- Tham gia
- 22/5/2026
- Bài viết
- 49
Chương 43 — Lựa Chọn Cuối Cùng
Cõi hư vô tiếp tục sụp đổ. Một tiếng nứt chói tai vang lên, ngay sau lưng Azrael, cả một mảng không gian khổng lồ vỡ tung như kính, để lộ khoảng trống đen tuyệt đối phía sau—nơi không có ánh sáng, không có thời gian, chỉ còn hư vô nguyên thủy có thể xóa sạch mọi thứ rơi vào đó khỏi tồn tại. Aria vô thức lùi nửa bước, tim đập dữ dội, còn Zero vẫn đứng yên với cơ thể trong suốt ngày càng mờ đi. Những hạt sáng từ cánh tay hắn liên tục tan rã. Hắn nhìn Azrael, ánh mắt không còn chút bỡn cợt. “Không còn nhiều thời gian nữa,” Zero nói trầm thấp. “Azrael, quyết định ngay.”
Azrael đứng bất động. Đóng cánh cửa thứ chín đồng nghĩa với việc mất toàn bộ sức mạnh. Có thể mất luôn ký ức. Có thể quên cha, quên Zero, quên Aria—quên tất cả. Aria nhìn cậu, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Cô muốn nói điều gì đó, muốn ích kỷ bảo cậu đừng làm, muốn giữ cậu lại bằng mọi giá… nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Bởi cô hiểu rõ hơn ai hết—Azrael sẽ không bao giờ chọn bản thân nếu cả thế giới đang cần cậu.
Azrael chậm rãi nhắm mắt. Trong bóng tối sau mí mắt, ký ức lướt qua như những mảnh phim vỡ: người cha với ánh mắt hiền từ, Zero cười ngạo nghễ giữa chiến trường, Aria vừa giận vừa lo mỗi lần cậu lao vào chỗ chết. Tất cả đau đớn, mất mát, hy vọng, yêu thương… đan xen thành một dòng chảy siết nghẹt lồng ngực. Khi cậu mở mắt lần nữa, ánh bạc trong đồng tử đã trở nên tĩnh lặng lạ thường. “Tôi đã chọn xong.”
Nhưng thay vì nhìn cánh cửa thứ chín, Azrael quay đầu nhìn Aria trước. Cậu bước đến gần, bàn tay khẽ nâng gương mặt cô lên. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu khiến mắt Aria cay xè. “Đừng…” cô run giọng, cố kìm nước mắt. “Đừng nhìn em như thế.” Azrael khẽ mỉm cười—một nụ cười dịu dàng đến đau lòng. “Tôi xin lỗi.”
Aria lập tức lắc đầu. “Không. Đừng xin lỗi.” Cô nắm chặt cổ tay cậu như sợ chỉ cần buông ra, cậu sẽ biến mất. “Em ghét lời tạm biệt.” Giọng cô vỡ vụn. “Vậy nên đừng nói kiểu như đây là lần cuối.”
Thình.
Trái Tim Khởi Nguyên khẽ đập một nhịp trong lồng ngực Azrael. Cậu cúi đầu, trán chạm trán cô. “Tôi sẽ quay về,” cậu thì thầm. “Dù có quên tất cả… xin hãy tìm tôi.”
Nước mắt Aria rơi xuống. Cô bật cười trong nghẹn ngào. “Đồ ngốc… nếu cậu quên em, em sẽ đấm cậu đến nhớ lại thì thôi.” Khóe môi Azrael cong lên nhẹ nhàng. “Nghe đáng sợ thật.”
Ngay giây sau, Aria kéo cổ áo cậu xuống và hôn cậu.
Khoảnh khắc ấy, thế giới như dừng lại. Tiếng nứt vỡ của không gian, ánh sáng đỏ từ cánh cửa IX, những mảnh thực tại đang sụp đổ—tất cả biến mất khỏi nhận thức. Chỉ còn hơi thở hòa vào nhau. Nụ hôn ngắn ngủi nhưng chất chứa mọi điều chưa từng thổ lộ. Khi tách ra, Aria áp trán vào ngực cậu, lắng nghe nhịp tim ấy. “Đi đi,” cô khẽ nói. “Cứ cứu thế giới… phần kéo cậu về, để em.”
