[Shortfic] Lời hồi đáp

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Cloudsss, 2/10/2017. — 2.710 Lượt xem

  1. Cloudsss

    Cloudsss Thành viên mới

    [Shortfic] Lời hồi đáp

    LỜI HỒI ĐÁP
    LỜI HỒI ĐÁP
    LỜI HỒI ĐÁP


    Tác giả: Ngọc Mai
    Thể loại: Tình cảm
    Lưu ý: Mọi nhân vật đều không thuộc về tôi.
    Nhân vật: Ran Mori và bạn diễn.



    Truyện sẽ nói về vấn đề yêu đơn phương và theo đuổi tình yêu đó.
    Biến tình yêu đó thành tình yêu đến từ hai phía...
    ...hoặc không.




    Lưu ý nhẹ

    Fic này đã đăng trên box Fanfic của KSV dưới tên Mai1997.
    Cơ mà lâu rồi mình không vào, mà cũng chẳng hiểu sao bị khóa. Nick đó của mình không bình luận, trả lời tin nhắn của bất kì ai nữa. Nên mình sẽ đăng lại fic này dưới nick này.
    Cầu các tình yêu gần xa hãy thương mến và ủng hộ fic. Huhu.

     


    tho ngoc, Natsu-Fuyu, Mai19971 bạn khác thích điều này.


  2. Cloudsss

    Cloudsss Thành viên mới

    Tham gia:
    2/10/2017
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    57
    Kinh nghiệm:
    3
    MỘT

    "Em thích anh!"
    "Ừ."
    "Ừ rồi sao?"
    "Rồi để đấy thôi."

    Nếu yêu đơn phương một cách thầm lặng, đồng nghĩa với việc hằng ngày được ngắm người ta, theo dõi cuộc sống của người ta, rồi bất chợt tìm ra một điều gì đó thú vị ở họ, cô sẽ tự mỉm cười và cảm thấy ấm áp. Sẽ không một cô gái nào hiểu chàng trai đó hơn cô. Ran có thể dựa vào đó mà tự huyễn hoặc rằng, đôi khi anh bắt gặp ánh nhìn của cô, lâu dần sẽ từ một ánh mắt mà "say" cả con người cô. Bởi chẳng có ai biết để chỉ ra cho cô rằng điều đó chỉ tự đến từ đáy lòng cô thôi. Mà con người dù tự nhận mình bi quan bao nhiêu, trong thâm tâm vẫn luôn ao ước những điều lạc quan đến với mình.

    Yêu đơn phương thầm lặng vẫn luôn hạnh phúc, theo một cách nào đó như vậy đấy. Cho đến khi những nhịp tim càng lúc càng nhanh hơn khi thấy anh. Và não bộ tha thiết muốn chỉ huy những ngón tay chạm vào anh, kéo anh gần hơn, để anh hiểu rõ cô không chỉ cảm nắng anh nữa rồi, mà giống như một người mắc bệnh nan y, không yêu anh nữa cô vẫn sống, nhưng sống một cách mệt mỏi và từng giây từng phút đều suy nghĩ xem đến bao giờ mình sẽ suy sụp.

    Thế nên cô đã quyết định tỏ tình. Người ta nói khi tỏ tình sẽ có hai kết quả. Một là thành công và đến với nhau. Hai là thất bại và cô sẽ không bao giờ được nhìn thấy người ấy trong ánh mắt của mình nữa. Cô quyết định rằng nếu kết quả của cô là số hai, cô sẽ bật cười và tỏ ra mình không sao cả, sau đó sẽ lui về tiếp tục yêu anh thầm lặng và chờ đợi một thời cơ khác. Nhưng hóa ra còn một kết quả, gọi là kết quả thứ ba. Tưởng chừng như an toàn, nhưng hóa ra lại đau đớn không nguôi. Hãy tưởng tượng cô có một cái bánh mì, cô để nó trên bàn ăn, có một con chuột rụt rè đêm đầu tiên đến ăn một tí xíu. Cái bánh mì không khác gì lắm. Nhưng đêm thứ hai thứ ba nó mạnh dạn hơn, chiếc bánh mì bắt đầu thấy những vết cắn nham nhở. Giống như cô, ngày đầu tiên sau khi tỏ tình với anh, có một chút cảm giác mông lung, càng những ngày tiếp theo đó, vì hiểu ra nên cảm giác mông lung bớt dần và, ngày thứ n cô đau một ít, những ngày n+a (a là một số tự nhiên) sau cô càng cảm thấy đau hơn ngày trước đó một chút.

    "Em thích anh!"
    "Ừ!"
    "Ừ là sao, có phải anh..."
    "Là anh đồng ý cho em thích anh."

    Là anh đồng ý cho em thích anh chứ không phải là đồng ý thích em. Và sau đó là chuỗi ngày dài kết thúc yêu đơn phương và chuyển sang một giai đoạn yêu đơn phương cao cấp hơn. Vẫn được quan sát anh nhưng không cần thầm lặng nữa, cô có thể công khai. Ồ, cô cũng nên cảm thấy an ủi một chút nhỉ. Ít ra đôi khi cô có thể lớn gan to mật nắm lấy tay anh, ôm chặt anh.

    Ran Mori chật vật nhét chiếc chìa cong keo vào ổ khóa. Cửa vừa mở ra, cô có thể cảm nhận được không khí ẩm ướt bên ngoài kia đã tràn vào căn nhà nhỏ bé của mình rồi. Cô bật đèn sáng, ném túi xách xuống giường, lấy khăn lau và bắt đầu lau từng góc tường và chân tường. Nếu cô không làm vậy, nay mai thôi phòng cô sẽ bị mốc meo và có khi mọc nấm.

    Làm xong việc cũng quá nửa đêm. Vì hôm nay tăng ca, cả người cô đều nhức mỏi, cô nằm vật xuống giường, ao ước giây phút này đừng qua đi. Tốt nhất mặt trời đừng thức giấc và màn đêm u tối này cứ ôm lấy thế gian.

    Ran khép hờ mắt, liếc qua bức tường phía đối diện, trên đó dán chi chít những mẩu giấy nhớ đủ màu. Kìm không được, cô bật dậy, kiếm giấy nhớ và bút trên bàn, viết từng từ: "Tỏ tình với anh, lần 129. Như trước."

