngài có được hạnh phúc!"

Đôi tai Ran ù hẳn đi, nàng dường như không nghe thấy gì xung quanh nữa. Trước mặt nàng giờ chỉ còn gương mặt đẫm lệ của phu nhân, nhưng đôi mắt người lại thẳng thắn mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nàng là một a hoàn, nhưng giờ đây nàng nắm giữ vận mệnh của rất nhiều người mà nàng yêu thương. Và nàng...được trao nhiệm vụ trở thành nữ nhân trung thành tuyệt đối của vị hoàng tử chưa từng gặp qua.
Việc này thật sự bất khả thi!
Nàng run rẩy, nhăn mặt nhíu mày, mím môi đến chảy máu vẫn không tài nào cho phu nhân được đáp án.
Không có vẻ gì là sốt ruột, phu nhân lau dòng lệ đang tuôn dài trên khóe mắt mình, rồi lại đến chỗ Yuri đang nằm. Người vuốt mái tóc đen óng của Yuri, hôn lên trán thi thể, mỉm cười đau đớn, buông rèm.

"Ta không muốn giấu vong linh Yuri nên nói hết mọi chuyện ở đây. Ta đã thực sự ép buộc con, nhưng con vẫn có quyền quyết định tương lai của mình. Con có trọn đêm nay để suy nghĩ, nếu con đồng ý, sáng mai hãy đến thỉnh an ta và người của triều đình với tư cách là tiểu thư Yuri_ái nữ độc nhất của thành chủ. Hoặc nếu không muốn tiến cung, con hãy chuẩn bị hành lý rời khỏi đây trước hừng đông."
Người nàng tê dại.
"Phu nhân...người...người đuổi con đi sao?"
"Ta không đuổi con, chỉ là muốn con vượt qua tử nạn này thôi."
Ran cắn môi, giọng nghèn nghẹn.
"...Hay người cùng rời khỏi nơi này với con...khó khăn cách mấy Ran nhi cũng thề sẽ chăm sóc người tử tế!"

Phụ nhân lắc đầu, trầm mặc.

"Ta là chủ nhân nơi đây, và nếu có chết cũng ngã xuống vì nơi này, cùng gia nhân và hầu cận của ta. Vì mặc cảm thân phận a hoàn mà trước đây con một mực từ chối làm nghĩa nữ của ta, nhưng ta từ lâu đã thực sự xem con là ruột thịt. Ta đã mất Yuri rồi, không muốn mất thêm con nữa..."

Phu nhân thở dài, tiến về phía cửa phòng.

"Ta trở lại tiếp đãi bữa tối cho họ...con hãy bình tâm suy nghĩ. Nếu con không muốn ta cũng sẽ không một lời trách cứ! Chỉ mong, ở một nơi nào đó con sẽ tiếp tục sống tốt. Còn nếu như một ngày nào đó bí mật này bị phát hiện, ta sẽ cùng chết với con!"
.
.
Lần đầu tiên kể từ lúc Ran bị quân ác bá nhốt vào cũi, biết mình sắp bị bán vào chốn thanh lâu...đêm đó cùng đêm nay, nàng đã hoàn toàn thức trắng.
Thỉnh thoảng tay nàng lại nắm lấy bàn tay của Yuri, ngày càng lạnh...
Đôi lúc có a hoàn nói vọng vào, nàng nói tiểu thư bị ốm, Ran nhi chăm sóc là đủ. Còn khi quân triều đình sai người đến, nàng lại giả làm Yuri, nói tình hình sức khỏe không ổn, e không đến dự tiệc được. Cho đến khi không còn ai làm phiền nữa, nàng vẫn ngồi thẫn thờ như thế...
Thân xác tiểu thư Yuri vẫn còn đây, nàng đi đâu chứ?

Tiểu thư từng nói "Ngươi là phong lan, ta là bách hợp, tỷ muội bên nhau hợp ý cho đến khi tử biệt sinh ly".

