Bản hợp đồng nguy hiểm | Tập 1 | Chương 3

kauhan

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/7/2023
Bài viết
36
CHƯƠNG 3: NGƯỜI THỪA KẾ CỦA THẾ GIỚI NGẦM
Trụ sở đội đặc nhiệm về đêm mang một vẻ yên tĩnh rất riêng, không giống sự tĩnh lặng của những nơi đã chìm vào giấc ngủ. Ở đây, ánh đèn huỳnh quang vẫn sáng trắng, hành lang vẫn vang lên những bước chân thưa thớt và những căn phòng làm việc vẫn còn người ngồi cúi đầu trước màn hình máy tính.

Tuệ An là một trong số đó.

Cô ngồi một mình trong phòng giám sát, trước mặt là ba màn hình lớn ghép lại thành một bức tường ánh sáng lạnh lẽo. Trên bàn, một cốc cà phê đã nguội từ lúc nào, lớp bọt mỏng tan dần, để lại mùi đắng nhè nhẹ lẫn trong không khí. Cô không uống.

Ánh mắt Tuệ An dán chặt vào đoạn phim đang được tua chậm.

Khung hình rung nhẹ, ánh sáng không ổn định, màu sắc bị bão hòa bởi đèn neon của quán bar đêm qua. Những bóng người đi qua đi lại, chồng lên nhau, nhòe nhoẹt như những mảnh ghép thiếu chính xác. Nhưng Tuệ An không nhìn tổng thể. Cô tập trung vào một điểm duy nhất.

Người đàn ông đứng gần quầy bar. Người đã giữ cổ tay cô. Người có ánh mắt khiến trực giác nghề nghiệp của cô rung lên một nhịp rất khẽ, nhưng đủ để không thể bỏ qua.

Tuệ An dừng đoạn phim lại. Khung hình đông cứng.

Góc quay không đẹp. Ánh sáng xiên, nửa khuôn mặt người đàn ông chìm trong bóng tối. Nhưng phần còn lại thì quá rõ ràng. Đường nét sắc gọn. Sống mũi thẳng. Cằm hơi gầy nhưng rắn rỏi. Ánh mắt nhìn nghiêng, không hướng vào camera, nhưng lại tạo cảm giác như đang nhìn xuyên qua lớp kính vô tri ấy.

Tuệ An hít sâu. Cô đã quen với việc nhìn mặt người khác qua camera an ninh. Cô biết cách tách cảm xúc ra khỏi hình ảnh, biết cách không để ấn tượng cá nhân làm nhiễu quá trình phân tích. Nhưng lần này, cảm giác khác hẳn. Không phải vì anh ta quá nổi bật. Mà vì anh ta quá không thuộc về bối cảnh đó.

Cô tua lại đoạn phim, lần này chậm hơn nữa, quan sát từng cử động nhỏ: cách anh ta nghiêng người tránh va chạm, cách ánh mắt lướt qua không gian, cách bàn tay đưa ra đúng thời điểm, đúng lực, không thừa, không thiếu.

“Không phải người bình thường…” Tuệ An lẩm bẩm.

Cô chuyển sang camera khác. Một góc quay xa hơn, bắt trọn khoảnh khắc anh ta bước vào quán. Không hề dò xét, không tỏ ra cảnh giác quá mức, nhưng cũng không lơ là. Một trạng thái cân bằng rất khó đạt được, chỉ có ở những người đã quen sống trong môi trường nguy hiểm.

Tuệ An nhấn nút lưu đoạn phim, đặt tên tệp bằng một ký hiệu tạm thời. Rồi cô mở phần mềm nhận diện khuôn mặt.

Hệ thống mất vài giây để xử lý. Tuệ An ngả lưng ra sau ghế, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Trong đầu cô, hình ảnh đêm qua hiện lên rất rõ: khoảng cách giữa hai người, giọng nói trầm thấp, câu nói tưởng chừng như vô thưởng vô phạt nhưng lại mang hàm ý sâu xa.

Cô không nên đứng một mình ở đây. Một câu nói của kẻ quen kiểm soát tình huống.

Màn hình phát ra một tiếng “bíp” rất nhỏ. Kết quả hiện lên:
  • Tên: Lâm Hải Phong
  • Tuổi: 28
  • Thân phận: Người thừa kế gia tộc Lam Phong
  • Tình trạng: Đối tượng theo dõi đặc biệt
  • Mức độ nguy hiểm: Cấp cao
Tuệ An ngồi thẳng dậy. Mọi suy đoán mơ hồ trong đầu cô như bị một cú đấm vô hình đánh tan, để lộ ra một sự thật trần trụi và lạnh lẽo.