    Cô dán nó bên cạnh tờ giấy nhớ viết số 128. Từ lần thứ 50 đổ lại, Ran đều viết chữ 'thất bại' kèm theo cả những điều cô cảm thấy nên làm để lần tỏ tình tiếp theo sẽ thành công. Nhưng lần nào cũng vậy, anh đều cho cô một câu trả lời giống nhau. Hai chữ 'như cũ' chắc đã tả gần hết tâm trạng chán nản của cô rồi.

    Suốt ba năm qua, Ran đã tỏ tình với anh 129 lần. Lúc đầu khi khoảng cách của những lần tỏ tình khá xa, vài tháng gì đó. Sau dần, cứ khi nào cô thích thì cô tỏ tình thôi. Có khi một tiếng trước mới nói, một tiếng sau đã lại nói. Có khi nhìn chằm chằm chờ anh trả lời từng chữ, có khi lại phẩy tay nói anh chả cần trả lời.

    Vậy cô đã từng chán nản, mệt mỏi chưa? Có, rất nhiều lần. Có bao giờ cô muốn từ bỏ không? Có, vô cùng nhiều. Đôi khi cô cũng ao ước mình như bạn bè khác, chỉ cần thinh thích một chàng trai và yêu đương, nếu không hợp thì chia tay và tìm kiếm người mới. Đôi khi nhìn những bạn nam chơi bóng rổ trông thật tuyệt. Cô cũng có thể là một trong các cô gái kia, cầm nước và lau mặt cho họ, rồi họ sẽ nở nụ cười thật sáng trao lại cô. Như vậy mới là yêu đương chứ. Nhìn họ bỗng nhiên lại thấy tươi trẻ, và khi cô nhìn sang anh, bỗng nhiên lại cảm thấy tối tăm, ẩm mốc và ôi thiu.

    Thế nên cô nói với anh: "Nhìn anh cũ quá."

    Anh nhìn sang cô, nhếch môi cười: "Vậy em đi kiếm cái gì mới đi. Sáng bừng lên thu hút em ấy."

    Và thế là cô quyết tâm từ bỏ. Quyết tâm tìm một người nào đó, mặc dù cô sẽ thích người đó ít hơn anh, nhưng dù sao được đáp lại vẫn hơn chứ. Cô đăng kí làm quản lý đội bơi, tha hồ ngắm những mỹ nam khỏa bán thân. Cô nhiệt tình hơn trong những cuộc hẹn gặp mặt bạn bè rủ.

    Rồi có một lần khi cô đang ngồi nghe nhạc giết thời gian trong lớp học trong khi chờ cô bạn thân hết tiết để cùng đi chơi. Anh bước đến, ngồi vào vị trí cạnh cô, giành một chiếc tai nghe nhét vào tai mình.

    "Anh có hai vé xem phim tối nay."
    Cô liếc sang nhìn anh: "Tối em bận rồi."
    "Hủy đi."
    "Tại sao?" Cô cao giọng.
    Anh nhìn cô một lát, nhếch mép cười: "Không thì thôi."

    Cô thật sự muốn đạp anh một cái. Nhưng rồi cô kìm lại, tiếp tục đắm chìm vào bài hát đang nghe.

    Rồi ở cửa lớp, một cô gái bước vào. Trông cô ta có vẻ vô cùng ngạc nhiên vì bắt gặp anh ở đây: "Ô anh, lâu lắm không gặp."

    Anh niềm nở gật đầu: "Lâu rồi."

    Cô gái nhìn sang cô: "Ai kia? Bạn gái à?"

    Anh không phủ nhận, đáp: "Một người quan trọng với anh."

    Chiếc tai nghe có vẻ hơi lỏng, rơi khỏi tai cô. Ran quay sang nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng ngọt ngào. Cô nghĩ tối nay mình sẽ chẳng đến một cuộc gặp mặt nào nữa, cũng chẳng làm quản lý của một đội bơi hay gì nữa.

    Cô sẽ lại ở bên anh, yêu đơn phương anh một cách cao cấp. Mặc dù cô biết rằng cô gái kia hẳn nhiên không phải trùng hợp xuất hiện ở lớp học khi mà cả cô và anh đều có mặt.

    Ai bảo cô yêu một kẻ ích kỉ, không yêu cô cũng không muốn buông tha cho cô.
     
    tho ngoc, Physiology, Du Mặc4 bạn khác thích điều này.
  3. Cloudsss

    Cloudsss Thành viên mới

    Tham gia:
    2/10/2017
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    57
    Kinh nghiệm:
    3
    HAI

    Lần thứ ba đi học muộn trong tuần. Hoàn toàn là lỗi do cô. Bởi vì buổi tối đi ngủ quá muộn, nên dù sáng hôm sau có đặt chuông cô cũng không dậy nổi đúng giờ.

    Ran nhìn vào lớp qua cửa sổ. Thấy ông thầy đang giảng say sưa mặc cho ngần ấy cái đầu đang gục lên gục xuống. Nếu bây giờ cô vào lớp một cách đường hoàng, hẳn nhiên cô sẽ là mục tiêu bị để ý nhiều nhất trong mắt thầy. Ran suy nghĩ một chút, rồi lén lút mở cửa sau, ngồi xổm xuống, bắt đầu... lết.

    Ran tìm thấy một bàn học chỉ có một chàng trai, lại khá gần cô. Cô lết đến, giật giật áo chàng trai, ánh mắt năn nỉ cậu ngồi dịch vào cho cô ké với. Sức mạnh của lời nói từ ánh mắt quả nhiên vô biên, cậu ta ngồi sát vào tường, nhường lại vị trí bên ngoài cho cô. Ran vui vẻ nhổm đít lên, lại nghe chàng trai bên cạnh nói to: "Nhanh lên không thầy nhìn thấy bây giờ."

    Động tác của cô dừng lại giữa không trung. Lời nói của cậu ta âm lượng khá là bình thường, nhưng trong không gian mà chỉ một con ruồi bay qua cũng nghe thấy thì vô cùng chói tai. Tiếng giảng bài dừng lại, vì thầy nhìn cô, nên cả lớp cũng nhìn cô, Ran không biết giấu mặt vào đâu cho hết ngại.

    "Bạn gái kia, tôi có nói là nếu muộn quá 20 phút, không cần phải đến lớp nữa mà."