Đôi lúc nàng ước mình cũng có được địa vị sáng ngang Yuri, gia cảnh tốt hơn hiện tại để có thể kề bên tỷ tỷ muội muội với Yuri mà không cần biết đến địa vị cao thấp sang hèn...nhưng không phải là mạo danh nàng ấy, sống dưới cái lốt lệnh ái của tướng quân Tokugawa mà chối bỏ con người mình.
Bây giờ nàng đã nhận ra việc tiểu thư bảo nàng thế thân, học hành thay Yuri những lúc nàng ấy muốn ra ngoài, không phải chỉ là sự ngang ngược ham chơi. Nàng ấy biết trước mình sẽ sớm lìa đời, nên muốn tìm hiểu hết thế giới rộng lớn bên ngoài, nàng cũng mong Ran sẽ học hỏi nhiều điều, có đủ công dung ngôn hạnh để sau này còn thay nàng chăm sóc mẫu thân, làm rạng danh gia tộc.
Tiểu thư đã cố giấu căn bệnh vô phương cứu chữa đó sau nụ cười kia biết bao năm có Ran Mouri kề cận...
Nghĩ đến thế Ran không kìm được tiếng nức nở, nhưng lại không dám khóc to sợ người bên ngoài chú ý.
Ran vốn rất sợ những thứ ma quái, nhưng giờ đây thi hài của Yuri nằm lạnh lẽo cạnh bên, vong hồn Yuri có lẽ đang lẩn khuất quanh đây chưa rời khỏi nàng lại yêu thương trân quý hơn bất cứ điều gì khác trên cõi đời.
Đêm ấy, nàng như kẻ dại. Nàng thì thầm đọc sách cho Yuri nghe, thổi sáo và khẽ hát cho Yuri thưởng thức như bao lần trước khi đi ngủ, như lúc nàng ấy vẫn còn sống.
Đây là lần cuối cùng nàng được hầu hạ Yuri Tokugawa.
.
.
Điều gì đến cũng phải đến!
Trên chiếc gi.ường đơn là tiểu thư Yuri tang phục trắng không chút vấy bẩn, mặt che khăn tang nằm chắp tay giữa vô vàn đóa hoa bách hợp trên chiếc gi.ường thoảng hương trầm quen thuộc.
Ran Mouri thành tâm quỳ gối dập đầu trước thi thể Yuri cao quý, tim như bị bóp nghẹn không thể hô hấp được.
Hừng đông, cửa phòng Yuri khẽ mở.
Môi nàng run run, tạo thành một đường cong nhẹ hẫng tựa khói sương.
"Tiểu thư...Ran nhi có tội, xin nàng thứ lỗi...Ta đi!"
.
.
Tiểu thư gương mặt che khuất sau tấm lụa tơ tằm, một thân tử y(y phục màu tím) đường hoàng xinh đẹp. Nàng thanh thoát tiến vào nơi phu nhân Tokugawa đang tiếp đãi những vị khách đến từ triều đình, cúi đầu thi lễ trước họ. Đôi mắt trong veo tím biếc màu thạch anh ngước nhìn phu nhân, trong tâm nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Nàng dịu giọng.
"Thỉnh an mẫu thân, tiếp kiến các vị quan quân triều đình. Yuri hôm qua trong người không khỏe, không thể đến chung vui, kính xin lượng thứ."
"Nào nào tiểu thư đừng bận tâm...già chỉ mong Hoàng tử phi điện hạ luôn đảm bảo sức khỏe để lên đường sớm thôi."

Lão nhân thủ lĩnh đoàn quân triều đình thân phận cao quý cười ha hả thật thoải mái.
Ran nhất thời chột dạ, tim như ngừng đập khi nghe thấy hai chữ "lên đường".
Phu nhân thì cố giấu tiếng thở phào, nhanh chóng giới thiệu nàng với khách quý.
Quan quân triều đình lại tò mò hết mức vì ngoài đôi mắt tinh anh tím biếc có phần hơi sưng đỏ do mệt mỏi vì trong người có phần không khỏe kia, họ thật sự không thể thấy được gì thêm để luận thêm về nhan sắc của nàng cả.
Lão quan đứng đầu đoàn người khẽ vuốt râu, lén cười thú vị lúc thưởng trà, trong đầu thầm nghĩ:
"Tứ hoàng tử và cả nàng tiểu thư này đều khiến người ta tò mò về chân diện của mình, thật sự hợp lắm đa. Xem ra trước mắt không hề chọn nhầm đối tượng"
.
.
.
Sang ngày sau, đoàn quân triều đình khởi hành rời khỏi phủ. Trong khi vài người kề cận phu nhân được tín nhiệm tuyệt đối bí mật đem thi thể tiểu thư Yuri đi an táng với thân phận a hoàn Ran Mouri, thì nàng Ran Mouri thật sự lại chuẩn bị hành lý lên kinh, từ chối tiếp xúc với gia nhân trong phủ. Nàng thở dài thườn thượt, nuốt nước mắt vào lòng nghĩ đến tiểu thư của nàng bị vùi sâu trong lòng đất lạnh...với tên nàng được khắc trên bia.

