[Shortfic] Love Again

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Bummie~, 7/4/2012. — 20.318 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Bummie~

    Bummie~ Thành viên năng động

    Tham gia:
    7/4/2012
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    137
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 6: Sinh nhật buồn




    Ran xem lại địa chỉ, chắc chắn là mình đến đúng nơi, đẩy cửa bước vào quán coffe mang tên “Sakura”. Cô ngó quanh một lượt và nhìn thấy cô gái tóc nâu đang vẫy tay gọi, Ran tiến đến gần:

    - Có chuyện gì mà cậu phải gọi mình ra tận đây thế?

    - Chuyện trọng đại, cậu cứ gọi đồ uống đi đã- Sonoko nháy mắt, mỉm cười tinh nghịch

    - Cho em một Cappuchino- Ran đưa trả menu lại cho người phục vụ- Rốt cuộc là chuyện gì?

    - Ừm...- Sonoko vươn người về phía Ran, nói nhỏ vào tai cô- Mình sắp kết hôn

    - Kết hôn?- Ran tròn xoe mắt hỏi lại- Với cái anh chàng... Ma..

    - Makoto, đồ đãng trí ạ- Sonoko dứ đầu Ran, bĩu môi nhìn cô- Anh ấy cầu hôn mình, cậu mà chứng kiến cảnh lúc đó thì cậu cũng buồn cười thôi, nhưng mà dễ thương kinh khủng ý- Cô nàng thuật lại, miệng cười tươi và mắt mơ màng

    Ran nhẹ cười nhìn Sonoko, giá mà cô cũng đơn giản như vậy, không vướng bận, chẳng âu lo. Đã một ngày rồi, Shinichi không gọi điện, cũng không một tin nhắn hay một lời hỏi thăm, cô buồn và có gì đó trống vắng, nhiều lần đã bấm số cậu, nhưng lại thôi, lại bỏ điện thoại xuống, vì sợ, nghe thấy giọng nói tổn thương hay tiếng cười gượng gạo, sợ lắm....

    Nhấp một ngụm cappuchino, cô tự nhấn chìm trong nỗi đau vô hình, có phải chăng mang tên là “nhớ”?





    - Kazuha, Kazuha... mình biết cậu ở trong đó, mau mở cửa đi- Heiji đập liên tục vào cánh cửa gỗ, nhưng đáp trả hắn chỉ là sự yên lặng

    Kazuha ngồi trong phòng, đeo earphone vào hai bên tai, nhưng không có một bản nhạc nào được bật lên cả, đơn giản vì cô muôn quên đi tiếng gọi ngoài kia, muốn quên đi người con trai ấy. Bởi đây là sự lựa chọn, bởi vì chỉ có thể là “Không” hoặc “Có” nên cô không dám thử thách trái tim này, không dám để lại vết sẹo nào nữa, vì quá đau sẽ trở nên câm lặng, quá đau thì nước mắt sẽ chảy ngược, quá đau sẽ hóa hận, mà cô... chẳng bao giờ muốn hận hắn

    - Ra nhanh đi, đồ ngốc- Hắn quát lớn

    - ... - Im lặng

    - Được rồi- Heiji dịu giọng- Xin lỗi vì mình vô tâm, không nhận ra tình cảm của cậu, xin lỗi vì không thể xác định tình cảm của bản thân- Hai má Heiji ửng đỏ, thổ lộ cảm xúc không phải sở trường của hắn

    - .... - Im lặng

    - Cậu biết không, từ lâu rồi mình đã coi việc cậu ở bên cạnh mình là một lẽ đương nhiên, vậy nên mình không thể biết được, cậu là người con gái mình yêu hay đơn giản chỉ là một thói quen không thể bỏ?