    Ran không biết mình có nên giả vờ năn nỉ ỉ ôi không, vì thầy giáo này nổi tiếng vừa năn vừa nỉ cũng không nổi. Nhưng nếu ra khỏi lớp ngay thì cũng không có thành ý lắm. Mà thầy cũng chẳng để cô suy nghĩ lâu: "Ra ngoài!"

    Ran giật mình, vội vã nói xin lỗi thầy. Cô cũng thở phào một hơi, dù sao cũng không bị hỏi tên. Ai dè chân trái vừa bước ra khỏi cửa lớp, thầy lại nói: "Dừng lại. Bạn tên là gì?"

    Ran đưa tay gãi đầu. Cố gắng vận dụng những dây thần kinh đang xoắn xít vào nhau mà nghĩ ra một cái tên mới cho mình. Thì cái tên khốn khiếp nào đó đã gào to: "Ran Mori thầy ạ."

    Thầy giáo có vẻ thấy vẻ sững sờ trên mặt cô, liền cúi xuống ghi lên giấy, tay còn phẩy phẩy ý đuổi khách. Ran đau khổ liếc kẻ đáng ghét kia, tâm trạng không vui liền nghĩ đến một câu nói, không sợ kẻ thù mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu.

    ***

    Thật ra yêu đơn phương anh cũng khá là có nhiều đặc quyền. Ví như khi tâm trạng cô không tốt, anh sẽ không bỏ cô đi hẹn hò. Anh mua đồ ăn trưa cho cô, còn ngồi bên nghe cô luyên thuyên về cái kẻ đáng khinh bỉ và ngu ngốc hại cô thê thảm cả ngày. Lúc nghe xong, rồi hỏi một câu tưởng như không liên quan, lại liên quan bất ngờ: "Tại sao cậu ta lại biết tên em?"

    Nghe thấy câu hỏi, cô lại không trả lời được. Nghĩ cả buổi trời cũng không biết tại sao cậu lại biết tên cô. Nghĩ đến đau đầu cũng không nghĩ ra nên chẳng thèm nghĩ nữa.

    Người ta nói nếu sáng sớm gặp vận xui, cả ngày liền xui xẻo theo. Còn cô cả ngày liền gặp kẻ gây xui xẻo cho mình. Có phải cậu là khắc tinh của cô không. Hay cô đã làm chuyện có lỗi với cậu ta mà không nhớ?

    Nhưng tình hình là vậy, cậu vào quán ăn cô làm thêm. Vì thiển cận muốn trả thù cho nên dù cậu gọi pizza khá là lâu rồi, cô vẫn chơi lầy không thèm mang lên. Ai dè cậu ta còn lầy hơn lập tức liên lạc với quản lý nói cô làm ăn tắc trách. Hại cô bị trừ hết tiền thưởng làm việc chăm chỉ, lao động cần cù, phục vụ nhiệt tình. Lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa nhìn cậu ta nghênh ngang ra khỏi quán ăn sau khi được ăn chùa pizzaaaa. Cô hận thấu xương.

    Ai đó nói Ran Mori hiền. Vô cùng nhiều người nói Ran rất hiền. Đến cả anh cũng nói cô nhu nhược. Vì sao, vì cô thường kìm nén đau thương của mình, xả một lúc vào tác nhân thôi.

    Mà tác nhân gây ra đau thương cho cô, đang đứng ngay trạm chờ xe buýt, cùng gái xinh. Ran nghĩ nghĩ một lúc, gãi gãi đầu một lúc, nhăn nhăn trán một lúc, trong đầu nảy ra suy nghĩ xấu xa. Cả đời lương thiện, lưu manh một lần có sao?

    Ran day day mắt khiến nó đỏ ửng, chạy đến trước mặt cậu ta, bi thương kêu gào: "Cô ta là ai? Anh đã nói sẽ yêu thương mình em, cả đời che chở mình em."

    Ran thấy cậu ta cả người cứng lại. Còn gái bên cạnh cậu ta lại bình tĩnh kì lạ: "Ai vậy?"

    "Không biết!"

    Ran túng quá: "Hồi sáng anh còn nói tên em bao nhiêu âu yếm. Sao giờ có thể nhẫn tâm nói không biết cơ chứ?"

    Mọi người xung quanh nổi lên hứng thú, bắt đầu chỉ chỏ. Ran căng ngực lên, hứng thú muốn làm diễn viên trỗi dậy. Ngay lập tức xẹp xuống khi cậu nói: "Vậy cô có biết tên tôi không?"

    Ran ngẩng đầu lên, lắp bắp: "Đương nhiên... là biết."

    "Đừng nói cứng quá. Tôi có mang chứng minh thư đây."

    Ran len lén liếc xung quanh. Thật sự muốn úp đầu vào rổ mà chạy trốn. Lại thấy một chiếc xe buýt đang đến, cô nói nhỏ: "Xin lỗi, tôi nhầm người."

    Định chạy lên xe buýt trốn mất lại phát hiện chiếc xe buýt mở cửa ra, đóng lại, còn cô vẫn đứng y nguyên.

    Hóa ra cậu nắm tay cô, khi mà cô phản kháng, cậu liền buông ra, nói: "Tôi sợ cô xấu hổ quá lên bừa một cái xe buýt. Đó không phải xe về nhà cô."

    Tại sao lại còn biết nhà cô ở đâu? Ran thấy những người đứng xem kịch vui ban nãy hầu hết đều lên xe buýt về nhà rồi. Ngay cả cô gái vừa nãy đứng bên cậu cũng vừa lên chuyến xe buýt vừa chạy. Cô ngước lên nhìn cậu, vốn định chấp vấn, nhưng lời nói ra lại có bao nhiêu ấm ức. Cả ngày hôm nay cô đã chịu đựng nhiều lắm rồi.

    "Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy cả ngày hôm nay cơ chứ?"

    Cậu lại hỏi một câu không liên quan: "Thật sự không biết tên tôi là gì?"

    Ran thắc mắc trong lòng. Sao cô phải biết tên cậu là gì chứ? Khốn khiếp? Đểu giả? Hay là Đồ điên?

    "Nếu cô nói được tên tôi, thì tôi đã tác thành vở kịch của cô rồi."

    Không hiểu sao Ran lại nghe ra trong gió một chút nghẹn ngào, thê lương từ câu nói đó, nhất thời không biết nên nói gì.

    "Shinichi Kudo. Đó là tên của tôi."

    Nói rồi, cậu ta lên xe buýt đi mất.

