[Shinran-Ver] Ngược tàn vợ yêu: Tổng tài xin đừng hối hận

Haruko-chan

Thành viên KSV
Tham gia
25/2/2022
Bài viết
10
Vậy là shiho là vai phản diện à .
ss San đã nói về vấn đề này ở mấy chap trước rồi mà bạn ...  
Hì hì, cảm ơn bạn nhiều, không biết nói gì nữa nhưng dù sao cũng cảm ơn vì đã khuyến khích mình, mình rất cảm kích, nếu như  bạn đã nói thế thì mình nghĩ cũng sẽ cố complete chiếc fic này, còn những cái hối lỗi của mình, mình sẽ cố gắng gạt nó qua, và mình chắc chắn  sẽ đền bù cho các bạn fan Shiho một chiếc oneshot do mình tự viết vào một ngày không xa, hehe :D

Cảm ơn bạn @Bé Đậu đáng yêu đã dành thời gian nhận xét fic chuyển Ver của mình :x . Have a good day ~ <3       
Mình nghĩ là bạn không cần phải làm vậy đâu, vì ngay từ đầu bạn đã đặt cái warning fic là fan Shinshi không nên đọc rồi mà, vậy nên nếu giờ bạn chỉnh lại thì chỉ mất thêm thời gian và công sức thôi, thay vì vậy thì mình nghĩ là bạn nên tiếp tục làm đi, dù sao cũng đã qua mấy chục chap rồi chứ ít gì, thế nên mình nghĩ cứ tiến tới đi, lỡ rồi thì cho lỡ luôn, mình biết đây fic lần đầu tiên bạn up nên chắc chắn sẽ mắc nhiều sai sót, bản thân mình cũng thế, mặc dù tham gia vào KSV chỉ mới mấy ngày nay thôi nhưng kinh nghiệm mình tích lũy đc rất là nhiều đó nha. Dù sao quyết định cũng tùy thuộc vào bạn, mình ko ý kiến, nhưng mình nghĩ là bạn cứ tiếp tục đi, có lỗi hay ko có lỗi thì cứ hoàn thành cái fic đã, mọi chuyện tính sau, vậy nhé, mình luôn ủng hộ bn, cố lên :KSV@06:
Ngay khi 2 ý kiến này đc đưa ra thì chính bạn là ng đã viết cmt trước đó là ...
Luôn ủng hộ bạn
Ss San vừa up chap mới và dưới phần P/s ss cũng đã nói phần này rồi, bạn chỉ đọc hùa rồi cmt dạo thôi à, thêm cái quan trọng này nữa, ở phần Warning ss cũng đã nói là ...
Warning: Đây là fic Shinran, bạn nào fan Shinshi hoặc fan Shiho  thì đừng đọc, mình hứng đá không nổi đâu ạ -.-
Bạn không đọc mấy chap trước à :confused:tự nhiên vô đây kêu "Vậy là Shiho là vai phản diện à" nực cười ghê, bạn không thích thì click back hộ mình, đừng có hỏi mấy câu kì cục như vậy, ko ai trả lời đc đâu 😒
 

Sandy5128

Trai 2D là chân ái UwU
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/9/2021
Bài viết
146
Vậy là shiho là vai phản diện à .
Haizzz, mình biết không sớm thì muộn cũng sẽ có ngày này mà, mình xin đính chính một lần nữa về vấn đề này nhé, đọc cho thật kĩ đấy :worried:

Thì như cái phần Intro mà mình đã nói ở trang đầu là "Fic này mình cũng chưa đọc hết nên không thể không mắc sai sót" Shiho ở phần Summary của fic gốc mình đọc thì nó không nói chị ấy là vai phản diện, tại vì bản thân mình vừa chuyển Ver mình vừa đọc fic nên không thể biết điều đó, phần này lỗi là do mình thật, mình thừa nhận, nhưng ngay khi mình đọc và biết được điều đó thì mình đã có ý nghĩ là sẽ sửa lại tên của chị Shiho thành người khác, nhưng do thời gian của mình không cho phép và thêm nữa là tên của chị ấy đã góp mặt rất nhiều trong các chap mà mình up nên không thể edit lại hết được, vì thế mình đã đặt   cái warning của fic lên đó rồi mà, bạn không đọc sao =((. Mình rất cảm kích bạn vì đã thăm fic chuyển Ver của mình nhưng trước khi đọc thì hãy đọc đến nơi đến chốn nhé, đừng đọc có vài phần mà nói như vậy. Ừm, mình cũng chưa chắc Shiho là vai phản diện vì theo như mình đọc sơ qua của fic gốc thì chị ấy không hẳn là vai phản diện của fic đâu nhưng những chap đầu mà mình up có thể sẽ làm fan của Shiho đau lòng hoặc tức giận nữa. Nhưng mình cũng đã đặt cái warning của fic là vậy rồi nên các bạn nhớ chú ý nhé.

Không phải là thiên vị gì nhưng mình thấy @Haruko-chan nói cũng có đôi phần đúng, ngay khi mình vừa up một chap liên quan đến Shiho thì cũng chính bạn là người đã nói câu          
Luôn ủng hộ bạn
Ngay từ đầu mình đã biết là bạn chỉ cmt dạo thôi chứ chưa đọc fic của mình, nhưng mình cũng để đó, không nói gì cả. Xong fic có liên quan đến Shiho bạn tình cờ vào đọc rồi bảo Shiho là vai phản diện à. Thực sự mình không biết phải trả lời bạn như thế nào luôn ý:(. Bạn vào đây đọc chỉ chăm chăm cho Shiho của bạn chứ có quan tâm chủ đề của fic là Shinran đâu :(. Mình không có ý gì nhưng mà, haizzz.... Nếu như bạn không thích Shiho của bạn giống ở đây thì có thể như @Haruko-chan đã nói đó "click back", còn nếu còn tình cảm với Shinran thì ở lại, tùy bạn. Mình không muốn nói về vấn đề này nữa, vậy nhé!
 

Sandy5128

Trai 2D là chân ái UwU
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/9/2021
Bài viết
146
P/s: Hãy thoải mái mà cứ đọc chap này nhé, đừng quá bận tâm vấn đề ở trên, vừa quay lại mà đã gặp chuyện như này rồi, mệt nhức cả đầu :worried:

Chương 101:   

Buổi sáng khi Ran thức dậy, trở người định lấy điện thoại đặt trên tủ đầu gi.ường lại phát hiện cơm canh đặt bên cạnh điện thoại.

Cơm canh đều đã nguội lạnh, Có lẽ là thím Mika mang lên đây, Ran phỏng đoán.

Ran mỉm cười, thím Mika đúng là quan tâm chu đáo, nói thật lòng nếu như không xảy ra chuyện như thế này, cô còn không nỡ rời bỏ thím Mika.

Cô rời gi.ường rửa mặt, tất cả mọi hành động đều rất tự nhiên, nhưng không nghe thấy giọng nói của anh, trong lòng lại cảm thấy trống vắng.

Cô lắc đầu, đem suy nghĩ vớ vẩn này vứt ra sau đầu, cô tự mắng bản thân là đồ vô dụng, anh trêu đùa cô vui vẻ như vậy, cô còn nhớ nhung anh làm gì chứ. Ran đi xuống dưới lầu, cô ngay lập tức nhìn thấy thím Mika bên cạnh bàn ăn.

“Chào buổi sáng, thím Mika” Ran đi đến bên cạnh thím, cười nói cảm ơn với bà: “Cảm ơn thím tối hôm qua đưa cơm lên lầu cho con, nhưng con sợ là đã phụ lòng tốt của thím rồi… Hì hì, tối qua con buồn ngủ quá, ngủ đến mức chẳng biết biết gì”

“Không phải tôi” Thím Mika đang bày đồ ăn lên bàn: “Là cậu mang cơm canh lên cho cô đấy!”

Một giọng nói lạnh lẽo không chút cảm xúc chui vào tai Ran và bà: “Thím Mika, hôm nay ăn gì thế?” Cả hai người đồng thời nhìn về phía tiếng nói, nam chủ nhân của căn biệt thự này đang kiêu ngạo đứng nơi bậc thang thiết kế theo phong cách Châu Âu, lúc này anh đang vừa sửa sang lại cà vạt của mình, vừa liếc nhìn hai người con gái đứng bên cạnh bàn ăn.

Ran khẽ mím môi… Mới sáng sớm ra mặt mày đã sa sầm giống như ai đó thiếu anh mấy triệu. Ồ, không! Mấy triệu thì đáng là gì với đại thiếu gia Kudo cơ chứ! Đáng ra nên nói là giống như ai đó thiếu anh mấy trăm triệu, bằng không sao mới sáng sớm đã bày ra dáng vẻ đòi nợ kia chứ?

“Ôi, cậu chủ, cậu dậy rồi!” Thím Mika bừng tỉnh, vội vàng kéo ghế ngồi ra, nhiệt tình rót cà phê cho Shinichi và Ran: “Cậu chủ, hôm nay thím Mika tôi đã nấu món thịt xông khói nướng trứng. Cậu ngồi xuống đi!”