    - ....- Im lặng

    - Nhưng Kazuha à, từ lúc nào thì mình chẳng nhớ nữa, trái tim mình đập mạnh khi nhìn cậu, bối rối, ngượng ngùng khi cậu chạm nhẹ vào mình, cười ngốc nghếch như thằng khờ khi thấy cậu vui, tim đau nhói khi nước mắt cậu rơi, và mình... ừm... ghen.. khi cậu thân mật với người trai khác không phải mình. Cậu biết không? Mình đã tìm được đáp án cho những xúc cảm phức tạp đó....

    “Rầm” Cánh cửa gỗ bị hắn đạp tung, Heiji bước vào, mặt đỏ ửng, Kazuha đang ngồi bó gối sát vào góc giường, sững sờ nhìn hắn, đôi mắt to tròn và trong veo đầy ậng nước

    - Heiji...

    - Vì mình yêu cậu- Heiji nói lớn, bước lại gần Kazuha hơn- Kẻ tồi tệ này yêu cậu, đừng cố tránh xa mình nữa, được không? Xin hãy tha thứ cho mình

    - Đừng khóc, mình xin lỗi, xin lỗi cậu- Heiji vụng về gạt nước mắt trên má cô

    - Đồ ngốc- Kazuha hét toáng lên, vòng tay ôm lấy cậu, lệ rơi nhưng đôi môi vẫn mỉm cười

    - Ừ, mình ngốc- Heiji cười, ôm cô... thật chặt

    Hạnh phúc đơn giản là thế....





    [Reng...reng]

    Ran chạy nhanh về phía cái bàn đang để điện thoại di động, nhìn màn hình, một nỗi thất vọng, không phải cậu ấy....

    - Eisuke à? Có chuyện gì không?

    - [À, hôm nay Ran có bận không? Đi chọn đồ cùng mình nha]

    - Đồ gì thế?

    - [ Vật dụng cá nhân, mình chuẩn bị chuyển nhà]

    - Ừm, mình cũng định trả Eisuke cái đĩa, nghe hay lắm

    - [ Chiều mình qua đón cậu. Bye nha]

    - Ừm, Bye


    Ran cúp máy, thở dài, cô nhìn về phía tờ lịch, đúng rồi, là hôm nay- Sinh nhật Shinichi, cô gần như đã quen mất. Mở tủ lạnh, cô lấy chiếc bánh socola với hàng chữ “Chúc mừng sinh nhật” gói lại vào hộp, cô sẽ gây bất ngờ cho cậu, chắc chắn thế.


    “ Cộc, cộc”


    - Chào cậu- Ran mở cửa, cười với Eisuke- Mình đi thôi, đĩa của cậu này

    - Cái gì thế Ran?- Eisuke giơ tay đón lấy cái đĩa, mắt nhìn vào chiếc hộp cô cầm

    - À, hôm nay sinh nhật Shinichi, mình làm bánh cho cậu ấy, tý về qua nhà cậu ấy đưa luôn

    - Thế à...?

    Eisuke gượng cười, lòng đau nhói, lúc nào cũng là Shinichi, tại sao cứ phải là Shinichi, cậu thì có gì không tốt?


    - Cậu định chuyển đi đâu thế?- Ran nhìn mấy cái bàn chải, chọn một cái, giơ lên trước mặt Eisuke

    - Sang Mĩ, với chị mình- Eisuke vừa nhận lấy bàn chải, vừa nói

    - Cái gì? Sang Mĩ..? Vậy... vậy... mình không được gặp cậu nữa sao?

    - Không mà. mình vẫn về Nhật, cậu yên tâm

    - Nhưng...- Ran trầm buồn- Mà thôi, cậu sang đấy sống tốt nhé

    - Cậu có muốn sang cùng mình không?

    - Mình... sao có thể chứ?- Ran ngạc nhiên, lí nhí nói

    - Mình đùa thôi- Eisuke bật cười

    Ran cũng cười theo, nhìn cô ấy cười mà sao cay đắng quá, cậu thua rồi, thua thật rồi, vì dù thế nào đi chăng nữa, Ran cũng chỉ nhìn về mỗi Shinichi, chỉ bước đến bên cậu ấy, chỉ mãi thuộc về cậu ấy, cậu... chỉ có thể nhìn từ phía sau, thầm chúc cho cô ấy- người con gái cậu yêu.