    Ran thẫn thờ hồi lâu. Rồi sau đó là cảm giác có lỗi. Qua đi là cảm giác bất an, lo lắng xâm chiếm.

    Kudo Shinichi. Kẻ yêu đơn phương cô từ hồi cấp ba.

    Trả lời một lời tỏ tình từ một người yêu đơn phương mình có rất nhiều cách. Hoặc từ chối, hoặc đồng ý. Cũng có thể lấp lửng nửa không thích nửa thích như anh đối với cô. Còn có một kiểu gọi là lừa dối tình cảm gây ra hậu quả khôn lường, như cô đối với Shinichi Kudo.

    Cô đã thề cả đời này không gặp lại cậu ta, nếu không phần đời còn lại sẽ không sống yên.

    ***
     
    tho ngoc, Physiology, Natsu-Fuyu3 bạn khác thích điều này.
  4. Cloudsss

    Cloudsss Thành viên mới

    Tham gia:
    2/10/2017
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    57
    Kinh nghiệm:
    3
    BA

    Cả cuộc đời Ran sống rất bình an, hai mươi năm cuộc đời chưa có một chuyện gì lớn cả. Ví như vì thất tình mà nhảy lầu, giận bố mẹ mà bỏ nhà ra đi, hay đánh ghen mà gây ra tội lỗi tày trời nào đó. Thật ra Ran là một người khá hướng nội, và sĩ diện. Theo một cách nào đó, ví như cô không muốn người khác thấy mình quá bi lụy, thảm thương. Lại càng chẳng muốn ai thấy mình đáng bị nên mới thương yêu mình cả. Nên, những vấn đề trong cuộc đời cô, thường được giải quyết rất khác người. Ví như là giận bố mẹ cô nói thẳng với họ, thích anh cô tỏ tình ngay và luôn, ghen với cô gái nào anh thích cô liền không quan tâm, bao gồm không thích, không để ý, không yêu. Các vấn đề trong cuộc đời cô, cô liền tìm đến tác nhân gây ra để giải quyết.

    Nhưng Shinichi Kudo lại là một vấn đề khác. Khi mà cô đối mặt với tác nhân, cô liền cảm thấy có lỗi, vô cùng tội lỗi, rồi sợ hãi.

    Shinichi thích thầm cô hồi học cấp ba. Không biết từ bao giờ nhưng mãi tận đến khi gần thi tốt nghiệp, cậu mới tỏ tình với cô.

    Nói thế này có hơi "cẩu huyết" xíu, nhưng cô và cậu vốn là đối thủ của nhau trong môn hóa. Cô thường đứng thứ hai, hoặc ba hoặc bốn gì đó, ít hơn. Còn cậu luôn luôn đứng thứ nhất.

    Ngoài ra, những môn khác cô không hẳn là dốt, nhưng chắc chắn không giỏi. Trường đại học Anh theo học là một trường nổi tiếng. Hoặc cô thi đủ điểm vào trường, hoặc cô được tuyển thẳng. Và nếu cô đứng nhất cuộc thi Hóa học cấp thành phố, cô sẽ là một trong số học sinh được tuyển thẳng.

    Thế nên khi Shinichi tỏ tình với cô, ngoài ngạc nhiên, cô còn có suy nghĩ nếu gần gũi cậu ấy, biết đâu cô sẽ khiến cậu mất vị trí số một?

    Shinichi và cô ở bên nhau khá là nhạt nhẽo. Không nắm tay, không ôm ấp, không hôn hít. Đa số thời gian cô và cậu học bài trong thư viện. Đa số thời gian trong thời gian đó cậu chỉ dạy cô môn Hóa.

    Lúc không ở bên cậu thì không sao, nghĩ trình độ của cậu cũng chỉ ngang mình chứ mấy. Nhưng lúc tiếp xúc rồi cô mới thấy cậu là giỏi thật sự. Cô đứng thứ hai, ngay sau cậu chỉ bởi vì không có ai hơn cô mà thôi. Có thể lấy ví dụ thế này, kiến thức của cậu ở tầm 9 đến 9,5. Thì của cô chỉ từ 7 đến 8. Chẳng có ai từ 8 đến 8,5 nên cô mới được xếp ngay sau cậu.

    Không biết thì thôi, biết thì càng lo. Lo nhiều thì nghĩ quẩn. Đến sáng hôm thi, cô chuẩn bị cơm hộp cho cậu, kèm theo nước uống có... thuốc xổ. Có vẻ cậu rất vui, cười rất rạng rỡ. Bên cậu một thời gian không hẳn ngắn, cô chưa từng thấy cậu cười rạng rỡ như thế. Bất giác cô có cảm giác mình là một kẻ vô cùng đểu cáng, lừa tình lừa tài người khác. Lúc mà cô ngẩng đầu lên định đòi chai nước, cậu đã uống mất rồi.

    Kết quả ra sao? Cậu đau bụng, gần như nộp giấy trắng. Hẳn nhiên vị trí thứ nhất không thuộc về cậu. Nhưng cũng không hề thuộc về cô. Về sau cô may mắn vào được trường nhờ vớt vát, nhưng đó là chuyện của sau này.

    Còn "sau đó" của Shinichi. Sau đó cậu vẫn cười với cô, vẫn cùng cô học hành. Còn cô thì sống trong mặc cảm tội lỗi, cô không biết phải nói lời chia tay và xin lỗi cậu như thế nào. Cô do dự, dường như cô có suy nghĩ mình cứ ở bên cậu ngày nào thì bù đắp cho cậu ngày ấy...

    Cho đến một ngày trước kì thi tốt nghiệp trung học, cậu nói với cô lời chia tay. Nụ cười của cậu lúc ấy không còn rạng rỡ nữa, cậu nói với cô chỉ đơn giản rằng, mình chia tay đi, và đi mất.

    Kết thúc kì thi tốt nghiệp, nhờ một người bạn cô biết rằng thực ra Shinichi đã biết cô không hề thích cậu ấy. Đó có thể là lí do cậu nói chia tay.

    Ran đã có những đêm không ngủ, mỗi tối đều soạn đi soạn lại vài dòng tin nhắn cho Shinichi, nhưng cuối cùng cũng không dám gửi.