Ran Mouri chi mộ.

Ran cười vô cảm mang theo vạn phần thống khổ cay đắng. Nha đầu hèn kém luôn kề cận tiểu thư đã chết rồi. Bây giờ...chỉ còn có Yuri Tokugawa tồn tại mà thôi!

Nàng đã sớm hạ quyết tâm và suy tính kỹ càng trước khi thỉnh an phu nhân Tokugawa, xuất hiện trước quan quân triều đình. Nếu thực sự tất cả là định mệnh, nàng phải bằng mọi giá thực hiện tâm nguyện của phu nhân, là chăm sóc cho Tứ hoàng tử và trung thành với ngài, hết lòng vì ngài, cho ngài cuộc sống tinh thần thật tốt. Hoặc giả như bị phát hiện là kẻ mạo danh, nàng sẽ nhận hết tội khi quân về mình...và khai rằng mình chính là kẻ sát hại Yuri thật sự, lừa dối gia tộc Tokugawa để đoạt lấy vị trí hoàng tử phi.
"Một ngày là người của phủ Tokugawa, trọn đời là người của phủ Tokugawa!"
Phóng lao phải theo lao, và nàng cũng không có ý định trốn tránh nữa.
.
.
Vào một buổi sáng đầu đông lạnh giá nửa tuần trăng kể từ ngày định mệnh đó, nàng tiểu thư Yuri mạo danh khởi kiệu tiến về kinh thành, được dân chúng trong thành đơn thuần yêu mến tiễn biệt. Nàng vẫy chào phu nhân đôi mắt còn mắt đẫm lệ. Trước khi đi nàng đã biết một số sự thật.

"Người đã biết con giả làm tiểu thư lừa dối gia sư, lừa dối người?"
"Ta thỉnh thoảng hỏi bâng quơ Yuri vài thứ, nha đầu đó không trả lời được bất cứ gì cả, và nó không hề biết đó là kiến thức trong buổi học, con thì lại thỉnh thoảng nói ra. Cả thế cờ khó ta tái hiện lại khi con giải được của kì sư, con bé cũng không biết giải. Nha đầu đó thật sự quá ngốc nghếch khi chỉ biết hướng trái tim lẫn tâm hồn ra khỏi bốn bức tường...và con thì lại quá ngây thơ và đơn giản an phận bên nó, hết lòng vì nó..."
"Người biết nhưng vẫn để con làm như vậy sao?"
"Vì ta hiểu tâm ý của Yuri dành cho ta, và ta thật sự xem nha đầu con là nữ tử."

Phu nhân thật sự xem nàng như cốt nhục mà yêu thương chăm sóc, vậy thôi cũng mãn nguyện, quá đủ để nàng vứt cái mạng nhỏ này ở chốn thâm cung rồi!
.
.
Đoàn người đã ra khỏi Ẩn Nguyệt thành. Ran vén rèm nhìn ra ngoài, những dãy núi hùng vĩ bên đường hiện ra trước đôi mắt mở to của nàng. Khắp không gian phủ một màu buồn ảm đạm, như quê hương đang tạm biệt nàng.
Tuyết rơi rồi!
Nàng vuốt nhẹ lên gò má lành lạnh, hơi ấm từ cái hôn trìu mến của phu nhân vẫn còn đó. Tâm bất chấp nhận nhưng đành phải chấp nhận.
Sau những ngày đầy bi kịch, nàng không còn nước mắt để khóc than nữa. Ran mệt mỏi ngả mình xuống tấm đệm thơm mùi tinh dầu hoa bách hợp mà Yuri vẫn thường dùng, chìm vào mộng khi nào chẳng biết.
Mùa đông lạnh giá kéo đến, nàng mang trong mình bí mật động trời ra đi, lòng vẫn hướng về phủ Tokugawa của Ẩn Nguyệt thành.