“Ừm” Anh nhẹ nhàng phát ra một âm thanh từ trong cuống họng, bóng người thon dài vòng qua Ran, tự mình ngồi xuống vị trí quen thuộc thường ngày. Anh nhấc chiếc cốc lên, khẽ nhấp một hớp cà phê rồi quay đầu khen ngợi thím: “Thím Mika, hôm nay thím pha cà phê ngon lắm!”

Ran mím chặt môi, im lặng ăm bữa sáng trước mặt.

Bầu không khí lập tức chìm vào yên lặng cùng với đó có chút kỳ lạ. Ran cảm thấy cả người đều không thoải mái, cô ngồi trên ghế không ngừng vặn vẹo uốn éo, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu một cách khó tả.

Mà nguyên nhân khiến cô cảm thấy khó chịu bắt nguồn từ người con trai phía đối diện. Cô muốn dời khỏi chỗ ngồi nhưng ngại với lễ phép cơ bản nên đành thôi.

Chỉ là trong nháy mắt, cô lại bắt đầu vặn vẹo rồi vặn vẹo, ngồi trên ghế mà không ngừng ngó ngoáy.

Tất cả những điều này đều bị Shinichi đang tỏ vẻ thản nhiên thu hết vào trong mắt!

Anh khẽ nhíu mày… Trên ghế của cô bôi mỡ hay có định mà ngồi cũng không im vậy chứ! Anh uống một ngụm cà phê, ăn miếng thịt xông khói nướng trứng, động tác anh cực kỳ tao nhã, chỉ liếc mắt nhìn qua thôi cũng biết đây là người xuất thân từ gia đình thượng lưu, danh giá.

Chỉ là đôi lông mày quyến rũ của vị giám đốc kiêu ngạo tỏ vẻ thờ ơ với tất cả mọi chuyện không liên quan tới mình kia cũng theo động tác văn vẹo của cô gái phía đối diện không ngừng nhíu lại.

“Cạch!” Anh không thể nhịn nổi, cũng không cần tiếp tục nhịn nữa! Vị tổng giá đốc kia quẳng  chiếc rĩa xuống bàn, “Ran Mouri! Cô không thể ngồi im ăn cơm được à? Dưới mông cô bôi mỡ hay là có đinh? Đến ăn cơm cũng không yên phận, vặn và vặt vẹo, cô cho mình là Marilyne Monroe* chắc?”

“Marilyne Monroe là vặn và vặn vẹo à? Tôi nhớ cô ấy nổi tiếng động tác che váy cực kỳ xinh đẹp mà?” Ran cũng không chịu yếu thế phản bác lại, “Vả lại, quái lạ nhỉ! Tôi vặn vẹo không yên thì liên quan gì tới anh, hay là nói tổng giám đốc Kudo của chúng ta đã độc tài đến mức người khác muốn động một cái cũng không được? Xin hỏi tổng giám đốc Kudo, có cần viết báo cáo không ạ?”

“Chỉ bảo cô im lặng ăn cơm, cô lại khua môi múa mép như vậy, đây là học theo ai hả? Cái tốt không học chỉ học cái xấu!”

Vị nam thần kiêu căng nào đó sắp nổi điên rồi.

“Tôi học theo ai thì liên quan gì tới anh chứ?” Cô không khách sáo nói: “Anh cũng đừng quên quan hệ giữa hai chúng ta bây giờ là gì!

“Khụ khụ, cậu chủ, cô chủ, đừng cãi nhau nữa…”

“Hai chúng ta có quan hệ gì? Hử?” Nam thần nào đó bất ngờ ngước mắt lên, anh nheo mắt lại một cách đầy nguy hiểm.

Ran ngồi ở phía đối diện cũng mạnh miệng không chịu thua kém đáp trả: “Có cần tôi nhắc anh nhớ không? Anh Kudo”

“Việc này, giữa vợ chồng với nhau, phải hòa thuận…”

“Nói đi! Cô nói cho tôi nghe!” Nam thần hoàn toàn nổi giận, ấu trĩ tranh luận với một người con gái ở trong phòng ăn.

Shinichi trước kia hoàn toàn khinh thường việc cãi nhau với một người phụ nữ, nhưng ngày hôm nay lại khiến anh làm ngược lại với việc mình chán ghét. Thím Mika à, đây là chiến giữa vì sao, nên cẩn thận không khói lửa chiến tranh lan lên người!

“Anh muốn tôi nói chứ gì? Chẳng lẽ anh không biết sao?

Anh không biết, vậy tờ giấy hôm qua anh lấy từ trong vali của tôi thì anh biết rồi nhỉ!” Ran đứng phắt dậy, hai tay chống nạnh nhìn cực kỳ hung hăng.

Bà đây không nhẫn nhịn nữa! Cả hai đều đã ký tên lên thỏa thuận ly hôn rồi, bà đây cũng chẳng sống được bao lâu nữa, sao còn ở đây chịu đựng tính khí của anh chứ!

Anh không chỉnh chết tôi vậy tôi sẽ tức chết anh! Ran mang theo tâm thái như vậy, cảm thấy hình như đối mặt với người con trai âm trầm máu lạnh này cũng không đáng sợ như vậy.

“Không được! Hai cô cậu nghe bà già tôi nói đã, vợ chồng phải hòa thuận, ngày hôm qua…”

“Thím Mika, chỗ này không có chuyện của thím!”

“Thím Mika, thím im lặng đi!”

Khụ khụ… Các cụ có câu như thế nào ấy nhỉ, không nghe lời người già thiệt thòi ngay trước mắt, thím Mika thế nào, đã nói cẩn thận không dẫn lửa vào người, thím căn bản không nên xen vào đại chiến giữa các vì sao mài!

“Không phải vậy!” Thím Mika sốt ruột đến dậm chân, trong mắt người già như bà, đôi vợ chồng trẻ này nhất thời giận dỗi nhau mà thôi, chứ thực chất hai người rất quan tâm nhau, “Cô cậu để bà già đây nói hết rồi lại cãi nhau!”

“Khụ khụ, thím Mika, thím nói đi!” Ran bởi câu nói của thím Mika mà đỏ bừng mặt, vì che giấu sự xấu hổ của mình, cô cầm lấy cốc sữa bò uống một ngụm. Shinichi cũng cãi đến mức miệng lưỡi khô khốc, cầm lấy cốc cà phê trên bàn uống một hớp lớn.

“Cô chủ, tôi muốn nói chính là cơm canh ngày hôm qua là do cậu chủ mang lên cho cô chứ không phải bà già này mang lên!" “Phụt!” Thím Mika vừa mới dứt lời, hai “cốc nước” một trắng một đen phun về phía nhau.

“Khụ khụ khụ, Anh làm cái quái gì vậy hả!” Ran tức giận nhìn chiếc áo ngủ bằng lụa màu xanh nhạt bị dính một mảng màu đen, cả người cô lập tức cảm thấy cực kỳ khó chịu, cô chỉ tay về phía đối diện: “Anh Kudo! Anh biết không hả!

Đây là bộ ngủ tôi yêu thích nhất đó! Anh làm hỏng nó rồi đó!”

Mặt Shinichi cũng đen như đít nồi, cúi đầu nhìn mảng sữa màu trắng trên chiếc áo sơ mi của mình.

Nhìn người con gái tức hổn hển phía đối diện, giọng nói trầm thấp của anh vang lên một cách rõ ràng: “Chiếc áo này của tôi là sản phầm được làm hoàn toàn bằng thủ công của Ý, cô định bồi thường như thế nào?”

“Bồi thường?” Ran hét to lên, cô tức giận đến nỗi ngón tay đang chỉ thẳng vào anh cũng không ngừng run rẩy: “Anh… Anh…” Anh cũng quá keo kiệt rồi đấy!

“Tôi thế nào?” Shinichi không biết nghĩ như thế nào, thế mà lại đứng cãi nhau với Ran ở trong phòng ăn, càng quan trọng là chính bản thân anh cũng cảm thấy cực kỳ mâu thuẫn. Người vốn luôn bình tĩnh cho dù có gặp áp lực mạnh tới đâu như anh vậy mà lại bị người con gái đối diện chọc giận một cách dễ dàng!

Người con gái đáng chết này!

Shinichi hung hăng mắng nhiếc cô ở trong lòng!

Là do người con gái chết tiệt này gây họa, bằng không sao anh lại tức giận tới mức này chứ!

Ừm, Đúng vậy! Còn phải “cảm ơn” trình thôi miên quá cao của thằng nhóc Nigaki Yoshitaka kia nữa!

Ánh mắt của vị tổng giám đốc nào đó gần như có thể phun ra lửa!

“Đồ đàn ông hẹp hòi!” Ran tức đến nỗi không kiềm chế được lời nói, “Bồi thường? Bồi cái rắm! Muốn tiền tôi đây không có, muốn mạng thì có một cái đây, anh muốn không?” Cô dứt khoát không thèm nói đạo lý với anh nữa, nhoài người qua cái bàn rồi đưa cái cổ mảnh khảnh đến trước mặt anh: “Đây! Anh muốn thì tôi đưa cho anh luôn đây!”