    Rồi cô biết được tin cô được vào trường đại học mình mơ ước. Còn Shinichi, không biết lí do gì mà cậu không vào trường đại học mà cậu đã chọn, mặc dù cậu thừa điểm. Cô đã soạn rất nhiều tin nhắn thay cho lời mình muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ còn lại một dòng chữ "mình xin lỗi cậu". Cậu sẽ trả lời cô như thế nào nhỉ? Không trả lời? Nói rằng, thực ra cậu đã cảm nhận được rằng cô đến với cậu vì một mục đích ích kỉ? Hay cậu sẽ nói thẳng vào mặt cô, cậu không ngờ cô lại là một cô gái như thế? Sau khi nghĩ như vậy, dũng khí bay đi mất, rốt cuộc cô cũng không thể gửi cho cậu tin nhắn đó.

    Ran nghĩ lại, đó là lẽ là vấn đề đầu tiên cô không tìm tác nhân để giải quyết. Shinichi là người đầu tiên khiến cô trở nên hèn nhát như vậy.

    Cho đến tận hôm nay, cô cũng chẳng thể đứng trước mặt cậu và nói: "Shinichi, trước đây là lỗi của tớ. Còn bây giờ, có phải cậu đến đây để chế nhạo tớ không?". Nếu bây giờ cô đang ở phòng trọ, chắc chắn cô sẽ dùng một tờ giấy nhớ ghi một dòng chữ thật to: "Shinichi Kudo đến rồi!" và dán lên tường. Những khi làm như thế, áp lực trong lòng dường như vơi bớt và tim cô sẽ cảm thấy nhẹ hơn.

    Ran nhìn thấy một quán nhậu ven đường. Bất giác lại thèm cái vị cay cay ấm ấm của rượu, không suy nghĩ gì mà đi vào. Đến khi vào rồi cô mới hối hận, đã lâu lắm rồi cô không dùng rượu để giải sầu nữa. Đó là một cách có thể khiến người ta nguây ngoay ngay lập tức, nhưng về lâu về dài sẽ chỉ càng áp lực, càng trầm cảm mà thôi.

    Ran định bụng gọi một chai rượu, nhưng sau lại nghĩ nên uống bia, dẫu sao bia cũng nhẹ hơn rượu nhiều, cô ít ra còn có thể tự về. Nhưng có vẻ đó là suy nghĩ sai lầm thì phải, uống rượu còn có thể khống chế, uống bia càng uống càng hăng.

    Cho đến khi cô nằm vật ra bàn. Sau đó chắc là cô ngủ. Trong cơn mơ cô nghe thấy chủ quán lẩm bẩm chửi bới cô, sau đó lục điện thoại trong túi sách cô, bấm phím một.

    Phím một, là số của anh.

    Anh đến rất nhanh. Anh lẩm bẩm mắng cô, nhưng giọng nhẹ hơn chủ quán rất nhiều. Anh không gọi cô dậy nổi, liền thô bạo kéo cô lên lưng. Cõng cô rồi còn chẳng để yên cho cô ngủ, luôn miệng mắng chửi cô là con heo ngốc, rồi lại nhảy sang con nghé non, rồi gấu hôi,...

    Trong cơn mơ, cô mơ hồ nghe thấy anh nói: "Ran Mori, anh chưa bao giờ biết em còn có mặt xấu như này. Từ trước đến giờ em luôn là một cô bé ngoan, hiền lành và nghiêm chỉnh lắm mà?"

    Sau đó anh cười khẽ: "Nhưng em như vậy đáng yêu hơn."

    Sau đó, cô không mơ nữa. Có lẽ cô ngủ một giấc thẳng cẳng đến sáng.

    Sáng hôm sau, khi cô tỉnh lại, cô thậm chí còn không nhận ra là mình mơ hay tỉnh, bởi vì...

    cô tỉnh lại trên giường. Có lẽ là của anh. Vì sao cô lại nghĩ như thế? Bởi cô vẫn nhớ hôm qua anh đến đón cô ở quán nhậu.

    Phen này cô chết chắc!
     
    tho ngoc, Physiology, Natsu-Fuyu4 bạn khác thích điều này.
  5. Cloudsss

    Cloudsss Thành viên mới

    Tham gia:
    2/10/2017
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    57
    Kinh nghiệm:
    3
    Hiuhiu fic cũ nick mới ế quá trời.
    Like cmt cho Mai, Mai post hoàn fic sớm. : ) )

    BỐN

    Ran còn đang tưởng tượng đến vẻ mặt tức tối a.k.a cáu giận của anh thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Ran vội vội vàng vàng nằm xuống đắp chăn kín mặt, giả vờ bất tỉnh nhân sự. Anh gõ cửa một hồi không thấy ai trả lời, liền nói: “Anh vào nhé! Thật ra thì anh biết em dậy rồi.”

    Ran nghe tiếng mở cửa phòng, cô từ từ hé chăn nhìn trộm qua kẽ hở. Điều kì lạ là mặt anh không hầm hầm tức tối, lại còn thấy thoang thoang đâu đó gió xuân, giống như tâm tình đang rất vui vẻ. Không lẽ anh trúng số mà bỏ qua hết chuyện xấu cô đã làm đêm qua. Còn đang nghĩ mình nên dùng phương thức nào để tỉnh dậy, lại nghe tiếng anh nói: “Dậy đi, nếu em không muốn muộn học. Anh biết là hôm nay em học Triết tiết đầu nhé.”

    Nhớ đến ông thầy đã nhớ mặt cô hôm bữa, Ran thực tình không còn tâm trạng để ý đến cảm nhận hay suy nghĩ của anh. Ran bật dậy, nở một nụ cười lấy lòng với anh, ngược lại anh chẳng thèm để ý, quay mông đi: “Anh có mua bàn chải với khăn mặt cho em. Làm vệ sinh đi rồi ra ăn sáng.”

    Anh đi rồi, để lại cô trong căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ. Lần đầu tiên cô ngủ lại nhà anh. Thậm chí là lần đầu tiên cô bước vào căn phòng này. Ran bỗng nhiên cảm thấy hạnh phúc, có thể tương lai sau này, cô và anh sống chung, hàng ngày anh sẽ dùng cách như vậy gọi cô dậy, cùng đánh răng, cùng ăn sáng và đi làm cùng nhau.

    Có lẽ đây là một bước tiến trong mối quan hệ của anh và cô.