Azrael nhìn cô rất lâu. Lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, cậu cảm thấy sợ. Không phải sợ cái chết. Mà là sợ đánh mất người mình yêu. Nhưng rồi cậu xoay người, đối mặt với cánh cửa thứ chín.
Biểu tượng IX khổng lồ đỏ rực lơ lửng giữa hư vô. Cánh cửa mở toang, năng lượng vô hạn tràn ra như thủy triều đỏ máu, xé rách mọi quy luật. Zero bước đến đứng cạnh cậu, hai tay đút túi như thường lệ. “Không ngờ lại đến bước này,” hắn cười nhạt.
Azrael không nhìn hắn. “Nếu tôi đóng cánh cửa lại… cậu sẽ biến mất?”
Zero nhún vai. “Khả năng cao.” Hắn liếc xuống cơ thể trong suốt của mình rồi bật cười khẽ. “Dù sao tôi cũng đang tồn tại nhờ dư chấn sức mạnh của thứ này.”
Azrael siết chặt tay.
Zero huých nhẹ vai cậu. “Đừng có cái mặt đó. Tôi đã chết một lần rồi, thêm lần nữa cũng chẳng mới mẻ.” Nhưng rồi ánh mắt hắn trầm xuống, hiếm khi nghiêm túc đến vậy. “Này, nghe cho kỹ.” Azrael quay sang. Zero nhìn thẳng vào mắt cậu. “Sống cho tử tế. Và đừng mang gánh nặng của người chết mãi.” Hắn ngừng một nhịp. “Bao gồm cả tôi.”
Tim Azrael thắt lại.
Zero giơ nắm đấm ra. “Được chứ?”
Azrael nhìn nắm đấm ấy. Bao nhiêu ký ức tràn về—lần đầu giao đấu, lần đầu sát cánh, những trận cãi vã, những lần Zero cứu mạng cậu trong im lặng. Cuối cùng, cậu giơ tay.
Cạch.
Hai nắm đấm chạm nhau.
“Được.”
Zero mỉm cười. “Tốt.”
Azrael bước lên, tiến thẳng vào ánh sáng đỏ từ cánh cửa IX.
ẦMMMM—
Toàn bộ cõi hư vô rung chuyển. Hàng tỷ ký tự cổ đại xuất hiện quanh cơ thể cậu—quy luật, khởi nguyên, kết thúc, nhân quả—mọi chân lý của tồn tại xoay cuồng quanh cậu. Một giọng nói vô hình vang lên từ sâu trong cánh cửa.
KẺ THỪA KẾ. NGƯƠI MUỐN TỪ BỎ QUYỀN NĂNG TỐI THƯỢNG?
Azrael nhìn thẳng vào lõi ánh sáng. “Phải.”
NGƯƠI SẼ MẤT TẤT CẢ.
“Ta biết.”
NGAY CẢ KÝ ỨC QUAN TRỌNG NHẤT?
Hình ảnh Aria hiện lên trong đầu. Cha. Zero. Mọi thứ. Ngực cậu đau nhói đến nghẹt thở. Nhưng cậu không lùi.
“Phải.”
Giọng nói im lặng trong vài giây.
TẠI SAO?
Azrael khẽ nhắm mắt. Rồi một nụ cười rất nhẹ hiện lên.
“Vì…” Cậu mở mắt, ánh bạc bùng sáng. “Sức mạnh có thể bảo vệ thế giới.” Giọng cậu vang vọng giữa cõi hư vô. “Nhưng chính con người… mới cho thế giới lý do để tồn tại.”
ẦMMMMMM—!!!
Cánh cửa thứ chín rung chuyển dữ dội. Biểu tượng IX bắt đầu nứt ra, từng đường rạn đỏ máu lan khắp bề mặt. Zero mở lớn mắt. Aria chết lặng.
Rồi—
VỠ TAN.
Một cột sáng khổng lồ nuốt chửng Azrael.
“AZRAEL—!!”
Tiếng hét của Aria vang lên xé lòng nhưng nhanh chóng bị nhấn chìm trong ánh sáng. Cơ thể Azrael bắt đầu tan thành vô số hạt sáng, từ chân đến ngực, từ cánh tay đến khuôn mặt. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn biến mất, cậu quay đầu nhìn Aria… rồi nhìn Zero.
Cậu mỉm cười.
Phựt.
Ánh sáng nuốt trọn tất cả.