Hải Phong. Cái tên này không còn là một dòng chữ vô cảm trong báo cáo nội bộ nữa. Anh ta là người đàn ông đêm qua.

Ngực Tuệ An hơi thắt lại. Không phải vì sợ. Mà vì nhận thức. Nhận thức rằng, cuộc gặp gỡ ấy chưa bao giờ là ngẫu nhiên. Người đàn ông cô đã trò chuyện. Người đã nhìn cô bằng ánh mắt không hề đơn giản. Là người thừa kế duy nhất của gia tộc Lam Phong.

Phòng lưu trữ hồ sơ nằm ở tầng dưới cùng của tòa nhà. Không gian ở đây luôn mát lạnh, ánh đèn được điều chỉnh ở mức tối thiểu, đủ để nhìn rõ tài liệu nhưng không tạo cảm giác dễ chịu.

Tuệ An quẹt thẻ, cánh cửa kim loại mở ra với một tiếng “tách” khô khốc. Cô bước vào.

Không khí nơi này mang mùi rất đặc trưng, là mùi giấy cũ, mực in và kim loại. Một mùi hương mà bất kỳ ai làm trong ngành điều tra đủ lâu đều quen thuộc. Nó không gợi hoài niệm, mà nhắc đến những sự thật bị che giấu và những câu chuyện chưa từng được kết thúc trọn vẹn.

Tuệ An ngồi xuống bàn làm việc, bật đèn, nhập mã truy cập. Hồ sơ hiện lên.

Gia tộc Lam Phong. Một cái tên không xa lạ, nhưng chưa bao giờ được đưa ra ánh sáng một cách đầy đủ. Suốt nhiều năm, Lam Phong tồn tại như một cấu trúc quyền lực chìm và không khoa trương, không phô bày, nhưng ảnh hưởng thì len lỏi vào mọi tầng nấc của thế giới ngầm.

Tuệ An lật từng trang. Buôn lậu vũ khí. Rửa tiền xuyên quốc gia. Kiểm soát tuyến vận chuyển ngầm. Can thiệp tài chính bất hợp pháp. Mỗi dòng là một tội danh. Mỗi tội danh là một lớp máu chưa khô.

Ở giữa tập hồ sơ, một trang được đánh dấu đỏ: Lâm Hải Phong - Người thừa kế.

Tuệ An dừng lại. Trang hồ sơ của anh ta dày hơn những trang khác. Không phải vì quá nhiều chứng cứ, mà vì quá nhiều khoảng trống. Những mốc thời gian bị rút gọn. Những chi tiết chỉ ghi chú ngắn gọn: “chưa xác minh”, “gián tiếp”, “không đủ căn cứ truy tố”.

Cô đọc chậm. Hải Phong sinh ra trong gia tộc Lam Phong. Cha là Lâm Hạo Dân, cựu trùm gia tộc, đã qua đời trong một biến cố quyền lực nội bộ. Cái chết đó không chấm dứt ảnh hưởng của ông ta, mà để lại một khoảng trống quyền lực đầy nguy hiểm. Mẹ anh ta là Nguyễn Hải Vân. Bà vẫn còn sống. Tên bà xuất hiện lác đác trong các báo cáo mật, không phải với vai trò trực tiếp gây án, mà là người điều phối, duy trì mạng lưới quan hệ ngầm sau hậu trường.

Tuệ An siết nhẹ tay. Cô nhận ra điều này quan trọng hơn nhiều so với những gì hồ sơ thể hiện. Hải Phong không lớn lên trong một gia đình tan rã. Anh ta lớn lên trong một cấu trúc quyền lực vẫn còn nguyên vẹn.

Một dòng ngắn gọn hiện ra: “Được đào tạo để kế thừa từ rất sớm.”

Tuệ An khép mắt lại trong giây lát. Cô đã thấy cụm từ này quá nhiều lần. Nó không bao giờ mang ý nghĩa trung tính. Nó có nghĩa là: không lựa chọn, không tuổi thơ, không quyền được yếu đuối.

Cô lật sang trang tiếp theo. Một bức ảnh gần đây. Hải Phong đứng một mình. Không ai bên cạnh. Không biểu cảm. Ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính một cách không thách thức, không né tránh. Chỉ là kiểm soát tuyệt đối.

Tuệ An nhìn bức ảnh đó rất lâu. Rồi hình ảnh ấy chồng lên hình ảnh đêm qua trong đầu cô. Cùng một khuôn mặt. Nhưng là hai con người khác nhau. Người trong hồ sơ là biểu tượng của quyền lực và bóng tối. Người đàn ông đêm qua… lại để lộ những khoảnh khắc rất “người”.