    *

    Anh và cô cùng lên xe buýt đến trường. Vì vui vẻ, cô kể với anh rất nhiều chuyện. Từ những chuyện xảy ra ở nơi làm thêm, rồi đến chuyện trường lớp, và cuối cùng câu chuyện dừng ở vấn đề bếp núc: “À lúc nãy em có thấy nhà anh có một cái lò nướng. Nếu khi nào rảnh em sẽ làm bánh cho anh ăn được không?”

    Vốn tưởng anh sẽ chỉ cười chê cô, ai dè anh lại đưa tay lên vỗ nhẹ vào đầu cô, thủ thỉ nói: “Được thôi.”

    Cô cười ngơ, đưa tay lên chạm vào nơi anh vỗ, bỗng nhiên cảm thấy tim mình xao xuyến. Con tim này điên rồi, chỉ một hành động nhỏ như vậy cũng khiến nó chao đảo. Cũng đâu phải là ôm đâu, cũng đâu phải là nói anh cũng thích cô đâu.

    “Này! Để ý vào.”

    Vì mải suy nghĩ mông lung, thậm chí Ran còn chẳng thèm bám vào đâu, cứ nghiêng nghiêng ngả ngả trên xe buýt. Đến khi xe buýt phanh gấp, nếu không được anh đưa tay ra đỡ, có lẽ cô đã ngã sấp mặt rồi. Thấy tay anh vẫn choàng qua lưng mình, tần số nhịp đập của tim lại một lần nữa tăng nhanh. Không nhịn nổi, cô liền hỏi anh: “Tại sao?”

    “Hửm?”

    “Tại sao hôm nay anh lại dịu dàng với em vậy?”

    Anh nở một nụ cười thần bí: “Em không thích như vậy sao?”

    Cô vội vàng đáp: “Đương nhiên thích.”

    Sau đó cô bỗng nghĩ, cô đáp nhanh như vậy, trước đây luôn là cô chủ động, có phải sau này trong mắt anh cô không còn giá trị lắm không?

    *

    Và chẳng cần đợi lâu để chứng thực điều đó, chỉ vài tiếng đồng hồ sau cô đã biết giá trị của mình trong mắt anh nặng bao nhiêu gram rồi.

    Nếu hỏi một cô gái người con gái nào cô ấy căm ghét nhất trên đời này. Một số sẽ trả lời thế này, một số sẽ trả lời thế kia, một số khác lại nghĩ khác. Nhưng tổng hợp lại thì chung quy sẽ có ba loại, người yêu cũ của crush, người yêu mới của crush và người hoàn toàn trái ngược với mình.

    Không biết là may mắn hay đau khổ, nhưng với Ran thì ba loại người đó chỉ có một thôi. Người yêu cũ của anh, người yêu hiện tại của anh và một người có quan điểm sống, cách sống, suy nghĩ hoàn toàn trái ngược với cô.

    Đối với cô thì tên chị ta chỉ có một chữ S. Và cũng chỉ có một người duy nhất khiến anh sống quằn quại, đó chính là cô gái ấy. Cô gái có vẻ ngoài nổi bật, tính cách luôn phá cách. Người khác cho rằng chị ta cá tính, Ran lại nghĩ rằng đó là lố lăng. Chị ta hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, đua xe. Chị ta nợ môn, thiếu điểm, tốt nghiệp muộn. Chị ta bỏ học, rồi lại trở lại trường. Chị ta đánh nhau, cãi vã giữa trốn đông người. Chị ta sống mà không hề để ý đến ánh mắt của bất kì ai.

    S khác hoàn toàn với Ran. Và anh đã yêu một cô gái như thế. Họ hẹn hò với nhau khi anh vừa tốt nghiệp trung học. Gần như những năm tháng họ ở bên nhau, Ran là người chứng kiến nhiều nhất. S khiến anh cãi nhau với bố mẹ, khiến anh có một thời gian trượt môn, bỏ học. S khiến anh đau khổ khi mà bỗng nhiên nói chia tay với anh và biến mất. S cũng bỗng nhiên trở lại và lại có thể có được anh như trước đây.

    Lúc đó Ran đang làm bài tập toán cao cấp trong giờ nghỉ trưa, Sonoko chạy như bay vào, giựt lấy sách vở của cô nói: “Ran, crush của bồ quay lại với người yêu cũ rồi kia.”

    Trong người Ran như có một cơn buốt lạnh chạy qua, rồi cô phẩy tay: “Không thể nào.”

    “Tui nói dối bồ tui không phải người” Sonoko khoa trương khua tay múa mép: “Giờ họ đang hôn nhau ngay ngoài cổng trường.”

    Chẳng đợi Ran kịp nói gì, Sonoko đã kéo bay cô ra ngoài. Và quả thật cô nhìn thấy anh và S đang đứng với nhau, họ thực sự đang nhìn nhau âu yếm. Ran bỗng nhiên thấy choáng váng, nếu không phải có ai đỡ cô lại, cô đã bị đẩy ngã rồi.

    “Lúc nãy mới đặc sắc. Anh ta đang đi ăn trưa thì thấy chị ta, sau đó chị ta lao vào hôn anh ta, và anh ta thì bắt đầu hôn lại.”

    Ran nghe thấy giọng nói của ai đó, cô quay ra nhìn, cùng lúc người con trai đó cúi đầu xuống nhìn vào mắt cô. Ánh mắt anh ta mang một vẻ kiên quyết và đầy cứng rắn, gằn từng từ từng chữ, như muốn mấy từ đó đi qua từng bộ phận trong cơ thể cô, để cô nhớ đến trọn đời: “Không-cự-tuyệt.”

    Ran nhìn Shinichi, vài giây sau khẽ nở một nụ cười, đắng và bất lực: “Đúng vậy! Anh ấy không bao giờ có thể cự tuyệt được cô ấy. Trước đây cũng vậy, bây giờ vẫn thế.”

    Cô hít vào bụng một hơi đầy ắp không khí. Cô nghĩ mình không thể duy trì nụ cười như thế này mãi được. Thực ra vừa cười vừa khóc rất đáng thương. Cô không muốn mình trở thành kẻ đáng thương. Cô thấy hối hận vì lúc nãy mình đã cười với Shinichi. Đáng ra không kìm được thì cô nên khóc ngay từ đầu. Ran cúi xuống, lặng lẽ rơi nước mắt, trong lòng cô đang tự hỏi, tại sao buổi sáng anh còn ngọt ngào với cô như thế, chỉ vài tiếng đồng hồ sau đã khiến lòng cô đau đớn, đã khiến những hy vọng của cô tan vỡ giống như bọt biển vậy.