Cánh cửa thứ chín—
Khép lại.
Hoàn toàn.
Cõi hư vô tiếp tục sụp đổ. Một tiếng nứt chói tai vang lên, ngay sau lưng Azrael, cả một mảng không gian khổng lồ vỡ tung như kính, để lộ khoảng trống đen tuyệt đối phía sau—nơi không có ánh sáng, không có thời gian, chỉ còn hư vô nguyên thủy có thể xóa sạch mọi thứ rơi vào đó khỏi tồn tại. Aria vô thức lùi nửa bước, tim đập dữ dội, còn Zero vẫn đứng yên với cơ thể trong suốt ngày càng mờ đi. Những hạt sáng từ cánh tay hắn liên tục tan rã. Hắn nhìn Azrael, ánh mắt không còn chút bỡn cợt. “Không còn nhiều thời gian nữa,” Zero nói trầm thấp. “Azrael, quyết định ngay.”
Azrael đứng bất động. Đóng cánh cửa thứ chín đồng nghĩa với việc mất toàn bộ sức mạnh. Có thể mất luôn ký ức. Có thể quên cha, quên Zero, quên Aria—quên tất cả. Aria nhìn cậu, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Cô muốn nói điều gì đó, muốn ích kỷ bảo cậu đừng làm, muốn giữ cậu lại bằng mọi giá… nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Bởi cô hiểu rõ hơn ai hết—Azrael sẽ không bao giờ chọn bản thân nếu cả thế giới đang cần cậu.
Azrael chậm rãi nhắm mắt. Trong bóng tối sau mí mắt, ký ức lướt qua như những mảnh phim vỡ: người cha với ánh mắt hiền từ, Zero cười ngạo nghễ giữa chiến trường, Aria vừa giận vừa lo mỗi lần cậu lao vào chỗ chết. Tất cả đau đớn, mất mát, hy vọng, yêu thương… đan xen thành một dòng chảy siết nghẹt lồng ngực. Khi cậu mở mắt lần nữa, ánh bạc trong đồng tử đã trở nên tĩnh lặng lạ thường. “Tôi đã chọn xong.”
Nhưng thay vì nhìn cánh cửa thứ chín, Azrael quay đầu nhìn Aria trước. Cậu bước đến gần, bàn tay khẽ nâng gương mặt cô lên. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu khiến mắt Aria cay xè. “Đừng…” cô run giọng, cố kìm nước mắt. “Đừng nhìn em như thế.” Azrael khẽ mỉm cười—một nụ cười dịu dàng đến đau lòng. “Tôi xin lỗi.”
Aria lập tức lắc đầu. “Không. Đừng xin lỗi.” Cô nắm chặt cổ tay cậu như sợ chỉ cần buông ra, cậu sẽ biến mất. “Em ghét lời tạm biệt.” Giọng cô vỡ vụn. “Vậy nên đừng nói kiểu như đây là lần cuối.”
Thình.
Trái Tim Khởi Nguyên khẽ đập một nhịp trong lồng ngực Azrael. Cậu cúi đầu, trán chạm trán cô. “Tôi sẽ quay về,” cậu thì thầm. “Dù có quên tất cả… xin hãy tìm tôi.”
Nước mắt Aria rơi xuống. Cô bật cười trong nghẹn ngào. “Đồ ngốc… nếu cậu quên em, em sẽ đấm cậu đến nhớ lại thì thôi.” Khóe môi Azrael cong lên nhẹ nhàng. “Nghe đáng sợ thật.”
Ngay giây sau, Aria kéo cổ áo cậu xuống và hôn cậu.
Khoảnh khắc ấy, thế giới như dừng lại. Tiếng nứt vỡ của không gian, ánh sáng đỏ từ cánh cửa IX, những mảnh thực tại đang sụp đổ—tất cả biến mất khỏi nhận thức. Chỉ còn hơi thở hòa vào nhau. Nụ hôn ngắn ngủi nhưng chất chứa mọi điều chưa từng thổ lộ. Khi tách ra, Aria áp trán vào ngực cậu, lắng nghe nhịp tim ấy. “Đi đi,” cô khẽ nói. “Cứ cứu thế giới… phần kéo cậu về, để em.”
Azrael nhìn cô rất lâu. Lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, cậu cảm thấy sợ. Không phải sợ cái chết. Mà là sợ đánh mất người mình yêu. Nhưng rồi cậu xoay người, đối mặt với cánh cửa thứ chín.
Biểu tượng IX khổng lồ đỏ rực lơ lửng giữa hư vô. Cánh cửa mở toang, năng lượng vô hạn tràn ra như thủy triều đỏ máu, xé rách mọi quy luật. Zero bước đến đứng cạnh cậu, hai tay đút túi như thường lệ. “Không ngờ lại đến bước này,” hắn cười nhạt.
Azrael không nhìn hắn. “Nếu tôi đóng cánh cửa lại… cậu sẽ biến mất?”
Zero nhún vai. “Khả năng cao.” Hắn liếc xuống cơ thể trong suốt của mình rồi bật cười khẽ. “Dù sao tôi cũng đang tồn tại nhờ dư chấn sức mạnh của thứ này.”
Azrael siết chặt tay.
Zero huých nhẹ vai cậu. “Đừng có cái mặt đó. Tôi đã chết một lần rồi, thêm lần nữa cũng chẳng mới mẻ.” Nhưng rồi ánh mắt hắn trầm xuống, hiếm khi nghiêm túc đến vậy. “Này, nghe cho kỹ.” Azrael quay sang. Zero nhìn thẳng vào mắt cậu. “Sống cho tử tế. Và đừng mang gánh nặng của người chết mãi.” Hắn ngừng một nhịp. “Bao gồm cả tôi.”
Tim Azrael thắt lại.
Zero giơ nắm đấm ra. “Được chứ?”
Azrael nhìn nắm đấm ấy. Bao nhiêu ký ức tràn về—lần đầu giao đấu, lần đầu sát cánh, những trận cãi vã, những lần Zero cứu mạng cậu trong im lặng. Cuối cùng, cậu giơ tay.
Cạch.
Hai nắm đấm chạm nhau.
“Được.”
Zero mỉm cười. “Tốt.”
Azrael bước lên, tiến thẳng vào ánh sáng đỏ từ cánh cửa IX.
ẦMMMM—
Toàn bộ cõi hư vô rung chuyển. Hàng tỷ ký tự cổ đại xuất hiện quanh cơ thể cậu—quy luật, khởi nguyên, kết thúc, nhân quả—mọi chân lý của tồn tại xoay cuồng quanh cậu. Một giọng nói vô hình vang lên từ sâu trong cánh cửa.
KẺ THỪA KẾ. NGƯƠI MUỐN TỪ BỎ QUYỀN NĂNG TỐI THƯỢNG?
Azrael nhìn thẳng vào lõi ánh sáng. “Phải.”
NGƯƠI SẼ MẤT TẤT CẢ.
“Ta biết.”
NGAY CẢ KÝ ỨC QUAN TRỌNG NHẤT?
Hình ảnh Aria hiện lên trong đầu. Cha. Zero. Mọi thứ. Ngực cậu đau nhói đến nghẹt thở. Nhưng cậu không lùi.
“Phải.”
Giọng nói im lặng trong vài giây.
TẠI SAO?
Azrael khẽ nhắm mắt. Rồi một nụ cười rất nhẹ hiện lên.
“Vì…” Cậu mở mắt, ánh bạc bùng sáng. “Sức mạnh có thể bảo vệ thế giới.” Giọng cậu vang vọng giữa cõi hư vô. “Nhưng chính con người… mới cho thế giới lý do để tồn tại.”
ẦMMMMMM—!!!
Cánh cửa thứ chín rung chuyển dữ dội. Biểu tượng IX bắt đầu nứt ra, từng đường rạn đỏ máu lan khắp bề mặt. Zero mở lớn mắt. Aria chết lặng.
Rồi—
VỠ TAN.
Một cột sáng khổng lồ nuốt chửng Azrael.
“AZRAEL—!!”
Tiếng hét của Aria vang lên xé lòng nhưng nhanh chóng bị nhấn chìm trong ánh sáng. Cơ thể Azrael bắt đầu tan thành vô số hạt sáng, từ chân đến ngực, từ cánh tay đến khuôn mặt. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn biến mất, cậu quay đầu nhìn Aria… rồi nhìn Zero.
Cậu mỉm cười.
Phựt.
Ánh sáng nuốt trọn tất cả.
Cánh cửa thứ chín—
Khép lại.
Hoàn toàn.