Thím Mika lau mồ hôi trên trán, chép miệng, nhỏ giọng nói một câu: “Cậu chủ, cô chủ, nếu không còn chuyện gì khác, thím Mika tôi đi chợ đây!” Đừng nghi ngờ, quả thật thím Mika có nói, chỉ là tiếng nói của bà nhỏ đến mức chẳng khác nào tiếng vo ve của con ruồi. Người con trai và người con gái đang nổi giận bừng bừng kia có thể nghe thấy mới là lạ.

Thím Mika lặng lẽ đi ra cửa lớn của biệt thự, mở cửa rồi đi ra ngoài.

Thím Mika tỉnh ngộ cũng không tính là quá muộn, bà không nên chen vào cuộc chiến giữa các vì sao này, tốt nhất là cũng không nên nhìn… Nhưng mà, thím Mika à, thím chắc chắn rằng đợi đến vòng thứ hai khi cuộc chiến giữa các vì sao bản phổ thông nâng cấp lên thành cuộc chiến vũ trụ đa chiều mới rời đi cũng được sao?

Chẳng cần biết có được hay không, thím Mika bước ra khỏi biệt thự, lau đống mồ hôi, cuối cùng cũng hít thở được không khí tươi mới.

Chúng ta lại quay lại với trận chiến của vị tổng giám đốc kiêu căng nào đó cũng với người phụ nữ mang thai tính tình không tốt ngang tài ngang sức với anh.

“Ran Mouri, cô có tin tôi đem cô…”

“Đem tôi làm gì?” Ran hoàn toàn không để anh nói hết, cười lạnh nói: “Kudo Shinichi! Tổng giám đốc Kudo! Anh Kudo! Tôi nói cho anh biết! Lúc Ran Mouri tôi yêu anh, có thể mặc anh bắt nạt, dẫm đạp, nhưng anh cũng phải nhớ, Ran Mouri tôi không phải không có tôn nghiêm, không có hèn mọn như vậy!”

Có lẽ lời lẽ độc ác kia cùng với sự uất ức phải chịu trong thời gian dài vừa qua bùng nổ, Ran vứt mạnh đôi đũa trong tay xuống bàn, đôi đũa từ trên bàn lăn xuống dưới đất rồi vỡ thành mấy ảnh.

Đôi mắt hẹp dài của Shinichi càng trở nên thâm thúy, anh hững hờ liếc nhìn đôi đũa ngọc đen vỡ nát trên mặt đất, khóe môi mỏng nhả ra mấy câu khiến người khác giận điên người: “Ran Mouri, cô làm vỡ đũa rồi, đây là đôi đũa ngọc thạch đen mà tôi yêu thích nhất. Cô đã làm vỡ nó rồi!”

Sắc mặt Ran hơi có chút kỳ quái, cô cảm giác lời nói này của anh cực kỳ quen tai, giây tiếp theo… Ran trợn tròn mắt! Cô đã biết tại sao lời này lại quen thuộc đến vậy!

“Tổng giám đốc Kudo! Anh bắt chước tôi làm cái gì chứ!” Câu nói kia của anh giống hệt những gì cô đã nói trước đó.

Shinichi khoanh tay trước ngực, ngồi lên ghế một cách tao nhã, “Cô có bằng chứng nào chứng minh tôi bắt chước cô? Câu nói này cô đăng kí bản quyền rồi sao?”

M* kiếp!

Ran không những muốn chửi người, bây giờ cô còn muốn đánh cả người!

Cô suy sụp trong lòng, cô phát điên dậm mạnh chân xuống đất, rồi hét ầm lên “A”. Tiếp đó cô nhấc hai tay lên vò loạn mớ tóc mềm mại trên đầu.

Ngay sau đó cô tức giận chạy nhanh lên lầu hai.

Người con trai ngồi trên ghế đan hai bàn tay lại với nhau, đặt trên mặt bàn, anh chống cằm nhìn bóng lưng bị anh chọc giận chạy chối chết của cô. Sau khi cãi thắng cô, chọc cô tức giận bỏ đi, trong lòng anh… lại cảm thấy cực kỳ thoải mái.

“Phù” Shinichi thở dài một hơi, anh duỗi ngón trỏ thon dài của mình ra sờ lên vết sữa trắng dính trên lồng ngực, rồi đứng dậy, không chút để ý cởi chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt trên người xuống ngay bên cạnh bàn ăn, để lộ ra lồng ngực cân đối cùng với sáu múi quyến rũ.

Anh nhấc tay lên, đem chiếc áo sơ mi được chế tạo hoàn toàn bằng thủ công của Ran vứt lên trên thành ghế một cách tùy ý.

Shinichi để trần nửa người trên đi lên lầu ba, thay một chiếc áo sơ mi mới.

Sau đó mang theo tâm trạng vui vẻ thoải mái ngồi vào con xe sang trọng.

... hết chương 101 ...

Marilyne Monroe*: Marilyn Monroe là một nữ diễn viên, người mẫu và ca sĩ người Mỹ. Nổi tiếng với hình tượng "quả bom tóc vàng" hài hước, Monroe trở thành một trong những biểu tượng gợi cảm nổi tiếng nhất trong những năm 1950 và đầu những năm 1960, đồng thời còn là biểu tượng của cuộc cách mạng t.ình d.ục đương thời. (cre: Wiki)

P/s: Ỏ, lâu lâu mới thấy anh chị nhà cãi nhau, tự nhiên lòng tui cảm thấy cute xĩu lun á chòi:-v, nói trước là mấy chap sau ít có cảnh như này lắm ấy, lo mà tôn trọng chiếc chap nhỏ bé này đi  :worried:
 

Tit Yangho

Thành viên KSV
Tham gia
28/2/2022
Bài viết
25
Ôi trời, lâu lâu ms thấy San quay lại, mà sao up có một chap thế lày, hic. Thôi kệ, một chap còn đỡ hơn là không có cái gì:Conan24:. Mà trong chap này công nhận Shinran dễ thw thiệt, cứ thấy Shinran cute kiểu j á,:Conan09: mấy chap khác có đau khổ, có hạnh phúc, có thương tâm, ít có chap nào mà kiểu oan gia như thế này. Thấy hai anh chị cãi nhau mà con dân mừng rỡ :Conan01:   Nhưng lại nghe San nói mấy chap sau sẽ có ít cảnh như thế này, nghe bùn thúi ruột lun ấy :Conan13:. Nhưng cái vấn đề ở đây là mặc dù mấy chap sau sẽ có ít cảnh như thế này nhưng quan trọng San có chịu up chap ms hay ko ms là vấn đề:Conan22:. Vậy nên ..... RA CHAP MỚI NHANH NHA SAN!!!!!  :Conan02:
 

Sandy5128

Trai 2D là chân ái UwU
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/9/2021
Bài viết
146
Ôi trời, lâu lâu ms thấy San quay lại, mà sao up có một chap thế lày, hic. Thôi kệ, một chap còn đỡ hơn là không có cái gì:Conan24:. Mà trong chap này công nhận Shinran dễ thw thiệt, cứ thấy Shinran cute kiểu j á,:Conan09: mấy chap khác có đau khổ, có hạnh phúc, có thương tâm, ít có chap nào mà kiểu oan gia như thế này. Thấy hai anh chị cãi nhau mà con dân mừng rỡ :Conan01:   Nhưng lại nghe San nói mấy chap sau sẽ có ít cảnh như thế này, nghe bùn thúi ruột lun ấy :Conan13:. Nhưng cái vấn đề ở đây là mặc dù mấy chap sau sẽ có ít cảnh như thế này nhưng quan trọng San có chịu up chap ms hay ko ms là vấn đề:Conan22:. Vậy nên ..... RA CHAP MỚI NHANH NHA SAN!!!!!  :Conan02:
gòi gòi, giờ tui tiếp tục up chap mới nè, mệt ghê á :-v   
 

Sandy5128

Trai 2D là chân ái UwU
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/9/2021
Bài viết
146
Chương 102:

Sau đó mang theo tâm trạng vui vẻ thoải mái ngồi vào con xe sang trọng.

Tập đoàn Kudo Thị khu Nhị Hoàn thành phố Tokyo.

Tất cả nhân viên của Kudo Thị trợn mắt há hốc mồm nhìn tổng giám đốc của bọn họ vui vẻ, thoải mái đi vào thang máy chuyên dụng.

“Này, anh có thấy tổng giám đốc hôm nay rất vui vẻ không?” Một nhân viên nọ dùng khuỷu tay chọc người bên cạnh.

“Đúng vậy, thời gian trước tổng giám đốc của chúng ta giống như ăn phải bom vậy, thấy ai cũng phát hỏa, trên mặt còn viết rõ bốn chữ “tôi rất khó chịu”, cả công ty bị bao phủ trong áp suất thấp. Cô nói xem, có phải tổng giám đốc của chúng ta có chuyện tốt gì nên mới vui vẻ như thế không?”

“Ha ha, chẳng cần quan tâm anh ấy có chuyện tốt gì, chỉ cần tâm trạng của tổng giám đốc chúng ta vui vẻ thì chúng ta cũng vui vẻ là được”

“Cũng đúng.”