    Shinichi có vẻ bối rối. Dáng vẻ khom người để nhìn rõ mặt cô thật sự rất đáng cười. Nhưng Ran không tài nào cười nổi. Cô còn đang bận thương xót chính mình. Quan hệ mập mờ giữa một trai một gái là như thế nào, là khi mà anh ta có bạn gái, đồng nghĩa với việc phủ nhận quan hệ từ trước đến giờ của cô và anh. Thậm chí một cái danh bạn gái cũ cũng không có, chỉ có thể lặng thầm buồn như vậy mà thôi. Thế nên trước đây cô đã luôn tự nhủ, nếu anh có bạn gái, cô sẽ xé hết cái đống giấy nhớ dán trên tường trong phòng cô, triệt để không để tâm đến anh. Đợi anh chia tay bạn gái, nếu vẫn còn thích anh, lại như trước đây ở bên anh, theo đuổi anh.

    Nhưng mà, không làm được. Ai mà ngờ bạn gái mới của anh lại là bạn gái cũ cơ chứ. Ai mà ngờ cô ở bên anh lâu như vậy, cũng không biết rằng anh vẫn chưa quên được một người con gái như thế.

    Shinichi càng lúc càng hoảng hốt, cuối cùng dứt khoát đưa tay xuống vén áo mình lên chùi mặt cho cô. Ran thấy, mặc dù buồn cười nhưng cơn muốn khóc chưa dứt, nên cô càng gào to hơn. Shinichi cuống quá: “Hay vậy đi, tôi đánh hắn một trận, sau đó kéo hắn đến trước mặt cô, cô hỏi hắn xem rốt cuộc xem cô là gì, được không?”

    Ran nghĩ nghĩ một chút, gật gật đầu.

    Shinichi quả thật nhanh gọn, phăng phăng rẽ đám đông tiến về phía anh.

    Nhìn Shinichi đấm thẳng một quả vào mặt anh, cô có chút hả hê. Hả hê xong bắt đầu thấy đau lòng.

    Cô tiến đến, đứng sau lưng shinichi, kéo áo cậu. Shinichi quay lại nhìn cô dò hỏi. Cô nói nhỏ: “Hay là bỏ đi.”

    “Dù sao thì tôi cũng không có tư cách hỏi anh ấy điều đó.”

    Quan hệ mập mờ là sao, là dù giữa hai người mờ ám như thật sự có gì đó rồi nhưng một trong hai người không thừa nhận. Thì đến khi ai đó có người mới, cũng chẳng thể hùng hổ đến trước mặt người ấy và hỏi rằng: “Rốt cuộc đối với anh thì em là cái gì?”

    Rốt cuộc cuối cùng thì giữa cô và anh chỉ có một phép phủ định. Giữa anh và cô từ trước đến giờ bất luận cái gì cũng không có. Cô thích anh, anh không thích cô. Cô theo đuổi anh, anh không chấp nhận. Cô muốn ở bên anh, anh dùng một cô gái anh yêu để ngăn cản cô.

    Trái đất này có xấp xỉ bảy tỉ người, rốt cuộc có bao nhiêu cặp đôi yêu nhau và đến được với nhau, còn lại bao nhiêu người yêu đơn phương một người cũng đang đau khổ như cô?


    *
    *
    *

    Tâm sự của tác giả

    Vốn định viết một câu chuyện thuần đơn phương mà tất cả các nhân vật đều đau khổ. Cuối cùng lại không nỡ khiến Ran bị như thế.

    Thực ra trong cuộc đời của mỗi người, ít hay nhiều cũng sẽ có một lần đơn phương. Viết ra câu chuyện này giống như những dòng an ủi cho những người như thế. Nếu bạn giống Ran trong câu chuyện này thì hãy từ bỏ sớm thôi, bởi từ bỏ quá muộn sẽ rất đáng tiếc, rất đau lòng. Và không phải ai cũng có một Shinichi ở bên đúng lúc như vậy.

    Mong rằng tất cả mọi người luôn luôn hạnh phúc trong tình yêu của mình.


     
    tho ngoc, Physiology, Natsu-Fuyu5 bạn khác thích điều này.
  6. Chuột Móm

    Chuột Móm I'm sour candy. ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/9/2017
    Bài viết:
    891
    Lượt thích:
    66.539
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Nguyễn Trãi
    Chúc mừng sự trở lại của chị, truyện đến đây hình như là kết thúc rồi nhỉ? Em chưa đọc một fanfic nào viết về tình yêu đơn phương, nên với em đây là một câu chuyện khác lạ. Nội dung và hình thức của Lời hồi đáp thì quả thực không có gì phải bàn rồi, bởi cách viết của chị luôn là thế, tự nhiên và lôi cuốn. Em chỉ muốn nói đến vấn đề yêu đơn phương thôi. Em thì lại nghĩ khác chị, không hẳn ai yêu đơn phương cũng là đau khổ, cứ như Shiho của chúng ta, cô ấy hiểu tình cảm mà mình dành cho Shinichi là gì, không cần Shinichi phải đáp trả. Đối với cô ấy hạnh phúc của Shinichi chính là hạnh phúc của chính mình.
    Nói ra chị đừng cười em nhé, thực ra em có thích đơn phương một cậu bạn từ lớp 6, đến giờ vẫn còn thích. Em chỉ cần cứ mỗi ngày đến lớp được nhìn thấy bạn ấy là đủ rồi. Mặc dù con nhỏ, chỉ thích chứ không yêu như Ran, không quá từng trải trong tình yêu như mọi người nhưng theo em tình đơn phương là một tình yêu đẹp, nên lưu giữ những tình cảm đầu đời ấy. Nhưng nếu tình cảm này mang đến quá nhiều đau thương thì đúng là nên từ bỏ, giải thoát tất cả.
    Em không thể nhận xét được gì nhiều về chuyên môn, chỉ biết nói vài dòng cảm nghĩ của mình thôi, mong chị thông cảm. Em mà yêu đơn phương như Ran chắc chả có gan mà tỏ tình đâu, cứ im lặng ngắm nhìn người ta từ phía sau thôi *cười* Cảm ơn chị đã viết nên câu chuyện này, nó làm em nghĩ đến nhều thứ. Mong những câu chuyện tiếp theo của chị. Luôn ủng hộ chị!
    Ngày mới tốt lành chị nhé!
    Chuột Móm
     