Sự mâu thuẫn đó khiến Tuệ An không thoải mái. Cô đóng hồ sơ lại, dựa lưng vào ghế, ánh mắt hướng lên trần nhà xám lạnh.

“Nếu anh ta là Lâm Hải Phong…” cô thì thầm, “vậy rốt cuộc… người đàn ông tối qua là ai?”

Một dự cảm rõ ràng, lạnh lẽo và không thể đảo ngược, chậm rãi hình thành trong lòng cô. Đó không chỉ là một cuộc gặp gỡ. Đó là điểm giao đầu tiên giữa hai thế giới vốn dĩ không nên chạm vào nhau.

Căn phòng làm việc nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Phong Đình không bật hết đèn.

Ánh sáng duy nhất đến từ dãy cửa kính sát trần, nơi thành phố về đêm trải rộng dưới chân như một biển ánh sáng lạnh lẽo. Từ trên cao nhìn xuống, mọi con đường đều trở nên nhỏ bé, mọi con người chỉ còn là những chấm mờ di động, không tên, không số phận.

Lâm Hải Phong đứng quay lưng lại bàn làm việc. Anh khoác áo vest đen, dáng người cao lớn, vai thẳng, lưng thẳng - một tư thế được rèn từ rất sớm, như thể chỉ cần cúi xuống thôi cũng đồng nghĩa với yếu thế. Trên bàn phía sau lưng anh, tài liệu được sắp xếp ngay ngắn, không dư thừa, không hỗn loạn.

Mọi thứ trong không gian này đều phản ánh một điều duy nhất: kiểm soát.

Hải Phong không thích đêm. Không phải vì bóng tối. Mà vì ban đêm khiến mọi thứ trở nên quá rõ ràng. Ban ngày, anh có công việc. Có các cuộc họp. Có những quyết định cần được đưa ra nhanh chóng, chính xác, không cảm xúc. Ban ngày, anh là người thừa kế của gia tộc Lam Phong - một danh xưng vừa đủ để mọi người cúi đầu, vừa đủ để không ai dám hỏi anh có muốn hay không.

Nhưng ban đêm thì khác. Khi không còn ai đứng trước mặt, khi không còn ánh mắt chờ đợi hay sợ hãi hướng về phía anh, những thứ bị ép xuống sâu nhất lại có xu hướng trồi lên.

Hải Phong tháo khuy áo vest, cởi cà vạt, đặt chúng lên lưng ghế. Anh ngồi xuống ghế sofa gần cửa kính, ánh mắt lướt qua thành phố phía dưới nhưng không dừng lại ở bất kỳ điểm nào.

Trên bàn kính, điện thoại rung lên rất khẽ. Hải Phong nhìn nó vài giây. Rồi anh nhấc máy.

“Con về trễ.” Giọng Nguyễn Hải Vân vang lên từ đầu dây bên kia. Bình thản. Không trách móc. Không lo lắng lộ liễu, giọng của một người phụ nữ đã quen chờ đợi trong im lặng.

“Dạ, con có chút việc.” Hải Phong thấp giọng đáp ngắn gọn.

“Việc trong quán bar à?” Bà hỏi, không nhanh, không chậm.

Hải Phong khựng lại một nhịp rất nhỏ. “Mẹ cho người theo dõi con sao?” Anh hỏi, giọng điệu điềm tĩnh nhưng vẫn giữ sự kính trọng tuyệt đối với người phụ nữ quyền lực này.

Nguyễn Hải Vân thở ra nhẹ. “Không cần. Con đang ở đâu, làm gì, gặp ai… con nghĩ thật sự không ai trong Lam Phong biết sao?”

Hải Phong im lặng. Anh biết. Từ lâu anh đã biết. Không phải vì mẹ anh kiểm soát anh, mà vì gia tộc này tồn tại bằng cách biết mọi thứ.

“Cô ấy là cảnh sát.” Nguyễn Hải Vân nói tiếp. “Đội ma túy. Cấp bậc Thượng úy. Hai mươi sáu tuổi.”

Hải Phong nhắm mắt lại. Ánh mắt ấy hiện lên rất rõ trong đầu anh.

“Con biết.” Anh im lặng một nhịp rồi trầm giọng nói.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây - không phải vì bất ngờ, mà như một phép thử.

“Vậy con định làm gì?” Bà hỏi.

Hải Phong mở mắt. Thành phố ngoài kia vẫn sáng, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh lại thấy mình như đang đứng trong một căn phòng không cửa sổ.

“Con không làm gì cả thưa mẹ.” Anh trả lời.

Hải Vân không nói ngay. Khi bà cất tiếng, giọng đã trầm hơn một chút, rất khẽ, nhưng đủ để Hải Phong hiểu.