_________Hết chương 2______
 
Hiệu chỉnh:
@ruby-chan vậy là từ nay Ran nhà ta sẽ có tên là Yuri hả.dù vẫn biết đó là Ran nhưng mình vânc thích đc đọc là Shinran cơ còn Yuri thì không quen lắm. Dù vậy luôn tôn trọng quyết định của Au. Còn về nhận xét thì khỏi nói rôì, chỉ cần Au đừng cho SE là đc, và đừng ngâm dấm nhé.hihi
 
Sống dưới thân phận của Yuri nhưng trái tim và tâm hồn vẫn là Ran Mouri, cái tên chỉ là danh xưng bên ngoài thôi :) Và sẽ có người phát hiện được bí mật này, còn người đó là ai thì...đợi :)) :)) :))
 
@ruby-chan Hi, em vừa mới vào đọc fic của ss, mới là chap 2 thôi nhưng đã không khỏi thốt lên : Ôi mai gót! Trời ơi! Sao ss có thể viết hay đến như vậy?! Trên cả tuyệt vời!!! Ngưỡng mộ ss quá!
- nội dung, văn phong, các tình tiết của ss thật không thể chê được, rất lôi cuốn. Em rất ấn tượng với các chi tiết miêu tả của ss, thực sự mong có dịp để được ss chỉ giáo. Em đã đăng ký một suất làm fan hâm mộ của ss rồi
- ss còn một số lỗi type đấy ạ
+ chap 1: liếng thoáng--> liến thoắng; tình thâm--> tình thân; Mười năm tuổi--> mười lăm tuổi; đài cát--> đài các; bỏ mạnh --> bỏ mạng; hừng đông --> hửng đông; Hoàng phi Rena--> hoàng phi izuna chứ nhỉ
+ chap 2: kềm lòng--> kiềm lòng; thấm thoắt--> thấm thoát; đài cát--> đài các; nhìn thằng--> nhìn thẳng; hừng đông--> hửng đông; ngã mình --> ngả mình
Em phải soi chút chứ không lại bị nói là đọc chùa
Lời cuối cùng: tại hạ sẽ chờ chap mới!!!! A, shin sẽ là người phát hiện ra thân phận thật của ran phải không ss?
 
Nhân sinh như mộng chung phi mộng ;))
Không biết em hiểu câu này có đúng hay không ;))

Nhưng cảm thấy trong hoàn cảnh này lại khá phù hợp ;))

Rồi ai sẽ ngờ được rằng khi tất cả băng đóng trên trái tim chàng bấy lâu nay tan vỡ, khi chàng đường hoàng cùng nàng bước lên bậc phụ mẫu thiên hạ thì quân thần bè phái sẽ ra sức phản đối vì cho rằng "Nàng chỉ xuất thân từ bậc dân thường hèn mọn mà không những thế còn là giai cấp nô lệ"? ;))
Ừm... cũng có thể nàng sẽ bị bại lộ từ lúc nào rồi cũng hay, không phải trước một mà là trước con dân trăm họ Nhật Quốc ;))
Hay chàng sẽ nhẫn tâm kết liễu nàng để hoàn thành đại sự? ;))

Lảm nhảm đến thế thôi =)) Hoàng cung cũng chẳng khác gì bãi chiến trường sinh tử, chỉ có điều lộng lẫy ở vẻ ngoài hơn thôi ;))
Tranh đấu chẳng biết đâu mà lần =))

Một cốt truyện khá là quen thuộc nhưng trong fanbox Conan này thì lại khác. ;))
Dù sao, em tin vào tài năng của Ruby tỷ.
Longfic này là một bom tấn mới trong box fanfic và chắc chắn sẽ nổ theo cách của một bom tấn.
 