Shinichi cất bước chân khoan khoái đi lên tầng 65, lúc đi qua văn phòng tổng giám đốc: “Suki*, gọi Heiji cho tôi”

“Ặc… à à, vâng thưa tổng giám đốc!”

Tất cả các nhân viên trong phòng làm việc đều trợn tròn mắt.

“Này, Suki, cô nhìn thấy rồi chứ! Hôm nay tổng giám đốc lạnh lùng kiêu ngạo của chúng ta thế mà lại nở nụ cười khi đi làm! Chắc không phải trúng tà đâu nhỉ?”

“Nếu như tổng giám đốc thật sự trúng tà… Vậy tôi vẫn nên cầu xin Bồ Tác cho anh ấy ngày ngày đều trúng tà thì hơn!” Suki nói.

Tất cả mọi người trong văn phòng đều câm nín, nhưng trên mặt hoặc trong mắt bọn họ đều hiện rõ vẻ tán đồng.

Heiji từ sau khi cãi nhau với Shinichi lần trước, cũng không chủ động đi tìm anh nữa, tất nhiên Shinichi cũng không chủ động đi tìm anh ta.

Hôm nay Suki đến tìm anh ta, nói Shinichi mời anh ta tới văn phòng của anh, Heiji vẫn không dám tin. Anh ta mang theo lòng nghi ngờ gõ cửa phòng làm việc của Shinichi.

“Vào đi” Giọng nói Shinichi vang lên phía sau cửa, đợi sau khi Heiji tiến vào, anh mới ngẩng đầu lên khỏi chồng tài liệu, đặt chiếc bút máy Piker trong tay xuống, nhướng đôi lông mày ưa nhìn của mình: “Lão nhị, tớ nhớ cậu chưa bao giờ gõ cửa vào phòng tớ cả”

Một câu nói này đã chọc giận Heiji.

“Đừng gọi tớ là lão nhị!” M* nó khó nghe chết đi được: “Tớ đã nói với cậu từ lâu, không được phép gọi tớ là lão nhị!”

Sau vài câu nói này, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, tình nghĩa anh em của hai người đã được phát huy vô cùng nhuần nhuyễn ở trong cuộc đối thoại ngắn ngủi này. Tất cả những không vui trước đó đều tan biến.

“Cậu nói đi, tìm tớ có chuyện gì?” Cuối cùng vẫn là Heiji lên tiếng mở lời, anh ta nghênh ngang đi đến chiếc sofa màu trắng trong phòng làm việc rồi tự nhiên ngồi xuống, không có chút gò bó nào.

Người con trai ngồi sau bàn làm việc đứng dậy, tay đút vào túi quần rồi đi đến trước mặt Heiji, anh nói: “Quả thật có chuyện cần cậu làm”

Heiji cũng không hỏi, anh ta móc ra một cây thuốc lá, châm lửa, hít một hơi, bày tư thế ngồi trên sofa, anh ta duỗi tay ra đưa điếu thuốc cho Shinichi đang đứng trước mặt mình. Mắt Shinichi khẽ  chớp, anh duỗi tay ra, không chút nghĩ ngợi hút một hơi.

Ánh mắt của Heiji cũng trở nên nhu hòa hơn, thái độ đối với Shinichi cũng tốt hơn rất nhiều, lúc này anh ta mới mở miệng nói: “Có chuyện gì cậu nói đi, anh em có hết cũng không từ chối”

Đôi môi mỏng của Shinichi khẽ nhếch lên, ánh mắt hiện lên ý cười: “Tớ muốn cậu đi điều tra xem lão già Astushi Miyano  đó đóng vai trò gì trong “sự kiện Hải Nguyên”

Ngược lại Heiji cảm thấy kinh ngạc.

Shinichi muốn chỉnh lão già Astushi Miyano kia?

Suy nghĩ một lúc, Heiji   cũng không phát biểu bất cứ ý kiến nào, đôi mắt đào hoa đột nhiên thoáng qua vẻ ngờ vực, trong lời lẽ của anh ta mang theo chút nghiền ngẫm: “Sao thế?

Lỡ lòng đối xử như vậy với Miyano shiho của cậu như vậy sao?”

Nếu chỉnh Astushi Miyano, sẽ phải liên lụy tới   Miyano Shiho , Shinichi đành lòng làm vậy ư?

Ánh mắt Shinichi khẽ chớp động, đôi môi mỏng khẽ cong lên nở nụ cười, nhưng ý cười này lại không chạm tới đáy mắt, đôi mắt đen láy không có chút độ ấm nào, nụ cười của anh cực kỳ nhẹ nhàng tao nhã, nhưng cũng hung tàn vô cùng: “Đó là hai chuyện khác nhau. Astushi Miyano những năm gần đây càng ngày càng không biết điều. Đừng tưởng rằng tớ không biết dã tâm của ông ta”

Shinichi đưa điếu thuốc lại cho Heiji: “Muốn trách phải trách lão già đó làm quá nhiều động tác nhỏ sau lưng tớ, tớ muốn mắt nhắm mắt mở bỏ qua cũng không được”

Heiji không nhận lấy điếu thuốc Shinichi đưa cho mình, anh ta ngồi trên sofa, trong ánh mắt chậm rãi nhuốm lên vẻ nguy hiểm: “Ha ha, cậu sớm không xử lý, muộn không xử lý, lại muốn xử lý ngay lúc này? Shinichi, tớ thấy cậu căn bản tức giận nhà họ Miyano không thông qua cậu trực tiếp tuyên bố hôn sự của hai nhà Kudo Miyano ở trong buổi họp báo mới đúng”

Ngón tay đang cầm điếu thuốc lá của Shinichi khẽ cứng đờ, Heiji đưa mắt liền nhìn thấy sự mất tự nhiên trên khuôn mặt của anh, anh ta coi như không biết, duỗi tay tiếp lấy điếu thuốc, hít một hơi rồi dí tàn thuốc vào chiếc gạt tàn thủy tinh trong suốt, “xoạt” một cái đứng dậy khỏi sofa: “Ok, chuyện này cứ để tớ, trong sự kiện Hải Nguyên quả thực Astushi Miyano đã làm chuyện mà ông ta không nên làm. Nhà họ Miyano phất lên như thế nào, có lẽ lão già này sớm đã quên mất rồi, lại còn dám có ý đồ phản chủ” Vẻ tàn nhẫn cay độc thoáng lóe lên che đi sự bình tĩnh thường ngày trong đôi hoa đào của Heiji: “Nếu con chó này đã có ý đồ phản chủ thì chúng ta cũng không cần giữ lại nó nữa”

Shinichi vô cùng thản nhiên gật đầu: “Đúng vậy, giữ lại nó cũng chẳng có ích gì”

“Nhưng mà…” Heiji lại đưa mắt nhìn vẻ mặt của Shinichi: “Nếu một ngày nào đó Miyano Shiho biết chuyện này, cậu sẽ nói với cô ấy như thế nào?”

Shinichi nghĩ cũng không nghĩ nhíu chặt mày, không vui nói: “Tớ cần phải giải thích với cô ấy sao?”

Heiji cười khẽ một tiếng, vòng qua người Shinichi đi ra khỏi phòng làm việc.

Shinichi quả đúng là lạnh lùng.

... hết chương 102 ...
Suki*: Nếu như thắc mắc người  này là ai thì mình nói cái này thôi là đảm bảo mấy bạn sẽ nhớ ra liền à :)) . Hmmm.... đó chính là người đã cho anh Shin mượn ''băng vệ sinh'' ở mấy chap đầu ấy ạ:-v. Ai còn nhớ cái khúc này thì cho mình xin một cánh tay ạ=)). Còn nếu nói vậy mà vẫn chưa nhớ ra thì... quay lại chap 19 để tìm nha:-v. Và nhiều bạn chắc chắn sẽ phân vân, tên của chị ấy là Kazuha mà, sao giờ lại là Suki, thì mình sẽ nói lại một lần nữa cho những ai chưa nhớ là cái tên Kazuha Toyama mình đã thay cho cái tên Sakura Moyo rồi nhé:D. Đừng nhầm lẫn nha cả nhà:-v          
 

Sandy5128

Trai 2D là chân ái UwU
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/9/2021
Bài viết
146
Chương 103:

Ran thục giục Heiji hai lần, hỏi anh ta mọi chuyện giải quyết như thế nào rồi. Câu trả lời mà Heiji đưa cho cô là đợi thêm hai ngày nữa.

Ran cảm thấy khó hiểu, Heiji có thân phận lại có địa vị nhưng khi làm việc lại không lưu loát quả quyết bằng Saguru. Cùng một chuyện như thế này, Saguru chỉ là một bác sĩ nhưng nếu như giúp cô xử lý chuyện này anh chỉ cần nửa tiếng là xong.

Nếu như Heiji biết được suy nghĩ này của Ran, phỏng chừng anh ta sẽ đánh cô mất… Này này, Mouri mập à, anh chàng Saguru trong miệng cô kia chính là người thừa kế của gia tộc Klutz thần bí nhất thế giới, nếu đem anh ta so sánh với boss Kudo thì anh ta cũng là một nhân vật đáng gờm không kém. Mà Heiji không ở cùng đẳng cấp với Hakuba Saguru Klutz!