    Bỗng, một người đàn ông đi qua, vai huých vào vai Ran, khiến cô mất đà, ngã dúi vào phía trước, sà vào lòng Eisuke. Cậu bất chợt ôm lấy Ran, thật chặt, hương thơm từ mái tóc này, thật ngọt ngào làm sao, tim cậu bỗng đập nhanh, loạn nhịp mất rồi, không điều chỉnh được nữa rồi, không được nói, tuyệt đối....

    - Mình yêu cậu- Hết rồi, cảm xúc đã thắng lý trí, cậu thì thầm vào tai cô như thế- Thật đấy, rất yêu cậu...

    “Choang...”

    Tiếng đổ vỡ phát ra từ phía sau, Eisuke buông Ran, quay lại phía sau, là Shinichi, mắt cậu hướng về Ran, lại là nó, đôi mắt đầy tổn thương ấy nhưng bây giờ, dường như sự tức giận đã lấn áp tất cả:

    - Cậu đừng hiểu lầm, chỉ là...- Ran lên tiếng, tiến về phía Shinichi

    - Là sao?- Shinichi nhếch môi cười- Tôi cắt ngang hai người sao? Khi cả hai đang tâm sự tình cảm

    - Không phải

    - Cậu bảo mình là không xác định được tình cảm? Hay là chính cậu đã yêu tên đó rồi- Shinichi nói, chỉ vào Eisuke

    - Cậu hiểu lầm rồi...

    - Vậy thì sao... ai ôm cậu cũng được ư? Cậu dễ dãi như vậy sao?

    Một giọt... hai giọt... nước mắt lăn dài trên má, “dễ dãi”, cậu nói cô như thế sao? Cô không muốn nói nữa, cũng chẳng muốn giải thích, cô quay bước, chạy thật nhanh, ra khỏi đây... Shinichi lặng đi, cô ấy đã khóc... vì cậu

    Bốp”

    - Thằng khốn- Eisuke tức giận hét lên

    - Cậu....- Shinichi lau máu trên khóe miệng, nhếch môi cười- Vui rồi chứ? Cậu thắng rồi

    - Thắng?- Eisuke cười to

    - Cô ấy bỏ công làm cái thứ này vì một thằng tồi như cậu sao?- Eísuke nói, vứt mạnh hộp bánh kem xuống đất, sau đó cậu quay lưng bỏ đi

    Shinichi nhìn chiếc bánh vương trên sàn, dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật" vẫn có thể nhìn rõ, đúng ròi, hôm nay là sinh nhật cậu, vậy là... cô ấy đã làm nó sao? Thật sự... cậu thật sự là một kẻ tồi
     
  2. Bummie~

    Bummie~ Thành viên năng động

    Tham gia:
    7/4/2012
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    137
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 7: Đám cưới của Sonoko

    Tí tách... tí tách.... Mưa rồi....

    Giọt mưa đáp xuống vai cô, chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp, đọng lại trên đầu môi, để cảm nhận được vị đắng, mưa hòa lẫn với nước mắt, hòa lẫn với niềm đau, mặn quá, chát quá.... Cô chạm tay vào lồng ngực bên trái, liệu cậu có biết không? Một vật thể đang đập mạnh lắm bên trong đó, đau đớn lắm vì cậu, chỉ vì một câu nói của cậu....

    “Em yêu anh rồi, có lẽ thế”

    Người lãng quên hay người bị lãng quên... ai đau hơn ai đây?