“Hải Phong,” bà gọi tên anh, không kèm danh xưng, “con không còn mười tám tuổi nữa. Con phải biết mình đang đứng ở đâu.”

“Con chưa làm gì sai phạm đối với quy tắc gia tộc cả.” Anh đáp.

“Đúng.” Bà đồng ý. “Nhưng chỉ cần con muốn, thế giới này sẽ không cho con cơ hội sửa sai.”

Cuộc gọi kết thúc. Hải Phong đặt điện thoại xuống bàn. Anh ngả lưng ra sau, nhìn lên trần nhà đóng kín. Anh đã lớn lên trong những cuộc đối thoại như thế này. Không ai cấm anh yêu. Không ai bảo anh không được rung động. Nhưng mọi thứ anh muốn, đều bị đặt dưới một câu hỏi duy nhất: Liệu điều đó có phá hủy Lam Phong hay không?

Hải Phong không nhớ rõ lần cuối cùng anh để tâm đến ánh mắt của một người khác là khi nào.

Trong thế giới của anh, ánh mắt thường chỉ mang hai ý nghĩa: sợ hãi hoặc tính toán. Đôi khi là thù hận. Đôi khi là nịnh nọt. Nhưng dù là gì, chúng đều có một điểm chung, chúng muốn thứ gì đó từ anh.

Nhưng ánh mắt của Tuệ An thì không. Đêm qua, khi cô nhìn anh, không có sự dò xét quá mức, cũng không có vẻ cảnh giác lộ liễu. Cô đứng thẳng, giữ khoảng cách, ánh mắt không né tránh nhưng cũng không xâm lấn. Một ánh mắt rất “sạch”. Sạch đến mức khiến Hải Phong không thoải mái.

Anh đã quen với việc bị nhìn như một kẻ nguy hiểm. Cũng quen với việc bị nhìn như một mục tiêu. Nhưng ánh mắt đó… giống như đang nhìn anh như một con người, trước khi là bất cứ thứ gì khác.

Hải Phong nhắm mắt lại. Anh nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy. Cô không hỏi anh là ai. Không tìm cách thăm dò. Chỉ lắng nghe. Điều đó nguy hiểm hơn bất kỳ câu hỏi nào.

Hải Phong bật cười khẽ không vui. “Cảnh sát…” anh lẩm bẩm.

Một cảnh sát như vậy, nếu biết rõ anh là ai, sẽ không có lựa chọn thứ hai. Và anh cũng vậy.

Anh đứng dậy, bước đến bàn làm việc. Trong ngăn kéo dưới cùng, một tập hồ sơ mỏng được cất riêng, không đánh số, không ghi tên. Hải Phong lấy nó ra: Trương Hiểu Tuệ An.

Thông tin ngắn gọn. Sạch sẽ. Không vết nhơ. Không mối quan hệ mờ ám. Một hồ sơ gần như “lý tưởng” đối với một sĩ quan điều tra.

Hải Phong nhìn cái tên đó rất lâu. Anh biết rõ, chỉ cần anh ra lệnh, tập hồ sơ này có thể dày lên rất nhanh. Cũng có thể biến mất. Nhưng lần đầu tiên trong đời, anh không muốn chạm vào nó.

Hải Phong gập hồ sơ lại, đặt trở lại ngăn kéo. Anh đứng yên một lúc. Rồi tựa trán vào mặt kính lạnh, nhìn xuống thành phố phía dưới.

Trong đầu anh, một suy nghĩ không nên tồn tại dần hiện lên rõ ràng và nguy hiểm: Nếu cô không phải là cảnh sát…

Hải Phong siết chặt tay. Không. Giả định đó không được phép tồn tại. Anh quay lưng lại. Ánh mắt trở nên lạnh lẽo, như thể vừa tự tay dập tắt một ngọn lửa nhỏ vừa kịp nhen lên. Bởi vì anh biết rõ hơn ai hết: Cô là cảnh sát. Anh là mục tiêu. Và trong thế giới này, hai vị trí đó không bao giờ có kết cục tốt khi đứng quá gần nhau.

Kết chương: Ở hai đầu thành phố, dưới cùng một bầu trời đêm, hai con người đứng ở hai phía đối lập của công lý và bóng tối, cùng lúc nhận ra một sự thật không thể chối bỏ: Cuộc gặp gỡ đó không phải là ngẫu nhiên. Và dù họ có muốn hay không, số phận đã bắt đầu kéo họ lại gần nhau, trong một trò chơi mà chỉ cần một người mềm lòng, cả hai đều sẽ trả giá.
 
Quay lại
Top Bottom