@shinran0000 ss nghĩ hừng đông được sử dụng nhiều hơn chứ nhỉ .___. Tình thâm và tình thân có sự khác nhau nhé em, tình thân là tình cảm giữa những người thân thiết nhân mạnh mối quan hệ, tình thâm là nhấn mạnh tính chất của mối quan hệ đó :) Ý trong câu nói của lão đội trưởng là Ryuichi và Shinichi anh em ruột thịt nên tình cảm huynh đệ sẽ sâu sắc :D Thấm thoắt và thấm thoát nghĩa tương tự nhau :)
Cám ơn em đã giúp ss edit các lỗi chính tả <3 . Một chap khá dài và ss không thể mò ra hết được các lỗi nếu không có sự trợ giúp của em TT^TT

@dragon_princess Nàng sẽ mượn Hắc Thiên Kiếm của y xài đỡ và chém trết tra đứa nào dám tiết lộ bí mật cản đường nàng lên ngôi vương phi =)) =)) =))
Đùa chứ cái kim trong bọc sẽ có ngài phải lòi ra thôi, nhưng sẽ...lòi theo cách riêng của nó :P Ss cũng đã lên nội dung tình tiết đến khi kết thúc fic luôn rồi, mọi người cũng không cần lo drop fic :) Ss cũng không dám hi vọng đây sẽ là "bom tấn" nhưng chỉ mong nó để lại ấn tượng trong lòng người đọc ^^, càng được nhiều người ủng hộ càng mừng.
Cám ơn góp ý và chia sẻ của mọi người, ss sẽ cố gắng hơn nữa :D
 
Chào ss! Ns sao nhỉ!? À thì... Đây là một trong những fic có sức hút đặc biệt vs em:) Thường các fic đọc qua thì chỉ hay chứ vẫn chưa hoàn toàn đáp ứng hết những quan điểm về một fic hay đối vs riêng em. Có thể ns trong những fic đang đọc thì chỉ có 3 fic bao gồm fic của ss đạt đc điều đó.
Em dù rất ấn tượng vs fic này nhưng do trí hiểu biết kém cõi nên vẫn có một số từ ko hiểu lắm như chiếc phiến chẳng hạn.
Ns về ấn tượng vs fic:
Thứ nhất, em ấn tượng vs cách hành văn. Lời văn lôi cuốn, hấp dẫn. Ss lại có khiếu dẫn dắt các tình tiết một cách mượt mà, hợp lí đến một cách hoàn hảo.
Thứ hai, em ấn tượng vs độ dài và thời gian post fic. Rất ít Au nào đạt đc 'đẳng cấp' cao như ss. Hoàn toàn ấn tượng, choáng ngợp và bất ngờ vs tốc độ 'ánh sáng Mặt Trời' của ss. Nghe 'gian hồ' đồn thổi rằng ss thân mang 'trọng trách' post chap của nhiều fic, thân như 'sợi tóc treo nghìn cân' sẵn sàng đứt vì sức ép. Vậy mà những gì em thấy chỉ là một 'cao thủ' 'ngồi run đùi, bún nhẹ tay' là chap ms đc post lên. Rất ẩn tượng a~:3
Thứ ba, là ấn tượng vs nội dung. Ns sao nhỉ? Theo như lời các re khác cmt thì ss đã ngâm fic này lâu rồi nên nội dung ms sắc bén, liên kết một cách chặt chẽ đến 'vô tình'. Hay đơn giản chỉ là ss có Thiên tài, vạn sự thành công? Em ns thật đấy! Ko phải nịnh nọt hay tâng bốc. Nãy h cmt, trong đầu nghĩ gì là viết ra hết. Thực là em muốn làm fan của ss rồi a~