    Tra chìa khóa vào ổ, căn phòng được bao trùm bởi bóng tối và im lặng, bố mẹ đã đi họp lớp cả rồi, chỉ mình cô với sự cô đơn, cần quá... một ai đó có thể tâm sự. Ran lau khô tóc, tự pha một cốc cà phê và ngắm làn mưa, cô đã khóc đủ rồi, yếu đuối đủ rồi, đang đắm chìm trong không gian riêng của bản thân, bên ngòai bỗng có tiếng một người con trai, rất đỗi quen thuộc:

    - Ran, Ran, cậu ở trong đó phải không?- Giọng cậu dồn dập kèm theo đó là tiếng đập cửa- Xin lỗi cậu, mình sai rồi, mình thật sự không nên nói thế, xin lỗi cậu

    Tim cô đập nhanh, cậu đuổi theo ư? Nhưng cô có thể kiềm chế được để không chạy ra và bật tung cánh cửa, cô cần thời gian để suy nghĩ lại, suy nghĩ về tất cả...

    - Ran, do mình, tại mình không tự chủ được, do ghen nên mù quáng

    - Ran, chỉ vì mình thích cậu, rất thích cậu

    - Ran, mình yêu cậu

    - Anh yêu em, làm ơn đấy, xin em đừng như thế

    “Cạch”

    Cánh cửa bật mở, Shinichi đứng đó, khuôn mặt hoảng hốt, mái tóc cậu ướt nhẹp, tay cậu nắm lấy bàn tay cô, lạnh buốt.... bàn tay ấy

    - Cậu về đi- Cô buông tay cậu ra- Về cẩn thận- Ran đưa chiếc ô màu tím cho cậu

    - Ran... phải làm gì thì cậu mới hết giận?

    - Mình không giận... mà chỉ đau- Ran nhẹ cười, một nụ cười vô hồn, nghiêng đầu nhìn cậu- Vì cậu... không hề hiểu mình và không hề tin tưởng mình

    Lời nói nhẹ tựa nước, thật dịu dàng xiết bao nhưng sâu xa lại hàm ý óan trách, như một mảnh thủy tinh, đâm vào trái tim cậu. Ran chào Shinichi, sau đó đóng cửa bước vào nhà, cô không uống cà phê nữa, vì lòng cô cũng đã đắng đủ rồi. Không gian tĩnh lặng lại trở về nơi đây, chỉ có âm thanh phát ra đều đều từ chiếc đài radio, bản nhạc “Kiss the rain”, Ran ngó ra cửa vài ba lần, không thấy bóng cậu nữa, cô thở phào nhẹ nhõm, cũng có một chút gì đó thất vọng. Nhưng ở bên ngòai kia, trong trời mưa tầm tã, cô không biết rằng, Shinichi vẫn đứng đấy, nhìn cô qua màn kính nhạt nhòa nước mưa....





    - Bộ này đẹp chứ Ran? Ran, Ran này- Sonoko xoay người trước gương, quay sang hỏi Ran, không thấy tiếng trả lời, cô tiến đến gần, hươ hươ trước mặt cô bạn

    - Hả? Ừ, đẹp lắm- Ran như vừa thóat khỏi suy nghĩ, mỉm cười gượng gạo

    - Cậu... có chuyện gì thế?- Sonoko ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt lo lắng

    - Sonoko này, anh Makoto có hiểu cậu không? Hay nghi ngờ hoặc ghen chẳng hạn- Ran nhìn Sonoko, ánh mắt đượm buồn

    - Anh ấy hiểu lắm, mình chưa cần nói anh ấy cũng hiểu được mình nghĩ gì. Ghen à? Mình muốn làm anh ấy ghen còn khó, anh ấy bảo tin tưởng mình vì biết mình chỉ yêu mình anh ấy. Cậu với Shinichi, có chuyện gì sao?

    - Không hẳn

    - Ran... nhiều người yêu theo cách khác nhau mà, tên thám tử này ngốc lắm, nhưng hắn yêu cậu, yêu cậu rất rất nhiều, cậu chỉ cần biết vậy là được, đừng buồn nữa, bạn yêu- Sonoko ôm lấy bờ vai Ran, nói nhỏ vào tai cô, cười động viên

    Ran cũng cười, nhưng trong lòng lại là một nỗi buồn miên man. Ghen cô không trách, nhưng tại sao không chịu tin tưởng chứ? Tại sao lại nói cô là người “dễ dãi”? Cậu vốn dĩ không hề... hiểu cô, thật sự cậu yêu cô nhiều vậy sao? Hay thực sự là chưa đủ.....

