Ám luyến

82.

Hoá ra buổi sáng trời cũng lạnh đến thế. Hoá ra sự ấm áp vừa chớm lên trong lòng, lúc phải lặng đi, sẽ để lại hố sâu như vậy.

Thật khờ dại khi lo lắng về việc em còn sống hay đã chết. Thật khờ dại khi tôi phải ở đây và không nói được câu nào ủi an em. Thật khờ dại khi tôi bắt mình phải nghe lời em, rồi giữ tất cả bận tâm này lại. Trốn vào một nơi có em và cũng không có em, lặng lẽ viết ra những trống trải này.

Tôi đã đi khắp nơi, nhưng không khi nào nói được về em trọn vẹn. Tôi sẽ lại đi tiếp vào ngày mai. Bất cứ cái gì lấp trống được em, tôi sẽ nhét tất cả vào lòng tôi. Thỉnh thoảng tôi buồn nôn khủng khiếp. Đến ăn món tôi thích cũng buồn nôn nữa.

Hoá ra đã là mười ngày. Tôi không biết mình sống thế nào mười ngày qua. Hoá ra đau khổ thế này. Mệt mỏi thế này. Vô nghĩa thế này. Hoá ra là vậy. Hoá ra cái kết cho những điều ngu ngốc tôi làm, lại là tự buộc mình ở đây và nhìn về em thế này.

Hoá ra tôi thực sự phải đếm từng ngày cho một cái chết.

Hoá ra việc đó không dễ chịu chút nào. Tôi, đã chuẩn bị tinh thần rất kỹ. Ồ đây đâu phải lần đầu tiên. Thật đấy. Nhưng mà đau khổ quá em ơi... Đau khổ tột cùng. Tôi biết những điều này sẽ xảy ra và vẫn trở nên kiệt quệ thế này...

Giọng của họ làm tôi nhớ em, cái cách em gọi tên mình, cái cách em nói với tôi rằng, tôi không đáng ghét đến thế. Ồ tôi ghét. Tôi ghét việc mình quỵ lụy em thế này. Tôi ghét tất cả những điều đã diễn ra, đang diễn ra và sắp diễn ra. Tôi sắp làm đảo lộn mọi thứ rồi. Và tôi điên mất. Tôi điên mất.

Đằng nào cũng kết thúc, sao ta lại cố bắt đầu?

Ngay cả việc trách em, tôi cũng không làm được. Em đã làm gì sai chứ? Người sai luôn luôn là tôi...

Tôi muốn khóc, thực sự muốn khóc. Nhưng em bảo là đừng. Và tệ thật đấy, tôi không thể khóc được.
 
83.

“Tôi đi qua cơn mưa trong vội vã...”

Bánh sừng bò, và trà hoa cúc. Bỏ lỡ mất em và vị đường hạt nhờn nhợn trong cổ họng.

Em trông như thể chẳng còn thống hận gì.

Tôi cần một chuyến đi, cần một cái ôm, cần một cuộc hẹn, cần được nhìn thấy em và, cần được sống như con người. Em ngả ra sau, nhìn đứa trẻ con đang xếp chồng những thùng rác lên nhau, nhìn tôi cười đục, nhìn những chiếc xe chạy ngang, và em nói về cơ hội việc làm mà em bỏ lỡ.

Thường thì tôi hay nói rằng mình sẽ chết còng queo ra đây, nếu không được nốc chút bia hay là, gặp gỡ ai đó. Nhưng khi mùi cồn chộn rộn nơi cánh mũi, tôi nghĩ đến núi việc tồn đọng, và ngày mai, ngày mai khó nhọc dắt xe khỏi nhà, tôi bảo rằng tôi không uống nữa.

Lúc ấy nỗi buồn như thể nhỏ xíu trước em.

Chúng ta đều, một mình, và quá đỗi cô đơn. Em cũng không sống một đời rực rỡ.

Nó tăm tối đến mức em thức giấc, nhìn thấy tin nhắn đòi tiền của tôi, cục sạc máy tính hỏng, chiếc xe trầy xước, đứa con ném bã kẹo cao su trước nhà, hàng xóm chửi đổng lên, và chỉ thiếu một tiếng chó sủa nữa thôi là nơi ấy trông như địa ngục.

Em khoe với tôi rằng nhà em cháy, nhưng cây gừng em trồng vẫn còn đó.

Tôi không biết nên cười hay nên khóc, nhưng tôi thấy mình kém cả một cây gừng.

Tôi gác chân lên yên xe và để mình ở đó, cạnh cây cầu. Thiết nghĩ nếu màn đêm ôm lấy tôi dịu dàng thế này, cái lật người của tôi cũng là nhẹ nhõm.

Nhưng thật lòng, tôi không biết tại sao chúng ta vẫn sống.

Ta đã yêu thương và bị bỏ lại đây.

Rồi lại yêu cho điên dại lấp đầy.

Mình chẳng còn gì mà, hối tiếc nữa.

Điều gì muốn làm, ừ phải làm ngay.
 
Quay lại
Top Bottom