Trong nhà Heiji cũng có tiền, là nhân vật đứng đầu trong vòng giải trí, thế mà lại còn không bằng nhà họ Kudo, cũng không sánh được với gia tộc Klutz thần bí.

Đợi được đáp án thêm một tuần nữa của Heiji, Ran cúp điện thoại với anh ta. Sắp xếp cho Ran ra nước ngoài không phải chuyện khó khăn gì, chỉ cần một hai ngày là được, nhưng muốn sắp xếp tốt những chuyện sau đó để người của Kudo Shinichi không nhận ra lại không phải chuyện dễ dàng gì.

“Thím Mika, con đi ra ngoài đây” Ran cất tiếng chào, thay một đôi giày đế thấp thoải mái chuẩn bị ra cửa.

Thím Mika đuổi theo, vội vàng hô: “Sắp đến giờ ăn cơm chưa rồi, cô ở nhà ăn xong cơm rồi hẵng đi”

“Không được đâu thím Mika, con có việc rồi!”

Ran vội vàng nói xong liền đi ra khỏi nhà.

Khu Nhị Hoàn, trong một tiệm cà phê có cái tên đẹp là Tháp Phù Đồ. Cái tên này không khỏi khiến Ran nhớ tới một bài hát của Châu Kiệt Luân… Tháp phù đồ đứt đoạn vài phần, đứt gãy cả dòng lệ người, giấc mộng hướm hơi lạnh, một chiếc đèn tàn…

Cái tên của cửa  hàng này đã lôi kéo bước chân của Ran. Một người hiếm khi uống cà phê như cô lại đi vào một cửa tiệm cà phê.

Vừa bước vào trong cô mới nhận ra, đằng sau cánh cửa này là cả một thế giới nhỏ. Ngay giây phút đầu tiên bước vào trong mọi người tạm thời sẽ đem tất cả những ồn ào huyên náo, giao dối, tình người nóng lạnh quên hết.

“Chào chị, chị muốn uống gì ạ?” Cô vừa mới tìm được chỗ ngồi, một giọng nói có chút quen tai truyền đến từ phía sau lưng cô, thanh âm từ tính êm tai, giống như tiếng đàn Cello tươi đẹp.

Việc đầu tiên mà Ran làm chính là suy nghĩ, vừa cảm thấy có chút quen tai, cô còn chưa kịp nhớ ra là ai, cơ thể đã quay lại. Đập vào mắt cô là một người con trai tao nhã mặc một bộ âu phục màu xanh đậm mỏng cắt may gọn gàng, anh ta đứng sau lưng cô, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh vòm tròn chiếu xuống khuôn mặt anh ta, còn anh ta đang nở một nụ cười dễ chịu ấm áp.

“Anh Nigaki?” Cô cực kỳ kinh ngạc, không nghĩ tới sẽ gặp được bạn của Shinichi ở chỗ này, tuy rằng cô chỉ mới gặp qua anh hai lần, nhưng anh ta lại cho cô ấn tượng cực kỳ tốt.

Khôi hài, tao nhã, một thân sĩ dịu dàng… Đây là tất cả những đánh giá Ran dành cho Nigaki Yoshitaka  .

“Sao anh lại là phục vụ ở đây?” Ran nhất thời thốt lên, sau đó mặt lập tức đỏ bừng… Người ta cũng chỉ hỏi cô có một câu muốn uống gì, sao cô lại có thể coi người ta thành nhân viên phục vụ chứ?

Yoshitaka đứng phía dưới chiếc cửa sổ thủy tinh màu trắng nhạt, ánh nắng mặt trời chiếu xuống mặt anh ta.

Anh ta nghe thấy vậy nhẹ nhàng nở một nụ cười khẽ, rất nhẹ, không sâu nhưng lại khiến người ta cảm thấy vừa đủ, nhiều hơn một chút lại thừa, bớt đi một chút lại thiếu.

Ran nhìn người con trai nở nụ cười cực kỳ ôn tồn lễ độ trước mặt, hôm nay cùng với hai lần gặp lần gặp mặt trước trên khuôn mặt trắng noãn của anh ta nhiều thêm một bộ kính vàng, dưới ánh sáng mặt trời nó càng tăng thêm khí chất nổi bật, tao nhã, thông minh cao quý của anh ta.

Không thể không nói, đây là một người con trai rất quyến rũ.

“Khụ khụ… Tôi nhầm anh thành nhân viên ở đây”

Ran giải thích.

Đôi môi nhạt màu của Yoshitaka nở một nụ cười khẽ khàng, giọng nói dễ nghe giống như tiếng dương cầm tao nhã lên tiếng: “Thực tế, cô cũng không có nói sai. Tôi cũng coi như nhân viên của tiệm cà phê này. Cửa tiệm này là do tôi mở”

“Thì ra là vậy!” Ran nổi lên lòng hiếu kỳ, lần đầu tiên gặp mặt, anh ta sống ở trong căn tứ hợp viện lộ ra vẻ cổ xưa kia, lần tiếp theo gặp mặt, anh ta coi như không thấy những vết sẹo trên người cô, xóa bỏ sự tự ti và không tự nhiên của cô. Mà hôm nay lần thứ ba gặp mặt, anh ta cũng thay đổi hơn so với trước kia, khí chất nổi bật nhưng cũng rất hiền lành.

“Cô Mouri… Xin lỗi, tôi có thể trực tiếp gọi cô là Ran được không? Gọi là cô có chút kỳ quái” Yoshitaka nói, cặp kính ạ vàng che đi sự khác lạ nơi đáy mắt anh.

“Đương nhiên có thể” Ran nhanh chóng tiếp nhận thiện ý của anh ta, cô có chút hiếu kỳ nói, “Anh Nigaki, tên cửa tiệm này của anh rất có ý nghĩa”

Yoshitaka cười khẽ một tiếng, đôi mắt xinh đẹp từ ô cửa số liếc qua: “Ran thích thì tốt” Anh ta cũng không giải thích nguồn gốc của tên, ngược lại cực kỳ tự nhiên thân mật gọi tên của cô.

Ran cũng không phải chưa từng bị người khác gọi một cách thân mật như vậy, Saguru gọi cô như vậy, Eisuke cũng thế, không biết có phải do cô nghĩ nhiều hay không nhưng khi lời nói bình thường này được nói ra từ miệng người con trai phía đối diện cô lại nghe thấy chút mờ ám.

Yoshitaka quả thật rất dễ nói chuyện, anh ta nhìn có vẻ ít lời trầm mặc, nhưng nếu như anh ta muốn nói hết chuyện trời nam đất bắc. Ran vừa ngạc nhiên lại vừa vui vẻ phát hiện, Yoshitaka có rất nhiều ý kiến đánh giá y học giống cô, người gặp tri kỷ ngàn chén cũng ít, người học y, nếu có thể gặp được người có lý luận giống mình đúng là một chuyện cực kỳ tốt.

Vì vậy trong vô thức, họ đã trò chuyện thêm vài câu.

Vốn đang buổi ban trưa, lại dưới cái nắng gắt của tháng chín, thời tiết hôm nay cực kỳ nóng bức, ngồi tron góc của quán cà phê, xuyên qua khung ô vuông của cửa kính màu trắng có thể nhìn thấy những khóm cây hoa nhài màu xanh đang nở kín hoa trắng. Cái mũi hơi ngửi một chút có thể ngửi thấy mùi hoa tỏa ra trong không khí.

Yoshitaka hỏi cô: “Ran muốn uống một chút gì chứ?”

“Sữa bò đi!”

Yoshitaka nhướng đôi mày cực kỳ tinh tế của mình lên, dáng toát ra sự nghịch ngợm nói: “Vào tiệm cà phê uống sữa bò? Phẩm vị của Ran… Ừm, rất đặc biệt” Chẳng trách Shinichi sẽ nảy sinh tình cảm với cô, thông qua cuộc trò chuyện giữa anh với cô ngày hôm nay, có thể nhận ra người con gái này lương thiện có chút mềm yếu, nhưng vẫn đơn giản cực kỳ.

Không phải loại đơn giản kia, mà là ở trong mắt cô thế giới tràn ngập những điều tốt đẹp.

Yoshitaka đan hai tay vào nhau, khuỷu tay chống xuống bàn, một bên khác chống trán. Anh ta cảm thấy có chút đau đầu… Anh ta chỉ muốn trêu đùa Shinichi một chút, muốn xem xem dáng vẻ ăn khổ của thằng nhóc làm việc gì cũng xuôi chèo mát mái kia, nhưng anh ta không hề có ý tứ tổn thương Ran.

Hôm nay trò chuyện thêm với cô mấy câu, đáy lòng anh ta cảm thấy nên gọi điện cho Shinichi nói rõ sự thật…

Nhưng, nếu như bỏ qua cơ hội trừng trị Shinichi lần này, sau còn có cơ hội thứ hai ư?

Rốt cuộc lòng riêng xấu xa chiếm ưu thế, cúng lúc đó sự áy náy vừa mới nảy sinh với người con gái phía đối diện của anh ta đã bị hương cà phê trong phòng thay thế mất.