    tho ngocMai1997 thích điều này.
  7. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    498
    Lượt thích:
    1.178
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    Em yêu. C vẫn luôn đợi chờ fic này và.cả các fic kia của em đấy. Fic này c yêu một Ran cá tính dám yêu dám theo đuổi dù đau đó nhưng cũng thật thẳng thắn vui vẻ. Có lẽ cái kết đẹp ko đến với anh chàng kia vì đơn giản anh ta ko phải là nhân vật chính của chúng ta, đơn giản vì nhân vật chính.của chúng ta là Shin Ran mừ lại. Dù Ran yêu đơn phương cũng đau khổ nhưng cô ấy cũng nhận đc lại chút tình anh em nào đó và có chút vui vẻ. Thêm nữa cô ấy cũng hạnh phúc vì còn có ng dõi theo cô ấy. Đúng là con cưng của Au.hehe. Chưa như ss ấy, đơn phương nhưng ko dám bắt đầu gì cả và đơn giản cứ để nó trôi đi như thế và cũng chẳng thể có nổi một Shin đứng phía sau nên giờ vẫn FA. Há há. Tình yêu đơn phương rất trong sáng vì đơn giản nó xuất phát từ tâm. Nó rất ngọt ngào và cũng rất đau khổ. Cuối cùng cảm ơn em đã quay lại và tiếp tục nhé
     
    tho ngoc, Mai1997Chuột Móm thích điều này.
  8. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Anh trót vô tình thương em như là e gái Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/1/2017
    Bài viết:
    89
    Lượt thích:
    6.031
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Hs
    Ss Mai iu dấu, phải nói là e rất thích mấy fic của ss trên KSV. Lâu r e mới thấy ss tái xuất, e tưởng ss ik chống lầy mất tiêu r :((. Fic của ss không có ế đâu :)) văn phong vẫn hay như trước ak <3 . Fic này nói là tình đơn phương nên buồn ghê v ak :((. Nhưng không sao e sẽ luôn ủng hộ ss <3
     
    Mai1997Chuột Móm thích điều này.
  9. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.238
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    @Chuột Móm Hiuhiu chưa kết thúc đâu em. =.=
    Sao lại cười em được, bởi chị cũng từng có một thời gian như thế mà,
    Chị thích cậu ấy từ hồi lớp 8 thì phải. Bọn chị từng rất thân nhau. Sau đó con nhỏ bạn thân chị hình như phát hiện chị có tình cảm với bạn kia, thế là rêu rao cho cả lớp. Lúc đó cảm thấy điều đó cực tồi tệ, thế là chẳng bao giờ thèm để ý, nói chuyện với bạn nam kia.
    Sau đó, nói thật đến bây giờ chị vẫn thấy thích cậu ấy. :))
    Nhiều lúc chị có bạn trai nhưng chị nghĩ nếu chị và bạn kia có cơ hội thì chị sẽ đá bạn trai chị ngay đấy. :))
    Thế nên tiếc nuối nhất trong đời học sinh của chị đó là khi mà bạn chị nói với cả lớp rằng chị thích cậu ấy, sao chị không lớn tiếng nói với bạn ấy rằng:"Ừ tớ thích cậu", hoặc mạnh mẽ phủ nhận: "Tớ không thích cậu", sau đó vẫn là bạn thân.
    Như vậy có lẽ bây giờ nghĩ đến sẽ chỉ đơn giản là một mối tình, chứ không phải một khối u trong trái tim chị rồi. =))
    Mong rằng em đừng như chị. Và chị nghĩ là chắc không đâu. Học sinh bây giờ ít có ngây thơ rồi. :v

    @duonghmu Em đồng cảm với chị. *ôm chị*. Vì em không thể giống như Ran nên em mới xây dựng một Ran Mori như vậy. Mong rằng cô ấy sẽ thay em thể hiện những thứ mà em muốn. :))
    Chị đừng cảm ơn em như vậy, em ngại. Lại còn mất công em nói: "So với lời cảm ơn vì em trở lại thì lời cảm ơn vì chị vẫn ủng hộ em còn nhiều hơn."
    Điều đó chị biết mà phải không? :3
    Mà chị đừng mất công hóng mấy fic khác. =.= Em về KSV là tính chuẩn bị mở fic kinh dị mới. :v

    @Tuongvi1999 ss hơn em 2 tuổi thôi. Em nói vậy khiến ss nghĩ mình già lắm đó. ss ngoài 26 mới lấy chồng. Thế nên giả sử ss mất tích làm ơn đừng cho rằng ss chống lầy. :))
    Yên tâm là fic HE, không phụ lòng em đâu. :">
    Em có thấy là văn phong ss mang đậm tính ngôn tình rồi hông. Mấy tháng không viết. toàn đọc riết rồi bị nhiễm huhu. T_T




    Ngay sau khi sang page 2 em sẽ post chương mới bất chấp thời tiết, địa hình, khí hậu, thời gian, không gian. =.=
    Kính xin quý ông quý bà ủng hộ. =.=
     
    tho ngoc, duonghmu, Chuột Móm1 bạn khác thích điều này.
  10. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Anh trót vô tình thương em như là e gái Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/1/2017
    Bài viết:
    89
    Lượt thích:
    6.031
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Hs
    @Mai1997 e giỡn vs ss thôi. Tuy lâu r ss ko tái xuất nhưng văn phong vẫn hay như thường :* . Sắp tới ss nhớ vt thêm nhìu fic nữa nha <3 . Lâu r mới tái xuất nên làm cho hoành tráng vô :))
     
    Mai1997Chuột Móm thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Lời hồi Diễn đàn Date
[Shortfic] Vĩ Thanh Đang viết / đang dịch 06:36 ngày Thứ hai
[Shortfic] Bé con, chúng ta không phải là anh em! Conan Fan Fiction 30/4/2020
[Shortfic] Chẳng nói nên lời Đang viết / đang dịch 24/1/2018
[Shortfic] Lời hứa của Siêu đạo chích Đang viết / đang dịch 21/6/2017
[Shortfic] Lời hứa ngọt ngào Đã hoàn thành 8/2/2017
[Shortfic] Lời ước dưới sao Tạm ngưng 7/6/2014

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP