Nho's Diary

  • Thread starter nho
  • Ngày gửi
  • Lượt xem150.832
Trạng thái
Chủ đề đang đóng.

nho

Cá ơi, bơi đi nào~~
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/4/2010
Bài viết
4.607
Tản mạn xàm xí một chút rồi đi làm việc đây, hehe.
Cuối cùng để từ 9 rưỡi đến gần 11h mới gõ đây =))

Tối qua nằm định gõ, nhưng nghĩ muộn rồi với lười quá, định nghiền ngẫm thêm một chút :)) Xong ngủ quên =.=

Cùng nói một chút về sự lãng quên.

Có lẽ cảm giác đáng sợ trên đời, ngoài sự yêu thương không được đáp trả, còn có phần nhiều là sự lãng quên, đặc biệt là sự lãng quên từ người mà chúng ta cho là quan trọng.

Có câu nói hơi cà chớn, nhưng mình nghĩ nó đúng: "Thời gian không trả lời cho các câu hỏi, nó chỉ làm ta quên đi câu hỏi mà thôi". Hoặc chí ít là nó làm ta thôi day dứt về việc phải tìm câu trả lời.

Sự lãng quên có sức chữa lành/tàn phá cực kỳ lớn trong tâm hồn. Tối qua, khi nằm nghĩ về những cái tên quen thuộc, chợt nhận ra mình đã dần trở nên bình tâm hơn, không còn quá dằn vặt, cũng không còn buồn nhiều nữa. Cũng không ai sống mãi được trong quá khứ. Nhưng khi nghĩ lại, khi mình luôn cho là mình quan trọng trong cuộc đời của một người, cực kì tự tin về chuyện đó, rồi đến một ngày mình nhận ra, cũng như mình, người ta cũng thôi cho mình là quan trọng. Cảm giác như bước hụt chân. Đột nhiên chông chênh đến lạ.

Dù bản thân biết rằng, như vậy mới là tốt, như vậy mới là lẽ dĩ nhiên, nhưng ai có thể buộc cảm xúc được đúng không? Nhất là với đứa buông thả cảm xúc như mình :))
 

nho

Cá ơi, bơi đi nào~~
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/4/2010
Bài viết
4.607
Nếu có một loài cây thích chơi hú òa nhất trên cuộc đời này, tôi xin vinh danh Lộc Vừng.
Loài cây có tính cách đỏng đảnh úp mở và ham gây bất ngờ. Có lẽ vì tính cách khù khoằm thế nên chúng tôi mới hợp nhau như thế.

Hà Nội, mùa Lộc vừng thay lá. Hôm qua đi qua, lá vẫn xanh rì. Sáng nay đi qua đã thấy vàng phân nửa cây, chiều lại thấy non cây chuyển đỏ. Đêm về, một trận gió ào qua, sáng hôm sau chỉ còn trơ lại vài cái cành khẳng khiu như thể trêu đùa những kẻ không biết nắm bắt cơ hội. Dưới lòng đường đầy lá là lá. Lần nào mùa lộc vừng thay lá cũng đều cảm thấy mình là kẻ chạy thua với thời gian. Vừa thích thú nhìn những điều chuyển đổi như một sự kì diệu, lại vội vàng như thể chẳng bắt kịp thứ gì. Hôm trước đi làm, đang ngước mắt nhìn lộc vừng đỏ lá, nhìn xuống lại thấy 1 bạn alaska lai béo ú chạy lạch bạch lạch bạch, vui cả buổi ^^. Không liên quan lắm nhưng nó đáng yêu nên muốn viết để lưu lại thôi.

Mấy hôm nữa, cành lộc vừng nảy lộc, âm ỉ bằng những chiếc mầm đỏ, hòa vào cơn mưa đầu mùa, với sự xám xịt của mây trời. Rồi đến một ngày nắng bừng lên, Lộc vừng lại làm ta tròn mắt với những chiếc lá xòe ra xanh rờn, nổi cả một góc, mang đến sức sống cho cả khu. Lá lộc vừng xanh nõn, bóng bẩy, nắng chiếu vào lấp lánh. Giọt sương đêm qua chưa kịp rời, cũng sáng lên. Ồ ngạc nhiên chưa? Lộc Vừng trở lại!

Lộc vừng cứ thế lặng lẽ xanh rì, theo nắng gió lớn lên.

Rồi vào một đêm nhiều gió hè, hoặc một sớm đầy sương mát mẻ. Đột nhiên Lộc vừng òa vào lòng ta mùi hương dịu ngọt. Ngó dọc ngó ngang tìm bạn cũ, những dây hoa lộc vừng đã đỏ ửng từ bao giờ. Hít đầy lồng ngực, lại thấy dưới gốc cây đã đầy hoa từ bao giờ. Mùi hương Lộc vừng khó tả, vừa bình yên vừa vui vẻ, hòa với gió, làm người ta chợt cười như vừa có ai trêu chọc.

Lộc Vừng chứa đầy sự bất ngờ, ồn ào trong sự im lặng. Đêm qua vừa hì hục gom một đống lá hoặc hoa thật to, sáng hôm sau ngủ dậy, thấy hoa lá lại đầy cả sân, nói xem có muốn chống nạnh mà mắng mỏ một trận không? :))

Chào bạn, Lộc vừng!
 
Trạng thái
Chủ đề đang đóng.
Top