Lúc đầu đọc chap 1 ko cmt là tính xem thêm chap ms để xem sức hút có tăng thêm vs em ko nhưng... Chết rồi!!! Làm sao đây??? Nó hoàn toàn quá cuốn hút người đọc! Là tuyệt vời thậm chí hơn cả thế!
Ss có ns ở trên rằng:
Sống dưới thân phận của Yuri nhưng trái tim và tâm hồn vẫn là Ran Mouri, cái tên chỉ là danh xưng bên ngoài thôi :) Và sẽ có người phát hiện được bí mật này, còn người đó là ai thì... đợi :)):)):))
Theo em đoán những người có sác xuất cao phát hiện bao gồm Kai, Sonoko + Kaz (nếu có), Hoàng phi Izuna, Lục Hoàng tử Eisuke (50%) và Shin (có thể là phát hiện giữa giữa hoặc cuối cùng trong những người trên). Ngoài ra thì vẫn chưa gặp các nv khác nên em chưa hoàn toàn phân vạch hết.
À em còn ấn tượng vs hình minh họa của ss ạ! Ss vẽ bằng máy ạ!? Khá đẹp ạ!
Sau đây là vài phút ns nhảm của em:p
Ban đầu đọc chap 1, trong đầu em nghĩ "Phải chi ss viết fic kinh dị là đã rồi!". Nên ss có cái fic nào như z thì cho em xin link nhé!:)
Lúc đọc chap 2 đoạn Shin tâu vs Bệ Hạ đã tìm ra ý trung nhân, em liền nghĩ Yuri làm phi thì Ran để đâu. Nhưng biết đâu tiểu thư đó là Ran! Rồi đến đoạn Yuri vs một nha hoàn. Đọc thấy Yuri mắt nâu là thấy "Thôi rồi!!!" nhưng đọc lại thấy nha hoàn mắt tím thì trong đầu "À há!" một cái rồi lại cười. Tiếp tục đọc và ảo tưởng Ran ms là con ruột còn Yuri chỉ là hình nộm thế mạng bv cho Ran. Đọc hồi lại thấy mình ảo tưởng sức mạnh dữ dội! =='
Thấy hơi thích Lão quan gì gì đó vì cái câu:
"Tứ hoàng tử và cả nàng tiểu thư này điều khiến người ta tò mò về chân diện của mình, thật sự hợp lắm đa. Xem ra trước mắt không chọn nhầm đối tượng."
Thế là trong đầu em lại tiếp tục: "Hố hố hố! Còn phải nói! Họ sinh ra là để cho nhau mà!" Thiệt là thấy mình điên hết chữa rồi!:))
Cơ mà như cái văn án 'vĩ đại' thì ss có đề cập đến "Sủng vật" á! Nó là gì z?
Mà thấy ai cũng bảo nội dung fic này khá quen thuộc trong fanfic box nhưng em thấy cũng có giống đâu! Mà dù có giống thì em tin vs tài văn phong phú của ss thì chắc chắn fic này sẽ trở thành một 'án văn' độc đáo, riêng biệt và trở nên có tiếng trong giới "gian hồ" ạ!
Chúc ss thành công trong sự nghiệp viết fic! (Vẫn chúc dù ss quá thành công) Chúc fic làm ăn phát đạt, gặp nhiều đơn khiếu nại! À nhầm! Là đơn cảm tạ chứ!:p
Ps1: Ss có vẻ thích post chap khuya nhỉ?
Ps2: Thực ra ko tính cmt dài. Nhưng cmt ngắn thì ko hợp vs 'phong thủy' ở đây:v
Ps3: Em đăng kí một suất làm fan của ss a~
Ps4: Cmt bằng đt nên mất hơn nửa tiếng để cmt:p
Ps5: Chúc ss đọc cmt vui!;)) Sáng vui vẻ luôn ạ:)
 