    “Reng,reng”

    - Eisuke à? Sao thế?

    Sonoko bắt máy, Ran giật mình ngẩng đầu lên, Eisuke... cô đã quên mất cậu ấy, ngày hôm đó tại siêu thị, cậu ấy đã thổ lộ tình cảm với Ran, sau tất cả sự việc xảy đến, cô bỏ chạy và để cậu ấy một mình, nghĩ cũng thấy mình thật vô tâm, nhưng nếu ở lại thì biết nói gì, cách nào cũng vậy, cũng khiến cậu ấy tổn thương

    - Ran? Cậu ấy đang ngồi cạnh mình nè, gọi không bắt máy hả? - Sonoko quay sang nhìn Ran- Cậu không cầm điện thoại à- Sonoko che loa điện thoại, nói nhỏ với Ran

    Ran đưa tay xuống túi quần, rút chiếc điện thoại, đúng là có cuộc gọi nhỡ của Eisuke và... nhiều tin nhắn của Shinichi

    - Mình để yên lặng, bảo cậu ấy gọi lại đi

    - Eisuke, cậu gọi cho Ran đi, cậu ấy để yên lặng nên không có chuông

    Ran chạy ra ngòai để nghe điện thoại, nhưng chờ mãi mà không có cuộc gọi đến, tầm năm phút sau thì có một tin nhắn từ Eisuke

    Mình định gọi điện cho cậu nhưng không đủ dũng cảm để nghe giọng cậu. Khi mình thổ lộ với cậu, mình không cố ý, chỉ là một phút mình mất tự chủ, một phút lý trí của mình bị lấn áp bởi tình cảm, tất cả cũng tại mình, do mình cố chấp, ngay từ khi bắt đầu mình đã biết trái tim cậu không thể mang hai hình bóng, nhưng vẫn hi vọng, vậy nên mình tổn thương là do chính bản thân mình, cậu không có lỗi, đừng bận tâm Ran nhé. Luôn cầu chúc cho cậu hạnh phúc


    Ran mỉm cười nhẹ, cậu ấy thật sự là một người tốt, rất rất tốt

    Sang Mĩ bình an nhé, Eisuke ^^





    Đám cưới của Sonoko được diễn ra tại khách sạn Sakura, một đám cưới trang trọng và có sự tham gia của nhiều nhà doanh nghiệp có máu mặt trên tòan Nhật Bản, cũng phải thôi, cô ấy là tiểu thư của tập đòan Suziki mà

    - Ran, này Ran- Giọng nói thân quen phát ra từ phía sau, Ran quay mặt lại, là Kazuha

    - Chào cậu- Ran cười tươi nhìn cô bạn

    Mắt cô khựng lại trong giây lát, tay của Kazuha và Heiji đang đan lại với nhau, họ đang nắm tay nhau, đúng thế, khác hẳn với cô bạn gái đang cười như được mùa thì khuôn mặt Heiji nếu so với quả cà chua thì không chênh nhau là mấy, nhưng Ran vẫn nhìn thấy, niềm hạnh phúc trong ánh mắt của cả hai, xem ra, bây giờ chỉ còn mình cô mắc kẹt trong lưới tình....

    - Mình và Heiji... đang hẹn hò đó- Kazuha chìa bàn tay bên kia ra, một chiếc nhẫn ở ngón tay áp út, anh chàng da ngăm này cũng lãng mạn ghê gớm

    - Này, này- Heiji lay tay Kazuha- Không cần khoe thế đâu- Anh chàng nói nhỏ

    - Sao, không thích à? Thế thì thôi nhá, người ta không thèm- Kazuha quay lại, khuôn mặt khó chịu, bĩu môi một cái, cô nàng toan cởi chiếc nhẫn

    - Có ai nói thế không hả? Đeo vào ngay, thử bỏ ra xem, thì cậu....