“Đúng rồi, cô cảm thấy trong giới y học hiện nay, có những căn bệnh nào vẫn chưa có thể chữa được?” Yoshitaka bất chợt hỏi khiến Ran kinh ngạc, cô không nghĩ tới Yoshitaka sẽ đột nhiên hỏi câu hỏi như thế này.

Ran nhắc tới một số tên chuyên ngành y học, cuối cùng nói: “Đây là những bệnh mà mọi người đều biết”

“Không” Yoshitaka khuấy đều cốc cà phê Latte trước mặt, nhìn chất lỏng màu nâu đậm trước mặt không ngừng đảo quanh, đôi mắt trong suốt màu hạt dẻ hiện lên vẻ thâm thúy: “Ý tôi là, những bệnh mà vẫn chưa được công bố”

Không biết có phải cô ảo giác hay không, sao cô lại cảm thấy ánh mắt Yoshitaka nhìn mình có chút ám chỉ.

Là do cô nghĩ nhiều sao?

Nhưng cho dù không phải do cô nghĩ nhiều, Ran cũng đã không còn được nhiều lời như trước. Khuôn mặt bánh báo nở nụ cười cứng đờ, bởi câu nói này của Yoshitaka lại lần nữa nhắc nhở cô rằng trên cơ thể cô đang tồn tại virus NE.

“Anh Nigaki” Cô lắc đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ: “Trời cũng không còn sớm nữa, tôi phải đi về rồi. À, còn nữa, anh giúp tôi cảm ơn thợ chụp ảnh .John, những bức ảnh anh ấy chụp cho tôi đều rất đẹp, nhất là tấm ảnh cá nhân đen trắng, tôi rất thích nó'' Yoshitaka hơi kinh ngạc, sau đó lập tức đứng dậy, tao nhã nói: “Tư tưởng lớn gặp nhau rồi, tôi cũng rất thích bức ảnh đen trắng cá nhân cô chụp trong vườn hoa tường vi đó. Đi nào, tôi tiễn cô ra ngoài”

Đợi đến khi đi ra ngoài cửa tiệm cà phê, Yoshitaka bất chợt nói với cô: “Đợi chút'' Anh lấy điện thoại ra: “Tôi rất thích nói chuyện với cô, cô cho tôi số điện thoại, chúng ta có thể hẹn nhau ở quán cà phê thảo luận suy nghĩ về y học bây giờ'' “Được” Ran cũng không suy nghĩ nhiều, sau khi cho Yoshitaka đưa số điện thoại liền quay người rời khỏi quán cà phê Tháp Thù Đồ.

Yoshitaka đưa mắt nhìn bóng người đang dần đi xa của Ran, khẽ liếc mắt nhìn xung quanh, đôi kính mạ vàng vừa vặn che đi vẻ kỳ lạ trong đôi mắt, đôi môi mỏng khẽ cong lên, lúc bước vào quán cà phê, khóe mắt cố ý liếc nhìn chiếc xe màu đen ở bên đường một chút.

... hết chương 103 ...   
 

Sandy5128

Trai 2D là chân ái UwU
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/9/2021
Bài viết
146
P/s: Up nốt cái chap rồi đi ôn thi tiếp, nợ quá nhiều rồi, tụi nó không đi đòi nợ trên đây nữa, spam trên Mess với Zalo mới ghê chứ =))

Chương 104:

Người phụ nữ kia thế mà lại nở nụ cười vui vẻ như vậy với Nigaki Yoshitaka, Shinichi nhớ lại nụ cười vừa nãy liền cảm thấy cay mắt, không nên là như thế này mới đúng, Ran Mouri, cô gặp đàn ông thì có thể cười tươi rói như vậy sao?

Cánh cửa “cạch” một tiếng đóng lại, đồng thời chặn đứng ánh mắt lạnh lẽo từ cửa sổ chiếc xe đối diện.

Shinichi ngồi trên dãy ghế phía sau chiếc xe màu đen, siết chặt nắm đấm của mình, tóc mái màu đen che khuất đôi mắt âm u lạnh lùng của anh.

Giận dữ. Một sự giận dữ nói không thành lời!

Cảm xúc trong mắt giống như mưa bão dày đặc, lại âm trầm đám mây nặng nề không thể nào tan biến.

Tài xế ngồi phía trước chỉ cảm thấy lưng mình lạnh toát, da đầu tê dại.

Giọng nói lãnh lẽo truyền đến từ phía sau: “Lái xe” Trong giọng nói ấy không chút che giấu sự giận dữ, mỗi một chữ đều giống như phát ra từ kẽ răng: “Về.nhà!”

Tài xế không dám hít thở mạnh, áp suất thấp từ dãy ghế phía sau bao trùm cả cỗ xe, tài xế lái xe tay có chút run, bị ánh mắt lạnh lẽo của Shinichi chiếu vào cũng không dám run rẩy.

Đại boss nổi giận rồi!

Trên cả quãng đường chiếc xe phi nhanh như chớp, lúc Shinichi tới nhà, Ran căn bản vẫn chưa về đến nơi.

Anh đuổi thím Mika về nhà với lý do rất đơn giản: Cho thím nghỉ phép.

Thời gian trôi qua rất lâu, Shinichi thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ Rolex trên tay.

Sắc mặt anh cũng dần dần sa sầm lại.

Trời đã xẩm tối, mà cô vẫn chưa về nhà!

22:00, cô vẫn chưa về.

23:00, cô vẫn chưa về.

23:35, khi sự nhẫn nại của Shinichi gần như hết, cửa lớn vang lên tiếng mở cửa của khóa điện tử, sau một tiếng “tích”, bóng lưng Ran xuất hiện nơi lối vào.

“Đi đâu?”

Trong bóng đêm, một giọng nói bỗng chợt vang lên khiến cô sợ đến nỗi cánh tay đang đổi giày khựng lại giữa không trung. Sau đó nhận ra là Shinichi, cô lại chậm rãi thay giày, sau đó đi về phía cầu thang, định vòng qua người anh đi thẳng lên lầu.

“Cô đã đi đâu?” Trong đêm tối mùa hạ giọng nói lạnh lùng của anh lộ rõ vẻ giận dữ.

Ran lắc lắc đầu, anh giận dữ cái gì? Cô đi đâu thì liên quan gì tới anh chứ?

Cô không thèm để ý tới anh, vừa định đi vòng qua người anh nhưng lại bị lôi mạnh một cái, sợ hãi ngã mạnh lên đùi anh.

Trên đỉnh đầu cô truyền tới giọng chất vấn lạnh lẽo: “Ran Mouri, cô trả lời tôi mau”

Bùm!

Lửa giận lập tức nổi lên, cô giống như quả pháo bị châm ngòi!

“Tôi không có gì để nói với anh cả! Tôi đi đâu thì liên quan gì tới anh chứ, chồng.cũ!”

“Chồng cũ” Hai chữ này hoàn toàn chọc Shinichi nổi giận, lập tức trở nên mất hết lý trí.

Anh ôm chặt lấy cô rồi bước nhanh đi về lên lầu ba.

“Anh buông tôi ra!” Ran giãy giụa, lúc bước lên lầu ba, sắc mặt cô đã trở nên trắng nhợt, “Mau thả tôi xuống!”

Sự giấy giụa của cô hoàn toàn là vô dụng, cho dù cô dùng cả tay cả chân, tay đấm chân đạp, anh cũng rất nhẹ nhàng liền có thể chế trụ cô. Nhìn thấy cảnh cửa quen thuộc kia, đôi môi Ran run rẩy nói: “Tôi không muốn… Tôi không muốn!”

Tôi không thuộc về nơi này. Ánh mắt cô thoáng qua vẻ kiên quyết, cánh tay bám chặt lấy bờ vai anh, “Tôi không muốn!”

Shinichi coi như không thấy, đẩy cửa ra. Ran mặt cắt không còn giọt máu, đập vào mắt cô là trang trí quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

gi.ường, chăn đệm, rèm cửa, sofa đơn, điều hòa… tất cả mọi thứ, tỏa ra mùi hương vô cùng quen thuộc!

Không muốn! Cô không muốn ở chỗ này! Nó khiến cô nhớ lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra trong căn phòng này, nhớ đến tất cả những việc đó đều là kế hoạch và sự trừng phạt của anh dành cho cô, là trò đùa của anh. Tất cả mọi thứ ở đây đều nhắc cô nhớ rằng những thứ Ran Mouri cô để ý, coi trọng đối với anh chỉ là một trò đùa vô nghĩa!

Anh muốn đặt cô xuống gi.ường, nhưng hai tay cô lại ôm chặt lấy cổ anh không buông. Từ sau khi cãi nhau, đây là lần đầu tiên cô thu lại hết gai nhọn trên người mình, dùng đôi mắt trong suốt mang theo cầu xin vô vọng nhìn về phía anh.

Đôi môi phấn nộn mấp máy, van xin một cách tuyệt vọng: “Xin anh, đi xuống lầu hai đi… Muốn làm thì làm dưới lầu hai”

Mỗi một chữ đều vô cùng bình thường, những lại đều ướt đẫm máu tươi!

Cô, tuyệt đối không muốn ở trong căn phòng này!

“Phịch!”