Lần bả bung fic là muốn bùng chái hà, đói lắm rồi =)) =)) =))
Fic này tập hợp toàn nhân vật nguy hiểm vãi chưởng :v :v
Các nhân vật trong fic của ss đều gây ấn tượng ít nhất là với em :3 Izuna ngang tàng nắm cán hôn sự nhưng vẫn không thể bẻ được lí lẽ của Shinichi, cuối cùng phải để thằng nhỏ tự chọn zợ tại nó nói "bà cưới zợ zề cho tui xong cũng thành cái xác hà" =)) Tới đó người ta đang xù lông muốn choảng nhau thì em lại thấy buồn cười hông chịu được =)) Cứng gì mà cứng dữ zậy pa =))

Em thấy Shinichi ngày càng bộc lộ bản chất âm mưu gầy dựng cơ đồ đáng sợ :v " Cưới vợ nghe cứ như gặp phát là yêu luôn, ai mà ngờ nó tính đến cả thiệt hơn thế lực nhà vợ, mối quan hệ giữa nhà Tokugawa với triều đình và vương phi. Thay vì chọn một người có thế lực thật lớn để chống lưng chi bằng chọn một người không bị bất cứ thế lực nào chi phối để người đo chịu sự chi phối của mình, Shinichi vừa thông minh vừa thật đáng sợ :v người ta nói người có cách suy nghĩ khác số đông thường sẽ làm nên chuyện, trường hợp này áp dụng được hông ta :v . Kinh dị hơn nó còn tính luôn cả vụ vợ chồng nhà Tokugawa gen tốt đẻ con chắc chắn con gái cũng sẽ tốt , nuôi dạy con tốt :( mà nó còn muốn tiên liệu luôn mấy chuyện bất trắc có thể xảy ra sau khi rược vợ về nhà nữa chớ =]]]]]]]]]] Nghĩ tới cảnh con bé được tiến cung thấy cứ tội tội, chắc bị ức hiếp te tua luôn quá =]]]]]]]]]

Một nhân vật đáng nói nữa là Mikami Tokugawa, người phụ nữ này cũng đa mưu không kém :v Em nói thiệt luôn đó, đáng sợ lắm :v Đã biết chuyện con gái sẽ chết yểu nhưng vẫn xem như không có chuyện gì và chuẩn bị sẵn tâm lý ngần ấy năm :v Đến lúc con gái chết đột ngột vẫn có thể an bài được hết mọi sự trong nhà và đưa ra quyết định có lợi nhất . Càng đọc càng thấy Mikami đúng là người có đủ bản lĩnh để làm trùm 1 vùng :v , sẵn sàng quỳ xuống chân một a hoàn vứt luôn tự tôn cao ngạo nhưng cũng đổi lại được an toàn tính mạng cho cả phủ . Dù nói là cho Ran hai con đường để chọn nhưng bà ấy biết rõ tính cách của Ran và thuyết phục cô ấy theo một cách khiến Ran không thể im lặng bỏ đi, lấy cả an nguy của một phủ ra đặt lên vai, con người ta rũ xuống bỏ chạy sao nổi chớ -_-

Còn Ran thì em nó đúng là thật giàu tình cảm, nét tính cách hình thành dựa theo hoàn cảnh cũng rất logic không gượng ép, kiểu người có ơn thì phải trả ơn. Đọc tới lúc Ran dập đầu quỳ lạy đại phu trong tuyệt vọng, lúc em ý hầu hạ Yuri lần cuối với cảnh tự nhiên đang sống phây phây được tặng cho cái mộ mới dắp đề tên mình... nói thiệt em muốn ứa nước mắt ss ạ, tội và thương cho con bé :( . Thấy sao mà đầu gối người thân phận thấp kém dễ chạm đất quá, nhưng quỳ lạy cho những gì quý báu nhất của họ thì cũng thật đáng tôn trọng, mà người nghèo hèn chết sống ra sao chẳng ai cần biết đến :(
Thường thì các truyện cổ trang em đọc nữ chính thường ưỡn ngực và ngẩng thật cao đầu chứng tỏ bản lĩnh trước nam chính, nhưng Ran của em luôn ý thức mình thân phận địa vị không có, dễ quỳ gối như vậy sẽ phải làm sao để ngẩng cao đầu đây :( Tò mò lắm chớ :(

Mắc cười cái nữa là hai đứa nó bịt mặt... :v đứa che nửa trên đứa che nửa dưới nhìn không trọn một khuôn mặt nên ông quan bảo bọn nó xứng đôi =)) , trước mắt không chọn sai người, bó tay ổng thiệt, đang hậu bi kịch mà tự nhiên ss làm em muốn ho ra máu =]]]]]]]]]]]
Em đoán người phát hiện ra thân phận của Ran là Eisuke nha :3
Mới biết được mỗi 4 trong số 7 người, em dự đoán 3 người còn lại là Hakuba, Heiji và Higo =)) =))
Đúng là trong đây nhận xét mơ hồ vài dòng thì dễ lạc tông thật nên em cảm nhận sao ghi ra hết luôn ss ráng đọc =))
Thiệt hông biết nói cái khỉ gì nữa luôn, em chỉ muốn mong cho có chap 3 để đọc ngay thôi =))
Tình ca của bóng tối em chưa quên đâu nhưng ss cứ up chap bên này đều đều cũng được, em không ý kiến =)) =))
Chái zô =))
 