    - Thì sao? Cậu định làm gì... Lâu không nếm Aikido hả?

    Ran lắc đầu quay đi, cặp đôi này chẳng thay đôi gì cả, vẫn thích cãi nhau chí chóe và trẻ con như thế, đúng là “yêu nhau lắm cắn nhau đau”


    - Mời cô dâu

    Tiếng của Mc vang lên, cánh cửa bật mở, mọi người cùng hướng về phía đó, Sonoko bước vào, bộ váy trắng thiết tha khiến cô trở nên thật yêu kiều và nữ tính, chiếc vương miện nhỏ được đính trên mái tóc nâu ngắn, hai má cô đỏ ửng, một vẻ đẹp thẹn thùng. Ran đi phía sau, tung những cánh hoa hồng xuống, lòng hạnh phúc thay cho cô bạn. Bố Sonoko trao cô ấy cho Makoto, đôi mắt ngấn nước, nhanh chóng trở về bàn của gia đình


    - Makoto Kyogoku, con có đồng ý lấy Sonoko Suziki làm vợ hợp pháp của mình, trong lúc thịnh vượng cũng như gian nan, trong lúc ốm đau cũng như khỏe mạnh sẽ luôn yêu thương và tôn trọng cô ấy?

    - Con đồng ý- Makoto trả lời, dõng dạc, giọng của anh rất trầm và ấm

    - Sonoko Suziki, con có đồng ý lấy Makoto Kyogoku làm chồng hợp pháp của mình, trong lúc thịnh vượng cũng như gian nan, trong lúc ốm đau cũng như khỏe mạnh sẽ luôn yêu thương và tôn trọng cô ấy?

    - ... - Không có tiếng trả lời, chỉ có một cái gật đầu đầy bẽn lẽn

    - Ta tuyên bố, hai con chính thức là vợ chồng

    Tiếng cha xứ vừa dứt, hàng loạt tràng vỗ tay vang lên, đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc nhìn nhau, Sonoko rướn người lên, hôn vào đôi môi Makoto, sau đó nở một nụ cười tinh quái. Đến giờ tung hoa cưới, mọi cô gái tập trung, ai cũng nhao nhao muốn bắt cho bằng được, và bó hoa màu tím đã nằm trọn trong tay Ran, Sonoko quay xuống, nháy mắt với cô nàng


    Ran ngó quanh một lượt, từ đầu lễ cưới đến giờ, cô cứ thấp thỏm tìm hình bóng cậu ấy, nhưng chẳng thấy xuất hiện, một nỗi bồn chồn không yên, Ran kéo ngay Heiji ra một góc, hỏi:

    - Cậu... Sao Shinichi lại không đến?

    - Shinichi không nói với cậu à? Chắc cũng sợ cậu lo lắng, cậu ấy bị cảm mà, hình như hai hôm rồi thì phải

    Tai cô ù đi, bị cảm sao? Hai hôm? Chẳng phải là cái hôm mưa cậu đuổi theo cô sao? Chẳng lẽ... là vì cô? Sức khỏe không tốt lại còn dầm mưa làm gì không biết, cái đồ ngốc này...

    - Cậu cho mình địa chỉ nhà cậu ấy đi

    - Ừ, mình ghi cho- Heiji đưa cô một tờ giấy, cô chạy vội đi, không quên nói cậu ấy nhắn với Sonoko




    Ran dừng lại trước cổng biệt thự, thầm ngưỡng mộ căn nhà to lớn, Shinichi Kudo, cậu ấy cũng là một thiếu gia đó chứ. Ngập ngừng một lúc, Ran thu can đảm nhấn chuông cửa, không lâu sau, một người đàn ông to béo ra mở, nhìn cô cười rạng rỡ:

    - Ran? Từ vụ tai nạn chúng ta không gặp nhau nhỉ? Bác là Agasa. Vào nhà đi cháu gái, chăm sóc thằng Shinichi hộ bác nhé, bác có việc phải về