Shinichi mặt không chút cảm xúc, cũng không thèm nhìn Ran lấy một cái, ném thẳng cô lên gi.ường.

Cô rơi xuống gi.ường, chìm trong gi.ường đệm mềm mại, cô lập tức giãy giụa bò dậy. Đang lúc Shinichi chưa kịp phản ứng lại, cả người cô đã trượt xuống sàn nhà bên kia, rồi chạy nhanh về phía cửa. Trong đầu cô không còn suy nghĩ nào khác ngoài việc cô không muốn ở trong căn phòng này!

Cô không muốn ở đây! Chỗ này, căn phòng này, đến ngay cả bầu không khí này đều đang nhắc nhở cô trước kia bản thân ngốc đến mức nào!

Thành công ngay trước mắt, cửa ở ngay trước mặt cô, chỉ cần cô với tới cái nắm cửa kia, bên ngoài cửa chính là trời trong vặn dặm, không khí tự do!

Ánh mắt Ran rốt cuộc cũng lộ ra sự vui mừng, nhưng ngay giây tiếp theo khuôn mặt vui vẻ của cô cứng đờ lại.

“Cạch” một tiếng, bóng người Shinichi nhanh hơn cô một bước đem cửa khóa lại. Anh dựa người vào cửa, cả người chìm trong bóng tối, cả căn phòng ngoài ánh đèn đường màu vàng xuyên qua cửa sổ sát đất không còn bất cứ ánh sáng nào khác.

Căn phòng ngủ tối tăm chỉ có thể dựa vào ánh đèn đường lờ mờ để chiếu sáng, Ran thấy rõ vẻ âm trầm lạnh lùng trên khuôn mặt của Shinichi.

“Anh Kudo, tôi sai rồi, tôi không nên chống đối anh, cầu xin anh, về sau anh muốn như thế nào cũng được chỉ cần không phải ở đây” Cũng không thể trách cô không đủ dũng khí, nếu bạn say máy cực kỳ nghiêm trọng, bạn theo bản năng sẽ sợ hãi ngồi máy bay. Nếu như một người nào đó thời thời khắc khắc dùng lời nói của anh ta để tổn thương bạn, dần dã bạn cũng sẽ rời xa anh ta.

Ran cũng chỉ là một cô gái, cô không phải vĩ nhân, cô cũng biết sợ! Cô không muốn ở chỗ này, không muốn ở thêm bất cứ một giây phút nào!

Shinichi giữ nguyên thái độ im lặng, đáy mắt mênh mang sự u ám, khuôn mặt tuấn tú hơi ngẩng lên, mái tóc đen bóng mượt khiến anh trông giống như Satan đến từ địa ngục.

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt đôi mắt hẹp dài của ánh lấp lánh ánh sáng lại lộ ra chút lưu luyến.

Sự quyến rũ cùng với kiêu ngạo, lạnh lùng không ngừng toát ra từ trên người Shinichi, không giống với vẻ quyến rũ của phụ nữ, vẻ quyến rũ của anh mang theo sự thoải mái của đàn ông cùng với sự lạnh lùng của riêng chính anh.

Ran coi như cũng trải nghiệm được cái gì gọi là hai tầng băng lửa tra tấn.

Cô không muốn ở trong căn phòng này một giây một phút nào cả, nhưng cánh cửa để cô rời khỏi của căn phòng này lại bị người con trai đầy mê hoặc kia chặn lại.

Anh muốn làm cái gì chứ!

“Tôi chỉ muốn đi ra ngoài!” Cô nói, trong khoang mũi tràn ngập mùi hương không thể nào quen thuộc hơn, cô cảm thấy dạ dày hình như trào lên, rất buồn nôn!

Anh bước từng bước đến trước mặt cô, bước chân tao nhã giống như một con báo đang săn mồi, mà Ran ở trong ánh mắt đùa cợt của anh chính là con mồi mà anh có thể nuốt chửng kia.

Không phải anh không đau lòng… Ánh mắt cô bất lực đến vậy.

Đây là điều mà anh mong muốn sao?

Ha… Anh cười khẽ một tiếng, trong đôi mắt hiện lên vẻ tàn bạo. Anh không yêu cô! Tất cả đều là di chứng sau thôi miên mà thôi! Hơn nữa cô có thể dễ dàng gợi lên dục vọng của anh như vậy chỉ có thể là anh cực kỳ hứng thú với th.ân thể của cô.

Mãi đến tận sau này, khi anh mất cô, anh mới chợt nhận ra, cho dù là di chứng sau thôi miên hay tình cảm thật lòng, chỉ cần cô ở bên cạnh anh cho dù là di chứng anh cũng vui vẻ chịu đựng.

Ở thời điểm đó, Heiji đã nói: “Nếu biết sẽ có ngày hôm nay sao ban đầu lại làm vậy chứ! Kudo Shinichi, cậu chính là một kẻ đáng thương! Một kẻ đáng thương không dám thừa nhận bản thân yêu Ran Mouri! Cậu cho rằng Miyano Shiho là tia sáng đã cứu vớt cậu khỏi thế giới tăm tối năm đó, vì vậy cậu mới ở bên cạnh cô ta, chăm sóc cô ta, cưng chiều cô ta. Nhưng cậu trước giờ chưa bao giờ yêu thương cô ta! Bởi vì Shiho Miyano chưa bao giờ là Ran Mouri. Cho dù ở bên nhau mười năm thì sao chứ? Miyano Shiho lén lút chiếm lấy vị trí của Ran Mouri, đóng giả làm cô bé năm đó, cô ta cũng có thể mô phỏng vết sẹo trên xương quai xanh đó. Nhưng cô ta không thể nào mô phỏng lại sự ngu ngốc đến mức tỏa ra ánh hào quang như Ran Mouri! Cậu đừng có quên, lúc bắt đầu, trong lòng cậu ghi nhớ cô bé đó, thậm chí từ sau vụ bắt cóc đó cậu thể hiện ra lòng h.am m.uốn chiếm giữ cô bé đó vượt quá tuổi tác lúc đó cho phép. Cậu muốn có được cô ấy, tất cả những điều này đều là bởi cô ấy có ơn với cậu, hơn nữa cô ấy là ánh sáng trong thế giới tối tăm của cậu! Kudo Shinichi cậu mà là người coi trọng ân tình sao!

Ngay lúc bắt đầu, cậu đã sai rồi!”

Heiji nói năng hùng hồn, lời lẽ xác đáng. Khi ấy, Shinichi mới bất ngờ hiểu ra, đau thấu tim gan, hối hận nhưng đã muộn!

Đúng vậy, cả đời Kudo Shinichi anh rảo bước trong sáng tối, từ nhỏ anh đã tiếp xúc với tốt đẹp của mặt sáng thế giới, bóng tối dứt khoát bẩn thỉu… Heiji nói không sai, càng là người đi trong bóng tối càng khát vọng ánh sáng. Ran Mouri là ánh sáng của Kudo Shinichi, nhưng ở lúc có thể chạm tới chùm sáng ấy anh lại tự tay vứt bỏ chỉ bởi vì sự kiêu ngạo của mình mà anh phải trả cái giá đắt đỏ nhất cả đời này.

Sau đó, Nigaki Yoshitaka nói với anh: “Hoàn toàn chẳng có di chứng sau thôi miên nào cả, Kudo Shinichi cậu lại là người có thể để thuật thôi miên vặt vãnh này khống chế hay sao? Ngay từ lúc bắt đầu, tớ cũng cho là bản thân đã thành công, nhưng sau này mới phát hiện ra thuật thôi miên của tớ lại một lần nữa thất bại trên người cậu. Năm ấy cậu nhầm tưởng thiên sứ của mình thành Miyano Shiho, vì vậy sau này cho dù chính cậu nhận ra bản thân mình có tình cảm với Ran Mouri, cậu vẫn đổ lỗi cho di chứng sau lần thôi miên đó của tớ, là vì cậu sợ thú nhận việc bản thân yêu Ran Mouri.

Bởi một khi cậu thú nhận, cậu sẽ phải thừa nhận năm đó cậu đã nhận nhầm Miyano Shiho thành Ran Mouri, khiến Ran sau này yêu đương khổ sở!” Yoshitaka nói: “Ai có thể ngờ rằng Kudo Shinichi kiêu ngạo, hô mưa gọi gió, khuấy động càn khôn lại là kẻ đang thương không dám thừa nhận bản thân yêu người con gái không đủ hoàn hảo chứ!”

Đương nhiên, tất cả đây đều là những lời sau này.

Lúc này, Shinichi đang đi ngày càng xa trên con đường không lối về, hơn nữa còn không có ý định quay trở về.

Khuôn mặt Ran tái nhợt, “Thật đó! Anh Kudo, sau này tôi sẽ nghe lời của anh, cũng sẽ không về biệt thự muộn như vậy nữa, xin anh, chỉ cần không phải ở đây, anh muốn như thế nào cũng được”

Cô nói, nhưng lại không ngờ tới chỉ một câu nói lại chọc anh nổi giận lôi đình.

Shinichi chậm rãi đi về phía Ran, cuối cùng dừng lại trước mặt cô. Anh đột nhiên vươn tay ra túm chặt lấy cằm cô rồi nhấc lên, anh nhấc cao đến mức bản thân có thể nhìn rõ sự sợ hãi trong hai mắt cô.

Đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại, dưới anh đèn đường lại lộ ra vẻ lạnh lùng: “Hôm nay cô đã đi đâu?” Đôi mắt lạnh lẽo tới mức không có chút độ ấm nào, nhưng giọng nói của anh thì lại hoàn toàn ngược lại, dịu dàng giống như một quân tử khiêm tốn.

Ran vô thức rũ mắt xuống: “Tôi, tôi ở nhà chán quá… nên đi lung tung.”

Hừ… Đi lung tung?

Ngọn lửa giận trong lòng muốn ép cũng không ép xuống được, đôi mắt anh càng thêm lạnh giá, giọng nói lại càng thêm dịu dàng: “Nói, đã đi những đâu? Cùng với ai?”

Đôi môi Ran lập tức khe khẽ run rẩy, … Sao anh lại hỏi như vậy? Không lẽ anh đã biết chuyện gì đó?

Có tật giật mình, Ran có chút chột dạ, nói dối cũng càng thêm không lưu loát.

“Tôi, không… Chỉ một mình tôi, đi dạo lung tung” Cô lại ngẫm nghĩ, “À à, còn có cả Kazuha, chúng tôi đi dạo phố với nhau”

“Á” Một giây sau, Ran đau đớn hét lên. Shinichi đột nhiên ra tay, bóp mạnh cằm cô, khiến cô đau đến mức mặt mày co rúm lại.

Hơi thở lạnh thấu xương bao trùm trên đỉnh đầu cô, giọng nói dịu dàng của anh đột nhiên trở nên vô cùng lạnh lùng: “Ran Mouri, tôi đã cho cô cơ hội rồi” Anh bỗng nhiên cong eo cúi thấp nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm thấp khẽ phun vào tai cô: “Đứa trẻ hư nói dối cần phải bị phạt”

Ngay lập, đôi môi ướt át ngậm lấy vành tai cô.

Bọn họ, dựa gần nhau như vậy nhưng trái tim lại như cách xa nhau như cách cả Thái Bình Dương.

Không chỉ cảm giác ướt át nơi vành tai, cô thậm chí còn cảm nhận được một cách rõ ràng đầu lưỡi ẩm ướt của anh.

Ran bất chợt rùng mình một cái, hô hấp trở nên dồn dập, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Khi cô cho rằng anh sẽ làm gì mình thì người con trai vốn đang dựa sát vào người cô này lại bỗng lùi ra phía sau một bước.

Ran ngẩng đầu lên, anh đứng cách cô nửa mét, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô rồi nở nụ cười đầy ý bỡn cợt.

Lúc Ran cho rằng mọi chuyện đã xong, cô lại nhầm rồi.

“Cô còn nhớ lần đầu tiên cô tới biệt thự này không?”

Giọng nói của Shinichi trầm thấp tao nhã, trong lòng Ran xuất hiện dự cảm không lành.

Quả nhiên…

“Tôi muốn cô cởi hết sạch ra, không mảnh vải che thân nằm úp sấp trên gi.ường trước mặt tôi” Tiếng cười anh vang lên trầm thấp, trong tiếng cười ấy không che giấu chút nào sự khinh bỉ của anh đối với cô. Ngón tay của Ran không ngừng run rẩy, buốt giá giống như trở lại căn phòng u ám trước kia.

Cởi xuống!

Tôi cho cô dừng lại sao!

Tất cả, không hiểu ý gì à? Có cần tôi mời giáo viên ngữ văn dạy lại cô không?

… Trong nháy mắt, tất cả những chuyện mà cô cho rằng đã trôi qua lập tức lại quay trở về! Những lời nói lạnh lùng khó nghe ấy không ngừng trồi lên trong đầu cô.

Shinichi im lặng nhìn cơ thể run rẩy của người con gái trước mặt. Trong đôi mắt hẹp dài, có sự đau lòng xót xa, lại có cả sự tàn nhẫn sảng khoái. Cảm xúc phức tạp đến mức đến chính cả bản thân anh cũng không thể lý giải nổi.

Vẻ mặt anh tối tăm khó hiểu, thâm sâu lại nhẹ nhàng. Anh nhìn cô bị những lời nói tàn nhẫn của mình làm cho tổn thương, trong đôi mắt sâu thẳm của anh lại lóe lên vẻ đau lòng, nhưng ngay giây tiếp theo, nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt anh đông lại, rồi trở nên lạnh lẽo!

Tàn bạo, khát máu, hung ác!

Hai mắt đỏ ngầu đến đáng sợ!

Anh tự nói với chính bản thân mình: Cô, trước giờ chưa bao giờ là người con gái của anh!

“Không cởi?” Shinichi dựa sát vào cô, “Quên rồi phải không? Hay là để tôi giúp cô nhớ lại đêm đó nhé” Tiếp đó, khiến cô không thể nào quên đi! Ánh mắt anh khát máu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhớ kỹ, người đàn ông của cô chỉ có thể là tôi”

Shinichi ôm nửa người nhỏ nhắn của cô, giọng nói trầm thấp từ tính nói chuyện một cách tàn khốc lạnh lùng, thân hình cao lớn ôm trọn lấy cô, “Lần sau còn dám cười nói với người đàn ông khác, tôi sẽ móc mắt thằng đó ra… Bất kể là ai đi chăng nữa!” Cho dù đó có là bạn từ lớn đến bé của anh!

“Từ sau cách Nigaki Yoshitaka xa một chút!”

Mặt Ran cắt không còn giọt máu… Anh đã nhìn thấy rồi! Anh quả nhiên nhìn thấy rồi!

“Tô.i..” Anh hiểu nhầm rồi, mọi chuyện không phải như anh nghĩ.

“Xuỵt!” Shinichi căn bản không cho cơ hội để giải thích, ngón tay thon dài tao nhã đè lên cánh môi mề mại của cô, nụ cười của anh khát máu lại đầy ý bỡn cợt, “Thời gian trừng phạt, bắt đầu”

“Cởi!”

Shinichi ngồi xuống chiếc sofa đơn nơi cửa sổ xát đất, thân hình cao lớn chìm vào trong chiếc ghế sofa mềm mại, cảng chân thon dài nhấc lên gác trên một chiếc chân khác, dáng vẻ tao nhã lưu manh.

Trái tim Ran đập dồn dập trong lồng ngực, cô đã có thể đoán được mọi chuyện xảy ra tiếp theo!

Chân cô theo bản năng lùi về sau nửa bước… “Định trốn à?” Shinichi nheo mắt lại, “Cô có thể trốn đi đâu được nữa chứ?”

Ran nghe thấy vậy, đột nhiên đứng lại!… Mày còn có thể trốn đi đâu được?

Anh nói không sai… Cô cho rằng chỉ cần cô vũ trang mình thành một con nhím, chỉ cần cô gắng tỏ ra không quan tâm, giả vờ đối nghịch với anh trong tất cả mọi chuyện, phác bác lại lời của anh, anh nói gì cô sẽ cố tình khiến anh không như ý…

Cô cho rằng chỉ cần cô làm như vậy cô sẽ không bị anh tổn thương nữa!

Nhưng hóa ra tất cả lại quay trở lại điểm xuất phát! Người con trai này có thể dễ dàng phá hủy hàng phòng tuyến tâm lý mà cô đã xây dựng trong những ngày qua, xé nát tính cảm cùng biểu hiện mà cô gắng dựng lên như vậy!

Ran ngẩng đầu lên, nhìn về phía sofa.

Kudo Shinichi, anh là kiếp số của tôi, là lưỡi hái tử thần mà ông trời phái xuống để kết thúc cuộc đời của tôi!

Ngay sau đó, đôi tay cô run rẩy, giống như lúc ban đầu, vừa sợ hãi lại nhục nhã đứng trước mặt anh, dưới ánh mắt anh, cởi xuống từng lớp tôn nghiêm mà cô cho là rắn chắc không gì có thể phá hủy được.

Trong căn phòng ngủ yên tĩnh, chỉ vang lên tiếng vải quần áo cọ sát vào nhau. Trên ghế sofa, đôi mắt của Shinichi đen như màn đêm, Ran dễ dàng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực ở phía đối diện.

“Qua đây”

Mặt Ran ngay lập tức tái nhợt!

Giống hệt như lần đầu tiên… Đến cả câu nói này cũng giống!

Do vậy đây xem là cái gì chứ? Đi một vòng lớn lại quay trở về nơi ban đầu?

Shinichi đứng dậy, đẩy Ran đầu óc đã đặc quánh thành một đống bột nhão lên gi.ường. Ngay một giây sau, thân hình cao lớn của anh bao phủ lên cơ thể của cô, anh hóa thân thành thú dữ, chiếm đoạt cô.

Một đêm này, từ sau khi làm rõ mọi chuyện với Ran, đây là lần đầu tiên Shinichi ngủ sâu như vậy. Một đêm không mộng mị.

... hết chương 104 ...
P/s: Lại thêm một chiếc chap nữa làm tôi thêm ghét tên Shin chết bầm đó -.-
 
Top