Ay ya. Đại tỷ!!!
Chương được post vào đêm khuya nên khi đọc em cũng có cảm giác nó hao hao như cảnh khuya vâỵ. Lặng lẽ, yên ắng nhưng lại buồn bã, lạnh lẽo. Chương 1 bắt đâù với cảnh giết chóc, kết quả là hai xác chết. Chương 2 em tưởng sẽ yên bình hơn nhưng cuối cùng cũng có một cái xác. Tuy Yuri không phải bị giết nhưng nghĩ tới cảnh Ran ngồi bên cạnh nắm tay một xác chết cũng đủ làm em phát run lên vì sợ. (._.")
Vốn có tính ngoan cố nên dù thâý hơi ghê nhưng em vâñ cứ lì lợm ngồi nhai hết từng con chữ trong chương này.
A~ quả là rất hay. Có đủ các sắc thái. Vui nhộn nhất là đoạn Yuri nằm bò để Ran bôi thuốc sau lần trôń nhà nữ cải nam trang đi chu du về. =))
Đoạn đâù thì em run chết đi được. Nhưng cũng hả dạ dữ lăḿ á. Mụ Izuna tức muôń trào máu ra luôn. Quả rất đáng xem. :D
Khúc cuối tràn ngập nước mắt luôn. Tội nghiệp Yuri, thật đáng thương quá. Còn cả bà phu nhân nữa. Haizz. Thật khó mà đoań biết được trước ý đồ của đại tỷ a~
Cách viết chương này không như chương trước. Chương 1 hơi " máu lạnh" nhưng chương này thì buồn buồn, nhẹ nhẹ. Đọc hoàn cảnh của Yuri với Ran em lại nhớ đêń câu tục ngữ :
Thân em như hạt mưa sa
Hạt vào đài các hạt ra ruộng cày.
Ran vào cung sống giữa vô vàn hiểm nguy, giưã bá thiên đao kiêḿ còn Yuri lại trở về với cat́ bụi dưới danh phận một a hoàn.
Số phận luôn trêu ngươi con người còn các nhân vật trong fic bị au hành hạ. =))

Thôi, em dừng lại ở đây thôi. Đọc xong chap rồi em kéo xuống dưới để com. Cuối cùng đập vào mặt em là mâý hàng com dài ngút của các re trên, mới lướt qua thôi cũng đủ làm em chóng mặt. Vâỵ nên em com ngắn thôi cho đại tỷ có thời gian nghỉ ngơi. @@ :) :*:*:-h:*
P.s: hôn tặng đại tỷ. À mà em vâñ nhớ Tình ca của bóng tối đoá nhoa. Nhưng đại tỷ cứ ra chap fic này trước cũng được. Em nghiện cả hai fic của đại tỷ luôn rồi. Hóng chương mới:v
 
@ruby-chan , thật xin lỗi vì bây giờ mình mới comment cho bạn nhé :D. Đọc 2 chap của bạn rồi, phải nói là mình thấy hay quá chài luôn và chap nào cũng thiệt là dài, đọc thích vô cùng. Chap đầu tiên thì mình ấn tượng với Shinichi dữ lắm, anh ta vừa lạnh lùng, thông minh, tàn nhẫn mà cũng thật cô đơn. Lúc bạn diễn tả anh ta dùng kiếm hành pháp, có gì đó lành lạnh giống như fic Tình ca của bóng tối, có vẻ hơi sợ sợ sao nhưng cũng tác động mạnh lên người đọc nhìu lắm.:x Còn ở chap này thì khỏi nói rồi, vốn đã thích Ran nay lại còn thích hơn. Tính cách cô ấy vẫn vậy, vẫn rất lương thiện, giàu tình cảm và luôn nghĩ cho mọi người dù có phải nhận lấy đau khổ về mình. Chap này bạn miêu tả nhẹ nhàng hơn nhưng lại gây xúc động cho mọi người. Tình cảm của Ran và cô tiểu thư cũng rất cảm động, chắc ràng ai cũng muốn giống như Ran gặp được một vị bằng hữu, 1 người tỷ muội giống như Yuri zậy. mình thích nhất cái câu in đậm về tình cảm thân thiết giữa bọn họ, nghe chân thành lắm lắm.
Mình nói tới đây thui, chúc bạn vui vẻ, có thật nhiều ý tưởng và viết ngày càng hay. Thân!~^o^~
 
×
Quay lại
Top