    - À... Vâng, chào bác- Ran cúi đầu lẽ phép

    Bác ấy chạy nhanh đi sau đó, Ran khép cửa, bước vào nhà. Cô đi nhanh về phía phòng khách, Shinichi nằm dài ở ghế sopha, khuôn mặt xanh xao ướt đẫm mồ hôi, đôi môi trắng bệch. Ran tiến lại gần, đặt bàn tay áp nhẹ lên má cậu, tay gạt đi những lọn tóc con trước trán, lòng xót xa

    - Ngốc quá- Cô thì thầm, giọt nước mắt lúc nào đã ứa khỏi khóe mi, rớt xuống khuôn mặt cậu, nóng hổi

    Cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang chạm vào mình, cậu mệt mỏi mở mắt và nhìn thấy người con gái với đôi mắt đẫm nước, mái tóc đen nhánh, bộ váy trắng, đó chẳng phải là thiên thần của đời cậu sao? Lại là ảo ảnh nữa ư? Một ảo ảnh tạo nên từ nỗi nhớ da diết này, chạm vào sẽ tan biến mất. Với chút sức lực yếu ớt, cậu gượng dậy, vòng tay qua người cô, đẩy cô về phía mình, chạm vào đôi môi như cánh hoa đào chớm nở ấy, cảm nhận vị ngọt ngào ấy

    - Là thật- Cậu buông cô ra, ôm chặt cô vào lòng, thầm thì- Có biết rằng anh nhớ em lắm không?
     
  3. quynhkimchi

    quynhkimchi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/2/2012
    Bài viết:
    60
    Lượt thích:
    84
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    "Cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang chạm vào mình, cậu mệt mỏi mở mắt và nhìn thấy người con gái với đôi mắt đẫm nước, mái tóc đen nhánh, bộ váy trắng, đó chẳng phải là thiên thần của đời cậu sao? Lại là ảo ảnh nữa ư? Một ảo ảnh tạo nên từ nỗi nhớ da diết này, chạm vào sẽ tan biến mất. Với chút sức lực yếu ớt, cậu gượng dậy, vòng tay qua người cô, đẩy cô về phía mình, chạm vào đôi môi như cánh hoa đào chớm nở ấy, cảm nhận vị ngọt ngào ấy

    - Là thật- Cậu buông cô ra, ôm chặt cô vào lòng, thầm thì- Có biết rằng anh nhớ em lắm không?"

    trời đọc đoạn này mà tim mình muốn rơi ra ngoài! :KSV@19::KSV@18:
    sao lại lãng mạng dữ vậy! trời hay wa:KSV@12:
     
    Bummie~ thích điều này.
  4. charm angel

    charm angel Một tấm chân tình, một chén rượu say Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/9/2010
    Bài viết:
    3.445
    Lượt thích:
    4.629
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Đọc đoạn cuối mà cứ tự cười một mình -> tự kỷ ! :KSV@05::KSV@05:
    Tâm hồn bay vút lên tận trời cao, sắp đụng mặt trăng mất rồi ! :KSV@12::KSV@12:

    p/S : Xưng "anh", "em" có hơi quá k nhỉ ?! :KSV@09::KSV@09:
     
    Bummie~ thích điều này.
  5. Erwin Rommel

    Erwin Rommel Banned

    Tham gia:
    22/4/2012
    Bài viết:
    190
    Lượt thích:
    85
    Kinh nghiệm:
    0
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Love Again Diễn đàn Date
Looking for Love during COVID (Basic+Advanced) Tìm Tình Thời COVID Listening (Nghe) 17/10/2020
SIÊU HAY - PIANO Love Songs - Romantic Relaxing Music for Love, Spa, Sleeping and Stress Relief Nhạc không lời 24/8/2020
Love Song Of Pipa - Chinese Lute Nhạc không lời 18/8/2020
(Shortfic) Ung thư máu Detective Conan 11/8/2020
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP